Nương tử, vi phu bị ngươi bắt nạt - Chương 110 + 111
Chương 110. Sự trừng phạt của Nhan Noãn Noãn!
Huyền Hỏa cùng
Phong Thạc rất nhanh tìm được dây thừng, chỉ trong chốc lát đã trói gô một đám
đệ tử Thần Tôn giáo áp tải về Hiền vương phủ.
Trong sân sau
Hiền vương phủ, đám đệ tử Thần Tôn giáo kẻ đứng người ngồi trên đất, thỉnh thoảng
lại kêu rên vì đau đớn.
“Ngươi… ngươi
muốn làm gì, bọn ta là người Thần Tôn giáo a!”
Đám đệ tử Thần
Tôn giáo mất đi năng lực phản kháng, kinh hãi nhìn Nhan Noãn Noãn âm trầm đi
qua đi lại trước mặt bọn họ, tuy cả người sớm đã bị ánh nhìn của nàng làm cho lạnh
sống lưng nhưng vẫn không sợ chết mang thân phận là người Thần Tôn giáo ra hù
nàng.
Nhan Noãn Noãn
nhìn sợi roi da trong tay, nhàn nhã quấn thành vòng trên cánh tay, vừa nghe thấy
có kẻ mang Thần Tôn giáo ra hù nàng, mắt đẹp nhíu lại, sợi roi trong tay rất
nhanh vung ra, liên tiếp quất lên trên mặt, lưng, cánh tay, đùi,… của đám đệ tử
Thần Tôn giáo khiến tiếng kêu rên vang vọng khắp vương phủ.
“Aaaa, chết tiệt,
ngươi nhất định sẽ hối hận!”
“Thần Tôn giáo
chúng ta sẽ không bỏ qua cho ngươi, người chờ chịu chết đi!”
Đám đệ tử Thần
Tôn giáo mỗi người một câu, oán hận chửi rủa Nhan Noãn Noãn.
“Ta khinh, còn
muốn trả thù lão nương? Lão nương ta cho các ngươi biết thế nào gọi là còn sống
đi vào, chết mới có thể ra!” Ta cho ngươi đánh Việt Việt của ta, ta cho các
ngươi đánh này, súc sinh.
Bộ dáng hung
hãn của nàng khiến Phong Thạc cùng Huyền Hỏa không hẹn mà cùng run người, bốn mắt
nhìn nhau. Phu nhân của bọn họ đúng thật không giống người thường, mà cung chủ
của bọn họ càng kinh hãi thế gian a!
“Vương phi nói
rất đúng, đám cặn bã này sống trên đời cũng chỉ tổ gây thêm tai họa!” Huyền Hỏa
cùng Phong Thạc vừa lén nhìn Long Trác Việt hai mắt đẫm lệ gần đó, vừa hết lòng
nịnh nọt Nhan Noãn Noãn.
“Phế nội lực của
bọn chúng!” Nhan Noãn Noãn nghiêm mặt, lãnh khốc nói.
Đám đệ tử Thần
Tôn giáo vừa nghe thấy nàng muốn phế võ công của mình, sắc mặt phút chốc từ đau
đớn chuyển sang kinh hoàng.
“Ngươi dám?!”
Có kẻ phẫn nộ hét lên, sự kinh hoàng trên mặt cũng không tài nào che giấu nổi.
“Giáo chủ nhất
định sẽ không bỏ qua cho ngươi!”
Ngọn roi da
trong tay Nhan Noãn Noãn linh hoạt như rắn, mắt hạnh trừng lên: “Các ngươi đe dọa
ta? Lão nương ta dễ dàng bị người khác dọa như vậy sao?”
Nhan Noãn Noãn
đánh tới khi cảm thấy đau tay mới chịu dừng lại. Xoa cái gáy cứng ngắc, nàng
nhìn Huyền Hỏa cùng Phong Thạc đang đứng gần đó nói: “Thần Tôn giáo làm nhiều
chuyện ác, đám người này, các ngươi giải quyết đi!”
“Dạ, Vương
phi!”
Đám người bị
Nhan Noãn Noãn ngược trong một khoảng thời gian dài, sớm đã rơi vào trạng thái
hấp hối, cả người đau như bị người cầm dao cắt, ngay cả sức lực để nói chuyện
còn không có, chỉ có thể để mặc cho Huyền Hỏa cùng Phong Thạc lôi kéo mang đi.
Huyền Hỏa,
Phong Thạc tìm mấy cái bao tải to, đem đám đệ tử Thần Tôn giáo nhét vào trong
đó, cũng không biết làm thế nào tìm được một cái xe bò, chất bao tải lên rồi rải
thêm một lớp rơm lên trên, nhàn nhã rời khỏi Hiền vương phủ.
Nếu bọn họ
quang minh chính đại mang người ra ngoài, nhất định sẽ khiến đám đệ tử Thần Tôn
giáo chú ý, mất công lại gặp phải rắc rối không cần thiết.
“Ngươi vì sao
lại chạm mặt với đám người Thần Tôn giáo đó?” Nhan Noãn Noãn kéo ống tay áo
Long Trác Việt lên cao, vừa giúp hắn bôi thuốc vừa nhíu mày hỏi.
Ngón tay Nhan
Noãn Noãn ấn mạnh trên chỗ vết thương của Long Trác Việt khiến hắn đau đến hít
hà. Sâu trong đáy mắt phủ kín hàn sương, thập phần điềm đạm đáng yêu.
“Đều do con
Kim hà trư kia, nó ăn vụng thịt của người ta, còn chạy ra khỏi phủ nên mới bị bọn
họ phát hiện. Bọn họ muốn cướp Kim hà trư nhưng ta không chịu, bọn họ liền đánh
ta, ô ô ô, Noãn Noãn, người ta rất đau a!”
Hấp háy mũi,
Long Trác Việt lại nói: “Noãn Noãn, người ta cố ý xuống bếp làm cơm chiều cho
nàng, nàng đừng tức giận nữa được không?”
Lam Tiêm Tiêm
nãy giờ yên lặng đứng một bên, khẽ cười thành tiếng nói: “Bữa cơm chiều này giá
trị rất lớn a, cả phòng bếp đều bị Vương gia thiêu trụi rồi!” thanh âm Lam Tiêm
Tiêm đầy ý tứ trêu ghẹo.
Khóe miệng
Long Trác Việt không kìm được giật giật, vạn phần khẩn trương nhìn Nhan Noãn
Noãn.
Nhan Noãn Noãn
lúc này mới chú ý đến ba món ăn dọa người trên bàn, gương mặt xinh đẹp phút chốc
cứng ngắc. Đồ ăn kia… có thể ăn được sao?
Nhưng cũng
không thể phủ nhận, Nhan Noãn Noãn vừa nghe thấy Long Trác Việt tự mình xuống bếp
làm đồ ăn, trong lòng nàng bất chợt dâng lên cảm giác ngọt ngào. Một nam nhân
có thể hạ mình xuống bếp đủ để chứng minh địa vị cùng sự quan trọng của nữ nhân
trong lòng nam nhân. Cho dù có bao nhiêu tức giận cũng bị sự cảm động đánh bay
hết cả!
“Về sau còn
dám gạt ta nữa hay không?” Nhan Noãn Noãn nghiêm mặt, vẫn chăm chú giúp Long
Trác Việt bôi thuốc, cũng không ngẩng đầu lên hỏi.
Long Trác Việt
ngẩn ra, nhưng rất nhanh đã bị niềm vui bao trùm: “Không có, không bao giờ gạt
nàng nữa!” Noãn Noãn hỏi như vậy nghĩa là đã tha thứ cho hắn rồi nha!
Long Trác Việt
kích động, cười đến hai mắt cũng cong thành hình vầng trăng khuyết. Hắn cũng
không để ý tới cánh tay còn đang được bôi thuốc, hai cánh tay dài vươn tới,
không thèm để ý tới sự tồn tại của Lam Tiêm Tiêm, ôm chầm lấy Nhan Noãn Noãn,
chiếc cằm cương nghị gác trên đỉnh đầu Nhan Noãn Noãn, gương mặt tuấn mĩ đầy thỏa
mãn.
Lam Tiêm Tiêm
nhìn gương mặt tuấn mĩ như thần tiên kia của Long Trác Việt, nháy mắt cảm thấy
hoảng hốt, gương mặt xinh đẹp hiện rõ kinh ngạc. Nàng lần đầu tiên chứng kiến một
nam nhân cũng có thể đẹp đến như vậy, ánh mắt đó không hề âm nhu như nữ tử mà
tràn ngập chí khí nam nhân, mặc dù ngôn ngữ cử chỉ tràn ngập ngây thơ nhưng vẫn
không làm giảm đi phong thái của nam tử hán, đại trượng phu.
Lam Tiêm Tiêm
không khỏi suy đoán, chẳng lẽ Vương phi giận Vương gia vì việc này? Bởi vì
Vương gia không thành thật nói với nàng nên nàng mới giận? Ai có thể ngờ được
Hiền vương gia xấu xí trong lời đồn cứ nhiên lại là mĩ nam xuất chúng như vậy?
Lam Tiêm Tiêm
quay đầu, buồn cười nhìn đống đầu người như ẩn như hiện bên ngoài song cửa. Hạ
nhân trong vương phủ sớm đã bị dung mạo chân chính của Vương gia nhà mình làm
cho tò mò, cả đám người chen chúc ngoài cửa đại sảnh muốn biết chân tướng sự thật.
Nhan Noãn Noãn
sớm đã chú ý tới động tĩnh bên ngoài, thật sự cảm thấy đau đầu, gương mặt thật
của Long Trác Việt đã bị bao nhiêu người trên đường lớn nhìn thầy, chuyện này
chắc chắn sẽ đến tai lão thái bà kia. Đối với sự ngụy trang của Long Trác Việt,
Thái hậu nhất định sẽ rất khó chịu, đến lúc đó không làm khó dễ hai người thì
thật không đúng phong cách của bà ta.
Lão thái bà đó
khôn khéo như vậy nhất định sẽ nghi ngờ, một tên ngốc như Long Trác Việt sao có
thể nghĩ tới chuyện che giấu dung mạo của bản thân?! Đây quả thực là một vấn đề
nan giải.
Nhan Noãn Noãn
còn đang rối rắm thì đã nghe thấy thanh âm vui sướng của Long Trác Việt vang
lên trên đỉnh đầu: “Noãn Noãn, mau tới ăn a, người ta làm riêng cho nàng nha!”
Vừa nói vừa lôi kéo Nhan Noãn Noãn đi đến cạnh bàn.
Nhan Noãn Noãn
trợn mắt, phản xạ có điều kiện muốn đào tẩu, bất quá thì khí lực của nàng vẫn
không thắng nổi sự hưng phấn cùng chờ mong của Long Trác Việt.
“Việt Việt…
tâm ý của ngươi ta nhận, nhưng mà… hiện tại ta không có đói bụng a!”
“Không đói
cũng phải ăn cơm chứ!”
Lam Tiêm Tiêm
che miệng cười, vội vàng xoay người rời khỏi đại sảnh, sâu trong đáy mắt hiện
rõ tia hâm mộ. Lúc rời khỏi còn không quên quay người đóng cửa đại sảnh lại, giải
tán đám người tò mò phía trước để lại không gian im ắng cho hai người.
Nhan Noãn Noãn
thấy Long Trác Việt kiên trì cùng chờ mong, cuối cùng cắn răng, cầm đũa gắp hai
miếng cơm trắng trong chén.
Mùi đồ ăn cháy
khét tràn ngập trong khoang miệng, mặn đến độ chết người, một miếng thịt nướng
hệt như hòn đá trong miệng. Nhan Noãn Noãn không thể không bội phục năng lực của
Long Trác Việt.
“Cũng không tệ
lắm!” Nhan Noãn Noãn vừa ăn vừa lừa dối lương tâm, tán dương Long Trác Việt.
Long Trác Việt
vừa nghe vậy, cười đến vui vẻ nói: “Noãn Noãn, nếu ăn ngon thì ăn nhiều một
chút đi, về sau người ta sẽ thường xuyên làm cho nàng ăn a!”
Nhan Noãn Noãn
cứng người, thiếu chút nữa cắn phải đầu lưỡi của chính mình. Nàng không phải là
đã tự đào hố chôn mình rồi chứ? Xem ra sau này nàng phải nghĩ ra biện pháp đánh
bay ý định này của Long Trác Việt thôi, nhất định không thể để hắn xuống bếp.
Bởi vì lớp ngụy
trang của Long Trác Việt đã bị vạch trần, cộng thêm thân phận hắn đã bị Huyền Hỏa
cùng Phong Thạc biết được nên Hoa Khê cũng rất nhanh nhận được tin tức. Ngay
trong đêm đó, Long Trác Việt liền mang theo Nhan Noãn Noãn tới Nguyệt các.
“Nguyên lai
phía sau Nguyệt các còn có mật thất a!” Nhan Noãn Noãn vừa đi vào một tiểu lâu
vừa kêu lên sợ hãi.
Long Trác Việt
cúi người, ánh mắt ôn nhu như nước nhìn nàng: “Từ nay về sau, mọi thứ của ta đều
là của nàng, mọi chuyện của ta nàng cũng có thể tham dự, ta tuyệt đối sẽ không
giấu giếm nàng nữa!” Nói rồi ôm lấy Nhan Noãn Noãn, chậm rãi đi vào.
Nhan Noãn Noãn
liếc nhìn hắn một cái, cả giận nói: “Còn dám gạt ta? Lần sau sẽ không đơn giản
là quì trên bàn tính như lần này đâu!” Nghe hắn hứa hẹn, lòng của nàng chậm rãi
dâng lên một cảm giác ngọt ngào. Nàng phải nhanh chóng thích ứng với một Long
Trác Việt không hề ngốc nghếch mới được.
Hai người đẩy
cửa đi vào, Thiên Minh, Huyền Hỏa, Phong Thạc cùng Hoa Khê sớm đã chờ ở bên
trong, không biết có phải là bọn họ đã sớm đoán được tối nay Long Trác Việt sẽ
đến hay không hay là bởi vì tò mò, nghĩ cho dù không thấy được chủ tử cũng phải
từ miệng Thiên Minh moi ra được chút tin tức.
Cung chủ chính
là Hiền vương gia, chuyện này thật sự là dọa người quá mà!
Tô Diệu Phù bị
Thiên Minh cột chặt vào lưng ghế, cả mắt lẫn miệng đều bị bịt lại.
“Nàng ta là?”
Nhan Noãn Noãn chỉ vào Tô Diệu Phù, nhìn Thiên Minh hỏi.
“Nàng là đường
chủ Chu Tước của Thần Tôn giáo – Tô Diệu Phù, lúc trước xông vào khách điếm trộm
Kim hà trư, thuộc hạ không cẩn thận nên bị nàng ta nhìn thấy mặt, nếu thả nàng
đi, khó nói được sẽ không gây ra rắc rối gì cho Vương gia!” Thiên Minh nhàn nhạt
nói.
“Ngô ngô…” Miệng
Tô Diệu Phù bị mảnh vải bịt chặt, nói không thành lời, chỉ có thể phát ra những
tiếng ngô ngô khó hiểu, thân hình dùng sức giãy dụa, phát ra những âm thanh va
chạm ầm ĩ.
Nhan Noãn Noãn
liếc nàng ta một lúc lâu, lắc đầu nói: “Buộc trên ghế không được, quá ầm ĩ, các
ngươi lấy dây thừng treo nàng ta lên đi!”
Huyền Hỏa,
Phong Thạc cùng Hoa Khê ba mặt nhìn nhau, khóe miệng không ngừng co rút. Khó
trách có thể trở thành phu nhân của bọn họ, ngay cả thủ đoạn chỉnh người cũng
không khác biệt là mấy.
Long Trác Việt
nở nụ cười tràn ngập sủng nịch. Những lúc Noãn Noãn làm chuyện xấu trông thật
đáng yêu a!
Huyền Hỏa cùng
Phong Thạc không chút do dự lấy dây thừng treo Tô Diệu Phù lên xà nhà, không thể
cử động, không thể nhìn, không thể thấy khiến cho Tô Diệu Phù có cảm giác như
mình đang đung đưa dưới móng vuốt mèo.
“Thuộc hạ lỗ
mãng khiến thân phận của Vương gia bị bại lộ, thỉnh Vương gia trách phạt!”
Thiên Minh quì một gối xuống, cúi đầu thỉnh tội với Long Trác Việt.
Huyền Hỏa, Phong
Thạc cùng Hoa Khê nhất loạt quì xuống, hành lễ với Long Trác Việt, vô cùng
nghiêm túc nói: “Thuộc hạ tham kiến Cung chủ!”
Long Trác Việt
nhếch khóe miệng, quanh người tản ra hơi thở lạnh lùng. Hắn trầm mặc khiến cho
không khí như đóng băng lại.
Nhan Noãn Noãn
nhìn bốn người quì trước mặt, thấy được nỗi bất an cũng như sự sợ hãi của bọn họ
đối với Long Trác Việt, thiện tâm lên tiếng: “Việt Việt, đứng như vậy rất mỏi,
ngồi xuống rồi nói sau đi!”
Nhan Noãn Noãn
vừa lên tiếng, gương mặt Long Trác Việt nháy mắt trở nên nhu hòa hơn cả, im lặng
dẫn Nhan Noãn Noãn đến nhuyễn tháp.
Lúc Nhan Noãn
Noãn đang định ngồi xuống thì bàn tay to lớn của Long Trác Việt đã vươn tới,
kéo nàng ngồi lên đùi mình.
Cử chỉ thân mật
khiến Nhan Noãn Noãn cảm thấy mất tự nhiên: “Đừng làm loạn, còn có người ở đây
mà!” Gương mặt tuyệt sắc phút chốc ửng hồng.
~.~
Chương 111. Thái hậu triệu kiến!
Huyền Hỏa, Hoa
Khê cùng Phong Thạc bởi vì tò mò nên vụng trộm quay đầu nhìn lén. Chỉ là vừa mới
quay đầu lại đã bắt gặp ánh mặt lạnh như băng của Long Trác Việt, cả đám giật
thót tim, vội vàng quay đầu đi, trống ngực không ngừng ‘thình thịch’ kêu vang.
Đòi mạng a,
ánh mắt Cung chủ đúng là khủng bố mà! Nếu ánh mắt có thể giết chết người thì bọn
họ đã thương tích đầy mình rồi quá.
“Thuộc hạ
không thấy gì hết, Cung chủ cùng phu nhân thỉnh tự nhiên.” Phong Thạc không sợ
chết, buột miệng nói.
Ánh mắt Hoa
Khê cùng Huyền Hỏa nhất tề chiếu thẳng vào hắn. Cái đầu heo nhà ngươi, ngươi
không nói thì không ai bảo ngươi câm đâu! Cái này rõ ràng là giấu đầu hở đuôi
mà, muốn chết cũng đừng có kéo theo bọn chúng chứ!
Hoa Khê cùng
Huyền Hỏa lặng lẽ dịch người sang một bên, ý tứ rất rõ ràng là muốn phân rõ giới
tuyến với Phong Thạc.
Hành động của
hai người lọt vào mắt Nhan Noãn Noãn, khóe miệng nàng không kìm được nhếch lên,
bốn cánh tay phải này của Long Trác Việt đúng là có điểm đặc sắc hơn người mà.
Thiên Minh vẫn
làm mặt lạnh, rất hiếm khi thấy hắn xúc động ra mặt, chắc là vì nguyên nhân này
nên Long Trác Việt mới có thể để hắn ở bên cạnh mình lâu như vậy, nếu đổi lại
là ba người này thì sợ là bí mật của hắn đã sớm bại lộ. Dẫu sao thì bọn họ cũng
không thể cẩn trọng, trầm ổn bằng Thiên Minh được.
Hoa Khê thì
nàng đã gặp qua, giở tay nhấc chân đều quyến rũ phong tình, ngàn vạn xinh tươi,
mà tính cách thì… trống đánh xuôi, kèn thổi ngược, thật sự là quá nóng tính!
Mà Huyền Hỏa với
Phong Thạc, tuy nàng chưa từng tiếp xúc qua nhưng cũng đã thấy vài lần, dựa
theo ngôn ngữ cử chỉ, nàng thấy hai người này cũng không được tự chủ cho lắm.
Bất quá thì mấy
người này ở chung một chỗ, không thể không nói, rất thú vị! Nếu bốn người này đều
cùng đi theo Long Trác Việt thì những việc vui chắc cũng không phải ít.
“Tất cả đứng
lên đi, nền đất cứng như vậy, đừng quì nữa!” Nhan Noãn Noãn thấy Long Trác Việt
không nói tiếng nào liền lên tiếng cho bốn người đứng lên.
“Tạ Vương
phi!” Thiên Minh cúi người hành lễ rồi đứng lên đầu tiên, thời điểm xoay người
đối diện với Long Trác Việt cùng Nhan Noãn Noãn, gương mặt vốn lạnh lùng hiện
rõ cung kính cùng tự trách. Đứng là chuyện đứng, nhưng hắn vẫn muốn chịu trừng
phạt vì đã làm hỏng chuyện của Vương gia.
Huyền Hỏa,
Phong Thạc cùng Hoa Khê chưa từng thân cận với cuộc sống của Long Trác Việt nên
không biết được vị trí của Nhan Noãn Noãn trong lòng hắn, nghe nàng bảo đứng
lên, trên mặt ba người hiện rõ sự do dự.
Thấy Thiên
Minh đứng dậy, ba người nhìn ánh với ánh mắt cầu cứu. Cung chủ không ra lệnh, bọn
họ có nên đứng dậy hay không đây?
Thiên Minh bắt
gặp ánh mắt của ba người, bàn tay khẽ nâng lên, ý bảo tất cả bọn họ cũng đứng
lên đi.
“Tạ phu nhân!”
Ba người cùng nói rồi đứng lên.
Thời điểm xoay
người, ba người cũng có chút thấp thỏm, không biết Cung chủ có trách cứ bọn họ
tự tiện đứng lên không? Hẳn là không đi? Thiên Minh theo Cung chủ lâu như vậy,
tính tình Cung chủ chắc hắn là người hiểu nhất, nếu hắn nói đứng lên thì chắc
chắn sẽ không có vấn đề.
“Cung… Cung chủ…”
Hoa Khê cẩn thận
dò xét nhìn Long Trác Việt, muốn nói gì đó để giảm bớt áp lực trong phòng. Tuy
rằng trước đây bọn họ thỉnh thoảng cũng sẽ diện kiến Cung chủ nhưng chưa lần
nào nhìn thấy gương mặt thật của người, bọn họ cũng từng đoán già đoán non về
thân phận của Cung chủ, nhưng bọn họ có chết cũng không nghĩ đến, Hiền vương
gia tiếng tăm lừng lẫy của Thương Nam quốc lại là Cung chủ lãnh liệt, uy nghiêm
của Việt cung!
Hoa Khê vô thức
đưa tay sờ mông mình, nghĩ tới con rùa xanh sống động ngày trước. Rất lâu sau
đó nàng mới biết con rùa xanh đó là do Hiền vương gia vẽ lên, hôm nay nghĩ lại,
thật sự là khiến người ta sợ đến run người mà. Nguyên lai ngày trước nàng đã đắc
tội với Cung chủ a. Lần trước Cung chủ tức giận là vì nàng vô lễ với Hiền vương
phi, vẽ một con rùa khiến nàng xấu mặt trong một thời gian dài rồi lại bắt nàng
bỏ tiền túi ra tu sửa Nguyệt các, còn để Thiên Minh truyền lời, dặn nàng phải
cung kính với Hiền vương phi.
Hoa Khê bừng tỉnh,
điều này có nghĩa là Cung chủ rất trân trọng Hiền vương phi, hay nói cách khác,
lời nói của Hiền vương phi cũng chính là mệnh lệnh của Cung chủ.
Hoa Khê đột
nhiên cảm thấy may mắn là hôm trước Cung chủ chỉ mới vẽ một con rùa chứ không
phải lấy ngân châm khắc trên mông nàng.
Nhan Noãn Noãn
nhàn nhạt nhìn bốn người một lượt, cuối cùng dừng lại trên người Thiên Minh, cười
nói: “Thiên Minh, ngươi không cần nghiêm túc như vậy, Vương gia sẽ không phạt
ngươi, thân phận của hắn sớm muộn gì cũng bị bại lộ, nếu không phải hôm nay
ngươi linh hoạt ứng phó thì Vương gia sợ là đã bị người Thần Tôn giáo bắt đi rồi!”
Nhan Noãn Noãn nói rồi quay đầu nhìn Long Trác Việt, đôi mắt đẹp lập lánh tinh
quang: “Ngươi nói phải không?”
Long Trác Việt
ôm chặt thắt lưng Nhan Noãn Noãn, rất nhanh gật gật đầu: “Ân!”
“Các ngươi vì
ta mà vất vả tìm Kim hà trư, ta còn chưa cảm ơn các ngươi!” Nhan Noãn Noãn cười
nói.
Lời của nàng
khiến cho bốn người thụ sủng nhược kinh, sau phút giật mình liền đồng thanh
nói: “Đây là chuyện chúng thuộc hạ phải làm!”
Mặc dù nói vậy
nhưng trong lòng mỗi người đều như có dòng nước ấm áp chảy qua.
Huyền Hỏa,
Phong Thạc cùng Hoa Khê chưa từng tiếp xúc với Nhan Noãn Noãn, hôm nay thấy
thái độ nàng hòa hảo, lời nói tôn trọng, bốn người lập tức sinh ra hảo cảm với
Cung chủ phu nhân.
“Gương mặt thật
của ngươi đã bị người ta nhìn thấy, việc này chắc chắn đã đến tai Thái hậu, ta
chắc chắn sáng mai bà ta sẽ triệu kiến chúng ta, ngươi đã nghĩ ra đối sách gì
chưa?” Nhan Noãn Noãn nhìn Long Trác Việt, chậm rãi nói.
Long Trác Việt
nghe vậy, mày kiếm khẽ nhíu lại, nói: “Lúc trước là chủ ý của kẻ nào thì kẻ đó
đứng ra mà lo liệu!”
Nhan Noãn Noãn
sửng sốt, rất nhanh đã biết người Long Trác Việt đang nói tới là ai: “Hoàng thượng?”
“Ân!”
Nếu nói chủ ý
này chính là tự mình Long Trác Việt nghĩ ra thì một tên ngốc sao có thể động
não tới mức này được, đến lúc đó Thái hậu nhất đinh sẽ nghi ngờ việc Long Trác
Việt giả ngốc.
Nhan Noãn Noãn
đăm chiêu cả nửa ngày mới lên tiếng nói: “Nếu là như vậy, Thái hậu chắc chắn sẽ
hoài nghi Hoàng thượng, dụng ý của Hoàng thượng rất đơn giản, chính là vì muốn
ngươi không vướng hoa đào, nhưng việc lừa dối Thái hậu sẽ khiến bà ta cảm thấy
Hoàng thượng không thành thật, sẽ hoài nghi xem Hoàng thượng còn giấu bà ta bao
nhiêu chuyện nữa, lấy thế lực của Thái hậu, chỉ cần bà ta muốn thì việc tra ra
Hoàng thượng giấu bà ta bồi dưỡng thế lực của riêng mình chỉ là chuyện sớm muộn.”
“Ta biết!” Điểm
này hắn cũng đã nghĩ tới từ rất lâu: “Nhưng hiện tại không phải lúc ngả bài
cùng lão yêu bà đó, bà ta muốn tra ra thế lực của Long Cẩm Thịnh cũng phải mất
một thời gian dài, nếu không tìm thấy chứng cớ thì hoài nghi cũng chỉ là hoài
nghi, nhiều nhất thì sau này bà ta sẽ cẩn thận hơn mà thôi, ta nhất định phải
ra tay trước khi bà ta có ý định phế bỏ Long Cẩm Thịnh.”
Trong khoảng
thời gian này, hắn nhất định phải đẩy nhanh mọi chuyện, trước kia hắn chỉ có một
thân một mình nên mới tránh này tránh kia, che giấu chính mình. Hiện tại bọn họ
biết cũng tốt lắm, công việc sẽ càng dễ dàng hơn, trong phủ có Noãn Noãn giúp hắn
trông coi, hắn chỉ việc tập trung vào đối phó với lão yêu bà kia nữa thôi!
Đúng lúc này
thì Huyền Hỏa đột nhiên lên tiếng đề nghị: “Cung chủ, hãy để thuộc hạ đi theo
bên cạnh người đi!”
Mày kiếm Long
Trác Việt đột ngột nhảy dựng lên, không chút do dự cự tuyệt: “Không được!”
Đùa giỡn gì chứ,
ba người này một chút tự chủ cũng không có, nếu ngày nào cũng nhìn thấy bộ dáng
giả ngu của hắn, không che miệng cười trộm mới là lạ, vẫn là Thiên Minh tự chủ
tốt nhất. Để Huyền Hỏa ở bên cạnh, hắn chết cũng không đồng ý a!
Nhan Noãn Noãn
đảo tròng mắt xinh đẹp nhìn biểu tình không được tự nhiên của Long Trác Việt,
đáy mắt hiện rõ ý cười.
*~*
Quả nhiên
không ngoài dự liệu của Nhan Noãn Noãn, mới tinh mơ ngày hôm sau đã có người ở
trong cung tới truyền ý chỉ của Thái hậu, yêu cầu Long Trác Việt cùng Nhan Noãn
Noãn lập tức tiến cung gặp bà ta.
Thái giám truyền
lời còn đặc biệt nhấn mạnh hai từ ‘lập tức’.
Long Trác Việt
cùng Nhan Noãn Noãn không nhanh không chậm rửa mặt, ăn điểm tâm. Thời điểm Nhan
Noãn Noãn nói có thể tiến cung rồi, sắc mặt thái giám truyền chỉ sớm đã khó coi
đến cực điểm.
“Phong thúc,
thúc gọi Hào Phóng tới đây, để hắn theo ta cùng Vương gia tiến cung!” Nhan Noãn
Noãn vừa mới bước ra khỏi Vương phủ, đột ngột quay lại nhìn Phong Cốc nói.
Phong Cốc cúi
người nhận lệnh, quay vào phủ tìm Hào Phóng.
Nhan Noãn Noãn
cảm thấy, Hào Phóng biết thuật đọc tâm, nếu trước kia bọn họ chỉ có thể suy
đoán tâm tư của Thái hậu thì lần này có thể biết rõ được những suy tính trong
lòng bà ta rồi.
Rất nhanh sau
đó, Hào Phóng đã đi tới cửa lớn vương phủ.
Thái giám truyền
chỉ thấy Nhan Noãn Noãn chậm chạp chưa tiến cung, đã có chút không kiên nhẫn.
“Vương phi,
chúng ta có thể tiến cung chưa?” Hắn hỏi, thanh âm ẩn nhẫn tức giận.
Nhan Noãn Noãn
liếc mắt nhìn hắn, ngạo mạn kéo Long Trác Việt lên xe nói: “Nếu công công không
đợi được thì có thể đi trước!” Ý tứ rất rõ ràng là nàng cũng không cầu hắn ở lại
chờ bọn họ.
Thái giám nọ
biến sắc, nuốt vội một hơi nghẹn ở yết hầu, cố gắng đè nén tức giận trong lòng.
Hắn ở Từ Ninh Cung nhiều năm như vậy, cũng coi là người hiểu rõ tâm tư Thái hậu,
dạo gần đây Thái hậu nhất mực nhún nhường Hiền vương phi, phận nô tài như hắn
sao có thể dĩ hạ phạm thượng, đắc tội với nàng ta thì đến Thái hậu cũng không
thể cứu hắn.
Xe ngựa rất
nhanh tiến vào hoàng cung, chỉ dừng lại khi đến trước cửa Từ Ninh cung, tốc độ
thủy chung không giảm cho thấy Thái hậu rất muốn gặp Long Trác Việt với Nhan
Noãn Noãn.
“Thỉnh Vương
gia cùng Vương phi chờ ngoài này, nô tài đi thông báo!” Thái giám nọ cúi người
nói rồi xoay người đi vào Từ Ninh cung.
Không bao lâu,
thái giám nọ đi ra, nghiêng người làm tư thế mời: “Vương gia, Vương phi, mời!”
Long Trác Việt
cùng Nhan Noãn Noãn đi vào Từ Ninh cung, xung quanh không ngừng vang lên tiếng
người hút không khí, Nhan Noãn Noãn liếc mắt nhìn sang, chỉ thấy cung nữ hai
bên không nén nổi tia kinh diễm, đáy mắt xẹt qua tia sợ hãi cùng ái mộ đối với
dung mạo thật của Long Trác Việt. Nếu Long Trác Việt không phải tên ngốc thì
nàng tin chắc sẽ rước lấy không ít ong bướm.
Thái hậu ngồi
trên ghế cao, nhìn Long Trác Việt ngoài cửa như thần tiên hạ phàm, mắt phượng
nhíu chặt, đáy mắt xẹt qua từng tia âm ngoan, kinh hãi như thủy triều không ngừng
dâng lên. Giống, thật sự quá giống! So với Uyển phi đã mất hệt như từ một khuôn
đúc ra.
Vừa nhận ra sự
giống nhau đến kinh ngạc của Long Trác Việt với Uyển phi, trong lòng Thái hậu,
bao nhiêu hận ý cùng ghen tị chôn giấu nhiều năm phút chốc dâng lên. Đúng,
chính là nữ nhân kia đã đoạt đi sự sủng ái của tiên hoàng, còn sinh hoàng tử,
suýt chút nữa thì đoạt đi ngai vị của bà ta!
“Noãn Noãn thỉnh
an Thái hậu, Thái hậu vạn phúc!” Nhan Noãn Noãn thu hết kích động của Thái hậu
vào trong đáy mắt, lạnh nhạt hành lễ.
Long Trác Việt
vẫn như trước đây, bất an tránh ở phía sau Nhan Noãn Noãn, thân hình cao lớn khẽ
run lên, ánh mắt hoảng sợ nhìn Thái hậu trên cao.
~///~

