Mùa cưới - Chương 02
Chương 2
Elsa nhận ra cô không nên gội đầu ngay
khi nước từ vòi sen chạm vào đỉnh đầu cô, nhưng cảm giác đứng dưới làn nước xối
thật dễ chịu. Khách sạn này có những sản phẩm vệ sinh cá nhân cao cấp và thơm
tho và Elsa nghĩ cô nên tận dụng chúng. Cô xứng đáng được dùng chúng. Làm một
phù dâu thay thế tốn nhiều công sức hơn người ta tưởng. Về nhà với làn da mềm mại
và thoang thoảng hương thơm, cô nghĩ, là một đặc quyền xứng đáng. Hơn nữa, vòi
sen trong căn gác mái được cải tạo lại và xưởng làm việc của cô không được tốt
lắm. Cô đứng dưới làn nước lâu đến nỗi cô nghĩ cô sẽ thoát được nhiệm vụ trước
mắt.
Cuối cùng cô quay lại phòng ngủ, cảm
giác sạch sẽ và rạng ngời với cái nách âm ẩm, nhẵn nhụi và thích hợp để được
nhìn thấy. “Đáng lẽ tôi không nên gội đầu mới phải,” cô nói với vẻ biết lỗi.
Bron đang kiểm tra tóc của Ashlyn, nó đã
được bới thành một búi tóc cao tôn thêm vẻ đẹp rạng rỡ của cô ta, và ngẩng lên
nói, “Không sao,” trước khi quay lại với cái vương miện kim cương mảnh mai có
phần chân bằng vàng sáng bóng, đảm bảo rằng không một cái kẹp tóc nào bị lộ, và
chỉ một cơn bão nhiệt đới mới có khả năng đánh bật nó ra khỏi vị trí.
“Cô hài lòng chứ?” Bron hỏi cô dâu qua
chiếc gương.
“Tuyệt lắm,” Ashlyn nói, lần đầu tiên
nhìn thấy mình trong hình ảnh một cô dâu thực thụ. “Trông tôi khá giống Claudia
Schiffer[4], đúng không?”
[4] Một trong những người mẫu thành công nhất
trên thế giới, đạt đến đỉnh cao sự nghiệp vào những năm chín mươi.
“Thậm chí còn xinh đẹp hơn ấy chứ,”
Sarah nói, cười dịu dàng. “Bây giờ, nếu cô không ngại di chuyển sang chỗ khác
và ngồi yên ở chỗ mới đó, chúng ta nên để Bron bắt đầu với Elsa.”
Elsa ngồi trước gương, choàng một tấm vải
trắng, lén nhìn mình qua mớ tóc lòa xòa. Cô thực sự ghét làm tóc và gần đây thường
tự mình cắt nó bằng cây kéo may - nhưng không quá thường xuyên vì sợ cây kéo bị
cùn. Không phải cô ngại cái kết quả cuối cùng, mà cô chỉ ghét dành chừng đó thời
gian để nhìn mình trong gương.
Bron đứng đằng sau cô, cầm tóc Elsa lên
và giơ nó sang bên này rồi lại sang bên kia. “Màu tóc đẹp lắm,” cô nói.
“Cảm ơn,” Elsa lẩm bẩm.
“Và tình trạng của nó rất tốt. Tôi
nghĩ... chúng ta không có nhiều thời gian để bới nó lên, vì vậy cô nghĩ sao nếu
tôi cắt tỉa nó?”
“Chẳng phải việc cắt tỉa sẽ mất nhiều thời
gian hơn là bới nó lên thành búi à?” Elsa nói. Ngày hôm nay cô đã có quá đủ sự
phấn khích rồi.
Bron vừa lắc đầu vừa rùng mình. “Không
phải đâu. Bới tóc mất thời gian hơn. Cắt tỉa và sấy sẽ nhanh hơn nhiều và tôi
nghĩ trông nó sẽ thật tuyệt.”
“Thế còn vòng đội đầu thì sao?” Ashlyn
nói từ chỗ ngồi của mình bên cửa sổ, khi cô đang nhàn rỗi lật giở một cuốn tạp
chí. “Cô ấy phải đội nó.”
“Không thành vấn đề. Cô nghĩ sao, Elsa?”
Elsa không muốn nghĩ gì cả. “Tôi sẽ nhắm
mắt lại,” cô nói. “Cô cứ làm những gì cô cho là tốt nhất.”
“Tuyệt lắm,” Bron khẽ nói, và cầm lược
lên.
Elsa ngồi trước bàn trang điểm, cố gắng
không nhìn vào hình ảnh phản chiếu của mình. Cô đã dành cả cuộc đời lao động để
“phù phép” những tấm vải xinh đẹp thành những bộ váy duyên dáng để giúp biến giấc
mơ của các cô dâu trẻ trở thành sự thật, nhưng cô thực sự ghét chưng diện. Tủ
quần áo của cô chỉ có vài cái quần và vài cái áo màu đen. Cô cảm thấy an toàn nhất trong thứ màu ấy.
Những ngón tay nhẹ nhàng của Bron nâng đầu Elsa lên hoặc thi thoảng di
chuyển nó. Cô chải, cô cắt, và Elsa vẫn không nhìn. Giống như việc dùng các sản
phẩm sữa tắm và dầu gội lúc nãy, việc cắt tóc sẽ biến cái cực hình mà cô sắp phải
chịu đựng trở nên hữu ích, dù nó có thể khiến cô không chịu đựng nổi.
Elsa chưa bao giờ thích làm tâm điểm của sự chú ý và sẽ làm bất cứ điều
gì để tránh được điều đó. Ngay từ hồi còn đi học cô đã rất hay bị đỏ mặt và mọi
người thường trêu chọc cô. Cô vẫn bị đỏ mặt - mặc dù không còn nhiều như trước
- nhưng cái thói quen không bao giờ làm điều gì khiến mọi người nhìn cô đã thấm
sâu vào máu.
Bron nhẹ nhàng trò chuyện với Elsa khi cô làm việc, bình luận về tình trạng
tuyệt vời của mái tóc Elsa. “Và như tôi đã nói, màu tóc cô thật đẹp.”
“Cô không nghĩ tôi nên nhuộm highlight hay làm gì đó đại loại thế sao?”
“Không, nó có màu nâu đậm đáng yêu, và rất bóng mượt. Nhuộm highlight sẽ
làm hỏng nó mất.”
“Ồ.” Elsa ngòi im lặng một lúc trong khi Bron tiếp tục chải và cắt.
“Được rồi,” Bron nói, “bây giờ đến phần trang điểm. Cô có thể nhắm mắt
thoải mái rồi đấy.”
“Vậy ra cô vừa học trang điểm vừa học làm tóc à?” Elsa hỏi, để có chuyện
mà nói.
“Không hẳn. Tôi từng làm cho một công ty truyền hình trong khoảng năm
phút thì chuyển sang làm việc tự do. Có một hôm thợ trang điểm không đến nên
tôi đã làm thay cô ta. Tôi đã xem người ta trang điểm rất nhiều lần rồi nên
cũng học lỏm được ít nhiều. Cô sẽ dễ kiếm việc hơn nếu cô có thể làm cả hai
công việc đó.”
“Vậy là cô làm việc tự do à? Tôi tưởng
cô đang làm trong một tiệm làm đầu.”
“Bây giờ thì tôi đang làm trong một tiệm
làm đầu. Tôi muốn quay lại làm việc tự do, nhưng vấn đề tiền bạc không cho
phép.” Và vấn đề bạn trai nữa, Bron nghĩ, nhưng cô không chia sẻ điều này với
Elsa, người trên danh nghĩa đang là một khách hàng. “Xong rồi, cô nhìn thử
xem,” một lát sau cô nói.
“Ôi Chúa ơi! Kiểu tóc mái bằng!”
“Tôi biết đúng ra tôi nên hỏi ý cô trước,
nhưng có thể cô sẽ không đồng ý.”
“Tôi gần như không nhận ra mình nữa! Mắt tôi trông to quá! Có phải do trang điểm
không?”
Bron lắc đầu. “Tôi không đánh đậm, chỉ tút tát một chút chỗ này chỗ kia
thôi.”
Elsa nhìn người lạ đang chằm chằm nhìn lại mình. Trông cô trẻ hơn đồng
thời cũng sành điệu hơn.
“Oa!” Sarah nói, ngẩng lên khỏi cái bìa kẹp hồ sơ để chiêm ngưỡng cô phù
dâu mới. “Thật là tuyệt vời. Hãy nhìn gò má cô kìa.”
“Trông cô dễ thương lắm,” Ashlyn nói. “Cũng may là cô có tóc nâu, nếu
không thì tôi sẽ ghen tỵ với cô mất.”
“Một mái tóc phù hợp sẽ đem lại hiệu quả đáng kinh ngạc cho cô,” Bron
nói. “Bây giờ đến lượt vòng đội đầu. Cô đã làm những thứ này à?”
“Một người bạn của tôi đã làm chúng. Tôi có thể làm được nhưng thành thật
mà nói tôi quá bận rộn với những cái váy, vì vậy tôi đã nhờ cô ấy làm hộ.”
“Làm thế nào cô cố định được nó? Ồ, tôi hiểu rồi, nhờ những cái lược cài
tóc nhỏ xíu này đây. Tôi hy vọng nó sẽ nằm yên một chỗ. Tóc cô quá bóng mượt,
tôi có thể cần vài cái kẹp ghim.” Cô lùi lại. “Ồ! Đáng yêu quá.”
Elsa chưa từng được khen là đáng yêu kể từ hồi ba tuổi đến giờ, nhưng cô
phải công nhận rằng trông cô khá hơn nhiều. Thói quen làm đẹp bình thường của
cô bao gồm việc đánh răng và bôi kem làm ẩm không đòi hỏi cô phải nhìn vào
gương. Nhìn thấy các nét của mình được làm nổi bật thêm nhờ trang điểm khiến cô
cảm thấy ngỡ ngàng. Đôi mắt cô thực sự khá to, với hàng mi dày; làn da hồng hào
và đôi môi trông đầy đặn hơn. “Ồ, trông tôi dễ thương lạ lùng - chỉ có điều
trông hơi giống một con hươu trong ánh đèn pha. Cảm ơn cô rất nhiều.”
Bron bật cười. “Nếu cô muốn làm một con hươu[5] thì
hãy mặc váy vào đi! Muộn rồi đấy. Tôi có thể thấy Sarah đang nhìn đồng hồ.”
[5] Nguyên
văn: If you want to be a dear,
có nghĩa là “Nếu cô muốn làm một người đáng mến”, được dùng để nhờ vả hay yêu cầu
ai đó làm gì một cách lịch sự. Ở đây Bron chơi chữ vì “dear” (người đáng mến) đồng
âm với “deer” (con hươu).
Elsa chưa đi dự nhiều đám cưới lắm và chưa bao giờ được làm nhân vật
chính. Cô đã được Sarah, Ashlyn và mẹ Ashlyn chỉ bảo kỹ lưỡng, và mỗi người lại
cho cô những chỉ dẫn khác nhau. Hiện giờ cô đang ngồi ở băng ghế sau của một
trong những chiếc xe đám cưới, một chiếc taxi kiểu cổ, với hai cô bé phù dâu và
một trong hai bà mẹ của chúng. Vì cô đang mặc chiếc váy đồ sộ nên cô ngồi trên
băng ghế cạnh cô bé phù dâu nhỏ nhất, trong khi hai người còn lại ngồi ở phía đối
diện.
“Tôi thích chiếc váy của cô,” bà mẹ nói, Elsa nghĩ tên cô ta là Pam. “Cô
đã may nó à?”
“Vâng, tôi đã may tất cả những chiếc váy.”
Pam thở dài. “Nó đẹp tuyệt.”
Elsa mỉm cười, không biết nên đón nhận lời khen cho sản phẩm của cô hay
tỏ ra khiêm tốn về ngoại hình của cô. Chiếc váy quả thực đẹp như trong tranh vẽ.
Nó là một phiên bản được đơn giản hóa của váy cô dâu, mang màu hồ trăn nhạt điểm
xuyết những chi tiết màu anh đào.
Phần thân trên của váy được nẹp cứng ốp sát người, một quy trình chiếm đến
hàng tiếng đồng hồ cắt may rất tỉ mỉ. Quả là may mắn khi Fulvia, cô phù dâu tội
lỗi, có chung những số đo với Elsa, bởi vì cô ta chẳng bao giờ đến thử váy cả.
Elsa có một ma nơ canh được làm theo các số đo của cô, với sự trợ giúp của một
người bạn hay cười khúc khích và một chai rượu vang, từ hồi còn là sinh viên,
vì vậy cô có thể chỉnh sửa lại cái váy cho vừa vặn với cơ thể. Phần trên cùng của
cái ngực váy là những đường thêu được làm nổi bật thêm bởi những hạt pha lê. Nó
hoàn toàn có thể được dùng làm một cái váy cưới, cô đã nghĩ như vậy, kinh ngạc
về sự phung phí và hào phóng của gia đình cô dâu.
“Chắc nó phải tốn cả một gia tài ấy nhỉ,” Pam nói.
Elsa hít một hơi. “Đúng vậy, và không chỉ là một gia tài nhỏ đâu, nhưng
nó cũng đòi hỏi hàng tiếng đồng hồ khâu bằng tay - có khi gần lâu bằng váy của
cô dâu vậy. Váy của Poppy và Amanda thì không mất nhiều thời gian như thế.” Cô
mỉm cười với hai cô bé hiện đang thích thú ngắm nhìn những chiếc váy dài bằng
váy múa ba lê với những chiếc khăn thắt lưng to bản của chúng. Chúng có những
vòng hoa tươi đơn giản trên đầu, một thứ mà (may mắn thay) Elsa không phải tự
tay làm. Một cô gái đáng yêu tên là Sukie mặc bộ đồ bằng vải trúc bâu thô và có
nụ cười tươi rói đã giao chúng từ rất sớm trước cả khi cô phóng xe tới nhà thờ.
“Có vẻ như cuối cùng chúng ta cũng sắp xuất phát rồi,” Pam nói. “Ashlyn
đang lên xe với bố cô ấy. Tôi hy vọng ông ấy có thể giúp con gái bình tĩnh. Cô
cũng may đồ cho Vanessa đúng không?”
“Ừm. Việc đó khá khó khăn.” Đó là một bộ vét lụa may bằng thứ vải đẹp nhất
mà bà Lennox-Featherstone đã mua ở Singapore và việc may nó quả là một cơn ác mộng.
“Vậy thì cả nhà họ phải trả cho cô đến hàng nghìn bảng ấy nhỉ?”
Elsa hít một hơi. Số tiền đó quả thực rất lớn, nhưng nếu tính đến lượng
thời gian và công sức mà cô đã bỏ ra, và việc số tiền đó được trả dần trong hơn
hai năm, nó sẽ không biến cô trở thành một người giàu có.
“Vâng.”
“Chắc là cô không ngại làm phù dâu đâu nhỉ? Ít nhất thì cô cũng có cơ hội
được mặc một trong những sáng tạo của cô.”
“Ừm,” Elsa nói. “Tôi thực sự thoải mái hơn nếu được mặc chiếc quần đen của
tôi.”
“Tóc cô cũng đẹp lắm.”
Elsa đỏ bừng mặt.
***
Elsa có nhiều thời gian để ngắm nhìn phía sau chiếc váy của Ashlyn, để
làm được nó là cả một kỳ công. Ban đầu Elsa thấy tất cả những nếp gấp, nếp
chun, hoa văn đính cườm và nơ ruy băng đó có vẻ hơi rườm rà. Nhưng Ashlyn khăng
khăng muốn vậy, và với một chút tiết chế khéo léo từ Elsa, kết quả đem lại thật
tuyệt vời.
Phải công nhận rằng đám cưới này quá hoành tráng. Sarah đã làm nên những
điều kỳ diệu. Thậm chí có cả một dàn đồng ca địa phương để hát bè theo những
bài thánh ca, do đó dù hầu hết mọi người có mặt không thuộc chúng nhưng sự thật
đó cũng không bị lộ.
Nhưng cô vẫn lo lắng. Cô cảm thấy không ổn khi mặc một chiếc váy của
khách hàng, ngay cả khi đã thử nó vài lần. Nhưng, cô tự hỏi, cố gắng không nghĩ
tới bữa tiệc chiêu đãi và những pha chụp ảnh đáng ghét đang đợi cô phía trước,
việc này có giống như việc ở trong căn phòng dành riêng cho khách của nhà bạn
không? Các tờ tạp chí khuyên rằng nếu bạn có một căn phòng trống dành cho
khách, bạn nên thử ngủ ở đó để xem nó có đem lại sự thoải mái không. Có lẽ khi
mặc một trong những sản phẩm của mình, bạn sẽ phát hiện ra bất cứ lỗi nhỏ nào
mà chỉ có thể lộ ra khi mặc. Cứ coi như đây là một cuộc nghiên cứu, cô tự nhủ,
và rùng mình.
Cuối cùng phần nghi lễ cũng kết thúc. Bản Toccata của Widor vang lên từ
cây đàn ống và đã đến lúc các phù dâu diễu hành theo sau cô dâu. Hãy tập trung
vào mấy cô bé dễ thương kia, Elsa thầm ra lệnh cho đám đông, đừng nhìn tôi.
Nhưng định mệnh không thèm lắng nghe. Chỉ có Elsa đi theo sau cô dâu,
còn mấy cô bé con đã được bố mẹ chúng bế lên, bỏ mặc Elsa với một chặng đường
khiến cô dẫu không xấu hổ thì cũng hoàn toàn lúng túng. Cô rướn thẳng lưng và cố
tỏ ra tự nhiên. Tại sao cô chưa bao giờ nhận ra những chiếc váy đáng nguyền rủa
này khiến cho việc đi lại khó khăn đến thế nhỉ?
Họ không quay video trong nhà thờ nhưng hiện đang chụp ảnh. Elsa không
biết mình nên làm gì. Họ có thực sự muốn có cô trong các bức ảnh không? Bà
Lennox-Featherstone đã nói là có, nhưng chắc chắn bạn sẽ không muốn một người gần
như xa lạ xuất hiện bên cạnh những đứa cháu gái nhỏ yêu quý và những người bạn
lâu năm của gia đình, đúng không? Cô cũng ghét chụp ảnh, kể từ cái lần cô bị chụp
đúng lúc đang há hốc miệng, trông hoàn toàn ngớ ngẩn, hồi còn nhỏ. Những lời
trêu chọc của bố mẹ cô về bức ảnh này càng làm cho cô cảm thấy tồi tệ hơn.
“Ờ - cô phù dâu chính - tên cô là gì nhỉ? Ở đây có ghi tên phù dâu là
Fulvia nhưng tôi thấy không đúng.” Anh chàng thợ ảnh Hugo nở nụ cười nửa miệng
đủng đỉnh nhưng có hiệu quả một cách đáng sợ với cô.
“Tôi không hẳn là một phù dâu,” Elsa nói, “tôi chỉ...”
“Cô là phù dâu mà,” bà Lennox-Featherstone nói. “Xét trên mọi phương diện,
cô là phù dâu chính. Cô hãy giới thiệu tên mình với Hugo đi cưng.”
Elsa muốn phản kháng, cô muốn ngang nhiên bỏ đi qua sân nhà thờ và không
để mình bị chụp ảnh khi đang ăn mặc quá cầu kỳ, kiểu cách và cảm thấy mình là một
kẻ hoàn toàn ngớ ngẩn, nhưng thứ nhất, cô không có đủ can đảm, và thứ hai, cô
không muốn làm hỏng ngày trọng đại của người khác.
“Tôi là Elsa,” cô nói với Hugo.
“Chà, tôi rất mừng vì đã khám phá ra điều đó,” một giọng đàn ông cất lên
từ đằng sau cô. “Tôi là Laurence, ‘đồng phạm’ với cô.”
Elsa quay ngoắt lại. Cô đã có quá đủ cảm giác tội lỗi khi chưa có người
nào nói những điều như thế với cô rồi.
“Phù rể ấy mà?” Người đàn ông đó khẽ mỉm cười, anh ta trông cao ráo,
không điển trai lắm nhưng có vẻ vạm vỡ và tự tin. Hiển nhiên là anh ta chẳng thế
chỗ cho ai cả.
“Ồ, chào anh. Tôi không hẳn là phù dâu,” cô nói, có lẽ là lần thứ một
trăm. “Tôi chỉ mặc chiếc váy này thôi.”
“Và nó là một chiếc váy rất đáng yêu,” Hugo nói. “Bây giờ, nếu cô đừng
nép người vào cái cột trụ đó nữa, để chúng tôi có thể thấy cả cô và nó, tôi muốn
chụp một bức ảnh của hai người...”
Elsa đầu hàng. Cô đã nói với tất cả mọi người rằng cô không phải là phù
dâu thật, nhưng họ có vẻ chẳng thèm để ý, vì vậy cô quyết định cứ làm theo những
gì người ta muốn cô làm, miễn là nó không liên quan đến việc nhảy nhót hay hôn
hít hay những việc mà cô mù tịt như thế. Cô đứng cạnh Ashlyn, như được yêu cầu,
và sau đó nhận một chiếc cốc giấy đựng nước cam lạnh mà Sarah đã chuẩn bị.
“Quả là chu đáo,” Laurence nói. “Lúc tôi
làm phù rể năm ngoái, trời nóng như nung vậy. Chúng tôi đã phải đứng dãi nắng
hàng tiếng đồng hồ để chụp ảnh và có người đã bị ngất vì quá oi bức.”
Sarah, người đứng gần đó để đảm bảo rằng
cô đã thu xếp đủ lượng nước ngọt, với một con chó Labrador lông vàng luẩn quẩn
bên chân, nghe thấy điều này và nói, “Người ta cũng sẽ không lao ngay vào rượu
khi đến bữa tiệc chiêu đãi khi mà họ không quá khát. Ồ. Tôi nên tránh ra nhỉ.”
Hugo làm cho mọi người cười và chia mọi
người thành từng nhóm hợp lý với tác phong rất nhanh nhẹn và có tổ chức. Ngay cả
con chó cũng tạo dáng rất chuẩn. Elsa kinh ngạc. Hugo có vẻ ngoài ung dung,
nhàn tản nhưng đằng sau nụ cười đủng đỉnh của anh là một con người làm việc hiệu
quả.
“Xong rồi,” Hugo nói và mọi người bắt đầu
thư giãn. Rồi anh bất ngờ chụp một bức ảnh khác.
“Đồ đáng ghét!” Ashlyn nói. “Tôi đã há
miệng!”
“Nhưng răng cô rất đẹp. Giờ thì chúng ta
đến bữa tiệc chiêu đãi thôi, mọi người. Tôi e rằng tôi sẽ đòi hỏi thêm nhiều kiểu
ảnh ở đó, nhưng vì các bạn yêu thích nó nên sẽ chẳng sao cả, đúng không.”
Elsa thấy Ashlyn bĩu môi một cách duyên
dáng và ước gì cô cũng có thể làm vậy. Nó hiển nhiên là một điều mà không phải
ai cũng làm được, giống như việc uốn cong lưỡi vậy.
“Đi với tôi,” Laurence nói, nắm lấy cánh
tay cô. “Tôi sẽ chở cô đến bữa tiệc chiêu đãi.”
“Tôi chắc chắn rằng anh nên chăm sóc một
ai khác,” Elsa phản đối. “Suy cho cùng, tôi chỉ là phù dâu giả thôi.”
“Không. Tôi có trách nhiệm với cô. Tin
tôi đi, tôi biết mà,” anh ta tiếp tục, khi Elsa vẫn còn do dự. “Tôi làm phù rể
nhiều lần lắm rồi.”
“Ồ? Sao lại thế? Anh là chàng trai nổi
tiếng nhất trường hay đại loại thế à?”
“Không. Chỉ là tôi không uống rượu và
các cô dâu luôn bắt chú rể chọn tôi ngay cả khi họ hầu như chẳng quen biết tôi.
Tôi chắc chắn sẽ không làm mất nhẫn, cho phép chú rể uống quá chén vào đêm hôm
trước, hay, tệ hơn, lột trần anh ta ra và trói anh ta vào một cái cột đèn.”
Elsa cười khúc khích. “Và có lẽ anh sẽ
không véo mông các phù dâu?”
“Thật ra, các cô dâu thường không quan
tâm đến điều đó. Xét cho cùng, nó giúp ngăn chú rể làm thế.”
“Ý anh là tôi có thể không được an toàn
trong xe của anh?”
“Cô sẽ an toàn, an toàn tuyệt đối. Tôi có biệt danh là Laurence Đáng Tin
Cậy mà.”
“Ồ, nghe hay đấy.”
“Hay gì chứ, chán chết ấy, nhưng có vẻ tôi đã bị gắn liền với nó. Chúng
ta đi chứ?”
Khi Elsa nhìn thấy xe của Laurence, cô tự hỏi liệu cái biệt danh của anh
ta có thật sự chính xác không. Nó là một chiếc Morgan cổ và hầu như không đủ chỗ
cho riêng mình Laurence, nói gì đến Elsa và chiếc váy của cô.
“Tôi nghĩ tôi có thể phải bắt một chiếc taxi,” Elsa nói.
“Không. Tôi là chuyên gia nhét những cái bánh trứng đường[6] vào
trong xe của tôi mà.”
[6] Có
những chiếc váy cưới mang hình dạng giống những chiếc bánh trứng đường.
“Đây không phải một cái bánh trứng đường!” Elsa cảm thấy tự ái. “Nó là một
tạo vật xinh đẹp, thanh lịch và rất đắt tiền.”
“Xe tôi cũng thế. Tin tôi đi.”
Bằng cách làm theo những hướng dẫn của anh ta, Elsa thấy rằng cả cô và
chiếc váy đều có thể chui lọt vào trong chiếc Morgan một cách gọn gàng.
“Anh có vẻ kinh nghiệm với việc này quá nhỉ,” cô nói, kiểm tra xem có phần
nào của tạo vật quý giá này bị mắc vào cửa không.
“Ồ vâng. Đó là điều kiện duy nhất mà tôi đặt ra hôm nay. Đôi khi gia
đình cô dâu chú rể muốn tôi dùng xe của họ để tôi có thể chở cả một bầy các bà
dì.”
“Từ ‘bầy’ mà là từ thích hợp để gọi các bà dì à?”
“Nó thực sự thích hợp trong một trường hợp đặc biệt. Tôi đã phải chở họ đến
nhà ga sau đám cưới - họ đã say bí tỉ. Chẳng phải một trải nghiệm vui vẻ gì.
Nhưng chí ít đó không phải là xe của tôi.”
Elsa cười. “Anh nên đòi tiền thù lao. Anh có thể hành nghề này đấy.
Sarah - cô ấy là nhà tổ chức đám cưới - sẽ kiếm việc cho anh.”
Laurence nhìn cô với ánh mắt ám chỉ rằng lời gợi ý này không được anh hưởng
ứng và rồi khởi động xe. “Tôi đã có công ăn việc làm ổn định.”
“Xin lỗi! Tôi không có ý xúc phạm anh đâu.”
“Không sao. Tôi biết cô không có ý đó. Nhưng cái ý nghĩ chở những người
mà tôi thực sự không quen biết khiến tôi thấy khá là đáng sợ.”
“Ồ.” Elsa xịu xuống, cảm thấy cả tâm hồn lẫn lớp vải organza đính hạt đều
trở nên nhăn nhúm. Cô cảm thấy mình như một gánh nặng.
Laurence nhìn sang bên trái trước khi rẽ vào đường cái và vỗ vào đầu gối
cô. “Đừng lo, tôi không tốt bụng như mọi người nghĩ đâu. Tôi sẽ không làm việc
gì mà tôi không muốn làm.”

