Yêu em cuồng si - Chương 3

Chương 3

Giữ đúng lời, tầm bốn
giờ chiều Chủ nhật, sĩ quan Tucker Matthews gõ cửa nhà Lily. Cô mở cửa và đứng
đờ ra đấy vừa bị giáng một đòn vào đầu.

“Pippen có đây
không?” Anh kẹp một quả bóng rổ mới dưới cánh tay và một cặp kính phi công màu
bạc che mắt anh - đôi mắt có màu nâu ấm áp và có nếp nhăn nơi khóe mắt khi anh
thích thú, giống như khi cô dọa bắn anh sáng hôm trước.

Lily ngây người
choáng váng vì anh đã giữ lời hứa, đến mức tất cả những gì cô có thể thốt ra là
“À, có.” Cơn choáng của cô hẳn là chẳng hề liên quan gì đến vẻ ngoài tuyệt đẹp
của anh. Cô đã gặp anh hôm qua, biết rằng anh đẹp trai. Một vết sẹo làm trán
anh rúm lại từ giữa lông mày phải cho tới đường chân tóc của mái tóc nâu ngắn
cũn. Nó, cùng những đường nét thô ráp, nam tính, giúp anh không trở thành một
cậu bé xinh xắn, nhưng cho anh đủ vẻ kích thích để khiến con gái có những suy
nghĩ hư hỏng về chủ đề khám người. Vậy vì sao hôm nay cô lại cảm thấy sửng sốt
thế này? Anh vẫn mặc chiếc áo nỉ quân đội màu xám gớm ghiếc hôm qua, với ống
tay sờn xơ xác, cổ rách bươm - và anh trông như thể vừa mới lê thân ra khỏi
giường. Anh thật bờm xờm, lôi thôi, và rõ ràng là cần cạo râu. “Anh đến rồi;”
cô xoay xở để thốt nên lời.

“Tôi đã bảo cô là tôi
sẽ đến mà.”

Lily cao một mét sáu
tám và cô nhận thấy anh chỉ cao hơn cô chục phân - có lẽ tầm một mét bảy tám.
Anh bù vào thiếu sót chiều cao bằng vẻ nóng bỏng thuần khiết, không pha tạp.
Nóng bỏng đến mức nó thắp lên một ngọn lửa nhỏ trong bụng cô và đốt nóng mạch
đập của cô. Cô giữ cửa mở cho anh và làm mình càng sốc hơn khi băn khoăn tự hỏi
anh sẽ trông ra sao nếu cái áo nỉ rách rưới kinh khủng đó bị xé bỏ còn cổ tay
anh thì bị còng vào một thứ gì đó. “Vào đi. Để tôi gọi thằng bé.”

Thay vào đó anh bước
lùi lại một bước. Cô không thể nhìn thấy mắt anh nhưng từ cổ lên má anh đỏ dần,
như thể anh đọc được suy nghĩ của cô. “Bảo cậu bé là tôi sẽ làm nóng người
ngoài ngõ nhé,” anh nói và quay người rời đi.

Không nghi ngờ gì
nữa, những suy nghĩ thiếu đứng đắn của cô đã hiện lên trên mặt và làm anh kinh
hãi. Chúng cũng làm cô hốt hoảng không kém. “Pippen,” cô gọi với ra sau, “Sĩ
quan Matthews đến gặp con này.”

Anh dừng lại sau vài
bước và liếc mắt quay lại nhìn cô. “Cô có thể gọi tôi là Tucker.”

Không. Không, cô
không thể. Có lẽ anh ta tầm hai lăm, và cô đang nghĩ đến cảnh anh ta cởi trần,
bị còng vào cột giường. Nó khiến cô cám thấy hơi bệnh hoạn công bằng mà nói thì
trước đây chưa từng có anh chàng nào đẹp trai đến vậy xuất hiện trên hiên nhà
cô. Kể cả hồi cô hai lăm. Kể cả tên khốn Ronnie mà cô từng cưới. Và dù bây giờ
Lily rất ghét phải thừa nhận, nhưng Ronnie cũng đã là bảnh lắm rồi.

“Cháu đến đây,”
Pippen rống lên khi chạy qua người mẹ, xỏ hai tay vào áo khoác.

Lily đóng cửa lại và
tựa lưng vào cửa. Chà, đúng là kỳ cục và lúng túng. Hôm qua cô vẫn bình thường.
Cô đã nhìn anh ta, thấy rằng anh ta trông giống người đóng giả cảnh sát trên
tạp chí Playgirl hơn là cảnh sát thật. Cô đã thầm công nhận vẻ ngoài điển trai
của anh ta, nghĩ đến việc khám người và xoay xở để ăn nói giống một phụ nữ
thông minh, ít nhất hôm nay cô cũng không có ống uốn tóc trên đầu và chỉ trang
điểm nhạt trên mặt.

Tóc cô buộc thành
đuôi ngựa, và cô đang mặc áo len đan xoắn màu trắng, quần jeans và đeo một
chiếc thắt lưng bện màu nâu quanh hông. Nếu biết sẽ có khách xuất hiện trên
hiên nhà, hẳn cô đã làm tóc và tô ít son môi.

Cô thôi tựa người vào
cửa và băng qua phòng khách đi về phía tràng kỷ. Trên mặt bàn cà phê bằng gỗ
sồi và đối diện lưng ghế sô pha là các túi quà nhỏ màu xanh dương có logo tiệm
spa của Lily rập nổi màu trắng ở giữa. Vài cuộn giấy bóng kính màu xanh dương
xen trắng và túi mẫu thử của các sản phẩm làm đẹp nằm trên đệm ghế. Cô chuyển
các cuộn giấy sang bên và ngồi xuống.

Tucker Matthews không
phải khách. Anh là hàng xóm cạnh nhà, người chơi bóng rổ với Pippen vào buổi
chiều để sáng anh ta có thể ngủ. Anh đã hứa với Pip và đã giữ lời, tức là còn
hơn những gì cha con trai cô có thể làm, hắn ta không hề chú ý đến những thứ
tầm thường như lệnh của tòa án, thăm con, và giữ lời. Hắn ta tuân theo giờ
Ronnie, tức là thường xuyên phụ thuộc vào cô nàng mới nhất hắn ta hẹn hò.

Hôm qua, khi đi ra
ngoài và thấy một người lạ đang chơi bóng với Pip trước ngõ nhà mình, Lily đã
hơi hoảng hồn. Hôm nay cô không chắc mình cảm thấy thế nào về điều đó nữa. Pip
muốn cha đến tuyệt vọng. Cậu bé thích mọi sự chú ý từ cánh đàn ông và hẳn sẽ
suy sụp nếu anh chàng sĩ quan chơi chán, cầm lấy bóng của mình và quay về nhà
anh ta mãi mãi.

Lily nhỏm dậy khỏi
ghế và đi vào căn bếp trắng tinh có chạn bát màu vàng. Thường là cô sẽ lo liệu
việc đó. Chúa biết là Pippen cần có chút testosterone xung quanh, dù chỉ vài
tiếng đồng hồ. Cậu dành phần lớn thời gian với cô và bà ngoại. Thỉnh thoảng cậu
cũng dành thời gian cùng chồng chị gái cô, anh Jack, và con trai họ, Nathan,
khi cậu từ trường đại học về nhà nghỉ ngơi. Chị Daisy và anh Jack có một cô con
gái sáu tuổi và một cô nhóc khác sắp sinh.

Lily đi tới bồn rửa ở
bếp và rướn người xa hết mức có thể. Cô gạt cây tre, bát gốm cùng một bên rèm
cửa sổ in hoa cúc qua và trông thấy phần nào cảnh vật ngoài ngõ với cột rổ. Quả
bóng đập vào bảng và bật ra.

Cô có thể nghe thấy
rõ tiếng bóng đập đều đặn và cú ném bóng vào thẳng giữa rổ. Rõ ràng là, cú ném
bóng đó không phải do con trai cô ném, người vẫn còn chưa kiểm soát nổi cơ thể
mình.

Di động của cô trên
kệ bếp reo lên và cô liếc nhìn xuống. Ronnie. Tuyệt. Có lẽ hắn ta gọi điện để
nói cuối tuần sau hắn không thể trông Pippen.

“Tốt nhất là anh đừng
có gọi chỉ để chọc tôi nổi điên.” Cô nghe máy.

“Ha-ha-ha,” hắn cười
khẽ theo kiểu cách ngu ngốc đặc Ronnie mà hồi trước cô từng nghĩ là hết sức
phong độ, nhưng giờ nghe như tiếng móng tay cào bảng. “Tôi cần nói chuyện với
Pip.”

“Nếu anh lại định hủy
cái hẹn cuối tuần sau thì không đâu.”

“Tôi không hủy hẹn.
Tôi nghĩ có lẽ thằng bé muốn gặp cha mẹ tôi ở Odessa, thế thôi.”

Pip đã không gặp ông
bà nội ít nhất một năm. “Nghiêm túc chứ?”

“Ừ.”

Ronnie là một người
cha vô trách nhiệm khi không chịu chi trả tiền cấp dưỡng. Không nghi ngờ gì
nữa. Nhưng Pippen nghĩ mặt trời mọc rồi lặn theo lời gã khốn đó. Cô có thể
trồng cây chuối và tung hứng bánh nướng để làm Pippen vui, thế mà tất cả những
gì cha cậu phải làm là lái chiếc xe tải khổng lồ mới nhất của gã đến và Pip đã
hạnh phúc ngây ngất.

“Tôi chắc chắn nó sẽ
thích thế,” cô nói khi đi ra ngoài qua cửa gara và ấn công tắc trên tường. “Tốt
nhất là đừng có hủy hẹn đấy.”

“Tôi sẽ không hủy
hẹn.”

“Lần trước hủy hẹn
anh cũng nói thế.” Cửa kéo lên và cô chui xuống dưới đi ra ngõ. Con trai cô và
viên sĩ quan đứng gần một đường ném tự do tưởng tượng nào đó. “Nếu anh làm vậy
thì đây cũng sẽ là lần cuối cùng đấy Ronnie.”

“Nó là con trai tôi.”

“Phải rồi. Anh nên cố
gắng nhớ lấy điều đó thường xuyên hơn một tí.” Không khí lạnh giá phả vào mặt
và cổ cô, gót đôi bốt gỗ cộp cộp trên nền xi măng. “Pip. Cha con gọi này.” Cô
đưa di động cho con trai và nhìn khuôn mặt bé nhỏ của cậu sáng rực lên.

“Chú Tucker đang thắng,”
Pippen phấn khích như một con khỉ lạc vào nông trại đậu phộng khi lấy di động
từ tay cô. “Thêm một quả nữa là con tiêu đời.”

Cô nhìn về phía người
đàn ông đang từ tốn rê bóng giữa đường lái xe vào nhà. Anh nắng phản chiếu lên
hai mắt kính và rọi sáng mái tóc nâu óng ả của anh. “Có mẹ bảo vệ con đây rồi,”
cô bảo con trai và đi tới đứng trước mặt viên sĩ quan.

“Cô đang làm gì đấy?”

“Bảo đảm rằng anh
không ghi điểm trong khi Pip nghe điện thoại.” Cô giơ tay cao quá đầu để thêm
phần hiệu quả.

“Chúng tôi đang chơi
H-O-R-S-E.”

Cô chỉ có chút ký ức
mang máng về trò H-O-R-S-E hồi học tiểu học. Hình như là cầu thủ đầu tiên đánh
vần xong từ “h-o-r-s-e” sẽ chiến thắng. Cô chưa chơi bao giờ. Lexas và là con
gái, cô chơi bóng chuyền. Cô từng là cầu thủ dứt điểm vô cùng xuất sắc.

“Trò horse không đối
đầu trực diện.”

Cô thả tay xuống. “Gì
cơ?”

Anh lặp lại, chỉ có
điều lần này cực kỳ chậm rãi. “Trò… H-O-R-S-E... không... đối... đầu... trực...
diện.”

Cô vẫn không chắc câu
đó có ý gì. “Anh đang ra vẻ trịch thượng với tôi phải không?”

Anh đập bóng và lại
gần vài bước. Đủ gần để khiến cô phải ngửa đầu ra sau mới nhìn lên được. Đủ gần
để cô ngửi thấy mùi mồ hôi và không khí Texas trong lành. “Không. Cô đã bảo tôi
là tôi nói nhanh mà.”

“Thế à?” Cô nuốt nước
bọt xuống và đột nhiên cảm thấy muốn lùi lại một bước. Lùi tới một khoảng cách
an toàn hơn. “Khi nào?”

“Buổi tối tôi bắt cô
dừng xe lại.”

Cô không nhớ mình đã
nói thế, nhưng điều đó thì đúng. “Anh từ đâu đến, sĩ quan?”

“Quê tôi ở Detroit.”

“Xa quá nhỉ.”

“Trong mười một năm
qua, tôi đã sống ở Fort Bliss, rồi El Pasco và Houston.”

“Quân đội à?”

“Trung sĩ, tiểu đoàn
hai, đội pháo binh số ba.”

Anh từng gia nhập
quân ngũ và giờ hoạt động trong ngành cảnh sát sao? “Anh đã ở trong quân đội
bao lâu?”

“Mười năm.” Anh từ từ
đập bóng. “Nếu cô muốn chơi đối đầu trực diện một một thì chúng ta có thể
chơi.”

Mười năm? Anh hẳn là
phải già hơn so với vẻ ngoài.

“Hay phải nói một nam
một nữ.” Một bên chân mày sẫm màu của anh nhướn lên tận trán và giọng anh dường
như trở nên trầm khàn. “Cô muốn chơi một trận đối đầu trực diện một nam một nữ
nho nhỏ không?”

Cô chớp mắt. Cô không
chắc ý anh ta là gì. Anh ta đang đùa, hay thực sự có tư thế hay thể loại đó,
bất kể là gì cũng được, trong môn bóng rổ? “Tôi có phải đổ mồ hôi không?” Cô
không thích đổ mồ hôi trong những bộ cánh đẹp đẽ.

“Trò chơi có gì hay
nếu không có ít nhất một người đổ mồ hôi?”

Được rồi, cô khá chắc
chắn là anh ta không nói chuyện về bóng rổ. Cô liếc sang nhìn Pippen đang đứng
ở ven đường lái xe vào nhà và nghe cha cậu nói chuyện. Cô quay lại nhìn Tucker
rồi nhìn hình ảnh phản chiếu của mình trong kính râm. Nếu cô chỉ rướn người tới
trước một chút thôi thì cô có thể vùi mặt vào hõm cổ, ngay trên cái cổ áo xơ
xác của anh. Nơi mà da thịt anh mát lạnh quyến rũ và có mùi hương của một người
đàn ông ấm áp.

“Cô đang đỏ mặt kìa.”

Qua chiếc kính râm,
cô nhìn thấy má mình dần ửng hồng. Cảm thấy sức nóng thiêu đốt trong ngực mình.
Anh trẻ trung và quyến rũ, và cô không quen được đàn ông tán tỉnh. Ít nhất cũng
không phải những người mà cô chưa quen biết gần như cả đời. “Anh đang tán tỉnh
tôi đấy à?”

“Nếu em phải hỏi, thì
tôi không giỏi như mình nghĩ rồi.”

Anh ta đang tán tỉnh
cô! “Nhưng tôi lớn hơn anh rất nhiều,” cô bật ra.

“Tám năm không phải
là rất nhiều.”

Tám năm. Anh ta biết
tuổi cô. Không nghi ngờ gì là từ bằng lái của cô. Cô choáng đến mức gần như
không thể làm một phép tính đơn giản. Anh ba mươi tuổi. Thế là vẫn trẻ, nhưng
không trẻ như cô đã nghĩ. Không trẻ đến mức việc nghĩ đến anh như một người
đóng giả cảnh sát trên tờ Playgirl bị xem là bệnh hoạn. Chà, ý là cũng không
quá bệnh hoạn ấy. Dẫu sao nó cũng không bất hợp pháp.

“Má em đang đỏ rực
lên rồi kìa.”

“Ngoài này trời nóng
mà.” Cô quay người đi vào nhà nhưng anh đưa tay cản cô lại. Cô nhìn xuống những
ngón tay thật dài đang đặt trên tay áo len trắng của mình. Cô đưa mắt nhìn cổ
tay áo sờn rách, qua cánh tay, bờ vai, tới các góc râu lởm chởm trên quai hàm
vuông vức của anh. Khuôn miệng anh hẳn sẽ mang lại cảm giác rất tuyệt nếu lướt
trên da thịt cô.

“Em đang nghĩ gì đấy,
Lily?”

Cô nhìn vào chiếc
kính râm. “Những điều thuần khiết.”

Một tiếng cười khe
khẽ phát ra từ môi anh. “Vậy là chỉ có một trong hai ta thuần khiết.”

Chưa đầy một tiếng,
lần thứ hai sĩ quan Tucker Matthews làm cô sững sờ đến chết lặng.

“Mẹ ơi!” Pippen gọi
to khi đi về phía cô. “Cuối tuần sau cha và con sẽ tới Odessa để thăm ông bà
nội.”

Cô rời mắt khỏi mặt
Tucker. “Mẹ biết rồi, cục cưng ạ.” Cô lấy di động từ tay con trai. “Chúng ta sẽ
đóng gói rất nhiều bim bim ăn đường.”

Pippen quay sang viên
sĩ quan. “Đến lượt cháu phải không?”

Anh lắc đầu. “Xin
lỗi. Chú phải đi tắm trước khi đi làm.” Một nụ cười nhẹ làm môi anh cong lên.
“Chú đã đổ mồ hôi.”

“Cháu thì không,”
Pippen bảo anh. “Cháu không đổ mồ hôi. Cháu còn bé quá. Mẹ cháu cũng không đổ
mồ hôi.”

Đ chân mày trên cặp
kính râm gọng vàng của anh nhướn lên. “Thật xấu hổ làm sao. Mẹ cháu nên làm gì
đó đi.”

Lily nhíu mày lại và
há hốc miệng. Anh ta đang tán tỉnh cô trước mặt con trai cô sao? Có phải cô ít
tán tỉnh đến mức không nhận biết được nữa rồi không?

Tucker cười và nhìn
xuống cậu bé đang đứng trước mặt mình. “Nhưng ngày mai và thứ Ba chú được nghỉ.
Khi ấy chúng ta có thể chơi nốt.”

“Được ạ.”

Anh chuyển bóng từ
cánh tay này sang cánh tay kia. “Gặp cô sau nhé, Lily.”

Không đời nào có
chuyện cô sẽ gọi anh là Tucker. Có thể anh không nhỏ tuổi như ban đầu cô nghĩ
nhưng anh vẫn trẻ trung, nóng bỏng và tán tỉnh một cách mạnh bạo. Anh rất nguy
hiểm với một bà mẹ đơn thân trong một thị trấn nhỏ. Một anh chàng lực lưỡng
chứa đầy hiểm họa nóng bỏng với người phụ nữ mà rốt cuộc cũng đã làm cho người
đời quên đi được danh tiếng phóng túng của mình. “Sĩ quan Matthews.”

Tucker duỗi thẳng hai
tay lên trời và quay đầu từ bên này sang bên kia. Lúc này ở Amarillo là tám giờ
sáng và anh vừa mới làm xong đống công việc giấy tờ của tối hôm trước. Anh đã
tống giam hai trường hợp lái xe do say rượu, ba trường hợp lái xe phạm luật, và
đã nhận một báo động mã 10-91b(1) ở Lovett. Con vật ồn ào gây
ra báo động là một con chó Chihuahua béo núc ních tên là Hector. Người chủ già
nua của con chó, bà Velma Patterson, đã gào khóc và hứa sẽ bắt con chó chuyên
môn cắn cổ chân người ta đó giữ im lặng. Thế là Tucker đã thả nó ra mà chỉ cảnh
cáo miệng.

(1)Đây là mã cảnh sát Mỹ dùng cho các trường hợp liên quan đến Động đất-
tiếng ồn.

“Nhất định là bà già
Nelma Buttersford ghê tởm đã gọi điện phải không?” Bà Patterson nức nở lau mũi
vào một cái khăn giấy nhàu nhĩ. “Bà ta ghét Hector.”

“Cháu không rõ ai
gọi,” anh đã trả lời như vậy.

Tucker nhỏm dậy khỏi
bàn. Đó là điều anh thích khi làm việc ở hạt Potter. Không có nhiều chuyện xảy
ra vào tối Chủ nhật. Không giống hạt Harris. Anh thích nhịp sống chậm rãi giúp
anh có thêm thời gian làm công việc giấy tờ.

Không, không có mấy
chuyện xảy ra, và anh thích điều đó. Anh đã chứng kiến quá nhiều chuyện ở Iraq
và Afghanistan rồi, cả khi tham gia cục cảnh sát Houston sau đó nữa. Nơi đây
chỉ có vừa đủ việc để anh duy trì hứng thú và không quá nhiều để anh phải thức
chong chong suốt đêm.

Ít nhất thì vẫn chưa.
Nhưng rồi sẽ có. Thỉnh thoảng những chuyện không hay vẫn xảy ra và anh làm cảnh
sát là để xử lý chúng. Trong ký ức của Tucker, lúc nào anh cũng phải đối phó
với mấy chuyện như thế. Anh biết cách tồn tại khi những chuyện tồi tệ ập đến.

Anh đi vào phòng thay
đồ và mở tủ khóa có viết tên mình trên mặt băng dính vải. Anh cởi nút chiếc áo
công vụ màu be xen nâu dài tay rồi kéo khóa dính Velcro ở vai và luồn xuống.
Chiếc áo này nặng gần bốn ký rưỡi, vẫn không thể sánh với áo bảo vệ anh mặc
trong quân ngũ. Anh đặt nó vào tủ và cài nút áo sơ mi mặc ngoài bộ đồ giữ ấm
màu đen.

“Chào Matthews,” sĩ
quan Neal Flegel gọi khi anh ta vào phòng thay đồ. “Cậu đã nghe vụ báo động
10-32(2) ở hồ Meredith chưa?”

Anh có nghe tin đó
trên radio. “Rồi. Ngu thế nào mà lại ra hồ vào tối muộn như thế chứ?”

(2)Mã lệnh báo có người chết đuối của lực lượng cảnh sát Mỹ.

Flegel mở tủ đồ của
mình và cởi áo sơ mi ra. “Hai gã ngốc câu cá trên một con thuyền nhôm dài ba
mét bị rò nước, không áo phao và một thùng lạnh đựng đầy bia Lone Star.”

Qua radio anh biết là
họ đã cứu được một người ở gần bờ. Một sĩ quan khác, Marty Dingus, vào phòng
thay đồ và anh ta cùng Neal tán nhảm như bạn thân. Anh em. Tucker từng có rất
nhiều bạn thân. Anh em trong quân ngũ. Anh ghét cay ghét đắng vài người trong
số ấy nhưng sẵn sàng hy sinh vì họ. Về mặt đó thì phòng không khác quân đội. Họ
đều hoạt động theo nguyên tắc chung. Anh là người mới ở hạt Potter. Trước đây
anh đã từng đảm nhiệm vị trí này, và anh biết cách hòa mình thích ứng vì công
việc. Anh rất mong được quen thân với các sĩ quan ở ngôi nhà mới này.

“Cho đến giờ cậu
thích hạt Potter chứ?” Marty hỏi. “Không nóng như hạt Harris nhỉ.”

Tucker với tay lấy áo
khoác trong tủ. Marty không nói về thời tiết. “Tôi thích thế này.” Anh đã ở đủ
điểm “nóng” cho cả đời này rồi.

Neal cởi áo bảo vệ
ra. “Cậu tìm được chỗ ở chưa?” Tucker gật đầu và đóng tủ lại. “Tôi nghe theo
lời khuyên của anh và đã tìm được một ngôi nhà ở Lovett. Trên đường Winchester.
Không xa trường trung học đằng kia.”

“Winchester à?” Neal
cau mày suy nghĩ. Cả hai viên sĩ quan này đều sinh ra và lớn lên ở Lovett, cho
tới giờ vẫn sống ở đó cùng gia đình. “Chúng ta có biết ai sống ở Winchester
không nhỉ?” anh ta hỏi Marty.

“Bây giờ à?” Marty
nhún vai và lắc đầu. “Thời chúng ta đi học thì có nhà Larkin... Cutter... và
các cô con gái nhà Brook.”

“Bảo sao nghe quen
thế.” Neal bỏ áo bảo vệ vào tủ.

“Lily Darlington sống
ở đường Winchester. Cô ấy đã mua nhà ngay cạnh nhà mẹ mình.”

Marty bật cuời. “Lily
hâm ấy à?”

Lily hâm sao?

“Vài giấc mơ khoái
lạc đầu tiên của tôi có liên quan đến Lily hâm đấy.” Hai người đàn ông cùng
cười và có thể Tucker đã tìm được sự hài hước trong đó nếu không phải gần đây
anh cũng mơ mộng về Lily Darlington.

“Cô ấy là hàng xóm
của tôi.” Tucker xỏ tay vào áo khoác. “Sao các anh lại bảo cô ấy hâm?” Hôm qua
cô đâu có làm gì điên rồ khi ở gần anh. Mà phải nói là cô đã làm anh phát điên
với cái áo len trắng đó. Mới nhìn ngực cô trong cái áo len đấy một cái thôi mà
máu trong đầu anh đã kéo hết xuống phía dưới rồi.

“Tôi không cho là dạo
này cô ấy còn hâm” Neal nói. “Không giống hồi cô ấy hay nhảy múa trên bàn.”

Lily nhảy trên bàn
sao? “Vũ nữ chuyên nghiệp à?”

“Không. Ở các bữa
tiệc trung học.” Marty cười. “Đôi chân dài miên man mặc quần short nhỏ xíu và
đi đôi bốt justin's của cô ấy đúng là đáng nhìn lắm.”

Chúa Jesus.

“Cô ấy không còn như
thế nữa” Neal bênh cô. “Tôi nghĩ cơn chấn động não cô ấy gặp phải khi đâm xe
vào phòng khách nhà Ronnie năm '04 đã giúp cô ấy tĩnh trí.”

Chúa Jesus, Joseph và
Mary. “Ronnie là ai thế?”

“Chồng cũ của cô ấy.”

“Và cô ấy đã đâm xe
vào phòng khách của anh ta sao? Cố tình à?”

“Cô ấy luôn nói mình
bị trượt chân do chuột rút.” Neal trả lời. Hai người đàn ông lại cười và Neal
tiếp tục. “Cô ấy không bị buộc tội gì hết, nhưng ai chả biết là Lily Darling
hâm đã cố tình đâm xe vào nhà đó. Cô ấy gần như đã bị 5150.” Neal nhún vai.
“Nhưng trước đó cô ấy đã vào viện vài ngày, nên việc bị giam giữ cũng không có
nghĩa lý gì.”

“5150 sao? Năm ngoái
Tucker đã gặp một vụ 5150 ở nam Houston. Người phụ nữ tâm thần đó đã nhốt mình
trong phòng ngủ suốt ba ngày và ăn đệm.”

“May là Ronnie đã đi
ra ngoài với cô bồ mới,” Marty nói thêm.

Lạy Chúa. Anh đang có
những giấc mơ điên rồ và khao khát một người phụ nữ điên rồ. Người rất có thể
đã giết chồng cũ mình bằng cách lao xe vào nhà anh ta và suýt nữa bị tống giam
với lệnh 5150. Mẩu thông tin đó đáng ra phải đủ để khiến bi anh teo quắt lại,
nhưng không. Anh nghĩ về cô, về Pippen, về sự hung dữ của cô. Anh nghĩ đến cảnh
bàn tay cô đặt trên ngực mình, tay anh rê trên đôi chân dài miên man đó, và anh
không biết ai điên hơn nữa. Anh hay là Lily Darlington hâm.

Báo cáo nội dung xấu