Mùa gặt - Chương 02 phần 2
Abby do dự. Wettig nhìn cô. Tất cả những người
khác cũng vậy. Sự im lặng đáng xấu hổ chỉ bị ngắt
quãng bởi tiếng máy thở.
Wettig hống hách nhìn vào vòng tròn các bác sĩ nội trú
còn lại.
- Có bất cứ ai ở đây có thể giúp bác sĩ DiMatteo
trả lời câu hỏi?
Abby đứng thẳng dậy và nói:
- Tôi có thể trả lời câu hỏi của mình.
Bác sĩ Wettig quay sang cô, lông mày của
ông nhướn lên.
- Sao?
- Sự… thay đổi đồng tử và việc duỗi chân tay,
chúng là dấu hiệu của việc não giữa nhô lên. Đêm qua, tôi
cho rằng nó là do những khối máu tụ dưới màng cứng, gây
ép não giữa. Nhưng kể từ khi tình hình bệnh nhân không được cải
thiện, tôi… đoán rằng tôi đã lầm.
- Cô đoán?
Cô thở hắt ra, cuối cùng cũng đành phải thừa nhận.
- Tôi đã lầm.
- Thế bây giờ chẩn đoán của cô là gì?
- Đây là một cơn xuất huyết não giữa, có thể là do lực
cắt. Hay những thương tổn còn lại từ các cục máu tụ dưới màng
cứng. Những thay đổi có thể không hiển thị trên màn hình chụp CT.
Bác sĩ Wettig nhìn cô một lúc, biểu hiện của ông
thật khó đoán. Sau đó, ông quay lại chỗ các bác sĩ nội trú
khác.
- Xuất huyết não giữa là một giả thiết hợp
lý. Cùng với thang điểm gây mê Glasgow là ba…
Ông liếc nhìn Abby.
- … Rưỡi. - Ông sửa. - Theo tiên
lượng là không. Bệnh nhân không thể tự hô hấp, không có cử
động tự phát, và cô ấy dường như đã mất tất cả các phản
xạ của não. Lúc này, tôi không có lời đề nghị khác hơn
là hỗ trợ sống. Và xem xét việc lấy mô để hiến tặng.
Ông cho Abby một cái gật đầu cộc lốc. Sau đó ông chuyển sang bệnh
nhân tiếp theo.
Một bác sĩ nội trú siết chặt tay Abby.
- Hây, DiMatteo. - Anh ta thì thầm. - Bay
bổng nhé.
Abby gật đầu một cách mệt mỏi.
- Cảm ơn.
Bác sĩ trưởng phẫu thuật nội trú, bác sĩ
Vivian Chao là một huyền thoại trong các bác sĩ nội
trú khác tại bệnh viện Bayside. Có chuyện kể
rằng, trong hai ngày luân phiên đầu tiên của
đợt thực tập, người đồng sự của cô bị mắc chứng
thần kinh và phải đầu hàng, anh ta thổn thức không thể kiểm
soát và đã được đưa tới khu dành cho người điên. Vivian đã buộc
phải tự mình làm nốt. Trong suốt hai mươi chín ngày liên
tục, cô là người có trách nhiệm duy nhất trong số các bác sĩ chỉnh hình
nội trú, và phải làm việc suốt thời gian. Cô di chuyển đồ đạc của cô vào
phòng trực và sụt mất hai kí rưỡi do chế độ ăn kiêng
liên tục các món ăn ở quán tự phục vụ. Hai mươi chín ngày liên
tiếp, cô đã không bước ra khỏi cửa trước bệnh viện. Vào ngày thứ ba
mươi, chu kỳ của cô kết thúc, cô bước ra ngoài đến chỗ để
xe của cô, và phát hiện ra rằng nó đã bị lôi đi một
tuần trước. Bãi đậu xe cho rằng nó đã bị bỏ quên.
Bốn ngày luân phiên tiếp theo, ở đội phẫu
thuật mạch máu, người đồng sự của Vivian bị đâm bởi
một chiếc xe buýt và nhập viện với xương chậu bị gãy. Một lần
nữa, ai đó phải tiếp tục phần còn lại.
Vivian Chao được gọi trở lại vào
phòng trực bệnh viện.
Trong con mắt của các bác sĩ nội trú khác, cô có sự dũng
cảm đáng khâm phục, một địa vị cao quý mà sau này được
thừa nhận ở năm bữa tối trao thưởng khi cô đã được tặng
chiếc hộp với một cặp bi thép.
Khi Abby lần đầu tiên nghe câu chuyện của Vivian Chao,
cô đã có một thời gian khó khăn thừa nhận rằng danh tiếng
của các viên bi thép với những gì cô nhìn thấy: một người
phụ nữ gốc Hoa gọn gàng mảnh dẻ phải đứng trên
một chiếc ghế để phẫu thuật. Mặc dù Vivian hiếm khi
nói chuyện trong số các bác sĩ đứng trong vòng tròn, mọi người luôn
nhìn thấy ở cô một người chẳng có gì sợ hãi đứng đầu nhóm, khuôn mặt
mang một biểu hiện của sự bình tĩnh.
Đó là bầu không khí thờ ơ thông
thường khi Vivian tiếp cận Abby chiều hôm đó. Lúc đó
Abby như đang di chuyển qua những con sóng kiệt
quệ, mỗi bước đều phải chiến đấu, mọi quyết định đều là một
hành động ý chí thuần túy. Thậm chí Abby không nhận thấy Vivian
đang đứng bên cạnh cô cho đến khi người phụ nữ nói.
- Tôi nghe thấy cô vừa nhận
một ca chấn thương đầu, nhóm máu AB+.
Abby nhìn lên từ biểu đồ, nơi cô đang ghi chép tiến
độ củabệnh nhân.
- Đúng thế. Đêm qua.
- Vẫn còn sống chứ?
Abby liếc nhìn về phía giường số mười một trong phòng.
- Nó tùy thuộc vào việc cô định
nghĩa “còn sống”.
- Tim và phổi vẫn tốt?
- Vẫn đang hoạt động.
- Bao nhiêu tuổi?
- Cô ấy ba tư. Sao thế?
- Tôi đang theo dõi một bệnh nhân trong lớp
học. Sung huyết thời kỳ cuối. Nhóm máu AB+. Ông ta đang chờ
đợi một quả tim mới.
Vivian đã đi qua giá để biểu đồ.
- Giường nào?
- Mười một.
Vivian kéo giá để biểu đồ và lật mở bao kim
loại. Gương mặt cô không có cảm xúc khi cô xem các trang.
- Cô ấy không phải bệnh nhân của tôi
nữa. - Abby cho biết. -Tôi chuyển cô ấy sang khoa thần
kinh. Họ lấy ra một khối máu tụ dưới màng cứng.
Vivian chỉ đọc các biểu đồ.
- Cô ấy chỉ mới mười giờ sau phẫu thuật.
- Abby nói. - Có vẻ như còn khá sớm để lấy mô
hiến tặng.
- Không có thay đổi gì về thần kinh cho
đến lúc này, theo như tôi thấy.
- Không. Nhưng vẫn có cơ hội…
- Với một thang điểm Glasgow là ba? Tôi
không nghĩ như vậy.
Vivian để biểu đồ trở
lại giá và đi qua giường số mười một. Abby theo
cô ấy.
Từ cửa phòng, cô đứng lên và xem
Vivian kiểm tra y tế. Nó giống như cách Vivian thực hiện
trong phòng mổ, không có thời gian lãng phí hay cố gắng. Trong năm
đầu tiên của Abby, năm đầu tiên thực tập của cô, cô thường
thấy Vivian đang mổ, và cô đã ngưỡng mộ đôi bàn tay nhỏ bé
và nhanh nhẹn ấy, đã kinh ngạc nhìn các ngón tay mảnh khảnh thắt
từng nút thắt. Abby cảm thấy mình thật vụng về khi so sánh.
Cô đã đầu tư hàng giờ thực hành và thắt hàng mét chỉ,
học cách thắt nút mổ trên tay nắm ngăn kéo văn phòng của mình. Mặc dù
cô đã đủ thành thạo, cô biết mình sẽ không bao giờ có bàn tay ma
thuật như của Vivian Chao.
Bây giờ, khi cô nhìn Vivian kiểm tra Karen Terrio, Abby
thấy hiệu quả của những bàn tay sắc lạnh đó.
- Không có phản ứng với các kích
thích làm đau. - Vivian quan sát.
- Vẫn còn sớm.
- Có thể. Và cũng có lẽ không.
Vivian lôi ra một cái búa thử phản xạ từ
túi của mình và bắt đầu thử trên gân.
- Cô ấy là máu AB+?
- Vâng.
- Một cơn đột quỵ của may mắn.
- Tôi không thấy làm thế nào cô có thể gọi nó như
thế.
- Bệnh nhân của tôi ở bộ phận chăm sóc sức khỏe
chuyên sâu là máu AB+. Ông đã chờ đợi một năm
cho quả tim. Nó là cái phù hợp nhất được đưa
đến cho ông ta.
Abby nhìn Karen Terrio và cô nhớ, một lần nữa, chiếc áo
màu xanh trắng. Cô tự hỏi những gì người phụ nữ này đã suy nghĩ
khi cô ấy cài cúc áo lúc đó. Những suy nghĩ trần tục, có
lẽ thế. Chắc chắn cô ta không nghĩ đến cái chết. Không
nghĩ về một chiếc giường bệnh hoặc ống IV hoặc máy bơm
không khí vào phổi của cô.
- Tôi muốn xin kết quả báo cáo tế bào
lympho phù hợp. Hãy chắc chắn rằng chúng tương
thích. - Vivian nói.
- Và chúng ta cũng có thể bắt đầu đánh
các báo cáo kháng nguyên bạch cầu với các cơ quan nội
tạng khác. Đã xong điện não đồ chưa đấy?
- Cô ấy không phải dịch vụ của tôi. Dù sao, tôi nghĩ
rằng vẫn còn sớm. Thậm chí còn chẳng ai nói chuyện
với người chồng về điều đó.
- Sẽ có một người nào đó.
- Cô ấy có con. Cần thời gian cho việc này lắng
xuống.
- Các nội tạng không có nhiều thời gian.
- Tôi biết, tôi biết nó sắp được thực
hiện. Tuy nhiên, như tôi đã nói, cô ấy chỉ mới mười giờ sau
phẫu thuật.
Vivian đã đi đến bồn rửa và rửa tay.
- Cô không thực sự mong đợi một phép lạ chứ?
Một y tá xuất hiện ở cửa.
- Người chồng đã trở lại cùng với các con. Họ đang chờ
đợi để vào thăm. Cô còn lâu không?
- Tôi xong rồi. - Vivian nói. Cô ném chiếc khăn
giấy nhàu nát vào thùng rác và đi ra.
- Tôi có thể đưa họ vào được không? - Y
tá hỏi Abby.
Abby nhìn Karen Terrio. Trong khoảnh khắc đó,
cô nhìn thấy, với sự đau đớn rất rõ, những gì một đứa trẻ
sẽ nhìn vào giường.
- Chờ tôi một lát.
Cô đi đến giường và nhanh chóng vuốt phẳng
tấm chăn.
- Chưa được.
Cô thấm khăn giấy trong bồn rửa và lau đi
những vệt màu các chất nhầy khô ra khỏi má của người phụ nữ. Cô
chuyển túi nước tiểu đến bên giường, nơi mà nó sẽ không
thể được nhìn thấy. Sau đó, cô bước trở lại,
nhìn lần cuối cùng Karen Terrio. Và cô nhận ra rằng không
có gì cô có thể làm, không có gì bất cứ ai có thể làm, có thể làm
giảm nỗi đau của những gì sẽ xảy đến cho những đứa trẻ.
Cô thở dài và gật đầu với y tá.
- Họ có thể vào bây giờ.
Bốn giờ ba mươi chiều hôm đó, Abby chỉ có thể tập trung
vào những gì cô viết, chỉ có thể giữ cho đôi mắt cô tập trung. Cô đã làm
nhiệm vụ trong ba mươi ba tiếng rưỡi. Vòng luân phiên của cô vào
buổi chiều đã xong. Cuối cùng đã đến lúc về nhà.
Nhưng khi cô đóng biểu đồ cuối cùng, một lần
nữa cô lại nhìn về giường số mười một. Cô bước vào căn phòng.
Hiện cô vẫn còn nán lại ở chân giường, nhìn Karen Terrio. Cố gắng để
nghĩ về cái gì khác, bất cứ điều gì khác, có thể làm để giúp cô ấy.
Cô không nghe thấy tiếng bước chân lại gần từ phía
sau.
- Xin chào người đẹp.
Giọng nói cất lên. Abby quay lại và thấy một anh chàng
tóc nâu, mắt xanh đang mỉm cười với cô. Đó là bác sĩ Mark Hodell. Nụ cười
đó chỉ dành cho Abby, một nụ cười cô đã không được nhìn thấy hôm
nay. Hầu như mọi ngày, Abby và Mark cùng nhau chia sẻ một
bữa trưa nhanh chóng, hay ít ra vẫy tay chào nhau khi đi
ngang qua. Hôm nay, họ đã hoàn toàn không thấy nhau,
và việc gặp được anh đã khiến cô hân hoan tột đỉnh.
Anh cúi xuống hôn cô. Sau đó, anh bước trở
lại, nhìn mái tóc rối bù và bộ quần áo nhàu nhĩ của
cô. Anh thì thầm:
- Phải là một đêm tệ lắm nhỉ. Em ngủ được bao lâu rồi?
- Em chẳng biết. Chắc nửa giờ.
- Anh nghe đồn rằng em vừa gặp thử thách với Tổng
giám đốc sáng nay.
Cô nhún vai.
- Hãy nói rằng lão ta đã không mang em
ra lau sàn nhà.
- Đó cũng xem như là một thắng lợi chứ
nhỉ.
Cô mỉm cười. Rồi cô nhìn trở lại giường số mười
một và nụ cười của cô nhạt dần. Karen Terrio
đắm chìm trong đám thiết bị đó. Các
máy trợ thở, máy truyền dịch. Các ống truyền và màn
hình hiển thị điện tâm đồ cùng huyết áp và áp
lực hộp sọ. Mỗi món dùng để đo mỗi chức năng cơ thể.
Trong thời đại công nghệ mới này, sao cô còn phải bận tâm
cảm nhận mỗi nhịp đập khi đặt tay lên ngực? Các bác
sĩ làm gì khi máy móc có thể làm mọi việc?
Abby nói:
- Em tiếp nhận cô ấy đêm qua. Ba mươi tư
tuổi, có chồng và hai con. Hai bé gái song sinh. Họ đã ở
đây. Em vừa gặp họ chỉ cách đây ít lâu. Thật
lạ Mark à, khi họ không chạm vào cô ấy. Họ chỉ đứng
nhìn. Chỉ nhìn vào cô ấy. Nhưng họ không chạm vào cô ấy. Em cứ suy
nghĩ: Ông phải làm thế chứ. Ông phải tới chạm vào cô ấy ngay bây
giờ bởi vì có thể nó là cơ hội cuối cùng của cô. Cơ hội cuối cùng cô có. Nhưng
họ đã không. Và em nghĩ, liệu một ngày nào đó, họ
sẽ ước rằng…
Cô lắc đầu và nhanh tay dụi mắt.
- Em nghe thấy thằng nhãi gây tai nạn đã say
rượu. Anh có biết những gì làm phiền em không Mark? Và nó thật sự làm
phiền em. Thằng đó sẽ sống sót. Ngay lúc
này, nó đang ở tầng trên tại khu chỉnh hình, rên
rỉ về một vài mảnh xương gãy.
Abby tiếp tục thở dài, bao nỗi tức giận của cô
dường như tiêu tan.
- Lạy Chúa, em có nhiệm vụ phải cứu sống
người. Và giờ đây em muốn thằng đó sao nó không
gục hẳn trên đường cao tốc cho rồi.
Cô đứng lên khỏi giường.
- Đến lúc về nhà rồi.
Mark đưa bàn tay của anh dọc sống lưng
cô, một cử chỉ thoải mái và âu yếm.
- Thôi nào. - Anh nói. -
Anh sẽ đưa em ra ngoài.
Họ rời khỏi Bộ phận chăm sóc đặc biệt sau phẫu
thuật và bước vào thang máy. Khi cửa thang máy đóng lại, cô cảm thấy
mình lung lay và tan chảy trước mặt
anh. Đúng lúc đó anh ôm cô trong vòng tay ấm áp thân
quen của mình. Đó là nơi cô cảm thấy an toàn, nơi cô luôn cảm thấy an
toàn.
Một năm trước, sự hiện diện của Mark
Hodell dường như mang đến sự yên tâm. Khi ấy Abby vừa
mới vào thực tập. Mark là bác sĩ chuyên khoa phẫu thuật lồng ngực,
anh không chỉ là một bác sĩ chuyên khoa, mà còn
là một bác sĩ quan trọng của đội ghép tim của Bayside. Họ gặp nhau
trong phòng mổ. Bệnh nhân là một cậu bé mười tuổi, đã
được đưa đến vội vã trong xe cứu thương với một mũi tên nhô
ra khỏi ngực, kết quả của một cuộc cãi vã với anh em ruột của mình và việc
chọn quà trong buổi tiệc sinh nhật. Mark vừa rửa tay và đang mặc
áo khi Abby bước vào phòng phẫu thuật. Đây là
tuần thực tập đầu tiên của cô, và cô đã lo lắng, bị đe dọa bởi
những suy nghĩ về việc hỗ trợ bác sĩ Hodell. Cô bước đến
bàn. Cô bẽn lẽn liếc nhìn người đàn ông đứng đối diện cô. Những gì cô
nhìn thấy, phía trên khẩu trang của anh, là
vầng trán rộng, thông minh và một đôi mắt xanh. Rất trực
tiếp. Rất tò mò.
Họ cùng nhau phẫu thuật. Đứa trẻ được cứu sống.
Một tháng sau đó, Mark đã hỏi Abby cho một cái hẹn. Cô
khước từ anh hai lần. Không phải vì cô không muốn đi với anh,
mà vì cô không nghĩ rằng mình xứng đáng đi chơi
với anh.
Một tháng trôi qua. Anh hỏi cô một lần
nữa. Lúc này sự cám dỗ đã chiến thắng. Cô chấp nhận.
Năm tháng rưỡi trước đây, Abby chuyển vào nhà
Mark ở Cambridge. Nó đã không dễ dàng lúc đầu, khi học
cách sống với một chàng cử nhân bốn mươi mốt tuổi, người
mà chưa bao giờ chia sẻ cuộc sống của mình hay nhà của mình với
một người phụ nữ. Nhưng bây giờ, khi cô cảm thấy Mark ôm cô ở
đây, ủng hộ cô, cô không thể tưởng tượng nổi
việc sống cùng hay yêu thương bất cứ ai khác.
Anh thì thầm, hơi thở ấm áp trong tóc cô.
- Bé yêu tội nghiệp. Thật tàn bạo phải không?
- Em không thể thôi nghĩ về nó. Em đang làm cái
chết tiệt gì đây?
- Em đang làm những gì em luôn mơ về. Đó
là những gì em đã nói với anh.
- Em thậm chí chẳng nhớ giấc mơ gì nữa. Em đã
không còn thấy nó nữa rồi.
- Anh tin rằng phải có cái gì đó nên làm để cứu người chứ?
Cô lắc đầu với sự chán ghét về bản thân.
- Vâng. Và em muốn thằng nhãi say rượu
trong ô tô bị chết.
- Abby, em đang trải qua thời khắc tồi tệ
nhất. Em sẽ có hai ngày sống trong
tổn thương. Em chỉ phải tồn tại thêm hai ngày nữa
thôi.
- Thỏa thuận vậy nhé. Khi em bắt đầu mổ lồng ngực…
- Hãy so sánh nó như cắt một mẩu bánh. Những cơn thương
tổn luôn là kẻ giết người. Hãy đánh bại nó như những người
khác.
Cô áp sát người vào trong cánh tay ấm áp của anh:
- Nếu em chuyển sang khoa tâm thần thì anh có coi thường em
không?
- Tất nhiên là không bao giờ. Anh luôn ủng hộ em mà.
- Anh lại nịnh hót rồi.
Anh cười thật lớn và hôn vào trán cô. Anh nói:
- Rất nhiều người nghĩ như vậy nhưng em là người duy nhất
được nói điều đó đấy.
Họ bước xuống tầng một và chậm rãi đi ra khỏi bệnh viện.
Bây giờ đang là mùa thu nhưng Boston vẫn chịu ảnh hưởng của
đợt nóng sáu ngày vào cuối tháng chín. Họ băng qua đường sang bãi đậu xe. Abby
cảm thấy dường như mất hết sức lực. Khi đến gần ô tô, cô gần như không thể lê
chân đi thêm một phút nào nữa. Cô đã phải trải qua nhiều ngày mệt mỏi. Phải
chứng kiến nhiều chuyện khủng khiếp khiến cô không thể nào giữ được bình tĩnh.
Nhưng dù sao bất cứ ai trong bệnh viện này cũng phải trải qua những chuyện như
vậy thôi. Mark đã vượt qua được thì tại sao cô lại không thể chứ.
Anh ôm cô lần nữa rồi lại hôn lên trán cô.
- Em lái xe cẩn thận nhé. Em có chắc mình sẽ về tới nhà an
toàn không? - Anh hỏi.
- Em sẽ đặt chế độ lái tự động.
- Một tiếng nữa anh sẽ về nhà. Em gọi bánh pizza rồi đợi anh
về chứ?
- Em sẽ gọi nhưng không phải dành cho em.
- Em có muốn ăn đêm không?
Cô khởi động máy rồi nói:
- Điều duy nhất em muốn tối nay là ngủ một giấc thật ngon.

