Quán Trọ Hoang Thôn - Chương ngoài phần 1
(TRUYỆN NGOÀI) – HOANG THÔN
- 1 -
Mấy tuần trước, tôi có
một chuyến du lịch ngắn ngày tới vùng ven biển Chiết Giang và đã trải qua một
việc hết sức kì lạ. Những độc giả tò mò cứ truy hỏi tôi đã đi đâu, bây giờ, tôi
sẽ nói với các bạn – đó là một nơi tên là Hoang thôn.
Mọi thứ đều bắt đầu từ
cuốn “Quán trọ u hồn” của tôi gần đây mà ra, giống cái tên của nó, câu chuyện
trong cuốn tiểu thuyết kinh dị này xảy ra tại một nơi gọi là quán trọ u hồn,
quán trọ u hồn chính là tại Hoang thôn – một sơn thôn nhỏ của Chiết Giang, tọa
lạc giữa biển và nghĩa trang, do một mặt hướng về phía biển hoang sơ, nên nó có
tên gọi là Hoang thôn. Trên thực tế, tôi chưa từng tới Hoang thôn, bởi vì địa
danh này đơn thuần chỉ là do tôi hư cấu nên để tạo nên một địa danh độc đáo cung
cấp cho tiểu thuyết. Tôi nghĩ nếu như không phải do lần kí tên bán sách đó, thì
có lẽ Hoang thôn vĩnh viễn chỉ có thể tồn tại trong trí tưởng tượng của tôi mà
thôi.
Kí tên bán sách “Quán
trọ u hồn” được tiến hành trong một hiệu sách tại ga tàu điện ngầm. Không hiểu
vì lí do gì, họ lại bố trí thời gian kí tên bán sách sau bảy giờ tối. Tối đó
tôi ngồi sau chiếc bàn đặt gần cửa ra vào hiệu sách, hoạt động kí tên bán sách
tiến hành trong khoảng hai tiếng đồng hồ, kết quả rất khả quan.
Đúng chín giờ là hiệu
sách đóng cửa, người qua lại trong tiền sảnh nhà ga cũng dần thưa thớt, tôi
ngồi một mình bên bàn kí sách, cúi đầu sắp xếp đồ đạc chuẩn bị ra về.
Bỗng nhiên, bên tai
truyền lại tiếng bước chân nhẹ nhàng, tôi lập tức ngẩng đầu lên thì nhìn thấy
một cô gái trẻ đang đứng trước mặt mình. Cô ấy mặc một chiếc áo len rộng thùng
thình, không hề vừa vặn với cơ thể, vạt áo gần như chạm tới cả đầu gối, sau
lưng khoác chiếc cặp giả da giá rẻ, mái tóc đen dài được chải đuôi ngựa, xem
dáng vẻ giống một nữ sinh đại học.
Cô ấy cụp mi xuống,
hai tay cầm cuốn “Quán trọ u hồn” của tôi, không nói lấy một lời đặt cuốn sách
lên bàn kí tên. Lúc đó tôi có chút ngỡ ngàng, đêm đông rét mướt cắt da cắt thịt
của Thượng Hải, điều hòa nhiệt độ cùa hiệu sách bị hỏng đang khiến tôi rét run
cầm cập. Cô ấy chính là độc giả cuối cùng kí tên trong buổi tối hôm đó nhưng
sắc mặt lại vô cảm, không nói lấy một lời, giống như đang quẳng sách cho nhân
viên thu ngân vậy. Tôi ngừng lại hồi lâu, ngẩng đầu tỉ mỉ nhìn cô ấy, đó là một
khuôn mặt thanh tú, khiến thu hút người đối diện, thậm chí còn khiến người ta
nảy sinh cảm giác thương cảm. Tôi lật trang đầu tiên của cuốn sách, nhìn vào
mắt cô ấy hỏi: “Xin hỏi tên của cô?”
Cô ấy hơi ngỡ ngàng,
mí mắt lại cụp xuống, trả lời bằng giọng nhỏ nhẹ: “Tiểu Chi.”
“Tiểu Chi?” Thật kì
lạ, tôi lập tức nghĩ tới tên của một chiếc sáo. “Là Tiểu Chi trong từ tiểu đại,
Chi trong từ chi cảnh ư?”
Cô ấy không nói gì,
chỉ gật gật đầu.
Tôi chau mày, viết lên
trang đầu dòng chữ “Tiểu Chi gìn giữ,” sau đó kí tên. Tôi trao sách vào tay cô
ấy nói: “Cảm ơn cô, muộn thế này rồi mà còn tới mua sách của tôi.”
Cô ấy rốt cuộc mở to
mắt nhìn tôi, hình như muốn nói điều gì đó, môi mấp máy nhưng không thốt nên
lời. Tôi nhướn nhướn lông mày, ám thị để cô ấy trấn tĩnh lại. Cuối cùng, cô ấy
hít một hơi thật sâu nói: “Tôi đến từ Hoang thôn.”
Ban đầu, tôi vẫn chưa
hiểu ra nhưng cô ấy cứ nhìn tôi chằm chằm như vậy cho tới khi sắc mặt tôi có
chút biến đổi – Hoang thôn? Trong đầu tôi rốt cuộc đã lướt qua cái địa danh
trong chính tiểu thuyết của mình. Tôi kì quái nhìn cô gái tên là Tiểu Chi đang
đứng trước mặt mình, lẽ nào cô ấy từ trong tiểu thuyết của tôi bước ra?
Đối diện với ánh mắt
sắc nhọn của tôi, cô ấy lại cúi đầu, miệng lẩm bẩm thốt ra vài từ gì đó nghe
không rõ, hình như là nói “Xin lỗi.” Cô ấy cầm quyển sách bước tới trước quầy
thu ngân trả tiền rồi vội vàng đi khỏi hiệu sách.
Hoang thôn? Tim tôi
dường như bị cái gì đó tóm lấy, lập tức xoáy chân lao ra khỏi hiệu sách, trước
khi tiến vào cửa soát vé một giây, rốt cuộc cũng gọi được cô ấy dừng lại. Cô ấy
hơi giật mình, bối rối quay đầu lại: “Xin lỗi, có việc gì không?”
Thực ra tôi còn bối
rối hơn cô ấy, căng thẳng xoa tay nói: “Tôi có thể… có thể mời cô uống cốc trà
không?”
Cô ấy đắn đo một lúc:
“Được thôi, tôi cho anh mười phút.”
Ba phút sau, tôi đưa
cô ấy vào một quán trà phía trên ga tàu điện ngầm. Cô ấy ngồi đối diện với tôi,
vẫn không nói lấy một lời, chỉ cúi đầu nhâm nhi trà. Tôi nhìn nhìn đồng hồ,
thời gian cô ấy dành cho tôi không còn nhiều nữa rồi, tôi ho một tiếng nói:
“Xin lỗi, cô nói… cô đến từ Hoang thôn?”
Tiểu Chi rốt cuộc đã
ngẩng đầu lên, nhìn vào mắt tôi, cầm gật nhẹ.
“Hoang thôn ở đâu”
“Tại thị trấn Tây Lãnh
của thành phố K tỉnh Chiết Giang. Giống như trong tiểu thuyết của anh viết vậy,
Hoang thôn tọa lạc giữa biển và nghĩa trang.”
Nhìn đôi mắt đen láy
như ngọc thạch của cô ấy, tôi tin cô ấy không nói dối: “Cô nói là Hoang thôn
thực sự tồn tại sao?”
“Đương nhiên, Hoang
thôn đã tồn tại mấy trăm năm nay rồi. Tôi sinh ra ở Hoang thôn, lớn lên ở Hoang
thôn, tôi chính là một người dân Hoang thôn.” Cô ấy lảng tránh ánh mắt tôi, nhẹ
nhàng nói: “Tôi nghĩ anh nhất định chưa từng tới thị trấn Tây Lãnh, càng không
thể tới Hoang thôn?”
Tôi bỗng nhiên có chút
bối rối: “Đúng, tôi chỉ nhìn thấy thị trấn Tây Lãnh trên bản đồ, còn về Hoang
thôn thì hoàn toàn là do tôi tưởng tượng ra, tôi thấy cái tên này rất phù hợp
với không khí mà tiểu thuyết cần. Tôi không ngờ rằng Hoang thôn thực sự tồn
tại, lại còn có cả một người Hoang thôn đến xin chữ kí, cảm ơn cô nói với tôi
những điều này.”
“Thực ra, hôm nay tôi
chỉ tình cờ đi qua đây, chuẩn bị ngồi tàu điện ngầm về trường thì nhìn thấy
quảng cáo trước cửa hiệu sách. Mấy hôm trước tôi có xem qua cuốn truyện này của
anh, nó đã để lại cho tôi ấn tượng sâu sắc, thế nên tôi vào mua một quyển xin
chữ kí của anh.”
“Nói như vậy thì trùng
hợp rồi. Tôi cũng rất trùng hợp khi viết về Hoang thôn tồn tại trong hiện thực
vào tiểu thuyết, còn cô là một người dân Hoang thôn lại rất trùng hợp gặp tôi
trong hiệu sách dưới ga tàu điện ngầm.”
Tiểu Chi khẽ gật đầu.
Tôi tiếp tục hỏi: “Ban
nãy cô vừa nói muốn ngồi tàu điện ngầm về trường? Cô học đại học ở Thượng Hải
sao?”
"Đúng, năm nay
năm thứ hai.”
Bỗng nhiên, tôi giơ cổ
tay nhìn đồng hồ nói: “Thời gian cô cho tôi hết rồi.”
“Ngại quá, ngày mai
tôi còn phải thi nên phải về trường sớm.”
Cô ấy vội vàng đứng
dậy, vẫn cứ cúi đầu bước ra ngoài. Đúng lúc này, lòng tôi đã ra một quyết định
quan trọng, tôi lập tức chạy lên gọi cô ấy lại: “Tiểu Chi, cô thi xong thì
trường cũng nghỉ đông đúng không?”
“Đúng, đợi tới khi
nghỉ đông tôi sẽ về nhà.”
“Về Hoang thôn?”
Tiểu Chi hình như có
chút sợ hãi: “Đương nhiên.”
“Tôi cũng muốn đến
Hoang thôn.”
“Cái gì?” Cô ấy hiển
nhiên chưa chuẩn bị trước tâm lí, chỉ hoang mang lắc đầu nói: “Không thể được…
cái này không thể được… xin đừng đùa cợt như thế.”
“Tôi không đùa cợt, đã
quyết định rồi. Tôi chỉ muốn đến xem cái nơi đã xuất hiện trong tiểu thuyết của
tôi, chắc là rất có ý nghĩa. Cô nói Hoang thôn giống hệt như trong tiểu thuyết
viết, nằm giữa biển và nghĩa trang. Đã trùng hợp vậy rồi, thì số tôi nhất định
có duyên với Hoang thôn. Tiểu Chi, cô chỉ cần dẫn đường cho tôi là được rồi.”
Cô ấy nhìn vào mắt
tôi, nhíu mày lùi lại một bước, tôi chỉ cảm thấy trên người cô ấy toát lên chút
sợ hãi. Cô ấy bắt đầu thở dốc: “Không, tôi không biết…”
Tôi cười bối rối nói:
“Dĩ nhiên, chúng ta chẳng qua là hai người không quen biết gặp nhau, cô đương
nhiên có thể nói không với tôi. Như thế này vậy, tôi đưa danh thiếp cho cô, nếu
như cô đồng ý đưa tôi tới Hoang thôn thì gọi điện cho tôi.”
Nói xong, tôi tự mình
nhét danh thiếp vào tay Tiểu Chi, cô ấy tay chân cuống quýt, quay đầu đi giống
như con thú nhỏ trốn chạy người thợ săn, vội vàng chạy khỏi quán trà. Tôi chậm
rãi theo sau, nhìn cô ấy mất hút nơi góc phố Thượng Hải lạnh giá.
Cô ấy đến từ Hoang
thôn.
- 2 -
Hai tuần qua đi, Tiểu
Chi vẫn không liên lạc với tôi, tôi nghĩ cô ấy có thể là đã về Hoang thôn rồi,
có thể Hoang thôn vốn không tồn tại, chẳng qua là cô ấy đùa cợt mình mà thôi?
Tôi gần như đã quên mất việc này, quên cả cô gái tên là Tiểu Chi.
Nhưng vào một buổi
sáng sớm, chuông điện thoại đột ngột vang lên, tôi mắt mũi nhập nhèm nghe điện
thoại, nghe thấy giọng con gái nhỏ nhẹ… Sau vài giây bất ngờ, mắt tôi bỗng
nhiên mở to, là cô ấy?
Là cô ấy. Sáng sớm,
Tiểu Chi bỗng nhiên gọi điện thoại cho tôi, vẫn là ngữ khí và giọng nói đó: cô
ấy đồng ý đề nghị của tôi, có thể đưa tôi tới Hoang thôn, sáng mai gặp nhau tại
bến xe khách liên tỉnh.
Sáng sớm hôm sau, tôi
tới bến xe khách đúng giờ. Đang là thời kì cao điểm, tôi chen chúc trong đám
người hồi lâu mãi mới phát hiện ra Tiểu Chi. Tôi vẫy vẫy tay về phía cô ấy,
biểu hiện của cô ấy có chút ngạc nhiên, miễn cưỡng gật đầu.
Nửa tiếng sau, tôi và
Tiểu Chi bước lên một chiếc xe khách liên tỉnh, trạm cuối cùng là thị trấn Tây
Lãnh thành phố K. Cô ấy ngồi ở ghế cạnh cửa sổ, trên người mặc một chiếc áo
khoác dày cộm, cổ quấn khăn che cả cằm và hai má. Xe buýt ra khỏi thành phố,
những máng ruộng vườn vàng đậm hai bên đường cao tốc Lô Hàng, cảnh sắc dần dần
trở nên đơn điệu, chuyến đi ủ ê đó còn phài kéo dài bảy tiếng đồng hồ. Tôi càng
lúc càng cảm thấy bối rối, Tiểu Chi từ lúc lên xe không nói lấy một câu, dường
như nhìn mà coi như không thấy sự tồn tại của tôi. Hình như bên cạnh cô ấy, có
một lan can tạo thành từ không khí, giam cầm nhốt chặt cô ấy bên trong, nếu như
bước qua thì sẽ là vực sâu thẳm.
Xe khách sau khi tiến
vào địa phận Chiết Giang, tôi rốt cuộc không nhịn được nữa bèn nói: “Tại sao
không nói chuyện?”
Tiểu Chi rốt cuộc né
người sang một bên: “Anh muốn tôi nói gì?”
“Tùy ý cô. Lẽ nào cô
sợ đưa tôi tới Hoang thôn? Tự nhiên thấy hối hận?” Tôi nhìn thẳng vào mắt cô
ấy, cúi đầu nói: “Nếu như cô bảo hối hận, tôi sẽ xuống ngay ở trạm tới và quay
lại Thượng Hải.”
Cô ấy kéo khăn quàng
cổ xuống, rầu rĩ nói: “Không, tôi không hối hận, chẳng qua là chẳng biết nên
nói gì cả.”
“Nói về Hoang thôn đi.”
“Chỉ là một thôn nhỏ
bình thường, một bên là biển, một bên là nghĩa trang.”
“Ngoài ra thì sao?”
Tôi nhìn vào mắt Tiểu Chi hỏi. Nhưng cô ấy luôn lảng tránh ánh mắt của tôi, tôi
có thể phát giác ra trong ánh mắt cô ấy đang ẩn chứa thứ gì đó khiến người ta
khủng hoảng và cô ấy đang cố gắng hết sức không để tôi phát hiện ra điều đó.
Còn nhiệm vụ của tôi chính là phải moi móc những thứ này ra từ ánh mắt cô ấy,
giống như một hoạt động khảo cổ thần bí. “Hình như cô từng nói, Hoang thôn đã
tồn tại mấy trăm năm rồi?”
“Theo như cha tôi nói,
tổ tiên của người Hoang thôn đến từ trung nguyên, sau biến cố Tĩnh Khang triều
Tống, họ đã theo Tống Cao Tông – Tống Triệu Cấu chạy tới Chiết Giang. Bởi vậy
những nạn dân từ nơi khác xa xôi tới, chỉ có thể định cư trên bờ biển hoang sơ
này.”
“Thế tính ra cũng được
mấy trăm năm rồi.”
Lúc này, Tiểu Chi lặng
lẽ quay đầu lại, ánh nắng ngày đông xuyên thấu qua cửa sổ soi đèn lên khuôn mặt
cô ấy, giống như một lớp mạ vàng lên gương mặt. Cảnh sắc đơn điệu bên ngoài tôn
lên khiến khuôn mặt Tiểu Chi càng trở nên sống động…
Ba giờ chiều, đã tới
thị trấn Tây Lãnh. Xung quanh thị trấn là những dãy núi miên man, giống hệt như
những thị trấn nhỏ ven biển khác ở Chiết Giang, chỗ nào cũng có những người
buôn bán nhỏ. Hình như Tiểu Chi không thích thị trấn Tây Lãnh, chiếc khăn quàng
cổ của cô ấy che gần kín cả khuôn mặt. Chúng tôi xuyên qua bến xe, đáp lên một
chiếc xe buýt nhỏ cũ nát, nó sẽ đưa chúng tôi tới Hoang thôn.
Xe buýt đi trên công
lộ giữa làng quê, hai bên đường là những thửa ruộng và rừng cây mùa đông, tất
cả đều toát lên vẻ sát khí. Theo đường núi lên dốc, cảnh sắc xung quanh càng
lúc càng tiêu điều, ngoài những phiến đá lộ thiên, là những bụi cây thấp lè tè
đang không ngừng run rẩy trong gió rét. Tôi không rời mắt khỏi phía cửa sổ, so
với sự phồn hoa của thị trấn Tây Lãnh, ở đây giống như một thế giới khác vậy.
Khi chiếc xe buýt khó
khăn leo lên dốc núi cao, tôi bỗng khẽ reo lên: “Biển!”
Tôi đã nhìn thấy biển
ở phía xa rồi – biển đen. Tôi đã rất nhiều lần nhìn thấy biển, nhưng ở nơi
hoang vắng này, biển cho người ta một cảm giác hoàn toàn khác lạ. Khó mà có thể
hình dung bằng lời, dưới bóng mây đen trong ánh hoàng hôn, đường mặt biển phía
xa xăm mờ ảo giống một bức tranh sơn dầu u uất.
“Tiểu Chi, cô đã đọc
cuốn ‘Quán trọ Jamaica’ chưa? Thật kì lạ, tôi mới chỉ đi qua một ngọn núi mà
lại giống như từ Chiết Giang của Trung Quốc đến bờ biển Tây Nam hoang vắng của
nước Anh.”
“Lúc học cấp ba tôi có
đọc qua, thế nên mới thích tiểu thuyết do anh viết.”
Nghe xong câu này của
cô ấy, trong bụng tôi không khỏi thầm đắc ý.
Sau hơn chục phút lắc
lư nghiêng ngả, trước mắt tôi bỗng chốc rộng mở thênh thang, một bia đá khổng
lồ xuất hiện – Hoang thôn tới rồi.
Tôi giúp Tiểu Chi xách
hành lí xuống xe, ngửa mặt chiêm ngưỡng tấm bia đá khiến người ta nhìn là đã
thấy sợ hãi. Tấm bia đá ít nhất cũng cao mười mấy mét, khắc rất nhiều những
hình thù phức tạp, ở chính giữa tấm bia có bốn chữ to thế chữ Khải – “Trinh
Liệt Âm Dương.”
Không biết bốn chữ này
có nghĩa gì, nhưng đặt lên tấm bia đá to lớn này lại làm người ta sợ hãi rúm
ró. Trời đã sẩm tối, bóng của tấm bia đá đổ lên người khiến tôi sững sờ.
Tiểu Chi thò tay chọc
chọc vào người tôi: “Anh sao thế?”
“Không thể tin được
tôi lại có thể nhìn thấy tấm bia đá to nhường này ở Hoang thôn!”
“Đây là tấm bia tiết
hạnh được hoàng đế ngự giá ban tặng. Mấy trăm năm trước, vào những năm Gia Tĩnh
triều Minh, Hoang thôn có một vị tiến sĩ làm quan lớn ở triều đình, để biểu dương
mẹ của ông ấy. Hoàng đế đã ngự giá ban tặng tấm bia tiết hạnh này.” Một cơn gió
biển ào tới, Tiểu Chi lại cuốn khăn chặt thêm. “Đừng xem nữa, nhanh vào trong
thôn thôi.”
Tôi nhận biết phương
hướng trước đã, phía đông là một bãi đá và vách núi, có thể nhìn thấy biển đen
hung dữ, trên bề mặt biển ngưng đọng một tầng mây khói dày cộm. Còn phía bên kia
lại miên man những dãy núi hoang vu. Và đằng sau tấm bia tiết hạnh, chính là
Hoang thôn mà tôi kiếm tìm trong giấc mơ.
Xuyên qua tấm bia đá
cao to đó, chỉ nhìn thấy những ngôi nhà ngói cổ kính và lác đác những ngôi nhà
kiểu Tây mái tre điểm xuyết, sắc biển trời u ám soi rọi lên những mái ngói làm
cả thôn xóm tăng thêm phần lạnh lẽo. Tôi thở dài một tiếng: “Bây giờ tôi đã
hiểu tại sao lại gọi là Hoang thôn rồi.”
Tiểu Chi đưa tôi tới
một con ngõ nhỏ hẹp trong thôn, hai bên đều là những ngôi nhà cổ, hầu như không
thấy bóng dáng người nào cả. Cô ấy cúi đầu bước đi, dường như đem cả sự xa lạ
bước vào trong thôn. Tôi bắt đầu thấp thỏm không yên, khẽ hỏi: “Hoang thôn
không có khách sạn sao?”
Cô ấy kéo khăn xuống:
“Anh cho rằng ở đây có khách sạn sao? Hoang thôn từ trước tới nay đều rất khép
kín, đã mấy năm nay không có người từ nơi khác tới rồi.”
Tôi ngớ người ra một
lúc: “Thế tôi ở đâu?”
“Thì ở đây.”
Tiểu Chi thản nhiên
nói, chỉ vào cánh cổng to bên cạnh.
Đây là một ngôi nhà
cổ, hai bên cổng là bức tường vây cao sừng sững, cánh cổng to loang lổ đóng kín
mít, trên hai tấm gỗ có một chiếc vòng đồng to. Tôi lùi lại nửa bước, mượn ánh
sáng hoàng hôn để nhìn lên ba chữ khắc trên đố cửa cao to: “Tiến Sĩ Đệ.”
Khi tôi vẫn chưa kịp
phản ứng lại, Tiểu Chi đã đẩy cánh cổng màu đen. Ngưỡng cửa cao tới mấy chục
mét, cô ấy bước một bước rộng tiến vào, quay đầu lại nói: “Vào đi.”
Đối diện với cánh cổng
cao to của “Tiến Sĩ Đệ,” tôi lập cà lập cập đứng trước ngưỡng cửa nói: “Đây là
đâu?”
“Nhà tôi.”
Tôi ngớ người ra, sau
đó cẩn thận bước vào trong ngưỡng cửa, nói nhỏ: “Tổ tiên nhà cô là Tiến Sĩ? Vậy
thế thì tấm bia trước cổng thôn là hoàng đế ngự giá ban tặng cho tổ tông gia
đình cô ư?”
“Ừm.” Cô ấy thản nhiên
trả lời.
Tôi dụi dụi mắt nhìn
lên giếng trời của ngôi nhà cổ “Tiến Sĩ Đệ” này, hai bên là những căn phòng
xiêu vẹo đang chực đổ ập xuống, đối diện với cửa chính là một gian sảnh đường
cấu trúc mái vòm. Ánh sáng mờ ảo từ mái hiên nhà rớt xuống khiến ngôi nhà cổ
này càng trở nên âm u.
Tiểu Chi không vào
sảnh đường mà đi vào cánh cửa bên cạnh, tôi bám theo sau, đi vào sân thứ hai
trong Tiến Sĩ Đệ. Giếng trời ở đây còn nhỏ hơn, ba mặt đông, tây, bắc đều là
dãy cầu hai tầng vây quanh, những lầu gỗ ba mặt đều là mái vòm, có lầu trạm hoa
trên cửa sổ và xà nhà làm tôi liên tưởng tới “Nhà ngõ chìm sâu, sâu quá đỗi”
của Phùng Diên Tị.
Bỗng nhiên, sau lưng
tôi vang lên giọng nói ồm ồm: “Cậu là ai?”
Giọng nói này làm tôi
giật bắn mình, tôi lắc lắc lư lư quay đầu lại, chỉ nhìn thấy một bóng người vừa
gầy vừa cao đứng trong cửa sổ gỗ đang mở ra.
Tiểu Chi vội vàng nói
với người đó: “Cha, thầy ấy là thầy giáo đại học của chúng con, đến khảo sát
lịch sử và phong tục tập quán của Hoang thôn chúng ta.”
Hóa ra là cha của Tiểu
Chi, tôi nhẹ cả người. Nhưng cô ấy cũng biết cách nói dối thật đấy, nói ngay tôi
là thầy giáo đại học của mình, nhưng tôi cũng chỉ lớn hơn cô ấy vài tuổi thôi
mà.
“Hoan nghênh cậu tới
Hoang thôn.”
Cha của Tiểu Chi đi từ
cửa khác ra, tôi lúc này mới nhìn kĩ khuôn mặt ông. Đó là một người đàn ông
trung niên cao gầy, khuôn mặt gầy gò tiều tụy, hố mắt trũng sâu xuống. Nhưng da
dẻ của ông ấy lại rất trắng, không giống như một người nông dân thông thường,
ông ấy hồi trẻ chắc là rất tuấn tú. Ông tới trước mặt tôi mỉm cười nói: “Xin
chào. Tôi là giáo viên tiểu học của Hoang thôn, cậu gọi tôi là Âu Dương tiên
sinh được rồi. Nếu như không chê thì mời cậu ở lại nhà chúng tôi vài hôm, ngôi
nhà này chỉ có hai cha con tôi, vẫn còn rất nhiều phòng trống.”
Tôi quay lại nhìn Tiểu
Chi một cái, lúc này tôi mới biết họ tên của cô ấy: Âu Dương Tiểu Chi.
Màn đêm lạnh giá đã
dần dần bao trùm lên Hoang thôn, Âu Dương tiên sinh dẫn chúng tôi tới sảnh
trước, bật đèn trên xà nhà, ánh đèn chiếu rọi lên tấm biển trước sảnh đường,
trên tấm biển viết ba chữ hàng ngang: “Nhân Ái Đường.” Dưới tấm biển là một bức
chân dung bằng giấy ống quyển, người đó mặc quan phục triều Minh, chắc là vị
tiến sĩ vào năm Gia Tĩnh.
Trong phòng trống huơ
trống hoắc, chỉ có trên chính giữa chiếc bàn hình bầu dục là bày biện bữa tối
thịnh soạn. Âu Dương tiên sinh lộ ra nụ cười hiền hậu của một người cha, ông
nói biết hôm nay Tiểu Chi về nên cố ý chuẩn bị một bữa ăn thịnh soạn. Hoang
thôn ở cạnh biển, đương nhiên là nhiều hải sản, rất hợp với khẩu vị của tôi. Âu
Dương tiên sinh vốn kiệm lời, lặng lẽ xới cơm. Tôi phát hiện ông ăn rất ít, gần
như chẳng mấy động đũa, sắc mặt ông trắng bệch dưới ánh đèn sáng vàng vọt, quả
là hình ảnh thầy giáo thanh bần ở thôn quê.
Sau bữa tối, Tiểu Chi
dẫn tôi lên căn gác hướng bắc phía sau. Tôi lập cập theo sau cô ấy leo lên
những bậc cầu thang gỗ dốc ngược, giống người mù dò dẫm lên tới căn phòng trên
gác hai. Tiểu Chi mò mẫm mãi vẫn chưa bật được đèn điện, cô ấy xin lỗi nói:
“Căn phòng này lâu lắm không sử dụng rồi, chắc là đường điện lão hóa rồi, anh
đợi tôi một lúc.”
Tiểu Chi xuống lầu.
Tôi giơ tay ra phía trước khua khoắng thì sờ thấy một dãy cửa sổ bằng gỗ, đến
kính cửa sổ cũng không có, chỉ có một lớp giấy bảo vệ mỏng dán trên khung cửa.
Tôi một mình đứng trong bóng tối, thông qua khung cửa sổ gỗ có thể nhìn thấy
vài ngôi sao – tim tôi càng lúc càng đập nhanh, bất giác giơ tay ra mở cửa sổ.
Cửa sổ vừa được mở ra,
tôi liền nhìn ngay thấy một đốm sáng âm u, giống như ma trơi nhấp nháy liên
hồi.
“Đừng sợ! Là tôi.”
Là tiếng của Tiểu Chi,
cô ấy đi theo đốm ánh đó trong phòng, trên tay cầm chiếc đèn dầu. Tôi thở phào
một cái: “Cô đừng có dọa tôi chứ.”
Cô ấy khẽ cười: “Không
phải anh đã từng xuất bản rất nhiều tiểu thuyết kinh dị sao? Sao lại vẫn biết
sợ nhỉ?”
“Khủng hoảng khởi
nguồn từ vô thức.” Mắt tôi đã dần thích nghi với ánh đèn dầu, dưới đốm sáng bập
bùng đó, khuôn mặt Tiểu Chi ánh lên màu sắc kì dị. Cô ấy còn ôm theo một cuộn
chăn dày, sau đó đặt chiếc đèn dầu lên bàn gỗ, khiến tôi gần như có thể nhìn rõ
căn phòng này. Căn phòng thực chất rất to, ở giữa còn có một tấm bình phong,
phía sau có một chiếc giường ngủ.
Kì lạ ở chỗ, trong
phòng vốn không có quá nhiều bụi bẩn, xem ra rất sạch sẽ, không giống như lâu
rồi không có người ở. Tiểu Chi nói: “Cha tôi thích sạch sẽ, thế nên ông đã quét
dọn một lượt mười mấy phòng trống này.”
“Mười mấy căn phòng
trống? Quả nhiên là “Tiến Sĩ Đệ.” Nhưng ngôi nhà to thế này chỉ có hai bố con
cô ở không cảm thấy sợ sao?”
Tiểu Chi lặng lẽ đóng
cửa sổ lại nói: “Bởi vì gia đình tôi không có thêm bất cứ người họ hàng nào cả.”
“Vậy sao cô phải bảo
tôi là thầy giáo dạy đại học của cô?”
Cô ấy chau mày, đưa
chăn vào tay tôi nói: “Anh đã nhìn thấy tấm bia tiết hạnh ngoài cổng thôn rồi
chứ? Phong tục của người dân Hoang thôn từ cổ xưa đều rất bảo thủ, nếu như tôi
nói thật sẽ dẫn đến điều tiếng. Thế nên, tôi chỉ có thể nói anh là thầy giáo
đại học của tôi đến đây để khảo sát lịch sử và phong tục tập quán của Hoang
thôn, như vậy cha tôi sẽ không hiểu lầm mối quan hệ của chúng ta.”
“À, vậy thì hãy để tôi
làm thầy giáo của cô vài hôm nhé. Nhưng tôi chỉ hơn cô vài tuổi, cô phải chuyên
tâm giúp đỡ tôi đấy.”
“Được rồi, tôi ở trên
gác phía tây, nếu có việc gì, kêu tôi một tiếng là tôi có thể nghe thấy.”
“Tiểu Chi,” tôi nhìn
vào mắt cô ấy, nhưng ấp a ấp úng mãi không nên lời. “Không có gì, chỉ là rất
cảm ơn cô.”
“Tôi cũng phải cảm ơn
anh, cảm ơn anh cả đường đi đã giúp tôi xách hành lí.”
Tôi không nhịn được
bật cười: “Hành lí của cô nặng thật, làm tôi mệt gần chết. Không phải cô muốn
tìm một cửu vạn miễn phí nên mới đồng ý dẫn tôi tới Hoang thôn chứ?”

