Thất thân làm thiếp - Chương 192

Chương 192: Kích khởi sự thật

Chiều muộn.

Trong Nam
Phượng Viên vốn yên lặng, giờ lung linh ánh đèn.

Thọat nhìn có
chút sôi động vui vẻ hơn ngày thường.

Khi trăng lên
đầu ngọn cây, Ngân Diện tới.

Mấy tháng không
thấy, hắn vẫn mặc trường bào màu trắng như trước, mặt nạ màu bạc vẫn che nửa
gương mặt, đôi mắt lạnh lùng cao ngạo, đủ để hắn vượt qua bất kỳ kẻ nào.

Bất luận khi
nào, hắn cũng có vẻ không nhiễm hồng trần, cho người ta cảm giác hắn là tiên
xuống trần.

Người lúc nào
cũng tỏa ra mùi Dạ Lai Hương mà người khác không có.

Vãn Thanh khẽ
cười nhìn hắn.

Ngân Diện cũng
nhìn Vãn Thanh, bình tĩnh giấu đi nỗi đắng cay trong lòng. Nhìn nữ tử trước
mắt, mắt long lanh như hồ thu, khóe miệng mỉm cười, vĩnh viễn cho tinh thần và
thể xác người đối diện cảm giác thoải mái, nàng mặc áo xanh đơn giản nhẹ nhàng,
nhã nhặn lịch sự, vẫn đủ để hấp dẫn toàn bộ tầm mắt của hắn.

Đáng tiếc, nữ
tử như vậy, lại không thuộc về hắn.

Nhưng đến khi
nhìn tay nàng nhẹ nhàng vỗ về lên phần bụng đã bắt đầu nhô cao, mỉm cười hạnh
phúc, hắn cũng yên tâm, nàng, cuối cùng cũng có được yên bình.

“Đã làm xong
hết mọi việc rồi sao?” Nàng hỏi. Một câu hỏi vô cùng đơn giản, nhưng hắn vẫn
hiểu ý nàng, vì đó là câu hỏi một tri kỉ dành cho một tri kỉ.

Không cần những
ngôn từ hoa lệ sáo rỗng, là cách bọn họ đối xử với nhau.

“Đúng vậy.” Hắn
đáp.

Hai người cùng
ngồi xuống trước bàn.

Không phải một
bữa dạ yến hoa lệ, chỉ là mấy đĩa thức ăn ngày thường, vẫn đủ để người nhìn
phải động tâm.

“Trong khoảng
thời gian này mọi việc vẫn tốt chứ?” Ngân Diện hỏi, mặc dù hắn đã nghe được
chuyện về nàng từ Hạ Thanh, nhưng hắn vẫn hi vọng có thể nghe chính nàng kể
lại, như vậy, hắn mới có thể yên tâm.

“Hoàn hảo, mọi
chuyện rất tốt, thai nhi cũng phát triển bình thường.” Vãn Thanh nói, dịu dàng
cười một tiếng, nhưng đáy lòng nhói đau, tất cả đều ổn, chỉ trừ... một người.

Nhìn mắt nàng
lóe lên một tia thương cảm, tim hắn cũng nhói đau, nàng luôn như thế, dù có khổ
hơn cũng chỉ giấu trong tim, không cho người khác biết. Nhưng nàng không hề
hay, nàng càng như thế, càng khiến hắn đau lòng.

Hắn nhìn ra
được, nàng đối với Phượng Cô, là có tình cảm thật sự.

Thật ra thế
cũng được, ngay cả hắn cũng không thể ngờ, Phượng Cô có thể vì nàng, mà làm
những chuyện lớn lao thế, không phải người bình thường nào cũng làm được thế,
dù có tình yêu sâu sắc cũng chưa chắc dứt khoát được như thế.

Hắn còn nhớ khi
nghe kể chuyện đó, hắn có cảm giác như lạc trong sương mù, vô phương tin được.

Tên gia hỏa thô
bạo kia, lại có thể vì Vãn Thanh như thế.

“Nếu biết là
đang có bầu, nên chiếu cố thân thể nhiều hơn một chút, không vì bản thân, cũng
nên suy nghĩ cho đứa bé.” Nhìn gương mặt tái nhợt lộ vẻ đau thương của nàng,
hắn nói.

“Ta có.” Vãn
Thanh nói: “Có thể là thân thể có chút yếu ớt, thoạt nhìn hơi gầy, nhưng ngày
nào ta cũng cố gắng bồi bổ, hi vọng có thể sinh ra một em bé mũm mĩm khỏe
mạnh.”

“Thân thể không
phải chỉ dựa vào thuốc thang hay đồ bổ là được, quan trọng là phải duy trì một
tâm trạng tốt, không suy nghĩ nhiều, như vậy mới là điều tốt nhất với thai nhi,
đối với bản thân ngươi!” Ngân Diện nhìn nàng chăm chú nói.

“Ta sẽ.” Vãn
Thanh, hơi hơi cúi đầu, không nói gì thêm, nàng làm sao có thể không muốn giải
thoát bản thân chứ, nhưng có một số việc, có một số người, muốn quên, đâu phải
chuyện dễ?

Không muốn tiếp
tục đề tài này, vì vậy Vãn Thanh nói: “Tối nay, ta có mời một người khác nữa.”

Ngân Diện nhìn
nàng, không hỏi tại sao, chỉ dùng ánh mắt bảo nàng nói hết đi, hắn biết, vô
duyên vô cớ, nàng sẽ không mời một người khác dự tiệc cùng hắn, nói vậy, người
này cực kỳ quan trọng, hoặc là giữa nàng và người đó có vấn đề gì, cần hắn ở
lại.

“Người này, mặc
dù diện mạo không giống Phượng Cô hoàn toàn, nhưng thân hình của hắn, còn có
ngôn ngữ hành vi cử chỉ, thì lại giống hệt Phượng Cô, ta muốn tra xem hắn có
phải Phượng Cô hay không.” Vãn Thanh nói tiếp, mang theo vài phần khó xử, bắt
Ngân Diện làm điều này, nàng cảm thấy bản thân thật sự là vô cùng ích kỉ.

Nhưng nhất thời
nàng không thể nghĩ ra biện pháp gì khác tốt hơn.

Nhìn nàng khó
xử, Ngân Diện khẽ cười: “Chỉ cần là chuyện của ngươi, ta đều cố hết sức để
giúp, hơn nữa chuyện này chỉ là chuyện rất nhỏ, ta tất nhiên sẽ hỗ trợ.”

Kỳ thật, khi
nói ra những lời này, lòng hắn sao có thể tránh được sự đắng ngắt cơ chứ?

Nhưng, vì Vãn
Thanh, hắn thật sự nguyện ý.

Sống trên đời,
đôi lúc không phải có được mới là hạnh phúc, có đôi khi, nỗ lực cho người ta
nhiều hạnh phúc hơn là việc nhận được.

“Cám ơn ngươi.”
Vãn Thanh nhẹ nhàng nói.

Ngân Diện mím
môi, có chút không vui: “Ngươi biết ta không bao giờ vì hai chữ này!”

“Đã biết, sau
này ta sẽ không nói thế nữa!” Vãn Thanh cảm động, cười một tiếng.

Vừa nhắc Tào
Tháo, Tào Tháo đã tới.

Lúc này, Kim
Bất Hoán từ từ đi tới, mặc một bộ quần áo màu đen, mái tóc dài đã buộc gọn,
thoạt nhìn không tùy ý như lúc bình thường, thân hình thon dài, chậm rãi bước
ra khỏi bóng tối.

Ngân Diện nhìn
qua cũng phải cả kinh, bởi vì dáng đi của người này giống hệt Phượng Cô, mang
theo khí thế kinh hoàng trời sinh.

Ngân Diện nhạy
cảm nhận ra, khi nam tử kia mới bước vào nhìn thấy hắn, có kinh ngạc trong nháy
mắt, rồi sau đó bình tĩnh trở lại, nhưng vẫn không thể che giấu.

Vãn Thanh đứng
lên, tươi cười đón chào: “Kim lão bản đã tới rồi, mau ngồi đi, tối nay có vị
bằng hữu đến thăm, vì vậy ta chuẩn bị chút thức ăn của nhà, cố ý thỉnh Kim lão
bản cùng đến đây thưởng thức.”

“Phu nhân quá
khách khí!” Kim Bất Hoán cúi người nói, vẻ mặt rất sảng khoái vui vẻ, nhìn qua
còn có chút hoan hỉ. Vừa nói vừa ngồi xuống.

Hắn đưa mắt
nhìn Ngân Diện, rồi sau đó quay sang Vãn Thanh hỏi: “Xin hỏi phu nhân, vị… bằng
hữu này là ai? Nên xưng hô như thế nào?”

“Hắn là Đại
tướng quân đương triều – Ngân Diện.” Vãn Thanh giới thiệu, rồi sau đó chu môi
cười yếu ớt, chú ý ánh mắt của Kim Bất Hoán, phát hiện hắn chỉ có những cử chỉ
phù hợp với việc mới gặp Ngân Diện lần đầu, không có chút bất thường nào trong
hành vi thái độ.

“Thì ra là Ngân
Diện Đại tướng quân, thật sự là ngưỡng mộ đã lâu ngưỡng mộ đã lâu a!” Kim Bất
Hoán vừa nghe, liền bày ra vẻ mặt ngưỡng mộ, quay sang Ngân Diện kính lễ. Biểu
hiện đúng là vô cùng hợp lý.

Thật sự là có
chút nhàm chán.

Ngân Diện chỉ
bày ra dáng vẻ lạnh như sương, theo dõi hắn một hồi lâu, mới nói: “Mấy chữ
ngưỡng mộ đã lâu thì Ngân Diện không dám nhận!” Nói xong liền ngừng.

Kim Bất Hoán có
chút ngượng ngùng cười một tiếng, tình tình rất ôn hòa dễ chịu, không tỏ vẻ bực
bội gì.

Vãn Thanh nhìn
chằm chặp một lúc lâu, thật sự không tìm ra chút manh mối gì, trong lòng khó
tránh tức giận, chẳng lẽ, Kim Bất Hoán này, thật sự không phải Phượng Cô?

Theo tính cách
cao ngạo của Phượng Cô mà nói, không thể làm ra những chuyện vừa rồi, nếu có
chẳng qua là hắn đang che giấu hành vi, phàm là kẻ đang diễn kịch, thế nào cũng
lộ sơ hở, ít nhất, ánh mắt giọng nói cũng không thể giấu giếm hoàn toàn.

Thấy không khí
nhất thời có chút cứng ngắc, Vãn Thanh đứng lên, cầm chén rượu: “Hôm nay, mọi
người có duyên ở cùng một chỗ, chính là nhờ duyên phận, ta kính hai vị một
chén.”

Đã thấy Kim Bất
Hoán nói: “Tâm ý của phu nhân Kim mỗ lĩnh hạ, nhưng người đang có bầu, phải
tránh không thể uống rượu!”

Ngân Diện liếc
mắt nhìn Kim Bất Hoán, có chút ý vị, rồi sau đó cũng nói: “Đích thật là như
thế, thân thể ngươi vốn không khỏe, càng không thể uống, đổi sang uống nước
trắng đi!”

“... Được rồi!”
Thấy bọn họ kiên trì, Vãn Thanh cũng không nói nhiều, dù sao cũng là vì đứa bé,
thế nào cũng được. Bất quá tên Kim Bất Hoán này, trái lại cực kỳ chú ý đến
nàng. Vừa nói vừa bảo Song nhi mang một chén nước trắng đến.

“Ta đây dùng
chén nước trắng này kính hai vị!” Vãn Thanh nói, rồi sau đó dùng tay áo che mặt
uống chén nước.

Ống tay áo nàng
rất rộng, nàng cố ý dùng tay áo để lén quan sát bộ dạng khi uống rượu của Kim
Bất Hoán.

Hắn dùng ngón
trỏ và ngón cái cầm lấy chén rượu bằng bạch ngọc trắng như tuyết, tư thế vô
cùng tao nhã, nhẹ nhàng đặt lên mũi, tinh tế ngửi một chút, đến lúc cảm thấy
thỏa mãn mới rót rượu vào mồm.

Rượu tối nay là
nàng cố ý chọn lựa, là Trúc Diệp Thanh loại tốt nhất, dùng sương sớm dính trên
lá trúc trên đỉnh núi cao chế thành, có một mùi hương thanh tịnh đẹp đẽ, là thứ
rượu Trúc Diệp Thanh mà Phượng Cô yêu thích nhất.

Có khả năng
chính bản thân hắn cũng không để ý đến điều này.

Con người luôn
có những động tác theo thói quen, mà ngay chính bản thân người đó cũng không
nhận ra.

Về phần Phượng
Cô, khi hắn uống rượu ngon, nhất định là phải ngửi mùi hương trước, cảm thấy
thỏa mãn rồi mới uống.

Tuy nói có lẽ
đại đa số người uống rượu có thói quen đó, nhưng không có ai có hành vi tao nhã
được như Phượng Cô, đúng vậy, hai ngón tay thon dài cầm lấy chén rượu, nhẹ
nhàng ngửi hương rượu thơm, nàng đã nhìn không biết bao nhiêu lần, tao nhã đến
mức người nhìn quên cả thế gian, chỉ nhớ được động tác đó.

Về phần Phượng
Cô, đại khái là hắn cũng không biết, chỉ một động tác đó, đã tiết lộ bí mật?

Đặt chén xuống
bàn, thu lại ống tay áo, trên mặt Vãn Thanh, trong nháy mắt, trào lên sự hoan
hỉ, vì sung sướng mà đôi mắt cũng cong lên vui vẻ.

Đó là sự vui
sướng không thể che giấu, đơn giản là, trong lòng nàng, đã khẳng định thân phận
của Kim Bất Hoán, chỉ có điều không biết tại sao hắn lại không chịu nhìn nhận
nàng. Bất quá mặc kệ như thế nào, nàng sẽ buộc hắn phải tự thừa nhận.

“Có vẻ tâm tình
phu nhân tối nay rất tốt?” Kim Bất Hoán ngẩng đầu hỏi, cười rất vui vẻ.

Vãn Thanh gật
đầu: “Tối nay được gặp cố nhân, tất nhiên là tâm tình rất tốt.”

Sau khi nghe
xong, nụ cười trên mặt Kim Bất Hoán không thay đổi, chỉ hỏi: “Xem ra phu nhân
cùng Ngân Diện tướng quân dường như rất quen thân?”

“Ừm, Ngân Diện,
có thể xem như ân nhân cứu mạng của ta, hơn nữa còn là ân nhân cứu mạng nhiều
lần, càng là tri kỉ của ta, giống như thân nhân của ta.” Vãn Thanh thẳng thắn
nói, vốn dĩ nếu là trước mặt người khác, những lời như thế nàng quyết là không
nói ra, không phải vì sợ người khác biết quan hệ giữa nàng và Ngân Diện, mà là
nàng không phải kẻ thích biểu hiện ra ngoài, theo nàng, tình cảm đích thực
không cần dùng từ ngữ hoa mỹ để diễn tả.

Nhưng lúc này,
nàng buộc phải làm như vậy, nói như vậy, nàng chỉ muốn nhìn một chút xem Phượng
Cô có thể nhẫn nhịn đến mức nào.

“Không ngờ phu
nhân và Ngân Diện tướng quân lại có quan hệ sâu sắc thế!” Kim Bất Hoán nói, vẫn
vui vẻ như trước.

“Đúng vậy!” Vãn
Thanh cảm thán một câu, tuy lời này là cố ý, nhưng không hề giả dối! Ngân Diện
đối với nàng, đích thật là ân nhân, tri kỉ, thân nhân!

Chỉ tiếc tuy
nàng biết tình ý của hắn, nhưng căn bản không dám đón nhận nửa phần, chỉ sợ làm
tổn thương hắn, càng tổn thương mình.

Không dám ngẫm
nghĩ thêm nữa, Vãn Thanh cố gắng giấu đi tâm trạng nặng nề, dù sao tối nay,
nàng không chỉ muốn mở tiệc chiêu đãi Ngân Diện, còn hi vọng ép Phượng Cô thừa
nhận thân phận.

“Kim lão bản có
biết sử dụng nhạc cụ không?” Vãn Thanh mỉm cười hỏi han.

“Kim mỗ bất
tài, ngày thường có nghe, nhưng không hiểu sâu, chỉ biết một phần, còn về nhạc
khí, càng không dám nói! Đến chạm cũng chưa từng chạm!” Kim Bất Hoán xua tay
lắc đầu nói, còn nhăn nhó cười khổ.

Vãn Thanh
đưa tay vén tóc mai: “Tối nay ngày tốt cảnh đẹp, lại được gặp cố nhân, nếu
không có tiếng đàn làm bạn, thật sự có chút chán nản. Từ khi trở lại Phượng
gia, ta đã lâu không đánh đàn, ngày hôm nay có cơ hội, Ngân Diện, không bằng
chúng ta hợp tấu một khúc thì thế nào?”

Vừa nói vừa
nhướng mày hỏi Ngân Diện.

Ngân Diện
nhìn nàng trầm tư, suy nghĩ sâu xa một chút, rồi sau đó gật đầu, hắn nhìn ra
được, lần này, Vãn Thanh đề nghị hợp tấu, quyết không vì cao hứng nhất thời như
nàng vừa nói, chỉ sợ nàng muốn hợp tấu chỉ vì muốn tìm ra thân phận thật của
nam tử áo đen kia.

Vãn Thanh
cười một tiếng, quay sang Song nhi nói: “Song nhi, mang cây đàn của ta đến
đây!”

Song nhi
không hiểu lắm, chỉ nghe Vãn Thanh nói, cho là Vãn Thanh hoan hỉ vì Ngân Diện
tới thăm, sau đó cao hứng, vì vậy liền chạy đi lấy đàn.

Chỉ chốc lát
sau, liền mang đàn tới.

Vãn Thanh
ngồi trước đàn, không hiểu vì sao lại có chút cảm thán, tay nhẹ nhàng đặt lên
dây đàn, luồng cảm giác thân thiết quen thuộc ùa tới, cũng đã nửa năm nàng chưa
đánh đàn, lúc trước là không thời gian, sau lại là sợ, sợ thấy đàn chạm vào vết
thương, vì vậy không nhìn đến đàn nữa.

Ngón tay
thon dài trắng như ngọc nhẹ nhàng chạm qua dây đàn, tiếng đàn vang lên từng nốt
một, như dòng suối chảy trong đêm đông, là khúc “Đông dạ trường tư”, tiếng đàn
réo rắt êm ái, như một cơn trầm tư trong đêm đông, chạm đến đáy lòng người
nghe.

Ngân Diện
liếc mắt nhìn nàng, rồi sau đó rút cây ngọc tiêu bên hông, đặt lên khóe môi,
tiếng tiêu nỉ non vang lên hòa cùng tiếng đàn.

Mỗi khi bọn
họ cầm tiêu hợp tấu, luôn khiến người nghe phải động lòng, bởi vì bọn họ không
chỉ đàn ra thanh âm tuyệt vời, còn có sự giao thoa đồng điều của hai tâm hồn,
cho bọn họ sự ăn ý không ai có được.

Làm cho
người ta hoàn toàn đắm chìm trong âm nhạc.

Đúng lúc
này, một thanh âm phá đám vang lên, đánh vỡ tiếng đàn ăn ý của hai người.

Nhìn lại.

Chỉ thấy
dưới chân Kim Bất Hoán ướt một mảng lớn, thứ tạo ra âm thanh phá đám kia là một
bầu rượu nát tan đang nằm trên đất, mùi rượu Trúc Diệp Thanh lan tỏa trong
không gian.

Kim Bất Hoán
đứng lên, sắc mặt có chút không tốt: “Thật xin lỗi phu nhân, tiếng đàn của hai
người hay quá, ta nhất thời nhập thần, rót rượu không để ý, làm vỡ bầu rượu,
còn quấy rầy nhã hứng của hai người, thật xin lỗi!”

Vãn Thanh
đứng lên, không chút bực bội, chỉ nói: “Không có việc gì.”

Kim Bất Hoán
lấy tay kéo kéo y bào: “Nhìn này, bộ y phục này cũng tính là may mắn, có thể
được nếm rượu ngon, thông cảm, Kim mỗ phải về thay quần áo!”

“Kim lão bản
thay xong nhớ trở lại, dù sao cũng đang cao hứng, tiếng đàn này, chính là chờ
ngươi.” Vãn Thanh ôn nhu nói, rất nhiệt tình đãi khách.

Nhưng Kim
Bất Hoán vừa nghe đã lắc đầu mãnh liệt: “Tối nay, ta thấy cũng đủ rồi, phu nhân
gặp bằng hữu, ta có thể được phu nhân để mắt mời hai chén rượu là được rồi, đợi
sau này uống tiếp!”

“Kim lão bản
nói lời này thật quá khách khí! Thay xong quần áo nhớ quay lại!” Vãn Thanh vẫn
cố chấp, theo nàng, Phượng Cô đang để tâm chuyện nàng và Ngân Diện, hắn càng từ
chối, càng chứng minh lòng hắn có quỷ.

“Không được
không được!” Kim Bất Hoán lắc đầu, rồi sau đó giũ thẳng y phục: “Mặc quần áo
ướt thật không thoải mái, ta đi trước!”

Vừa nói vừa
nhanh chóng bước đi, đổi lấy vẻ mặt suy nghĩ sâu xa của Vãn Thanh.

Báo cáo nội dung xấu