Quán Trọ Hoang Thôn - Chương 18
NGÀY THỨ MƯỜI TÁM
Hai tiếng đồng hồ trước khi trời sáng, tôi đi loanh quanh
trong vài con phố trên đường An Tức. Tôi tới trước căn nhà hồi nhỏ ở trước đây.
Không, bây giờ chỉ có thể tính là di chỉ thôi, tôi bước lên đống gạch ngói đổ
nát, định kiếm tìm gì đó trong đống gạch vỡ còn sót lại, là đồ chơi lúc còn nhỏ
hay là những bức ảnh bị quên lãng? Hoặc chỉ là kí ức.
Sáu giờ sáng, ánh nắng đã soi rọi vào người tôi, tôi trở lại
số 13 đường An Tức, xuyên qua đống hoang tàn đổ nát, bước vào quán trọ Hoang
thôn trong ánh bình minh.
Tôi nghĩ Tiểu Sảnh nhất định vẫn đang ngủ say, rón ra rón rén
bước lên cầu thang, nhẹ nhàng đẩy cửa. Nhưng căn phòng lại trống huơ trống
hoắc, chiếc chăn đã gấp gọn gàng trên giường. Tôi ngây ra vài phút, sau đó
nhanh như cắt chạy ra khỏi phòng, trước cửa cầu thang lớn tiếng gọi Tiểu Sảnh
nhưng không thấy cô ấy trả lời. Xem ra cô ấy đã đi khỏi quán trọ Hoang thôn
rồi.
Nhoài ra ngoài cửa sổ, tôi hít một hơi thật sâu, cảm giác,
trong căn phòng này hình như vẫn còn ngưng đọng hơi thở của cô ấy. Sau đó, một
cơn buồn ngủ kéo lên mắt, tôi ngả ngay lên chiếc giường gấp, mặt úp xuống mắt
nhắm lại, tham lam hít lấy mùi hương trên giường.
Những tàn hương của Tiểu Sảnh để lại xâm chiếm cơ thể tôi,
lập tức khiến tôi choáng váng, dường như có một bàn tay chụp lấy đôi mắt khiến
tôi dần dần chìm sâu vào bóng tối.
Mãi tới trưa tôi mới dần dần tỉnh lại, sau khi đánh răng rửa
mặt và ăn sáng xong, tôi ngồi xuống dọn dẹp những thứ mình mang tới, ngoài vài
quyển sách và mấy bộ quần áo ra, còn có một chiếc hòm lớn.
Tôi cẩn thận tỉ mỉ mở chiếc hòm ra, bên trong có nhét rất
nhiều cuộn báo cũ, tôi chậm rãi thò tay vào bên trong, vớ lấy một miếng ngọc
hình chiếc đĩa tròn. Ánh nắng êm dịu ngoài cửa sổ chiếu vào khiến miếng ngọc
này tỏa ra một ánh sáng trắng kì dị. Tôi lại mò ra một đồ ngọc thứ hai, xem ra
giống một chiếc rìu, đồ ngọc thứ ba giống như một ống bút, đồ ngọc thứ tư giống
một con rùa nhỏ, đồ ngọc thứ năm lại giống một con dao găm.
Những đồ ngọc thần bí này tới từ Hoang thôn, là do Tô Thiên
Bình lấy trộm từ địa cung trong Tiến Sĩ Đệ lên và đã trao lại cho tôi trước hôm
cậu ấy mất tích.
Không biết những thứ này là thật hay rởm, và cũng không biết
chúng thuộc niên đại nào, tôi thậm chí còn không biết tác dụng của chúng. Nhưng
chúng đã đến từ địa cung thần bí, rất có khả năng có mối quan hệ đặc biệt nào
đó với bí mật của Hoang thôn. Bởi vậy, tôi bắt buộc phải làm rõ những đồ bằng
ngọc này.
Sau đó, tôi nghĩ ngay tới một người bạn, anh ấy tên là Tôn Tử
Sở.
Tôi cất tất cả những đồ ngọc vào lại trong hòm, sau đó xách
chiếc hòm rời khỏi quán trọ Hoang thôn.
Lúc còn nhỏ, tôi đã từng một lần tới trường học của hội Hoắc
Cường, trong vài tuần gần đây, tôi đã lại tới đây vài lần, gần như đã thuộc
đường thuộc lối rồi. Chẳng mấy chốc tôi đã tới giảng đường của khoa lịch sử,
tìm đến văn phòng của Tôn Tử Sở.
Tôn Tử Sở là giáo viên của khoa lịch sử trường này, anh ấy
chỉ lớn hơn tôi ba tuổi, dưới cằm có để chòm râu ngắn màu đen. Thầy giáo trẻ
bao giờ cũng thu hút những nữ sinh, lúc tôi bước vào phòng anh ấy, vài nữ sinh
đang vây quanh anh trò chuyện. Nhưng khi anh ấy bỗng nhiên phát hiện ra tôi
đang đứng ngoài cửa liền lập tức hồi phục trạng thái đứng đắn, đứng dậy tiễn
những nữ sinh này ra cửa.
Trong phòng không còn người khác, biểu hiện của anh ấy lại
trở nên khoa trương: “Ồ, máy tháng không gặp rồi, tôi đã đọc ‘Hoang thôn’ đăng
vào tháng tư của cậu rồi, fan của cậu quả là không ít, dạo này đang bận bịu gì
thế?”
Tôi thực lòng là không gượng cười nổi, vẫn còn nhớ ngày thứ
hai của câu chuyện này, bốn người hội Hoắc Cường đến tìm tôi, tôi hỏi họ làm thế
nào mà biết được địa chỉ của tôi, Hoắc Cường nói ra một cái tên, cái tên này
chính là Tôn Tử Sở.
“Fan mà anh nói chắc là Hoắc Cường hả? Còn cả Hàn Tiểu Phong,
Tô Thiên Bình và Xuân Vũ.”
“Cái này à…” biểu hiện của Tôn Tử Sở bỗng có chút bối rối.
“Không phải cậu vì chuyện đó mà tới tìm tôi chứ?”
“Không chỉ có việc đó.”
Anh ấy chán nản lắc lắc đầu: “Được rồi, tôi thừa nhận, là tôi
nói cho họ biết địa chỉ của cậu. Tôi vốn dĩ cũng không muốn nói ra, nhưng họ
thực sự cứ bám riết lấy tôi, tôi là bị ép buộc đấy chứ.”
“Là không qua nổi ải mĩ nhân chứ gì?”
Tôn Tử Sở bật cười: “Cậu đừng nói linh tinh chứ, dù thế nào
chăng nữa thì tôi cũng là thầy giáo đại học. Hơn nữa, nữ sinh tươi trẻ người ta
muốn đến hỏi thăm cậu thì cũng là một việc tốt mà.”
Nói xong, anh ấy lại cười hi hi. Lần này tôi không thể nhịn
được nữa rồi: “Anh thật sự không biết hay là cố tình giả ngây giả ngô thế?
Trong số bốn sinh viên đó, đã có hai người chết rồi, một người bị điên, còn một
người không rõ tung tích.”
Lúc này anh ta không cười nổi nữa rồi, thẫn thờ hỏi: “Cậu
không đùa chứ?”
“Đương nhiên không đùa.”
Sau đó, tôi bỏ qua những chi tiết bốn sinh viên ở Hoang thôn,
chỉ nói về chuyện họ trở lại Thượng Hải, về cái chết của Hoắc Cường và Hàn Tiểu
Phong. Đến khi tôi nói xong, trên trán Tôn Tử Sở cũng toát mồ hôi hột, anh lập
cập nói: “Tôi chỉ nghe nói mấy hôm trước, có hai sinh viên chết tại phòng mình,
nhưng không nghĩ là hội Hoắc Cường. Họ vốn không phải là học sinh của tôi, chỉ
là từng nghe tôi giảng mà thôi, thế nên tôi không hề biết.”
“Thôi được rồi.” Tôi lắc đầu, thở một hơi dài. “Thực ra, hôm
nay tôi tới tìm anh không chỉ vì chuyện này mà là nhờ anh xem giúp tôi một số
thứ.”
Nói xong, tôi mở chiếc hòm ra, lấy từ trong gói báo ra năm
vật bằng ngọc, cẩn thận tỉ mỉ đặt trước mặt Tôn Tử Sở.
Nhìn những đồ ngọc tới từ Hoang thôn này, Tôn Tử Sở vô cùng
kinh ngạc, anh ấy vội vàng nhấc một chiếc lên tỉ mẩn quan sát. Mười mấy giây
sau, mặt anh bỗng biến sắc, tay cầm vật bằng ngọc run bần bật. Anh ấy vội vàng
cầm chiếc kính lúp lên, cẩn thận soi vào những hoa văn trên đó và ánh mắt của
anh cũng càng lúc càng quái dị.
Đột nhiên, Tôn Tử Sở đặt đồ ngọc xuống, rầu rĩ nói: “Những
thứ này từ đâu tới?”
Nhưng tôi không muốn nói cho anh ấy biết sự thật, tôi sợ rằng
bí mật của Hoang thôn sẽ có thêm nhiều người biết, tôi đành phải trả lời lạnh
nhạt: “Cái này anh đừng hỏi nhiều, phải chăng chúng đều lấy từ dưới đất lên.”
Tôn Tử Sở lại xem thêm những thứ khác, gật gù nói: “Cậu có
biết những đồ bằng ngọc này lâu đời đến mức nào không?”
Từ trước tới nay tôi vốn không dám đoán mò, chỉ có thể lắc
lắc đầu.
Anh ấy lạnh lùng nói ra một con số: “Năm nghìn năm.”
Cái gì? Tim tôi như bị va đập, miệng lẩm bẩm thốt ra: “Năm
nghìn năm?”
Tôi vội vàng lắc lắc đầu nói: “Không thể được, anh không xem
nhầm chứ, sao lại lâu đời đến như vậy? Lịch sử Trung Quốc còn chưa tơi năm
nghìn năm nữa là.”
Nhưng biểu hiện của Tôn Tử Sở lại chuyển sang trấn tĩnh lạ
thường: “Cậu đã từng nghe nói về văn minh Lương Chử chưa?”
“Văn minh Lương Chử? Tôi có đọc qua một số tin tức, văn minh
Lương Chử của Giang Nam thần bí và lâu đời, đúng không?”
“Không sai, văn minh Lương Chử hay còn gọi là văn hóa Lương
Chử, được đặt tên vào năm 1936, lần đầu được phát hiện tại thị trấn Lương Chử,
Dư Hàng, Chiết Giang là văn minh tiền sử quan trọng nhất trong hạ lưu Trường Giang,
Trung Quốc, đồng thời cũng là một trong những nguồn cội chủ yếu của văn minh
Đông Á thời kì đầu. Căn cứ vào phương pháp cacbon mười bốn trong khảo cổ học
trắc định, niên đại đó cách ngày nay khoảng năm nghìn ba trăm năm tới bốn nghìn
năm. Di chỉ văn hóa Lương Chử ngày nay phát hiện ra, đa số rải rác khắp dải
Giang Nam, di chỉ Phúc Tuyền Sơn tại khu Thành Phố vùng ngoại ô Thượng Hải cũng
thuộc về văn hóa Lương Chử.”
“Vậy thì liên quan gì tới những đồ ngọc này?”
“Đặc sắc nhất của văn minh Lương Chử chính là đồ làm bằng
ngọc. Cho dù lịch sử văn minh Lương Chử cách đây năm nghìn năm, nhưng họ đã
sáng tạo ra văn minh đồ ngọc phát triển đỉnh điểm, chiếm giữ vị trí quan trọng
trong văn minh thời kì đầu của nhân loại.”
Tôi bỗng sững sờ hỏi: “Văn minh đồ ngọc?”
“Đúng, đặc trưng quan trọng của văn minh Trung Quốc chính là
văn minh đồ ngọc, có lịch sử dài tới bảy tám nghìn năm, đồng thời cũng dẫn đầu,
bỏ xa những dân tộc khác có nền văn minh đồ ngọc, ví dụ như người châu Mĩ cổ
đại và người Maori ở Châu Đại Dương. Đối với người Trung Quốc cổ đại mà nói, đồ
ngọc có địa vị vô cùng cao cả, thậm chí còn cho rằng đồ ngọc chứa đựng sức mạnh
thần bí vượt qua cả tự nhiên. Bất luận là thánh hiền trước đời Tân hay là đế
vương của Hán Đường đều chỉ độc yêu thích mỗi đồ ngọc.”
"Thế còn chúng thì sao?” Tôi chỉ năm vật bằng ngọc hỏi.
Tôn Tử Sở cầm lấy chiếc đĩa ngọc nói: “Vật này gọi là ngọc
bích. Cậu nhìn nó xem có phải tròn giống hình chiếc bánh không? Ở giữa còn có
một lỗ hổng. Giới học thuật phân những vật có bề ngang rộng gấp hai lần đường
kính trở lên gọi là ngọc bích. Ngọc bích của văn hóa Lương Chử thông thường đều
to, đại đa số đều được chôn theo một khi mai táng, có người thậm chí còn cho
rằng ngọc bích Lương Chử là một loại tiền tệ nguyên sử, cậu xem hình dạng của
nó có phải rất giống tiền đồng phóng to không?”
Tôi gật gật đầu, lỗ hổng bên trong của miếng ngọc bích này
hình vuông, tương ứng với tiền đồng thời cổ của triết học Trung Hoa cổ đại.
Tôn Tử Sở lại chỉ vào vật có hình giống chiếc rìu nói: “Vật
này gọi là búa ngọc.”
“Tôi hiểu rồi, rìu và búa là vũ khí cùng loại.”
“Nhưng búa ngọc của văn hóa Lương Chử là một loại lễ khí phi
thực dụng, thông thường tượng trưng cho vũ lực và quyền lực của chủ nhân.” Sau
đó, Tôn Tử Sở lại cầm vật giống ống bút lên nói: “Cái này là nổi tiếng nhất,
tên là ngọc cẩm thạch.”
“Ngọc cẩm thạch? Tôi hình như đã từng nhìn thấy trong viện
bảo tàng.”
“Đúng, ngọc cẩm thạch có thể trọng lớn nhất trong những đồ
ngọc Lương Chử, chế tạo cũng tinh xảo nhất. Hình dạng của ngọc cẩm thạch đa số
là bên ngoài hình vuông, bên trong hình tròn, trên to dưới nhỏ, có cái còn phân
tầng phân đoạn. Tất cả những ngọc cẩm thạch Lương Chử khai quật được đều có
điêu khắc và hoa văn trang trí phức tạp, còn chủ đề đa số là một thú và tượng
thần nhân.
Tôi lập tức nhìn chăm chú vào miếng ngọc cẩm thạch trên tay,
quả nhiên có rất nhiều hoa văn tinh xảo, giống như miệng một con quái vật đầy
máu nào đó đang ngoác ra, tôi sờ ngọc cẩm thạch hỏi: “Thế nó dùng để làm gì?”
“Ngọc cẩm thạch có nguồn gốc từ tôn giáo thầy mo của văn minh
Lương Chử, là tượng trưng của thần quyền trên trời. Phàm là những ngọc cẩm
thạch ở trong mộ mai táng đã khai quật, chủ nhân của ngôi mộ đó đều là đại nhân
vật nắm giữ thần quyền trong tay, có thể là quốc vương, cũng có thể là thầy mo.
Có thể nói ngọc cẩm thạch đã quyết định sự hưng thịnh của nước cổ Lương Chử,
giống như điện thần Thái Dương của Ai Cập cổ.”
“Thật sự huyền bí vậy sao?”
Nói tới chuyên ngành sử học của Tôn Tử Sở, anh ấy càng nói
càng say sưa: “Có một số đều đã được giới học thuật công nhận là sự thật, tuyệt
đối không phải là lời của riêng mình tôi. Còn về hai vật nho nhỏ còn lại, đều
là ngọc trang sức đeo trên người của người Lương Chử thời đó.”
Tôi nhìn rùa ngọc và dao găm ngọc, chỉ có thể gật gật đầu
nói: “Anh có thể xác định năm vật bằng ngọc Lương Chử này đều là thật không?”
"Bây giờ, tôi chỉ có thể nói về hình dạng chế tác của
năm thứ này cùng loại với những đồ ngọc Lương Chử đã khai quật, bất luận là từ
chất liệu hay là điêu khắc đều có những đặc điểm nổi bật của đồ ngọc Lương Chử.”
Nhưng anh ấy lại trầm ngâm mội hồi, giọng chùng xuống: “Nhưng đồ ngọc Lương Chử
đều thuộc báu vật cổ khai quật lên, để giám định thì vô cùng phức tạp. Chủ yếu
một là xem lớp đất bọc bên ngoài, hai là xem sắc ngọc, ba là xem đặc trưng hình
thể và chế tác của vật, cuối cùng mới cần phải xác định niên đại. Tôi chủ yếu
nghiên cứu lịch sử, về việc giám định ngọc đá thì không am hiểu lắm.”
“Nói mãi, bản thân anh cũng không thể xác định sao?”
Tôn Tử Sở chau mày ngẫm nghĩ nói: “Nếu như cậu tin vào người
bạn như tôi thì hãy để những thứ này lại đây, tôi sẽ mời chuyên gia giám định
cổ vật giỏi nhất để giám định những đồ ngọc này là thật hay giả và niên đại của
chúng cho anh.”
Đề nghị của anh ấy khiến tôi bắt đầu do dự, dù gì thì những
vật này kiếm được cũng không dễ dàng chút nào, là Tô Thiên Bình dùng cả mạng
sống của mình đổi lấy. Tôi nắm con dao găm bằng ngọc, cúi đầu trầm ngâm một hồi
lâu, rốt cuộc tôi gật gật đầu nói: “Được thôi, tạm thời để ở đây, nhưng anh
nhất định không được làm mất chúng.”
“Yên tâm đi, bản thân tôi làm nghề này, sao lại có thể làm
hỏng được?”
Vừa nói, Tôn Tử Sở vừa bắt đầu cẩn thận thu dọn những vật
bằng ngọc này lại, tôi vỗ vai anh ấy nói: “Nếu như biết được kết quả thì anh
phải trả ngay đồ cho tôi đấy.”
“Đương nhiên rồi, những đồ ngọc này đều là bảo bối của anh mà.”
Tôi bất giác cười đau khổ: “Được, tôi đi đây, anh làm việc
của anh đi.”
Rời khỏi văn phòng của Tôn Tử Sở, tôi đi như chạy khỏi ngôi
trường này, có lẽ tôi không bao giờ muốn quay lại đây nữa.
Tại sao lại phải giao những đồ ngọc cho Tôn Tử Sở? Bởi vì,
nếu như những đồ ngọc thần bí đến từ Hoang thôn này thật sự là những cổ ngọc
Lương Chử năm nghìn năm lịch sử thì Hoang thôn nhất định có quan hệ với văn hóa
Lương Chử. Hoặc là, văn hóa Lương Chử cổ xưa thần bí cũng là một chiếc chìa
khóa để mở ra bí mật Hoang thôn? Tuy nhiên đây chỉ là suy đoán của tôi, nhưng
tôi tình nguyện thử xem.
Khi tôi trở về quán trọ Hoang thôn, màn đêm đã bao trùm lấy
Thượng Hải, tôi dò dẫm trong bóng tối vào ngôi nhà cổ từ cửa sau, trở lại căn
phòng trên tầng hai.
Lúc này bụng tôi đã đói không thể chịu nổi, vội vàng dùng lò
vi sóng giải quyết bữa tối.
Ăn tối xong tôi lại ra đứng bên cửa sổ, mùi Chi trinh đằng
xộc lên mũi nhưng trong lòng tôi vẫn không ngừng nghĩ ngợi về những đồ ngọc
kia, chúng đều đến từ lòng đất của Hoang thôn, có lẽ đã có hơn năm nghìn năm
lịch sử, ngọc bích, búa ngọc, ngọc cẩm thạch…
Đột nhiên, tôi nhớ ra mình đã để sót mất một vật… nhẫn ngọc!
Chính là chiếc nhẫn trong mật thất dưới lòng đất ở Hoang
thôn, chiếc nhẫn bị Xuân Vũ lấy trộm. Tôi vội vàng mở tủ, cuối cùng cũng đã tìm
ra chiếc nhẫn.
Tôi cẩn thận rón rén bưng chiếc nhẫn ngọc, dưới ánh sáng mờ
ảo trong ngôi nhà cổ, màu xanh ngọc tỏa ra ánh sáng trong suốt, giống như một
con ngươi màu xanh ngọc bích.
Nhưng ở một bên mặt chiếc nhẫn lại có một vết màu đỏ đun khắc
sâu, đặc biệt bắt mắt trên nền ngọc bích trong xanh. Tôi đưa chiếc nhẫn lên
mũi, hít thật mạnh, một mùi tanh tanh bay qua mũi bất giác khiến người ta cảm
thấy buồn nôn.
Nhịp tim lại bắt đầu tăng tốc, tôi từ từ đưa chiếc nhẫn lên
đỉnh đầu, đưa chuẩn nó về hướng đèn. Ánh đèn dịu êm xuyên qua ngọc thể trong
suốt, bên trong chiếc nhẫn hình như có một ít hoa văn kì dị, uốn như rắn lượn
trong ánh sáng trong veo. Chỉ có phần vệt đỏ đun, ánh sáng mới không thể xuyên
thấu qua nó, bí mật bên trong được che đậy lại.
Cuối cùng, tôi bỏ chiếc nhẫn xuống, trong lòng âm thầm nghĩ:
Nó cũng là nhẫn ngọc của văn minh Lương Chử sao? Nếu như đúng là vậy, vậy thì ở
thời đại lịch sử năm nghìn năm trước chiếc nhẫn ngọc này rốt cuộc đeo trên ngón
tay ai đây?
Có lẽ là do tiềm thức, tôi giơ ngón tay trỏ của mình ra. Tôi
nhìn ngón tay mình rồi căn chiếc nhẫn, trong lòng bỗng có cảm giác manh động kì
lạ. Đột nhiên tôi chỉ thấy đầu óc trống rỗng, tay phải dường như không thể
khống chế nổi, bất giác cầm lấy chiếc nhẫn. Không, tôi đã không làm chủ được
mình, nhìn trân trân vào chiếc nhẫn đang từ từ đeo vào ngón trỏ.
Nhưng tôi không ngờ được rằng chiếc nhẫn lại chặt tới như
vậy, khi nó đeo vào đốt ngón tay đầu tiên của tôi, một luồng cảm giác lạnh toát
xuyên thấu ngón tay rồi lan tỏa khắp cơ thể, đốt và móng tay đều bắt đầu nóng
ran đau nhức. Nhưng chiếc nhẫn ngọc đã chui xuống đốt ngón tay thứ hai rất
nhanh, xương ngón tay thứ hai của tôi cảm thấy một áp lực kì lạ. Cuối cùng, khi
chiếc nhẫn chui xuống đốt ngón tay thứ ba, cũng chính là phần cuối cùng của
ngón tay thì cảm giác đau nhức và áp lực đó bỗng tan biến.
Tôi đã đeo chiếc nhẫn ngọc.
Chính giây phút này, dường như tôi nghe thấy âm thanh u u
đang thì thào kêu tên mình. Tôi lập tức hoảng sợ quay đầu lại, lớn tiếng hét:
“Ngươi là ai?”
Nhưng căn phòng chỉ có mình tôi, quán trọ Hoang thôn rộng
thênh thang vang lên tiếng tôi vọng lại lanh lảnh.
Nhìn chiếc nhẫn ngọc đeo trên ngón tay, bỗng chốc mặt tôi
biến sắc, lẽ nào âm thanh ban nãy vọng ra từ chiếc nhẫn ngọc?
Không, không thể, đây chỉ là ảo giác của tôi mà thôi. Cho dù
tôi liên tục lắc đầu nhưng ngón tay trỏ trên tay trái vẫn lạnh toát, đến cả
những sợi lông trên bàn tay cũng dựng đứng cả lên. Tôi vội vàng giơ tay trái
lên mắt nhìn, chiếc nhẫn ngọc bó chặt lấy ngón tay của tôi giống như một đốt
ngón tay màu xanh lá cây. Vết đó đun trên nhẫn lúc này lại đặc biệt nổi bật,
vừa vặn hướng vào chính diện lòng bàn tay tôi, giống như trên nhẫn có nạm một
viên đá hồng ngọc vậy.
Tôi lại giơ bàn tay ra xa, trong lòng càng lúc càng khó chịu,
giống như đang đeo một thứ đánh dấu kì quái gì đấy. Không biết là do nguyên
nhân tâm lí hay là khí lạnh của chiếc nhẫn ngọc cổ quá nặng, tôi cảm thấy mình
đang không ngừng đổ mồ hôi lạnh toát.
Không được, tôi không thể đeo chiếc nhẫn ngọc này, trên mình
nó có một luồng tà khí kì quái khiến khắp người tôi khó chịu.
Tôi vội vàng lấy tay phải ra tháo chiếc nhẫn trên ngón tay
ra. Đột nhiên, chiếc nhẫn dính chặt vào ngón tay tôi, bất luận tôi dùng lực thế
nào rút nó ra, nó cũng nhất quyết không động đậy.
Càng chết tiệt ở chỗ, khi tôi dùng lực rút chiếc nhẫn ra, tôi
liền cảm thấy ngón tay trỏ bên trái bị một sức mạnh nào đó âm thầm đè nén,
chiếc nhẫn ngọc đeo trên ngón tay càng rút càng chặt, dần dần hằn cả vào trong
thịt. Tôi lập tức cảm thấy ngón tay tê liệt, chiếc nhẫn ngọc cổ này dường như
đã biến thành một vật có sức sống, thò ống hút ra hút chặt lấy da tôi, dường
như muốn nuốt chửng cả ngón tay trỏ của tôi.
Mất dứt nửa tiếng đồng hồ, tôi dùng sức mạnh toàn thân nhưng
cũng không thể rút chiếc nhẫn ngọc ra được. Vệt đỏ đun trên chiếc nhẫn đang
ngạo mạn nhìn tôi, sống chết quấn chặt lấy ngón tay tôi, hình như đã mọc rễ
trên da thịt tôi.
Rút cục tôi thở phì phò buông thõng bàn tay ướt sũng mồ hôi
ra, nhìn chiếc nhẫn đang ở trên ngón trỏ của mình, bây giờ làm thế nào cũng
không thể tháo ra được, tôi bất giác không lạnh mà lại rùng mình.
Tay trái của tôi không ngừng run rẩy, nhưng cảm giác đau đớn
đã dần dần tiêu tan. Sau đó, khi tôi lại giơ tay định rút chiếc nhẫn ngọc ra
lần nữa, ngay tức khắc nó lại thắt chặt, chết cứng trên đốt ngón tay tôi, giống
như có thể tự động co giãn vậy.
Đột nhiên, tôi nhớ đến cách mà mẹ tôi đã từng dạy: khi nhẫn
hay vòng mà không thể tháo ra được, có thể bôi một chút dầu lên đó là sẽ tháo
được nó ra.
Vậy là tôi tìm mấy chai dầu đem tới, đổ dầu lên ngón tay,
chẳng mấy chốc dầu đã thấm ướt ngón tay và chiếc nhẫn ngọc. Tôi nghĩ chiếc nhẫn
ngọc đã bị dầu bôi trơn rồi nên liền dùng tay phải nắm lấy một miếng giẻ, tóm
chặt lấy chiếc nhẫn, sau đó ra sức rút ra ngoài.
Nhưng dường như chiếc nhẫn đã bị dầu kích thích, càng thắt
chặt hơn nữa, hằn lên ngón tay tôi, tôi càng dùng sức rút, ngón tay tôi càng
cảm thấy đau đớn thấu tận xương tủy giống như đang rút xương cốt của chính mình
vậy. Cuối cùng, dày vò mười phút đồng hồ, đổ cả nửa chai dầu, chiếc nhẫn ngọc
vẫn bám chặt trên ngón tay tôi, vệt đỏ đun trên thân nó như đang nhìn tôi cười
chế nhạo.
Bây giờ phải làm thế nào đây? Tôi gần như tuyệt vọng rồi,
vung tay trái bước qua bước lại trong phòng. Tôi thực sự vô cùng hối hận, tại
sao lúc nãy như bị trúng tà, không kiểm soát nổi mình đã đeo chiếc nhẫn ngọc
này vào. Đây không còn là một phút manh động, mà chính là một sức mạnh niệm chú
kì lạ nào đó điều khiển tôi. Nhưng có ai nghĩ được rằng, vừa mới đeo chiếc nhẫn
ngọc thần bí này lên một cái thì sẽ không còn cách nào để rút nó ra, giống như
rễ “mọc” trong ngón tay tôi.
Sau khi đã sức cùng lực kiệt, bất lực đổ người ra giường, tôi
cũng không còn cảm thấy đau đớn nữa, chỉ thấy hình như trên ngón tay mọc ra một
miếng thịt thừa. Hiện tại, tôi đã không dám rút nó ra nữa, chỉ hi vọng sáng hôm
sau tỉnh dậy, chiếc nhẫn ngọc sẽ tự động tuột khỏi ngón tay tôi.
Thẫn thờ ngồi trên giường một hồi lâu, tôi đã díu cả mắt lại,
nhìn tay mình đầy dầu, cả người đầy mồ hôi, tôi nghĩ mình nên đi tắm. Vậy là
tôi đành phải đeo cả chiếc nhẫn bước ra khỏi phòng, bước vào phòng vệ sinh.
Tôi sững sờ nhìn mình trong gương, chiếc nhẫn ngọc trên ngón
tay nổi bật lạ thường, tôi thấy dáng vẻ mình đeo nhẫn giống như đến từ một
không gian cổ đại nào đó.
Nhúng đôi tay vào bồn tắm, tôi mở vòi nước ra, nước chảy
xuống không ngừng gột rửa bàn tay tôi và cũng gột rửa cả bề mặt chiếc nhẫn
ngọc, ngọc trong nước phát ra một loại ánh sáng khúc xạ, cảm giác của tôi cũng
dễ chịu hơn chút ít. Rốt cuộc, số dầu bóng nhẫy đều đã được rửa sạch, sau khi
được gột rửa bằng dầu và nước, chiếc nhẫn ngọc càng trở nên long lanh, màu xanh
non trên thân nhẫn càng trở nên óng ánh trong suốt, còn vệt đỏ đun cũng càng
trở nên sẫm màu hơn, giống như một cái bớt xấu xí.
Sau đó, tôi dùng ấm đun nước trong phòng vệ sinh, tiện thể
dùng vòi hoa sen tắm qua. Sau khi nước sôi, tôi lại nhúng đầu vào bồn nước,
dùng nước nóng gội đầu, chiếc nhẫn ngọc hình như cũng không sợ nước nóng, cảm
giác khó chịu trên ngón tay gần như tan biến hết. Cuối cùng cũng đã tắm gội
sạch sẽ thân thể sau một ngày mồ hôi mồ kê. Tôi đứng trước gương lau đầu, hơi
nước nóng mịt mù khắp phòng tắm khiến cả tấm gương cũng phủ một làn hơi nước.
Tôi nhìn tấm gương mờ ảo, bên trong chỉ thấy bóng mình lờ mờ.
Đột nhiên, tôi phát hiện cái bóng trong gương đứng im, trong khi tôi đang lắc
lư qua lại lau người.
Người trong gương là
tôi sao?
Tức khắc, phía sau tôi
dựng hết cả tóc gáy. Tôi lùi lại mấy bước, lại lắc lư sang trái sang phải nhưng
bóng người trong gương vẫn không động đậy.
Cổ vô thức giật lại
phía sau, tôi run rẩy nhìn chằm chằm vào gương, làn hơi nước phủ trên mặt gương
khiến tôi không tài nào nhìn rõ khuôn mặt trong đó.
Đột nhiên, tôi bật vòi
nước, té rất nhiều nước lạnh lên mặt gương. Nước như thác chảy xuống, gột sạch
lớp hơi nước trên mặt gương, dần dần lộ ra vài khe hở… trong gương là bóng của
một phụ nữ.
Tôi sợ hãi tới nỗi ú
ớ. Không sai, đó là bóng của một thiếu nữ, trong gương hiện rõ lên một mái tóc
đen nhánh, còn cả bờ vai nhỏ nhắn và vòng eo thon…
Nhưng tôi không nhìn
rõ mặt cô ta, trên mặt gương còn một vệt hơi nước chưa bay đi, vừa vặn che lấp
đúng đôi mắt của cô ta.
Khủng khiếp tới đỉnh
điểm sẽ khiến người ta quên mất hoảng loạn. Tôi vội vàng nín thở, lại tiếp tục
té rất nhiều nước lên mặt gương, nước gạt đi sương khói, rốt cuộc tôi đã nhìn
rõ tấm gương.
Nhưng thiếu nữ đó đột
nhiên biến mất, trên gương lại là khuôn mặt tôi.
Tôi khủng hoảng nhìn
ngó tứ phía, xác định trong phòng vệ sinh không có ai khác. Sau đó tôi sờ lên
mặt mình, trong gương rõ ràng tôi đang lặp lại hành động của tôi.
Ban nãy là sao vậy?
Tôi nhìn tấm gương trong quán trọ Hoang thôn nhưng không tài nào giải thích
nổi, lẽ nào lại là ảo giác? Tôi lắc lắc đầu, đành phải tự mình mỉa mai nói:
“Thảo nào gương trong đêm tối toàn là nguyên tố bắt buộc phải có trong tất cả
những phim kinh dị.”
Bỗng nhiên, tôi lại
nhớ tới mấy chục năm trước, những người sống trong quán trọ Hoang thôn, bao gồm
cả đàn ông đàn bà của gia đình Âu Dương, nghĩ tới chắc chắn họ đã từng đứng
trước tấm gương này, lưu lại hình dáng và khuôn mặt của mình, lưu lại hạnh phúc
và khổ đau…
Lúc này, tôi giơ tay
trái của mình lên, chiếc nhẫn ngọc đang tỏa ra ánh sáng yếu ớt.
Tôi hấp tấp rời khỏi
phòng vệ sinh, trở lại phòng mình. Đeo chiếc nhẫn ngọc đến từ Hoang thôn trên
tay, chẳng khác gì đang đeo chiếc còng tay, tôi cảm thấy mình không dám làm bất
cứ điều gì nữa.
Sau đó, tôi tắt đèn,
nằm trên chiếc giường bị bóng tối bao phủ, nhè nhẹ vuốt chiếc nhẫn ngọc đang
đeo trên ngón trỏ, nó dường như cũng đang thở cùng tôi, từ từ chìm vào giấc
mộng khủng khiếp…

