Nương tử, vi phu bị ngươi bắt nạt - Chương 096 - Phần 1

Chương 96. Say rượu!

Ánh mắt Cổ Nhất
chợt lóe sáng.

“Ngươi nói là
Kim Mặc Lan sẽ mang Kim hà trư đến kinh thành?”

Kim hà trư,
lão đã tìm Kim hà trư mấy chục năm trời không thấy bóng dáng, không ngờ lại xuất
hiện ở đại lục Lạc Thiên. Cổ Nhất tràn ngập hưng phấn, cuối cùng thì lão cũng gặp
được Kim hà trư nổi tiếng trong truyền thuyết rồi.

Đối lập với
gương mặt hưng phấn của Cổ Nhất, vẻ mặt Long Trác Việt lạnh như không thể lạnh
hơn. Hắn thản nhiên liếc Cổ Nhất nói: “Một con heo thôi mà, làm gì mà vui vậy?”
Cũng không phải là một đôi, còn không biết là đực hay cái, không có đôi thì miễn
nói tới chuyện sinh đẻ, bất quá thì có so với không có thì vẫn tốt hơn!

Cổ Nhất buồn bực
trừng mắt nhìn Long Trác Việt, cái gì mà chỉ là một con Kim hà trư, phải biết
là dù chỉ là một con Kim hà trư cũng đã là báu vật trân quí bao nhiêu ngươi mơ
ước a, tại sao hắn lại nói như thể không hề đáng giá vậy?

Nhưng mà… Cổ
Nhất nghĩ một hồi cũng thấy đung đúng, trong mắt Long Trác Việt, nếu không phải
Kim hà trư này có thể cứu mạng Nhan Noãn Noãn thì nó đúng là chẳng đáng một đồng,
trong mắt hắn cùng lắm cũng chỉ là một con heo biến dị mà thôi.

“Ừ thì nó là heo,
người của ngươi có nghe ngóng được bao giờ Kim Mặc Lan tới kinh thành không?” Cổ
Nhất trừng mắt nhìn Long Trác Việt mấy lượt, thấy đối phương như trước bày ra bộ
dáng lạnh nhạt, khinh thường liền quyết định đổi đề tài, hai hàng lông mi che
đi tia sáng dị thường trong đáy mắt.

“Mười ngày
sau!” Long Trác Việt nói.

Cổ Nhất kích động
xoa xoa tay: “Tiểu Việt Việt, nếu lúc đó ngươi trộm được, nhớ rõ là phải cho ta
nghiên cứu trước a!”

Long Trác Việt
lạnh lùng nhìn lão: “Vì sao lại là ta mà không phải là ngươi đi trộm?” Luận tu
vi, luận kinh nghiệm, lão nhân gần trăm tuổi này mới là thích hợp nhất a!

Thần Tôn giáo
lần này tới kinh thành tuyển nhân tài, ba vị Đường chủ đương nhiên cũng sẽ xuất
hiện, cộng thêm sự có mặt của Kim hà trư, chỉ e lần này người theo bảo vệ không
ít. Kim Mặc Lan kia mà đã đạt tới cấp tám, những người khác càng miễn bàn, có
thể gia nhập Thần Tôn giáo, không phải nhân tài cũng là những người nội công
thâm hậu.

Cổ Nhất ngửa mặt
lên trời thở phì phì, chòm râu dài bị lão thổi bay lên bay xuống, lão tức giận
trừng mất nhìn Long Trác Việt nói: “Ngươi nói vậy là sao? Ta đây tuổi cũng sắp
gần trăm, làm sao có thể làm ra loại chuyện trộm đạo như vậy được? Ngươi tưởng
ta giống mấy kẻ tiểu nhân kia sao?” Nếu để người giang hồ biết không biết sẽ
chê cười lão như thế nào a, mấy chuyện mất mặt như vậy, có chết cũng đừng mong
lão làm.

“Ngươi cũng biết
đi trộm là mất mặt? Ngươi không làm thì dựa vào cái gì muốn ta làm?” Long Trác
Việt không chút nể tình phản bác lại.

Cổ Nhất biến sắc,
gương mặt già nua lúc xanh lúc đỏ, tròng mắt đảo liên hồi, nửa ngày sau mới lên
tiếng: “Nương tử ngươi hay nương tử ta hả?”

“…”

Đôi mắt đẹp của
Long Trác Việt trong bóng đêm càng trở nên thâm trầm hơn cả, hắn không chớp mắt
nhìn Cổ Nhất, đôi mắt như hai cơn lốc xoáy nhìn Cổ Nhất như thế muốn cuốn luôn
lão vào trong.

Cổ Nhất âm thầm
nuốt nước miếng, không cam lòng chịu yếu thế trừng mắt liếc lại.

Nào ngờ, Long
Trác Việt vừa thấy Cổ Nhất trừng mắt nhìn mình thì liền thu hồi ánh nhìn, lần nữa
nhìn xa xăm, thanh âm càng trở nên lạnh lẽo hơn cả: “Ta đi!” Lão già này còn có
thể vì Noãn Noãn mà chế giải dược, coi như cũng có chút tác dụng, không cần chấp
nhặt với lão.

Long Trác Việt
cùng Cổ Nhất đạt được thỏa thuận liền cùng nhau trở về Vương phủ. Cả hai vừa bước
vào cửa đã đụng phải Nhan Noãn Noãn từ trong phòng ngâm thuốc đi ra.

“Sư phụ, người
mang Việt Việt đi đâu vậy?”

Cổ Nhất đầy
khinh thường, oán niệm nhìn Nhan Noãn Noãn: “Ta sống lâu nên xấu xa như vậy
sao?”

Nhan Noãn Noãn
khoanh hai tay trước ngực, nhíu mày nhìn Cổ Nhất, ý tứ rất rõ ràng: Ngươi cũng
biết vậy sao?

Cổ Nhất đấm ngực
dậm chân, lão đây đã thu loại đồ đệ gì a? Suốt ngày chỉ biết chọc tức lão mà!

“Noãn Noãn, sư
phụ Noãn Noãn tìm người ta để mượn Thiên Minh đi trộm heo nha!” Long Trác Việt
rất phối hợp thay Cổ Nhất giải oan.

Nhan Noãn Noãn
nhướn đôi mày thanh tú, khó hiểu nhìn Cổ Nhất: “Trộm heo?” Lão già này lại tính
làm cái gì, bộ không có chuyện gì làm hay sao mà muốn đi trộm heo? Còn muốn
Thiên Minh tự mình đi trộm? Chẳng lẽ heo ngoài chợ không đủ ngon?

“Vi sư cũng chỉ
là quan tâm tới con thôi, đã biết Kim hà trư sẽ xuất hiện đương nhiên phải tìm
Thiên Minh cùng ta đi trộm rồi, không nghĩ tới con lại xem vi sư thành người xấu,
vi sư thật thương tâm, đau lòng quá a…”

Cổ Nhất quay
lưng về phía Nhan Noãn Noãn, vừa lắc đầu vừa thở dài, cũng không quên lên án
như thể Nhan Noãn Noãn đã phạm phải tội tày trời nào đó khiến lão vô cùng đau đớn
vậy.

Long Trác Việt
đánh giá Cổ Nhất mấy lượt. Hừ! Công phu diễn kịch của lão già này tuyệt không
thua gì hắn! Heo là do lão tìm thấy sao? Lão có lòng đi trộm sao? Bất quá thì
đây cũng chính là mục đích của Long Trác Việt, hắn muốn lão già này nói cho
Noãn Noãn biết là bọn họ đã tìm ra Kim hà trư, để cho lão nói cho nàng biết
Thiên Minh sẽ đi trộm để Noãn Noãn không nghi ngờ hắn, hừm, lão già này cũng thật
biết tranh công mà!

Nhan Noãn Noãn
nghe thấy những lời kia của Cổ Nhất, đầu tiên là ngẩn ra, rất nhanh sau đó liền
kinh hỉ, đôi mắt đẹp mở to nhìn lão. Nàng có nghe nhầm không? Sư phụ nói đã tìm
thấy Kim hà trư?

“Sư phu, người
nói thật sao?” Nhan Noãn Noãn kinh hỉ chạy đến trước mặt Cổ Nhất, hưng phấn nắm
cánh tay lão hỏi.

Cổ Nhất hừ nhẹ
một tiếng, ra vẻ thật khó chịu khiến trán Nhan Noãn Noãn hiện rõ ba đường hắc
tuyến. Lão già này thù cũng thật dai a! Quên đi, vì Kim hà trư, nàng nhẫn! Coi
như lão là sư phụ cùng biết vì nàng mà lo lắng đi!

“Sư phụ, vừa rồi
là đồ nhi không tốt, người đại nhân đại lượng bỏ qua cho tiểu nhân, đừng chấp
nhặt với đồ nhi, được không?” Nhan Noãn Noãn lắc lắc cánh tay Cổ Nhất, gương mặt
tuyệt sắc nở nụ cười lấy lòng, thanh âm làm nũng nói.

Cổ Nhất dẩu
môi, đáy mắt xẹt qua tia đắc ý, vô cùng hưởng thụ khi Nhan Noãn Noãn lấy lòng.

“Sư phụ, người
thu thập tin tức nhất định đã mệt mỏi rồi, ta đi hâm nóng vò rượu tiện thể làm
hai món điểm tâm cho người, được không?”

Nhan Noãn Noãn
vừa dứt lời, con ngươi u tối của Cổ Nhất phút chốc sáng lên, quay đầu nhìn Nhan
Noãn Noãn: “Chỉ hai món thì không đủ nhắm rượu a!”

Long Trác Việt
tuy không lên tiếng nhưng trong lòng thầm khinh bỉ Cổ Nhất. Lão nhân chết tiệt!
Đã chiếm được tiện nghi mà còn tham lam!

“Noãn Noãn,
người ta muốn ăn sườn a!” Long Trác Việt không cam lòng bị bỏ qua, làm nũng
nói.

Toàn bộ tâm tư
của Nhan Noãn Noãn lúc này đều bị Kim hà trư chiếm giữ, cũng không có thừa thời
gian quan tâm tới Long Trác Việt: “Việt Việt ngoan, ngày mai người ta làm cho
ngươi ăn nha, sư phụ tuổi đã lớn, răng không được tốt lắm, không thể ăn sườn được!”

Thái độ rõ
ràng chỉ là nói cho có lệ khiến gương mặt vốn ngăm đen cuả Long Trác Việt càng
đen hơn cả, ánh mắt gắt gao trừng Cổ Nhất khiến lão cảm thấy một cỗ lạnh thấu
xương phía sau gáy, cả người nổi đầy da gà da vịt.

“Nha đầu, răng
vi sư tốt lắm, mau đi làm sườn rồi ba chúng ta cùng ăn a!” Lão dám khẳng định,
hôm nay nếu không cho Long Trác Việt ăn sườn thì những ngày sau này của lão sẽ
thật thảm a!

Nhan Noãn Noãn
hồ nghi nhìn Cổ Nhất, một lúc lâu sau mới gật đầu: “Được, đều theo lời sư phụ!”
Ai bảo lão tìm ra Kim hà trư đâu, hiện tại lão là lớn nhất!

Tốc độ làm việc
của Hàn Thi Ngâm thật sự rất nhanh, chỉ mới ba ngày ngắn ngủi mà phường thêu
Phúc Thụy đã được thành lập, những bức tranh thêu của Long Trác Việt cũng được
mang ra bày bán.

Hàn Thi Ngâm
cũng không có ý định trưng bày toàn bộ tranh thêu của Long Trác Việt mà chỉ bày
vài ba bức, kỹ thuật thêu xuất thần nhập hóa như vậy, người tinh mắt đương
nhiên sẽ nhìn ra giá trị của nó.

Tú nương trong
phường thêu Phúc Thụy một phần là do Hàn Thi Ngâm mang từ Hàn gia tới, một phần
là do nàng dày công tuyển khắp kinh thành mới tuyển được, tay nghề tuy không bằng
được một phần ba của Long Trác Việt nhưng cũng là những người có tuổi nghề khá
cao, khá nổi tiếng ở kinh thành.

Tuy không thể
thuê được Long Trác Việt tới phường thêu Phúc Thụy làm việc nhưng được độc quyền
mua bán tranh thêu của hắn cũng đủ khiến Hàn Thi Ngâm thống khoái.

Phường thêu Phúc
Thụy đối diện với Tụ Hiền lâu, ngày khai trương pháo đỏ nhuộm đỏ cả một con đường,
vô cùng náo nhiệt. Cửa hàng có chưởng quầy cùng người phụ trách bán hàng cho
nên Hàn Thi Ngâm thân là lão bản nhưng lại rất nhàn nhã.

Tụ Hiền lâu vừa
đóng cửa, Hàn Thi Ngâm liền giữ Nhan Noãn Noãn lại, ôm mấy bình rượu chạy tới Tụ
Hiền lâu muốn mọi người cùng uống mừng phường thêu khai trương.

Vương chưởng
quầy là người rất dễ nói chuyện, không chỉ nể thân phận của Hàn Thi Ngâm mà vì
lão đối với Nhan Noãn Noãn rất có hảo cảm, cho nên tình nguyện cho bọn họ mượn
một nhã gian ở lầu hai làm nơi uống rượu.

“Noãn nhi, ta
nói cho ngươi biết nha, rượu này là ta mang từ nhà đến, là do nhà chúng ta tự ủ
lấy a, tên là Lưu hương túy, uống rất ngon nha, đến đến, mau đến nếm thử đi!” Hàn
Thi Ngâm kéo Nhan Noãn Noãn tới gần nói.

Hàn Thi Ngâm
cũng không mời nhiều người, trong nhã gian chỉ có nàng ta, Nhan Noãn Noãn, Long
Trác Việt, Hàn Thế Hiên cùng một lão nhân không mời mà đến nữa.

Thức ăn trên
bàn toàn bộ đều do Lưu thúc làm, tuy rằng hương vị kém xa những món Nhan Noãn
Noãn làm nhưng cũng là một bàn sơn hào hải vị, xa xỉ không sao nói được.

Nhan Noãn Noãn
nhìn bình rượu trong tay Hàn Thi Ngâm, lắc lắc đầu nói: “Ta nói không uống rượu!”

Nàng ở hiện đại
có uống qua bia, rượu trái cây nhưng chưa từng uống rượu cổ đại, thật sự không
lường được độ mạnh của nó.

Hàn Thi Ngâm
thấy nàng do dự, dũng cảm vỗ ngực nói: “Noãn nhi, ngươi có thể yên tâm, rượu
này uống không say, vô cùng thích hợp cho nữ nhi a!” Nói rồi cũng không chờ
Nhan Noãn Noãn lên tiếng đã xé niêm phong bình rượu, rót vào chén của Nhan Noãn
Noãn.

Nháy mắt, mùi
rượu thơm lừng, ngọt nhẹ tràn ngập nhã gian.

Một con sâu rượu
như Cổ Nhất làm sao có thể chịu nổi dụ hoặc, rất vô liêm sỉ đưa chén tới trước
mặt Hàn Thi Ngâm: “Ôi chao, ôi chao, mau rót cho lão nhân ta một chén a!”

Thơm quá a! Cả
đời lão đã nếm qua vô số rượu ngon nhưng lại chưa từng thấy loại rượu nào mà chỉ
mới ngửi thôi đã khiến người ta không kìm được ham muốn, thật giống y như lão
tham luyến trù nghệ của Noãn nhi vậy, nếu hôm nay không được thử thì lão chắc
chắn sẽ không ngủ được a!

Hàn Thi Ngâm
biết Cổ Nhất là sư phụ của Nhan Noãn Noãn, là bậc tiền bối nên đối xử với lão
vô cùng tôn kính.

Vừa thấy lão mở
miệng liền rót cho lão một chén nói: “Nếu tiền bối thích, ngày mai ta sẽ cho
người mang đến Vương phủ để tiền bối uống dần!” Sư phụ của Noãn nhi cũng là sư
cố của đại ca nàng rồi, tiểu bối như nàng nhất định phải hiếu kính lão rồi!

Lời nói của
Hàn Thi Ngâm khiến Cổ Nhất vô cùng hưởng thụ, vui đến nỗi mắt cũng sắp híp thành
một đường: “Được được, Thi Ngâm nha đầu thật hiểu lòng ta a!”

“Tiền bối
thích là tốt rồi, đại ca ta đã bái Noãn nhi làm sư phụ, tiền bối lại là sư phụ
của Noãn nhi, tính ra người cũng là sư cố của đại ca. Ta thấy hơi thở tiền bối
cường thế, chắc chắn là một cao nhân, hi vọng ngày sau tiền bối có thể chiếu cố
đại ca ta nhiều hơn nữa!” Cơ hội tốt như vậy Hàn Thi Ngâm đương nhiên không thể
bỏ qua, tươi cười hớn hở giúp Cổ Nhất rót rượu nói.

Cổ Nhất thấy
Hàn Thi Ngâm hứa là mai sẽ mang rượu ngon tới cửa, cười đến không phân biệt được
đông tây nam bắc, vỗ ngực cam đoan: “Không thành vấn đề, chuyện của đồ nhi cũng
là chuyện của lão nhân ta, hắc hắc, mau rót nữa đi, nữa đi!”

Nhan Noãn Noãn
nhìn Hàn Thi Ngâm với Cổ Nhất vừa gặp mà như quen biết đã lâu, nhất thời dở
khóc dở cười, tính cách Hàn Thi Ngâm này cũng thật đáng yêu đi, ăn mừng cũng
không quên tranh thủ thay Hàn Thế Hiên.

Một thương
nhân mà có thể khiến Nhan Noãn Noãn cảm thấy đáng yêu, điều này chứng tỏ trong
lòng nàng đã sớm coi nàng ta là bằng hữu. Đôi khi cũng không cần quen biết quá
lâu mới hiểu rõ tính cách của một người, thỉnh thoảng chỉ cần nói vài câu, làm
một vài hành động nhỏ cũng để người khác biết người đó có đáng để kết giao hay
không.

Trên người Hàn
Thi Ngâm mang đậm tính cách thương nhân, lúc nào cũng vì lợi ích của bản thân
trước, có thể tính kế thì tuyệt đối không buông tha. Nhưng nàng ta cũng không
phải là một gian thương vì lợi ích cá nhân bất chấp tất cả.

Gương mặt tuyệt
sắc của Nhan Noãn Noãn nở nụ cười nhạt, tính cách Hàn Thi Ngâm với nàng cũng
coi như khá giống nhau.

Hàn Thế Hiên vẻ
mất tự nhiên ngồi một bên, lỗ tai hơi hồng, ánh mắt thỉnh thoảng lại liếc qua
Hàn Thi Ngâm, trong lòng thật sự rất cảm động. Những lời Hàn Thi Ngâm nói với Cổ
Nhất đều là vì lo lắng cho hắn. Hàn gia tuy là một đại gia tộc nhưng cũng giống
như các gia tộc bình thường khác, tranh đấu không ngừng, phụ thân hắn cũng
không chỉ cưới mỗi mình nương, di nương tuy không nhiều nhưng cũng có tới ba
người, điều đáng mừng nhất là bốn nữ nhân kia cũng không có lục đục, tính kế lẫn
nhau, bất quá thì chuyện tranh thủ tình cảm cũng không phải không có, dù sao
thì cũng là tứ nữ hầu nhất phu, khó tránh được va chạm, nhưng là rất nhanh liền
có thể cười cười ngồi đánh mạt chược với nhau, đây cũng là chuyện mà phụ thân hắn
đắc ý nhất, cưới được liền một lúc bốn hiền thê vào cửa.

Hắn là con
trai độc nhất trong nhà, nương hắn là chính thê, sau này sinh thêm nhị muội
cùng tam muội. Hàn Thi Ngâm là muội muội nhỏ nhất của hắn do Tứ nương sinh ra,
Nhị nương cùng Tam nương tuy không có con nhưng đối xử với bọn hắn vô cùng tốt.

Hắn với Ngâm
nhi tuy không cùng một mẹ sinh ra nhưng tình cảm so với nhị muội cùng tam muội
còn tốt hơn rất nhiều, mà nàng ở nhà cũng rất có khiếu kinh doanh nên phụ thân
thường để nàng tham gia quản lý việc trong nhà.

Để cho một nữ
nhi quản lý kinh doanh, ba vị di nương không phải là không lo lắng, nhưng là từ
lúc Ngâm nhi bộc lộ thiên phú kinh doanh của mình, mọi người đều yên tâm để
nàng làm chủ.

Mặc dù tiếp quản
chuyện làm ăn của Hàn gia nhưng Ngâm nhi chưa từng sinh lòng tham muốn chiếm đoạt
bất cứ thứ gì, lúc nào cũng nhắc nhở trưởng tử là hắn phải tiếp nhận chuyện
kinh doanh của Hàn gia, trong đầu nàng lúc nào cũng muốn tìm người giáo dục hắn
thành một nhân tài kinh doanh.

Hàn Thế Hiên
tuy rằng cảm thấy rất ấm áp cùng cảm động nhưng hắn căn bản không có hứng thú với
kinh doanh buôn bán, huống chi chuyện trong nhà đã có phụ thân cùng Ngâm nhi chống
đỡ, hắn hiện tại vô cùng nhàn nhã nha, muốn chơi gì cứ việc chơi.

Chính thái độ
cà lơ phất phơ này của hắn đã khiến Hàn gia lão chủ nhiều lần tức giận đến ngất
xỉu. Nhưng Hàn Thế Hiên lại không sợ cha hắn mà chỉ sợ Hàn Thi Ngâm, việc Hàn
Thi Ngâm giỏi nhất chính là dùng bạo lực với hắn khiến hắn chịu khổ không ít, bất
quá thì Hàn gia lão chủ lại cố tình như không thấy, ngược lại còn cổ vũ Hàn Thi
Ngâm, còn nói nên giáo huấn thì giáo huấn, nếu không thì gia sản Hàn gia sớm muộn
gì cũng mất trong tay hắn.

Hắn như thế
nào lại là phá gia chi tử a?! Hắn chỉ là thích những thức tốt thôi mà, thử hỏi
có ai không thích ăn ngon mặc đẹp chứ? Người sống trên đời cũng chỉ có mấy chục
năm ngắn ngủi, có điều kiện sao phải ngược đãi chính mình chứ? Hàn Thế Hiên
trong lòng thầm nghĩ.

Nhan Noãn Noãn
nhìn Cổ Nhất uống hết chén này tới chén khác, vẻ mặt say mê cộng với bộ dáng hưởng
thụ khiến lòng nàng nảy sinh hiếu kỳ, nàng xuyên qua, rượu cổ đại thật sự không
khiến nàng hứng thú là mấy, bất quá thì mùi hương này thật sự rất hấp dẫn, còn
chưa có uống vào mà hương rượu đã khiến người ta mê muội tới nơi.

Mặc dù đã nói
không uống nhưng Nhan Noãn Noãn cũng có chút kích thích, nàng bưng chén rượu
lên hớp một ngụm nhỏ. Rất nhanh, đôi mắt đẹp lóe sáng, không cần phải nói,
hương trái cây hòa với hương hoa ngọt ngào quấn lấy đầu lưỡi, thật lâu vẫn
không tản ra. Khi mới uống thì có chút cay cay, sau dần chuyển thành vị rượu đậm
đà.

Hàn Thi Ngâm
nói loại rượu này vô cùng thích hợp cho nữ nhi, kỳ thực là Lưu hương túy không
hề giống với những loại rượu khác, mới uống mấy chén là đã ngà ngà say. Chỉ cần
nhìn Cổ Nhất càng uống càng có tinh thần, mặt mày hồng hết cả lên cũng đủ biết.

“Hôm nay phường
thêu Phúc Thụy khai trương, ta kính mọi người một ly!” Hàn Thi Ngâm đứng dậy,
hào sảng nói rồi bưng chén rượu của mình một lên, ngửa đầu, uống một hơi cạn sạch!

Nhan Noãn Noãn
nhìn chén rượu to bằng bát ăn cơm mà có điểm kinh hãi, tuy rằng nói rượu này
không dễ say nhưng dù sao cũng là rượu á, uống liên tục như vậy, chuyện say chỉ
là sớm hay muộn mà thôi!

Nhan Noãn Noãn
muốn đổi chén rượu nhưng Hàn Thi Ngâm lại không chịu, còn nói là rượu này phải
uống từng ngụm lớn, hơn nữa trong này cũng không có người ngoai, uống chén nhỏ
rất khó chịu.

Lời này của
Hàn Thi Ngâm được Cổ Nhất ủng hộ hết mình, chỉ thiếu điều không nhào tới ôm vai
nàng, xưng huynh gọi muội.

Năm người cứ
như vậy ngồi ăn cho đến nửa đêm.

Hàn Thi Ngâm mở
chi nhánh ở kinh thành nghĩa là đã có dự tính ở lại lâu dài, cho nên đã mua một
gian nhà nhỏ cách phường thêu Phúc Thụy không xa. Căn nhà khá nhỏ, chỉ đủ phòng
cho Hàn Thi Ngâm, Hàn Thế Hiên cùng một vài hạ nhân ở lại. Những tú nương từ
Hàn gia tới đều được nàng an bài ở lại phường thêu Phúc Thụy. Nơi đó trước đây
là tửu lâu nên hậu viện cũng không thiếu phòng, trước kia dùng làm kho chứa nay
được Hàn Thi Ngâm sửa sang lại thành phòng ở.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.