Mắt mèo - Chương 46 - 47 - 48 - 49
Chương 46
Vũ Nhi dậy rất muộn, đầu cô gối lên cánh tay của Đồng Niên,
nhìn ra ngoài bầu trời âm u bên ngoài cửa sổ. Đồng Niên bỗng trở mình, nói nhỏ
bên tai cô: “Bây giờ em còn sợ nữa không?”
Cô không biết nên trả lời ra sao, đành nhắm mắt lại.
“Vũ Nhi, anh biết em sợ nhất gian phòng này, thế nên chúng ta
cần phải ngủ ở đây, bởi vì chỉ có ở chính nơi sợ hãi nhất mới có thể thực sự
khắc phục được nỗi sợ hãi.”
“Không, chúng ta mãi mãi không thể nào khắc phục được sự sợ
hãi mà ngôi nhà đen đã gây ra.” Vũ Nhi nhắm chặt mắt nói, cô vẫn không dám nhìn
vào căn phòng này, cô sợ sẽ phát hiện ra thứ gì đó thật sự đáng sợ trong một
góc nào đó trong căn phòng, cô tiếp tục nói: “Tối qua, em nghe thấy một số âm
thanh kỳ quái, điều khiến em sợ hãi chính là những âm thanh đó phát ra từ thư
phòng, ngay sát cạnh phòng ngủ của chúng ta. Sau đó, em nhìn vào trong thư
phòng qua mắt mèo, em nhìn thấy trong thư phòng lấp lánh ánh nến, em sợ hãi hồn
bay phách lạc, chỉ có thể chạy lên đây.”
Đồng Niên không nói gì nữa, sắc mặt anh trở nên vô cùng nặng
nề, dường như đã nhìn thấy ánh nến lờ mờ đó. Sau giây lát, anh bật dậy, ra khỏi
giường, mở cửa phòng.
“Anh đi đâu đấy? Có phải anh đi xem máy camera không?” Cô hơi
hoảng sợ, không biết tối qua trong máy quay được những gì?
“Không, anh chợt nhớ ra, hôm nay anh đã hứa với La Tư, anh
phải đi chụp ảnh phố Đông Lục Gia Thủy cho tòa soạn.” Anh vội mặc quần áo, vừa
vội vàng nói.
“Bây giờ anh đi luôn sao?” Vũ Nhi vẫn muốn giữ anh lại.
“Đúng vậy, giờ đã muộn mất rồi, anh buộc phải nhanh chóng đến
đó. Hôm nay là thứ bảy, em hãy ngủ tiếp đi, trong tủ lạnh có bữa sáng và bữa
trưa đấy. Được rồi, anh phải đi đây.”
Vũ Nhi đành bất lực gật đầu, dõi theo bước chân Đồng Niên, đi
ra ngoài. Một mình cô ngồi trên giường, cuối cùng cũng bạo gan nhìn khắp căn
phòng, mặc dù cửa sổ đang mở, có gió thoảng thổi vào, nhưng cô vẫn cảm thấy có
mùi vị gì rất đặc biệt trong căn phòng này.
Cô lắc lắc đầu, nghĩ bụng, có lẽ đây là tác dụng của cảm giác
đầu tiên. Lần đầu tiên khi cô bước vào căn phòng này và phát hiện ra Đồng Niên
đang nằm trên sàn, cô cảm thấy nghẹt thở và buồn nôn. Mà thứ cảm giác đầu tiên
luôn giữ lại rất lâu, thực sự đúng như vậy không? Vũ Nhi tự hỏi mình, khi ánh
mắt cô dừng lại ở bức tường, cô lại lắc đầu.
Vẫn là bức tường màu trắng đó.
Ba bức tường khác nhau đều dán giấy hoa văn màu xanh, mặc dù
những giấy dán tường ấy đều đã bong tróc gần hết, nhưng nó vẫn ánh lên màu xanh
ngọc. Còn bức tường trước mặt Vũ Nhi lại trống trơn, chỉ quét vôi trắng, ngoài
ra chẳng còn gì, giống như một tờ giấy trắng đang chờ được vẽ màu lên đó.
Bức tường này khiến cô nghẹt thở.
Hơi thở của Vũ Nhi ngày càng gấp, cô sờ lên ngực mình. Cô vội
xuống khỏi giường, bước đến trước bức tường đó, cô luôn có cảm giác bức tường
đó dường như có linh hồn, đang nhìn cô.
Cô giơ tay ra, đầu ngón tay chạm vào bức tường, cảm giác lạnh
buốt tới tận xương tủy, cô thụt lùi lại một bước, như thể bị điện giật vậy. Cô
sờ ngón tay mình, đầu ngón tay tê cứng, như là không thuộc về cô nữa.
Vũ Nhi không nhìn bức tường đó nữa, cô cảm thấy khó thở, vội
vàng vươn người ra ngoài cửa sổ hít thở bầu không khí trong lành. Cô chống 2
tay lên bậu cửa sổ, ngửa mặt nhìn bầu trời, lúc này đây, cô chỉ khao khát tự do.
Bỗng cô thấy dưới cánh tay trái của mình hơi gợn, cô nhấc tay lên, nhìn thấy ở
góc khuất của bậu cửa sổ có mấy vết khắc nho nhỏ.
Vũ Nhi lấy tay lau, phát hiện ra đó là vết khắc hai chữ cái “J.
S.” đằng sau chữ cái còn có một dấu chấm nhỏ, có vẻ như là tên người viết tắt.
Cô lại đọc thầm một lượt “J. S.”. Đây là tên gì nhỉ? Ai lại
khắc lên đây nhỉ? Vũ Nhi thở dài, cô thoáng sợ hãi, như thể trong hai chữ cái
này còn ẩn giấu những tình tiết khó có thể nói được thành lời.
Rồi cô nhanh chóng chạy ra được khỏi phòng. Phía bên trên
hành lang tầng ba có một cái giếng trời, chút ánh sáng yếu ớt giống như nguồn
nước khoáng trong lành, chiếu xuống hành lang, giúp cô nhìn rõ nơi đây. Hành
lang tầng ba trông có vẻ ngắn hơn hành lang tầng hai, có thể do phong cách
thiết kế mái kiểu Pháp dốc hai bên, tạo thành chóp nhọn, làm cho không gian
trên đỉnh mái càng trở nên chật chội.
Cô thận trọng đi một vòng hành lang, trên tầng ba chỉ có cả
thảy ba phòng. Cô đi đến trước cửa phòng thứ hai, một con mắt mèo trên cánh cửa
đang lạnh lùng nhìn cô. Vũ Nhi ghé sát mắt vào con mắt mèo lắp ngược, nhìn vào
trong phòng.
Một vệt bóng đen vụt lướt qua xuất hiện trong mắt mèo.
Vũ Nhi lùi lại một bước, nhịp tim đập điên cuồng, cô sờ tay
lên ngực mình, rồi lại nhìn lên giếng trời trên đầu, cô quyết định phải vào xem.
Cô hít thở một hơi thật sâu, sau đó nhẹ nhàng đẩy cửa phòng.
Trong phòng không có ai.
Lúc này, Vũ Nhi mới thở phào, cô nhận thấy lớp bụi trong
phòng không dày như trong tưởng tượng của cô, ánh sáng chan hòa, chiếu rọi từng
ngóc ngách trong gian phòng. Đồng thời ánh sáng dịu dàng cũng chiếu sáng tấm
gương và những bức tranh treo trên tường.
Cô nhận ra trên tường treo khá nhiều bức tranh sơn dầu. Ngoài
ra trên tường còn có một gương lớn chạm tới tận sàn, đang phản chiếu ánh sáng. Vũ
Nhi cảm thấy ánh sáng phản quang của chiếc gương này hơi chói mắt. Các bức
tranh này có kích thước trung bình, dường như đều bị bao phủ bởi một lớp bụi mỏng,
màu sắc của chúng cũng bị phai nhạt theo năm tháng. Vũ Nhi thoáng run rẩy, cô
lại ngẩng đầu nhìn bốn góc phòng, không nhìn thấy máy quay, chứng tỏ Đồng Niên
cũng chưa từng bước vào căn phòng này. Sau đó, cô bước tới bức tranh gần mình
nhất, cô không quan tâm nó bám đầy bụi, giơ tay ra nhẹ nhàng phủi lớp bụi đang
che phủ bức tranh.
“Ngôi nhà đen.”
Cô chợt thốt lên, bức tranh đầu tiên chính là ngôi nhà đen. Phong
cách toát ra từ toàn bộ bức tranh là sự âm u, màu sắc thiên về gam màu trầm,
lạnh, bầu trời có chút màu đỏ tía, chắc là vẽ cảnh bên ngoài ngôi nhà đen vào
lúc hoàng hôn. Bút pháp của họa sĩ rất tinh tế, thể hiện mọi chi tiết của ngôi
nhà đen quan sát được ở góc độ đó. Một cột ống khói cao cao, từ trong ống khói
nhả ra những đám khói đen dày đặc. Vũ Nhi còn chưa từng sử dụng đến bếp lò ở
phòng khách dưới tầng một. Lúc này, nhìn thấy ngôi nhà đen và khói đen của cột
ống khói trong bức tranh, cô bất giác nảy sinh ra những liên tưởng hãi hùng.
Vũ Nhi đứng trước bức tranh thứ hai, cũng rất nhẹ nhàng phủi
đi lớp bụi. Cô nhận ra, bức tranh này vẽ chính là vẽ căn phòng này, giữa bức
tranh là cửa sổ căn phòng này, từ trong cửa sổ có thể nhìn thấy cửa sổ tầng ba
của căn nhà đối diện. Vũ Nhi nhìn bức tranh, điều chỉnh vị trí đứng của mình,
đến tận khi khung cảnh hiện ra trước mắt cô trùng hợp với toàn bộ nội dung
trong bức tranh. Đúng vậy, chính là chỗ này, họa sĩ đã ngồi ở chính vị trí này
để vẽ, cửa sổ đối diện được vẽ rất tỉ mỉ, rõ nét, cả bức tranh tạo cho ta cảm
giác giống như một khung cảnh nhỏ được lồng trong khung cảnh lớn.
Tiếp đến, Vũ Nhi lau bức tranh thứ ba, cô kinh ngạc nhận ra,
nội dung bức tranh chính là thư phòng của tầng hai. Bức tranh này vẽ cảnh ban
đêm, bên ngoài cửa sổ thư phòng là một màn đêm dày đặc, trên bàn viết có thắp
một cây nến, tỏa ra thứ ánh sáng mờ ảo hiu hắt, chiếu sáng được giá sách và một
cuốn sách đang để trên bàn. Cuốn sách đã được giở ra, dường như có thể nhìn
thấy cả số trang, bị ánh nến chiếu lên màu đỏ rực. Cô lập tức nhớ lại cảnh
tượng cô nhìn thấy qua mắt mèo trong thư phòng tối qua, lập tức lùi lại, rồi
chuyển sang bức tranh thứ tư.
Cô vẫn cẩn thận phủi bụi, cô nhận ra bức tranh thứ tư là phía
sau của một người phụ nữ. Người phụ nữ nằm dưới sàn, để tấm lưng trần, mái tóc
dài đen nhánh cũng phủ lên sàn, cơ thể hơi cuộn lại, nhưng vẫn có thể nhìn rõ
chỉnh thể, một người phụ nữ có thân hình hoàn mỹ, chỉ có điều quay lưng lại với
Vũ Nhi, không thể nhìn được mặt cô ta. Nhưng điều thực sự khiến Vũ Nhi sửng sốt
chính là trên tấm lưng trần của người phụ nữ này có rất nhiều vết thương. Đúng
vậy, những vết thương này chằng chịt giống như những con rắn độc màu tím tái,
đang cuốn chặt lấy cơ thể của cô, dường như là bị đánh đập bởi những vật cứng. Vũ
Nhi không dám nhìn những vết thương này nữa, cô bước đến nhìn bức tranh thứ năm.
Vũ Nhi có cảm giác bức tranh này giống như một tấm gương, cô
lập tức giơ tay ra lau bề mặt bức tranh, quả nhiên, trong bức tranh là một tấm
gương, trong gương vẽ ảnh toàn thân của một người phụ nữ.
Vũ Nhi lại nhìn sang tấm gương bên cạnh bức tranh này, đúng
là tấm gương này, người vẽ tranh chính là nhìn thẳng vào gương mà vẽ, tức là
đây là một bức tranh tự họa. Người phụ nữ trong tranh mặc một bộ váy màu trắng,
khuôn ngực đầy đặn, cánh tay trắng ngần, trước ngực người phụ nữ đeo một sợi
dây chuyền, và mặt sợi dây chuyền trong tranh chính là mặt đá mà Vũ Nhi quá
quen thuộc, đó chính là sợi dây chuyền đang đeo trước ngực Vũ Nhi. Cô cúi đầu,
nhìn mặt đá mắt mèo trước ngực mình, rồi lại nhìn vào mặt đá trong bức tranh,
không thể nào nhầm lẫn được, chính là nó, cùng một mặt đá mắt mèo. Vũ Nhi hơi
run run, dường như mặt đá trước ngực mình bỗng chốc chui vào bức tranh, cô lấy
tay sờ sờ nó, đồng thời cũng sờ thấy nhịp tim đập loạn xạ của mình.
Ánh mắt Vũ Nhi chuyển dời từ cái cổ thon thả, trắng ngần của
người phụ nữ trong tranh lên phía trên, nhưng cô chợt khựng lại, vì khuôn mặt
người phụ nữ trong tranh đã bị xóa bởi mực tàu đen, nói một cách chính xác hơn,
có lẽ đã bị che khuất. Cả khuôn mặt đều trở thành một khối đen sì, không biết
ai đã bôi lên đó màu mực đen, chiếm cả toàn bộ vị trí khuôn mặt, khiến cho
người phụ nữ trong tranh giống như một nữ đạo tặc trùm mặt vải đen, thậm chí
giống một xác chết nữ không đầu.
Ngắm nhìn bức tranh này, hơi thở Vũ Nhi ngày càng gấp, cô lùi
lại, đứng trước tấm gương chạm tới tận sàn nhà ở bên cạnh, có thể, những năm
trước, người phụ nữ trong tranh cũng đứng trước gương như Vũ Nhi lúc này để vẽ
tranh tự họa.
Vũ Nhi nhìn mình trong tấm gương lớn, bây giờ cô mới để ý và
nhận ra mình cũng mặc một bộ váy trắng, giống y như người phụ nữ trong tranh,
đặc biệt là sợi dây chuyền mắt mèo trước ngực, chỉ cần lấy một vật màu đen che
trước mặt cô, thì chính là bản sao của bức tranh cô vừa xem.
Ánh sáng phản quang của tấm gương càng lúc càng nhức mắt, Vũ
Nhi không dám nhìn mình trong gương nữa, lập tức tránh sang một bên, và trước
mắt cô xuất hiện bức tranh thứ sáu. Chính là bức tranh cuối cùng - mắt mèo.
Cô kinh ngạc nhận ra, bức tranh trước mắt cô giống y hệt bức
tranh cô nhìn thấy tại phòng khám của Mễ Nhược Lan mấy hôm trước. Đặc tả khuôn
mặt của một con mèo trắng, đôi mắt mê hồn của nó toát ra tia nhìn thần bí, cứ
nhìn chằm chằm vào mắt Vũ Nhi.
Cô lùi lại mấy bước, rồi quay đầu nhìn năm bức tranh khác
trong phòng, những bức tranh này đều khiến cô sợ hãi tột cùng.
Bỗng cô nghe thấy tiếng mèo kêu ở phía sau, cô suýt hét toáng
lên, sợ hãi quay đầu lại, cô nhìn thấy một con mèo trắng tuyệt đẹp đó đang đứng
trong phòng.
Con mèo nhìn Vũ Nhi với ánh mắt rất kỳ lạ. Cô không dám nhìn
nữa, mà quay đầu nhìn bức tranh cuối cùng, giống y như lúc này đây, ánh mắt của
con mèo đang đứng trên sàn và con mèo trong tranh không có bất cứ sự khác biệt
nào, bức tranh cuối cùng cứ như thể vẽ chính con mèo đang đứng dưới sàn lúc này.
Cuối cùng, Vũ Nhi không chịu đựng được thêm nữa, cô vòng qua
con mèo, vội vàng hoảng hốt chạy ra ngoài, chạy một mạch xuống phòng khách ở
tầng trệt rồi bắt đầu thở dốc.
Chương 47
Diệp Tiêu nhìn thấy Vũ Nhi lao ra khỏi phòng tranh ở tầng 3
của ngôi nhà đen. Anh cầm kính viễn vọng, ngồi ở một góc bên bậu cửa sổ, thận
trọng quan sát nhất cử nhất động trong ngôi nhà đen đối diện. Từ vị trí này,
anh có thể nhìn thấy mọi việc xảy ra trong ngôi nhà đen qua cửa sổ để ngỏ ở
tầng ba của ngôi nhà đen, chỉ có những bức tranh đó, bởi vì không trực diện với
cửa sổ, nên có chút ánh sáng phản quang, không nhìn được rõ.
Anh đã ở đây theo dõi ba đêm liền, nhưng đáng tiếc là ngoài
việc phát hiện ra tối nào Đồng Niên cũng lên tầng ba ngủ thì chẳng thu hoạch
được gì. Điều khiến anh ngại ngùng hơn là sáng sớm ngày hôm kia, anh còn tận
mắt chứng kiến chuyện riêng tư nhất của Đồng Niên và Vũ Nhi, mặc dù anh đã nhắm
mắt lại, nhưng vẫn nhìn thấy mọi bộ phận trên thân thể Vũ Nhi.
Buổi sáng sớm hôm đó, anh bỗng cảm thấy mình có tội, anh nhớ
đến Tuyết Nhi, anh đã hứa với Tuyết Nhi nhất định phải bảo vệ em gái của cô,
thế mà giờ đây, anh lại trở thành một kẻ nhìn trộm thân thể Vũ Nhi, thế nên anh
cảm thấy có lỗi với Tuyết Nhi.
Diệp Tiêu chợt cảm thấy những việc mình làm ở đây có gì đó
thật bẩn thỉu, dù anh đã báo cáo với lãnh đạo, đồng thời được sự chấp thuận của
lãnh đạo mới đến đây canh phòng theo dõi ngôi nhà đen, bởi vì anh tin chắc vụ
tự sát của Thành Thiên Vũ một năm trước có quan hệ mật thiết với ngôi nhà đen. Thế
nên, anh bắt buộc phải dùng đến phương án này sao? Anh không chỉ theo dõi ngôi
nhà đen đối diện, mà cả hai con người sinh sống trong ngôi nhà, anh theo dõi
từng nhất cử nhất động của đôi nam nữ, thậm chí cả chuyện riêng tư nhất cũng bị
anh tận mắt chứng kiến.
Trong lúc đang suy nghĩ vẩn vơ, điện thoại di động của anh
chợt vang lên.
“Alô, anh Diệp Tiêu à?” Giọng nói của Vũ Nhi vang lên.
“Anh đây, có chuyện gì vậy em?” Anh lập tức nhìn về hướng
tầng hai của ngôi nhà đen, nhưng không nhìn thấy Vũ Nhi, anh đoán chắc là Vũ
Nhi đang gọi điện thoại ở tầng trệt, một ý nghĩ bỗng lướt qua đầu anh. Lẽ nào
Vũ Nhi đã phát hiện ra mình.
Nhưng anh đã nhanh chóng loại bỏ khả năng này, Vũ Nhi nói
trong điện thoại: “Anh Diệp Tiêu, anh đang ở đâu?”
Diệp Tiêu suy nghĩ một lát rồi nói: “Anh đang ở đảo Sùng
Minh, có chuyện gì không em?”
“Sùng Minh, xa quá, vậy thì thôi. Em chỉ, em chỉ định nói
chuyện với anh thôi mà.”
“Đã xảy ra chuyện gì vậy? Nếu em cần, anh sẽ đến ngay.”
“Không, không cần đâu anh ạ.”
“Vũ Nhi, em đừng sợ, hãy tin anh, anh luôn bảo vệ em,” Diệp
Tiêu nhìn ngôi nhà đen đối diện và nói.
“Cám ơn anh, tạm biệt anh.” Vũ Nhi gác máy.
Mấy phút sau, Diệp Tiêu nhìn thấy Vũ Nhi bước vào thư phòng ở
tầng hai. Trông bộ dạng cô hết sức cảnh giác, tỉ mỉ quan sát tất cả mọi thứ
trong phòng, đặc biệt là cái bàn viết. Hình như cô không phát hiện ra điều gì,
sau đó ngồi xuống bàn. Mặt cô bỗng chuyển hướng ra phía ngoài cửa sổ, nhìn đúng
hướng của Diệp Tiêu, Diệp Tiêu vội vàng trốn vào bức tường cạnh cửa sổ.
Vài phút trôi qua, lúc Diệp Tiêu thò đầu ra ngoài bệ cửa sổ
nhìn về phía ngôi nhà đen, phát hiện ra Vũ Nhi đã ngủ gục dưới bàn viết trong
thư phòng tầng hai.
Mái tóc Vũ Nhi xõa ra, phủ lên bàn viết.
Bất giác, Diệp Tiêu có cảm giác muốn được vuốt ve mái tóc của
Vũ Nhi.
Chương 48
Cơn mưa ngâu thực sự cuối cùng cũng đã đến.
Ban đêm nước mưa ào ào va vào cửa sổ kính, phát ra thứ âm
thanh kỳ lạ, trong vườn hoa nhỏ bên ngoài cửa sổ có rơi rụng nhiều. Thế nhưng,
Mễ Nhược Lan dường như chẳng bận tâm đến điều đó. Một tờ giấy trải ra trên bàn,
chiếc bút vẽ trong tay cô đang vẽ những đường kẻ kỳ quái, người trợ lý của cô
trước khi ra về đã hỏi cô những đường kẻ và hình ảnh này là gì, cô trả lời: “Tôi
đang vẽ giấc mơ của Đồng Niên.”
Đồng hồ chỉ đến số 11, chuông điện thoại bỗng vang lên. Cô
đặt chiếc bút vẽ trong tay xuống, nhấc điện thoại, trong điện thoại vang lên
giọng nói trầm đục của Hứa Văn Minh: “Nhược Lan, em đang ở đâu?”
“Em đang ở phòng khám, anh sao vậy?” Cô lập tức nhận ra giọng
nói của Hứa Văn Minh có gì đó khác thường, trong giọng nói của anh có sự run
rẩy sợ hãi chưa từng có.
“Em, em, ở chỗ em không sao chứ?” Anh nói lắp bắp.
“Đương nhiên là không sao, mọi việc đều bình thường.”
“Thực sự không sao chứ? Ừ, không sao là tốt rồi.”
“Muộn thế này, anh gọi để hỏi điều này à? Hãy nói cho em
biết, anh đã xảy ra chuyện gì vậy?”
“Để đến mai nói sau, tạm biệt em!” Hứa Văn Minh gác máy.
Mễ Nhược Lan nhìn ống nghe đang phát ra tiếng tút... tút... tút...
tút, chợt nghĩ ra điều gì, cô vội cầm bút, viết lên giấy một hàng chữ: Lần đầu
tiên anh ấy sợ hãi như vậy.
Khi cô vừa mới đặt điện thoại xuống, tiếng chuông lại vang
lên.
Mễ Nhược Lan lắc đầu, vừa cầm điện thoại lên đã nói: “Hứa Văn
Minh, anh lại định hỏi chuyện gì vậy? Anh mau nói cho em biết rốt cuộc là có
chuyện gì?”
Đầu dây bên kia là một khoảng im lặng rợn người.
Cô nhận ra ngay mình đã nhầm, đây không phải là cuộc điện
thoại Hứa Văn Minh gọi đến, cô lập tức đính chính lại: “Xin lỗi, đây là phòng
khám tâm lý của Mễ Nhược Lan, xin hỏi ai đấy ạ?”
Đầu dây bên kia vẫn im lặng, bỗng từ trong điện thoại phát ra
tiếng mưa rơi xuống nền đất, trong tiếng mưa hỗn loạn đó còn kèm theo hơi thở
nhè nhẹ, âm thanh kỳ quái này truyền qua điện thoại truyền tới tai Mễ Nhược
Lan, khiến cô nảy sinh ảo giác cứ tưởng miệng của người đó đang áp sát thì thầm
bên tai cô.
“Alô, ai đấy? Có nghe tôi nói không?” Cô tiếp tục nói vào máy
điện thoại.
Phía đầu dây bên kia vẫn giữ im lặng, đến tận khi Mễ Nhược
Lan chuẩn bị gác máy, cô chợt nghe tiếng trong điện thoại: “Bác sĩ Mễ, chào chị.”
“Chào anh, anh muốn nói với tôi chuyện gì?” Cô dịu dàng trả
lời. Cô thường nhận được những cuộc gọi buổi đêm như thế này, thường thì, những
người này cần được tâm sự, mà cô lại là đối tượng tốt nhất để tâm sự. Mễ Nhược
Lan thấy rằng mình là một bác sĩ tâm lý thì phải có trách nhiệm lắng nghe tiếng
lòng của mọi người.
Đầu dây bên kia im lặng hồi lâu, cuối cùng chậm rãi nói: “Tôi
tận mắt chứng kiến một vụ mưu sát.”
Bàn tay cầm điện thoại của Mễ Nhược Lan thoáng run rẩy, sau
đó lại nắm chặt cô bình tĩnh trả lời: “Tôi sẵn sàng nghe.”
Lúc này mưa đêm ngoài cửa sổ vẫn đang gào thét, không biết
trong vườn hoa nhỏ, bao cánh hoa đã rụng rơi.
Chương 49
Vụ án bóp cổ thứ tư.
Sáng sớm trời đổ mưa rào. Diệp Tiêu lái xe đến hiện trường vụ
án gần Từ Gia Hội. Đây là một tòa kiến trúc cao tầng, đi cầu thang máy lên tầng
22, từ cửa sổ hành lang nhìn ra bên ngoài, anh nhìn thấy cả thành phố đều chìm
ngập trong mưa, mấy tòa nhà ở tít đằng xa cũng bị mây mù dày đặc bao vây, như
là ảo ảnh, vài hạt mưa bay vào làm ướt tóc Diệp Tiêu.
Anh lặng lẽ bước vào hiện trường vụ án.
So với ba vụ án trước, hiện trường vụ án lần này trông hơi
lộn xộn, có thể là bởi căn phòng này khá rộng. Đây là căn hộ có một phòng khách
và ba phòng ngủ, diện tích xây dựng khoảng 120m2, còn nạn nhân lại
là một cô gái trẻ sống độc thân. Diệp Tiêu tỉ mỉ quan sát căn hộ rộng rãi, được
trang trí lộng lẫy này, bỗng anh nhớ đến hai nạn nhân của các vụ án bóp cổ trong
hai căn phòng chật chội, thế giới này đúng là không công bằng, anh nói thầm với
mình.
“Cuối cùng anh cũng đã đến, mấy hôm mai phục có thu hoạch gì
không?” Người đồng nghiệp vỗ vai anh, hỏi.
Diệp Tiêu bất lực lắc đầu: “Chẳng thu hoạch được gì.”
Đồng nghiệp nhìn khuôn mặt nhợt nhạt của Diệp Tiêu, nói: “Trông
anh kìa, sắc mặt anh tệ quá, thức đêm đến độ mắt đỏ hoe, anh sẽ hủy hoại sức
khỏe của anh mất, tôi thấy anh không nên nằm chờ ở cái nơi quỷ quái ấy.”
“Tôi chỉ là cảm thấy vụ án bóp cổ liên hoàn có khả năng có
liên quan tới vụ tự sát của Thành Thiên Vũ một năm trước.”
“Tại sao lại có liên quan? Anh không đưa ra được chứng cứ gì,
con người anh có quá tin vào trực giác của mình, theo kinh nghiệm của tôi, phá
án không thể dựa vào trực giác.” Nói xong, đồng nghiệp đưa Diệp Tiêu đến căn
phòng của nạn nhân đang nằm, vừa đi vừa nói: “Từ vụ án thứ ba đến nay, hung thủ
đã im hơi lặng tiếng hơn, anh biết trong lòng tôi phức tạp đến thế nào không?”
“Đương nhiên là tôi có thể hiểu được, chúng ta là cảnh sát,
hy vọng có thể thu được nhiều manh mối về tội phạm, nhưng khi chúng ta có được
nhiều manh mối hơn thì cũng có nghĩa là lại có thêm một người bị sát hại. Có
lúc, chúng ta cũng hy vọng hắn ta sẽ không bao giờ gây án nữa, nhưng nếu như
vậy, có thể chúng ta chỉ dựa vào những manh mối hiện có sẽ không bao giờ bắt
được hắn ta.” Diệp Tiêu thoáng thở dài.
“Đúng vậy, điều này thật quá mâu thuẫn.”
Nạn nhân mặc một bộ đồ ngủ màu trắng nằm ngửa dưới sàn, trên
cổ nổi bật vệt màu đen. Diệp Tiêu không muốn nhìn khuôn mặt nạn nhân, anh biết
nạn nhân của vụ ám sát bóp cổ liên hoàn sẽ có nét mặt như thế nào.
Trong phòng liên tục xuất hiện ánh đèn nhấp nháy, họ đang
chụp lại hiện trường có cả mấy người lấy dấu vân tay và dấu chân, nhưng Diệp
Tiêu hiểu rõ, khả năng lấy được dấu vân tay hoàn chỉnh vô cùng nhỏ bé nhưng dấu
chân thì lại có hy vọng, bởi vì hôm qua trời mưa to, dấu chân bị ướt sẽ lộ rõ. Anh
nhớ rất rõ cơn mưa rào tối qua. Buổi tối, anh nằm một mình trong ngôi nhà đối
diện ngôi nhà đen, chỉ có một manh chiếu, những giọt mưa từ ngoài cửa sổ để mở
bay vào rơi vào người anh, suýt chút nữa làm anh cảm lạnh. Thế nên, sau nửa đêm
anh không dám nằm nữa, chỉ có thể ngồi bên cửa sổ theo dõi ngôi nhà đen đối
diện.
Diệp Tiêu quay người rời khỏi căn phòng nạn nhân đang nằm
đứng trước cửa sổ to rộng chạm đất ở ngoài phòng khách. Nhìn từ đây, tầm nhìn
rất rộng chỉ có điều cơn mưa rào đã khiến cho mọi vật trước mắt đều trở nên mơ
hồ. Diệp Tiêu nói với người đồng nghiệp đứng sát anh: “Tôi cứ cảm thấy hiện
trường vụ án lần này lộn xộn hơn ba vụ án trước.”
“Con mắt anh thật tinh tường. Đúng vậy, nạn nhân của ba vụ án
trước gần như chưa kịp có bất cứ phản kháng gì thì đã bị giết, còn vụ án này
nạn nhân và hung thủ đã xảy ra giằng co. Tôi nghĩ có lẽ nạn nhân có tính cảnh
giác khá cao, cũng có thể là có sức khỏe hơn.”
“Anh không nhận thấy sự thay đổi của hung thủ sao?”
“Sự thay đổi của hung thủ?” Đồng nghiệp hơi ngạc nhiên.
Diệp Tiêu gật đầu sau đó anh từ từ chỉ ngón tay lên trần nhà
phía trên đầu. Đồng nghiệp ngẩng đầu lên, liền kêu lên kinh ngạc: “Trời ơi!”
Bởi vì, anh đã nhìn thấy hai hàng chữ đỏ ở trên trần nhà: “Chẻ
đôi khúc gỗ ta tất sẽ xuất hiện, di chuyển phiến đá ngươi tất sẽ tìm thấy ta.”
Diệp Tiêu lạnh lùng nhìn hai hàng chữ trên đầu trong chốc lát
anh liên tưởng ngay đến cuốn sách “Mắt mèo” anh cầm từ ngôi nhà đen ra. Anh lại
nhìn dãy tủ kệ cửa sổ trên tủ hiện rõ hai vết chân màu đen.
Diệp Tiêu nói với người đồng nghiệp còn đang kinh ngạc: “Chắc
chắn hắn đã giẫm lên tủ để viết chữ lên trần.”
“Nhưng hắn lấy gì để viết nhỉ?”
Diệp Tiêu lạnh lùng nói: “Vừa rồi anh không chú ý thấy ở khóe
miệng nạn nhân có rất ít máu sao?”
“Đúng vậy, ba vụ án trước ở khóe miệng nạn nhân đều chảy rất
nhiều máu.”
Diệp Tiêu gật đầu: “Rõ ràng hung thủ đã lấy khăn để thấm máu
trên miệng nạn nhân, sau đó dùng máu tươi trên khăn viết lên trần nhà, giống
như là họa sĩ dùng giẻ lau chấm vào mực tàu vẽ tranh vậy.” Vừa nói toàn thân
anh vừa run rẩy giống như bị sốt rét.
“Anh sao thế? Có phải là thấm mưa cảm lạnh rồi không?” Đồng
nghiệp vỗ vai anh, hỏi đầy quan tâm.
“Không, tôi không sao. Tôi đang nghĩ, chắc chắn hung thủ cố
tình chơi trò đấu trí với chúng ta.”
Đồng nghiệp gật gật đầu, ánh mắt lạnh lùng nói: “Diệp Tiêu,
anh nói phải, xem ra trước đây tôi đã coi thường anh rồi.”
Lúc này, ngoài trời mưa rất to, Diệp Tiêu và đồng nghiệp của
anh đều ngẩng đầu, nhìn chăm chăm vào mười chín chữ được viết bằng máu trên
trần nhà.
“Chẻ đôi khúc gỗ ta tất sẽ xuất hiện, di chuyển phiến đá
ngươi tất sẽ tìm thấy ta.”

