Ôlivơ Tuýt - Chương 31
CHƯƠNG XXXI
TÌNH HÌNH TRỞ THÀNH NGUY KỊCH
“Ai đấy?”,
Brittân hé mở cửa và hỏi, cái xích cửa vẫn để nguyên và lấy tay che ngọn nến,
nhìn ra ngoài.
“Mở cửa
ra”, một người bên ngoài nói, “cảnh sát ở Bao Xtrit mà hôm nay nhà cho người
đến gọi”.
Hoàn toàn
yên tâm trước câu trả lời này, Brittân mở toang cửa và đứng trước một ông bệ vệ
mặc áo khoác rộng. Ông này bước vào; chẳng nói chẳng rằng, di di giày lên thảm
chùi chân, vẻ thản nhiên dường như đây là nhà ông ta.
“Cho một
người nào ra thay chân ông bạn của tôi, được không anh bạn trẻ?”. Người cảnh
sát nói. “Ông ta đang ngồi trên xe độc mã, trông coi ngựa. Ở đây có nhà để xe
để gửi nhờ xe trong năm mười phút không?”.
Brittân đáp
có và chỉ một ngôi nhà. Rồi ông bệ vệ quay lui lại về phía cổng vườn và giúp
anh bạn đưa chiếc xe vào nhà để xe; trong lúc đó, Brittân hết sức thích thú cầm
đèn dẫn đường. Cất xe xong, họ quay về ngôi nhà và được dẫn vào phòng khách,
rồi cởi áo khoác rộng và bỏ mũ ra, họ xuất hiện với hình thức thực tế của mình.
Ông đã gõ
cửa là một người tầm thước, béo mập, tuổi khoảng chừng năm mươi: tóc đen láy,
cắt rất sát, ria mép để mảnh, mặt tròn, mắt tinh anh. Người thứ hai xương
xương, tóc đỏ, đi giày ống, vẻ mặt hơi khó chịu, cái mũi hếch lên, nom dễ sợ.
“Bảo với
ông chủ là Blethơ và Đơp đã tới, nghe chưa?”. Ông béo mập vừa nói vừa vuốt tóc
và đặt đôi khóa tay lên bàn. “Ô! Chào ông chủ. Tôi có thể nói vài lời riêng với
ông được không ạ!”.
Câu này là
nói với ông Lôxbơcnơ vừa mới xuất hiện, bác sĩ ra hiệu cho Brittân ra ngoài,
đưa bà Mâyli và cô Rôdơ đến, và đóng cửa lại.
“Đây là bà
chủ”, ông Lôxbơcnơ chỉ về phía bà Mâyli, rồi bảo.
Ông Blethơ
cúi chào. Đang muốn được ngồi, ông đặt mũ lên sàn, và vừa ngồi xuống ghế vừa ra
hiệu cho Đơp cũng làm như vậy. Xem ra ông Đơp không quen sống trong xã hội lịch
sự hoặc thấy không hoàn toàn thoải mái trong xã hội ấy - dầu sao thì cũng là do
một trong hai điều này, ông ngồi nhưng chân tay cứ cựa quậy và hơi lúng túng
nhét đầu gậy vào miệng.
“Bây giờ về
vụ trộm ở đây, thưa bà chủ”, Blethơ nói. “Trường hợp này xảy ra như thế nào?”.
Ông
Lôxbơcnơ hình như muốn tranh thủ thời gian, kể lại câu chuyện dài dòng và rất
nhiều chi tiết, trong lúc đó, các ông Blethơ và Đơp tỏ ra rất am hiểu và chốc
chốc lại gật đầu với nhau.
“Cố nhiên
là tôi không thể khẳng định điều gì trước khi xem xét nơi xảy ra sự cố”, Blethơ
nói, “nhưng tôi có ý kiến ngay là - tôi cho rằng nói thế này chưa phải là đi
quá xa - vố này không phải do dân ngờ nghệch làm, anh Đơp thấy thế nào?”.
“Cố nhiên
là không”, Đơp đáp.
“Để diễn
lại chữ ngờ nghệch cho bà và cô hiểu, theo tôi hình như ông muốn nói vụ ăn trộm
này không phải là do một người ở nông thôn làm chứ gì?”. Ông Lôxbơcnơ mỉm cười,
nói.
“Đúng thế
đấy, ông chủ ạ”, Blethơ đáp. “Về chuyện ăn trộm chỉ có thế thôi phải không ạ?”.
“Chỉ có
thế”, bác sĩ đáp.
“Còn cái
thằng bé mà bọn đầy tớ ở đây nói đến có dính líu gì trong vụ này nhỉ, Blethơ
hỏi.
“Có gì
đâu”, bác sĩ đáp. “Một anh đầy tớ hoảng sợ cứ yên trí là thằng bé đã tham dự
vào việc chui vào nhà. Nhưng cái đó là vô nghĩa: hoàn toàn vô lý”.
“Nói thế
đến dễ”, Đơp nhận xét.
“Anh Đơp
nói thế là rất đúng đấy”, Blethơ gật gù nhận xét vẻ xác nhận và thẫn thờ mân mê
đôi khóa tay tựa như chúng là hai miếng gỗ để gõ nhịp. “Thằng bé là ai? Nó nói
cái gì về bản thân nó? Nó từ đâu đến? Nó không phải là từ trên trời rơi xuống
chứ ông?”.
“Cố nhiên
là không”, bác sĩ liếc mắt nhìn hai người đàn bà, vẻ bồn chồn, rồi đáp. “Tôi đã
biết rõ về nó, nhưng lát nữa chúng ta sẽ nói đến điều đó. Trước hết, chắc các
ông muốn xem xét nơi bọn ăn trộm tìm cách đột nhập vào nhà chứ?”.
“Có chứ!”.
ông Blethơ đáp. “Chúng tôi trước hết phải xem xét nhà cửa đã, sau đó, mới khảo
sát bọn đầy tớ. Thủ tục làm việc là như thế”.
Những ngọn
đèn được đem đến, các ông Blethơ và Đơp cùng với người cảnh sát địa phương,
Brittân, Jailit và tóm lại tất cả mọi người bước vào căn phòng nhỏ cuối hành
lang và nhìn ra ngoài cửa sổ, sau đó, họ đi vòng theo bồn cỏ và nhìn vào cửa
sổ. Rồi sau đấy, họ cầm một ngọn nến khảo sát cửa chớp, và cầm một chiếc đèn
xách xem xét các vết chân, rồi cầm một cái chĩa sục sạo các bụi cây. Sau khi
làm xong những việc này, họ lại bước vào giữa sự nín thở chú ý của tất cả những
người xem. Sau đó, Jailit và Brittân được mời trình bày một cách đầy kịch tính
sự tham dự của họ vào những biến cố tối hôm qua, hai người làm thủ tục đó sáu
lần; họ chỉ mâu thuẫn nhau ở một điểm quan trọng trong lúc kể lần đầu, và ở
mươi mười hai điểm trong lúc kể lần cuối. Sau khi đã làm xong những thủ tục
này, Blethơ và Đơp mời tất cả mọi người ra khỏi phòng, và họp bàn với nhau rất
lâu, bí mật và long trọng đến nỗi việc bàn bạc giữa những bác sĩ vĩ đại về một
điểm hóc búa nhất của y học so với nó chỉ là trò trẻ con.
Trong lúc
đó, bác sĩ đi đi lại lại rất bực bội trong căn phòng bên cạnh, bà Mâyli và cô
Rôdơ đăm chiêu nhìn ông ta.
“Thú thực, “
ông Lôxbơcnơ nói, và dừng lại sau khi đã đi quanh phòng nhiều lần, “tôi không
biết nên làm gì?”.
“Chắc
chắn”, cô Rôdơ nói, “câu chuyện kể của thằng bé tội nghiệp, nếu đem kể lại
trung thành cho mấy ông này là đủ để chứng minh rằng nó vô tội”.
“Cô ơi tôi
ngờ lắm”, bác sĩ lắc đầu nói. “Tôi không nghĩ rằng điều đó sẽ chứng minh
là nó vô tội trước mắt họ cũng như trước mắt các viên chức pháp luật cao cấp
hơn. Họ sẽ nói, xét cho cùng là cái thá gì? Một thằng ma cà bông. Nếu xét theo
những nhận xét và những khả năng thông thường thì câu chuyện kể của nó là rất
đáng ngờ”.
“Ông tin
câu chuyện ấy chứ?”, cô Rôdơ ngắt lời...
“Tôi tin, dù cho nó là kỳ quặc,
và có lẽ khi làm như thế tôi là một thằng ngốc”, bác sĩ đáp, “nhưng tôi không
tin nó có giá trị như vậy đối với một viên chức cảnh sát dày kinh nghiệm”.
“Tại sao
lại không?”, cô Rôdơ hỏi.
“Bởi vì, cô
bé xinh đẹp ơi”, bác sĩ nói, “nhìn theo con mắt của họ, câu chuyện này có nhiều
điểm không hay: nó chỉ có thể chứng minh những phần bất lợi mà không chứng minh
được những phần có lợi. Những cái ông khỉ gió kia, họ chỉ muốn biết tại sao và
thế nào chứ không tin cái gì hết. Theo chính những lời thú nhận của nó, như cô
thấy đấy, trước đây ít lâu nó đã từng là bạn bè của bọn trộm cắp, nó đã bị lôi
ra trước sở cảnh sát về tội móc túi một cụ già, nó đã bị người ta dùng võ lực
lôi khỏi nhà cụ già này, rồi đem đến một nơi mà nó không thể miêu tả hay chỉ rõ
ra được và nó không hề có mảy may khái niệm gì về nơi ấy. Dù nó muốn hay không,
những con người có vẻ rất thích nó đã mang nó đến Secxi, và đẩy nó qua một cửa
sổ để ăn trộm một nhà nào đấy, và vào đúng lúc nó định đánh động những người
trong nhà - sự kiện duy nhất có thể bào chữa cho nó - thì một thằng quản gia
chó má thiếu giáo dục bắn nó! Hóa ra là anh ta không cho nó làm bất kỳ điều gì
tốt cho bản thân nó! Cô có thấy tất cả những điều đó không?”.
“Cố nhiên
tôi thấy, cô Rôdơ đáp và mỉm cười trước thái độ hăng bốc của bác sĩ, “nhưng tôi
vẫn không thấy ở đấy có điều gì chứng minh thằng bé tội nghiệp có lỗi”.
“Phải rồi,
cố nhiên là không có gì”. Bác sĩ đáp. “Quý hóa thay đôi mắt sáng của giới cô!
Dù là tốt hay xấu họ chỉ nhìn thấy một khía cạnh của vấn đề mà thôi và bao giờ
đó cũng là cái khía cạnh họ nhìn thấy lần đầu tiên”.
Sau khi đã
trình bày kết quả này của kinh nghiệm, bác sĩ thọc hai tay vào túi, đi bách bộ
trong phòng thậm chí còn nhanh hơn trước.
“Tôi càng
nghĩ đến điều này”, bác sĩ nói, “tôi càng thấy rằng nó sẽ gây nên những khó
khăn rắc rối không bao giờ hết nếu như chúng ta để cho hai ông này nắm được câu
chuyện kể thời sự của thằng bé. Tôi biết chắc là người ta sẽ không tin nó, và
ngay dù cho cuối cùng họ không làm cho nó bị thiệt hại gì, thì việc kéo dài câu
chuyện và công bố cho mọi người biết những điều ngờ vực mà nó gây nên thế nào
cũng cản trở thực tế cái ý định cao quý của cô là cứu nó khỏi cảnh nghèo khổ”.
“Ôi chao!
Bây giờ phải làm gì đây?”. Cô Rôdơ kêu lên. “Trời ơi! Tại sao người ta lại cho
gọi họ đến?”.
“Tại sao
nhỉ!”. Bà Mâyli kêu lên. “Cho tôi tiền, tôi cũng không muốn có họ ở đây?”.
“Tôi chỉ
biết một điều”, ông Lôxbơcnơ nói và cuối cùng, ngồi xuống với vẻ bình thản
tuyệt vọng, “đó là chúng ta phải cố hết sức hành động táo bạo. Mục đích là cao
quý. Và đó là điều bào chữa cho chúng ta. Thằng bé có những triệu chứng lên cơn
sốt, và không có khả năng nói gì nữa, đó là một điều có lợi. Chúng ta phải tận
dụng điều đó, nếu như chúng ta không đạt đến kết quả thì đó không phải là lỗi
của chúng ta. Mời các ông vào!”.
“Thưa ông
chủ”, Blethơ nói - anh bạn đồng nghiệp cùng bước theo vào phòng - và đóng cửa
lại trước khi nói năng gì thêm. “Vụ này không phải là một chuyện dựng lên”.
“Chuyện
dựng lên là cái quái gì?”, bác sĩ sốt ruột hỏi.
“Thưa bà và
cô, chúng tôi muốn nói một vụ ăn cắp được dựng lên, Blethơ nói và quay về phía
hai người đàn bà, như thương hại về chỗ họ ngu dốt, nhưng lại khinh thường ông
bác sĩ, “nghĩa là bọn đầy tớ có nhúng tay vào”.
“Chẳng ai
ngờ vực họ trong trường hợp này, bà Mâyli đáp.
“Thưa bà,
rất có thể là không”, Blethơ đáp, “nhưng mặc dầu thế, họ vẫn cứ có thể bị liên
can”.
“Điều này
càng có thể xảy ra khi chẳng ai ngờ vực họ”, Đơp nói.
“Chúng tôi
thấy rằng đây là dân thành phố”, Blethơ tiếp tục trình bày, “vì phong cách làm
ăn là thuộc hạng cừ”.
“Thực là
rất cừ đấy ạ”, Đơp hạ thấp giọng, nhận xét.
“Chúng nó
có hai người”, Blethơ nói tiếp, “và chúng mang theo một thằng bé, điều này là
rõ, xét theo kích thước của cửa sổ. Bây giờ chỉ có thể nói thế. Bây giờ các vị
cho phép chúng tôi lên ngay trên gác, gặp thằng bé kia”.
“Có lẽ
trước đó, phải mời các ông uống cái gì đã chứ, bà Mâyli!”, Bác sĩ nói. Gương
mặt ông sáng lên như nảy ra một ý nghĩ gì.
“Ồ, cố
nhiên!”. Cô Rôdơ sốt sắng kêu lên. “Nếu các ông muốn thì có ngay đây ạ”.
“Tuyệt, cám
ơn cô!”, Belthơ đáp, rồi lấy ống tay chùi miệng, “cái trò công việc này háo
lắm. Thưa cô, một cái gì dễ kiếm thôi. Xin cô đừng vất vả vì chúng tôi”.
“Thứ gì
nào?”, bác sĩ hỏi và đi theo cô Rôdơ đến tủ buýp phê.
“Ông chủ
cho một ít rượu mạnh, nếu như ông thấy tiện”. Blethơ đáp. “Thưa bà, đi xe ngựa
từ Luân Đôn đến lạnh lắm, và bao giờ tôi cũng thấy rượu mạnh làm cho con người
ấm lên”.
Lời nói thú
vị này là để nói với bà Mâyli và bà ta tiếp nhận nó rất lịch sự, trong khi đó
bác sĩ lẻn ra khỏi phòng.
“À!”, ông
Blethơ nói, rồi không cầm nơi chân cốc rượu mà giơ ngón tay cái và ngón tay trỏ
của bàn tay trái tóm ngay cái cốc và để ở trước ngực mình. “Thưa bà và cô,
trong đời tôi, tôi đã thấy nhiều vụ như thế này”.
“Chẳng hạn
vụ ăn trộm ở đường hẻm Etmântân ấy, ông Blethơ ạ”, Đơp nhắc gợi ông bạn đồng
nghiệp.
“Cái đó
cũng đại khái theo lối này, có phải không nào?”, Blethơ nói. “Đó là vụ do
Sicuyt Ranh Ma làm”.
“Bao giờ
ông cũng gán điều đó cho anh ta”, Đơp đáp. “Vụ đó do gia đình Pet làm, Ranh Ma
không liên can gì đến vụ đó cũng như tôi vậy”.
“Thôi đi!”.
Blethơ phản đối. “Tôi biết hơn ông. Thế ông có nhớ cái lúc Ranh Ma bị ăn trộm
tiền chứ? Thực là buồn cười. Còn hay hơn mọi quyển tiểu thuyết tôi đã đọc”.
“Các ông
đang nói chuyện gì vậy?”. Cô Rôdơ hỏi, muốn làm cho những ông khách khó chịu
này giữ được thái độ niềm nở.
“Thưa cô,
đó là một vụ trộm khó ai có thể coi thường”, Blethơ nói, “Anh chàng Sicuyt Ranh
Ma này...”
“Thưa bà,
Ranh Ma nghĩa là ranh mãnh”, Đơp nói xen vào.
“Cố nhiên
là cô biết rồi có phải không cô?” Blethơ nói. “Ông bạn cứ luôn luôn nói xen
vào! Sicuyt Ranh Ma, thưa cô, coi một quán rượu ở đường Battânbrigiơ, và có một
hầm rượu, nhiều vị công tử đến đấy để xem chọi gà, xua chó đi săn và vân vân...
Những trò chơi này rất hấp dẫn, tôi đã có dịp được xem nhiều lần. Lúc bấy giờ
anh ta chưa nhập bọn với bè lũ ăn trộm. Một đêm, người ta ăn trộm của anh ta ba
trăm hai mươi bảy ghinê(26) trong một cái
túi vải bạt. Một người đàn ông cao lớn có một vết đen ở trên con mắt đã kéo túi
này ra khỏi phòng ngủ vào lúc đêm khuya. Người đàn ông nọ nằm nấp dưới gầm
giường và sau khi ăn trộm liền nhảy ra ngoài cửa sổ ở tầng hai. Hắn đến là
nhanh. Nhưng Ranh Ma ta cũng nhanh không kém, nghe thấy tiếng động, anh ta tỉnh
dậy và lao ra khỏi giường, giơ súng bắn hắn và đánh thức những người chung
quanh. Mọi người liền chạy đuổi theo, và khi xem xét, người ta thấy Ranh Ma đã
bắn trúng tên ăn trộm, vì có những vết máu chạy suốt đến cái hàng rào cách một
quãng xa và tới đấy dấu máu biến mất. Tuy nhiên, tên ăn trộm đã lấy mất tiền và
chạy trốn do đó tên của Sicuyt - người được phép bán rượu mạnh - xuất hiện
trong “Tạp chí Luân Đôn”(27), trong số những người vỡ nợ khác. Và
lúc đó, người ta tổ chức mọi thứ quyên góp và trăm thứ linh tinh cho con người
tội nghiệp. Anh ta rất buồn về sự tổn thất của mình và đi lang thang ngoài
đường ba bốn ngày liền, bứt tóc bứt tai một cách tuyệt vọng, đến nỗi nhiều
người sợ có thể anh ta sẽ tự sát. Một hôm, anh ta đến Tòa án rất vội vã, nói
chuyện riêng với ông quan tòa, và sau khi bàn bạc hồi lâu, ông quan tòa rung
chuông ra lệnh cho Jêm Xpaiơ (Jêm là một viên chức đắc lực) bảo ông này đi và
giúp Sicuyt bắt con người đã vào nhà anh ta ăn trộm. “Hôm qua tôi đã thấy hắn
đi qua nhà tôi anh Xpaiơ ạ”. Sicuyt nói. Spaiơ hỏi: “Thế tại sao anh không tóm
cổ nó?”. Con người tội nghiệp nói: “Tôi đã mất hồn mất vía đến nỗi người ta có
thể dùng một que tăm xỉa răng cũng đánh vỡ sọ tôi, nhưng thế nào chúng ta cũng
tóm được hắn, vì hắn lại đi qua vào giữa mười giờ và mười một giờ đêm”. Vừa
nghe nói thế, Xpaiơ liền nhét vào túi mình một bộ quần áo sạch và một cái lược
để đề phòng phải ở lại một hay hai ngày. Anh ta ra đi và ngồi khuất sau một tấm
rèm đỏ nhỏ nơi cửa sổ một quán ăn, đầu vẫn đội mũ, sẵn sàng xông ra ngoài vào bất
cứ lúc nào. Anh ta đang ngồi hút tẩu ở đấy, lúc đêm khuya bỗng nhiên Sicuyt kêu
lên: “Nó đây rồi! Bắt thằng ăn cắp! Thằng giết người!”. Jêm Xpaiơ xông ra, và
thấy Sicuyt đang chạy như điên ở ngoài đường, miệng kêu thất thanh Xpaiơ lao
theo Sicuyt chạy như bay; mọi người đuổi theo, ai nấy đều gào lên. “Ăn trộm!”
và trong suốt thời gian đó Sicuyt vẫn cứ gào thét như điên. Xpaiơ mất hút anh
ta trong một phút khi anh ta rẽ quanh một góc phố, liền chạy đuổi theo bắt kịp
anh ta, khi anh ta nhìn thấy một đám nhỏ và xông vào giữa: “Thằng ấy là thằng
nào?”. Sicuyt nói: “Mẹ kiếp! Tôi lại mất hút hắn rồi!”. Tuy điều đó là lạ lùng,
nhưng thực tế là không nhìn thấy hắn ở đâu, cho nên hai người lại quay trở về
quán rượu. Sáng hôm sau, Xpaiơ vẫn ngồi ở chỗ cũ, và qua tấm rèm, Xpaiơ nhìn ra
ngoài để tìm con người cao lớn có một vết đen ở trên con mắt, cho đến khi mắt
đau nhói. Cuối cùng Xpaiơ đành nhắm mắt lại để đỡ nhức trong vài phút và ngay
vào lúc ấy Sicuyt lại gào lên: “Hắn đây rồi!”. Xpaiơ xông ra lần nữa, Sicuyt chạy
phía trước cách nửa phố, và sau khi đuổi theo một quãng dấp hai lần tối qua,
con người ấy lại mất hút! Điều này lại xảy ra một hai lần nữa cho đến khi một
nửa những người lân cận tuyên bố rằng Sicuyt bị quỷ sứ ăn trộm, và sau đó nó
trêu anh ta, còn nửa kia thì nói rằng Sicuyt tội nghiệp đã hóa điên vì buồn
rầu”.
(26) Tiền vàng của nước Anh xưa, giá trị tương đương
hai mươi mốt silinh.
(27) Tạp chí xuất bản từ thế kỷ XVII để công bố những
quyết định của chính phủ, của tòa án, vân vân...
“Thế Jêm
Xpaiơ nói gì?”. Bác sĩ hỏi, ông này đã quay trở lại căn phòng ngay sau khi câu
chuyện kể bắt đầu.
“Jêm
Xpaiơ”, người viên chức cảnh sát tiếp tục câu chuyện, “trong một thời gian dài
không nói gì hết, nhưng lắng nghe tất cả mọi việc mà không tỏ cho người ta biết
mình hiểu câu chuyện này như thế nào. Nhưng một buổi sáng, Xpaiơ bước vào quán
rượu, lấy hộp thuốc lá hít ra và nói: “Sicuyt, tôi đã tìm ra kẻ nào thực hiện
việc ăn cắp này”. Sicuyt nói: “Thực thế à? Ôi chao, anh Xpaiơ ơi, chỉ cần anh
cho phép tôi được trả thù thì chết cũng hài lòng! Anh Xpaiơ ơi, cái thằng khốn
kiếp ấy ở đâu?”. Xpaiơ mời Sicuyt hít thuốc lá và nói: “Được rồi! Thôi đừng có
bịp nữa! Chính anh ăn trộm đấy!”. Và sự thực là thế; “anh ta cũng đã kiếm được
khá nhiều tiền, và lẽ ra không ai có thể tìm ra điều đó nếu Sicuyt không quan
tâm quá nhiều đến việc làm cho câu chuyện đáng tin!”. Ông Blethơ vừa nói vừa
đặt cốc rượu xuống và đồng thời làm cho hai cái khóa tay kêu lạch cạch.
“Quả thực
là kỳ lạ”, bác sĩ nhận xét. “Và bây giờ nếu ông muốn, mời ông lên gác”.
“Nếu ông vui
lòng?”, Blethơ đáp. Theo sát ông Lôxbơcnơ, hai người cảnh sát lên phòng ngủ của
Ôlivơ. Jailit cầm cây nến đi trước.
Ôlivơ vừa
chợp ngủ lơ mơ xong, nhưng nó có vẻ mệt mỏi và run lẩy bẩy hơn trước. Được ông
bác sĩ giúp đỡ, nó tìm cách ngồi dậy trên giường, khoảng trên dưới một phút và
nhìn những người lạ mặt mà không hề hiểu gì về những việc đang diễn ra - thực
vậy, hình như không nhớ rằng nó đang ở đâu và chuyện gì đã xảy ra.
“Đấy là
thằng bé”, ông Lôxbơcnơ dịu dàng nói, nhưng vẫn rất sôi nổi, “ngẫu nhiên bị một
phát súng bẫy bắn bị thương(28) khi nó lơ đễnh đi qua khu vực
của ông Không Biết Tên Là Gì, ở phía sau, đằng này... rồi đến đây sáng nay xin
cầu cứu, và liền lập tức bị con người khéo léo cầm ngọn nến kia tóm lấy và hành
hạ, làm cho cuộc sống của nó rất nguy kịch như tôi có thể xác nhận về mặt nghề
nghiệp”.
(28) Loại súng đặt làm bẫy, ai đụng phải thì bắn ngay.
Pháp luật Anh không ngăn cản biện pháp tàn nhẫn này của các ông chủ điền trang
để chống lại bọn ăn trộm trong điền trang của mình.
Các ông
Blethơ và Đơp nhìn Jailit, người được giới thiệu theo lối như vậy. Người quản
gia sửng sốt hết nhìn họ đến nhìn Ôlivơ, rồi nhìn Ôlivơ đến ông Lôxbơcnơ vừa sợ
vừa lúng túng, rất buồn cười.
“Bác không
có ý định phủ định điều đó chứ?”, bác sĩ nói và lại khẽ đặt Ôlivơ nằm xuống.
“Thưa ông,
tôi cố gắng... làm hết sức mình”, Jailit đáp. “Tôi tin chắc rằng tôi tưởng nó
là thằng bé ăn trộm, nếu không tôi đã chẳng quấy nhiễu nó làm gì. Thưa ông, tôi
không phải là người tàn nhẫn”.
“Anh tưởng
là thằng bé nào?”, viên cảnh sát lớn tuổi hơn hỏi.
“Thưa ông,
thằng bé ăn trộm ấy mà!”, Jailit đáp. “Thế nào chúng cũng có một thằng bé”.
“Thế nào,
anh nghĩ thế nào?”, Blethơ hỏi.
“Nghĩ thế
nào bây giờ, thưa ông?”, Jailit đáp và sửng sốt nhìn người hỏi mình.
“Anh có cho
rằng đó chính là thằng bé này không, đồ ngốc!”, Blethơ sốt ruột hỏi.
“Tôi không
biết, quả thực tôi không biết”, Jailit nói, vẻ mặt thiểu não. “Tôi không dám
chắc!”.
“Thế anh
nghĩ gì?”, Blethơ hỏi.
“Tôi không
biết nên nghĩ gì”, Jailit tội nghiệp đáp. “Tôi không nghĩ rằng đó là thằng bé
này, cố nhiên, tôi gần như tin chắc không phải là nó. Không thể là nó”.
“Thưa ông,
người này có phải đã uống rượu không?”, Blethơ quay về phía bác sĩ hỏi.
“Anh thật
ngớ ngẩn đến kỳ quặc!”. Đơp bảo Jailit, giọng hết sức khinh bỉ.
Trong lúc
mấy người lời qua tiếng lại như vậy thì ông Lôxbơcnơ đã bắt mạch người bệnh,
lúc này, ông rời khỏi chiếc ghế ở cạnh giường và nhận xét rằng nếu như các ông
cảnh sát có ngờ vực gì về việc này thì xin mời sang phòng bên cạnh và nói chuyện
với Brittân.
Nhận lời,
hai người bước sang phòng bên cạnh, ở đây Brittân được gọi tới. Anh này khi bị
hỏi đến liền lôi ông thượng cấp đáng kính của mình cũng như bản thân mình vào
một tình trạng rối tinh rối mù đầy những mâu thuẫn mới và những điều không thể
xảy ra, không nhằm soi sáng cái gì hết, chỉ trừ tình trạng anh ta hoàn toàn
hoang mang; cố nhiên không kể đến việc anh ta tuyên bố rằng mình không nhận ra
đích thị thằng bé ấy dù cho người ta có đặt nó ngay bây giờ trước mặt anh ta.
Anh ta tưởng Ôlivơ là thằng bé ấy bởi vì Jailit bảo thế, nhưng cách đây năm
phút, ở dưới bếp Jailit đã thú nhận là không phải, cho nên anh ta rất ngại rằng
anh ta có hơi quá vội vàng.
Trong số
các giả thiết khéo léo lúc đó, người ta nêu lên câu hỏi xem Jailit có thực sự làm
ai bị thương không. Và khi xem xét khẩu súng ngắn mà Jailit đã dùng để bắn thì
hóa ra nó không có tác dụng phá hoại gì hết, vì đầu đạn là bằng loại giấy nhàu
nâu. Phát hiện này làm cho tất cả mọi người đều ngạc nhiên, trừ bác sĩ, vì
khoảng trước đấy mươi phút ông đã rút viên đạn ra. Nhưng ngạc nhiên hơn cả là
Jailit, sau khi suốt mấy tiếng đồng hồ bác ta cứ băn khoăn lo lắng sợ mình đã
làm một người nào đó bị thương, nên liền vội vàng tóm ngay lấy ý kiến mới này
và ra sức tán thành nó. Cuối cùng, hai ông cảnh sát không băn khoăn về Ôlivơ
nữa, để lại người cảnh sát ở Secxi trong nhà và tối hôm ấy họ ra nghỉ ngoài
phố, sau khi hứa sáng hôm sau sẽ quay trở lại.
Sáng hôm
sau, có tin đồn là hai người đàn ông và một thằng bé đã bị bắt ở Kinxtơn đêm
trước trong những trường hợp đáng ngờ và các ông Blethơ và Đơp liền đến đấy.
Nhưng sau khi điều tra, người ta thấy những trường hợp đáng ngờ chỉ thu hẹp vào
một điểm: người ta đã bắt gặp họ ngủ dưới một đụn rơm. Đó tuy là một tội nặng
nhưng chỉ có thể phạt tù, và trước con mắt nhân từ của pháp luật nước Anh cũng
như tình thương vô hạn của nó đối với thần dân của đức vua, điều đó không phải
là một bằng chứng đầy đủ, lại không có những bằng chứng cụ thể khác cho biết
người ngủ hay những người ngủ đã phạm tội ăn trộm phá nhà, và vì vậy không thể
nào khép họ vào tội tử hình. Các ông Blethơ và Đơp lại quay trở lại, đầu óc vẫn
mù mờ không hơn gì so với lúc ra đi.
Tóm lại,
sau khi đã xem xét cẩn thận hơn và bàn đi bàn lại khá sôi nổi người ta thỏa
thuận rằng ông Lôxbơcnơ và bà Mâyli sẽ trả lời thay Ôlivơ, nếu cảnh sát hỏi và
một ông quan tòa gần đấy sẵn sàng làm chứng cho họ. Blethơ và Đơp nhận được
khoảng hai đồng ghinê, rồi quay trở về Luân Đôn với những ý kiến
khác nhau về đối tượng chuyến đi của họ: người thứ nhất, sau khi suy nghĩ cẩn
thận mọi trường hợp, đã cho rằng vụ ăn trộm này là do bọn Pet gây nên; còn
người thứ hai thì cũng sẵn sàng dành tất cả thành tích của nó cho Cicuyt Ranh
Ma lừng tiếng.
Trong lúc
đó, được bà Mâyli, cô Rôdơ và bác sĩ Lôxbơcnơ tốt bụng phối hợp chăm sóc, Ôlivơ
dần dần bình phục và khỏe mạnh. Nếu như những lời cầu nguyện thiết tha thốt ra
từ những con tim tràn đầy lòng biết ơn được Thượng đế nghe tới - và nếu như
chúng không được nghe thì đâu còn là lời cầu nguyện nữa! - những lời cầu phúc
mà đứa trẻ mồ côi cầu nguyện Thượng đế đã ban cho họ, đã thấm vào tâm hồn họ,
làm cho họ thảnh thơi và sung sướng.

