Nương tử, vi phu bị ngươi bắt nạt - Chương 064 - Phần 1

Chương 64. Nhuyễn như thế nào?

Đột nhiên, một bóng người từ trên nóc nhà nhảy xuống, vững vàng đứng trước mặt Long Trác Việt. Trong màn đêm yên tĩnh vang lên tiếng thở phào nhẹ nhõm của Thiên Minh.

“Vương gia, cuối cùng thuộc hạ cũng tìm được người rồi!”

Gương mặt lạnh lùng nhìn Long Trác Việt, không kìm được hiện lên tia ấm áp. Ai có thể nghĩ tới Vương gia thông minh tuyệt đỉnh lại là người mù đường chứ?

Long Trác Việt ngẩng đầu nhìn Thiên Minh, đôi mắt đạm mạc không chút kích động, thản nhiên lên tiếng nói: “Thiên Minh, vì sao hiệu suất làm việc của ngươi hôm nay lại thấp như vậy? Bổn vương đợi ngươi đến nỗi cả người sắp đóng băng rồi đây này!”

Hai hàng mi Thiên Minh khẽ run rẩy, thầm nghĩ: Vương gia, người không thể vô sỉ đến độ đem hết trách nhiệm đổ lên đầu thuộc hạ như vậy a, chính người phạt thuộc hạ ở trong phòng đóng cửa suy nghĩ, thuộc hạ vì tìm người mà đã lật tung cả kinh thành này lên rồi!

“Thuộc hạ thất trách, xin Vương gia thứ tội!” Thiên Minh ôm quyền, cúi người, không câu oán thán nhận lỗi.

Long Trác Việt đưa mắt liếc hắn một cái rồi chậm rãi đứng dậy.

“Trở về tiếp tục đóng cửa suy nghĩ, không đủ ba ngày thì không được ra ngoài!”

“Vương gia, thứ cho thuộc hạ không thể tuân lệnh!” Thiên Minh không cần suy nghĩ đã lên tiếng phản đối.

“Hử?” Long Trác Việt đột ngột dừng lại, xoay người nhíu mày nheo mắt nhìn Thiên Minh, khí thế uy nghiêm đến độ khiến người khác không dám nhìn thẳng vào, chậm rãi hỏi lại: “Ngươi nói lại lần nữa?”

Thiên Minh vẻ mặt ngưng trọng, kiên định nhìn Long Trác Việt nói: “Vương gia, người thật sự không nên cố tình tách thuộc hạ ra mà đi một mình như vậy, cho dù Vương gia có trừng phạt thuộc hạ, sau này thuộc hạ cũng quyết không rời người nửa bước.”

“Ngươi hoài nghi năng lực của bổn vương?” Đôi đồng tử đen thui của Long Trác Việt đột ngột co rút, híp mắt đầy nguy hiểm nhìn Thiên Minh.

“Thuộc hạ không dám, bảo hộ Vương gia chính là chức trách của thuộc hạ!” Thiên Minh kiên định nói.

“Ngươi muốn tạo phản?” Long Trác Việt nghiến răng nghiến lợi nói, ánh mắt nhìn Thiên Minh cũng mang theo chút quái dị, tiểu tử này dám phản kháng lại mệnh lệnh của hắn sao?

Thiên Minh lắc đầu nói: “Vương gia, người không biết Vương phi vừa nghe nói người biến mất có bao nhiêu sốt ruột đâu, nàng vì đi tìm người mà ngay cả bữa tối cũng chưa ăn. Vương gia, thuộc hạ nghĩ người cũng không muốn Vương phi cả ngày phải lo lắng cho người đi?”

Thiên Minh rất khéo léo mang Nhan Noãn Noãn ra làm lí do, quả nhiên Long Trác Việt vừa nghe thấy Nhan Noãn Noãn vì đi tìm hắn mà cả cơm cũng chưa ăn, đáy mắt xẹt qua tia đau lòng.

Long Trác Việt nhíu mày, khẩn trương hỏi: “Noãn Noãn đi tìm ta đã rất lâu rồi sao?”

“Vâng!”

“Cả bữa tối cũng chưa ăn sao?”

“Vâng!”

“Vậy ngươi còn ở đây thất thần làm gì, mau dẫn ta đi tìm Noãn Noãn a!” Long Trác Việt trừng mắt, thở phì phì quát lớn.

“Vương gia, Vương phi cùng thuộc hạ đi tìm người, thuộc hạ không biết nàng đang ở đâu cả!”

Tuy rằng buổi chiều có chạm mặt một lần, nhưng là bọn họ lại nhanh chóng chia hai đường đi tìm, hắn thật sự không biết Vương phi hiện giờ ở đâu cả.

“Thiên Minh, Noãn Noãn không có võ công?” Long Trác Việt như nghĩ đến điều gì đó, mở to mắt nhìn Thiên Minh hỏi.

Thiên Minh có chút nôn nao nói: “Hình như không có!”

“Đáng chết! Trễ như vậy mà nàng còn ở ngoài đường, vạn nhất có chuyện nguy hiểm thì phải làm sao bây giờ?” Long Trác Việt không giấu được vẻ căng thẳng, càng nghĩ càng cảm thấy bất an hơn cả.

Gió đêm thổi bay vạt áo dài phát ra những tiếng phần phật, toàn thân Long Trác Việt tỏa ra hàn khí mãnh liệt.

Thiên Minh bởi vì câu nói của Long Trác Việt mà đáy lòng nảy sinh bất an, lúc chiều gặp Vương phi hình như hắn không có thấy Nhan Song Song a. Không có Nhan Song Song đi cùng, với một người không hề có võ công như Vương phi, nếu gặp chuyện nguy hiểm thì…

Thiên Minh thật sự không dám nghĩ tiếp nữa, vội vàng lên tiếng nói: “Vương gia, người ở đây chờ thuộc hạ, thuộc hạ đi tìm Vương phi rồi sẽ đưa nàng tới gặp người!”

“Chúng ta chia nhau tìm!” Long Trác Việt lạnh lùng nói, rất nhanh quay người muốn rời đi, trong lòng chỉ nghĩ tới an nguy của Nhan Noãn Noãn.

Thiên Minh vội vàng túm lấy cánh tay Long Trác Việt khiến hắn bất mãn gầm nhẹ: “Thiên Minh, ngươi làm cái gì a?” Tiểu tử này từ khi nào dám bạo gan lôi kéo hắn?

Thiên Minh vẻ mặt đau khổ nói: “Vương gia, người vẫn là nên ở đây chờ thuộc hạ thì hơn, vạn nhất thuộc hạ tìm thấy Vương phi mà người lại không thấy…” Kia không phải là trở lại trạng thái ban đầu sao?

Hai hàng lông mi Long Trác Việt khẽ giật, thật lâu sau mới trầm mặc gật đầu.

Trời càng lúc càng về đêm, ánh trăng vàng nhạt trải dài trên mặt đất.

Nhan Noãn Noãn không biết đã đi hết bao nhiêu đường lớn đường nhỏ trong kinh thành, gương mặt kiều diễm càng lúc càng ngưng trọng, đáy mắt lạnh lẽo như muốn đóng băng bất cứ thứ gì lọt vào trong tầm mắt.

“A, cô nương, như thế nào mà trễ như vậy còn ở ngoài một mình vậy?” Một đám người đột ngột xuất hiện chắn ngang trước mặt Nhan Noãn Noãn, một tên lỗ mang lên tiếng, ánh mắt gian tà khiến Nhan Noãn Noãn vốn đang tâm phiền ý muộn càng thêm khó chịu.

“Chó khôn không cản đường, mau cút sang một bên đi!” Nhan Noãn Noãn ngẩng đầu, trừng mắt lạnh lùng nhìn đám người trước mặt, ánh trăng chiếu trên vai nàng một tầng ánh sáng nhạt khiến cho vẻ đẹp tuyệt mĩ của nàng hiện rõ trong mắt đám người nọ.

Làn sáng mỏng manh bao phủ khiến Nhan Noãn Noãn như tiên tử từ cung trăng hạ phàm, vẻ thanh mĩ thánh thiện, mê hoặc lòng người.

“Đại… đại ca, nàng ta đẹp quá!” Đám người nọ ngây người, ngay cả nói chuyện cũng trở nên lắp bắp không thành lời.

Gã nam tử cầm đầu nhìn Nhan Noãn Noãn không chớp mắt, nước miếng không kìm được chảy xuống.

“Đại ca, đêm nay chúng ta thật có phúc nha!”

“Nữ nhân xinh đẹp như vậy, lão tử sống chừng ấy năm mới thấy lần đầu, đại ca, đợi lát nữa chúng đệ có thể thoái mái chơi đùa không?”

Khóe miệng nam tử được gọi là đại ca vẫn còn vương nước miếng, ánh mắt tham lam đầy dâm tà nhìn Nhan Noãn Noãn, từng bước tiến tới, cười đến đáng khinh nói: “Đó là đương nhiên, chờ đại ca ta chơi đùa xong sẽ đến phiên các ngươi, aaa….”

Gã đại ca hưng phấn xoa xoa tay, lực chú ý đều dồn hết cả vào gương mặt khuynh quốc khuynh thành của Nhan Noãn Noãn, mới nói được một nửa đã hét lên thảm thiết như người ta giết heo.

Tiếng hét bi thảm của gã đại ca trong hẻm nhỏ yên tĩnh vang xa hơn cả, màn đêm càng tăng thêm vẻ quỉ dị.

Gã đại ca ôm hạ thân, đau đến kêu cha gọi mẹ, hai chân chậm rãi khụy xuống, cuối cùng quì gối trên đường, trong bóng đêm sắc mặt hắn trắng đến quái dị: “Tiện nhân, ngươi dám đá ta?”

Nhan Noãn Noãn lẳng lặng nhìn hắn, gương mặt lạnh lùng, hàn ý trong đáy mắt càng lúc càng dầy đặc khiến người khác vừa liếc nhìn liền không kìm được run rẩy.

“Đại ca, huynh làm sao vậy?” Có kẻ thấy biểu hiện khác thường của gã đại ca liền đi đến cạnh hắn, thân thiết hỏi, chỉ là vừa mới hỏi xong đã hét lên một tiếng thảm thiết, tiếp đó là một tiếng ‘rầm’ vang dội, cả người đã nằm lăn trên đất.

Một bóng người nhanh như chớp lao vào giữa đám người, tốc độ nhanh đến nỗi khiến người ta không kịp phản ứng chứ đừng nói tới chuyện phản kháng. Nhan Noãn Noãn thi triển quyền cước không chút nương tay, xen lẫn với những tiếng gào thảm thiết chính là tiếng xương gãy ‘răng rắc’ vang dội.

Đám người này dám đùa giỡn với nàng không phải là vì nhìn thấy nàng trói gà không chặt sao?

Một cước nhảy lên đạp ngã tên cuối cùng, Nhan Noãn Noãn vỗ vỗ tay nói: “Lão nương tâm tình hôm nay phi thường khó chịu, các ngươi gan cùng mình rồi mới dám trêu chọc lão nương!”

Đám người ngã trái té phải trên mặt đất, đau đến rên hừ hừ. Sớm biết cô nãi nãi ngươi tâm tình không tốt thì có cho bọn họ mười lá gan cũng không dám đến gây chuyện a! Cô nãi nãi ngươi cũng đâu có ghi trên mặt hai chữ ‘khó chịu’ chứ?

Một đám đại nam nhân thế nhưng lại bị một nữ nhân đánh cho te tua tơi tả, chuyện này mà đồn ra ngoài thì mặt mũi bọn họ còn đâu nữa chứ? Nữ nhân này sử dụng võ công gì mà chiêu thức biến hóa quỉ dị, thậm chí không sử dụng đến nội lực đã đánh ngã được bọn họ? Thực lực quả nhiên đáng sợ mà!

Đám người nọ rối rắm nhìn Nhan Noãn Noãn, đáy lòng dâng lên một nỗi sợ hãi.

Nhan Noãn Noãn lần nữa đi đến trước mặt gã đại ca, hung hăng vung chân dẫm lên ngực hắn, dùng sức di di khiến gã đau đến hít thở không thông.

“Dám đùa giỡn với ta, lão nương ta là ngươi có thể để các ngươi đùa giỡn sao?” Nhan Noãn Noãn chửi xong, bàn chân nhỏ lần nữa dẫm xuống, mãi đến khi gã đại ca đau đến hôn mê bất tỉnh mới dừng lại.

Nhan Noãn Noãn hừ lạnh một tiếng, tiếp tục đi về phía trước. Đêm nay coi như bọn chúng gặp may, nàng còn vội đi tìm Việt Việt, không có thời gian ở đây đôi co với chúng.

Thiên Minh từ xa nghe thấy tiếng kêu thảm thiết liền vội vàng chạy đến, tuy rằng là thanh âm nam tử nhưng là hắn cũng không thể bỏ qua được. Vạn nhất Vương phi cũng ở đó thì sao?

Hiển nhiên Nhan Song Song cũng nghĩ vậy, hai người gần như đồng thời xuất hiện trước mặt Nhan Noãn Noãn.

“Vương phi, ngươi không sao chứ?”

Trăm miệng một lời, Thiên Minh cùng Nhan Song Song đồng thời hỏi, giống như đã luyện tập từ trước, thập phần ăn ý. Dứt lời, hai người có chút sửng sốt, xấu hổ nhìn nhau. Nhan Song Song đối diện với ánh mắt lạnh lùng, sâu thẳm của Thiên Minh không khỏi bối rối dời mắt nhìn sang chỗ khác.

Nhan Noãn Noãn không có tâm trạng chú ý đến làn sóng ngầm giữa hai người, lắc đầu rồi khẩn trương hỏi: “Thế nào, tìm được Vương gia rồi sao?”

“Nô tỳ không có!” Nhan Song Song lên tiếng đầu tiên, gương mặt đẹp hiện rõ vẻ áy náy cùng tự trách, đều là do nàng không coi chừng tốt Vương gia mới xảy ra sự tình này.

“Vương phi, thuộc hạ tìm được Vương gia rồi!” Thiên Minh thấy Nhan Noãn Noãn nghe Nhan Song Song nói không tìm thấy người, thần sắc hiện rõ lo lắng cùng cô đơn liền vội vàng nói.

Lần đầu tiên Nhan Noãn Noãn cảm nhận được Thiên Minh luôn luôn trầm ổn cũng có lúc vội vàng. Gương mặt nhỏ nhắn khẽ ngước lên, đôi mắt đẹp lấp lánh, kích động nhìn Thiên Minh: “Thật vậy sao?”

“Dạ, thuộc hạ đã dặn Vương gia ở đó chờ rồi mới đi tìm Vương phi!”

“Mau, mau dẫn ta đi gặp Việt Việt!”

Đáy mắt Nhan Noãn Noãn không dấu nổi tia vui mừng, mắt đẹp như tỏa nắng, khóe miệng không nhịn được nở nụ cười, so với vẻ lo lắng lúc trước càng thêm dụ hoặc.

Thiên Minh nhìn lướt qua vai Nhan Noãn Noãn, thấy đám người nằm lăn trên đất, nghi hoặc hỏi: “Vương phi, bọn họ…”

Nhan Noãn Noãn quét mắt nhìn đám vô lại nằm trên đất, hảo tâm lên tiếng: “Mặc kệ bọn họ, mau dẫn ta đi gặp Việt Việt!”

Giờ phút này Nhan Noãn Noãn bị suy nghĩ sắp gặp lại Long Trác Việt mà vui sướng không thôi, nàng mới không thừa sức lực nghĩ xem nên xử trí đám người đó thế nào.

Sâu trong đáy mắt Thiên Minh lóe lên tia nghi hoặc, hắn khẽ gật đầu rồi dẫn Nhan Noãn Noãn đi tìm Long Trác Việt. Ý của Vương phi là chừa cho bọn chúng một con đường sống, nhưng là hắn thật sự không hiểu được, đám người này thật sự là bị Vương phi đánh gục? Vương phi không phải không có võ công sao?

Từng đợt nghi hoặc trỗi dậy trong lòng Thiên Minh, có cơ hội hắn nhất định phải hỏi rõ đám người này xem là Vương phi đánh bọn họ hay còn có người thứ ba nào khác nữa.

Long Trác Việt lòng nóng như lửa đốt đi qua đi lại dưới mái hiên, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn về phía ngõ nhỏ, trong lòng lo âu không thôi, hận không thể lập tức chạy đi tìm Nhan Noãn Noãn. Nhưng là nghĩ đến chính mình bị bệnh mù đường, Long Trác Việt vẫn là không dám rời khỏi, buồn bực đến độ muốn đánh người.

Mù đường là điểm yếu chí mạng của hắn, cho dù hắn ở kinh thành nhưng là đường phố nơi đây thật sự khiến hắn choáng váng, cho nên mặc kệ hắn đi đâu, Thiên Minh cũng luôn đi cùng hắn.

Thiên Minh không cho hắn đến Tụ Hiền lâu tìm Noãn Noãn, báo hại hắn phải phạt Thiên Minh đóng cửa suy nghĩ rồi mới chuồn ra khỏi Vương phủ tìm Noãn Noãn. Ai mà ngờ ngay cả Song Song cũng ngăn cản nên hắn phải vụng trộm đi một mình thôi. Tụ Hiền lâu rõ ràng hắn đã đi mấy lần rồi, như thế nào vẫn lạc đường đâu?

Long Trác Việt cơ hồ sắp đào được một lỗ dưới chân tới nơi thì giọng nói vui sướng của Nhan Noãn Noãn đột ngột truyền tới.

“Việt Việt! Việt Việt!”

Long Trác Việt giật mình, cả người lập tức phấn chấn cả lên, hai chân vội vàng chạy về phía giọng nói Nhan Noãn Noãn vang lên, vừa chạy vừa hét lớn: “Noãn Noãn, Noãn Noãn, người ta ở đây a!”

Đầu ngõ, một dải ánh bạc chiếu nghiêng trên đất, Nhan Noãn Noãn vừa bước vào trong ngõ, thân ảnh yểu điệu, dáng người như tinh linh, lả lướt đi tới.

Nhan Noãn Noãn chạy về phía Long Trác Việt, đôi môi hồng nhuận nở nụ cười, đôi mắt đẹp khẽ chuyển, tao nhã vô cùng, đẹp không sao tả xiết.

Thân hình cao lớn của Long Trác Việt ôm trọn thân hình của Nhan Noãn Noãn, nhìn giai nhân trong lòng, sự khẩn trương cùng bất an nãy giờ mới tạm lắng xuống.

Chiếc cằm cương nghị gác trên vai Nhan Noãn Noãn, hai má Long Trác Việt cọ cọ vào bên mặt Nhan Noãn Noãn, lớp mặt nạ thô ráp cọ trên gương mặt mềm mại của Nhan Noãn Noãn khiến nàng có cảm giác ngưa ngứa, hai bên má phút chốc hồng lên.

“Oa oa oa, Noãn Noãn, người ta rất sợ nha!” Long Trác Việt vừa mở miệng liền gào khóc không thôi.

Ủy khuất, sợ hãi, bất an cùng bối rối theo nước mắt đồng loạt thoát ra ngoài!

Nhan Noãn Noãn ôm Long Trác Việt, bàn tay trắng nõn khẽ vỗ lưng hắn trấn an, không những không phiền chán mà còn vì hắn khóc mà đau lòng không thôi.

“Việt Việt, không có việc gì, không sao rồi!”

Nhan Noãn Noãn khẽ cắn môi anh đào, nhẹ giọng an ủi, nghĩ đến Long Trác Việt ở trên đường cái bất lực cùng sợ hãi, tim nàng lại đau như có ai cầm kim đâm vào.

---

Trong phòng, ánh nến hắt lên gương mặt tuấn tú, bạc môi hồng nhạt, làn da trắng không vết xước, đôi mắt đẹp trong suốt đầy mê hoặc, nhìn trái nhìn phải đều phong tình vô hạn.

Cửa phòng đột ngột bị đẩy ra, Nhan Noãn Noãn bưng khay đồ ăn bước vào.

Long Trác Việt vừa thấy người vào đã nhảy dựng lên, vui mừng hớn hở ra đón. Đôi mắt đẹp nhìn chằm chằm khay đồ ăn, nhất thời khiến người ta có cảm giác như thấy sói đói. Đầu lưỡi khẽ liếm khóe miệng, yếu hầu dâng lên hạ xuống, mãnh liệt nuốt nước miếng.

Báo cáo nội dung xấu