Mắt mèo - Chương 20 - 21
Chương 20
Khi Đồng Niên tỉnh giấc, anh phát hiện ra mình đang ở cửa
phòng ngủ. Cửa phòng đang mở, đầu anh nằm trên hành lang tối, còn chân anh lại
ở trong phòng, ánh sáng ban mai chiếu vào mắt, hơi chói.
“Sao mình lại nằm ở đây nhỉ?” Anh tự hỏi mình. Khi anh định
đứng dậy thì nhận ra sàn gỗ lạnh lẽo thúc mạnh vào lưng anh đau điếng, anh dịch
chuyển người một lát, rồi mới từ từ đứng dậy.
Vũ Nhi vẫn đang ngủ ngon trên giường, dáng vẻ của cô lúc ngủ
rất tuyệt, có lúc Đồng Niên thực sự hy vọng cô mãi sẽ như thế này, nghĩ đến
đây, anh chợt liên tưởng đến những điều vô cùng đáng sợ, mãi mãi như thế này -
có nghĩa là gì? Và anh lại nghĩ đến mẹ, những năm trước, mẹ Đồng Niên cũng ngủ
trên chiếc giường này, bỗng anh có cảm giác rằng mẹ anh không hề đi khỏi đây,
mẹ mãi mãi ngủ trên chiếc giường này.
“Đây đúng là ý nghĩ điên rồ.”
Đồng Niên thổi tắt tất cả mọi hoang tưởng của anh, lắc đầu
thật mạnh. Anh không muốn đánh thức Vũ Nhi, mà chỉ đi đến mở cửa sổ, hít thở
bầu không khí trong lành của sớm mai. Ngôi nhà đối diện không có chút sức sống,
anh chưa từng nhìn thấy vết tích sự sống ở đó, cứ tối đến là một màn đêm đen
đặc. Đồng Niên rời khỏi cửa sổ và bước ra khỏi phòng, đi thẳng xuống tầng một.
Anh tìm thấy sợi dây cầu chì bác thợ điện để lại cho anh đêm
qua, sau đó đi đến trước hộp công-tơ điện. Đây là phía sau phòng khách, nằm ở
giữa phòng và hành lang, những đường dây chằng chịt, trần nhà và tường bị hun
đen đều cho thấy mức độ lão hóa của cả hệ thống dây điện trong ngôi nhà này.
“Có lẽ thực sự cần phải thay mới rồi?” Đồng Niên tự hỏi mình,
sau đó anh mở hộp công-tơ điện, lại một lớp bụi dày. Nhờ vào luồng ánh sáng từ
ô cửa sổ phía sau chiếu rọi vào, anh tìm thấy vị trí hộp dây cầu chì. Anh cũng
không đến nỗi không hiểu chút gì về điện, hơn nữa, anh cho rằng, thao tác thay
dây cầu chì đơn giản này thì đến kẻ đần độn cũng biết làm, anh khó mà tưởng
tượng nổi đêm qua bác thợ điện tự xưng mấy chục năm chưa từng có sơ suất gì lại
có thể bị giật điện. Lẽ nào dòng điện ở đây cũng có linh hồn sao?
Vừa nghĩ, tay anh đã thò vào trong, dứt nhẹ và nhẹ nhàng rút
sợi dây cầu chì cũ ra, sau đó anh thay cái mới vào. Tiếp đến, anh bật công tắc
đèn bên cạnh để thử, rất tuyệt, có điện rồi, chỉ đơn giản vậy thôi, Đồng Niên
lắc đầu.
Anh trở vào phòng khách, thấy Vũ Nhi đã ăn mặc chỉnh tề đi
xuống. Cô hỏi Đồng Niên: “Trên tầng đã có điện rồi, có phải anh thay dây cầu
chì không?”
Đồng Niên gật đầu.
“Không có vấn đề gì chứ?” Rõ ràng Vũ Nhi vẫn còn rất lo lắng
về việc xảy ra với bác thợ điện đêm qua.
“Không có gì, rất đơn giản, vốn là việc vụn vặt.” Đồng Niên
cười trả lời, “Vũ Nhi, bây giờ em đi làm à?”
“Vâng, tối qua em ngủ không ngon lắm. Bây giờ không còn nhiều
thời gian nữa, em không muốn lại đến muộn.” Vũ Nhi chỉ tay vào đồng hồ đeo tay
của cô.
“Em không ăn sáng à?”
Vũ Nhi lắc đầu: “Em ăn một chút trên đường thôi. Em đi đây,
tạm biệt anh.”
Khi cô vội vàng bước ra đến cửa, Đồng Niên gọi với theo: “Vũ
Nhi, em có mang ô không?”
“Hôm nay thời tiết khá đẹp, chắc không mưa đâu.”
Vũ Nhi vội vàng bước ra khỏi cửa, Đồng Niên một mình ngồi
trong phòng, bất chợt có chút cảm giác trống trải, ngồi một lát, không có tâm
trạng để ăn sáng, anh cũng bước ra khỏi nhà.
Không khí bên ngoài và ngôi nhà đen là hai thế giới khác hẳn
nhau. Anh ra sức hít thở bầu không khí trong lành, đem theo chút ẩm ướt. Anh
cảm thấy mấy ngày nay dường như sắp nghẹt thở. Đồng Niên bỗng nhớ đến bác thợ
điện đêm qua, anh muốn đi thăm, dù sao cũng chỉ vì nửa đêm đến nhà anh sửa điện
mà bác ấy bị điện giật. Anh đi xuyên qua ngõ nhỏ tĩnh mịch, hai bên đều là
những tòa nhà thấp bé, nơi đây chẳng có mấy người ra vào. Anh nhanh chóng đến
được ban quản lý điện nước ở một tòa nhà nhỏ, cửa không đóng, Đồng Niên đi
thẳng vào trong. Nơi đây dường như chẳng có ai, vắng vẻ, có thể vẫn chưa đến
giờ làm. Anh lại bước đến phòng trực ban, anh nghĩ chắc bác thợ điện ở đây. Anh
nhẹ nhàng đẩy cửa phòng trực ban, cuối cùng cũng tìm thấy bác thợ điện đêm qua.
Bác thợ điện họ Lưu - nằm trên sàn bất động.
Đồng Niên vô cùng kinh hãi, lập tức cúi người, nhìn thật kỹ,
đôi mắt bác Lưu nhắm chặt, sắc mặt sạm đen, nét mặt trông vô cùng đau khổ, tay
phải giữ chặt ngực. Đồng Niên gọi sát bên tai ông: “Bác sao vậy?”
Ông Lưu vẫn không nhúc nhích, không có tiếng trả lời. Đồng
Niên giơ tay ra sờ mặt ông Lưu, lập tức sợ hãi giật nảy mình, toàn thân run
rẩy, bởi vì khuôn mặt ông thợ điện Lưu lạnh ngắt - ông ấy đã chết.
Chương 21
Bên ngoài cửa tầng thứ 20, bỗng chốc mây đen
kéo đến đầy trời. Vũ Nhi ngẩn người nhìn bầu trời âm u, tầm nhìn dần dần trở
nên mờ ảo.
“Vũ Nhi, Vũ Nhi?”
Vũ Nhi chợt định thần lại, thì ra là Hứa Văn
Minh đang gọi cô, cô vội vàng đứng dậy nói: “Tôi xin lỗi.”
“Cô sao vậy? Tôi gọi cô nãy giờ.”
“Có lẽ mấy hôm nay làm việc mệt quá.” Vũ Nhi
thận trọng trả lời.
Hứa Văn Minh gật đầu: “Tôi đã xem qua bản tranh
phác thảo của cô, tôi rất hài lòng, nói thực, tôi thích loại tranh áp phích như
vậy. Thiết kế của cô có ý tưởng và sức sáng tạo, cô sẽ trở thành một nhà thiết
kế tranh quảng cáo tài năng. Vũ Nhi, tôi thấy hôm nay tinh thần cô không được
tốt, có phải ngoài công việc ra, còn có nguyên nhân nào khác?”
Vũ Nhi thoáng do dự, cô không biết nên trả lời
ra sao.
“Được rồi, tôi biết cô có lý do của cô, cô có
thể không nói, tôi không phải là người thích dòm ngó vào chuyện riêng tư của
người khác. Bây giờ có một khách hàng của công ty đến, cô ấy đang ở văn phòng
tôi, cô ấy yêu cầu muốn gặp nhân viên thiết kế quảng cáo của chúng ta nói
chuyện, tôi muốn cô đến nghe.”
“Vâng, không vấn đề gì.”
Vũ Nhi đi theo Hứa Văn Minh, bước vào văn phòng
giám đốc, nhìn thấy một người phụ nữ quần áo chỉnh tề đang ngồi ngay ngắn. Hứa
Văn Minh giới thiệu Vũ Nhi như một nhân viên cốt cán của công ty với cô ta. Vũ
Nhi mỉm cười, sau đó tỉ mỉ quan sát cô ta. Đó là người phụ nữ chừng ba mươi
tuổi, nhưng rõ ràng có thể nhận thấy cô ta chăm sóc bản thân khá kỹ lưỡng, dù
là quần áo hay trang điểm đều rất đoan trang, rất có khí chất.
“Vũ Nhi? Cái tên hay lắm.” Người phụ nữ mỉm
cười, sau đó trao danh thiếp cho Vũ Nhi. Trên danh thiếp ghi: “Trung tâm tâm lý
Nhược Lan: Mễ Nhược Lan.”
“Mễ Nhược Lan.” Vũ Nhi thoáng đọc tên này, cô
cảm thấy cái tên này mới thực sự đặc biệt.
“Vũ Nhi, bác sĩ Mễ Lan là khách hàng quen thuộc
của chúng ta, cô phải làm theo yêu cầu của bác sĩ Mễ.”
“Được ạ.”
Mễ Nhược Lan nói: “Vũ Nhi, thực ra yêu cầu của tôi cũng không
cao, chỉ là mấy bức tranh quảng cáo, có thể thể hiện được tâm trạng lo lắng đau
buồn và tuyệt vọng của con người. Cô có thích tranh của Pi-cát-sô không?”
“Thẳng thắn mà nói, tôi không thích lắm,” Vũ Nhi thật thà trả
lời.
“Ừ, tôi thích người thành thật, tôi không thích những người
rõ ràng không thích nhưng vì muốn lấy lòng tôi lại nói rằng vô cùng ngưỡng mộ
sùng bái Pi-cat-sô.” Mễ Nhược Lan cười, lộ hàm răng trắng sáng, sau đó cô lấy
từ trong túi ra một số bức ảnh, tỉ mỉ giơ ra cho Vũ Nhi xem. Một tiếng đồng hồ
trôi qua, Hứa Văn Minh đã ra khỏi phòng từ lâu, để họ nói chuyện với nhau. Khi
Mễ Nhược Lan thu lại toàn bộ tài liệu và rất hài lòng đối với biểu hiện của Vũ
Nhi, Vũ Nhi quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, những hạt mưa to bằng hạt đậu đang
liên tục gõ vào cửa kính.
“Mưa rồi.” Mễ Nhược Lan nói nhỏ, cô đứng dậy, đi đến bên cửa
sổ, nhìn cả thành phố đang bị bao phủ trong làn mưa.
Vũ Nhi bất giác cảm thấy căng thẳng.
Mễ Nhược Lan tiếp tục nói: “Cô không thích trời mưa à? Nhưng
cô tên Vũ Nhi, chắc là sinh vào ngày mưa?”
Vũ Nhi gật đầu.
Mễ Nhược Lan nhìn đồng hồ, nói: “Không còn sớm nữa, cũng đến
lúc cô tan ca rồi. Tôi hy vọng cô có thể hoàn thành tốt công việc này.”
“Tôi sẽ làm được.” Vũ Nhi gật đầu, rời khỏi căn phòng. Phần
lớn các đồng nghiệp đều đã về, cô không nhìn thấy Hứa Văn Minh. Sau đó cô thu
dọn đồ, bước ra khỏi công ty.
Khi cô bước đến quầy tiếp tân ở tầng một, phát hiện ra mưa
càng lúc càng to, cả đất trời đều bị bao phủ trong cơn mưa xối xả, những người
đi đường cầm chặt ô, vội vàng băng qua đường. Một luồng gió mang theo mưa thổi
tới, làm ướt mặt Vũ Nhi, cô vội vàng lùi lại, nhìn làn mưa mênh mang. Cô bắt
đầu hối hận vì lúc sáng không nghe lời Đồng Niên. Mấy hôm rồi ngày nào cô cũng
cầm ô đi làm, nhưng hôm nay lại không, cô cứ tưởng thời tiết hôm nay rất đẹp,
lại một giọt mưa bắn vào tóc cô. Cô lùi vào tận cửa đại sảnh.
Không biết phải đợi đến bao giờ, Vũ Nhi nhìn cơn mưa tầm tã
trước mắt, dường như không hề có dấu hiệu ngưng lại. Nhìn mọi người xung quanh
đều lần lượt cầm ô bước ra ngoài, cô thấy nóng ruột.
Đột nhiên, cô cảm thấy có một bàn tay nắm lấy vai cô, khiến
cô run rẩy, quay người lại, suýt hét toáng lên, nhưng cô đã kịp nhìn thấy một
khuôn mặt thân quen.
“Đồng Niên? Sao anh lại đến đây?”
Đồng Niên mỉm cười với cô, giơ chiếc ô đang cầm trong tay,
nói: “Ai bảo em không chịu nghe lời anh?”
“Thì ra anh mang ô đến cho em. Cảm ơn anh!” hành động của anh
khiến cô vô cùng xúc động, nhất là trong lúc mưa gió thế này.
“Chẳng phải chúng ta đã giao hẹn rồi sao? Giữa chúng ta thì
không cần phải nói cảm ơn.”
“Vâng,” Vũ Nhi cười, lúc này cô cảm thấy mình thật hạnh phúc.
Đồng Niên giương ô ra: “Chúng ta mau về thôi!”
Vũ Nhi gật đầu, vừa quay người thì nhìn thấy Hứa Văn Minh và
Mễ Nhược Lan bước ra khỏi tòa lầu công sở. Dường như quan hệ của hai người rất
thân thiết, nhìn thấy Vũ Nhi và Đồng Niên, họ chào ngay.
Vũ Nhi liền giới thiệu với Đồng Niên: “Đồng Niên, đây là anh
Hứa Văn Minh, là giám đốc công ty em, còn đây là chị Mễ Nhược Lan, là khách
hàng của em.”
Mễ Nhược Lan mỉm cười: “Hôm nay chúng tôi vừa mới làm quen
với nhau.”
“Giám đốc Hứa, anh ấy là Đồng Niên.” Vũ Nhi nắm tay Đồng Niên
giới thiệu.
“Đồng Niên, lại là một cái tên mang đậm chất thơ.” Hứa Văn
Minh gật đầu.
Vũ Nhi chợt nhận ra Mễ Nhược Lan đang nhìn Đồng Niên rất chăm
chú, hơn nữa ánh mắt rất lạ lùng, khiến Vũ Nhi bỗng thấy không được tự nhiên,
ánh mắt của họ bỗng gặp nhau, Vũ Nhi hơi cúi đầu.
Mễ Nhược Lan vội lên tiếng: “Vũ Nhi, hình như dạo này tâm
trạng của Đồng Niên không được tốt lắm có phải không?”
Câu nói khiến Đồng Niên giật mình, lắc đầu nói: “Không, không
đâu, tâm trạng tôi rất tốt.”
Mễ Nhược Lan cười, nhìn thẳng vào mắt Đồng Niên, nói: “Cậu là
người không biết nói dối, tôi có thể nhìn thấy điều đó trong mắt cậu.”
“Bác sĩ Mễ, chị nói đúng lắm.” Vũ Nhi thuận tay giựt giựt mép
áo Đồng Niên.
“Vũ Nhi, tôi có đề nghị thế này, cô nên đưa Đồng Niên đến
phòng khám của tôi, tôi sẽ cố gắng hết sức giúp đỡ cậu ấy.”
“Cảm ơn chị.”
Cuối cùng Đồng Niên cũng lên tiếng: “Xin lỗi, muộn quá rồi,
chúng tôi xin phép về trước.”
Hứa Văn Minh gật đầu: “Không làm lỡ thời gian của hai bạn
nữa, hai bạn về nhé!”
Sau khi chào tạm biệt, Đồng Niên cầm ô, đưa Vũ Nhi rời khỏi
đó, họ nhanh chóng hòa mình vào làn mưa giăng giăng. Mưa xối xả, từng hạt mưa
nặng nề trút xuống chiếc ô, làm ướt hết quần áo của hai người. Vừa đi, Đồng
Niên vừa nói khẽ: “Giám đốc của em đối xử với em có tốt không?”
“Thời gian đầu em thấy anh ấy hơi có chút kỳ quặc, nhưng bây
giờ thì em thấy anh ấy đối xử với em khá tốt.”
“Chỉ cần anh ta đừng đối xử tốt quá là được rồi.” Câu nói của
Đồng Niên mang một hàm ý khác.
“Anh lại thế rồi.” Vũ Nhi véo nhẹ anh một cái.
Đồng Niên cười cười nói: “Anh chỉ đùa thôi mà, em không nhận
ra mối quan hệ của anh ta với bác sĩ Mễ rất đặc biệt hay sao?”
“Có vẻ là như vậy. Mà bác sĩ Mễ khuyên nên đưa anh đến phòng
khám của chị ấy một lần, em cũng cảm thấy đây là một ý kiến rất hay.”
“Thế có nghĩa là em muốn nói thần kinh của anh có vấn đề? Anh
mắc bệnh thần kinh?”
“Từ khi chúng ta đến sống ở ngôi nhà đen, em cảm thấy anh có
gì đó thay đổi, em nghĩ có lẽ do môi trường sống thay đổi nên khiến cho anh như
vậy. Thực ra, chúng ta ai mà chẳng có vấn đề về tâm lý, có điều chúng ta không
nhận ra mà thôi.” Vũ Nhi nhẹ nhàng nói.
Đồng Niên trầm ngâm một lúc, đến ga tàu điện ngầm, anh gập ô
lại, họ chậm rãi bước đi, vào đến sân ga, Đồng Niên nói: “Nói thật là, hôm nay
tâm trạng của anh không được tốt lắm.”
“Có vấn đề gì vậy anh?”
“Sáng hôm nay, anh đã đến ban quản lý khu vực.”
“Anh đến đó làm gì?”
“Anh muốn qua đó thăm người thợ điện tối qua bị điện giật ở
nhà mình. Nhưng khi anh đến nơi, ông ấy đã là một cái xác lạnh ngắt rồi.”
“Á!” Vũ Nhi bỗng run lên cầm cập, đánh rơi cả túi xuống đất.
Đồng Niên vội cúi xuống nhặt túi lên, ghì chặt lấy đôi vai
đang run rẩy của cô. Tàu đã vào đến sân ga, người lên người xuống rất đông,
Đồng Niên ôm chặt lấy Vũ Nhi chen lên toa chật ních người, đứng vào một góc. Khi
tàu chuyển bánh, lướt qua đường ray dài tít tắp, Đồng Niên tiếp tục nói nhỏ vào
tai Vũ Nhi: “Sau khi phát hiện ra xác của người thợ điện, anh cũng sợ hết hồn,
lập tức báo cho cảnh sát. Sau đó cảnh sát đã hỏi cung anh rất lâu, anh đã tường
thuật lại tất cả những gì anh biết. Hiện nay, theo điều tra ban đầu của cảnh
sát, người thợ điện đó chết vì bệnh tim. Tuy là ông ấy không có tiền sử về bệnh
tim, nhưng qua khám nghiệm tử thi thì không phải chết do bị điện giật.”
“Nhưng trước khi chết không lâu thì ông ấy đã bị điện giật ở
nhà mình, có lẽ, có lẽ chúng ta là người cuối cùng nói chuyện với ông ấy.” Vừa
nói, Vũ Nhi vừa có cảm giác lành lạnh ở sống lưng, cô nhớ lại người đàn ông đã
nhảy xuống đường ray tàu, cô cũng là người cuối cùng nói chuyện với người đàn
ông đó.
“Vũ Nhi, em đừng sợ. Việc này chẳng liên quan gì đến chúng
ta, anh cũng chỉ là nhân chứng phát hiện ra xác chết, có vậy thôi.”
“Không biết có phải ông ấy bị điện giật ở nhà mình mà hoảng
sợ quá, rồi dẫn đến bệnh tim không?”
Đồng Niên gật đầu: “Có khả năng là như vậy.”
“Thế thì cũng có liên quan đến chúng ta còn gì!” Giọng nói
của Vũ Nhi càng lúc càng to, khiến cho mọi người xung quanh đều quay lại nhìn,
thấy vậy hai người vội im lặng. Một lúc sau, họ hoàn toàn im lặng, cho đến khi
đi ra khỏi ga tàu điện ngầm.
Mưa đã ngớt, Vũ Nhi vẫn sợ hãi dựa vào vai Đồng Niên, chầm
chậm bước về ngôi nhà của họ - ngôi nhà đen.

