Nương tử, vi phu bị ngươi bắt nạt - Chương 037 + 038

Chương 37. Đối xử tử tế!

Nhan Noãn Noãn
đi thẳng tới cửa lớn Vương phủ, nhìn người phụ nữ trung niên đứng tựa bên cửa lớn
mà không khỏi nhíu mày, người phụ nữ nghiêng người, nhìn không rõ mặt nhưng một
thân áo tang vải thô cũng đủ biết là không phải quý phu nhân nhà giàu.

Nhan Noãn Noãn
mang theo nghi hoặc đi đến gần người phụ nữ hỏi: “Ngươi tìm ta?”

Người phụ nữ
nghe thấy thanh âm mềm mại lập tức quay người lại, khóe mắt đầy nếp nhăn, sắc mặt
tái nhợt.

Kiếp trước
Nhan Noãn Noãn ở cô nhi viện, viện trưởng cũng là một thầy thuốc, nàng trước
kia đã từng đọc qua Bản thảo cương mục, Thần nông bách thảo kinh, tự nhiên đi
theo viện trưởng cũng học được không ít kinh nghiệm, nhìn người phụ nữ trước mặt
có vẻ đã mang bệnh rất lâu, hiện tại đã ở trong tình trạng nguy kịch rồi.

Vừa nhìn thấy
Nhan Noãn Noãn, người phụ nữ hơi cúi người nói: “Đại tiểu thư… không, Vương
phi!”

“Ngươi là người
của Vũ Dương hầu phủ?” Một câu đại tiểu thư kia giúp Nhan Noãn Noãn lập tức biết
được thân phận của bà ta, sắc mặt cũng trở nên âm trầm hơn, đối với người của
Nhan gia, nàng chung qui không có lấy nửa phần hòa nhã.

Người phụ nữ
dường như cũng cảm giác được sự khó chịu của Nhan Noãn Noãn, cẩn trọng nói: “Hồi
bẩm Vương phi, nô tỳ đúng là người của Vũ Dương hầu phủ.”

“Vào trong nói
đi.” Nhan Noãn Noãn không chút biểu cảm nói, nàng xoay người đi vào phủ, trong
lòng phỏng đoán mục đích bà ta tới đây.

Nhan Noãn Noãn
cố gắng nhớ lại thân phận của người phụ nữ nhưng vô ích, trí nhớ của nàng thật
sự rất mơ hồ, ngoại trừ biết bà ta là người của Vũ Dương hầu phủ cùng một chút
quen thuộc ra thì nàng cũng không nhớ ra nổi bà ta là người hầu của ai trong phủ
cả.

Xem ra Nhan
Noãn Noãn trước kia đúng là không ra khỏi cửa, huống chi Vũ Dương hầu phủ sản
nghiệp to lớn, hạ nhân thật sự rất nhiều, nàng chỉ nhớ được một vài người mà
thôi.

Vào tới đại sảnh,
Nhan Noãn Noãn vẫy tay ra hiệu cho Lưu Quang Lâm lui xuống, đại sảnh nhanh
chóng chỉ còn lại hai người.

“Ngươi là ai?
Tìm ta có chuyện gì? Là ai phái ngươi tới tìm ta?” Nhan Noãn Noãn vừa ngồi xuống
đã hỏi liên tiếp mấy câu liền, đáy mắt ngập tràn sự cảnh giác đề phòng.

“Nô tỳ là tạp
vụ trong Vũ Dương hầu phủ, tên là Vân nương, không ai bảo nô tỳ tới tìm Đại tiểu
thư cả… Vương phi, hôm nay Hầu gia mắc bệnh lạ, Tứ thiếu gia bị trọng thương
nên trong phủ rất hỗn loạn, nô tỳ trốn tới đây tìm Vương phi là có việc muốn khẩn
cầu người.”

Vân nương vừa
nói xong liền thở hổn hển, cả thân người lung lay như sắp ngã tới nơi.

“Vân nương, ngồi
xuống nói đi!” Nhan Noãn Noãn mím môi nói.

Không ngờ nàng
vừa dứt lời, Vân nương lập tức quì xuống, dập đầu với Nhan Noãn Noãn rồi nói:
“Nô tỳ không dám, nô tỳ tự biết đại nạn sắp đến, điều nô tỳ không yên lòng nhất
chính là Song Song, nay Song Song đã đi theo bên cạnh Vương phi, nô tỳ to gan,
khẩn cầu Vương phi đối xử tốt với Song Song.”

“Ngươi là đang
nói tới Nhan Song Song?” Nhan Noãn Noãn từ trên ghế đứng dậy, vẻ không tin nhìn
Vân nương: “Nhan Song Song là nhi nữ của Nhị thúc, ngươi muốn ta đối xử tử tế với
nàng? Vân nương, mười mấy năm qua ta tin chắc ngươi cũng biết một nhà bọn họ đối
xử với ta như thế nào đi.”

“Vương phi bớt
giận, nô tỳ biết mình yêu cầu hơi quá, Vương phi từ nhỏ đã ở trong nhà, thứ cho
nô tỳ nói thẳng, nếu Vương phi còn là Đại tiểu thư ngày trước thì nô tỳ chắc chắn
sẽ không nghĩ tới chuyện nhờ cậy người nhưng là từ lúc Song Song hồi phủ hôm
qua, nàng tới tìm ta hỏi về tính tình của Vương phi ngày trước, qua những điều
Song Song nói nô tỳ nhận thấy Vương phi của ngày hôm nay thật sự khác xưa rất
nhiều, điều này khiến cho nô tỳ dấy lên một tia hy vọng.”

“Song Song từ
nhỏ đã mệnh khổ, nương của nàng vừa hạ sinh nàng liền cùng người khác bỏ trốn.
Hầu gia khi ấy rất giận dữ, cho rằng nàng là con người khác nên đã muốn bỏ đi,
là đại phu nhân ngăn cản, dùng máu của Hầu gia cùng Song Song để chứng thực huyết
thống. Có điều, Hầu gia từ đó cứ nhìn thấy Song Song là lại nhớ tới nương của
nàng cùng nỗi nhục bị đội nón xanh nên đã ném nàng vào phòng của hạ nhân, còn
ra lệnh cho Đại phu nhân không được lén lút giúp đỡ nàng, càng không cho phép hạ
nhân trong phủ coi nàng như tiểu thư. Song Song ở trong Vũ Dương hầu phủ cũng
chẳng khác gì một hạ nhân cả.

Nhan Noãn Noãn
yên lặng lắng nghe, trong lòng cân nhắc tính chân thật những điều Vân nương
nói.

“Song Song là
do một tay nô tỳ nuôi lớn, nàng mặc dù mang họ Nhan nhưng lại chưa bao giờ được
đối đãi như một tiểu thư Nhan gia, việc nặng việc nhẹ đều đến tay nàng, nàng thậm
chí còn phải làm nhiều hơn cả nha hoàn tạp vụ trong phủ. Nhị tiểu thư, Tam tiểu
thư cùng Tứ thiếu gia luôn khi dễ nàng, nhiều lần nàng thương tích đầy mình trở
về đều cố gắng giấu đi vì sợ ta lo lắng.”

Theo những lời
này thì cuộc sống của Nhan Noãn Noãn cùng Nhan Song Song cũng có chút tương đồng,
khác chăng chỉ là Nhan Noãn Noãn chưa bao giờ phải làm việc như hạ nhân trong
phủ cả, so với Nhan Song Song làm trâu làm ngựa thì có vẻ tốt hơn nhiều. Cái
chính là bà ta vì sao lại muốn nàng đối xử tốt với Nhan Song Song? Trong thiên
hạ này người đáng thương hơn nàng ta có vô số, chẳng lẽ ai nàng cũng phải đối xử
tốt?

“Theo như lời
ngươi nói thì Nhan Song Song cũng không được Nhị thúc coi trọng, nhưng là vì lần
này ta trở về hoàn toàn khác trước nên Nhan Song Song bị Nhị thúc gọi tới hỏi
chuyện?”

Nhan Noãn Noãn
nét mặt trước sau không biểu cảm khiến cho Vân nương có chút e dè, có lẽ lần
này bà đến đây có chút mạo muội nhưng là Nhan Noãn Noãn bây giờ bình tĩnh, tự tại
hoàn toàn khác với Nhan Noãn Noãn yếu đuối, rụt rè trước kia, Vân nương thật sự
không cam lòng buông bỏ ý định muốn thuyết phục nàng.

Qua lời kể của
Song Song thì Đại tiểu thư đã cả gan dám viết hưu phu cho Tư Đồ công tử ngay
trước mặt Hầu gia, bà cũng đã nghe nói tư thế cùng khí chất thanh cao của nàng
lúc rời đi sau đó. Nếu Song Song có thể đi theo Đại tiểu thư, bà tin chắc nàng
sẽ không phải chịu khổ nữa.

Vân nương nghĩ
vậy, lại hướng Nhan Noãn Noãn dập đầu, tiếp tục nói: “Song Song đối với Hầu gia
nói gì nghe nấy đều là do bị nô tỳ liên lụy.”

“Ngươi nói vậy
là có ý gì?”

“Nửa năm trước
thân thể nô tỳ bắt đầu yếu đi, dù uống bao nhiêu thuốc thang cũng không khá hơn
chút nào, bệnh tình ngày càng trở nặng, lại thêm không có tiền bốc thuốc nên cứ
kéo dài tới tận bây giờ. Lúc bấy giờ Vương phi vì không muốn gả cho Hiền vương
gia nên đã tự sát nhiều lần, chỉ là hôn sự này do chính Hoàng thượng hạ chỉ ban
hôn, nếu Vương phi có xảy ra chuyện không hay, đến ngày thành hôn không có tân
nương, tội khi quân này nếu bị truy cứu thì Nhan gia trên dưới đều sẽ bị xử trảm.
Ở trong Hầu phủ thì Hầu gia còn có thể cử người canh chừng Vương phi nhưng là nếu
người gả vào Vương phủ rồi mà lại muốn tự sát, đến lúc đó chọc giận tới Hoàng
thượng, người giận chó đánh mèo mà liên lụy tới Vũ Dương hầu phủ thì không hay
nên Hầu gia đã tìm người giám sát Vương phi. Song Song là người của Nhan gia, nếu
Nhan gia gặp chuyện không may thì cả nàng cũng phải chịu tội, vì sợ Song Song
không chịu ngoan ngoãn nghe lời nên Hầu gia đã lấy điều kiện giúp nô tỳ chữa bệnh
để ép Song Song nghe theo chỉ thị của hắn.”

“Song Song vì
muốn chữa bệnh cho nô tỳ nên mới đáp ứng chuyện này, nô tỳ vốn không hy vọng
Song Song vì mình mà chịu thiệt nhưng Song Song lại rất kiên trì muốn đi, còn hứa
với nô tỳ sẽ không làm trái với lương tâm mình, có điều Hầu gia được một tấc lại
muốn tiến một thước, bức bách Song Song hạ độc Vương phi!”

Nhan Noãn Noãn
đột ngột trừng mắt, cả kinh hỏi lại: “Độc hại ta?”

“Song Song tối
qua có đến thăm nô tỳ, nô tỳ thấy nàng tâm trạng bất an nên tìm mọi cách dồn hỏi
thì biết được chuyện Hầu gia muốn nàng hạ độc Nguyệt mê tán cho Vương phi, Song
Song không chịu thì hắn liền lấy tính mạng của nô tỳ ra ép buộc nàng, nô tỳ vì
không muốn Song Song làm chuyện trái lương tâm nên mới nhân lúc hỗn loạn trốn tới
đây nói rõ sự tình. Nô tỳ nói những chuyện này chỉ hy vọng Vương phi có thể cứu
Song Song, trăm ngàn lần đừng để nàng vì nô tỳ mà làm trái lương tâm mình.”

“Nguyệt mê tán
là loại độc gì?” Nhan Noãn Noãn nheo mắt hỏi.

“Độc này nếu
thường xuyên hạ trong thức ăn cho người ăn thì không tới một tháng có thể khiến
cho người ta mất đi lý trí mà trở nên si ngốc.”

Hầu gia chính
là sợ nàng tự sát đi đời nhà ma, Song Song lại không thể nghe theo sự bố trí của
hắn nên mới quyết định hạ độc, chỉ cần nàng trở nên si ngốc, không thể có hành
động tự hại tới mình thì trước mắt Nhan gia sẽ không vì nàng ta mà gặp đại nạn
nữa.

Đôi mắt đẹp của
Nhan Noãn Noãn tối lại, hàn ý như thủy triều dâng cao. Khá lắm Nhan Hướng Thái,
trước tính kế nàng không nói, nay lại dám hạ độc nàng. Mất đi lý trí trở nên si
ngốc? Quả nhiên một chút cũng không lưu tình.

^.^

Chương 38. Thâm tàng bất lộ!

Bầu trời xanh thẳm, những áng mây trắng mềm như bông,

Gió xuân khẽ thổi, nhánh cây theo gió lay động.

Nhan Noãn Noãn
ngồi trên ghế đá, hai tay chống cằm, đôi mắt đẹp khẽ nheo lại, vẻ hưởng thụ pha
chút trầm tư.

“Vân nương,
ngươi dựa vào cái gì mà nghĩ ta sẽ đối xử tốt với Nhan Song Song? Nàng ta nghe
lời Nhị thúc đến hại ta, cho dù ngươi có lòng cho ta biết sự thật nhưng điều
này không có nghĩa là ta sẽ tha thứ cho Nhan Song Song.”

Ngày đó Nhan
Noãn Noãn mỉa mai hỏi Vân nương như vậy.

Vân nương lúc
bấy giờ chỉ nhìn nàng chăm chú, rất lâu sau mới chua xót nói: “Nô tỳ tự cược với
bản thân, cược rằng Vương phi là người thấu tình đạt lý. Song Song đã nói chuyện
Vương gia cùng Vương phi ở chung nói cho nô tỳ nghe, dù không tận mắt nhìn thấy
nhưng nô tỳ biết chắc Vương phi không phải loại người không phân rõ thị phi, nếu
Vương phi có thể tin tưởng nô tỳ cùng Song Song một lần, nô tỳ ngàn lần cảm tạ.
Nếu nô tỳ cược sai thì cũng chỉ trách Song Song bạc mệnh, nếu nàng giúp Hầu gia
làm chuyện ác mà hạ độc Vương phi, đi trên con đường vạn kiếp bất phục thì nô tỳ
mong Vương phi có thể nể tình nô tỳ đã nói cho người mọi chuyện mà tha cho Song
Song một mạng, nô tỳ cũng coi như mẹ của Song Song, thử hỏi có người mẹ nào thấy
con mình làm chuyện thương thiên hại lý mà không đau lòng chứ, cho dù là nàng bị
ép buộc thì ta cũng không nguyện ý để nàng làm vậy.

“Nhan Song
Song coi như đã may mắn hơn Nhan Noãn Noãn ta, tuy nàng ta phải làm hạ nhân
nhưng còn có ngươi đau lòng vì nàng ta.” Mặc kệ Nhan Noãn Noãn trước đây hay
Nhan Noãn Noãn bây giờ, Nhan Song Song đều may mắn hơn các nàng rất nhiều.

“Nếu Song Song
ngoan độc hơn người thì nô tỳ cũng sẽ không thương nàng như vậy.”

“Vân nương, ta
nói thẳng cho ngươi biết, ta cũng không hoàn toàn tin tưởng Nhan Song Song là
vô tội nhưng vì ngươi đã che chở thương yêu nàng ta như vậy thì ta sẽ lưu tâm,
nếu lương tâm nàng còn chưa mất hết thì ta đương nhiên cũng sẽ không làm khó
nàng ta.”

Vân nương nghe
vậy, tâm tình phút chốc vui vẻ, liên tục dập đầu với Nhan Noãn Noãn nói: “Đa tạ
Vương phi, đa tạ Vương phi…”

Từ lúc Vân
nương bái kiến tới nay cũng đã được vài ngày, Nhan Noãn Noãn đối với Nhan Song
Song khá cảnh giác, cũng tăng thêm vài phần lưu tâm. Vân nương muốn nàng đối xử
tử tế với Nhan Song Song, ý tứ rõ ràng là muốn nàng giữ lại nàng ta bên người,
nhưng là nàng đoán mãi không ra, Nhan Song Song đối với Nhan Hướng Thái là một
lòng phục tùng hay chỉ là ngụy trang?

Nếu có thể thu
phục Nhan Song Song thì đây chắc chắn là tay sai đắc lực nhất, bởi vì Vân nương
trước khi về đã nói với nàng: “Tất cả mọi người đều cho rằng Song Song chỉ là một
hạ nhân vô danh tiểu tốt nhưng thực sự thì nội lực của nàng đã đạt đến cấp bảy
rồi!”

Cấp bảy! Nhan
Noãn Noãn thật sự rất kinh ngạc, Nhan Hướng Thái như thế nào lại có thể bỏ qua
một bảo bối như vậy chứ?

Người tu luyện
nội lực từ cấp năm lên cấp sáu đã là một quá trình rất khó khăn, bởi vậy những
người đạt được nội lực cấp năm trên đại lục này tuy rất nhiều nhưng những người
đạt được cấp sáu thì chỉ vỏn vẹn vài người trong các gia tộc lớn. Nếu trong một
gia tộc nào đó xuất hiện nữ tử tu luyện đạt cấp sáu thì cả gia tộc sẽ vô cùng
vinh quang, toàn bộ những người trong gia tộc sẽ lấy đó làm tấm gương tu luyện.

Mấy ngày nay
Nhan Noãn Noãn cũng đã tìm hiểu biết được trên đại lục Lạc Thiên này chưa từng
có người nào đạt được nội lực cấp mười, cấp cao nhất bất quá cũng mới chỉ là cấp
chín, hơn nữa cũng chỉ có ba người. Cấp tám cùng cấp bảy tuy rằng không ít
nhưng giở tay ra đếm cũng không thể coi là nhiều được.

Long Trác Việt
ở phía sau thay Nhan Noãn Noãn đấm lưng, một hồi chạy qua bên phải đấm đấm, một
hồi lại chạy qua bên trái xoa xoa.

“Noãn Noãn, lực
đạo có vừa không?”

“Noãn Noãn,
người ta xoa bóp có thoải mái không?”

“Noãn Noãn,
nàng nói chuyện với người ta được không? Người ta xoa bóp cũng cả canh giờ rồi
mà nàng chẳng để ý tới người ta gì cả!”

Nha, tay hắn thật
sự rất mỏi a, vì sao Noãn Noãn còn không có bảo hắn dừng lại nha? Mấy ngày nay
Noãn Noãn đều ngẩn người, hết nhìn cái này lại nhìn cái nọ, một chút cũng không
để ý tới hắn nha.

Long Trác Việt
hôm từ Vũ Dương hầu phủ về liền lăn ra ngủ, quên luôn cả việc đã hứa sẽ xoa bóp
cho Nhan Noãn Noãn khiến nàng tức giận, để bù lại, hắn mỗi ngày đều nhiệt tình
giúp nàng đấm lưng, hy vọng Noãn Noãn có thể nguôi giận. Chỉ là Noãn Noãn từ
hôm đó thường xuyên ngẩn người thất thần khiến cho Long Trác Việt có chút chột dạ,
nghĩ đến Nhan Noãn Noãn vẫn còn giận mình nên càng ra sức đấm bóp cho nàng, hi
vọng nàng có thể để ý tới hắn.

Long Trác Việt
hết chạy sang trái rồi lại chạy sang phải, thỉnh thoảng lại lén quan sát sắc mặt
Nhan Noãn Noãn, đáy mắt không khỏi có chút quyến luyến. Kỳ thực, lúc Noãn Noãn
im lặng trông rất đẹp nha, đẹp đến nỗi khiến người ta luyến tiếc không rời!

Từ phía xa đột
nhiên truyền tới âm thanh ầm ĩ cắt ngang dòng suy nghĩ của Nhan Noãn Noãn, mắt
đẹp khẽ ngước lên, khó hiểu hỏi: “Có chuyện gì mà ầm ĩ như vậy?”

Long Trác Việt
thấy Nhan Noãn Noãn rốt cuộc cũng chịu nói chuyện, nhất thời mừng rỡ không
thôi, mặt mày cười đến sáng lạn, hỏi ngược lại nàng: “Noãn Noãn, có chuyện gì
mà ẫm ĩ như vậy nha?”, thanh âm Noãn Noãn thật ngọt ngào, nhu mì, thật sự rất
êm tai nha.

“Đi xem đi!”

“Noãn Noãn,
chúng ta cùng đi.” Long Trác Việt cười hì hì nói, trong lòng không khỏi thúc giục:
Noãn Noãn, nói tiếp đi, nói nữa đi a, người ta thật sự muốn nghe Noãn Noãn nói
chuyện.

Nhan Noãn Noãn
khẽ nhếch khóe miệng, không nói gì mà chỉ liếc Long Trác Việt một cái: “Ngươi
có thể đừng lập lại lời ta nữa được không?” Nói rồi đứng dậy đi về phía phát ra
âm thanh ầm ĩ kia. Nàng vốn cũng không trông mong gì chuyện Long Trác Việt đi
nghe ngóng mọi chuyện rồi về kể cho nàng nghe.

“Noãn Noãn, có
thể không lặp lại…” Long Trác Việt không biết sống chết lặp lại lời Nhan Noãn
Noãn, nói được một nửa mới giật mình bừng tỉnh, lại nhìn thấy Nhan Noãn Noãn vẻ
mặt âm trầm bất định mà không khỏi khiếp đảm thè lưỡi, rụt cổ, lúng túng nói:
“Noãn Noãn, đừng trừng mắt nhìn người ta như vậy, thật giống như tiểu hắc nhà
bán thịt trên phố nhìn tiểu hoàng như thể muốn nhai xương nó nha, người ta bất
quá chỉ là muốn được nghe Noãn Noãn nói chuyện thôi mà, là vui quá thôi!”

Nhan Noãn Noãn
trên trán xuất hiện ba đường hắc tuyến. Tiểu hắc, tiểu hoàng, nhai xương? Đừng
tưởng rằng gọi tên rồi là nàng không biết Long Trác Việt đang so sánh nàng với
mấy con chó gần đây nha! Chỉ là bộ dáng Long Trác Việt lúc này thật sự giống tiểu
bạch thỏ, đôi mắt vô tội động lòng người khiến hờn dỗi trong lòng Nhan Noãn
Noãn phút chốc tan đi.

Nàng cũng từng
là người hạ thủ không lưu tình, không phân biệt người tốt kẻ xấu, như thế nào đối
với tên ngốc này lại không có biện pháp đâu? Nhan Noãn Noãn lắc đầu thở dài, tiếp
tục theo hướng đang huyên náo đi tới.

Mới vừa quẹo
vào một con đường nhỏ đã thấy một vài nha hoàn vây lại thành một vòng không ngừng
đấm đá cái gì đó ở bên trong, miệng liên tục chửi mắng, bộ dáng hung hăng ác độc
vô cùng.

“Oa, Noãn
Noãn, người ta sợ nha!” Long Trác Việt vừa thấy một màn trước mặt liền giống
như con rùa rụt cổ lui lại phía sau Nhan Noãn Noãn, hai tay gắt gao túm lấy quần
áo nàng, đôi mắt đẹp ngập tràn hoảng sợ.

Nhan Noãn Noãn
vừa mới nghĩ kẻ nào không may như vậy thì nhìn thấy Nhan Song Song mặt mũi bầm
dập nằm trên đất, nghĩ đến ánh mắt từ ái cùng khẩn cầu của Vân nương ngày trước,
lòng Nhan Noãn Noãn không khỏi lay động, nhanh chóng quát lớn: “Tất cả dừng tay
cho ta!”

Nếu Vân nương
chưa đến thì nàng có thể thờ ơ trước một màn này, nhưng là Vân nương đã tha thiết
cầu xin nàng, nàng thật sự không thể làm như không biết mà bỏ qua được, cho dù
nàng không tín nhiệm Nhan Song Song nhưng cũng không muốn bỏ qua Vân nương.

Bà đối với
Nhan Song Song yêu thương cùng sủng nịch, Nhan Noãn Noãn nàng đương nhiên biết được
đó là từ thật tâm chứ không phải giả dối.

Đám nha hoàn
nghe thấy tiếng quát của Nhan Noãn Noãn đều nhất loạt dừng tay, cả đám mở to mắt
nhìn Nhan Noãn Noãn, hành lễ nói: “Nô tỳ tham kiến Vương gia, Vương phi!” Bộ
dáng như thể hành lễ cho có lệ, lại có chút khinh thường cùng ngạo mạn.

Nhan Noãn Noãn
khẽ liếc mắt nhìn vết thương trên người Nhan Song Song, đôi mắt sắc bén đảo qua
trên người đám nha hoàn nọ, lạnh lùng nói: “A, các ngươi thật nhàn rỗi nha,
nhàn rỗi đến độ ở đây đánh người, như thế nào? Không cần làm việc sao? Hay là
muốn ta cùng Vương gia tự tay động thủ?”

^.^

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.