Nương tử, vi phu bị ngươi bắt nạt - Chương 103
Chương 103. Nửa đêm trộm Kim hà trư!
Toàn bộ khách
điếm đã được người của Thần Tôn giáo bao trọn, cho nên tất cả các gian phòng đều
là người của bọn họ.
Ban ngày, Huyền
Hỏa cùng Phong Thạc đã tìm hiểu kĩ nhân số của Thần Tôn giáo, vì thế màn đêm vừa
xuống, Long Trác Việt liền dẫn theo thuộc hạ bao vây khách điếm.
Gió đêm lành lạnh
thổi vào phòng, ánh nến trên bàn theo đó lay động, một hơi thở khác thường theo
gió lùa vào.
“Bên ngoài có
người!” Kiều Hoài nãy giờ vẫn ôm đao tĩnh tọa đột ngột nhíu mày nói, lệ quang lạnh
như băng không ngừng phóng ra, bắn thẳng về phía cửa sổ.
Ba người còn lại
nghe vậy mà không khỏi chấn động, lập tức chuyển sang tư thế cảnh giác cao độ.
Đột nhiên, từ
trong không trung xẹt qua thanh âm sắc bén, trong chớp mắt, ngọn nến trên bàn bị
người ta dùng nội lực thổi tắt, cả gian phòng chìm trong bóng tối.
Tô Diệu Phù sợ
hãi kêu thành tiếng: “Nguy rồi, không thấy Kim hà trư đâu nữa!”
“Chết tiệt, những
người này vì Kim hà trư mà đến, đuổi theo, không được để bọn chúng chạy thoát!”
Kim Mặc Lan quát lên một tiếng, cả giận nói, rất nhanh dẫn đầu nhảy qua cửa sổ
đuổi theo.
Không có ai thấy
rõ đối phương đã dùng cách gì để đoạt đi Kim hà trư, chỉ biết là lúc bốn người
bọn họ thích ứng được với bóng đêm thì đã không thấy Kim hà trư trên bàn nữa rồi!
Đối phương rõ ràng là đã chuẩn bị kỹ càng trước khi đến…
Tiếng quát của
Kim Mặc Lan kinh động đến toàn bộ người trong khách điếm. Cửa các phòng đồng loạt
mở ra, một gã đệ tử Thần Tôn giáo vọt ra đứng phía sau Kim Mặc Lan. Mà trước mặt
bọn họ là một hắc y nhân với áo choàng đen rộng đang cầm lồng sắt có Kim hà
trư!
Kim Mặc Lan
nhìn lồng sắt trong tay đối phương, đôi mắt như muốn phun ra lửa, kiếm trong
tay lập tức nhắm thẳng vào Long Trác Việt, âm thầm vận nội lực, vòng ánh sáng
trắng quanh người càng lúc càng chói mắt.
Nội lực Kim Mặc
Lan đã sớm đạt tới đỉnh cao nhất của cấp tám, chỉ còn chút xíu nữa thôi là đột
phá qua cấp chín, đối kháng với Long Trác Việt cũng coi là có chút ngang sức
ngang tài. Cũng chính thực lực cường đại mà nàng mới được Thần Tôn giáo chủ coi
trọng.
Long Trác Việt
không nhanh không chậm nâng kiếm, một chiêu mang theo mười thành công lực của
Kim Mặc Lan bức hắn lui lại phía sau mấy bước liền.
Mũi kiếm của
Kim Mặc Lan chạm phải thân kiếm của Long Trác Việt, ‘choang’ một tiếng vô cùng
chói tai, ở chỗ hai kiếm chạm nhau, những tia lửa điện bắn ra tứ phía.
“Tiểu tặc to
gan, lại dám trộm đồ của Thần Tôn giáo ta!” Kim Mặc Lan nghiến răng nghiến lợi
quát lớn.
Đám người đứng
phía sau Kim Mặc Lan lập tức gia nhập trận chiến, trực tiếp đối đầu cùng đám
người Thiên Minh.
Trong khách điếm
nhất thời vang lên tiếng đánh nhau, thanh âm đao kiếm va chạm kịch liệt không
ngừng vang lên.
Ngoại trừ Tô
Diệu Phù mới đạt đến cấp bảy thì nội lực của Trác Dương cùng Kiều Hoài đều đã đạt
tới cấp tám, cho nên Hoa Khê, Huyền Hỏa cùng Phong Thạc - ba người liên kết lại
đấu với hai người của Thần Tôn giáo, một mình Thiên Minh đấu với Tô Diệu Phù.
Dưới bầu trời
đêm, đao quang kiếm ảnh không ngừng phát ra thứ ánh sáng lạnh người, sát ý bao
trùm cả khách điếm rộng lớn.
Kim Mặc Lan lợi
dụng lúc Long Trác Việt sơ hở, phát động kiếm khí đẩy lồng sắt có Kim hà trư
bay ra khỏi tay hắn.
Lồng sắt bay
thẳng về phía Thiên Minh đang giao đấu cùng với Tô Diệu Phù, Kim Mặc Lan hét lớn:
“Phù nhi, mau bắt lấy Kim hà trư!” nói rồi cũng phi người bay theo lồng sắt.
Long Trác Việt
lập tức xuất kiếm, chặn đứng Kim Mặc Lan.
Thiên Minh
không cần đợi Long Trác Việt lên tiếng, ngay lúc lồng sắt bay qua đã phi thân
tiếp lấy.
Cùng lúc với
Thiên Minh, Tô Diệu Phù cũng chụp được một bên lồng sắt.
“Éc éc éc…” Giữa
không trung, Kim hà trư kêu lên những tiếng kêu sợ hãi, lông tơ trên người dựng
đứng hết cả lên, càng kêu càng thảm thiết như thể sắp bị người ta giết tới nơi.
Thiên Minh
cùng Tô Diệu Phù đồng thời đáp xuống đất, cả hai bắt đầu cuộc chiến giành lồng
sắt.
“Ngươi buông
tay!” Tô Diệu Phù dùng sức kéo lồng sắt về phía mình, khuôn mặt nhỏ nhắn vì
dùng sức mà đỏ ửng cả lên, nàng trừng mắt nhìn Thiên Minh, cả giận hét lớn.
Thiên Minh thản
nhiên liếc nàng ta, bạc môi khẽ mở, thanh âm lạnh lẽo như băng sơn ngàn năm
nói: “Ngươi nằm mơ!”
Tô Diệu Phù tức
khí, vung kiếm trong tay đánh tới, hai chân cũng không chút nhàn rỗi, liên tục
công kích về phía Thiên Minh.
Thiên Minh ứng
phó thành thạo, vẻ mặt tuy vẫn lạnh lùng như trước nhưng trong lòng sớm đã giật
mình vì nội lực của Tô Diệu Phù. Thần Tôn giáo này quả nhiên là chốn ngọa hổ
tàng long mà!
“Tiểu tặc đáng
chết, dám trộm đồ trong tay Thần Tôn giáo ta, đúng là không muốn sống nữa mà!”
Tô Diệu Phù trừng mắt, phát động mười thành công lực, mỗi chiêu đều nhắm thẳng
vào tử huyệt trên người Thiên Minh, vô cùng tàn nhẫn.
Ánh mắt Thiên
Minh trầm xuống, mặt nạ bạc dưới ánh trăng không ngừng tỏa ra quang mang lạnh lẽo
giống hệt ánh mắt hắn lúc này, lãnh khốc khiến cho người ta có cảm giác như
đang chìm trong hầm băng.
Thiên Minh bất
ngờ xuất ra một chưởng, chưởng phong sắc bén mang theo khí thế bức người đánh
thẳng vào bả vai Tô Diệu Phù.
Tô Diệu Phù
kinh hãi, vừa muốn né tránh thì Kim hà trư đột ngột há mồm cắn vào bàn tay đang
giữ lồng sắt của nàng, đau đến độ khiến nàng ta lập tức buông lỏng tay.
Thiên Minh
nhân cơ hội này xuất ra một chưởng đánh thẳng vào ngực nàng ta. Lòng bàn tay
truyền đến cảm giác mềm mại khác thường khiến hắn ngẩn người, bởi vì hắn đeo mặt
nạ nên không ai nhìn thấy biểu tình rối rắm của hắn, bất quá thì trong đôi mắt
lạnh lẽo ngày thường hiện rõ tia kinh ngạc cùng hốt hoảng.
Thân hình kiều
mị của Tô Diệu Phù phút chốc cứng ngắc, cả người bất động mất một lúc lâu cũng
không định thần lại được.
“Tô Diệu Phù,
ngươi đang làm cái trò ngu xuẩn gì a?” Mãi đến khi thanh âm thô bạo của Trác
Dương vang lên, Tô Diệu Phù mới hồi phục lại tinh thần.
“Aaaaa….”
Gương mặt xinh đẹp phút chốc đỏ bừng, Tô Diệu Phù vừa hét chói tai vừa lui lại
mấy bước liền.
Thiên Minh vội
vàng thu tay lại, gương mặt tuấn tú dưới mặt nạ bạc xấu hổ đỏ mặt, đôi mắt bình
thản ngày thường bối rối nhìn xung quanh, hồn nhiên quên luôn chuyện chính mình
cùng Tô Diệu Phù còn đang trong trận chiến.
Trác Dương
nhìn Tô Diệu Phù bất động tại chỗ, nhất thời có cảm tưởng muốn đánh người. Nàng
ta rốt cuộc là có đầu óc hay không a? Bay giờ là lúc nào rồi mà còn không động
thủ giết chết tên tiểu tặc kia giành lại Kim hà trư chứ? Đúng là đồ đầu heo mà!
“Thiên Minh,
còn không mau đi?!” Huyền Hỏa nhìn Thiên Minh đang ngây ngốc một chỗ, không nhịn
được hét lớn.
Thiên Minh
hoàn hồn, vội ôm lấy lồng sắt, thân thủ nhanh chóng rời khỏi khách điểm, đệ tử
Thần Tôn giáo thấy vậy, lập tức tiến đến chặn đường nhưng đều bị hắn đả thương,
không có Tô Diệu Phù, những kẻ này với hắn căn bản không hề có sức uy hiếp.
Thần Tôn giáo
có bốn vị đường chủ thì một người hiện tại vẫn ngây ngốc chưa kịp hoàn hồn, người
mạnh nhất là Kim Mặc Lan đang giao đấu với Long Trác Việt, hai người khác bị
Hoa Khê, Huyền Hỏa cùng Phong Thạc cuốn lấy. Tuy rằng võ công ba người bọn họ
không bằng với Trác Dương nhưng ngăn cản hắn truy đuổi Thiên Minh thì vẫn dư sức.
Trong bốn người
thì thực lực của Hoa Khê là yếu nhất, gặp phải đối thủ cấp tám, nàng dần đuối sức,
Kiều Hoài nhân cơ hội xuất kiếm đâm tới, Hoa Khê né không kịp bị trúng một kiếm
ngay vai.
“Hoa Khê…” Huyền
Hỏa cùng Phong Thạc đồng thanh kêu lên.
Nhân lúc hai
người bọn họ phân tâm, Kiều Hoài lập tức tụ tập nội lực vào lòng bàn tay, rất
nhanh xuất kiếm chém thẳng về phía Thiên Minh đang chạy trốn.
Nội lực mạnh mẽ
xé gió bắn đến, nội tâm Thiên Minh phút chốc cảm nhận được sự áp bức đè nén, vội
vàng xoay người tránh né, chưởng phong xẹt qua mặt Thiên Minh, phá tan mặt nạ bạc
trên mặt hắn, mà lồng sắt trong tay hắn cũng không tránh khỏi uy lực của chưởng
phong, vỡ tan thành nhiều mảnh, Kim hà trư vung tứ chi giữa không trung, không
ngừng kêu éc éc…
Dưới ánh
trăng, nam tử tuấn tú mà lãnh liệt, gương mặt góc cạnh như điêu khắc, hai hàng
mày kiếm nhíu chặt, đôi mắt thâm sâu như biển rộng, sóng mũi cao thẳng khắc nên
nét lạnh lùng.
Kiều Hoài thấy
một chưởng của mình không đánh trúng Thiên Minh, lập tức vận nội lực muốn đánh
ra chưởng thứ hai, bất quá thì Huyền Hỏa sao có thể cho hắn cơ hội, vung kiếm
đánh thẳng về phía Kiều Hoài, thành công dời đi sự chú ý của hắn.
Đám người kịch
liệt giao đấu, không có ai chú ý tới việc Thiên Minh đã bị Kiều Hoài đánh bay mặt
nạ bạc. Tô Diệu Phù kinh ngạc trừng mắt nhìn hắn, dựa theo ánh trăng nhìn rõ
dung mạo Thiên Minh, cả người Tô Diệu Phù giống như bị sét đánh, ngây ngốc nhìn
lên.
Thời điểm Kim
hà trư chuẩn bị rơi xuống đất, một thân ảnh màu trắng đột ngột xuất hiện, chỉ
thấy thân ảnh kia chợt lóe qua, Kim hà trư lập tức biến mất không để lại dấu vết.
Không đợi cho
đám người kịp phản ứng lại, thân ảnh màu trắng đã biến mất vô tung vô ảnh,
trong không trung vang lên tiếng nói sang sảng: “Tiểu tử, đồ đã tới tay, còn
không mau đi!”
Long Trác Việt
nghe vậy, áo choàng đen hạ xuống, gương mặt căng thẳng phút chốc thả lỏng, nhìn
đám người Thiên Minh hô to: “Đi!”
Nếu đã đoạt được
Kim hà trư, bọn họ dĩ nhiên không cần phải ở lại đánh nhau làm gì. Bốn vị đường
chủ Thần Tôn giáo quả thực rất mạnh, ngay cả hắn mặc dù có thể đánh bại một hai
người, nhưng không thể cam đoan an toàn rời đi nếu bốn người bọn họ hợp sức lại,
huống chi Hoa Khê đã bị thương, cần phải nhanh chóng trị liệu.
Đám người Huyền
Hỏa, Phong Thạc nghe vậy, lập tức thu chiêu, mang theo Hoa Khê phi thân tới cạnh
Long Trác Việt. Đợi mọi người tập trung lại, Long Trác Việt nhanh chóng ném ra
một quả đạn khói.
“Chết tiệt,
không được để bọn chúng chạy thoát, tất cả đuổi theo cho ta!”
Đợi đến khi đạn
khói tản đi, bóng dáng đoàn người Long Trác Việt đã sớm không thấy đâu, Kiều
Hoài nắm chặt chuôi đao, tức giận đến độ nổi gân xanh, phẫn nộ nhìn đám đệ tử
Thần Tôn giáo phía sau quát lớn.
“Dạ, Kiều đường
chủ!” Đám đệ tử đồng thanh hô vang, mang theo đao kiếm lục sục khắp các ngóc
ngách trong kinh thành.
Trong khách điếm,
Trác Dương nhìn theo hướng đám người Long Trác Việt biến mất, ‘phi’ một tiếng rồi
đùng đùng nổi giận đi đến cạnh Tô Diệu Phù: “Tô Diệu Phù, đầu óc ngươi bị đánh
hỏng rồi có phải không? Ngươi có biết đó là địch nhân hay không mà còn đứng sững
ở đây? Ngươi ngây người cái gì a? Cơ hội tốt như vậy mà ngươi lại bỏ qua, đầu
óc ngươi để đi đâu hả, giờ thì hay rồi, Kim hà trư bị người ta cướp mất rồi,
đám người kia như thế nào chúng ta cũng không biết, tổn thất thật thảm, đến cọng
lông bọn chúng cũng không đụng tới được, ngươi… ngươi…”
Cả người Trác
Dương kịch liệt run rẩy, giơ kiếm chỉ thẳng vào chóp mũi Tô Diệu Phù, chỉ cần hắn
dùng lực thêm một chút nữa là cái mũi xinh đẹp của Tô Diệu Phù sẽ bị hắn chém rớt.
Kiều Hoài bình
tĩnh liếc mắt nhìn Tô Diệu Phù, quanh thân tản ra hàn khí.
Tô Diệu Phù ôm
ngực, đối mặt với sự chất vấn của Trác Dương, ủy khuất đỏ mặt nói: “Hắn khinh bạc
ta!” Chịu ủy khuất là nàng có được hay không hả? Tại sao bọn họ lại hung dữ như
vậy, một chút cũng không chịu thông cảm cho nàng?!
~.~

