Death Note: Một ghi chép khác - Những án mạng Los Angeles BB - Chương 06 - Phần 2

Màn hình điện tử hiện chín giờ đúng.

Chín tiếng đồng hồ quý giá của ngày 22 tháng Tám
đã trôi qua. Chỉ còn mười lăm giờ nữa. Hôm nay cô sẽ không thể ngủ. Cô cần phải
tỉnh táo trong ít nhất hai mươi tư giờ. Cô thậm chí còn không thể tắm rửa.
Ryuuzaki đã khuyên cô không nên thiếu kiên nhẫn, cô cần phải phản ứng được khi
ai đó bước vào phòng. Nhưng giờ là lúc gọi cho L một lần nữa. Cô lấy chiếc điện
thoại từ trong túi và quay số theo hướng dẫn. Cửa và màn vẫn đóng.

“L.”

“Tôi, Misora. Chưa có gì xảy ra ở đây. Tôi đã
nói chuyện với Ryuuzaki, không có gì xảy ra ở chỗ anh ta. Không có dấu hiệu gì
bất thường. Tôi đang bắt đầu cảm thấy chúng ta đâm lao phải theo lao.”

“Tôi hiểu, nhưng đừng mất cảnh giác. Như tôi đã
nói, những người hỗ trợ cô đang vào vị trí ở quanh tòa chung cư,, nhưng nếu có
điều gì xảy ra, họ không ở gần đủ để phản ứng ngay tức khắc.”

“Tôi biết.”

“Còn nữa, vài phút trước tôi đã bố trí hai người
trong chính tòa chung cư. Tôi không chắc họ có thể đến kịp, nhưng thời tiết đã
ủng hộ chúng ta. Chúng ta đã may mắn.”

“Eh? Nhưng... thế nghĩa là...”

Để tránh gây sự chú ý của tên sát nhân, họ thậm
chí đã không lắp đặt camera theo dõi hay các thiết bị ghi âm trong các căn
phòng, cũng như trong tòa nhà và những người đến hỗ trợ. Họ không thể đánh liều
gây chú ý.

“Đừng lo. Không cách nào hung thủ nhận ra đâu.
Một trong hai người là đột nhập chuyên nghiệp, người còn lại là đạo tặc có
nghề. Tôi không thể nói rõ hơn, vì cô là một điệp viên FBI, nhưng tóm lại, một
tay đạo chích và một gã bịp bợm. Tôi cài mỗi người ở gần một căn phòng.”

“Một tay đạo chích... và một gã bịp bợm?” Anh ta nói gì vậy? Một câu nói đùa à?

“Vậy, Naomi Misora.” L lấy lại lời nói.

Nhưng Misora hấp tấp cắt ngang, “Ừm, eh, L...” rồi
cô lại ngập ngừng, không dám chắc có nên hỏi điều này không.

“Anh biết hung thủ, phải không?”

“Đúng, như tôi đã nói. Hắn là B.”

“Không... ý tôi là... hắn là một người anh quen
biết?”

Vào ngày 16, L nói anh ta đã biết trước rằng hung
thủ là B, và cô lờ mờ đoán ra, nhưng hai ngày sau đó, anh ta đã nói một câu
khiến cô đi đến kết luận. “Bất kể cô làm gì, hãy bắt bằng được hung thủ.” Vị
thám tử vĩ đại nhất thế kỷ, L, sẽ không bao giờ nói như thế đối với một tên sát
nhân hàng loạt thông thường. Và tên hắn cũng chỉ có một chữ cái...

“Đúng.” Giọng nói điện tử xác nhận.

Như thể anh ta không ngại bị hỏi chút nào.

“Nhưng Naomi Misora, xin hãy tuyệt đối giữ kín điều
này. Những người hỗ trợ ở gần tòa nhà, cũng như tên đạo tặc và gã bịp bợm ở
trong đó, không hề biết cô đang theo vụ nào. Họ không nên biết. Cô đã hỏi, tôi
không ngại cho cô biết, nhưng nói chung đấy cũng là một điều cô lẽ ra không nên
biết.”

“Tôi hiểu. Dù sao đi nữa, bất kể B là ai, hắn cũng
là một tội phạm nguy hiểm đã lấy đi mạng sống của ba người vô tội. Nhưng còn
một điều nữa tôi muốn hỏi.”

“Gì vậy?”

“Anh biết hung thủ, nhưng anh không liên quan gì
đến hắn?”

Điều này...

Đối với Naomi Misora, điều này cũng giống như hỏi
cô có thể bắn một đứa trẻ.

“Tôi không liên quan gì đến hắn.” L nói. “Chính xác
là, tôi thậm chí không biết B. Hắn chỉ đơn giản là một người tôi chú ý tới.
Nhưng không có gì ảnh hưởng tới phán xét của tôi. Tất nhiên, tôi hứng thú với
vụ án này, và bắt đầu điều tra vì tôi đã biết thủ phạm là ai. Nhưng điều đó
không làm thay đổi cách tôi điều tra của tôi. Naomi Misora, tôi không thể tha
thứ cho tội ác. Tôi có quen biết người gây ra tội ác hay không, điều đó hoàn
toàn không có ý nghĩa. Tôi chỉ quan tâm đến công lý.”

“Chỉ... công lý...” Misora thở gấp. “Không còn gì
khác sao?”

“Tôi không nói thế, nhưng đấy không phải là một
điều ưu tiên.”

“Anh sẽ không tha thứ cho mọi tội ác, bất kể đó là
tội ác gì?”

“Tôi không nói thế, nhưng đấy không phải là một
điều ưu tiên.”

“Nhưng...”

Như nạn nhân mười ba tuổi. “Có những người công lý
không thể bảo vệ.” Như tên tội phạm mười ba tuổi. “Và có những người tội ác có
thể bảo vệ.”

“Có. Nhưng kể cả vậy.” L nói, giọng điệu của anh ta
không hề thay đổi, như thể chỉ nhẹ nhàng khuyên bảo Naomi Misora.

“Công lý mạnh hơn tất cả.”

“Mạnh? Ý anh là quyền lực?”

“Không. Ý tôi là lòng nhân ái.” Anh ta nói thật dễ
dàng. Misora suýt đánh rơi điện thoại.

Vị thám tử vĩ đại nhất thế kỷ, L. Vị thám tử của
công lý, L. Người đã phá được mọi vụ án, bất kể khó đến đâu... “Tôi đã hiểu lầm
anh, L.”

“Vậy sao? Ồ, tôi mừng vì chúng ta đã làm rõ điều
đó.”

“Tôi quay lại làm việc bây giờ.”

“Rất tốt.”

Misora gập điện thoại và nhắm mắt lại. Whew.

Cô không cảm thấy mình choáng váng.

Cô vừa được nghe một từ rất tốt đẹp đối với cô. Cô
vừa được bảo một điều cô cần nghe. Có lẽ cô vừa bị chấn động.

Chưa có thêm một vấn đề nào của cô được giải quyết.
Những mối băn khoăn của cô vẫn còn đó. Cô vẫn thiếu kiên quyết. Cô cảm thấy có
gì đó đã thay đổi, nhưng cho đến ngày mai không nghi ngờ gì mọi thứ lại về vị
trí cũ. Nhưng cho dù vậy, vào khoảnh khắc này, cô sẽ không quyết định vội vàng,
cô sẽ không thôi việc nữa. Khi kỳ nghỉ phép của cô kết thúc, cô sẽ quay lại
FBI. Vào giờ phút đó, Naomi Misora đã quyết tâm. Và hung thủ trong vụ án này có
lẽ đã để lại một món quà kỷ niệm tử tế.

“Vậy, trong một giờ nữa, phải gọi cho Ryuuzaki...
hy vọng mọi chuyện tốt đẹp.”

Blackberry Brown và Blues-harp Babysplit. Hai
B.B. Phòng 1313 và 404... Liệu có phải thật sự không có manh mối nào ở hiện
trường thứ ba giúp loại bỏ một trong hai? Cô không thể gạt bỏ câu hỏi đó. Họ đã
không thể rút bớt những khả năng có thể bởi họ đã không làm tất cả những gì có
thể, tất cả những gì nên làm...

“Ồ, hiểu rồi. Đó là lý do tại sao là Q.Q.?”

Cô đã nghĩ ra điều gì đó. Lý do tại sao nạn nhân
thứ hai là Q.Q. mà không phải B.B. Lý do hắn đã lật đứa trẻ nằm xấp, biến b
thành q. Để ngăn khả năng còn có ai đó trùng tên. Loại thông điệp để lại ở hiện
trường vụ thứ nhất... một thông điệp chỉ đích danh nạn nhân được nhắm tới mà
không phải một nơi chốn... loại thông điệp như vậy luôn có thể xảy ra trường
hợp có ai đó cùng tên. Đó là lý do tại sao hắn chọn Q.Q. - cái tên rất ít phổ
biến so với B.B. Quarter Queen. Misora không biết có bao nhiêu Believe
Bridesmaid hay Backyard Bottomslash ở Los Angeles, nhưng cô biết chắc cô bé đó
là người duy nhất có tên Quarter Queen. Có nghĩa là họ đã đúng, và mối liên kết
là những chữ B, không phải những chữ Q.

B.B.

Nhưng cho dù hung thủ đã tính toán kỹ lưỡng để
chắc chắn thông điệp đó chỉ nhắm tới một người duy nhất, tại sao ở vụ cuối cùng
lại có tới hai khả năng xảy ra? Cô nhất định đã bỏ qua một mảnh ghép quan trọng
của câu đố. Phải có một điều gì đó cô đáng lẽ đã làm được...

Câu đố ô chữ.

Cô chưa từng thử giải qua.

Giờ đây khi nghĩ đến nó, có rất nhiều vấn đề cô
đã không nghĩ tới. Không phải chỉ chuyện căn hộ nào. Nếu họ có thể bắt được tên
sát nhân, mọi thứ sẽ được lý giải, hay...

“... Căn phòng khóa trái. Có phải hắn thực sự đã
có chìa khóa?”

Nếu vậy, hắn buộc phải gây án sau khi đã chuẩn
bị chìa khóa trước... hắn buộc phải điều tra các nạn nhân trong một thời gian
trước khi án mạng xảy ra. Họ đã làm mọi thứ để tránh bị phát hiện, nhưng khả
năng hắn đã biết Misora đang chờ hắn ở đây là hoàn toàn có thể xảy ra...

“Thủ thuật khóa trái bằng kim và chỉ... và cây
kim cuối cùng đã trở thành một gợi ý quan trọng ở hiện trường vụ thứ ba. Mặc dù
chỉ là một sự liên tưởng ngẫu nhiên...”

Kim. Kim đồng hồ.

Và cô đã rất ngạc nhiên khi phát hiện ra Wara
Ningyou có một vai trò thiết thực... ở những vụ trước đó chúng không có ý nghĩa
gì ngoài ám chỉ những nạn nhân. Nhưng lần này tính gộp chúng cùng với thú nhồi
bông trên tường đã tạo ra những con số trên mặt đồng hồ. Vì thế có thể có những
con thú trong số chúng không thuộc về nạn nhân... chỉ để tạo ra những con số
cần thiết. Có vẻ là vậy.

Bốn, ba, hai... số lượng Wara Ningyou đã giảm.
Hình nhân cuối cùng sẽ xuất hiện ở vụ thứ tư.

Nếu có vụ thứ tư.

“Hình nhân Wara Ningyou cuối cùng... chắc sẽ
được treo phía đối diện cánh cửa? Như vậy là hợp lý nhất... ý nghĩa
nhất... nhưng ý nghĩa đó là gì? Thứ đầu tiên người ta sẽ thấy khi bước vào
phòng... đập vào mắt trước khi nhìn thấy nạn nhân...”

Không hoàn toàn nhận thức được mình đang suy
nghĩ gì, Misora đứng lên và tiến về phía cánh cửa. Quay lưng về phía cửa, cô
nhìn quanh căn phòng - đó chỉ là một căn phòng không có gì bất thường. Vào lúc
này, nó chưa phải là một hiện trường gây án. Không có gì ngoài những hình ảnh
về cuộc sống của Blackberry Brown.

“Wara Ningyou luôn luôn được treo ở độ cao
này... nó có thể nằm ở bất cứ đâu, nhưng về cơ bản bao giờ cũng ở độ cao ngang
nhau. Ở khoảng ngang thắt lưng của mình... tức là ở tầm này...”

Misora ngồi thụp xuống.

Tự nhiên, cô đang ngồi trong một tư thế rất
giống với thói quen ôm gối của Ryuuzaki, nhưng cô cố không nghĩ về điều đó. Nếu
anh ta đúng, tư thế này khiến suy luận dễ dàng hơn, thì đây thậm chí còn là một
điều tốt. Dù sao trong phòng cũng chỉ có một mình cô. Giả định hiện trường vụ
thứ tư cũng giống như lần trước, và hình nhân Wara Ningyou được treo ở phía đối
diện cánh cửa, thì từ tư thế này tầm mắt cô sẽ có độ cao đúng như vậy. Tất
nhiên là, Wara Ningyou không có mắt, và điều này cũng chưa dẫn đến đâu.

“Chỉ bởi chúng cần được tính chung với lũ thú
bông, không nhất thiết chúng cần phải đối diện cánh cửa... còn nếu vị trí cũng
có ý nghĩa của nó... vị trí... hay đó cũng chỉ là một biểu hiện khác của thói
kiểu cách của hắn... ow!”

Mải suy nghĩ trong một tư thế hơi kỳ cục đã
khiến Misora mất thăng bằng và gáy cô đập vào tay nắm cửa. Vừa xoa chỗ đau,
Misora lơ đãng quay lại nhìn...

Trước mắt cô là tay nắm cửa.

Và ngay dưới đó là chiếc khóa vặn.

Misora quay đầu lại nhanh tới mức dường như xé
toạc bầu không khí xung quanh, và cô đang nhìn vào bức tường đối diện một lần
nữa. Không có gì ở đó ngoài cả khoảng giấy dán tường trải rộng. Tuy thế, Misora
tưởng tượng như có một hình nhân Wara Ningyou treo ở đó. Nhưng Wara Ningyou
treo ở đó không phải là đối diện cánh cửa.

Nó đối diện tay nắm cửa.

Hình nhân cao đúng bằng tầm của chiếc khóa vặn.

“Ồ... tại sao mình chưa từng để ý tới điều
này?!”

Cao ngang thắt lưng - cô đã biết đó là vị trí
của những hình nhân Wara Ningyou ngay lần đầu cô đọc tài liệu của cảnh sát. Tại
hiện trường vụ án đầu tiên, khi cô tự tay khóa trái chính mình, cô đã tình cờ
nhận thức được cái khóa vặn cao ngang thắt lưng cô, và tại hiện trường vụ thứ
hai cô đã có suy nghĩ cụ thể rằng thiết kế của cánh cửa căn hộ rất khác, nhưng
có cùng cấu trúc, và tại hiện trường vụ thứ ba cô đã vặn tay nắm cửa khi mang
khay cà phê với sự trợ giúp của cái khóa thắt lưng. Đáng lẽ cô phải dễ dàng
nhận ra rằng Wara Ningyou và khóa vặn có độ cao tương đương. Cô thậm chí không
cần phải mở tài liệu hay dùng thước đo để so sánh. Nhưng thế thì sao? Hình nhân
Wara Ningyou được đóng vào tường ngang tầm núm khóa, và được đặt đối diện với
chốt cửa có nghĩa là gì? Có lý do nào đó không?

Cô đang hướng đến một câu trả lời cô không nên
hướng.

Cô sẽ chạm tới một đáp án cô không nên chạm.

Tại đây... cô biết cô sẽ.

Một câu trả lời sẽ hoàn toàn đảo lộn, phá bỏ mọi
thứ cô đã từng đặt niềm tin trong vụ án này... và cô không thể ngăn bản thân
mình lại. Cô đã vượt qua cái ngưỡng có thể gián đoạn mạch suy luận của mình một
cách cố ý. Cho là sẽ có một hình nhân Wara Ningyou treo ở bức tường đối diện
cánh cửa trong vụ án thứ tư... Bốn, ba, hai, một!

“Không, điều đó không hợp lý... không thể là sự
thật... thủ thuật khóa trái cửa từ ngoài? Với kim và chỉ... kim đã có ở vụ thứ
ba... và chỉ? Dưới khe cửa... khe... khoảng trống... không có khoảng trống, khá
chật...”

Một căn phòng khóa trái.

Một căn phòng khóa trái... tạo ra để khiến hiện
trường giống như một vụ tự sát. Nhưng trong trường hợp này, chẳng có gì giống
như thế... nghĩa là nếu đảo ngược lại... những căn phòng khóa trái tạo ra để
làm một vụ tự sát trông giống một vụ ám sát.

Rồi sao nữa?

Sao nữa?

“Ah...”

Sự thật là...

Từ trước đến nay, không điều gì Naomi Misora đã
làm mà không phải nhờ Ryuuzaki gợi ý vài phần. Giờ đây dường như không còn cần
thiết để nhìn lại từ tận lúc họ cùng nhau tìm ra thông điệp trên giá sách,
nhưng kết luận của cô về thời điểm án mạng thứ tư diễn ra đã thay đổi đáng kể
từ khi cô trao đổi với Ryuuzaki, và cả phát hiện về mối tương quan giữa hiện
trường vụ thứ ba với mặt đồng hồ... Ryuuzaki đã dẫn cô tới suy luận đó từ lúc
cô phát hiện ra chiếc đồng hồ của nạn nhân đã bị lấy đi. Anh ta đã nhắc tới vụ
chiếc nhẫn cưới, anh ta đã chỉ ra rằng tay và chân có chiều dài khác nhau, anh
ta đã đề xuất rằng hãy coi những bức tường là các cạnh của mặt đồng hồ... Naomi
Misora đã bị điều khiển như một con rối.

“Ồ phải rồi... làm sao anh ta biết được?” Nhưng
giờ đây, cuối cùng thì...

Naomi Misora đã có thể tự mình phát hiện ra một
điều.

Sự thật.

Và công lý.

“Aaaaaaaaaaaaaaauuuuuuuuugggggggggghhhhhhhhh!”

Hoàn toàn quên hết những câu chuyện đã trải qua,
Misora hành động nhanh như cắt. Cô bật dậy, lướt qua căn phòng, cầm lấy khẩu
súng và còng tay trên bàn, rồi lập tức quay lại, vặn khóa và chạy ra khỏi phòng
1313.

Thang máy.

Không, không đủ thời gian. Cầu thang thoát hiểm.

Tự trách mình về kế hoạch phục kích trong hai
căn hộ, thứ mà chính cô đã đổ công sức vào đó, Misora hướng tới cầu thang thoát
hiểm, đá bung cánh cửa và chạy xuống ba bốn bậc một.

Xuống.

Dưới đó chín tầng.

“Chết tiệt... quỷ tha ma bắt! Tại sao, sao lại có
thể?! Quá hiển nhiên!”

Điều này làm cô phát điên.

Không phải sự thật sẽ trả tự do cho cô sao? Khi sự
thật đã lộ rõ, không phải cô sẽ cảm thấy tốt hơn ư? Nhưng nếu toàn bộ câu
chuyện này đã đi đúng hướng của nó...

Vị thám tử vĩ đại nhất thế kỷ, được ca tụng có thể
phá được mọi vụ án, gánh nặng của anh ta có thể lớn đến mức nào, nỗi đau của
anh ấy có thể lớn đến mức nào trong mỗi khoảnh khắc... quá khứ, hiện tại và
tương lai.

Gánh nặng quá lớn khiến lưng anh gù gập.

Vị đắng trong miệng khiến anh luôn cần đồ ngọt.

Misora đang chạy nhanh tới mức cô suýt quên tầng
lầu cô cần đến và đã phải phanh rất gấp. Chỉ dừng lại một giây để thở, cô mở
cửa và nhìn lại một lần nữa để chắc chắn đó là tầng bốn. Lối nào? Bên phải? Bên
trái? Khu phức hợp chia làm đôi, và hành lang này có hướng ngược lại so với
tầng mười ba... Căn 417 ở bên phải cô, và 418 ở xa hơn, vậy thì lối này!

“Aiieee!”

Ai đó thét.

Misora đóng băng, nhưng đó là tiếng một phụ nữ. Cô
quay sang nhìn, và một người dân đã ngẫu nhiên bước ra khỏi cửa và trông thấy
Misora đang cầm một khẩu súng. Mất tập trung! Cô vội tránh bà ta, chạy về phía
cuối hành lang.

Tới phòng 404.

“R-Ryuuzaki!”

Cô đã ở đó.

Cửa trước không khóa. Cô bước vào. Căn 1313 có hai
phòng ngủ, nhưng căn hộ này có tới ba. Phòng nào đây? Misora không có thời gian
để suy nghĩ. Cô bắt đầu với căn gần nhất. Phòng đầu tiên - sai. Không ai ở đó.
Phòng thứ hai–cửa đã khóa. Một chiếc khóa vặn!

“Ryuuzaki! Ryuuzaki, Ryuuzaki!”

Cô gõ... không, “gõ” là không đủ mạnh, cô đập cửa
như thể muốn phá tung nó ra. Nhưng cánh cửa rất vững chãi và trông không có vẻ
gì có thể phá được.

Không có ai thưa.

Ryuuzaki không trả lời.

“Hah!”

Cô nghiêng người và đá mạnh vào nắm đấm cửa với đôi
giày bốt. Trông có vẻ có tác dụng hơn nắm đấm của cô, nhưng cánh cửa cũng không
mở ra dễ dàng như thế. Cô đá một lần nữa, nhưng vẫn không thành công.

Misora rút súng ra.

Bảy viên đạn trong hộp và một viên trong ổ, a.45.

Cô nhắm bắn ổ khóa.

“Tôi bóp cò đây!”

Cô bắn hai lần.

Chiếc khóa vặn và nắm đấm cửa rơi xuống. Dùng vai
đẩy mạnh cửa vào, và thứ đầu tiên đập vào mắt cô là hình nhân Wara Ningyou.
Đóng trên tường, đối diện với cửa.

Và sau đó...

Cô nhìn thấy một người đang bốc cháy, trong góc
phía xa cửa. Đập tay lung tung, không thể chịu nổi sức nóng của ngọn lửa bao quanh
anh ta.

Ryuuzaki.

Đó là Rue Ryuuzaki.

Cô nhìn thấy đôi mắt anh ta qua ngọn lửa.

“R-Ryuuzaki!”

Sức nóng mãnh liệt tới mức cô hầu như không thể
nhìn.

Ngọn lửa đang lan ra trong phòng.

Một luồng hơi nóng phả vào da cô.

Cô ngửi thấy hơi xăng.

Siết cổ, đánh đập, đâm dao... và nạn nhân cuối cùng
là chết cháy!

Cô ngước lên trần nhà - có một bình cứu hỏa, nhưng
hiển nhiên nó đã bị vô hiệu hóa. Nút báo động cũng đã bị phá hỏng. Misora buộc
bản thân mình không được sợ, mà phải hành động. Cô xem xét xung quanh phòng
404, quay lại chính con đường cô đã đi qua. Misora nhìn thấy một bình chữa cháy
ở đó. Đằng đó! Cô chụp lấy nó và chạy về. Cô không cần phải xem hướng dẫn.

Cô chĩa vòi về phía ngọn lửa, nơi thân hình
Ryuuzaki đang nhuộm màu đỏ, và bóp mạnh tay cầm. Bọt trắng phun ra khắp căn
phòng, mạnh hơn nhiều so với cô tưởng tượng. Cô gần như đã mất thăng bằng, suýt
ngã về đằng sau, nhưng cô nghiến răng và cô giữ, không để đầu vòi hướng khỏi
Ryuuzaki.

Chuyện này đã mất bao lâu.

Mười giây? Khoảng thế.

Nhưng Misora đã cảm tưởng như cả một ngày đã trôi
qua trước khi anh ta ngừng bốc cháy.

Bình cứu hỏa đã cạn. Ngọn lửa đã tắt.

Bọt trắng bắt đầu tan dần.

Và trước mắt cô là một thân thể cháy đen. Không, đó
là lối mô tả hơi nhẹ nhàng. Chính xác hơn phải là một khối thịt đen pha đỏ. Có
vẻ như ngọn lửa đã làm xong công việc của nó.

Mùi dầu lửa bốc lên quyện với mùi tóc và da cháy.
Misora bịt mũi. Cô liếc ra cửa sổ, tự hỏi có nên cho lắp hệ thống thông
gió... không, cô không nên hoang phí với một hối phiếu. Như thể sợ rằng bất kỳ
cử động nào sẽ làm thân thể anh ta vỡ vụn, Misora rón rén bước tới phía
Ryuuzaki. Anh ta nằm cuộn mình lại. Cô quỳ xuống bên cạnh anh ta.

“Ryuuzaki.” Cô gọi. Anh ta không trả lời. Anh ta đã
chết chưa? “Ryuuzaki!”

“Ah... unh...”

Anh ta còn sống.

Anh ta vẫn còn sống.

Anh ta đã bị bỏng toàn thân và rất cần được cấp cứu
ngay, nhưng điều này vẫn khiến cô nhẹ nhõm. Cô nghe thấy tiếng ai đó đằng sau
và quay lại. Người phụ nữ đã hét lên khi trông thấy Misora. Hẳn là bà ta sống ở
đây. Bà ta đã nghe thấy tiếng súng và tiếng cứu hỏa, và đã chạy tới đây để xem
có chuyện gì xảy ra.

“C-Có chuyện gì xảy ra phải không?” Bà ta hỏi.

Misora cho rằng “Chuyện gì đã xảy ra” thì hợp lý
hơn, nhưng...

“FBI.” Cô nói.

FBI.

Cô đã nhận mình như thế.

“Gọi cho cảnh sát, bộ phận cứu hỏa, và xe cứu
thương.” Người phụ nữ có vẻ ngạc nhiên, nhưng gật đầu và rời khỏi phòng.

Misora tự hỏi liệu có phải, thực tế là, người phụ
nữ này là tên đạo chích hay gã bịp bợm mà L đã gửi đến hay không, nhưng cô có
thể nghĩ về điều này sau.

Cô quay lại nhìn Ryuuzaki.

Quay lại nhìn thân thể cháy nửa đen nửa đỏ.

Và chậm rãi cầm lấy cổ tay anh ta, vẫn còn rất
nóng, và nghe mạch anh ta, hơi không đều, và rất yếu. Anh ta có thể đã thành
công, có thể sẽ không thể đợi cho đến khi cấp cứu tới.

Trong trường hợp đó.

Cô có một điều phải nói với anh ta.

Cô có một việc phải làm.

“Rue Ryuuzaki.” Cô nói, móc chiếc còng lên cổ tay
anh ta. “Anh bị bắt
vì nghi đã ám sát Believe Bridesmaid, Quarter Queen, và Backyard Bottomslash.
Anh không có quyền giữ yên lặng, anh không có quyền có luật sư đại diện, và anh
không có quyền được xét xử công bằng.”[38]

[38]
đây, Misora đã nói ngược lại với điều mà tất cả các cảnh sát Hoa Kỳ buộc phải
nói khi bắt giữ nghi phạm, hay được gọi là Miranda warning (cảnh báo Miranda) –
ND.

Tên sát nhân vụ giết người hàng loạt Los Angeles
BB, Rue Ryuuzaki, Beyond Birthday... đã bị bắt.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.