Thất thân làm thiếp - Chương 111
Chương 111: Tiến vào Phượng Vũ sơn trang
Dưới ánh
nhìn kinh ngạc của khách nhân, Vãn Thanh được Lan Anh dìu xuống đài, chậm rãi
đi ra.
May là trên
đài, Phi Tuyết lại bắt đầu đánh đàn, khách nhân không nhìn nàng nữa, lại đắm
chìm vào tiếng đàn của Phi Tuyết.
Đi lại lối
cũ, đã thấy Tà Phong nhoài cả người ra, khuôn mặt tươi cười rạng rỡ như mặt
trời chính ngọ: “Tình Thiên cô nương, không biết ta có may mắn mời được cô
nương cùng uống trà nghe đàn không?”
Hắn vừa nói
vừa làm tư thế mời, dường như biết nàng sẽ không cự tuyệt hắn, tên này gia hỏa
quá tự tin, không sợ nếu nàng cự tuyệt thì hắn sẽ rất mất mặt, thật không biết
tại sao hắn lại tự tin thế!
Nhưng hắn đã
đoán đúng, nàng xác thật không có cự tuyệt hắn.
Nhẹ nhàng
cười một tiếng: “Tất nhiên công tử đã nâng đỡ như thế, Tình Thiên làm sao nhẫn
tâm phụ ý tốt của công tử.” Vừa nói vừa nhấc nhẹ tà váy bước lên bậc thang đến
bàn Tà Phong, bước đi tao nhã mà thong dong, trước kia, khi còn ở Thượng Quan
phủ, nàng đã được dạy dỗ cách đi đứng nói cười, để đạt tới cái gọi là nhã trí
hào phóng, lúc trước nàng cũng không quá chú trọng chuyện này, nhưng từ ngày
vào Tuyết Linh Các, nàng cố tình ra vẻ yểu điệu.
Tà Phong
biết nàng nhất định sẽ qua, khi hắn thấy nàng lần nữa, hắn càng khẳng định Tình
Thiên nhất định là Vãn Thanh.
Hắn biết Vãn
Thanh đang nghĩ mình quá tự tin! Cho tới bây giờ hắn vẫn không thể tin, bản
thân lại lọt mắt xanh một nghệ nhân đầu bảng của Tuyết Linh Các, hắn là kẻ nhất
vô tài nhị vô thế, chẳng qua chỉ là một người phiêu bạt giang hồ, quan trọng
hơn là hắn chưa từng ở cùng một chỗ với Tình Thiên, chứ đừng nói đến lọt mắt
xanh của nàng.
Mà Tình
Thiên, tựa hồ cũng không phải loại nữ tử dễ dãi!
Nếu đáp ứng
lời thỉnh cầu của hắn, chỉ có một khả năng, nhất định Tình Thiên là Vãn Thanh,
khắp thiên hạ này, chỉ có Thanh nhi của hắn mới đối xử tốt với hắn như vậy.
Hắn cười một
cách hài lòng.
Mi cũng cười
mắt cũng cười miệng cũng cười, nụ cười không chút buồn lo.
Vãn Thanh
chậm rãi ngồi xuống, một người hầu dâng trà thơm, người hầu ở đây đều được huấn
luyện rất nghiêm chỉnh, chỉ cần khách nhân nháy mắt một cái, đã biết phải làm
gì.
Nàng nhẹ
nhàng cầm lấy chén trà, hương thơm ấm áp bao phủ cả người.
Ngân Diện
đang đánh đàn, tựa hồ ai cũng không muốn mở miệng phá hủy tiếng đàn duyên dáng
này, hắn thật sự có cảm giác thoát tục.
Bộ bạch y
bằng lụa đón gió khẽ bay bay, gương mặt trong trẻo lạnh lùng không chút gợn
sóng, tuy chỉ lộ ra một đôi mắt hạnh, đã quá đủ để khuynh đảo chúng sinh.
Một đôi mắt,
không gợn sóng không tạp chất, trong veo như suối, mang theo sự ngạo thế.
Trong tiếng
đàn của hắn, luôn có chút sầu não, nhàn nhạt nhẹ nhàng, tác động đến trái tim,
cho nên, không có người nào, có thể không say mê đắm chìm trong tiếng đàn của
hắn, đó là thứ thanh âm thoát tục.
Ngừng một
khúc, hắn không ở lại, cũng không đợi người khác nói cái gì, rời đi thẳng một
mạch, hắn vĩnh viễn như thế, trước kia không biết, vẫn tưởng hắn làm thế để
người ta tò mò, để họ nảy sinh dục vọng, đến khi tiếp xúc với hắn mới biết, kỳ
thật là hắn không muốn ở lại thêm nữa, hắn chán ghét việc phải tiếp xúc với
người khác.
Kỳ thật tính
ra, bản thân quả thật rất may mắn, bởi vì, có thể được nam tử như thế thích.
Chỉ tiếc
nàng đã quá vô tâm, đã không biết yêu là gì từ quá lâu, mười sáu năm qua, đã để
lại cho nàng quá nhiều vết thương, không biết bao giờ mới có thể lành hết.
Tiếng đàn vẫn
vang vang chưa dứt, Tà Phong đã quay sang, dùng tay chống cằm, cười cười nói
nói vẻ rất trang nghiêm: “Ta vừa nhìn mắt Thiên cô nương đã cảm thấy vô cùng
thân thiết! Thật không biết là vì sao! Không biết cô nương có thấy ta thân
thiết không?”
Vãn Thanh cười
một tiếng: “Công tử cười trong sáng như vậy, ai mà không thấy thân thiết chứ!
Ai có thể lạnh lùng đây!” Nàng trả lời, cực kỳ chu toàn, uyển chuyển biểu đạt
nàng đối với hắn cũng cảm thấy thân thiết, nhưng cũng nói cho hắn biết, nàng
chẳng qua là bởi vì không giơ tay tát người đang thân thiện với mình thôi.
Kỳ thật nghe
hắn nói và nhìn vẻ mặt hắn lúc nãy, nàng đã mơ hồ đoán ra, Tà Phong, đang phỏng
đoán thân phận của nàng. Khó trách hôm nay cười tươi thế, không tối tăm như
trước kia.
Nhưng nàng
cũng không nói ra, căn bản nàng không muốn lừa gạt hắn, hắn đã biết cũng tốt,
nàng cũng không muốn lừa gạt hắn nữa, ra vẻ mình rất vô tình, vì trước đây hắn
đã đối với nàng rất tốt.
“Tình Thiên
đúng là người cá tính, không câu nệ tiểu tiết!” Tà Phong cười nói, rồi sau đó
đột nhiên nhớ ra cái gì, quay đầu nói với nàng: “Đột nhiên nhớ ra một truyện
cười, muốn kể cho cô nương nghe!”
Khi hắn nói
lời này, đôi mắt lấp lánh như sao trời.
“Sao? Chuyện
cười gì?” Kỳ thật Tình Thiên đã hiểu ý tứ của hắn, lần đầu tiên gặp, hắn đã kể
truyện cười, nàng vẫn nhớ đến bây giờ. Bởi vì từ nhỏ đến lớn, đấy là lần đầu
tiên có người kể truyện cười chỉ để nàng cười thật thỏai mái.
Khi đó trái
tim nàng chưa nhiễm một hạt bụi nào, mới ba tháng ngắn ngủi, đã vật đổi người
thay.
Nàng, không
thể tìm lại sự đơn thuần tốt đẹp đó nữa.
“Trước đây
có ba người đi đến tạp hóa mua đồ, chủ hàng hỏi người đầu tiên: “Người muốn mua
cái gì?”
Người đầu
tiên trả lời: “Ta muốn mua một bao lạc.”
Chủ hàng
liền đi vào kho hàng cầm một bao lạc ra cho hắn.
Chủ hàng lại
hỏi người thứ hai: “Ngươi muốn mua cái gì?”
Người thứ
hai trả lời: “Ta muốn mua một bao lạc.”
Chủ hàng khó
chịu: “Tại sao ngươi không nói sớm?”
Chủ tạp hóa
đã có điểm bực mình nhưng vẫn phải đi lấy, bèn gọi thê tử cùng đi xuống kho.
Trước lúc đi
xuống kho, lão hỏi người thứ ba: “Ngươi cũng muốn mua một bao lạc hả?”
Người thứ ba
nói: “Không phải.”
Lão chủ tạp
hoa liền xuống lấy một bao lạc cho ngươi thứ hai sau đó cũng thê tử quay lên.
Sau đó lão
liền hỏi người thứ ba: “Vậy ngươi muốn mua gì?”
Hắn nói xong
dùng ánh mắt sáng ngời, tràn ngập chờ mong nhìn Vãn Thanh: “Ngươi đoán xem hắn
muốn mua gì?”
Vãn Thanh
cười một nụ cười ấm áp, Tà Phong này, nhất định bắt nàng phải thừa nhận thân
phận, bất quá, nếu hắn đã đoán, cho hắn biết cũng không sao, vì vậy nói: “Người thứ ba nói: ‘ta muốn mua hai bao lạc!’”
Một câu nói
thản nhiên, mang theo lơ đãng, lại làm cho Tà Phong nở nụ cười tuyệt mỹ, nhìn
dáng vẻ của hắn, chỉ thiếu nước nhảy cẫng lên.
Đáng tiếc là
đúng lúc đó, lại có người lên tiếng phá đám: “Tình Thiên cô nương! Đã lâu không
gặp!”
Bạch Vân Yên
này, thật đúng là khiến người ta chán ghét, mắt Vãn Thanh lộ một tia không vui,
nhưng không biểu hiện lên mặt, nhưng Tà Phong thì không thế, hắn là loại người
không chịu thiệt, không vui thì là không vui.
Tà Phong trừng
mắt nhìn Bạch Vân Yên: “Ngươi không biết lúc người khác đang nói chuyện thì
không được chen lời sao?!”
Câu nói
không chút lưu tình, mặt Bạch Vân Yên bắt đầu tái đi, nhưng hắn lại nén xuống,
con người này, không thể xem thường. Rõ ràng là rất giận, vẫn có khả năng cười:
“Tình Thiên cô nương, xem ra Yên đã thất lễ!”
“Ngươi thật
là kẻ thất lễ!” Tà Phong lại khinh bỉ nhìn Bạch Vân Yên, trên mặt lộ vẻ ghét bỏ
cùng yếm ác.
Bạch Vân Yên
là hoàng tử Phong Quốc, chỉ sợ chưa từng có ai dám đối với hắn như vậy?
Vãn Thanh
không ngăn cản, ai nói ngăn thì Tà Phong sẽ ngừng, hơn nữa nàng cũng không muốn
ngăn cản, trái lại còn muốn xem xem tên Bạch Vân Yên này có thể nhẫn nhịn đến
lúc nào.
Bàn tay
trắng như tuyết nhẹ nhàng nâng chén trà, nhẹ nhàng thổi cho bớt nóng, vạn phần
tao nhã uống một ngụm, Bạch Vân Yên đã liên tục hai lần làm ra việc hèn hạ,
nàng cũng không cần quá khách khí với hắn, dễ dàng tha thứ chỉ tổ cổ vũ cho kẻ
ác làm điều xấu xa, điểm ấy, nàng đã nghĩ thông suốt.
Cũng không
cần lo lắng lúc này Bạch Vân Yên sẽ làm gì đó, bốn phía nơi này là những cao
thủ số một số hai của Vân Quốc, nếu hắn thật sự dám làm điều xằng bậy, thì là
kẻ không có đầu óc.
Không nói
đâu xa, chỉ cần Phượng Cô ngồi ngay cạnh đã đủ khả năng chống đỡ, còn có Tà
Phong, Ngân Diện, người của Tuyết Linh Các, còn có những... kẻ sĩ giang hồ đến
nghe đàn.
Bất quá Vãn
Thanh cũng không định xem thường tên Bạch Vân Yên này, hắn bị đối xử như thế,
là chuyện mà không ai nhẫn nhịn được, hắn lại vẫn nhẫn nhịn, chẳng thấy lộ nửa
phần tức giận.
Hắn tao nhã
ngồi xuống cạnh nàng, không liếc mắt nhìn Tà Phong lấy một cái, chỉ nói: “Vì
cầu mỹ nhân, có gì để tiếc chứ? Sở vị mẫu đan hoa hạ tử, tố quỷ dã phong lưu!
Vị công tử này, không phải ngươi cũng bị Tình Thiên cô nương hấp dẫn mà ngồi ở
nơi này chứ, cần gì phải nói những lời đó? Nam tử chân chính, thì phải cạnh
tranh công bằng!”
Nói nghe hay
lắm, Bạch Vân Yên này, chỉ nói mấy câu mà đen cũng đổi thành trắng, trái lại
còn ra vẻ Tà Phong theo đuổi không quang minh chính đại.
Tà Phong vừa
nghe đã tức giận, mãnh liệt đứng lên: “Tiểu bạch kiểm nhà ngươi, có dám đấu với
ta một trận không!”
Tình Thiên
nghe xong thì cười một tiếng, không lớn không nhỏ, đủ cho Bạch Vân Yên nghe
thấy, Bạch Vân Yên này, đúng là tiểu bạch kiểm, mặt trắng da mỏng, như búng ra
sữa. Tà Phong nói lời này thật đúng là chọc vào nỗi đau của hắn!
Bạch Vân Yên
vừa nghe thì mặt lộ ngoan ý, bộ dáng tàn nhẫn, Vãn Thanh đột nhiên có chút lo
lắng mình đẩy chuyện này đi quá rồi, nên chậm rãi nói chuyện, tránh sau này Tà
Phong gặp phiền phức.
Vì vậy cười
nói: “Tà Phong công tử, ngày lành thế này, không nên sát sinh, làm hỏng tình
cảm! Chúng ta cùng ngồi ngắm trăng không phải càng tốt hơn sao?”
Tà Phong
liếc mắt nhìn nàng, còn muốn nói điều gì, cuối cùng nhịn xuống, không phát tác.
Bạch Vân Yên
nghe Tình Thiên nói, mặc dù rất giận, nhưng cũng không phát tác, nếu phải động
võ, sẽ làm bại lộ thân phận của hắn, hơn nữa cũng khiến hắn bất lợi trong việc
hành động, dù sao nơi này toàn là giang hồ nhân sĩ, gây loạn thì không tốt chút
nào.
Vãn Thanh
nhướng mày, tỳ nữ vội vàng dâng lên trà bích loa xuân thượng hảo hạng.
Chợt thấy
sau lưng có một ánh mắt sáng quắc, tựa hồ có người đang nhìn nàng chăm chú, vì
vậy quay đầu nhìn lại, lại thấy cặp phượng nhãn hẹp dài của Phượng Cô đang nhìn
nàng chăm chú, nhìn thấy nàng xoay người thì ánh mắt hắn cũng lộ tình cảm cuồng
nhiệt.
Trái tim
nhẫn nhịn sự run rẩy, ban đầu, kế hoạch của nàng, chính là muốn mê hoặc Phượng
Cô, đoạt đi tình yêu Phượng Cô dành cho Nguyệt Nhi, khiến Chu Nguyệt Nhi hoàn
toàn trắng tay.
Nhưng nhìn
ánh mắt như liệp ưng của hắn, nàng đột nhiên thấy đáy lòng phát lạnh một cách
không hiểu được, tựa hồ có cái gì nguy hiểm đang từ từ tiến đến cạnh nàng.
Một tối,
trôi qua với bề ngoài lặng yên nhưng bên trong thì phong ba bắt đầu nổi.
Đến khi dỡ
đài, đã là buổi trưa.
Bởi vì lo
lắng ở trong Tuyết Viên không an toàn, sợ Bạch Vân Yên lại làm bậy gì đó, vì
vậy nàng không ngủ tại Tuyết Viên, mà ngủ trong u cốc, có như vậy mới được an
toàn tuyệt đối.
Mới cùng đám
người Lan Anh đi đến bìa rừng, đã phát hiện rất nhiều hắc y thích khách, bọn họ
không còn lỗ hổng nào để đi vào rừng! Nàng không ở lại Tuyết Viên, thì bọn
chúng đến chặn ở bìa rừng.
Không cần
phải nói, cũng có thể đoán ra những kẻ này là Bạch Vân Yên phái tới.
Khẽ cười
lạnh, bọn hắn nghĩ chặn ở bìa rừng thì nàng không vào được sao? Rừng của Tuyết
Linh Các chẳng lẽ lại là một khu rừng tầm thường?
Không nói
đến rừng như thế nào, trong chỗ tối, có một người bất phàm đang che chở cho
nàng?
Mấy tên
thích khách này, muốn cản nàng trước mặt hắn, chẳng lẽ lại dễ dàng thế?
Mặc dù, Ngân
Diện dự định xuất thủ cứu nàng, nhưng người cứu nàng lại không phải hắn mà là
một người khác.
Trước đó
Phượng Cô một mực không nói chuyện với Vãn Thanh, chỉ độc ẩm một mình, nhưng
cũng không trở về, nguyên nhân chỉ có một, hắn lo Tình Thiên gặp chuyện gì bất
trắc.
Hắn là một
nam nhân, hơn nữa còn là một nam nhân có ánh mắt lợi hại, thế nên, hắn rất
hiểu, ánh mắt Bạch Vân Yên nhìn Vãn Thanh đại biểu cho cái gì.
Mà Bạch Vân
Yên là loại nhân vật gì, tính cách gì, hắn cũng rõ ràng, chỉ cần là thứ Bạch
Vân Yên thích, Bạch Vân Yên nhất định sẽ không chừa thủ đoạn nào mà cướp lấy.
Cho nên, hắn
vẫn một mực chú ý hành động của Bạch Vân Yên, sợ tên Bạch Vân Yên dùng vũ lực
cướp nàng, vừa rồi, Bạch Vân Yên nói gì đó với thị vệ đi cùng, thị vệ liền rời
đi, hắn cho người âm thầm bám theo, phát hiện Bạch Vân Yên cho người mai phục ở
bìa rừng.
Vì vậy, hắn
cũng bám theo tới bìa rừng, nhìn thấy một đám người vây bắt Vãn Thanh, hắn làm
như không biết mấy tên thích khách này, chạy thẳng qua: “Tình Thiên cô nương!”
Không ngờ
Phượng Cô cũng bám theo, Vãn Thanh lộ vẻ quái lạ, bất quá chỉ cười nhạt một
tiếng, xem ra Bạch Vân Yên đừng mong giở trò gì lúc này.
Nàng cười
một tiếng vô cùng mềm mại: “Tại sao Phượng gia cũng tới đây?”
“Chiều nay
Phượng mỗ vẫn chưa thể nói với cô nương câu nào, lòng vừa buồn vừa ân hận, vì
vậy liền đi theo cô nương mong nói một hai câu, không ngờ lại gặp chuyện này!”
Hắn vừa nói vừa dùng ánh mắt dò xét những hắc y thích khách, cười một nụ cười
thật đẹp đẽ mỹ lệ. Nhưng lại khiến người ta sởn gai ốc.
Sau lưng
hắn, dĩ nhiên đủ cả tứ đại tỳ nữ, còn thêm hai mươi mấy người thị vệ, xem ra,
hắn đã chuẩn bị hết rồi, ngẫm lại cũng đúng, đã bực tức nguyên một ngày, trong
lòng hắn nhất định vô cùng khó chịu, lúc này, chỉ sợ là thừa cơ xả giận.
Vừa thấy hắn
vung tay, tứ đại tỳ nữ và hơn hai mươi thị vệ lao ra như báo săn mồi, trong
trời đêm, chỉ thấy kiếm quang lóe lên, chưa kịp nghe thấy tiếng đao kiếm chạm
nhau đã nghe thấy tiếng khóc thét đau đớn.
Trong lòng
trào lên thương hại, nhưng vẫn đè xuống, những kẻ này, là địch nhân của nàng,
nàng không thể mềm lòng.
Sở trường
của những hắc y nhân này là bắn tên từ xa, xem ra cận chiến không lợi hại lắm,
hơn nữa lần này bọn chúng chỉ có xấp xỉ trăm người, Phượng Cô thì mang hơn hai
chục cao thủ võ thuật ra đấu, chẳng mấy chốc hắc y nhân đã gục hơn phân nửa,
chỉ thấy một người thủ thế, dường như là muốn yểm hộ cho đồng bọn rút lui.
Có điều đời
nào Phượng Cô cho hắn cơ hội chạy trốn, kiếm quang lóe lên lên, một bóng áo đỏ
lao về phía hắn, chém như nước chảy mây trôi.
Trái tim cảm
thấy vui mừng, nàng đã hơn một tháng không được nhìn thấy Hồng Thư, Hồng Thư
vẫn như thế, thật đáng vui.
Phượng Cô
dùng ánh mắt tàn nhẫn nhìn phía trước, đột ngột nói với Vãn Thanh: “Đây là
thiếp thân tỳ nữ của ta - Hồng Thư.”
Vãn Thanh
thu hồi ánh mắt, nàng quên mất tên này là con cọp già giảo hoạt!
“Thủ hạ của
Phượng gia, ai nấy đều bất phàm, tứ tỳ tuổi còn trẻ, mà tu vi đã cao thế, thật
khiến người ta kính nể!” Nàng biết hắn đang cố ý dò xét nàng, vì vậy chỉ nói
với vẻ lạnh nhạt không chút cảm xúc.
Sau khi
Phượng Cô nghe xong chỉ cười một tiếng, không nói gì, đôi mắt lóe lên vài tia
bí hiểm, trong bóng tối thứ ánh sáng đó thật quá nguy hiểm, kỳ thật, muốn vạch
trần nàng hắn sớm đã có phương pháp, Song Nhi cũng đã đưa đến, có điều tạm thời,
hắn không dự định vạch trần nàng.
Nàng không
thừa nhận cũng tốt, nếu nàng thừa nhận ngay chỉ khiến hai người không thể nhìn
mặt nhau, dù sao những điều hắn đã làm với nàng, nàng không thể tha thứ là điều
tự nhiên
Cứ để nàng
làm Tình Thiên mà thích hắn đi!
“Cô nương
khuynh thành chi tư, hấp dẫn không ít ánh mắt!” Hắn nói.
Vãn Thanh
cười, không mở miệng, nàng biết, hắn chưa nói hết câu.
Hắn lại nói
tiếp: “Bất quá, cũng trêu chọc không ít kẻ vô lại! Xem ra Tuyết Linh Các này
vẫn không đủ an toàn.” Vừa nói hắn vừa nhìn mấy thích khách ít ỏi còn lại.
Vãn Thanh
đột nhiên minh bạch ý tứ của hắn, không mở miệng nói gì, chợt Phượng Cô lại nói
tiếp: “Không bằng cô nương đến Phượng Vũ Cửu Thiên của ta! Ta đã xây dựng
Phượng Vũ Cửu Thiên xong, bên trong phòng thủ vô cùng kiên cố, nhất định có thể
bảo hộ cô nương chu toàn.”
“Mặc dù bên
trong Phượng Vũ Cửu Thiên phòng thủ phòng thủ kiên cố, nhưng ta vẫn muốn đến
Tuyết Linh Các biểu diễn!” Vãn Thanh cũng chậm rãi nói, mặc dù, chủ ý của hắn
đối với kế hoạch của nàng rất có lợi, có điều, nàng vẫn không thể đáp ứng một
cách quá nhanh chóng.
“Chuyện đó
dễ xử lý thôi, nếu cô nương muốn tới Tuyết Linh Các, Phượng mỗ có thể phái một
trăm thị vệ hộ tống cô nương.” Hắn không chút bực mình, trực tiếp an bài thật
thỏa đáng.
Vãn Thanh
cười một tiếng, sóng mắt lưu chuyển: “Như vậy hình như không ổn! Làm sao có thể
bắt Phượng gia lao tâm khổ tứ quan tâm thế!”
“Không thể
nói thế, có thể thỉnh được Tình Thiên cô nương, là vinh hạnh của Phượng Cô!”
Phượng Cô dùng ánh mắt cười cười, nhìn Vãn Thanh nói. Tất cả thích khách đã
buông vũ khí, tứ đại tỳ nữ cùng thị vệ dàn hàng sau lưng hắn, trừ một vài người
bị thương nhẹ thì những người còn lại không có việc gì.
Vãn Thanh
không nhăn nhó nữa, chỉ cười một tiếng, ra vẻ phóng khoáng: “Nói thật ra, nhìn
thấy nhiều thích khách như vậy, trong lòng Tình Thiên quả thực rất bất an, như
vậy Tình Thiên liền cảm tạ Phượng gia ưu ái!”
Phượng Cô
cười một tiếng, hai người hàn huyên vài câu, rồi sau đó xuất phát về hướng tòa
Phượng Vũ Cửu Thiên mới xây dựng xong.

