Vụ Án Trường Oxford - Chương 05

Chương
5

Khi
rẽ vào đoạn vòng cuối cùng của ngõ, tôi nhận thấy cảnh sát vẫn còn ở lại đó.
Bây giờ có thêm một xe cứu thương và một chiếc xe thùng xanh mang biểu tượng
tờ Thời báo Oxford. Một anh chàng cao lêu nghêu, mái tóc xám phất
phơ trên trán chặn tôi lại trên đường về phòng mình. Trên tay anh ta mang một
máy thu thanh và cuốn sổ. Trước khi anh ta kịp tự giới thiệu, thanh tra
Petersen ló ra khỏi cửa sổ phòng chính và gọi tôi lên lầu.

“Tôi
mong là anh sẽ không nhắc chuyện này với bất cứ ai,” ông ta nói khẽ. “Chúng tôi
chỉ đưa tên mình anh cho báo chí, như thể khi khám phá ra tử thi, anh chỉ có
một mình.”

Tôi
gật đầu và đi trở xuống bậc thềm. Khi đang trả lời câu hỏi của người phóng
viên, tôi thấy một chiếc taxi tấp lại. Beth ra khỏi xe với chiếc cello và đi
qua mặt chúng tôi mà không nhìn thấy. Cô phải báo tên mình cho người cảnh sát
gác cửa trước khi được cho vào. Giọng cô nghe yếu ớt và hơi thắt nghẹn.

“Ra
đây là cô gái.” Người phóng viên liếc nhìn đồng hồ. “Tôi cũng phải nói chuyện
với cô ta nữa. Xem ra tôi sắp lỡ mất bữa ăn tối rồi. Thêm chuyện này nữa:
Petersen vừa gọi anh lên để nói gì thế?”

Tôi
ngần ngừ một lúc.

“Chỉ là họ có thể sẽ
làm phiền tôi với một số câu hỏi nữa vào ngày mai thôi.”

“Không phải lo,” anh
ta nói. “Anh không bị tình nghi đâu.”

Tôi bật cười.

“Thế thì ai bị?”

“Tôi không rõ, cô
gái, có thể là thế. Chuyện này mình cũng đoán trước được chứ gì nữa? Cô ta là
người sẽ được lãnh tiền và ngôi nhà này.”

“Tôi không biết là bà
Eagleton có tiền đấy.”

“Hưu bổng cho Anh
hùng chiến tranh ấy mà. Không đến nỗi một gia tài gì đâu, nhưng đối với một phụ
nữ phải tự lo cho mình…”

“Nhưng không phải lúc
ấy Beth đã đi diễn tập rồi à?”

Anh chàng lật nhanh
cuốn sổ ghi chép.

“Xem nào: cứ theo báo
cáo giám định, thời điểm tử vong là vào khoảng từ hai đến ba giờ chiều. Một
người hàng xóm thấy cô nàng rời nhà đi qua bên Sheldonian lúc sau hai giờ một
chút. Tôi vừa mới gọi cho hí viện: cô ta đến chỗ diễn tập chính xác lúc hai giờ
rưỡi. Nhưng vậy là vẫn còn thừa ra một vài phút trước khi cô ta ra ngoài. Thế
nghĩa là cô ta vẫn còn ở trong nhà, cô ta có thể đã xuống tay, và cô ta là
người hưởng lợi duy nhất.”

“Ông định viết điều
đó trong bài tường thuật à?” Tôi hỏi. Tôi nghĩ giọng mình nói đã hơi có vẻ khó
chịu.

“Sao lại không?
Chuyện đó thú vị hơn là buộc tội một tên ăn trộm rồi khuyến cáo các bà nội trợ
trông gương mà khóa cửa nhà lại. Giờ tôi phải cố hỏi cô ta vài câu chuyện.” Anh
ta cười vẻ ranh mãnh. “Đón đọc bài tường thuật của tôi ngày mai nhé.”

Tôi trở xuống phòng
mình, rồi cởi giày và nằm xuống giường mà không tắt đèn, một cánh tay gác lên
che mắt. Tôi cố tái lập trong trí nhớ giây phút mà Seldom và tôi đi vào trong
nhà, và tuần tự diễn biến những di chuyển của chúng tôi, nhưng tôi cũng không
nhìn thấy thêm được điều gì, ít nhất là những cái giống như Seldom muốn tìm. Hiện
ra rõ nét nhất trong đầu tôi là cử động gãy gục xuống của cần cổ bà Eagleton
lúc đầu bà ngả sang một bên, mắt mở to, kinh hoàng. Có tiếng động cơ xe nổ máy
và tôi chồm dậy trên hai khuỷu tay để nhìn ra cửa sổ. Tôi nhìn thấy họ mang bà
Eagleton ra trên một chiếc cáng, và chất lên chiếc xe cứu thương. Những chiếc
xe cảnh sát cũng bật đèn chiếu lên, và trong lúc họ quay đầu xe, những bóng đèn
vàng vọt tạo nên một dãy những hình bóng chập chờn huyền ảo trên tường các ngôi
nhà. Chiếc xe thùng của Thời báo Oxford đã đi từ trước, và khi
đoàn xe mất dạng đằng sau khúc quanh, lần đầu tiên tôi mới cảm thấy sự im lặng
và bóng tối của khu ngõ này thật nặng nề. Tôi tự hỏi không biết Beth đang làm
gì trên đó, một mình trong căn nhà vắng lặng. Tôi bật đèn lên và thấy bài viết
của Emily Bronson có ghi chú của tôi bên lề đặt trên bàn. Tôi pha cà phê và
ngồi xuống, định tiếp tục công việc từ chỗ mình dừng lại lần trước. Làm việc
khoảng một tiếng, nhưng tôi chẳng đi xa hơn được bao nhiêu. Tôi cũng không tìm
được sự yên tĩnh tốt lành, sự trấn tĩnh tinh thần riêng tư - như trật tự hiện
lên từ trong hỗn độn - thường đến khi ta lần theo những bước của một định lý
toán học.

Bỗng nhiên tôi nghe
hình như có tiếng gõ nhẹ vào cánh cửa. Tôi đẩy ghế ra sau và đợi một lúc, đến
khi nghe thêm một tiếng gõ nữa, lần này rõ hơn. Tôi mở cửa và nhìn thấy trong
bóng tối khuôn mặt hơi ngượng ngùng của Beth. Cô mặc áo khoác trong nhà màu hoa
cà, chân đi dép, và tóc cột giản dị bằng một dải băng, giống như cô đã chạy ra
khỏi giường mình. Tôi mời cô vào. Cô đứng ngay bên trong cánh cửa, hai tay
khoanh lại, môi khẽ run run.

“Tôi có thể xin anh
chuyện này được không? Chỉ đêm nay thôi.” Giọng cô vỡ ra. “Tôi không tài nào
ngủ được trên ấy. Có thể cho tôi ở lại đây đến sáng mai không?”

“Dĩ nhiên là được,”
tôi đáp. “Tôi sẽ dọn ghế sofa, còn cô thì ngủ trên giường.”

Cô cảm ơn tôi, có vẻ
nhẹ nhõm, và buông mình xuống một chiếc ghế. Cô nhìn quanh ngơ ngác và trông
thấy giấy tờ của tôi rải ra trên mặt bàn.

“Anh đang làm việc
à,” cô nói. “Tôi không muốn quấy rầy đâu.”

“Không, không sao,”
tôi đáp. “Đằng nào tôi cũng đang định nghỉ tay. Tôi không tập trung được. Tôi
pha cà phê nhé?”

“Nếu được thì anh cho
tôi xin trà,” cô tiếp.

Chúng tôi cùng yên
lặng trong khi tôi đặt ấm nước và cô tìm một lời phân ưu thích hợp. Nhưng cô đã
lên tiếng trước.

“Chú Arthur cho biết
anh đã ở cạnh ông khi ông nhìn thấy bà. Chắc là phải kinh khủng lắm. Tôi cũng
phải nhìn mặt bà; họ bắt tôi phải nhận dạng tử thi. Chúa ơi,” cô nói, và đôi
mắt cô sũng nước, chuyển sang một màu xanh trong, run rẩy, “chẳng ai buồn vuốt
mắt người chết nữa.”

Cô nhìn ra xa, hơi
nghiêng đầu, cố nuốt nước mắt vào trong.

“Tôi xin lỗi,” tôi
lầm bầm. “Tôi hiểu cảm giác của cô lúc này.”

“Không, tôi không
nghĩ anh hiểu đâu. Tôi không nghĩ có một người nào hiểu nổi. Đây là một điều
tôi đã hy vọng suốt bao lâu nay. Suốt trong nhiều năm trời. Từ khi tôi biết bà
bị ung thư, mặc dù nói ra thế có lẽ kinh khủng thật đấy. Tôi luôn hình dung
chuyện sẽ đến hệt như nó đã đến - giữa một buổi tập, có người đến báo tin cho
tôi. Tôi đã cầu cho chuyện xảy ra như thế, để tôi khỏi phải nhìn bà trước khi
người ta đem bà đi. Thế nhưng ông thanh tra lại muốn tôi phải nhận diện bà. Họ
còn chưa vuốt mắt bà nữa chứ!” Cô nói bằng một giọng thì thầm rấm rứt, giống
như đây là một sự bất công không có cách lý giải. “Tôi đứng đấy, nhưng không
thể nhìn mặt bà; tôi như sợ bà vẫn còn cách nào làm hại tôi, kéo tôi theo không
chịu buông ra. Và tôi nghĩ bà đã thành công: tôi đã trở thành đối tượng tình
nghi,” cô nói, vẻ buồn nản. “Petersen hỏi tôi rất nhiều câu, với cái vẻ ân cần
giả tạo của lão. Còn cái tên quỷ quái từ tòa báo, hắn thậm chí còn không thèm
che giấu nữa. Tôi đã kể cho họ điều tôi biết, là khi tôi rời nhà lúc hai giờ
chiều, bà đang ngủ, bên cạnh bàn chơi Scrabble. Nhưng tôi thấy mình không còn sức
lực để tự bảo vệ nữa. Tôi chính là người mong đợi bà chết đi, còn mong đợi hơn
cái kẻ đã giết bà nhiều, tôi tin chắc thế.”

Có vẻ như cô đã hoàn
toàn bị rối loạn tinh thần, hai bàn tay run bần bật không sao cản nổi. Nhận
thấy cái nhìn của tôi, cô bèn khoanh tay lại.

“Dù sao đi nữa,” tôi
nói, trao cốc trà cho cô, “tôi không tin Petersen nghĩ điều gì như thế đâu; có
một việc họ biết nhưng không muốn công bố vội. Giáo sư Seldom không nói gì với
cô à?”

Cô lắc đầu, và tôi
hối tiếc vì đã lỡ miệng. Nhưng tôi nhìn thấy vẻ thụ động trong đôi mắt xanh của
cô, hệt như giờ đây cô không còn dám hy vọng gì nữa, và tôi quyết định là sự
thiếu kín đáo kiểu Mỹ Latin còn tử tế hơn là sự chừng mực của người Anh.

“Tôi chỉ nói cho cô
được chừng này, vì họ đã yêu cầu chúng tôi giữ bí mật. Người đã giết bà nội cô
có để một mẩu thư nhắn cho Seldom trong hộp thư của ông. Trong lời nhắn có địa
chỉ của cô và thời gian, ba giờ chiều.”

“Ba giờ chiều,” cô
nhắc lại chầm chậm. Giống như một gánh nặng khổng lồ đã được nhấc lên khỏi mình
cô. “Lúc ấy thì tôi đã có mặt ở chỗ tập.” Cô cười yếu ớt, như thể trận chiến
dài, khó nhọc đã qua. Cô nhấp một ngụm trà và nhìn tôi một cách biết ơn qua
thành cốc.

“Beth,” tôi mở lời.
Bàn tay cô đặt trên lòng nằm thật gần tay tôi, và tôi phải ngăn mình không nắm
lấy nó. “Về chuyện cô vừa nói, nếu tôi có thể giúp gì được trong việc chuẩn bị
tang lễ hay bất cứ việc gì, xin cô cứ nói. Thế nào thì giáo sư Seldom, hay
Michael chắc cũng đã ngỏ ý sẵn rồi...”

“Michael?” Cô hỏi, và
cười khô khan. “Anh ta không giúp được gì nhiều đâu. Tất cả câu chuyện này làm
anh ta hoảng sợ lắm.” Và cô nói thêm ra chiều khinh bỉ, như đang nhắc đến một
loài vật hèn nhát nào đó: “Anh ta đã có gia đình.”

Cô đứng lên, và trước
khi tôi kịp ngăn lại, đi đến bên vòi nước cạnh bàn và rửa chiếc cốc.

“Chú Arthur là một
thiên tài toán học, phải không?” Cô hỏi, đầy hãnh diện.

“Một trong những
người vĩ đại nhất,” tôi đáp.

Cô gỡ dải băng cột
tóc, đặt lên chiếc bàn cạnh giường, rồi rũ tóc ra. Sau đó cô đi đến cạnh giường
và kéo chiếc chăn lông về phía mình. Bàn tay cô lần lên cổ áo choàng:

“Làm phiền anh quay
lưng lại một lát nhé. Tôi muốn cởi cái này ra ấy mà.”

Tôi mang chiếc cốc
của mình lại chỗ vòi nước. Sau khi đã vặn chặt van, tôi đứng quay lưng lại phía
cô thêm một chốc nữa. Cô gọi tên tôi, cô gắng một cách đáng yêu để phát âm cho
chuẩn. Cô nằm trên giường, tóc xõa tung đầy quyến rũ trên mặt gối. Chăn của cô
kéo lên đến tận cằm, nhưng một cánh tay vẫn chìa ra ngoài.

“Tôi có thể xin anh
một điều cuối cùng này không? Cái này mẹ tôi vẫn làm khi tôi còn nhỏ. Anh có
thể nắm tay tôi đến khi tôi ngủ được không?”

“Dĩ nhiên rồi,” tôi
đáp. Tôi tắt đèn và ngồi xuống bên cạnh mép giường. Ánh trăng dãi yếu ớt qua
khung cửa sổ, chiếu sáng cánh tay trần của cô. Tôi đặt lòng bàn tay lên trên
lòng bàn tay cô, rồi chúng tôi đan chéo những ngón tay lại cùng lúc. Bàn tay cô
thật ấm và khô. Tôi nhìn kỹ hơn lớp da mềm mại trên mu bàn tay, và những ngón
dài, móng ngắn và gọn, mà cô đã thật tin tưởng lồng vào với ngón tay tôi. Có
cái gì đó bắt tôi phải chú ý. Thật tinh tế, thật cẩn thận, tôi lật bàn tay lên
để nhìn ngón cái của cô ở dưới ngón cái của tôi. Nó mảnh và nhỏ một cách kỳ
quặc, hệt như từ một bàn tay khác trẻ con hơn, bàn tay một đứa bé gái. Tôi nhận
thấy cô đã mở mắt và đang nhìn tôi. Cô cố kéo bàn tay về, nhưng tôi giữ chặt
lấy nó và vuốt ve ngón cái của cô bằng ngón cái của mình.

“Bây giờ anh đã biết
bí mật đáng xấu hổ của tôi rồi đấy,” cô nói. “Đêm đêm tôi vẫn còn mút ngón tay
mình.”

Báo cáo nội dung xấu