Chuyến Tàu Địa Ngục - Ngoại truyện 5

Chương năm ngoại truyện:

Trận đồ nụ cười

Ánh sáng vàng rực trên tay chị Joan từ từ dịu xuống,
nguyên nhân chị dừng lại là vì chị phát hiện ra chắc chắn mình không thể phá
nổi cái “Trận đồ nụ cười” này.

Theo quy luật của trận đồ, mỗi một trận đồ bắt buộc
phải có một “điều kiện then chốt” nào đó, chỉ có cách phù hợp với điều kiện
then chốt đó thì mới có thể rời khỏi trận đồ.

Trừ phi người bị nhốt trong trận đồ và người thao tác
trận đồ có sức mạnh chênh lệch nhau quá lớn, người bị nhốt mới có thể dựa vào
sức mạnh đơn thuần của chính mình phá vỡ trận đồ.

Theo tình hình trước mắt, tuy trận đồ bị chấn động và
rung lên dữ dội, nhưng vẫn không tan vỡ, điều đó thể hiện linh khí của con Mèo
cười đó vẫn đủ để giữ vững trận đồ này.

Chị Joan thu lại sức mạnh phán quyết của tay phải, bắt
đầu suy nghĩ, trận đồ nụ cười, tại sao lại gọi là trận đồ nụ cười? Phải chăng
có hàm ý gì ẩn chứa trong đó?

Điều kiện then chốt, chắc chắn phải
ẩn chứa ở đây.

Ở phía kia, khuôn mặt Mèo cười đã trắng nhợt, bởi vì
nó không thể ngờ rằng linh khí của chị Joan lại mạnh tới như vậy, trận đồ nụ
cười nếu bị mở ra, chứng tỏ người bị giam trong đó có linh khí mạnh gấp hơn
mười lần bản thân Mèo cười, mà sức mạnh của chị Joan đã mấy lần đạt tới giới
hạn cao nhất của trận đồ, điều đó thể hiện sức mạnh của chị đã vượt xa nhiều
lần so với tuyệt đại cao thủ của tiểu đội săn quỷ.

Chỉ có điều, đó là thần thánh phương nào?

Một người yên lặng giấu mình trong thành phố sương mù
Luân Đôn là vì sao?

Người có linh khí mạnh như vậy, chắc chắn có tiếng tăm
trong sử sách, nhân vật nào có thể khiến cho tên thánh quay đầu lại, và sở hữu
một sức mạnh kinh hồn tới như vậy?

Bắt người đó phải lộ diện, rốt cuộc là việc tốt hay
việc xấu?

“Trận đồ nụ cười à...” Ánh sáng từ tay chị Joan yếu ớt
dần, trong bóng tối chỉ vẩn vơ một luồng khí không ổn định.

Chị đang chăm chú suy nghĩ, phán đoán, trông như một
pho tượng xinh đẹp.

Yên lặng quá...

Robin Hood đã dừng công kích rồi? Chị Joan đứng trong
bóng đêm thuần khiết, điều khiến chị cảm thấy nghi vấn đầu tiên là mũi tên của
Robin Hood đã dừng lại.

Đây là thời cơ tấn công tốt mà? Tại sao tên của Robin
Hood lại dừng lại?

Ngoài ra, linh khí không ngừng dao động ban nãy của
Mèo cười, lúc này sao không cảm thấy gì nữa.

Hình như chị đã rơi vào một vực sâu u tối không có âm
thanh, ánh sáng và không có bất kỳ cảm giác nào.

Lẽ nào, bên ngoài đã xảy ra chuyện gì?

Chị Joan rướn người lên, Sydney đâu? Bây giờ nó có an
toàn không? Sydney là người duy nhất khiến chị Joan bận tâm.

Phía ngoài, quả đúng là đã có chuyện.

Trong lúc Mèo cười và Robin Hood đang suy nghĩ, phải
làm sao để đối phó với chị Joan vô cùng lợi hại này, một bóng đen, một bóng đen
nhanh như chớp, đã lao về phía Mèo cười và Robin Hood.

“Jack!”

“J Tim Đỏ.”

Robin Hood và Mèo cười kêu lên thất kinh.

Có điều, Jack xuất hiện quá nhanh, Mèo cười và Robin
Hood đang ở trong trận chiến không thể phản ứng kịp, hai lưỡi dao ánh bạc chí
mạng đã nhắm thẳng vào cổ họng hai người chém tới.

Ngàn cân treo sợi tóc.

“Trốn vào trận đồ!” Mèo cười hét lớn, giơ vuốt mèo ra
chụp lấy tay Robin Hood!

“Ý kiến hay!” Robin Hood hét lớn theo, sau đó trước
mặt họ bay tới một vùng tối đen kịt, hai người kẻ trước người sau nhảy vào bên
trong trận đồ.

Trước khi Robin Hood mất đi khả năng thị giác, anh
thấy lưỡi dao bạc của Jack bay lượn trong không trung, ánh bạc đó dường như
quấn lấy phía sau anh và Mèo cười.

“Mèo cười!” Robin Hood quay đầu lại hét lên.

Trong bóng đêm, Robin Hood rơi xuống đất, trong phút
chốc anh cảm thấy yên tâm, vì tay anh vẫn nắm chặt bàn tay của Mèo cười.

“Mèo cười, cậu không sao chứ?” Robin Hood kéo kéo tay
của Mèo cười, muốn nhè nhẹ kéo nó từ thế giới hiện thực vào bên trong trận đồ.

Trong màn đêm đen của trận đồ, xuất hiện trước tiên là
một hàm răng trắng bóng kiêu ngạo.

“Phù, không sao là tốt rồi.” Robin Hood thở phào một
tiếng, anh khẽ kéo tay Mèo cười, thúc giục bạn đồng hành mau vào trận đồ.

Nhưng, chính trong lúc kéo bàn tay ấy vào trong bóng
đêm, anh khựng người lại.

Nặng quá.

Mèo cười tại sao lại nặng như thế?

Sau đó, bằng phản ứng của trực giác, cổ cánh tay kia
của Robin Hood khẽ lật, hai mũi tên giấu trong cổ tay lóe lên sáng chói nhằm
thẳng vào phía trước của Mèo cười.

“Mèo cười... thế là thế nào? Có cái gì đi theo cậu
không?” Giọng nói Robin Hood run lên, còn chưa kịp bắn ra mũi tên giấu trong
tay áo thì từ bóng đêm trước mặt anh đã phóng tới hai vầng sáng bạc sắc nhọn,
lẫn vào giữa một đám máu tươi.

Đó là máu của Mèo cười mà!

“Mèo cười, á á á!” Robin Hood nói như sắp khóc, ống
tên ở cổ tay thò ra, định bắn gục kẻ bám đuôi Jack đang ở trước mắt.

Nhưng, Robin Hood đã chậm một bước, vì cơn đau đớn vô
cùng ở vùng bụng đã chiếm lĩnh toàn bộ ý thức của anh.

Khi T dắt tay Sydney chạy được tới phòng bếp, cảnh
tượng trước mắt khiến anh khẽ rùng mình.

Cảnh tượng gì đã khiến Người sói T vốn đã quen mùi máu
tanh lại sợ hãi như vậy? Đó không phải là một căn bếp khắp nơi vương vãi tay
chân đứt lìa, cũng không phải là căn bếp nhuốm đầy máu.

Mà là... chẳng có gì cả.

Một căn bếp trống không.

Tất cả những linh khí dao động lúc nãy đều biến mất.

Không có người bạn đồng hành quen thuộc Robin Hood,
không có Mèo cười hay gây rắc rối cho người khác, càng không có chị Joan dịu
dàng xinh đẹp, cũng không có tên Jack đồ tể tàn ác.

Căn bếp này, trống rỗng không người.

Họ đi đâu rồi? T cố sức dùng mũi hít hà, mong muốn tìm
thấy linh khí trong không trung, nhưng mũi của anh chẳng cảm nhận được gì.

“Biến mất rồi?” Sydney nắm chặt tay T, đầm đìa mồ hôi.
“Mọi người đều biến mất rồi.”

“Đừng sợ, đừng sợ.” T nhẹ nhàng an ủi. “Không sao
đâu.” Nhưng, có thật là không sao không? Chính T cũng không tin lắm.

Trong trận đồ nụ cười, chị Joan một mình dạo bước.

Chị Joan không dám thực sự giải phóng sức mạnh của
chính mình, bởi vì, chị cảm thấy, trong màn đêm này chắc chắn che giấu thứ gì
đó, có một thứ gì đó rất tà ác đã lọt vào cái trận đồ này.

Sau đó, trong màn đêm đen kịt phía trước vọng tới một
âm thanh yếu ớt.

“Là ai ở đó?” Chị Joan ngửi thấy một mùi máu rất nồng.

Trong mùi máu này có vị tanh rất nồng, không giống máu
người.

Là ai, chết trong cái trận đồ không nên tồn tại này?
Chị Joan tiến về phía trước, mùi máu nồng nặc hơn sộc vào mũi chị, khiến cho
con người bình sinh thích sạch sẽ chau mày lại.

Khi chị cúi người xuống, sờ kỹ cái xác chết, biểu hiện
của chị Joan mới đầu rất kỳ quặc, sau đó là cười đau khổ.

Bởi vì xác chết này là một con mèo vằn.

Miệng của con mèo lớn này mở to, để lộ hai hàm răng
sáng bóng, dựa vào nụ cười vẫn đang nở trên môi trước khi chết, có thể đoán
được là nó bị tấn công bất ngờ mà chết.

Một chú mèo biết cười? Ánh sáng vàng trên tay chị Joan
lúc mờ lúc tỏ, thể hiện tâm trạng chị đang rung động.

Con mèo biết cười này e rằng là pháp sư của “trận đồ
nụ cười” này.

Mà trận đồ này lại không vì pháp sư chết đi mà bị hóa
giải, chứng tỏ đây không phải là trận đồ tự động hóa giải.

Như vậy muốn hóa giải trận đồ, chỉ còn một cách là hóa
giải được điểm mấu chốt thôi.

Còn một việc nữa phiền phức hơn. Chị Joan nhìn xác
chết trên sàn, suy nghĩ.

“Nếu pháp sư trận đồ chết trong trận đồ, điều đó thể
hiện, tên ‘hung thủ’ đó e rằng cũng đã vào được bên trong trận đồ rồi.”

“Bây giờ phải làm sao?” Sydney lo lắng hỏi.

“Không biết.” T nghiến răng. “Sao sự việc lại tiến
triển tới mức này, đã hoàn toàn mất đi kiểm soát rồi.

Đúng vậy, mất kiểm soát rồi.

Bất luận là trong trận đồ, hay là thế giới bên ngoài,
đều đã mất kiểm soát rồi…

Chị Joan hết sức cẩn trọng bước đi trong bóng đêm, mất
đi Mèo cười điều khiển trận đồ, lại trong tình trạng u tối không chút ánh sáng
như vậy, dường như tên hung thủ đã được bố trí cho một cục diện giết người hoàn
mỹ, giúp hắn có thể thỏa sức tàn sát.

Đối với chị Joan, việc quan trọng nhất là tìm được
người bạn đồng hành kia của Mèo cười, Robin Hood, không chỉ vì phải bảo vệ
người tốt, mà quan trọng hơn là, trước mắt, chỉ có Robin Hood mới thực sự biết
cách hóa giải trận đồ nụ cười này.

Chị Joan chầm chậm bước qua xác chết của Mèo cười, chị
khẽ than một tiếng, vẽ một chữ thập giữa ngực, tuy chị đã rời xa thần giới
nhưng vẫn lưu giữ thói quen tín ngưỡng nhất định.

Chị thở dài, nếu không phải vì hai kẻ ngu ngốc này tự
ý phát động tấn công, đã không tới mức khiến người mình đánh người mình, khiến
cho kẻ địch Jack nhân cơ hội, cũng sẽ không khiến Mèo cười bỏ mạng một cách kỳ
cục vô duyên như vậy.

Chính trong giây phút đó, chị Joan cảm thấy phía trước
có thêm một người.

Người này âm thầm đứng trước mặt chị Joan, may mà chị
mất đi khả năng thị giác, nên có một trực giác nhanh nhạy hơn người thường, nếu
không có thể đã bị người này tấn công bất ngờ chưa biết chừng.

“Là ai?” Chị Joan thấp giọng hỏi.

Đối phương không trả lời.

“Ngươi là ai?” Chị Joan lại cất giọng hỏi.

Đối phương vẫn im lặng.

“Ngươi là...” Chính trong lúc chị Joan hỏi tới lần thứ
ba, chị bỗng nghe thấy từ không khí vọng tới một âm thanh rất nhỏ “xoẹt...”, tiếng
kim loại cọ xát vào nhau.

Tiếng kim loại cọ xát vào nhau? Có khi là dao... thính
giác của chị Joan vô cùng nhạy bén, trong nháy mắt, tay phải của chị tỏa ra một
ánh sáng vàng nóng rực.

“Jack!” Chị Joan giơ cao tay phải, ánh sáng chói lòa.
“Dưới ánh sáng của thần linh, tội ác không có nơi ẩn náu, Jack ngươi hãy thành
thực trả lời, ngươi có tội không?”

Chị Joan nín thở tập trung, cánh tay phán quyết của
chị có thể phán định đối phương có tội hay không, sau đó đưa ra phán quyết, bất
cứ ai cũng không thể nói dối.

Bởi vì nói dối thần linh, chỉ có tội chết, linh hồn sẽ
bị đày xuống lò lửa dưới địa ngục.

Nhưng, chờ vài giây đối phương vẫn không có phản ứng
gì, chị Joan lúng túng, không ai có thể lừa dối tội lỗi dưới ánh sáng thánh của
cánh tay phán quyết, nếu đối phương vẫn không trả lời, chỉ có duy nhất một khả
năng...

Đó chính là “tên” không đúng!

Người này không phải Jack, cho nên đó là một... cạm
bẫy?

Chị Joan nhảy về phía trước, đưa tay mò tìm, phát hiện
ra người này không phải Jack, mà là một người khác, là một người đàn ông trên
lưng đeo cây cung lông vũ, đó là bạn của pháp sư trận đồ.

Chị Joan cảm thấy kinh ngạc, và chính trong tích tắc
đó, sau lưng chị đột nhiên dấy lên một cảm giác lạnh toát thấu xương.

Cảm giác lạnh toát này, xuyên từ da thịt thẳng xuống
dưới, và ăn sâu vào lục phủ ngũ tạng.

Chị Joan chợt hiểu ra rằng, cảm giác lạnh lẽo này là
một lưỡi dao sắc nhọn, mũi dao như đá băng đã xuyên thẳng vào lưng mình êm ru
không chút tiếng động nào.

Chị đã bị mai phục rồi.

Chị Joan rú lên một tiếng. Ánh sáng vàng bên tay phải
quay ngược lại, muốn đánh chết kẻ đánh lén, nhưng hắn cười lên kỳ quái, thu lại
con dao bạc, nhảy về phía sau, nhẹ nhàng tránh khỏi đòn công kích này.

Lưỡi dao bị thu lại, chị Joan đột nhiên cảm thấy sau
lưng ấm lên, một dòng máu tươi lớn như suối phun ra, do bị mất máu quá nhiều,
chị Joan cảm thấy choáng váng tột độ.

“Cạm bẫy!” Chị Joan nghiến răng, tên Jack này lại biết
lợi dụng Robin Hood để bố trí một cạm bẫy tinh xảo đến như vậy!

Chị Joan gắng gượng giữ vững cơ thể đang loạng choạng,
còn Jack vẫn lượn lờ bên cạnh, chờ đợi chị Joan để lộ sơ hở chết người.

“Thật may mắn quá, hô hô, thật là quá may mắn!” Tiếng
nói của Jack vọng tới tai chị Joan. “So với tiểu đội săn quỷ, người khiến ta lo
lắng hơn chính là cao thủ ẩn mình cô đây, không ngờ các người nội bộ đánh nhau,
khiến ta có cơ hội chiến thắng, ha ha ha.”

“Hừ.” Chị Joan chỉ cảm thấy sau lưng ướt đẫm, kỹ thuật
đâm cắt của tên Jack này thật cao siêu khiến chị không cảm thấy đau đớn mà chỉ
thấy cơ thể tê rần từng hồi.

“Xem ra, cánh tay trái trị thương của ngươi, không có
cách nào chữa trị vết thương của chính mình, quả đúng như dự đoán của ta, chậc
chậc.” Jack nói một cách bí hiểm. “Trước khi ngươi mất máu quá nhiều, ngươi có
thể lựa chọn hoặc là để máu từ từ chảy cạn, hoặc là tiến hành sự phản kích cuối
cùng trước khi chết.”

Jack nói tới đây ngừng lại một chút, rồi thè cái lưỡi
dài ra liếm liếm môi.

“Ta đang rất mong đợi, mùi vị trái tim của ngươi đây!”

“Hừ!” Chị Joan đột nhiên hét lớn, ánh sáng bên tay
phải lại bừng lên, biến thành một vầng sáng chí mạng, nhắm thẳng vào Jack.

“Sự giãy giụa cuối cùng ư?” Jack cười. “Không tồi
không tồi, tuy ánh sáng rất mạnh, nhưng tiếc là không đụng được tới ta!”

Nói xong, Jack khẽ nhảy lên, với độ mềm dẻo đến kinh
ngạc, hắn nhẹ nhàng tránh khỏi làn sóng tấn công này, và quầng ánh sáng vàng đã
tốn công vô ích rơi xuống nền đất, nổ tung, trong nháy mắt biến trận đồ nụ cười
thành một không gian chỉ có màu vàng kim.

Ánh vàng lóa mắt, trong một giây, Jack mất đi khả năng
quan sát.

“Quang đạn? Ha.” Lưỡi dao bạc trong tay Jack lại vung
lên, bảo vệ tất cả những nơi yếu hại trên cơ thể hắn. “Ngươi định đánh lén ta
hoặc định tháo chạy, đều không có tác dụng đâu!”

Nhưng, lưỡi dao bạc của Jack không đón được bất kỳ đòn
tấn công nào, lẽ nào chị Joan định chạy trốn?

Nhưng, khi ánh sáng vàng tan đi, chị Joan vẫn đứng ở
chỗ cũ, và trên trán chị lăn xuống một giọt mồ hôi, thể hiện vừa nãy chị đã
phát ra một nội lực cực mạnh.

“Ngươi không tấn công ta? Cũng không chạy trốn?” Jack
từ từ đi tới trước mặt chị Joan đã sức cùng lực kiệt, đôi mắt long lanh ánh
nhìn khó hiểu. “Thế tại sao ban nãy ngươi muốn làm gián đoạn khả năng quan sát
của ta? Hay là... đây là thực lực cuối cùng của ngươi? Hoặc là ngươi không còn
cả sức lực để chạy trốn?”

Chị Joan không nói gì, chỉ căm hận nhìn trừng trừng
vào Jack.

“Ánh mắt của ngươi đang nói rằng, ngươi vẫn chưa bỏ
cuộc!” Jack cười quái đản. “Con mồi này quả thật rất đáng yêu, ha ha, phải là
thực phẩm đầy đủ gia vị thì mới thơm ngon chứ!”

Đột nhiên, Jack phát hiện ra tay trái của chị Joan phát
ra ánh sáng bạc rất yếu ớt, điều này thể hiện... chị Joan ban nãy đã dùng “cánh
tay trị thương”?

“Sao tay trái của ngươi... hình như là vừa mới sử
dụng?” Jack khựng người lại. “Sao người ngươi đổ đầy mồ hôi, hình như đã sử
dụng một nội lực rất lớn? Tay trái ngươi không thể trị thương cho chính mình,
sao ngươi lại sử dụng nó?”

Jack nghĩ tới đây, đột nhiên hít một hơi thật dài, nếu
tay trái của chị Joan không dùng để tự trị thương cho mình, vậy thì để trị
thương cho ai?

Trong cái trận đồ nụ cười này, còn có ai cần được trị
thương?

“Ngươi biết không? Jack.” Từ phía khác của bóng tối,
đột nhiên vọng tới một giọng nói đàn ông thật trầm ấm, “Nếu ngày nào đó ngươi
bị thất bại thảm hại, thì nguyên nhân chỉ duy nhất có một, đó là... ngươi nói
quá nhiêu!”

“Á!” Jack hét lên một tiếng, dùng hết sức của đôi chân
tháo chạy về phía sau, bởi vì hắn đã phát hiện ra chủ nhân của giọng nói này là
ai!

Robin Hood!

“Hãy chết đi!” Robin Hood cười lạnh lùng, cây tên
thánh đã lên sẵn trên dây cung pừng một tiếng phóng ra trong thời gian cực
nhanh, với khoảng cách cực ngắn, đầu mũi tên đã tới sát trước ngực Jack.

Dù cho thân pháp của Jack có xảo quyệt tới đâu, có yêu
ma tới đâu, thì cũng không thể trốn khỏi mũi tên đoạt mạng dành riêng cho hắn
này.

Kết thúc rồi ư?

Mũi tên xuyên vào lồng ngực của kẻ vô cùng gian ác xấu
xa, máu tươi phun ra, Jack rú lên, hắn đã từng mổ vô số trái tim, chỉ có lần
này, cuối cùng hắn đã nhìn thấy máu phun ra từ chính lồng ngực mình.

Nhưng, sự việc xảy ra sau đó, lại khiến cho chị Joan
và Robin Hood đồng thanh kêu lên kinh ngạc, bởi vì một sự việc không thể ngờ
tới đã xảy ra.

Mũi tên đã biến mất.

Cả Jack cũng biến mất luôn.

“Đi xuyên không gian!” Chị Joan hét lên. “Đây là năng
lực đặc biệt của Jack.”

“Thảo nào! A! Thảo nào!” Robin Hood vỗ mạnh tay, điều
này có thể giải thích tại sao Jack có thể biến mất vào lúc này, bởi vì hắn có
thể tự do ra vào “trận đồ nụ cười”!

Cũng có thể giải thích tại sao Jack có thể đuổi theo
sau Mèo cười, và giết chết pháp sư trong chính trận đồ.

Nếu nói pháp sư trận đồ là một con nhện giăng tơ, thì
kẻ có khả năng đi xuyên không gian chính là thợ săn chuyên đi săn ruồi.

“Chạy mất rồi, vẫn để hắn chạy thoát rồi.” Chị Joan
thở hắt ra một cái, mệt mỏi ngồi trên đất.

“Nhưng,” gương mặt điển trai của Robin Hood mỉm cười.
“Jack đã trúng một tên thánh của tôi, sức mạnh của hắn chắc còn lại không tới
một nửa.

“Ừ.” Gương mặt của chị Joan do mất máu quá nhiều đã
trở nên trắng bệch, “Đúng rồi, ngươi biết cách rời khỏi trận đồ này không?”

“Đương nhiên.” Robin Hood để lộ thái độ ngượng ngùng,
dịu dàng dìu chị Joan đứng dậy. “Cách để thoát khỏi trận đồ nụ cười thực ra rất
đơn giản, đó chính là... khóc.”

“Khóc?”

“Đúng vậy, vì đây là trận đồ nụ cười mà!” Robin Hood
cười đau khổ. “Nhưng, xin chị hãy giải thích cho tôi một câu hỏi.”

“Câu hỏi gì? Xin hãy nói.” Chị Joan nói.

“Đó chính là thân phận thực sự của chị, bởi vì sức
mạnh của chị không những rất đáng nể, mà còn thuộc hệ ánh sáng thánh, có thể
khẳng định chị là hậu bối của người phi phàm, thực sự khiến cho tôi không nén
nổi mà muốn hỏi chị, rốt cuộc chị là...”

“Tôi rời xa giới thần thánh đã lâu rồi.” Gương mặt
trắng bệch vì mất máu của chị Joan để lộ một nụ cười buồn. “Trước đây mọi người
hay gọi tôi là Thánh nữ.”

“Thánh nữ!” Gương mặt Robin Hood hơi có chút biến đổi.
“Cho nên chị là...”

“Đúng thế, tôi là Thánh nữ Joan.”

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.