All in love - Chương 01 - 02
Lời tựa
Cuộc đời như thế
Không biết nên bắt đầu từ đâu, nói thực, tôi có hơi lúng
túng, tự nhận thấy bản thân cũng đã làm được nhiều việc “đại sự” nhưng viết lời
tựa cho cuốn sách như thế này thì quả thật là lần đầu tiên. Tôi hơi hồi hộp, hồi
hộp vì cuối cùng cũng có một lần được tác giả coi trọng và cả vì việc không biết
nên viết như thế nào. Dù sao tôi cũng không phải là người giỏi văn chương, nào
đã bao giờ viết cái gì liên quan đến văn thơ. Nhưng cơ hội như vậy mà để tuột mất
thì thật đáng tiếc, thế nên mặc kệ, viết không hay thì xin độc giả thứ lỗi vậy.
Tại sao tôi lại đặt tiêu đề là “Cuộc đời như thế”? Vì nữ sĩ
Tam Mao đã từng dùng câu nói này, hơn nữa Tiểu Tây lại rất thích đọc văn của
Tam Mao, nên tôi cũng đành phải hùa theo sở thích của cô ấy, mượn tạm cái tên
này trong tập tản văn của Tam Mao. Tiểu Tây rất thích Tam Mao, trong nhà toàn
là sách của Tam Mao, có lúc còn sưu tầm mấy bản in khác nhau của cùng một cuốn.
Thực ra, cô ấy đọc sách cũng tạp nham lắm, sách gì cũng có thể đọc được. Một lần,
tôi thấy cô ấy cầm cuốn sách nói về loài cừu đọc một cách say sưa, còn tích cực
giới thiệu cho tôi đọc nữa chứ. Tôi nói, đọc loại sách này còn buồn ngủ hơn cả
đếm cừu.
Đọc xong cuốn All in love - Ngập tràn yêu thương,
tôi cảm thấy tinh thần rất sảng khoái. Trong sách, “Từ Vi Vũ” là nghệ danh của
tôi. Nghe nói rất nhiều người yêu thích “Từ Vi Vũ”, thậm chí còn yêu cầu tung ảnh
thực của “Từ Vi Vũ” lên. Tôi muốn nói rằng, cảm ơn sự yêu mến của mọi người,
nhưng tung ảnh lên như vậy chẳng phù hợp với phong cách “giữ thân như ngọc” của
tôi chút nào.
Hơn nữa, tác giả đã nhấn mạnh All in love -Ngập tràn yêu
thương là cuốn sách bắt nguồn từ cuộc sống nhưng lại hoàn hảo hơn cả cuộc sống.
Câu nói này quả không sai, ví dụ như tôi chẳng thể nào xuất sắc được như “Từ Vi
Vũ”, hừm, hay em trai họ Cố cũng chẳng được ngoan ngoãn như vậy. Nhắc tới cậu
em trai này, hình như nó cũng rất nổi bật, chẳng hiểu tại sao lại thế, hay là
vì nó có ngoại hình xinh xắn động lòng người? (Vô tình tiết lộ mất rồi à?
Xinh xắn động lòng người ư?)
Có điều, tôi không thể không thừa nhận tình cảm giữa Tiểu
Tây và em trai rất tốt. Đó là tình cảm máu mủ ruột già, người ngoài chẳng thể
chê bai được câu nào cả. Chị đối xử rộng lượng với em, em rất yêu quý chị, mà
đó cũng là thứ tình cảm tôi luôn ngưỡng mộ. Phải nói là, rất ghen tỵ mới đúng!
Ham muốn chiếm hữu của tôi khá mạnh, nhưng bây giờ cũng đã
kiềm chế được rất nhiều rồi. Lúc cô ấy đi chơi với bạn, tôi cũng chỉ hỏi đi với
ai, đi đâu, mấy giờ về mà thôi. Tình yêu thật kỳ diệu, cô ấy có thể chẳng xuất
sắc gì (câu này có chút đại nghịch bất đạo nhỉ?), nhưng tôi vẫn cảm thấy
cô ấy rất tuyệt vời, rất cuốn hút, khiến bạn không thể không bị hấp dẫn, không
thể không ngây ngô, khờ khạo trước mặt cô ấy. Thế thì đã làm sao nào, cô ấy là
người tôi thích, tôi nguyện giơ tay đầu hàng trước cô ấy. (Tiểu Tây chú
thích: Có phải mình duyệt lời tựa này, nên anh ta mới viết mùi mẫn như vậy
không nhỉ?)
Tính Tiểu Tây khá lạnh lùng, cô ấy không nói những câu như
em yêu anh thế nào, em nhớ anh bao nhiêu, nhưng cô ấy sẽ nói đợi chúng ta về
già sẽ như thế này, như thế kia. Thực ra, những câu nói này mới làm tôi cảm động,
vì cô ấy muốn chúng tôi sống cùng nhau đến đầu bạc răng long.
Tôi nghĩ mọi người thích All in love -Ngập tràn yêu
thương như vậy, không chỉ vì đây là câu chuyện tình yêu của riêng đôi “Từ
Vi Vũ” và “Cố Thanh Khê” mà còn là biểu tượng tình yêu của rất nhiều người.
Truyện giải thích rõ ràng về cái đích mà tình yêu hướng tới: Một đời, một kiếp,
một đôi vợ chồng, đơn giản mà thuần khiết!
Chương 1
Em phản đối hai người
kết hôn
Tôi trở về từ chuyến đi Anh lần này cùng với em trai.
Em tôi ở Anh hơn tám năm, nó ra nước ngoài từ lúc mười tuổi,
thế nên phẩm chất uyên bác cao thâm của người Trung Quốc không giữ gìn cẩn thận
đã bị vấy bẩn mất rồi.
Buổi trưa hôm đó, tôi đang tưới hoa thì nghe nó nói chuyện
điện thoại với bạn, thấp thoáng nghe được câu “son of a bitch (thằng con ả điếm)”,
tôi nhíu mày, cầm chiếc gối ôm trên ghế sofa ném về phía nó.
[Chúc bạn đọc sách vui vẻ tại www.gacsach.com - gác nhỏ cho người yêu sách.]
Nó giật nảy mình, trừng mắt nhìn tôi, hình như người ở đầu
dây bên kia hỏi nói bị làm sao, nó trả lời ấm ức: “My dear sister... (bà chị
thân yêu của tao...)”, rồi nghĩ mãi mới nói tiếp, “chị ấy đánh tao!”. Tôi cười
suýt vỡ bụng.
Sau bữa trưa, Từ Vi Vũ gọi điện đến hỏi tôi có rảnh không,
tôi nói là đang ở cùng em trai. Vi Vũ nói: “Cậu ta mấy tuổi rồi?” Biết rồi mà vẫn
cố tình hỏi.
Tôi nói: “Mười tám.”
Vi Vũ đáp: “Nó lớn rồi, không cần lúc nào cũng kè kè bên cạnh,
không xảy ra chuyện gì đâu.”
Em tôi ngồi bên cạnh nhìn tôi gọi điện thoại, cho đến khi
tôi cúp máy, nó mới thong thả buông một câu: “Em phản đối hai người kết hôn!”
Còn nhớ Tết năm ngoái, tôi đến sân bay đón nó, đợi nửa tiếng
mới nhìn thấy cậu em trai quý hóa mặc áo liền mũ, mắt đeo kính râm, tay kéo
hành lí, bước ra từ cửa chính như đi trình diễn thời trang.
Thấy cậu ta đang vuốt tóc rồi hất mái lên một cách điệu nghệ,
tôi liền ấn còi, nó nhìn thấy tôi, lập tức chạy đến, nịnh nọt: “Chị, chị đến rồi!”
Tôi nói: “Mới tí tuổi đầu đeo kính râm làm gì? Lại còn một
ngón tay đeo hai chiếc nhẫn? Tóc tai thì để dài thế kia, che hết cả mắt, xấu chết
đi được!”
Cậu ta bị tôi mắng cho mặt mày ủ rũ, cam chịu nhìn ai đó
đang ngồi trên ghế lái phụ cúi đầu nhịn cười.
Sau khi ngồi lên xe, cậu em không dám cãi tôi câu nào mà
quay sang trút giận vào kẻ họ Từ đang cười nhạo mình: “Anh dựa vào cái gì mà cười
nhạo tôi? Cẩn thận, tôi không gả chị tôi cho anh đấy!”
Vi Vũ “ồ” lên một tiếng, đây là chủ đề mà anh rất để ý, người
nào phản đối sẽ chém không tha, kể cả em ruột cũng không ngoại lệ. Tôi hơi lo lắng
liếc nhìn anh, nào ngờ anh nói: “Thế thì để anh gả cho chị em là được!”
Ặc...
Lần này tôi đến chỗ em trai du lịch, chơi ở đó hẳn một tuần.
Buổi tối, Từ Vi Vũ đến đón tôi đi ăn cơm, trên xe, anh hỏi tôi: “My heart, when
we... sex? (Em yêu, khi nào chúng ta làm “chuyện đó”?)” Vi Vũ ở Đức sáu năm, tiếng
Đức thì bình thường nhưng tiếng Anh lại rất giỏi.
Tôi dịu dàng trả lời: “Anh ở Đức nhiều năm như vậy, sao chẳng
học được chút ưu điểm nào của họ thế?”
Vi Vũ tủi thân hỏi: “Ưu điểm gì cơ?”
“Nghiêm túc, nghiêm khắc, biết kiềm chế.”
“...”
Thực ra thì từ hồi nhỏ tôi và anh đã quen nhau. Anh không phải
là tuýp người nói năng khéo léo, sau khi sang Đức càng... không biết ăn nói,
nhưng bù lại có niềm say mê đặc biệt với tôi.
Tôi nhớ có một lần, anh thấy tâm trạng tôi rất tốt nên mạnh
dạn hỏi: “Dear Tiểu Khê, em có biết không, từ lúc học tiểu học anh đã yêu thầm
em rồi.”
Tôi kinh ngạc. “Tình cảm của anh dậy thì sớm thật đấy!”
Từ Vi Vũ cảm thấy bị tổn thương, đại khái là cảm thấy dù sao
cũng bị đau rồi, nên nếu có bị đau lần nữa cũng chẳng sao, thế nên liều mạng, hỏi:
“Vậy rốt cuộc em bắt đầu chú ý đến anh là từ lúc nào? Nói!”
Tôi khổ sở suy nghĩ một hồi. “Có lẽ là từ tiểu học, cứ tan
trường là anh lại đi theo hình chữ S đến trước mặt em.”
“...”
Nhắc đến thời tiểu học, có lần về thăm trường cũ, tôi nhìn
thấy hai cái tên được dùng dao khắc lên cây ngô đồng mà ngày trước tôi thường
cùng bạn bè tựa vào đó trò chuyện.
Cố Thanh Khê
Từ Vi Vũ
Nếu nói không cảm động thì là nói dối, vì cái này... thật sự
rất đáng yêu!
Chỉ có điều, cây ngô đồng già đó là cây xanh của thành phố,
nghe nói còn được bảo vệ. Từ thiếu gia, phiền anh lần sau viết tên, anh có thể
viết tên em bên dưới được không, em chẳng có cảm giác an toàn chút nào cả.
Nhưng hình như Từ Vi Vũ còn thiếu cảm giác an toàn hơn cả
tôi, lúc nào ra khỏi nhà cũng hỏi đi hỏi lại tôi: “Thanh Khê, anh có mang chìa
khóa không? Thanh Khê, em gọi cho anh một cuộc điện thoại đi để xem anh có cầm
theo điện thoại không?”
Lần nào tôi đang ngủ ngon cũng bị anh làm cho tỉnh giấc,
đành cầm lấy chiếc điện thoại anh đưa miễn cưỡng gọi vào máy của anh, sau đó
xem anh vừa lấy điện thoại từ trong túi áo vừa bước ra ngoài, miệng còn lải nhải
pha chút đắc ý: “Ừm, mới sáng sớm đã bắt đầu nhớ anh rồi à!”
Hình như, không phải anh ấy thiếu cảm giác an toàn... mà là
thiếu đòn.
Từ Vi Vũ hơi mắc bệnh sạch sẽ, có chút bỉ ổi, có chút mặt
dày, tuy nhiên trước mặt người ngoài anh luôn hào hoa phong nhã, sống tách biệt,
độc lập, lạnh lùng mà kiêu ngạo, lạnh lùng mà xa cách, trong sự xa cách ấy lại
toát lên sự cao quý. Nhưng chỉ cần về đến nhà, anh lại gào loạn lên: “Tắm, tắm,
tắm.” Sau đó vài phút, từ trong phòng tắm vọng ra giọng nói của anh: “Cố Thanh
Khê, em có muốn đến chà đạp anh không?”
Tôi luôn nghĩ, con người này còn có thể bỉ ổi được hơn nữa
không?
Mỗi lần ấn tượng về anh xuống đến mức thấp nhất, thì anh lại
có cách làm tôi cảm động. Nhớ có lần khi anh ở Đức, gọi điện cho tôi, trong điện
thoại nói: “Thanh Khê, anh muốn về nhà”, sau đó anh nói bằng tiếng Đức, lặp đi
lặp lại câu: “Anh nhớ em!”
Tôi nói: “Em nghe chẳng hiểu đâu.”
Anh cười, nói: “Anh biết.”
Cảm giác vừa khác người, vừa yêu thương nhưng mỗi lần nhớ đến
lại khiến tôi thấy hơi buồn.
Có một lần tôi chủ động nói với Từ Vi Vũ: “Chúng mình thực sự
rất đẹp đôi đấy, anh thích mua sách, còn em thích đọc sách, anh thích hát, còn
em thích nghe hát, anh thích ngắm hoa, em thích trồng hoa, anh muốn cưới, còn
em muốn lấy, đúng là một đôi trời sinh nhỉ?”
Từ Vũ nhìn tôi một cái rồi thủng thẳng đáp: “Thế mà trước
đây em dám trái ý trời lâu như vậy.”
Thế nên cuối cùng chúng tôi cũng thuận theo ý trời, chuẩn bị
kết hôn.
Chương 2
Ký ức tuổi thơ
Hồi học cấp ba, Vi Vũ là một chàng thư sinh nho nhã, yếu ớt,
tuy nhiên anh học rất giỏi, nghe nói còn là học sinh xuất sắc, khổ một nỗi môn
thể dục lại rất bình thường, thế nên không thể coi là đứa trẻ “phát triển toàn
diện”. Nhưng anh lại “thích” cùng đám bạn cao to lực lưỡng tụ tập đánh bóng, mặc
dù hơi bị “lệch nhịp”.
Có một cậu bạn trong nhóm hỏi: “Vi Vũ, cậu không thích bóng
rổ, lần nào cũng chơi đến nỗi thở hổn hển, sao phải khổ thế chứ? Có ai bắt ép
đâu? Thôi đi, về mà chơi đàn violon đi, anh em bọn tôi không cười nhạo cậu
đâu.”
Nghe nói lúc đó, Từ thiếu gia lạnh lùng trả lời một câu: “Chẳng
phải Cố Thanh Khê nói thích mẫu đàn ông giỏi thể thao sao?”
Năm lớp mười một, chúng tôi bắt đầu phân chia ban tự nhiên
và xã hội. Trước khi phân ban, tôi nhận được một lá thư, trên thư chỉ có vỏn vẹn
mấy chữ: Học tự nhiên, học tự nhiên, học tự nhiên!
Tôi nghĩ đó là một lời nguyền rủa, nên quyết không tin vào lời
nguyền rủa ấy mà học ban xã hội.
Và như vậy, tôi với Vi Vũ mỗi người một ngả trong việc lựa
chọn phân ban. Nhưng chúng tôi vẫn luôn giữ mối quan hệ bạn bè trong sáng, thuần
khiết...
Khi tôi học lớp mười một, có lần do xe đạp bị hỏng, tôi được
Vi Vũ đèo về nhà. Hôm đó, tôi muốn về quê nên đoạn đường cũng khá xa.
Đó là một ngày giữa tháng Mười Một, Vi Vũ cật lực đạp xe chở
tôi, tôi thấy phần tóc nơi cổ áo anh mướt mồ hôi, cảm thấy rất thương. Vào thời
ấy, tình cảm nam nữ còn rất ngây thơ, trong sáng. Tôi và Vi Vũ vẫn chỉ là bạn
bè đơn thuần, đàng hoàng, thế mà tôi lại để anh ấy chở xe ngồi phía sau, thật
quá sức tưởng tượng. Cả đoạn đường thấy thương anh nhưng trong lòng cũng không
khỏi lo lắng, nếu trên đường về nhà gặp người quen thì làm thế nào?
Cuối cùng đúng là “nghĩ sao gặp vậy”, giữa đường chúng tôi gặp
một cô hàng xóm đang bận rộn trồng rau cải, từ xa cô đã nhìn thấy tôi, gọi to:
“Thanh Khê, tan học rồi à?”
Trong lòng tôi đang không ngừng lẩm bẩm: “Chúng cháu chỉ là
bạn học, chúng cháu chỉ là bạn học...”
Do đó, khi thấy có người chào hỏi mình, tôi tuôn ra một
tràng dõng dạc: “Cô ơi, cháu với bạn ấy chỉ là bạn học thôi, xe cháu bị hỏng, cậu
ấy đèo cháu về nhà.” Sau đó, tôi còn cho rằng mình rất thông minh khi biết đánh
trống lảng. “Cô ơi, cô đang trồng rau cải ạ?”
Cô hàng xóm trả lời tôi bằng câu “ừ” đầy ẩn ý, không biết là
câu “ừ” đó là dành cho việc trồng rau hay là câu “ừ” dành cho bạn học.
Đi thêm một đoạn đường nữa, người ngồi phía trước nói: “Cô ấy
chỉ hỏi cậu tan học à? Sao cậu nói nhiều chuyện “không liên quan” thế?” Cái từ
“không liên quan” đó bây giờ nghĩ lại mới thấy thật sâu xa.
“...” Lần đầu tiên tôi đỏ mặt xấu hổ.
Sau đó, Vi Vũ cười, thì thầm nói: “Trồng rau cải? Cậu cũng
thật rau cải (có tài)[1] đấy!”
[1] Trong tiếng Trung
Quốc, từ “rau cải” đồng âm với “có tài”.
“...”
Có lúc, tôi cảm thấy Vi Vũ nói chuyện rất thẳng thắn nhưng
có lúc cũng cảm thấy quá hàm súc!
Từ rất lâu, rất lâu rồi tôi có lập một hòm thư điện tử, hình
như là lúc học cấp ba thì phải. Sau khi tốt nghiệp cấp ba, tôi không còn dùng
nó nữa nên dần dần cũng quên mất. Nhiều năm về sau, có lần tôi phải dùng email
để đăng ký nhận đồ, hai địa chỉ email thường ngày đều đã dùng rồi, nghĩ mãi mới
nhớ ra hòm thư cũ kỹ nhiều năm trước. Khi đăng nhập vào, tôi phát hiện ra có đến
hàng trăm lá thư chưa đọc, đều là từ nước ngoài gửi về...
Thế mà Từ Vi Vũ chưa một lần nào hỏi tôi về chuyện đó, cũng
chưa bao giờ nhắc đến.
Tôi đã dành cả một ngày đọc hết gần một trăm bức thư, sau đó
ngồi lưu lại cẩn thận từng cái một.
Con người này đúng là hâm đến một mức độ nhất định rồi!
Giờ nhớ lại những ngày tháng êm đềm ngọt ngào đó, mặc dù ngắn
ngủi nhưng cảm động biết bao. Nhớ lúc còn nhỏ, anh hay nói, em hay cười, có một
lần vai kề vai ngồi dựa vào nhau dưới gốc cây đào, gió thổi vi vu, chim kêu ríu
rít, anh và em đã ngủ thiếp đi từ lúc nào chẳng biết.
Nhớ lúc còn nhỏ, chưa hiểu thế nào là tình, chưa hiểu thế
nào là yêu, kẻ trước người sau đi đến gốc cây ngô đồng, hạt mưa tí tách rơi
trên lá cây, chúng ta chỉ biết nhìn nhau cười ngượng nghịu.
Nhớ lúc còn nhỏ, chưa hiểu thế nào là chia ly, thế nào là gặp
lại, không biết rằng sẽ có một khoảng cách thật là xa, gió ở chỗ anh không thổi
đến nơi em, chỉ biết rằng một năm mùa xuân trôi qua thì mùa thu lại đến.

