Khúc mưa tan - Chương III - Phần 05 - 06

KHÚC MƯA TAN
– CHƯƠNG 3 – PHẦN 5

BÃO HÔN TIA NẮNG (Phần 5)

Tôi ngã ngửa
ra trước câu trả lời của Nhân Mỹ. Sao một học sinh mà lại cư xử một cách thiếu
tế nhị và lịch sử với người lớn hơn tuổi như thế chứ! Tôi dù cho không phải là
giáo viên nhưng cũng là nhân viên của trường cơ mà.

Chưa kịp để
tôi phản ứng, cậu nhóc đã nhướng người lên và đưa đầu mình sát mặt tôi. Lần này
thì tôi không thể nào để yên được. Hành động này phải bị trừng trị. Một sự
ngang ngược và thô lỗ quá đáng.

Nghĩ là làm,
tôi đưa tay lên và đẩy cậu ta ra xa. Mặt tôi đã bắt đầu nóng và đỏ lên vì tức
giận. Ấy vậy mà cậu ta còn dám cầm tay tôi nữa cơ đấy. Nụ cười đầy khiêu khích
của Nhân Mỹ như thể hiện rằng cậu ta biết tất cả làm ruột gan tôi cứ gọi là
lồng lộn cả lên.

- Mỹ! Em làm
gì thế?

Thật may cho
tôi khi cô Thi đã kịp thời xuất hiện. Nếu cô ấy tới chậm thêm phút nữa thì tôi
không biết điều gì tồi tệ sẽ xảy ra.

Nhân Mỹ đành
phải thả tay tôi ra. Tôi mừng rơn cười toe toét. Bây giờ ngay cả trường học
cũng nguy hiểm với tôi.

- Càng lúc
em càng quá đáng đấy! Em dám trêu chọc cả cô quản lý thư viện nữa à? – Cô Thi
nói với giọng đầy giận dữ mặc dù vẫn giữ được sự tỉnh táo.

Nhân Mỹ
chẳng thèm đáp lại, đưa đôi mắt ngang tàng nhìn cô ấy rồi bỏ đi. Tôi thật là bó
phép với cái kiểu con trai mới lớn như thế rồi đấy.

Đợi đến lúc
Nhân Mỹ đã đi xa, cô Thi mới nhẹ nhàng tiến lại và nói với tôi:

- Em không
sao chứ! Thằng bé tính cách hơi quái dị chứ không phải người xấu đâu. Em bỏ qua
cho nó nhé!

- Dạ… em
cũng không sao…

Cô ấy đã nói
thế thì tôi cũng chẳng biết nói làm sao nữa. Nhân Mỹ có người mẹ kế tuyệt vời
như thế mà không biết quý trọng gì cả. Bây giờ kiếm đâu ra một phụ nữ vừa đoan
trang vừa tốt bụng lại giỏi giang như cô Thi cơ chứ. Ngay cả cách cô ấy đi cũng
khiến tôi ghen tỵ. Sao có thể đi một cách thanh thoát và nhẹ nhàng như vậy nhỉ?

***

Mọi hy vọng
của tôi khi bước chân vào làm việc trong ngôi trường này ngày một ít dần đi. Vì
tôi không thể tìm được bất kỳ một manh mối hay dấu vết gì cả. Hỏi ai họ cũng
bảo là không biết. Mọi người cứ như bị xóa sạch ký ức trong khi chuyện đó chỉ
mới xảy ra cách đây hai năm. Thật là buồn.

Ngồi hoài
trong thư viện cũng chán, tôi chạy xuống và đi dạo trong sân vườn sau của
trường. Mỗi lần bực dọc hay có điều gì đó không vui thì tôi lại thích đi dạo và
nhìn ngắm bầu trời để mong muốn tìm lại chút gì đó yên bình trong tâm thức.

Đột nhiên
tôi nghe tiếng quét lá xào xạc, nhìn lên thì thấy bác lao công của trường đang
chăm chỉ quét dọn những chiếc lá đã rụng vào tối hôm qua. Không có họ thì ngôi
trường đã không sạch sẽ và đẹp đẽ như thế này. Nhìn kỹ hơn một chút, tôi ngạc
nhiên khi nhìn thấy đó chính là bác Kiên, người mà những lúc tôi học ở đây đã
rất yêu quý. Bác đã giúp đỡ tôi những lần tôi đi học muộn và cho tôi mượn ô mỗi
lúc trời mưa. Thế mà lâu nay tôi vẫn nghĩ là bác đã không còn làm việc ở đây
nữa chứ.

- Bác
Kiên!

Tôi chạy lại
và gọi tên bác đầy trìu mến. Nhìn bác đã già hơn và ốm đi rất nhiều. Tuổi tác
và công việc đã lấy đi của bác quá nhiều.

Hất chiếc mũ
rộng vành, bác Kiên chầm chậm ngẩng mặt lên và nhìn tôi. Đôi mắt bác nhíu lại
dường như để nhìn cho rõ và cố gắng nhớ ra điều gì đó. Vài giây sau thì bác mỉm
cười hỏi tôi.

- Xin lỗi!
Cô là ai?

Câu hỏi của
bác làm tôi loạng choạng. Suýt nữa thì tôi đã bảo với bác tôi là Tử Quân, là cô
học trò nhỏ tinh nghịch ngày xưa vẫn thường hay mè nheo với bác. Thật là ngớ
ngẩn khi tôi lại mong muốn người khác nhận ra mình khi đang cải trang. Chắc
giây phút đó tôi đã bị cảm xúc chi phối.

- Dạ… Cháu
là nhân viên mới của phòng thư viện trường. – Tôi lấy lại tỉnh táo và bắt đầu
giới thiệu mình.

- Thế à?
Chào cô… Nhưng sao cô biết tên tôi? – Giọng nói của bác vẫn ấm áp như ngày nào.

- À… dạ… hồi
cấp ba cháu có học ở đây. Cháu là bạn của Tử Quân đấy bác ạ! Bác còn nhớ Tử
Quân không? – May mắn là tôi đã tìm được một lý do để tiếp cận với bác.

- Có chứ!
Con bé ngày xưa vẫn hay làm nũng với tôi đây mà. Hóa ra cô cũng học ở đây và là
bạn của nó à?

Nụ cười tươi
của bác làm tôi ấm lòng. Bác vẫn chưa quên tôi. Thật là hạnh phúc. Tình cảm
giữa người và người đúng là không chịu sự chi phối của thời gian.

Trò chuyện
với bác một thôi một hồi về những ngày xưa cũ, đột nhiên tôi nhớ đến việc mà
mình vẫn đang điều tra. Bác Kiên là người làm lâu năm ở đây, bác lại là người
thật thà nên chắc là tôi sẽ có thêm nhiều thông tin.

- Bác ơi…

- Gì thế
cháu?

- Bác có
biết vụ cháy nhà kho ở trường này cách đây hai năm không ạ?

Bác Kiên trả
lời câu hỏi của tôi bằng một nét mặt vừa ngạc nhiên vừa chua xót. Bác chẳng nói
gì, chỉ cúi đầu trầm ngâm. Điều này càng khiến tôi hoang mang lo lắng.

- Sao thế ạ?
Cháu hỏi chỉ vì tò mò thôi… – Tôi cố gắng nói bình tĩnh để bác không nghi ngờ.

- Đó là một
thảm kịch…

- Dạ. Cháu cũng
nghe người ta nói thế. Bác có chứng kiến được sự việc đó không?

- Có. Hôm đó
là ca trực của bác. Cái nhà kho đó đã từ lâu lắm rồi không được sử dụng. Không
ngờ lại là nơi xảy ra chuyện kinh hoàng như thế. Cũng may những đứa trẻ bị nhốt
trong nhà kho đã được cứu ra hết. Không thôi thì…

Tôi ngỡ
ngàng trước những gì vừa nghe. Những đứa trẻ đã được cứu ra hết ư? Không phải
ngày trước chính báo chí đưa tin là toàn bộ những người có trong nhà kho lúc
xảy ra vụ cháy đều đã mất mạng cả hay sao? Vậy là bé Trinh của tôi, bé Trinh
của tôi vẫn còn sống? Tôi đang mơ hay tỉnh đây?

- Bác! Có
thật là những đứa trẻ đã được cứu ra hết không ạ? Không phải tất cả đều bị chìm
trong biển lửa hay sao? – Tôi cầm lấy tay bác Kiên và hỏi như chưa bao giờ
được hỏi.

- Ừ. Chính
bác nhìn thấy mà. Có một tốp người đã xông vào cứu bọn trẻ và đưa lần lượt
chúng ra ngoài. Bác còn nhớ như in trong số những đứa trẻ ấy có một cô bé tóc
rất dài với cái băng đô xanh trên đầu nữa.

- Dạ?

Tim tôi như
vỡ ra từng mảnh vì không thể tin vào những gì vừa nghe. Cô bé mà bác Kiên nói
chính là em Trinh của tôi. Không ai khác chính là em ấy. Ngày trước em đã một
hai đòi tôi mua cho bằng được cái băng đô màu xanh nhân dịp sinh nhật. Và bé
Trinh đã đeo chiếc băng đô đó vào ngày em bị bắt đi. Thế là những gì tôi tin
tưởng bấy lâu nay là sự thật? Khi tất cả mọi người đều bảo tôi điên khi nghĩ
rằng bé Trinh vẫn còn sống thì tôi vẫn đi tìm em gái mình. Và giờ đây tôi đã
đúng. Ôi không! Thế là bé Trinh bé bỏng của tôi vẫn còn sống đâu đó trong thế
giới rộng lớn này ư? Ôi không…

Tôi cứ suy
nghĩ như thế với những giọt nước mắt ướt đẫm cả khuôn mặt. Bác Kiên nhìn và
chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra với tôi. Nhưng có lẽ sự nhạy bén của một người
đã đứng tuổi khiến bác hiểu và im lặng nhìn tôi khóc. Một niềm hạnh phúc quá
lớn đối với trái tim quá nhỏ bé của tôi. Giờ đây tôi nhận ra rằng chỉ cần có
niềm tin thì sẽ có tất cả. Sự thật em Trinh vẫn còn sống sẽ là động lực mạnh mẽ
hơn thúc đẩy tôi trong việc đi tìm ra sự thật và lấy lại được đứa em gái thân yêu
tội nghiệp của mình.

Vuốt nhanh
những giọt nước mắt còn đọng lại trên mi, tôi ngẩng đầu nhìn bác Kiên và nở một
nụ cười hiền:

- Bác ơi.
Ngoài việc bác thấy những đứa trẻ được cứu thoát thì bác còn thấy được điều gì
khác nữa không ạ?

- Lúc đó
trời tối lắm cháu ạ. Không khí lại hỗn loạn nữa. Nếu lúc đó không phải bác để
quên túi xách ở gần nhà kho rồi quay lại lấy thì bác không thể nhìn thấy việc
mấy đứa trẻ được cứu ra đâu.

- Vậy bác có
nhìn thấy người đã đưa mấy đứa trẻ ra ngoài không ạ?

- Bác không
chắc lắm. Nhưng trong số đó có một người phụ nữ thì phải. Cô ta khá cao và mái
tóc ngắn nhìn rất kỳ cục.

- Dạ? Tóc
ngắn? Có phải mái tóc một bên ngắn một bên dài không ạ?

- Ừ. Đúng
đấy!

Là Luca!

Không thể
nào!

KHÚC MƯA TAN
– CHƯƠNG 3 – PHẦN 6

BÃO HÔN TIA NẮNG (Phần 6)

Tôi cảm ơn
và chào tạm biệt bác Kiên khi trời đã chuyển màu nắng. Giờ tan trường đã điểm.
Những gì bác Kiên nói với tôi thật quý giá biết bao. Có lẽ ông trời đang giúp
tôi để tôi có thể sớm tìm ra sự thật và tìm được em gái mình. Nhưng mọi chuyện
vẫn còn bí ẩn và nhiều khúc mắc lắm. Cho đến bây giờ tôi vẫn không biết vì sao
những đứa trẻ lại bị bắt đi, không hiểu vì sao Luca lại tới nhà tôi làm việc
rồi sau đó bỏ đi trong im lặng sau khi khiến cả công ty của ba tôi phá sản,
không hiểu vì sao báo giới lại nói rằng những đứa trẻ đã không còn trong vụ
cháy kinh hoàng hôm đó khi mà chúng đã được cứu thoát ra từ trước. Và còn một
nghi ngờ nữa mà lâu nay vẫn nằm trong suy nghĩ của tôi. Đó chính là việc những
người bạn thân làm ăn cũng với ba tôi trong phi vụ bí ẩn làm phá sản hàng loạt
công ty năm đó, tất cả mọi người sau đó đều đột ngột biến mất trừ ba tôi. Có lẽ
nào tất cả mọi chuyện đều liên kết với nhau? Có lẽ nào đằng sau những biến cố
đó là những bí mật kinh khủng mà tôi cần phải tìm hiểu?

Càng nghĩ
càng nhức đầu!

Nhưng tôi
tin chắc một điều rằng Luca biết bé Trinh của tôi đang ở đâu. Và tôi cần phải
khiến cho cô ta nói ra điều đó. Chắc chắn là như vậy! Dù cho đó không phải là
điều dễ dàng…

***

Thẫn thờ
bước ra cổng trường chờ Phong Trần tới đón, tôi suýt nữa văng tim ra ngoài khi
Nhân Mỹ không biết từ đâu lại lù lù xuất hiện. Lúc này tôi đang cực kỳ không
vui, và sự xuất hiện của cậu ta báo hiệu sẽ có điều gì đó không hay sắp sửa xảy
ra.

Tôi dừng lại
khi bị Nhân Mỹ đứng chặn trước mặt. Không hề nói một câu nào, tôi lạnh lùng
bước sang một bên và đi tiếp, chiến lược tôi đang sử dụng là coi cậu ta như
không khí và không thèm quan tâm.

- Tại sao
lại phải cải trang như thế?

Câu hỏi của
Nhân Mỹ làm tôi phải dừng lại. Một sự lo lắng bỗng ùa lên trong lòng tôi.

Tuy nhiên
tôi thiết nghĩ mình cần phải giữ bình tĩnh trong trường hợp này, vì lẽ đó, tôi
quyết định tiếp tục đi, mặc kệ cho cậu ta muốn nói gì thì nói.

Nhưng đôi
khi dừng lại sẽ là một quyết định khôn ngoan!

Bước ngơ
ngẩn với một đống suy nghĩ trong đầu như thế nên tôi hoàn toàn không để ý gì
đến tình hình xung quanh. Đó cũng là lý do để tôi suýt trở thành nạn nhân của
một vụ đâm xe nếu như không có cú nhảy kinh thiêng động địa của Nhân Mỹ khi
chạy lại ôm tôi và ngã nhào qua một bên vệ đường. Lúc nằm dưới đất, tôi cứ
mở tròn to mắt nhìn, hồn vía cứ bay tưng cả đi. Tôi không hiểu mình vừa trải
qua chuyện gì nữa. Nhìn sang một bên, tôi thấy Nhân Mỹ đang nhăn nhó mặt mày.
Hình như cậu nhóc đang đau lắm thì phải. Quay lui nhìn thì những vệt khói mờ
của một chiếc xe máy nào đó đã khuất dần đi trong con hẻm phía trước mặt.

Nhân Mỹ đã
cứu tôi!

- Này! Này!
Cậu không sao chứ?

Tôi ngồi dậy
và vội vã đỡ Nhân Mỹ, mồ hôi mồ kê cứ thế chảy tuôn ra.

Có vẻ như
cậu ấy vẫn còn đau nên không nói năng gì. Tôi ngớ người đi khi Nhân Mỹ dùng tay
ấn chặt lại một phần của chiếc mặt nạ bằng da mà tôi đang đeo khi nó bị hở ra
ngoài. Có vẻ như cậu ta đã biết tôi là ai…

- Có cần đến
bệnh viện không? Tôi thấy hình như cậu đau lắm. – Tôi cứ cuống quýt cả lên.

- Không cần.
Ngồi chút là đỡ thôi.

Cuối cùng
thì Nhân Mỹ cũng chịu mở miệng. Một vài người xung quanh tiến lại giúp tôi đỡ
Nhân Mỹ vào ngồi trong quán nước gần trường. Tình hình cũng không nặng nề lắm
thì phải. Ngoài vài vết xước trên mặt và tay ra thì hình như Nhân Mỹ không bị
gì ở xương hay những bộ phận quan trọng trên cơ thể.

- Có thật sự
là không sao không? Hay cứ tới bệnh viện cho chắc ăn? – Tôi cố gắng khuyên bảo
cậu nhóc.

- Đã bảo là
không cần mà.

Nhân Mỹ bực
dọc nói lớn làm tôi ngậm miệng hoàn toàn. Dù sao cậu nhóc cũng là ân nhân cứu
mạng tôi. Tôi không muốn tranh cãi với cậu ấy trong lúc này.

Hai chúng
tôi ngồi im lặng như thế khoảng mười lăm phút. Hôm nay không hiểu sao Phong
Trần lại tới đón tôi muộn. Thường thì lúc nào tôi tan trường là anh đã có mặt
trước cổng rồi. Vừa gặp phải xui xẻo nên tôi cũng lo lắng không biết chồng mình
đến muộn là vì lý do gì. Tôi sợ anh lại gặp chuyện gì đó…

Hix… Có
nhiều thứ không may thường xảy đến bất ngờ…

- Ai tư vấn
cho kiểu tóc và cái mặt nạ đó thế?

Câu hỏi từ
trên trời rơi xuống của Nhân Mỹ làm tôi thộn mặt ra.

- Nói cái gì
thế?

Dù biết là
cậu ta đã nhận ra tôi là ai nhưng tôi vẫn cố gắng lờ đi.

- Quá xấu.
Nhìn như yêu tinh!

Thực tình là
tôi muốn cãi lại lắm nhưng biết là không nên nóng vội trong lúc này nên đành
ngậm bồ hòn làm ngọt. Chọc Nhân Mỹ nổi điên lên rồi cậu ta đi nói hết với mọi
người trong trường tôi giả dạng tới đây làm việc thì mọi cố gắng của tôi coi
như đổ sông đổ bể.Vì vậy một điều nhịn là chín điều lành. Tôi cần phải tập kiên
nhẫn trước những nhóc con mới lớn như cậu ấy.

Nhưng làm
sao Nhân Mỹ biết tôi là ai được nhỉ? Tôi cứ nghĩ mình hóa thân như thế là quá
xuất sắc rồi chứ!

Thật là một
câu hỏi khó.

***

Thêm mười
lăm phút nữa mà chồng tôi vẫn bặt vô âm tín. Điện thoại gọi thì không thèm bắt
máy. Sao anh ấy có thể để quên vợ của mình theo cách vô tư như thế này chứ?
Thật là bực mình!

- Đi về
không?

Tôi ngẩng
mặt nhìn Nhân Mỹ khi cậu nhóc hất hàm hỏi tôi.

- Tôi đợi
người tới đón. Cậu còn đau không? Có tự về được không?

Lòng tôi cứ
cảm thấy xót xa khi nhìn những vết thương trên mặt Nhân Mỹ. Đôi khi chẳng thể
hiểu nổi con người này nữa. Cậu ta đối với tôi là như thế nào đây?

- Tất nhiên
là không. Đưa tôi về đi.

Câu nói mang
tính chất ra lệnh của Nhân Mỹ làm tôi vừa ngạc nhiên vừa thấy khó xử. Cậu ta vì
tôi mà bị thương, nhưng tôi bây giờ lại phụ thuộc và Phong Trần. Nếu tôi đưa
cậu nhóc về thì Phong Trần phải tính sao? Càng nghĩ càng thấy giận chồng tôi
ghê gớm. Không biết sáng nay có việc gì mà anh ấy lại quên đi đón tôi. Bộ lẽ
tôi cứ phải ngồi đợi mãi như thế này?

Thật không
thể nào chấp nhận được!

- Có đưa tôi
về được không?

Không hiểu
cậu nhóc này ăn phải cái gì mà cứ mở miệng ra là toàn giọng đao búa.

- Thực tình
thì tôi cũng muốn đưa cậu về… Nhưng mà…

Tôi khá lúng
túng khi nhìn vào mắt Nhân Mỹ để nói. Cậu ta đang không khỏe, nếu để mặc cho
Nhân Mỹ lái xe một mình về thì không ổn chút nào. Tay cậu nhóc vẫn còn đau thế
kia mà.

Khó xử…

Thêm mười
phút nữa, mọi chờ đợi của tôi vẫn chỉ là chờ đợi. Điện thoại của Phong Trần bây
giờ không những không nghe máy mà còn không liên lạc được. Gọi về nhà thì cũng
chẳng thấy ai nhấc điện thoai. Tôi cũng không có số của bà ngoại
nữa. Chồng tôi, anh ấy rốt cuộc đang làm gì cơ chứ!

- Sao?

Lần thứ ba
Nhân Mỹ cất giọng hỏi. Mức độ lúng túng của tôi lại tăng lên.

- Không biết
nữa…

Giờ đã quá
trưa rồi. Tôi cũng không thể cứ ngồi mãi ở đây mà đợi. Bụng dạ cũng đang biểu
tình nhiệt liệt. Làm sao bây giờ?

- Cứ ngồi
như vậy mãi à?

Tôi đã thấy
sự bực bội trong câu nói của Nhân Mỹ. Mà cũng hay thật. Cậu ta muốn về thì cứ
về đi. Sao cứ một hai bắt tôi phải đi theo vậy chứ!

Nhưng mà tay
cậu ta đang đau… Aiza… Tôi quên mất chuyện đó…

Thêm vài
giây đắn đo, tôi đứng bật dậy, kêu tính tiền và nói với âm lượng vừa phải:

- Đi nào.
Tôi đưa cậu về!

Không biết
tôi có nhìn nhầm hay không nhưng tôi đã thấy một nụ cười thoáng qua trên khuôn
mặt ngang tàng của Nhân Mỹ. Cậu nhóc này đúng là vẫn chưa lớn. Chỉ có con nít
mới xem chuyện này như một trò chơi mà thôi.

Sau khi vào
nhà xe lấy xe giùm cho Nhân Mỹ, tôi quyết định sẽ đèo cậu nhóc về. May là hôm
nay Nhân Mỹ đi xe máy điện, chứ nếu là xe đạp thì đó cũng là một vấn đề nan
giải đối với tôi.

Chạy vù vù
trên đường trưa với cái nắng quá sức oi ả, người tôi cứ như bốc hơi dần đi,
chẳng còn chút sức nào nữa. Nhân Mỹ hình như hiểu được tôi đang ở trong tâm
trạng như thế nào nên ngồi yên và không chọc ghẹo gì tôi cả.

- Còn xa
không?

Tôi vừa nhăn
mặt vừa cố gào to lên.

- Sắp tới
rồi!

Từ “sắp” của
cậu nhóc làm tôi thở phào phần nào. Gì chứ thời tiết này dù cho là đi xe máy
hay xe đạp cũng là một cực hình.

Nhưng tôi
thấy lạ. Đi theo đoạn đường mà Nhân Mỹ chỉ dẫn tôi cứ có cảm giác quen quen và
kỳ kỳ sao đó. Cảm giác như tôi đang đi theo một… vòng tròn!

Phía trước
kia chẳng phải là con đường mà ngôi trường cấp ba của tôi đóng đô sao?

- Tới rồi
đó! Còn chút nữa thôi!

Tôi như một
con ngố, cứ thể chạy tới và dừng lại trước ngôi nhà nằm ngay ngắn đầu đường.
Như thế này là như thế nào?

- Tới nhà
tôi rồi đó.

- Hả?

Nhân Mỹ
xuống xe và bắt đầu cười khình khịch. Tôi cứ đơ ra như vừa mới bị điện giật.
Sao thế này? Nếu nhà cậu nhóc ở đây thì chỉ cách trường có vài chục mét. Cớ sao
lại bắt tôi chạy vòng vòng như diễu hành cả một chặng đường dài miên man thế
kia?

Tôi đang bị
troll ư?

Không phải
chứ!

- Trò gì thế
này?

Tôi bắt đầu
xụ mặt và gầm gừ.

- Khờ thế!
Bị lừa thôi! Mà cũng không hẳn. Con đường nào cũng dẫn tới thành Rome mà.

Nhân Mỹ nói
như cười rồi nhìn tôi với ánh mắt lém lỉnh. Hai mắt tôi cụp xuống. Ôi thôi. Tôi
chính thức đã bị lừa. Vừa bị leo cây vừa bị lừa. Còn điều gì tồi tệ hơn hôm nay
nữa không?

Chẳng buồn
mắng chửi lại Nhân Mỹ, tôi thả lại xe cho cậu ta rồi bỏ đi. Thực tình lúc này
tôi đang rất mệt.Vì vậy nên dù giận tím ruột bầm gan nhưng tôi vẫn không muốn
nổi đóa trong lúc này. Sức khỏe của tôi không cho phép. Bây giờ tôi thấy lo cho
chồng tôi nhiều hơn. Có lẽ nào anh ấy đã gặp chuyện gì đó?

Thật là lo
quá đi…

Tôi cứ thế
đi bộ nặng nhọc trên đường. Lòng dạ cứ sôi lên ùng ục vì lo lắng. Tôi lo đến
mức mà không biết có kẻ nãy giờ vẫn đi sau lưng mình.

- Làm cái gì
thế? Về nhà đi!

Tôi dừng lại
và gắt lên. Tôi không tài nào hiểu được cậu ta đang muốn giở trò gì nữa.

- Kệ tôi.
Đường là của chung. Không của riêng ai cả.

Lần đầu tiên
trong đời tôi chứng kiến một kẻ điên có đẳng cấp như thế. Trời trưa nắng như đổ
lửa mà cậu ta vẫn hí hửng bỏ tay vào bọc quần và đi dạo ư? Mặc kệ! Tôi không
muốn để ý đến cái kẻ mang tên Nhân Mỹ đó nữa.

Đi ra đường
lớn thì tôi bắt được taxi. Cuối cùng cũng có thể về nhà trong im mát. Còn điều
gì kinh khủng bằng cái nắng ban trưa nữa. Ôi không. Da dẻ tôi cứ gọi là cháy
đen như than cả rồi.

Lúc vào xe,
tôi thấy Nhân Mỹ đã dừng lại công việc “đi dạo” của mình, đứng yên nhìn tôi rồi
sau đó quay lưng đi. Dù tôi cũng biết là cậu nhóc đi theo tôi chỉ với mục đích
là đưa tôi về nhưng không hiểu sao tôi vẫn thấy khó chịu và bực tức. Cái cách
Nhân Mỹ thể hiện quá kỳ quái và điên rồ. Mà thường thì những điều kỳ quái và
điên rồ là vô cùng nguy hiểm. Vì thế nên tôi mới luôn có cảm giác sợ Nhân Mỹ.
Sợ cái khác người của cậu nhóc vẫn đang ở tuổi ăn tuổi lớn này.

***

Về đến nhà,
từ ngoài cổng nhìn vào, tôi sững sờ khi thấy chiếc xe của chồng mình đang nằm
lù lù trong đó. Không khí trong nhà thì có vẻ vô cùng sôi động và náo nhiệt.
Tiếng cười đùa vang cả một góc sân.

Chuyện gì
đang xảy ra thế này?

Mở cửa bước
vào với nỗi uất nghẹn trong lòng, tôi từ từ thấy bà ngoại và Luca đang ngồi
cười nói rôm rả với một ai đó. Tiến vào sâu hơn, tôi sững sờ khi thấy một cô
gái trẻ xinh đẹp đang cầm tay Phong Trần. Cả hai nhìn vô cùng thân thiết. Như
thế này là như thế nào đây?

Sự xuất hiện
của tôi trong nhà dường như không gây được bất kỳ một sự chú ý nào nếu như tôi
không mở miệng.

- Anh!

Cuộc trò
chuyện vui vẻ đó tất nhiên đã bị hoãn lại vì tôi. Bà ngoại vẫn ngây thơ như
ngày nào, nhìn thấy tôi thì ríu rít:

- Ô! Cháu
dâu đi làm về rồi à?

Luca chẳng
buồn nhìn tôi.

Cô gái đó
đưa đôi mắt đầy nghi hoặc và lạ lẫm soi tôi từ trên xuống dưới. Có vẻ như trong
mắt cô ta tôi chẳng khác nào người ngoài hành tinh.

Còn chồng
tôi. Anh đứng vụt dậy. Khuôn miệng cách đây vài giây vừa cười toe toét bỗng
dưng méo xệch. Đừng nói rằng lúc này đây anh mới nhớ là anh đã vứt bỏ tôi như
thế nào.

- Anh… anh
quên mất…

Trong tôi
bây giờ chỉ còn hai chữ đổ vỡ. Cái này mà gọi là chồng sao? Cái này mà gọi là
tình yêu sao?

Ôi…

Thật là
khủng khiếp!

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.