Mắt mèo - Chương 35 - 36 - 37

Chương 35

Đường phố vào lúc chiều tà, bị kẹp giữa những
tòa cao ốc cũ kỹ, chẳng khác nào hang sâu trong rừng, qua một con đường nhỏ,
Đồng Niên nhìn thấy bãi ngoài của con sông. “Đã rất lâu rồi mình không tới đây.”
Anh cầm máy ảnh, tự nói với mình.

“Nhìn bãi ngoài từ đằng sau thì có thể nhìn
thấy nhiều thứ hơn. Cậu có biết không? Trước đây, mình thường gọi nơi này là
cái mông của bãi ngoài.” La Tư đứng đằng sau anh nói khẽ.

“Mông của bãi ngoài? Đây là một cách so sánh
rất sát nghĩa.” Đồng Niên lại nhìn khắp nơi, những kiến trúc được xây dựng từ
những phiến đá thô ráp khoảng 70 - 80 năm trước đây giống như bị yểm bởi một
phép thuật ma quái đứng sừng sững ở đó, nó như đang chuyển động một cách chậm
chạp trong cảnh màn đêm sắp buông xuống. Những kiến trúc giống như những chiếc
thuyền tụ họp về cảng, khiến cho đường phố ở nơi này ngoằn nghèo ngóc ngách như
trong mê cung. Bỗng nhiên Đồng Niên cảm thấy thành phố này giống như một mê
cung, đi vào được, nhưng lại không ra được, chỉ cần bước vào đây, coi như trở
thành tù binh của nơi này, cho nên, anh không còn chỗ nương thân nữa, ngoài
ngôi nhà đen.

Đang nghĩ, đột nhiên Đồng Niên cầm máy ảnh lên,
chĩa ống kính vào đúng bức tường đá giống như một pháo đài cổ của Anh thời
trung cổ, một tia sáng phát ra, khoảnh khắc của thời gian như được ghi lại
trong cuộn phim.

“Hôm nay cậu chụp thế là được rồi, đủ để nộp
bài cho tạp chí rồi.”

“Mình không thích nơi này, nhưng bây giờ mình lại không muốn
về.”

La Tư im lặng một hồi lâu, nhìn từ bên cạnh vào mắt Đồng Niên
và nói: “Đồng Niên, không phải là cậu đã quên hết những việc hồi còn nhỏ rồi
đấy chứ?”

Đồng Niên vẫn tiếp tục nhìn thẳng về phía trước ngắm bãi
ngoài và tháp truyền hình cao ngất ở bên kia bờ sông nói: “Mình không biết, có
lẽ mình đã quên rồi. La Tư, cậu nói xem, quên đi thì tốt hơn, hay nhớ trong
lòng thì tốt hơn?”

“Có một số việc không nên quên, giống như chiếc máy ảnh của
cậu, mỗi lần cậu chụp hình là cậu đang lưu lại trong máy tất cả những sự việc
xảy ra mà cậu đã nhìn thấy, như vậy thì mãi mãi không bao giờ bị lãng quên cả.”

“Thật không? Thế cậu đã quên chưa?”

La Tư đi về phía trước mặt anh: “Không, không bao giờ mình
quên, mình nhớ rất rõ ràng khuôn mặt mẹ cậu.”

“Không, còn mình đã quên rồi, mình đã quên hình dáng của mẹ
mình như thế nào, cậu đừng nhắc đến mẹ mình nữa.” Đồng Niên tiến lên phía trước
mấy bước.

La Tư lắc đầu nói: “Không, cậu không quên, không bao giờ cậu
quên được.”

Đồng Niên không biết trả lời thế nào, anh không bước lên
trước nữa, mà rẽ vào một hẻm nhỏ, người qua lại ở đây rất ít, so với con đường
của bãi ngoài chỉ cách đây có một tòa nhà thì quả thật như hai thế giới. Ở đây
bị kẹp chặt giữa những tòa nhà màu đen cũ kỹ, là một góc mà không bao giờ ánh
sáng mặt trời chiếu rọi tới được.

“Cậu thích những nơi tối tăm thế này đúng không?” La Tư nói
bên cạnh tai anh.

“Nếu biết được khi màn đêm buông xuống, bóng tối trở thành
nhân vật chính của màn đêm, nó đã lên sân khấu để biểu diễn.” Bỗng nhiên Đồng
Niên mỉm cười, nét mặt anh có gì đó hơi lạ, anh nói nhỏ: “La Tư, dường như mình
đã quên hình dáng của cậu hồi còn nhỏ rồi.”

“Nhưng mình lại không quên hình dáng của cậu, một con quỷ thò
lò nước mũi,” La Tư vừa nói vừa cười.

“Thế mình bây giờ thì sao?”

“Bây giờ?” La Tư nhìn thẳng mặt anh một lúc: “Bây giờ mình
nhìn không rõ cậu nữa rồi.”

“Không nhìn rõ là như thế nào? Chẳng lẽ mình đã trở thành
người tàng hình trong mắt cậu?”

“Người tàng hình? Thực ra mình thấy cậu có trí tưởng tượng
rất phong phú, tưởng tượng trong bóng tối. Chúng ta về thôi?” Nói xong, cô đi
ra ngoài phố, vừa đi vừa nói: “Đồng Niên, cậu không cảm thấy cậu rất hạnh phúc
sao?”

“Mình cũng không biết hạnh phúc là thế nào, cậu có thể nói
cho mình biết định nghĩa của hạnh phúc không?” Đồng Niên cất máy ảnh.

La Tư ngừng một lúc rồi nói: “Cậu có Vũ Nhi bên cạnh là hạnh
phúc lớn nhất của cậu.”

“Nhưng hai người mới chỉ gặp nhau có một lần.”

“Một lần là quá đủ, có người cho dù cậu chung sống với họ cả
đời, nhưng chưa chắc cậu đã thực sự hiểu được con người họ, mà có người cậu chỉ
cần nhìn là đã biết cậu có thể tin tưởng họ.”

“Thế mình thuộc loại người phía trước hay phía sau?”

La Tư lại trầm ngâm một lúc, nhìn thẳng vào mắt anh nói: “Mình
đoán, bây giờ mình đã biết. Nhưng mình không nói cho cậu biết đâu.” Sau đó cô
cười ranh mãnh.

Đồng Niên cũng cười, họ đi khỏi con hẻm nhỏ, đi dọc theo con
đường cái quay lại để nhìn bãi ngoài, bây giờ ở đó đèn đuốc đã sáng trưng, tháp
truyền hình thẳng đứng trong màn đêm, anh cảm thấy có chút gì đó chói mắt.

“Mình biết là cậu không thích những nơi như thế.” La Tư đã
nói ra những điều mà anh muốn nói.

“Đúng vậy.”

“Thế cậu mau về đi, mình nghĩ Vũ Nhi đang chờ cậu đấy. Đồng
Niên, cậu phải đối xử tốt với cô ấy, cậu phải làm như vậy, nhất định phải làm
thế.”

Đồng Niên gật gật đầu, rồi lên taxi.

Chương 36

Khi Đồng Niên về đến ngôi nhà đen, Vũ Nhi đang
ngồi ngủ gật ở sofa tầng một. Anh không muốn đánh thức cô, nên nhẹ nhàng đi
vòng sang bên cạnh, nhưng Vũ Nhi đã tỉnh giấc.

Vũ Nhi mở mắt, mệt mỏi nói: “Cơm và thức ăn em
để trong tủ lạnh, để em lấy cho anh.”

“Không cần đâu, anh đã ăn ở ngoài rồi.”

“Hôm nay là ngày đầu tiên anh đi làm, anh thấy
thế nào?” Vũ Nhi ngồi thẳng dậy.

“Hôm nay anh đến mông của bãi ngoài chụp ảnh.”

Vũ Nhi không hiểu anh đang nói gì: “Anh nói gì
cơ?”

“Chính là bãi ngoài, phía đằng sau những tòa
nhà cao tầng”

“À” Vũ Nhi nhìn màn đêm đã buông xuống bên
ngoài cửa sổ, rồi dụi mắt nói: “Đồng Niên, không hiểu tại sao, hôm nay em rất
mệt.”

Đồng Niên thờ ơ nói: “Em nên đi nghỉ đi, em đi
ngủ trước đi, anh ngồi một lát.”

Vũ Nhi gật đầu: “Anh cũng đi ngủ sớm nhé.” Sau
đó cô mệt mỏi bước lên cầu thang không ngừng phát ra những tiếng kêu cót két.

Trong phòng khách chỉ còn lại một mình Đồng
Niên, anh rót một cốc nước, rồi uống một hơi hết sạch, một ít nước từ khóe
miệng anh chảy ra, làm ướt cả áo. Tự nhiên anh cảm thấy một luồng gió lạnh,
quay đầu lại, thấy cửa sổ đằng sau phòng khách đang mở, một làn gió mát lạnh
thổi vào phòng.

Đồng Niên bước đến bên cửa sổ, đang định đóng cửa lại, con
mèo trắng lại nhảy lên vào đúng tầm mắt anh. Con mèo trốn trong những lùm cây
bên ngoài cửa sổ, một màu trắng tinh khiết trong màn đêm khiến anh càng chú ý. Anh
không biết nên xử lý thế nào, nhìn mắt nó giống như con vật đã được con người
thuần hóa, nhìn vào đó, bất cứ ai cũng muốn vuốt ve.

Anh hơi run, đột nhiên anh lùi lại mấy bước, mở tủ lạnh, lấy
chỗ cá hôm qua ăn còn thừa để lên bệ cửa sổ. Con mèo vẫn giữ nguyên tư thế như
lúc trước, nhưng trong giây lát, nó nhẹ nhàng giơ một chân trước lên, sau đó
bước thăm dò lên phía trước mấy bước. Tiếp đó, nó nhảy vọt lên, Đồng Niên hết
sức ngạc nhiên với sức bật khá cao của nó, anh nhìn nó nhảy lên bệ cửa sổ, và
ăn hết chỗ cá. Mèo không hề cảm thấy sợ hãi khi có mặt Đồng Niên, nó ăn bữa tối
rất tự nhiên như là bên cạnh không có ai, giống như tất cả con mèo được nuôi
trong nhà vậy. Trong đầu Đồng Niên bỗng thoáng qua một ý nghĩ: chắc chắn có
người đang nuôi nó, thậm chí trước khi họ đến ngôi nhà đen, nếu không nó đã
không dám ăn trước mặt con người như thế này. Nghĩ đến đây, người anh run lên.

Con mèo như nhận ra sự thay đổi của Đồng Niên, nó nhanh nhẹn
ngước lên nhìn anh, Đồng Niên không dám nhìn nó, anh lùi lại vài bước. Lúc này,
con mèo đã ăn hết chỗ cá, trên bệ cửa sổ chỉ còn sót lại một ít xương. Nó nhìn
một lúc, rồi nhảy ngay xuống sàn phòng khách, chạy vọt vào hành lang của phòng
khách. Đồng Niên đuổi theo nó, nhưng chỉ chạy được vài bước, thì con mèo đã
biến mất trong hành lang tối om.

Đồng Niên nhìn vào hành lang tối om, không nhìn thấy gì hết,
sau đó, anh đi vào trong, cho đến cuối hành lang, đó là một bức tường.

Anh đưa hai tay sờ lên bức tường lạnh buốt, bỗng nhiên giống
như có một luồng điện truyền từ tay anh lên khắp cơ thể đến từng lỗ chân lông. Anh
vội lùi lại, suýt ngã. Anh bình tĩnh lại, sau đó nhìn lên một góc tối om. Bỗng
nhiên anh quay người lại chạy đến trước cửa một căn phòng, nhìn vào mắt mèo lắp
ngược trên cánh cửa, anh cảm thấy nó đang lạnh lùng nhìn anh, dường như đang
cười mỉa mai hình dạng anh bây giờ.

Đồng Niên lắc đầu, nhìn vào mắt mèo trên cánh cửa, chậm rãi
nói từng chữ: “Tao không nhát gan như mày tưởng đâu.” Anh nhìn mắt mèo thăm dò
và ghé sát vào cánh cửa, ánh mắt anh đầy vẻ bực dọc.

Đồng Niên nhìn vào bên trong qua mắt mèo.

Lúc này, bóng tối bao trùm lấy Đồng Niên, vô số những con mắt
trên cánh cửa của hai hành lang lẩn trốn trong bóng tối đang lạnh lùng nhìn anh.
Mấy giây sau, trong ngôi nhà đen phát ra một tiếng kêu than vô cùng thảm thương,
trong thoáng chốc, nó đã phá vỡ sự im lặng của màn đêm. Vào đúng lúc đó, có rất
nhiều cửa sổ xung quanh ngôi nhà đen lại sáng ánh đèn, có một số người tuổi
trung niên bị đánh thức bởi tiếng kêu thê lương phát ra từ ngôi nhà đen, trong
phút chốc lại nhớ lại đêm đáng sợ của mười mấy năm trước. Đêm nay, những người
dân sống ở xung quanh ngôi nhà đen lại phải trải qua một đêm dài với những cơn
ác mộng.

Đồng Niên vẫn sống.

Anh thở dồn dập, người run lên, gần như vừa lăn vừa bò lao ra
khỏi hành lang tối om, chạy vội lên lầu, cùng nức nở với Vũ Nhi đã bị đánh thức
bởi tiếng kêu thất thanh và những âm thanh phát ra từ các bậc thang.

Chương 37

Một tia nắng chiếu vào mặt Vũ Nhi, cô mở mắt,
theo thói quen đưa tay quờ sang phía Đồng Niên, nhưng cô chỉ sờ thấy một khoảng
không, Đồng Niên không có ở đây. Vũ Nhi ngồi bật dậy, hoảng hốt nhìn khắp căn
phòng, cô lo sợ Đồng Niên lại giống như lần trước chẳng nói lời nào mà đi mất. Cô
sờ lên ngực, cố gắng trấn tĩnh lại. Và nhìn thấy một tờ giấy trên bàn trang
điểm.

Trên tờ giấy đó là nét chữ quen thuộc của Đồng
Niên: Vũ Nhi, anh ra ngoài mua một ít đồ, tối anh về, em đừng lo lắng gì.

Đọc xong lời nhắn của Đồng Niên, Vũ Nhi mới cảm
thấy yên tâm. Cô nhìn đồng hồ, không ngờ đã gần trưa rồi, từ trước tới giờ chưa
bao giờ cô thức dậy muộn như vậy. Cô làm vài động tác cổ, đưa tay lên vuốt vuốt
tóc, cô cũng không biết tối hôm qua cô đã ngủ từ lúc nào, nói tóm lại là sau
khi bị đánh thức bởi tiếng kêu thảm thiết và tiếng nức nở của Đồng Niên, thì cô
không tài nào mà ngủ được, cô trằn trọc cả đêm, mãi đến lúc tờ mờ sáng cô mới
dần dần thiếp đi.

Vũ Nhi ngẩng đầu, soi mình qua gương của bàn
trang điểm, cô thấy vầng mắt mình thâm quầng và trũng hơn trước đây, khuôn mặt
gầy hơn và nhợt nhạt. Cô lại nghiêng mặt sang một bên, thấy rằng với khuôn mặt
thế này cũng có một nét gì đó khá độc đáo, cũng giống như có người đặc biệt
thích cắt tỉa những quả mai bị hỏng, có người lại rất thích những phụ nữ gầy
gò, có khuôn mặt nhợt nhạt.

Nhưng Vũ Nhi lại không thích hình dáng mình bây
giờ. Cô thích mình giống như trước đây với khuôn mặt hồng hào, thân thể vừa
vặn, hơn nữa còn rất đáng yêu, chiều tối nào
cũng chạy mấy trăm mét ở xung quanh hồ của thành phố, để tiêu hao bớt đi năng
lượng tưởng chừng như không bao giờ bị cạn kiệt. Nhưng bây giờ, cô thấy mình
đang bị giam cầm trong một căn phòng giống như một chú chim đang bị nhốt trong
lồng, hàng ngày chỉ có bóng đêm và những bóng hình mờ ảo làm bạn với mình. Cô
lại bất giác đưa tay lên sờ cổ, cô đang mặc một chiếc váy ngủ rộng cổ, sợi dây
chuyền mắt mèo không phát ra một thứ ánh sáng hào quang rực rỡ như buổi tối,
nhưng chỉ cần đeo sợi dây chuyền này trên cổ, Vũ Nhi luôn cảm thấy có một khí
chất đặc biệt.

Vũ Nhi lặng lẽ ngắm mình vào mắt mèo trong gương, cô cảm thấy
mình đeo sợi dây chuyền này rất hợp, có lúc cô còn cảm thấy mặt ngọc mắt mèo
này không chỉ là món đồ trang sức, mà nó giống như một phần của cơ thể cô,
giống như đôi mắt của cô. Cô nghĩ, nhiều năm trước đây, có lẽ mẹ Đồng Niên cũng
đã đeo sợi dây chuyền này ngồi trước gương ngắm mình mà xót thương cho số phận
mình.

Bỗng nhiên cô cảm thấy, mỗi lần cô ngồi trước bàn trang điểm,
dòng chảy thời gian dường như đang quay ngược lại, từ trong ký ức sâu thẳm,
những người phụ nữ đã từng ngồi soi trước tấm gương này dường như đang sống
lại, lại xuất hiện trên một góc độ nào đó của tấm gương, hoặc đang dùng chiếc
lược gỗ chải mái tóc đã đen mượt, hoặc hát thầm một bài hát thịnh hành thời đó,
hoặc... đưa tay lên sờ mặt sợi dây chuyền mắt mèo đang đeo trước ngực.

Vũ Nhi trở lại bên cửa sổ, ánh nắng hiếm hoi của ngôi nhà đen
đang chiếu rọi vào bệ cửa sổ, phát ra những tia sáng chói lòa, cô để ánh nắng
chiếu vào mắt mèo của sợi dây chuyền. Bỗng nhiên từ mặt sợi dây chuyền phản lại
một tia sáng trắng giống như mắt mèo trong nắng, rất thần bí khó hiểu. Tia sáng
phản quang từ mắt mèo chiếu vào mắt cô, khiến cô chói mắt, đến nỗi chân cô như
đứng không vững, cô như mất đi thăng bằng và sắp ngã về phía trước, may mà cô
bám được vào thành cửa sổ mới không bị ngã xuống dưới. Nhưng nửa người cô đã bị
nhào ra bên ngoài cửa sổ, giờ đây cô chỉ nhìn thấy những đám cỏ mờ mờ dưới
những gốc cây, bức tường bao quanh đổ nát, và cả tia sáng mờ mờ phản chiếu lại
từ mắt mèo. Vũ Nhi không chịu nổi, đưa tay lên che ánh sáng phản quang đó, cô
đu người trở vào bên trong cửa sổ.

Lưng cô đầm đìa mồ hôi, Vũ Nhi ra khỏi chỗ đang đứng. Cô
không hề cảm thấy đói, nên cũng không xuống tầng trệt để ăn, mà cô đi vào hành
lang tối om, mở cửa phòng bên cạnh. Cô lại nhìn thấy một tủ sách rất to và một
bàn viết, trong căn phòng toát ra một mùi ẩm mốc, khiến Vũ Nhi không thở được,
cô vội mở cửa sổ hít thở không khí bên ngoài, mới cảm thấy dễ chịu hơn. Tủ sách
xếp từng hàng sách cũ, cô lấy một quyển sách xếp bên ngoài, đó là cuốn sách
xuất bản những năm 80, từ những trang giấy tỏa ra mùi mốc meo, tên sách là “Những
cuộc đấu tranh của quan Địch - Tứ tất bình”, tác giả là Robert Hans ven Gulik.

Vũ Nhi đã từng nghe đến Robert Hans ven Gulik, ông là người
Hà Lan, đã từng làm đại sứ tại Trung Quốc, là một hán học giả nổi tiếng. Vào
những năm 50, 60 ông đã viết một loạt các truyện trinh thám về những cuộc điều
tra của quan Địch bằng tiếng Anh, viết về các câu truyện trinh thám của minh
thần Địch Nhân Kiệt thời Nữ hoàng đế Võ Tắc Thiên đời Đường, bộ truyện này đã
từng được người phương Tây gọi là bộ truyện trinh thám Sherlock Holmes của
Trung Quốc.

Bỗng nhiên Vũ Nhi nhớ lại một bộ phim trong nước sản xuất
trước đây cô đã xem gọi là “Những vết máu trên bình phong”, bộ phim này được
xây dựng dựa theo “Tứ bất bình” trong tập truyện Những cuộc điều tra của quan
Địch của Robert Hans ven Gulik, Vũ Nhi vẫn nhớ rõ những hình ảnh trong đoạn
cuối cùng của bộ phim, Địch Nhân Kiệt đã vạch trần một vở kịch rất ly kỳ và ghê
rợn mà chủ mưu là Đằng huyện lệnh, phơi bày một linh hồn xấu xa tội lỗi đã được
giữ kín từ lâu, hóa ra đằng sau một hung án, ngoài sự cố còn tiềm ẩn một kế
hoạch mưu sát ghê sợ hơn rất nhiều. Nghĩ đến đây, cô bất giác đưa tay lên xoa
ngực, cô không tưởng tượng được tác giả người Hà Lan Robert Hans ven Gulik làm
thế nào mà viết được một câu chuyện về đời Đường khiến người ta phải rùng mình,
đọc xong rồi nghĩ lại vẫn cảm thấy sợ.

Cô lại lục lọi tủ sách, và tìm được hơn chục quyển truyện
khác của tập truyện Những cuộc điều tra của quan Địch, như “Hồ ly đen”, “Hồng
Các Tử”, “Triều Vân Quan”, “Vụ án quanh hồ”, “Vụ án mê cung”..., trong đó có
nhiều quyển có lớp bụi dày đặc, nhưng có những trang sách lại vô cùng sạch sẽ,
giống như có ai đó thường xuyên giở những trang sách này ra để xem, Vũ Nhi sợ,
rõ ràng là ngôi nhà đen đã bị bỏ hoang mười mấy năm, cô không dám nghĩ tiếp nữa.

Trước mắt cô chỉ là một phần nhỏ trong bộ truyện “Những cuộc
điều tra của quan Địch” phiên bản tiếng Trung được xuất bản vào đầu những năm
80 được cất giữ trong tủ sách. Hầu hết sách trong tủ đều là những quyển được
viết bằng chữ phồn thể được xuất bản vào những năm 30 trong đó có một tập
truyện “Tập truyện trinh thám Hoắc Tang” của Trinh Tiều Thanh. Vũ Nhi cũng
không hiểu nổi làm thế nào mà những bộ truyện này được lưu giữ đến tận bây giờ,
có lẽ khi ngôi nhà đen mới vừa xây dựng xong, những bộ truyện này đã được đưa
đến cất giữ ở phòng sách này, nó vẫn được lưu giữ qua cả thời kỳ “Cách mạng văn
hóa” thì quả là một kỳ tích, ngày nay có lẽ những cuốn sách, cuốn truyện này đã
trở thành báu vật của những nhà sưu tầm. Vũ Nhi còn tìm thấy một số quyển sách
bán rất chạy thời kỳ đó, như là tiểu thuyết của Trương Hận Thúy, tập thơ của Từ
Chí Ma, hay là phiên bản tiếng Trung sớm nhất của tập truyện “Bộ truyện trinh
thám của Sherlock Holmes”. Tầng trên cùng của tủ sách còn có các sách đóng bằng
chì được bọc gờ cẩn thận, hầu hết là các tiểu thuyết trinh thám đời nhà Minh,
nhà Thanh.

Sau bữa cơm trưa, Vũ Nhi quay lại thư phòng, cô đọc cuốn “Những
cuộc điều tra của quan Địch”. Cho đến khi trời chập choạng tối, Vũ Nhi mới gấp
sách lại, cô không dám ở lại trong căn phòng này vào buổi tối, ngồi một mình
dưới ánh trăng cùng với tủ sách cổ. Lúc này, cô nghe thấy tiếng bước chân nặng
nề từ ngoài hành lang vọng vào. Tiếng bước chân khiến tim Vũ Nhi vừa đập nhanh
lại vừa hoảng loạn, cô rón rén ra mở cửa, nhìn thấy một bóng người đang đi về
phía cô.

“Ai đấy?”

“Là anh đây.” Đồng Niên lên tiếng, rồi tiếp tục bước tiếp về
phía cô, mở cửa thư phòng. Vũ Nhi đi sau anh, nhìn anh xách một cái túi rất
nặng. Đồng Niên nhìn tủ sách và bàn viết, lạnh lùng nói: “Em đã đọc sách ở đây
rồi à?”

“Vâng, không được sao anh?”

“Đương nhiên là được rồi.”

Đồng Niên không nói thêm gì nữa, anh lấy từ trong túi ra một
chiếc máy quay camera, rồi đứng lên bàn viết lắp máy quay lên tường, anh còn
lấy ra vài sợi dây điện, một đầu cắm vào máy quay, một đầu cắm vào ổ điện. Vũ
Nhi quan sát hành động của Đồng Niên, cảm thấy rất khó hiểu, cuối cùng cô không
chịu thêm được nữa vội lên tiếng hỏi: “Đồng Niên, anh đang làm gì thế?”

“Anh đang lắp máy camera theo dõi.”

“Thế hóa ra cả ngày hôm nay anh đi ra ngoài là để mua những
thứ này sao?”

“Không phải mua mà là thuê. Hôm nay anh đã đến công ty bảo
đảm an ninh, và tổng cộng là anh đã thuê 20 cái camera.”

“Cái gì?” Vũ Nhi há hốc mồm: “Anh lắp đặt nhiều máy camera
thế để làm gì?”

Đồng Niên vừa tiếp tục đứng trên bàn viết làm công việc của
anh vừa nói: “Vũ Nhi, rồi em sẽ hiểu.”

Vũ Nhi lắc đầu, đi ra khỏi phòng, cô đến phòng ngủ, chỗ góc
tường và trần nhà cô cũng phát hiện thấy một máy camera. Máy camera đó giống
như một đôi mắt vô cảm cứ trợn trừng dõi theo cô, cô vội vàng lùi lại vài bước,
nhìn kỹ nó, rồi bất giác đưa tay lên che mặt và chạy ra khỏi phòng. Cô xuống
tầng một, ở góc tường phòng khách cô cũng thấy có máy quay, rồi đến phòng bếp,
lối đi, cô mở hết cửa của các phòng tầng một và phát hiện phòng nào cũng bị lắp
camera. Trong một căn phòng để trống, còn để một thiết bị theo dõi và điều
khiển mới tinh. Vũ Nhi không dám tin vào mắt mình nữa, cô lại chạy lên tầng
hai, vừa đúng lúc Đồng Niên đang từ trong thư phòng bước ra, đi về hướng mấy
phòng cuối hành lang, cô đuổi theo đằng sau anh, hỏi: “Đồng Niên, đầu óc anh có
vấn đề phải không?”

Đồng Niên không trả lời, anh mở cửa phòng, rồi bật đèn, đây
là một căn phòng trống, không có bất cứ một đồ đạc gì, cửa sổ mở toang, một làn
gió từ ngoài thổi vào, làm rối tung tóc Vũ Nhi. Đồng Niên quay đầu lại, nhìn cô
với một ánh mắt rất kỳ quặc, từ từ nói: “Vũ Nhi, anh làm như vậy là vì sự an
toàn của chúng ta.”

“An toàn?” Vũ Nhi không hiểu nổi anh đang nói gì, cô lắc đầu
rồi nói: “Anh nên đến khám bác sĩ tâm lý, ngày mai em sẽ gọi điện cho bác sĩ Mễ.”

“Tùy em thôi.” Đồng Niên nói điềm nhiên như không, tiếp đến,
anh lấy từ trong túi xách ra thêm một máy camera nữa, và lại tiếp tục công việc
của mình.

Vũ Nhi không muốn ở đó
nữa, cô quay trở lại phòng ngủ, nhìn máy camera với vẻ mặt đầy bực tức, đột
nhiên cô cảm thấy hình ảnh cô dưới ống kính của máy quay này, giống như đang
không mặc quần áo. Vũ Nhi không nhìn nó nữa, cô nằm vật ra giường khóc thầm.

Báo cáo nội dung xấu