Nương tử, vi phu bị ngươi bắt nạt - Chương 091

Chương 91. Muốn Nhan Lăng làm nô tỳ!

Lúc Nhan Noãn
Noãn dẫn theo Long Trác Việt rời khỏi Tụ Hiền lâu thì trời đã vào đêm. Các cửa
hàng nơi ngã tư đường đều giăng đèn sáng chói. Nàng mang theo Long Trác Việt,
Nhan Song Song cùng Thiên Minh ngồi xe ngựa đi Vũ Dương hầu phủ.

Tuấn mã hý một
tiếng thật dài rồi dừng lại, Nhan Noãn Noãn xốc màn xe, nhìn một màn trước mắt
mà không khỏi giật mình.

Trước cửa lớn
Vũ Dương hầu phủ, Nhan Hướng Thái dẫn đầu một đoàn người chờ sẵn từ lâu.

Là để nghênh
đón nàng sao? Nhan Noãn Noãn không kìm được nhếch miệng cười mỉa mai.

Dưới sự giúp đỡ
của Nhan Song Song, Nhan Noãn Noãn chậm rãi xuống xe, đợi nàng nghiêm chỉnh đứng
trước mặt đám người Nhan Hướng Thái liền nghe được tiếng hành lễ vang dội.

“Bái kiến Hiền
vương gia, Hiền vương phi!”

Hành lễ long
trọng như vậy là lần đầu tiên Nhan Noãn Noãn được hưởng từ khi nàng xuyên qua tới
nay. Xem chừng là Nhan Hướng Thái cũng đã bị Thái hậu nhắc nhở không ít, đắc tội
ai cũng không thể đắc tội Nhan Noãn Noãn nàng. Người thông minh vừa nghe đã biết
là Thái hậu đứng về phía nàng, tự nhiên cũng không ngốc mà đối nghịch với nàng.

Nhan Hướng
Thái cúi đầu khiến người ta không nhìn thấy biểu tình trên mặt lão, cái chính
là những khớp ngón tay càng nắm càng chặt, nếu đứng gần có thể nghe thấy cả tiếng
khớp xương bị bóp chặt phát ra những tiếng lạo xạo nho nhỏ. Hiển nhiên là vô
cùng khó chịu khi phải cúi người trước Nhan Noãn Noãn.

“Nhị thúc
khách khí rồi, nói như thế nào cũng là người một nhà, Nhị thúc không cần đa lễ!”
Nhan Noãn Noãn cười cười, khẽ vung tay, vẻ đoan trang mà không kém phần thoải
mái nói. Làn váy dài màu lam nhạt khẽ lay động theo động tác của nàng, giơ tay
nhấc chân đều mang theo khí chất thanh nhã cùng cao quí.

Đoàn người vừa
nghe nàng nói vậy, nhất loạt đứng thẳng người.

Chỉ thấy Nhan
Hướng Thái khẽ liếc mắt nhìn Nguyễn Mai đứng phía sau. Nguyễn Mai hiểu ý, gương
mặt phúc hậu nở nụ cười hiền hòa đi đến trước mặt Nhan Noãn Noãn.

“Hầu gia, người
xem Noãn nhi của chúng ta xem, từ nhỏ tới lớn đều rất lo lắng cho mọi người a!”
Nguyễn Mai đưa tay kéo cổ tay Nhan Noãn Noãn, vẻ thân thiện cùng gương mặt hiền
lành quá mức khiến Nhan Noãn Noãn không tự chủ nổi da gà khắp người.

Nhan Noãn Noãn
rút cánh tay mình ra khỏi móng vuốt của Nguyễn Mai, nàng cười như không cười
nói: “Lời này của Nhị nương thật khiến Noãn Noãn thụ sủng nhược kinh a!” Thanh
âm thanh duyệt, réo rắt như tiếng chuông gió.

Nụ cười trên
gương mặt Nguyễn Mai đột nhiên cứng nhắc, bà ta sống bao nhiêu năm há lại nghe
không hiểu hàm ý trào phúng của Nhan Noãn Noãn? Bất quá thì bà ta cũng rất
nhanh lấy lại bình tĩnh: “Khó có dịp được về nhà mẹ đẻ, đừng đứng ở cửa nữa, Nhị
nương đã căn dặn phòng bếp làm rất nhiều món con thích rồi!” Nguyễn Mai vừa nói
vừa nắm lấy cánh tay Nhan Noãn Noãn dẫn nàng vào trong phủ.

Nhà mẹ đẻ? Lúc
trước khi nàng xuất giá sao không thấy nhà mẹ đẻ chiếu cố nàng? Đến đồ cưới còn
không có mà dám tự nhận là nhà mẹ đẻ nàng sao? Hơn nữa, Nhan Noãn Noãn từ nhỏ
đã sống trong Thanh viện, bọn họ làm sao biết nàng thích ăn thứ gì chứ?

Nhan Noãn Noãn
nhìn Nguyễn, trong lòng hừ lạnh một tiếng đầy khinh thường!

Nhan Hướng
Thái mặc dù bình thường như không có chuyện gì xảy ra, nhưng thủy chung im lặng
không lên tiếng, cảm giác không thể lên tiếng thật khiến lão ta nghẹn chết mà!

Đoàn người đi
vào đại sảnh, Nhan Hướng Thái thân là chủ nhân của Vũ Dương hầu, theo thói quen
liền bước tới ghế chủ vị, vừa định ngồi xuống liền nhớ tới tình huống hiện tại,
vội vàng lui sang một bên, cười cười nhìn Nhan Noãn Noãn. Ý cười thật sâu làm
hiện rõ những nếp nhăn trên mặt. Bởi vì không thể lên tiếng nên lão đành dùng
hành động để biểu đạt lời mình muốn nói.

Nhan Hướng
Thái đi đến bên cạnh Long Trác Việt, vừa muốn nắm lấy cánh tay hắn thì Long
Trác Việt đã nhảy dựng lên, lui lại mấy bước liền, gương mặt xấu xí tràn đầy
kinh hoảng, vội vàng túm lấy cánh tay Nhan Noãn Noãn khóc kể.

“Oa, Noãn
Noãn, lão nhân giấy muốn đánh người, ô ô ô, cứu mạng a!”

Bàn tay Nhan
Hướng Thái khựng lại giữa không trung, nhìn Long Trác Việt như thể thấy quỉ,
khóc lóc kêu cứu mà khóe miệng không kìm được giật giật, gương mặt già nua xấu
hổ không thôi. Ánh mắt sắc bén như chim ưng của Nhan Hướng Thái lần nữa liếc
qua Nguyễn Mai.

“Việt Việt đừng
sợ, Nhị thúc sao có thể nói đánh liền đánh được, chỉ có dã nam nhân không phân
biệt phải trái mới làm như vậy thôi!” Nhan Noãn Noãn an ủi Long Trác Việt.

Chỉ là những lời
này của nàng lọt vào lỗ tai Nhan Hướng Thái khiến lão có cảm giác như mình vừa
bị tát một bạt tai. Hàm ý châm chọc không hề che giấu, lão có thể không hiểu
sao? Tuy rằng không có nói trắng ra nhưng rõ ràng là đang ám chỉ lần trước lão
ra tay tát Long Trác Việt, hành động vô duyên vô cớ đánh người chính là của dã
nam nhân không có giáo dục a!

Nét mặt già
nua của Nhan Hướng Thái lúc xanh lúc trắng, ánh mắt nhìn nàng hận không thể hóa
thành thanh kiếm mà giết người.

“Ha ha, Noãn
nhi nói rất đúng, Vương gia hiểu lầm rồi, Hầu gia chỉ là muốn mời người ngồi ghế
trên thôi!”

Nguyễn Mai
thân là chính thất, thấy Nhan Hướng Thái nhìn mình đương nhiên hiểu lão muốn bà
ta đứng ra chu toàn mọi chuyện rồi. Mà hiện tại bà ta cũng không dám làm phật
lòng Nhan Hướng Thái, nguyên nhân chính là vì Nhan Lăng ở Bạch phủ cá cược thua
mất bốn mươi chín vạn lượng. Đây là số tiền không nhỏ a, sáng sớm nay, Thái hậu
còn đích thân truyền Hầu gia vào cung, ý tứ chính là muốn tất cả các vị tiểu
thư, công tử hôm trước thua cược thực hiện cam kết với Nhan Noãn Noãn. Nhưng Nhan
Noãn Noãn tốt xấu gì cũng là người của Vũ Dương hầu phủ, nếu nàng có thể bỏ qua
không so đo thì bọn họ không phải cũng bớt chuyện để lo sao?

Thời điểm thiếu
nợ bọn họ mới cảm thấy Nhan Noãn Noãn là người Nhan gia, là người một nhà mà
không hề nghĩ tới mười mấy năm qua, Nhan phủ từ trên xuống dưới đối đãi với
nàng như thế nào.

Nhan Noãn Noãn
thản nhiên tiếp nhận lễ đãi của Nhan Hướng Thái, kéo Long Trác Việt lên ngồi ở
vị trí vốn thuộc về Nhan Hướng Thái, chính mình cũng ngồi xuống ghế bên cạnh, đợi
cả hai an vị xong xuôi rồi mới nhìn đám người đang đứng nói: “Mọi người cũng đừng
đứng ở đó nữa, mau ngồi đi!”

Hành động đảo
khách thành chủ của Nhan Noãn Noãn khiến đám người không kìm được tức giận.
Nhan Lăng trừng mắt, căm giận nhìn Nhan Noãn Noãn, cứ nghĩ tới chính mình bại
trong tay Nhan Noãn Noãn là lại âm thầm nghiến răng nghiến lợi. Thua ai cũng được,
tại sao có thể thua dưới tay một kẻ phế vật như Nhan Noãn Noãn chứ?

Nguyễn Mai cảm
nhận được sự tức giận của Nhan Lăng, vội vàng đẩy đẩy cánh tay nàng ta, nhìn
Nhan Lăng chớp chớp mắt ra hiệu: Mau thu hồi cái tính đại tiểu thư của ngươi lại,
ngươi đây là muốn mất bạc sao?

Nhan Lăng hiểu
ý, trong lòng có bao nhiêu khó chịu cùng tức giận đều phải đè nén xuống, bộ
dáng tươi cười nhanh lẹ ngồi xuống bên cạnh Nhan Noãn Noãn, lấy lòng: “Đại tỷ,
có phải tỷ lập gia đình rồi liền quên đi chúng ta không? Lâu như vậy cũng không
về thăm khiến ta cùng nương đều nhớ tỷ a!”

Nhan Noãn Noãn
liếc mắt nhìn qua, khóe miệng khẽ nhếch lên, ánh mắt cười như không cười nói:
“Nhị muội nói gì vậy, ta sao có thể quên mọi người được. Một cô nhi như ta được
mọi người chiếu cố nhiều năm như vậy, cho ăn cho mặc, phần ân đức đó đời này ta
khó có thể quên được, hơn nữa, không phải mấy hôm trước ta vừa gặp nhị muội rồi
đó thôi?” Thanh âm như châu như ngọc của Nhan Noãn Noãn thập phần dễ nghe.

Những người
này trước đây khi dễ, hãm hại Nhan Noãn Noãn, nàng đều ghi tạc trong lòng, nếu
không trả lại cả vốn lẫn lời thì nàng sao có thể quên được a?

Nhan Lăng ngẩng
đầu nhìn thẳng vào đôi mắt như nước hồ thu của Nhan Noãn Noãn, trong lòng phút
chốc nhảy dựng lên, đáy mắt xẹt qua tia bối rối. Nhan Noãn Noãn này thật sự khiến
người ta nhìn không thấu mà!

Nhan Lăng cúi
đầu, cố gắng che dấu sự kinh hoàng trong đôi mắt đẹp.

Đúng lúc này,
hạ nhân trong phủ nối đuôi nhau bưng đồ ăn lên, chỉ nhìn những món ăn trên bàn
cũng đủ thấy chủ nhân bữa cơm đã tốn không ít tâm tư. Mỗi món ăn đều là sơn hào
hải vị, trân quí vô cùng.

Nhan Noãn Noãn
cuối cùng cũng hiểu được vì sao Nguyễn Mai nói đã chuẩn bị những món ăn nàng
thích. Nàng xem ra Nguyễn Mai chính là tưởng nàng chưa từng ăn qua sơn hào hải
vị nên mới chuẩn bị như vậy, nhìn một bàn mĩ thực trân quí như vậy ai mà không
thích chứ?

“Đại tỷ, đây đều
là nương cố ý dặn dò phòng bếp chuẩn bị cho tỷ, tỷ mau thử đi!” Nhan Lăng vạn
phần nhiệt tình nói.

Nhan Noãn Noãn
nheo mắt, ánh mắt thâm trầm nhìn Nguyễn Mai, cười nói: “Nhị nương có lòng!” Có
đồ ăn miễn phí trân quí như vậy dâng tận cửa, nàng sao có thể từ chối chứ?

Nhan Noãn Noãn
cầm chén múc một chén cháo huyết yến đặt trước mặt Long Trác Việt nói: “Mệt mỏi
cả ngày chắc cũng đói bụng rồi, dùng chút cháo khai vị đi!” Bộ dáng săn sóc của
nàng khiến đám người quanh bàn vạn phần khinh bỉ.

Ngu ngốc, chỉ
là một tên ngốc thôi mà chăm sóc cứ làm như bảo bối!

Nguyễn Mai thấy
Nhan Noãn Noãn thích thú, vội nói: “Đều là người trong nhà, con từ nhỏ không
cha không mẹ, nhị nương đối với con cũng coi là một nửa mẫu thân, nữ nhi về nhà
mẹ để, người làm mẹ như ta tự nhiên muốn chuẩn bị nhiều món ngon cho con rồi!”
Mở miệng ra là người trong nhà này người trong nhà nọ, bà ta chính là muốn Nhan
Noãn Noãn không so đo bốn mươi chín vạn lượng bạc kia!

“Noãn nhi
không biết đó chứ, tỷ tỷ trước giờ chưa từng bước chân vào phòng bếp, hôm nay
vì để chuẩn bị bữa tối mà một bước cũng không rời phòng bếp, tỷ tỷ dặn dò nhà bếp
rất cẩn trọng chính là vì sợ làm hỏng sẽ khiến con không vui a!”

Lâm Hương Y ngồi
bên cạnh Nhan Hướng Thái thoải mái chỉ một bàn mĩ thực trước mặt, nhìn Nhan
Noãn Noãn cười nói. Gương mặt trái xoan được trang điểm tinh tế, mỗi cái nhíu mắt
nhăn mày đều phong tình vạn chủng.

Lâm Hương Y
đích thực là một mỹ nhân bại hoại, lại nắm rõ nhiều phương thức bảo dưỡng, đứng
chung một chỗ với Nhan Xảo thật sự giống như hai tỷ muội. Thanh âm mềm dịu, yêu
kiều thấm vào tận xương tủy, việc Nhan Hướng Thái sủng bà ta đến độ uy hiếp tới
địa vị của Nguyễn Mai cũng không coi là khó hiểu.

Ánh mắt sắc
bén của Nguyễn Mai bắn thẳng về phía Lâm Hương Y, đáy mắt không giấu nổi lửa giận
đang lan rộng. Bà ta có chết cũng không tin Lâm Hương Y có hảo tâm nói đỡ cho
mình. Lúc nàng ta biết Nhan Lăng thua cược bốn mươi chín vạn lượng đã không tiếc
lời chửi bới Lăng nhi trước mặt Hầu gia. Hồ ly tinh đáng ghét, chỉ biết sử dụng
nhan sắc dụ dỗ lão gia, chết tiệt, sớm muộn gì bà ta cũng phải hủy dung nàng
ta!

Nguyễn Mai căm
giận, trong lòng thầm chửi rủa Lâm Hương Y, ngoài mặt vẫn tươi cười, dịu dàng
nói: “Muội muội nói vậy là sao a, ta chính là coi Noãn nhi như nữ nhi của mình
mà chuẩn bị, hai tốn chút tâm tư cũng là đương nhiên. Nếu sau này Xảo nhi xuất
giá trở về nhà mẹ đẻ, chủ mẫu như ta đương nhiên cũng sẽ vì nàng mà chuẩn bị những
món nàng thích rồi!”

“Tỷ tỷ thật
hào phóng, ta thay mặt Xảo nhi cảm tạ tỷ tỷ ưu ái a!” Lâm Hương Y đưa tay quấn
quấn lọn tóc mai, thập phần phong tình nói.

Ngươi một câu,
ta một lời, tuy lời nói nhẹ như gió thoảng nhưng người ngoài nhìn vào đều có thể
nhìn ra những con sóng ngầm trong đó.

Cái chính là
chuyện Nguyễn Mai cùng Lâm Hương Y tranh đấu cũng không hề liên quan tới Nhan
Noãn Noãn nàng. Nhan Noãn Noãn uống xong chén cháo huyết yến liền tiếp tục tấn
công một bàn mĩ vị trước mặt.

“Đại tỷ, nghe
nhị tỷ nói người ở tiệc sinh nhật của Bạch tiểu thư thắng cá cược, có thể kể lại
cho muội nghe một chút không?” Nhan Xảo chớp chớp mắt, vẻ vô tội lấp lóe tinh
quang nhìn Nhan Noãn Noãn. Bộ dáng kia muốn bao nhiêu đơn thuần liền có bấy
nhiêu đơn thuần.

Nhan Lăng vừa
mới múc một chén cháo bỏ vào miệng, nghe những lời này của Nhan Xảo, suýt chút
nữa nghẹn chết!

Nhan Lăng trừng
mắt liếc Nhan Xảo, trong lòng tức giận quát mắng: Tiện nha đầu, nói cái gì mà
nói chứ, nàng ta là cố ý khiến nàng bị chê cười sao?

Nhan Noãn Noãn
ngẩng đầu, ánh một ôn nhu quét một vòng quanh bàn, sau đó nghịch ngợm nháy nháy
mắt với Nhan Xảo, cười cười nói: “Tam muội nếu cảm thấy hứng thú thì ta sẽ kể lại
cho muội nghe…”

Sắc mặt Nhan
Lăng phút chốc đen lại.

Nhan Xảo từ
lúc nghe Nhan Lăng thua cược cũng đã đi dò hỏi nhưng Nhan Lăng kín miệng không
chịu nói bất cứ điều gì cả, nàng ta đành phải hỏi Nhan Noãn Noãn thôi. Nhan
Lăng thậm chí có thể tưởng tượng được ánh mắt khinh thường của Nhan Xảo sau khi
nghe Nhan Noãn Noãn kể lại mọi chuyện.

Tiện nhận này
nhất định sẽ không bỏ qua cơ hội chà đạp nàng mà!

Nhan Lăng nhiều
lần muốn phát tác nhưng đều bị ánh mắt cảnh cáo của Nhan Hướng Thái cùng Nguyễn
Mai kìm chế lại. Nàng nhẫn, đợi cha mẹ thuyết phục Nhan Noãn Noãn xí xóa khoản
tiền thua cược kia xong, xem nàng thu thập các nàng ta như thế nào? Hừ!

Nhan Noãn Noãn
kể chuyện sống động như thật, nàng đương nhiên biết thứ Nhan Xảo muốn nghe nhất
chính là đoạn Nhan Lăng chật vật như thế nào, cho nên nàng cũng rất hảo tâm biến
nó thành trọng điểm mà kể, Long Trác Việt ở bên cạnh thỉnh thoảng lại chen vào
một vài câu góp vui.

Nhan Xảo cùng
Nhan Lăng tình tình khắc khẩu, Nhan Noãn Noãn nàng cũng không ngại thổi gió, góp
lửa cho vui.

Nhan Xảo không
tận mắt chứng kiến buổi thi đấu ngày đó nên cũng chỉ cho rằng Nhan Noãn Noãn gặp
may mới chiến thắng, lòng cũng chẳng mấy ghen tị với nàng.

“Kỳ thật, là
các vị tiểu thư, công tử biết ta không có võ công nên nhường ta thắng đó thôi!”
Nhan Noãn Noãn khiêm tốn nói khiến Nhan Lăng nghe mà xúc động đến hộc máu.

Nhan Xảo vẻ hiểu
biết nhìn Nhan Noãn Noãn, bản thân nàng cũng cho rằng nàng ta chỉ là may mắn mà
thôi!

“Đúng rồi, lại
nói tới chuyện nhị muội thiếu ta bốn mươi chín vạn lượng, sáng nay tổng quản
các phủ đều đã mang bạc tới, ta chờ mãi không thấy nhị thúc chưa cho người mang
qua, còn tưởng là nhị thúc muốn quỵt nợ, mãi đến lúc nghe Song Song nói nhị
thúc muốn mời ta về phủ ăn cơm ta liền nhận ra mình đã dùng lòng dạ tiểu nhân đo
lòng quân tử, nhị thúc mời cơm chắc chắn là muốn thay nhị muội trả tiền cho ta
rồi!” Nhan Noãn Noãn vẻ vô tội nói, lời dở lời hay gì cũng bị một mình nàng
giành nói hết.

Sắc mặt Nhan
Hướng Thái phút chốc biến đổi không ngừng, từ xanh đến hồng rồi lại từ hồng đến
đen, thập phần phong phú.

Nhan Noãn Noãn
giống như không nhìn thấy sự biến đổi đó của lão, gương mặt tuyệt mĩ ngẩng lên,
ánh mắt nóng rực nhìn thẳng vào Nhan Hướng Thái, ý tứ như muốn nói: Nhị thúc,
người thật sự quá khách khí rồi, kỳ thật người có thể sai người trực tiếp mang
bạc qua, không cần mời ta về ăn cơm như vậy.

Khóe miệng
Nhan Hướng Thái không ngừng run rẩy, lửa giận trong lòng tích tụ chực chờ bộc
phát ra ngoài, chỉ là hiện tại lão không thể nói, muốn phát tiết cũng không tài
nào phát tiết được, lồng ngực bởi vì cơn tức giận bị đè nén mà phập phồng không
ngừng. Lão sống mấy chục năm trên đời cuối cùng cũng lãnh hội được cái gì gọi
là tức chết người không cần đền mạng!

“Nhị thúc, người
muốn nói gì a? Người muốn nhị nương mang bạc ra trả cho ta sao? Kỳ thật cũng
không cần gấp gáp, đợi ăn cơm xong rồi đưa cũng không muộn a!”

Ánh mắt thuần
khiết của Nhan Noãn Noãn nhìn qua thực sự rất vô tội, bất quá thì nếu nhìn kỹ sẽ
thấy sâu trong đôi mắt đẹp như hai viên minh châu kia đang tản ra tia phúc hắc
cùng giảo hoạt.

Tức chết ta
mà! Gương mặt Nhan Hướng Thái phút chốc đỏ bừng vì uất nghẹn, thiếu chút nữa
thì tức đến hộc máu.

Nhan Noãn Noãn
quay đầu không thèm nhìn tới gương mặt già nua đang phình lên vì tức giận của
Nhan Hướng Thái, nhàn nhã ăn cơm.

Những người
còn lại dù sắc mặt có không phong phú được như Nhan Hướng Thái nhưng cũng coi
là đẹp không chê vào đâu được.

Nguyễn Mai ngơ
ngác nhìn Nhan Hướng Thái giận đến độ sắp bùng phát, nghe Nhan Noãn Noãn tự chủ
trương mọi chuyện mà không tài nào hiểu nổi. Mãi đến khi nhìn thấy ánh mắt gần
như trợn ngược vì tức giận của Nhan Hướng Thái mới phục hồi lại tinh thần, vội
vàng nhìn sang Nhan Noãn Noãn.

“Noãn nhi,
chúng ta đều là người một nhà, bạc của người trong nhà chắc cũng không cần phải
tính toán kỹ lưỡng vậy chứ?” Bà ta cũng muốn nói ngắn gọn một chút, nhưng là
càng muốn ngắn gọn càng không thể ngắn gọn được a.

Lúc này, Lâm
Hương Y cũng lên tiếng hùa theo: “Đúng vậy, Noãn nhi, con xem, có ai cá cược với
người trong nhà mà lại đòi tiền thật đâu, dĩ hòa vi quí a!”

Lâm Hương Y
đương nhiên hi vọng thấy Nguyễn Mai bị khó xử, nhưng không có nghĩa là bà ta
nguyện ý để cho Nguyễn Mai mang tiền của Vũ Dương hầu phủ trả cho Nhan Noãn
Noãn a, bà ta còn đang mong sau này Xảo nhi xuất giá, Hầu gia sẽ cho thêm một
chút đồ cưới nha! Bốn mươi chín vạn lượng bạc kia không chừng sau này đều là của
Xảo nhi, bà ta sao có thể để cho kẻ khác cướp mắt đồ cưới của nữ nhi mình chứ?!

Nhan Noãn Noãn
chậm rãi đưa mắt liếc hai nữ nhân trước mặt một cái, gương mặt thanh tú tràn ngập
ý cười khiến những người đối diện dường như có thể căm nhận được một con gió
mát vừa thổi qua.

“Đương nhiên…
là phải tính toán rồi, huynh đệ ruột thịt còn phải tính toán kỹ càng huống chi
ta với nhị muội còn không phải tỷ muội ruột thịt!”

Ngữ khí cường
bạo không hề chừa lại đường lui cho người đối diện!

Sắc mặt Nguyễn
Mai phút chốc trầm xuống, nàng ta chính là cố tình không chừa mặt mũi cho bọn họ
a!

“Nhị nương
luôn nói ta là người trong nhà, một nửa cũng coi như là nương của ta, vậy nhị
nương thử hỏi lại mình đi, có mẫu thân nào để nhi nữ của mình xuất giá mà không
có lấy một chút đồ cưới? Có mẫu thân nào để nữ nhi của mình ở Thanh viện mười mấy
năm chẳng hề đoái hoài, để ta ta sinh tự diệt? Nếu không phải mạng ta cứng thì
chỉ sợ là đã sớm mất mạng trong tay các ngươi rồi!” Nhan Noãn Noãn nhìn Nguyễn
Mai biến sắc, lạnh lùng nói.

Giọng nói đạm
mạc mang theo vài phần lạnh lẽo, gương mặt thanh tú không còn nét dịu dàng,
tươi cười như trước, đôi mắt đẹp phủ kín hàn sương, cả thân người tỏa ra hơi thở
lạnh lẽo của mùa đông giá lạnh. Ánh mắc sắc bén nhìn người nào liền khiến người
đó cảm giác được một cơn đau nhẹ.

Cho dù Nhan
Noãn Noãn chỉ ngồi yên không động cũng khiến cho những người chung quanh cảm nhận
được loại cường thế lạnh đến thấu xương.

Nhan Noãn Noãn
như vậy thật sự khiến Nguyễn Mai khiếp sợ, càng làm cho Nhan Hướng Thái hung hiểm
xẹt qua tia sát ý.

Nhan Noãn Noãn
đưa mắt nhìn Nhan Hướng Thái, đôi môi đỏ mọng mê người lạnh lùng cười nói: “Mặc
dù nhị nương không làm được những thứ một mẫu thân nên làm cho nữ nhi của mình,
nhưng là Nhị thúc, ngươi là Nhị thúc ruột thịt với ta, máu trên người chúng ta
cũng coi là một dòng, nhưng ngươi đối với ta như thế nào? Thủy chung lạnh nhạt?!
Người một nhà như vậy ta không cần, bốn mươi chín vạn lượng bạc một phân cũng không
thể thiếu, các ngươi đừng nghĩ tới chuyện quỵt nợ, đây chính là ý chỉ của thái
hậu!” Mắt đẹp nghiêm lại, hai hàng lông mi dài cong vút khẽ rung động, đáy mắt
xẹt qua tia mỉa mai.

“Đúng rồi,
Nhan Lăng còn thiếu ta một yêu cầu, nể tình là người trong nhà, ta có thể xem
xét giảm bớt cho các ngươi một chút, những người khác ta đều lấy năm mươi vạn
lượng bạc, các ngươi đưa ta bốn mươi năm vạn lượng bạc là được rồi! Tổng cộng
chín mươi tư vạn lượng bạc, ta nể tình thân, làm tròn cho các ngươi, chín mươi
vạn lượng bạc, sao?” Nhan Noãn Noãn bày ra bộ dáng ‘Xem đi, ta rất là tốt bụng
a!” nói.

Nhan Hướng
Thái rốt cuộc cũng không thể ngồi yên được, tức giận đứng phắt dậy, bàn tay to
lớn chỉ vào Nhan Noãn Noãn không ngừng run rẩy, hiển nhiên là đã bị chọc giận
không nhẹ.

Lâm Hương Y ở
bên cạnh nghe thấy những lời kia của Nhan Noãn Noãn, mắt phượng phút chốc trừng
lớn, rít gào nói: “Nhan noãn, ngươi đừng có mà không biết xấu hổ, chín mươi vạn
lượng, ngươi tưởng ngươi là ai chứ?” Thanh âm bén nhọn như hòn đá ném vào tưởng
thủy tinh khiến người ta nghe mà không kìm được nổi da gà.

Nhan Hướng
Thái thở dốc, đôi mắt sắc bén như chim ưng trừng lớn nhìn Nhan Noãn Noãn như thể
muốn phun lửa, gật gật đầu đồng ý với Lâm Hương Y. Nha đầu chết tiệt không biết
tốt xấu, tốt nhất là cứ giết chết nàng ta đi!

“Nhan Lăng thiếu
bạc ngươi chứ không phải Vũ Dương hầu phủ thiếu ngươi, chín mươi vạn lượng này
ngươi đừng mơ lấy được một xu!”

Nhan Lăng thua
cược bốn mươi chín vạn lượng đã đủ khiến Vũ Dương hầu phủ chao đảo, nếu bảo bọn
họ xuất liền một lượt chín mươi vạn lượng, không phải là một lần quét sạch ngân
sách Vũ Dương hầu phủ sao? Đến lúc đó Xảo nhi của bà ta phải làm sao chứ? Đợi
khi nàng tìm được chồng tốt để gả đi thì làm sao ngẩng mặt nhìn nhà chồng đây?

Nhan Noãn Noãn
thản nhiên cười, cũng không vì câu nói của Lâm Hương Y mà nổi giận, bộ dáng
nhàn nhã hoàn toàn đối lập với đám người đang nổi giận đùng đùng kia: “Không trả
chín mươi vạn lượng cũng được, ta cũng không ép buộc. Bốn mươi chín vạn lượng
không thể thiếu một đồng cộng thêm từ nay về sau Nhan Lăng phải tới Hiền vương
phủ làm nô tỳ cho ta đến khi nào ta chán ghét nàng ta thì thôi!”

“Ngươi thối lắm!”
Nguyễn Mai cuối cùng cũng không duy trì nổi lớp mặt nạ đoan trang ôn nhã mà chửi
ầm lên.

Nhan Lăng vừa
nghe thấy Nhan Noãn Noãn đưa ra yêu cầu như vậy, gương mặt xinh đẹp phút chốc
trắng bệch như bị người ta rút hết máu, mắt phượng thẫn thờ, hít thở cũng trở
nên khó khăn hơn cả.

Lâm Hương Y
nhướn mày, quyết định im lặng không lên tiếng. Người chịu thiệt dù sao cũng là
mẹ con Nguyễn Mai, bà ta chỉ cần Nhan Noãn Noãn không cướp sạch tài sản Vũ
Dương hầu phủ là được! Bà ta xem ra Nhan Noãn Noãn nhất định không chừa lại mặt
mũi cho bọn họ, bốn mươi chín vạn lượng kia nhất định phải trả rồi!

Không được! Bà
ta nhất định phải nghĩ biện pháp nói với Hầu gia, họa này là do Nhan Lăng gây
ra, không có lý gì mà Vũ Dương hầu phủ phải chi bạc, dù sao nhà mẹ đẻ Nguyễn
Mai cũng không thiếu gì tiền bạc, tốt nhất là để mẹ con các nàng tự mình trả
đi.

Nhan Xảo thấy
mẫu thân mình bất động thanh sắc liền gác lại những tính toán trong lòng, yên lặng
đứng một bên xem kịch, chỉ là trên gương mặt lại cố tình lộ ra tia lo lắng cùng
oán giận để che giấu đi niềm vui khi người khác gặp họa sâu trong đáy mắt.

“Giấy trắng mực
đen viết rất rõ ràng, nhị muội chắc cũng biết hậu quả của việc kháng chỉ chứ?”
Nhan Noãn Noãn thản nhiên nhìn Nhan Lăng hỏi.

Sắc mặt Nhan
Lăng phút chốc trắng bệch, gương mặt thanh tú kinh hoảng nhìn nàng.

“Cha, ta không
muốn làm nô tì cho Nhan Noãn Noãn, ta không muốn, người giúp ta a!” Nhan Lăng cầu
xin Nhan Hướng Thái.

Nguyễn Mai
cũng vội vàng lên tiếng: “Lão gia, người mau nghĩ biện pháp đi. Lăng nhi tốt xấu
gì cũng là đại tiểu thư Vũ Dương hầu phủ, sao có thể làm nha đầu cho Nhan Noãn
Noãn sai khiến được chứ, chuyện này vạn phần không được… Hay là… chúng ta trả bạc
cho nàng ta đi?”

Biểu tình hoảng
sợ của Nguyễn Mai khiến Lâm Hương Y vô cùng thỏa mãn, bất quá thì câu nói kia lại
khiến bà ta bất mãn vô cùng, hai cánh tay thon dài lập tức quấn lấy cánh tay
Nhan Hướng Thái, mắt hạnh trừng lên nhìn Nguyễn Mai nói: “Tỷ tỷ, tỷ cho rằng
chín mươi vạn lượng là con số nhỏ sao? Tỷ muốn vét sạch ngân sách mấy năm trời
của Vũ Dương hầu sao? Họa này là do Lăng nhi gây ra thì hãy để cho nàng tự gánh
vác đi, thân thể Hầu gia không được thoải mái mà tỷ lại còn bắt người phải giải
quyết mấy chuyện nhàm chán này, tỷ tỷ làm thê tử như vậy sao?”

Nhan Hướng
Thái hừ lạnh một tiếng biểu đạt sự bất mãn của mình với Nguyễn Mai, cánh tay
còn lại khẽ vỗ bàn tay Lâm Hương Y đặt trên cánh tay mình, động tác này của hắn
khiến Lâm Hương Y ngạc nhiên không thôi, ý của Hầu gia có phải là nàng nói rất
đúng không?

Có Nhan Hướng
Thái chống lưng, Lâm Hương Y càng nói càng không nể mặt Nguyễn Mai: “Tỷ tỷ thân
là đương gia chủ mẫu, mọi chuyện cũng nên vì Hầu gia mà phân ưu, chuyện bạc
Lăng nhi thiếu người ta, tỷ tỷ trước khi gả vào Vũ Dương hầu phủ cũng là con
nhà có tiền, bốn mươi chín vạn lượng này tỷ cũng nên chi ra thôi, tỷ phải biết
rằng Hầu gia làm quan trong triều, bổng lộc hàng năm còn phải dùng vào nhiều
chuyện, mỗi một phần tiền đều phải tính toán cẩn thận, không thể tùy tiện tiêu
xài được!”

“Lâm Hương Y,
ngươi câm miệng lại cho ta, một tiện thiếp như ngươi mà cũng dám nói chuyện như
vậy với ta sao?” Nguyễn Mai phẫn nộ hét lên với Lâm Hương Y, nếu không phải còn
sót lại một chút lý trí thì sợ là bà ta đã sớm nhào vào liều mạng với Lâm Hương
Y rồi! Ta phi, một tiện nhân như vậy mà cũng dám lên tiếng bán đồ cưới của bà
ta sao?

Nhan Hướng
Thái gật gật đầu tỏ vẻ tán thành với đề nghị của Lâm Hương Y, ánh mắt sắc bén
như chim ưng tràn ngập tia tán thưởng. Quả nhiên Hương Y thật tâm lo nghĩ cho
lão. Nguyễn Mai này thật sự càng ngày càng không có đầu óc mà! Trong lòng Nhan
Hướng Thái ai là ngọc quí, ai là đá cuội ven đường đều hiện rõ ra ngoài, ánh mắt
nhìn Nguyễn Mai có chút bất mãn.

Nguyễn Mai thấy
vậy, trong lòng không khỏi nhảy dựng lên, một dự cảm không lành càng lúc càng
dâng cao: “Hầu gia, ta…”

Không đợi cho
bà ta lên tiếng, Nhan Hướng Thái đột ngột vung tay ngăn lại, miệng mấp máy muốn
nói gì đó rốt cuộc cũng không thể nói thành lời, gương mặt già nua bị đè nén đến
đỏ bừng lên.

Đúng lúc này,
Lâm Hương Y đứng bên cạnh lần nữa lên tiếng: “Thiếp thân hiểu Hầu gia muốn nói
gì, hay là để thiếp truyền đạt ý của người cho tỷ tỷ?” Bà ta ngẩng đầu, bày ra
bộ dáng mềm mại, đáng yêu khiến Nhan Hướng Thái nhìn mà cảm thấy một trận
choáng váng.

Nhan Hướng
Thái gật gật đầu đồng ý với đề nghị của Lâm Hương Y.

Bên này giao
tranh không ngừng, bên kia Nhan Noãn Noãn cùng Long Trác Việt lại thản nhiên
như không có chuyện gì xảy ta, nhàn nhã thưởng thức mĩ vị trên bàn, một chút
cũng không hề bị không khí nồng nặc khói súng ảnh hưởng tới.

*~*

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.