Tôi Như Ánh Dương Rực Rỡ (Tập 1) - Chương 18 - 19

Chương 18

“Tại sao tất cả đàn ông chỉ cần đẹp trai một chút là đều kiếm chuyện với chị vậy!”, trên đường tan sở về ký túc, tôi không kìm được hét gào nỗi lòng mình với Khương Duệ ở đầu kia điện thoại.

Khương Duệ vừa gõ máy tính vừa xoa dịu tôi: “Ôi trời có gì không tốt đâu? Nếu có mỹ nữ chịu làm khó em thì em còn vui không kịp ấy chứ”.

“… Khương Duệ!”.

“Chị không hỏi anh ta làm sao biết à?”

“Đương nhiên là có, em tưởng anh ta chịu ngoan ngoãn trả lời hay sao?”

“Ồ, chị cũng đâu cần hoảng loạn như vậy, anh ta từ tổng bộ Thịnh Viễn chuyển tới, biết chị ở bên này thì cũng có gì lạ đâu, nhưng thái độ đó thì... Chị, người ta là bác sĩ ngoại khoa, vừa vào Thịnh Viễn đã là giám đốc một bộ phận, chị chưa từng nghĩ đến vấn đề trong đó à?”

“Nghĩ rồi chứ.”

Đương nhiên là nghĩ, nhưng cảm thấy không liên quan gì đến mình cho lắm, nên cũng chỉ nghĩ vậy thôi rồi gác sang bên.

Khương Duệ nói tiếp: “Nghe nói mấy năm nay nội bộ Thịnh Viễn đấu đá ghê lắm, lớp già thì định sẵn người kế tục rồi, con trai lại đông. Sếp của chị đó không biết là người của ai, nhưng chắc chắn là cũng hạt nhân nòng cốt, bây giờ lại bị đẩy đi, hơn nữa bác với con trai cả của người đó bên Thịnh Viễn có quan hệ tốt lắm, nên em đang đoán, trâu bò húc nhau rồi muỗi chết, chị đang bị vạ lây đấy”.

Tôi cau mày, phủ định theo trực giác: “Không phải đâu, cảm giác anh ấy hình như không phải loại người đó”.

Lâm Tự Sâm vốn đã có khí chất quang minh chính đại, cho người ta cảm giác thanh cao trong sạch, thật sự khó mà tưởng tượng anh lại vì đấu tranh quyền lực mà trút giận lên người tôi.

“Anh ta là dạng...”, tôi hình dung cho Khương Duệ nghe, “Trước kia anh ấy là bác sĩ mà, chính là kiểu bác sĩ không nhận phong bì ấy”.

Khương Duệ rất sửng sốt: “Chị, không phải thế chứ, người ta đối xử thế với chị, mà chị còn nghĩ người ta tốt à? Ôi trời, đây là nhịp điệu của tình yêu sao?”.

“Chuyện nào ra chuyện đó… Khương Duệ, Thượng Hải và Tô Châu gần lắm, đi tàu điện ngầm cao tốc mười mấy phút là tới…”

“Được rồi được rồi, không chọc chị nữa, hê hê. Cũng đúng, mấy người đó đều nham hiểm, nếu muốn làm khó chị thì đâu để chị thoải mái như vậy. IQ của người ta sẽ không thấp thế đâu.”

“…”, sao tôi lại có cảm giác như bị đả kích thế nhỉ?

“Vậy em nghĩ khả năng tiếp theo là người ta không ưa chị. Có phải chị đã làm chuyện gì xấu để người ta có ấn tượng không tốt?”

Tôi vốn định nói ngay là không có, nhưng nghĩ đến chuyện tải phim bị bắt quả tang…

Lần đầu tiên gặp nhau lại còn ở dưới gầm bàn...

Bỗng á khẩu câm nín.

Khương Duệ hiểu tôi nhất, lập tức phì cười, hỏi ra rồi còn chọc tôi một trận đã đời, sau đó còn cảm khái, “Chị ơi, chị mau trưởng thành đi.”

“… Thôi đi, chị đến ký túc rồi, bye bye.”

Cúp máy nhanh gọn, tôi suy nghĩ, cuối cùng rút ra kết luận: Nói cho cùng thì Lâm Tự Sâm đối với tôi như thế, chính là vì thành kiến cộng thêm ấn tượng xấu lần đầu…

Thành kiến là thứ khó thay đổi nhất, nên cứ thuận theo tự nhiên đi…

Dù sao ngoại trừ việc bắt tôi làm thêm, chạy việc vặt thì anh ta cũng không thể làm gì được tôi.

Tuần tiếp sau đó rất ư bận rộn, vì chúng tôi phải tổ chức kiểm kê nhà xưởng cùng với phòng Tài vụ và sản xuất. Việc kiểm kê rất mệt mỏi, nên thường dành cho những lúc không quá bận rộn, người của từng phòng cũng lần lượt tham gia.

Tôi cảm thấy đối với sự “ưu đãi” của phó tổng Lâm dành cho mình thì việc này tôi nhất định không chạy thoát được, thế là chủ động xin đi, hôm sau tham gia kiểm kê.

Ở trung tâm quản lý nhà xưởng, nhìn thấy nhân viên phòng Tài vụ phối hợp với nhà xưởng chính là Âu Kỳ Kỳ, tôi rất vui, trò chuyện một lúc với chị, Tiểu Tô phụ trách kiểm kê của bộ phận sản xuất hôm nay nói với chúng tôi vẻ hối lỗi: “Kỳ Kỳ, Hy Quang, xin lỗi nhé, sang nay máy in của chúng tôi hỏng rồi, vừa sửa xong nên danh sách kiểm kê chưa in được, hai người ngồi đợi một lúc nhé?”.

“Không sao, cậu cứ in đi.”

Được lười biếng một các danh chính ngôn thuận thế này, tôi vui còn không kịp nữa là… Tiểu Tô đặt lệnh in xong cũng chẳng còn việc gì, rót hai ly nước cho chúng tôi, ngồi xuống trò chuyện. Lát sau máy tính cô nàng “tít tít” một tiếng, cô quay sang, lập tức hưng phấn nói: “Wow, Kỳ Kỳ, cậu lỗ nặng rồi, Đàm Đàm nói hôm nay phòng các cậu có một anh siêu cấp đẹp trai tới đó”.

Kỳ Kỳ hứng thú chồm tới: “Ai thế ai thế, ở đâu tới?”.

“Đang hỏi Đàm Đàm nè.”.

Đàm Đàm cũng thuộc phòng Tài vụ, ở chung phòng với Tiểu Tô, mọi người ngày thường rất thân nên Tiểu Tô không hề ngại ngùng khi chat QQ[1] trước mặt chúng tôi, “cách cách cách” gõ một thôi một hồi rồi nói: “Đàm Đàm nói là từ ngân hàng A tới.”

[1] Phần mềm để trò chuyện tán gẫu giống như Yahoo Messenger

Tay cầm ly giấy của tôi hơi run lên.

“Biết họ anh ta là gì không?”.

Kỳ Kỳ nói: “Cái này chắc không biết đâu, Đàm Đàm làm về thuế, ngân hàng nước ngoài đa phần là tìm người bên tổ đầu tư, bàn về thanh toán gì đó… Ôi trời, đợi mình kiểm kê xong quay về chắc người ta đã đi mất rồi”.

Tiểu Tô nói: “Cô ấy biết đó, đang ‘tám’ với mình đây, nói tên người ta cũng rất oách, họ rất hiếm gặp, Trang, thật sự là hiếm… Ủa, Hi Quang, em làm sao vậy?”

“Em… em bỗng nhớ ra văn phòng còn có chút chuyện, về một lát rồi quay lại ngay.”

“Hả, gấp lắm hả?”, Tiểu Tô gọi, “Danh sách sắp in xong rồi, chúng đi kiểm kê ngay mà…”.

Tôi đã bỏ lại tiếng gọi của Tiểu Tô sau lưng thật xa.

Tôi đã rất lâu rất lâu không nhớ tới người ấy, tôi nghĩ thời gian có thể xóa nhòa mọi thứ…

Tôi nghĩ….

Thời gian có lẽ vẫn chưa đủ.

Thế nhưng khi tôi tựa vào cánh cổng lớn giữa khu xưởng và khu văn phòng, thở hổn hển, tôi bỗng vô cùng cảm kích lần kiểm kê này.

Nếu không nhờ lần kiểm kê này, lúc nãy chắc chắn tôi đang ở văn phòng, khoảng cách gần như vậy, trước khi lý trí của tôi kiềm chế sự manh động, tôi đã chạy đến phòng Tài vụ rồi.

Chắc chắn tôi đã trông thấy anh…

Cũng để anh nhìn thấy tôi, thấy bộ dạng không quên tình cũ khó coi của tôi…

Không giống bây giờ, tôi còn có thể quay đầu. Quay lại đứng ở một nơi biết sự hiện diện của anh, nhưng lại không nhìn thấy anh.

Đó có được xem là một sự tiến bộ?

Nhất định là thế.

Tôi đã quyết định trở về khu xưởng để kiểm kê, thế nhưng nhìn tòa nhà văn phòng ở không xa, nơi cánh cửa sổ phòng Tài vụ, lại chần chừ không di chuyển nổi bước chân.

Đến khi nghe thấy cánh cổng lớn mở ra, một đoàn người vừa nói chuyện vừa bước vào.

Sau đó tôi cảm nhận vài ánh mắt nhìn mình.

Trong đó có một ánh mắt khó mà phớt lờ…

Tôi có phần mệt mỏi nhìn vào mắt anh.

Lâm Tự Sâm.

Anh đứng đó nhìn tôi, trong tay cầm một cái mũ bảo hiểm, phía sau là mấy vị chủ quản bộ phận sản xuất. Phải, gần đây khu xưởng có một mảnh đất đang mở rộng xây dựng, anh ở đây cũng không có gì lạ.

Sau vài giây im lặng, anh lên tiếng: “Nếu tôi không nhớ lầm thì lúc này cô phải ở công xưởng để kiểm kê”.

Tôi đáp lại có phần ngô nghê: “Tôi về ngay đây”.

Lâm Tự Sâm không nói gì, anh nhìn tôi, lại là ánh mắt như xuyên thấu, rồi nói: “Lần kiểm kê trong tuần này sẽ do cô phụ trách”.

“Tại sao?”, tôi sửng sốt, chẳng phải mọi người thay phiên nhau sao?

“Tự động rời vị trí làm việc”, anh lạnh lùng thốt ra mấy chữ, dẫn đoàn người đi tiếp, được mấy bước lại ngừng, quay sang, “Đương nhiên, nếu cô Nhiếp không muốn thì không ai miễn cưỡng”.

Tôi siết chặt tay, “Tôi rất muốn”.

Và thế là, trong ánh mắt thương cảm của Ân Khiết, Vũ Hoa và ánh mắt của mấy người vui trên nỗi đau của tôi, tôi bắt đầu kiểm kê trong vòng một tuần.

Công việc này còn mệt mỏi hơn những gì các tiền bối hình dung. Khu xưởng có tới mấy kho lớn, mỗi kho vừa to vừa cao, rất nhiều nơi phải ngồi trên thang máy. Kiểu thang máy thô sơ tới mức xung quanh chẳng có gì che chắn, thường xuyên ngừng ở độ cao gần mười mét, sau đó tôi phải chồm người ra để xem tem hàng hóa, đồng thời đếm số lượng.

Ngồi liên tiếp ba ngày, lúc ra khỏi thang máy thì chân tôi đã nhũn ra, bất cẩn té một cú thê thảm, hai tay và đầu gối rướm máu. Vào đúng lúc sắp kết thúc ngày cuối cùng, tôi lại bị linh kiện rơi từ trên kệ xuống trúng đầu.

Tôi cảm thấy cả đời này chưa từng khổ sở như vậy.

Ân Khiết từng chủ động nói sẽ đi thay tôi hai ngày, nhưng tôi nghiêm nghị từ chối, chỉ một tuần thôi, có gì ghê gớm đâu.

Cứ thế nghiến răng chịu đựng tới cuối tuần, khi công việc kiểm kê xong xuôi, tôi cầm xấp danh sách kiểm kê dày cộp ra khỏi khu xưởng, nhận thức sâu sắc rằng, mình đã “khi đi mơn mởn khi về bủng beo” mất rồi.

“Mẹ, tuần này con không về… Dạ, đi chơi với đồng nghiệp.”

Thứ Sáu tan sở, tôi không về phòng mình mà nằm lăn lộn trên giường trong phòng mới của Ân Khiết, gọi điện cho mẹ.

Sau khi đối phó xong với mẹ, cúp máy thì Ân Khiết đang nấu cháo chồm tới: “Hy Quang, ngày mai cậu cũng đi chơi với bọn mình hả?”.

“Không đi”, tôi không nghĩ ngợi gì nói luôn, ngày mai tôi phải nằm trên giường cả ngày, nhà còn không có sức về thì đi chơi cái nỗi gì.

“Sao cậu nói với mẹ là đi chơi với bọn này.”

“Nói thế thôi, nếu không thì nói tớ bị sếp hành cho không nhúc nhích nổi hả? Ồ, đúng rồi, ngày mai các cậu từ trung tâm về thì mang giúp tớ chút đồ ăn để làm bữa tối nhé.”

“Bọn này ngày mai không vào trung tâm thành phố, trước đó bàn bạc với nhau cậu có nghe không vậy”, Ân Khiết đánh tôi một cái.

Đương nhiên là không nghe, tôi mệt đến độ tai sắp điếc rồi.

“Vậy các cậu đi đâu?”

“Thượng Hải, có thể về rất muộn, cậu tự tìm gì ăn đi nhé.”

“Thượng Hải?”, tôi ngẩn ngơ, ngồi dậy.

“Ừ, cậu biết tớ học ở miền Bắc mà, nếu đã tới miền Nam làm việc, lại gần như thế thì đương nhiên phải đến Thượng Hải chơi, ôi trời, chỗ bọn mình đi Thượng Hải thì tiện quá rồi, bắt xe ở cổng công ty là được…”

“Tớ cũng đi.”

“… Vũ Hoa nói muốn đến chùa Tịnh An thắp hương, không ngờ nó lại ngoan đạo như vậy, nhưng cũng ăn thịt nhiều lắm… ủa”, Ân Khiết ngừng việc thao thao bất tuyệt lại, “Hy Quang cậu nói gì?”.

“Không có gì”, tôi nằm lại xuống giường, cố nói bằng chất giọng như lúc bình thường, “Tớ cũng đi”.

Chương 19

Sáng sớm hôm sau, chúng tôi bắt xe ở công ty. Chủ yếu là Ân Khiết và Vũ Hoa, chứ tôi thì ngồi trên bồn hoa kế bên ngủ gà ngủ gật. Trong lúc mơ màng, hình như nghe thấy giọng vui mừng của Ân Khiết: “Phó tổng Lâm, anh cũng đi Thượng Hải ạ!”.

Sao anh ấy lại ở đây?

Tôi sửng sốt, ngẩng đầu lên ngay, thế nhưng đã muộn.

Tôi nghe thấy giọng nói nhẹ nhàng của Lâm Tự Sâm: “Ừ, tôi có thể dẫn các cô đến đó!”.

Tôi vội nháy mắt với Ân Khiết ý bảo cô nàng từ chối, Ân Khiết giả vờ không nhìn thấy thì thôi, còn kéo tôi lại, đẩy về phía ghế phụ, “Cám ơn phó tổng Lâm! Hy Quang cậu ngồi trước đi!”

Cô nàng lớn tiếng nói, sau đó thì thầm dặn tôi: “Cơ hội tốt đó, cậu tranh thủ tạo quan hệ tốt với phó tổng Lâm đi, dù sao bây giờ không phải lúc làm việc, mọi người thoải mái hơn”.

Cô nàng kéo Vũ Hoa chui nhanh ra phía sau, không cho tôi từ chối, “rầm” một tiếng đóng cửa lại.

Tôi đành ngồi phía trước.

Trong không gian nhỏ hẹp, người bên cạnh có một sự tồn tại to lớn đến không thể phớt lờ, tôi thật không hiểu sao anh lại chịu làm tài xế. Lúc thả lỏng tay, tay anh gần như chạm vào áo tôi, tôi lặng lẽ kéo áo, ngồi dịch sang bên.

Tay anh khựng lại, vẻ mặt dửng dưng đạp chân ga.

Chiếc xe chạy bon bon, Ân Khiết nhéo mạnh vào cánh tay tôi, ra hiệu tôi nói cái gì đó, tôi lại co người sang bên cạnh, mặc kệ cô nàng.

Lâm Tự Sâm liếc nhìn chúng tôi.

Ân Khiết vội rụt tay lại, cười giả lả mấy tiếng.

Lâm Tự Sâm hỏi gọn: “Các bạn đi đâu?”

“Bọn em đến chùa Tịnh An trước, Vũ Hoa thích nhất là cầu thần khấn Phật, nói là cầu tài ở chùa Tịnh An rất linh nghiệm… E thì muốn đi Bến Thượng Hải chơi, tuy mọi người nói rằng chỉ những người ở tỉnh khác mới tới đó, nhưng em không phải người tỉnh khác mà ha ha…”

Có Ân Khiết, không khí cũng không tới nỗi nhạt nhẽo. Lâm Tự Sâm hỏi một câu, Ân Khiết liền líu ríu nói một thôi một hồi.

Cơn buồn ngủ lại ập tới, tôi đưa tay che miệng, len lén ngáp một cái…

Líu ra líu ríu…

Trong tiếng lảm nhảm có tiết tấu của Ân Khiết, tôi không chống cự nổi cơn buồn ngủ, mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi, loáng thoáng nghe Ân Khiết nói: “Ha ha, Hy Quang dạo này rất mệt mỏi… Nghe nói kiểm kê phải trèo lên trèo xuống thang máy gì đó, Hy Quang còn ngã một cú, tay và chân đều bị sướt da, còn bị linh kiện rơi vào đầu...”

Đến khi tôi bị Vũ Hoa lắc cho tỉnh lại thì đã đến chùa Tịnh An. Ân Khiết và Vũ Hoa cùng cám ơn với Lâm Tự Sâm, tôi lẳng lặng xuống xe.

Đứng cạnh xe bất cẩn nhìn vào mắt anh, tôi quay đầu tránh né, ngắm nhìn ngôi chùa sắc vàng óng ánh.

Lâm Tự Sâm lái xe đi, Vũ Hoa nhìn theo chiếc xe, cảm động nói: “Phó tổng Lâm thật là người tốt, tớ còn tưởng vừa đến Thượng Hải thì anh ấy sẽ bắt chúng ta xuống xe tự vẫy taxi chứ”.

Ân Khiết độc miệng nói: “Người ta thấy Hy Quang ngủ như heo ấy, ngại không đuổi chúng ta xuống đó!”, vừa nói vừa chỉ trích tôi, “Cơ hội tốt như thế, có phải lúc đi làm đâu, thế mà cậu không chịu nói mấy câu để tạo quan hệ tốt”.

Tôi nói: “Tớ không cần nịnh nọt anh ấy.”

Ân Khiết tức tối: “Sao cậu cứng nhắc thế nhỉ!”.

Vũ Hoa vội hòa giải: “Được rồi, đừng cãi nhau trước cửa chùa, bọn mình vào trong đi!”.

Ân Khiết bực bội: “Ai cãi với cậu ấy”.

Tôi đáp: “Phải rồi, ai cãi thì người đó là heo.”

Ân Khiết thụi tôi hai cái, cười rộ lên.

Vũ Hoa đẩy chúng tôi vào trong chùa. Ân Khiết thấy giá vé vào cửa tới mấy chục tệ thì kiên quyết không chịu vào, tôi không có cách nào đành theo Vũ Hoa đi.

Nhưng khi quỳ trên tấm bồ đoàn, tôi lại thấy băn khoăn.

Cầu xin, cầu xin cái gì bây giờ?

Trong khoảnh khắc chắp tay, đáp án bỗng hiện ra. Xuất hiện trong đầu tôi không phải bố mẹ, không phải chính tôi, không phải người đó, mà là…

Lâm Tự Sâm…

Tôi chắp tay, nhắm mắt, thành tâm cầu khấn: Xin hãy cho phó tổng Lâm Tự Sâm nhanh chóng biến mất đi, thăng chức hay về lại tổng bộ, sao cũng được, bị người hành tinh bắt đi cũng vô tư, cầu mong anh ấy mau chóng biến mất…

Ước nguyện xong, tôi cảm thấy chuyến đi này cũng không tệ, tâm trạng tươi tỉnh hơn nhiều, Vũ Hoa cũng tỏ ra như ngày mai phát tài tới nơi, chúng tôi rời chùa Tịnh An, cùng Ân Khiết đến Bến Thượng Hải. Bên đó thật sự chẳng có gì vui, đi dạo một lát thì đến giờ ăn.

Nhưng chuyện ăn uống này, tôi và Ân Khiết lại chia thành hai phe.

Ân Khiết một lòng muốn đi miếu Thành Hoàng: “Bên đó cũng là một thắng cảnh nổi tiếng của Thượng Hải mà, ăn và chơi đều tiện lợi!”.

Tôi thì nói: “Chúng ta qua sông đi”.

“Sao lại đi Phố Đông, miếu Thành Hoàng gần hơn, hơn nữa đang có lễ hội ăn vặt, cậu nghĩ thử xem, phố xá đầy ắp thức ăn ngon, lại không đắt! Đi miếu Thành Hoàng đi!”

“Chỗ nào mà chẳng có đồ ăn, hơn nữa đi sang kia tớ sẽ khao một bữa hoành tráng.”

Ân Khiết bỗng chồm tới: “Thật hay giả? Cậu khao á?”.

Tôi gật đầu, nhấn mạnh: “Bữa hoành tráng”.

Ân Khiết vẫn vật vã: “Nhưng tớ cũng muốn đi ăn vặt”.

“Bên kia nhiều trai đẹp lắm, hơn nữa còn giỏi giang.”

Ân Khiết mắt sáng rực: “Thật à?”.

“Tất nhiên, bên đó là trung tâm tiền tệ cơ mà, nơi có sức sống nhất Thượng Hải, công ty cổ phiếu này, ngân hàng này…”, tôi dừng lại, “… Tóm lại là trai đẹp có mặt khắp nơi”.

Ân Khiết quả quyết nói một chữ, “Đi”.

Chúng tôi bắt taxi đi.

Từ khi tôi nói rằng có nhiều trai đẹp, xe taxi vừa ra đường hầm vượt sông, mắt Ân Khiết đã sáng rực nhìn khắp phố, nhìn một lúc, cô nàng bỗng quay lại như phát hiện điều gì lạ, “Tổng bộ Thịnh Viễn hình như ở bên này, các cậu nói xem liệu bây giờ phó tổng Lâm có đang ở Thịnh Viễn không, vậy chúng ta có thể đi nhờ xe anh ấy về?”.

Tôi lơ đãng “Ừ” một tiếng, nói với tài xế, “Bác tài, đến tòa nhà Thịnh Viễn”.

Ân Khiết bàng hoàng nhìn tôi.

Xuống xe rồi, Vũ Hoa kéo tay áo tôi: “Hy Quang, cậu… đi tìm phó tổng Lâm thật à?”.

“… Gì cơ?”, tôi hoàn hồn, “Chúng ta ăn ở gần đây nhé”.

Trong tòa nhà gần đó có rất nhiều chỗ ăn, chọn một quán ngồi xuống, Vũ Hoa hỏi tôi với vẻ lo âu: “Nơi này liệu có hơi đắt không?”.

“Làm thêm nhiều như thế cũng có tiền tăng ca mà, không sao”, tôi lật thực đơn, nhanh nhẹn gọi một bàn đồ ăn. Ân Khiết cứ ra sức nháy mắt với tôi, tôi chỉ xem như không nhìn thấy, đợi phục vụ đi rồi, cô nàng kêu lên: “Hy Quang, cậu điên hả, bao nhiêu đồ ăn phải sáu, bảy tám trăm tệ, hơn nữa chắc chắn là ăn không hết đâu”.

“Vậy thì ăn nhiều hơn một chút.”

Tôi ngước lên nhìn ra ngoài cửa sổ, từ xa, logo hình tròn, lấp lánh ánh sáng chói mắt dưới ánh mặt trời.

Bữa ăn này mất cả tiếng rưỡi đồng hồ, không hề ngạc nhiên là mọi người đều no kềnh càng, Ân Khiết vừa nhờ phục vụ gói lại mang về, vừa xoa bụng nói: “Tớ cảm thấy không thể ăn nổi một hạt cơm nữa!”.

Vũ Hoa hỏi: “Tiếp theo chúng ta đi đâu?”.

Tôi nói: “Dưới lầu có quán cà phê, trà chiều rất nổi tiếng, chúng ta đến đó nhé?”.

Ân Khiết câm nín, “Tớ xin cậu, bọn mình đổi chỗ khác được không, đừng ăn nữa”.

“Nghe nói ở đó bánh ngọt rất ngon.”.

“Không được, ngon mấy thì tớ cũng không ăn nổi nữa rồi.”.

“… Đầu gối tớ đau, đi không được đâu.”

“Sao cậu lại lười thế nhỉ!”.

Ân Khiết kéo Vũ Hoa, nước mắt đầm đìa theo tôi đi uống trà chiều.

Tuy rằng miệng cô nàng nói ăn không nổi, nhưng bánh kem đẹp mắt vừa mang lên là cô nàng ngay lập tức tươi tỉnh hẳn, ăn nhanh hơn bất kỳ ai.

Vũ Hoa bất lực nhắc: “Chẳng phải dạo này cậu đòi giảm cân hay sao, cho dù hiếm khi đi chơi cũng đâu cần thế này, mấy hôm trước nhịn đói là vô ích rồi”.

Ân Khiết hùng hồn: “Chính vì mấy hôm trước ăn quá ít nên tớ mới thế. Nỗi lòng mở to mắt nhìn thức ăn ngon yêu dấu ở trước mặt mà lại không thể ăn, các cậu có hiểu không? Trước đó kiềm chế không ăn, nhưng mấy hôm sau càng lúc càng thèm, sau đó không kiềm chế nổi, càng kìm nén càng khó mà kiểm soát! Haizzz, thà là không nhìn thấy đồ ăn ngon thì không sao… Những người chưa từng giảm cân như các cậu không thể hiểu được đâu!”.

Càng kìm nén càng khó kiểm soát ư?

“Có gì mà không hiểu”, tôi khuấy khuấy trà sữa, nhìn ra ngoài cửa sổ.

“Thôi đi, cậu có cần giảm cân đâu, làm sao hiểu được.”

Ân Khiết ăn mấy miếng bánh rồi thật sự không ăn nổi nữa, cùng tôi nhìn ra ngoài: “Hy Quang, cậu nhìn nãy giờ rồi, có thấy trai đẹp trai không? Sao tớ chẳng thấy ai cả”.

Vũ Hoa yếu ớt nói: “Trước đó tớ đã muốn hỏi hai cậu, hôm nay thứ Bảy mà… trai đẹp cũng không đi làm…”.

Tôi ngây người, bỗng cảm giác thấy toàn thân rã rời.

Đúng rồi, hôm nay là thứ Bảy, nếu không phải thứ Bảy thì làm sao tôi rảnh rỗi tới Thượng Hải… Nếu là thứ Bảy thì người ta sẽ không đi làm…

Tôi thực sự đã làm thêm nhiều tới mức lú lẫn rồi, ngay cả điều này mà cũng quên.

Ân Khiết như thể đau không thiết sống, “Bọn mình bị Hy Quang lừa phỉnh rồi! Hy Quang cậu thừa thận đi, cậu là đồ háu ăn, thèm thức ăn bên này đúng không”.

“Về thôi”, đờ đẫn hồi lâu, tôi nói.

“Ừ, cũng đến giờ rồi.”

Chúng tôi cùng ra khỏi quán cà phê, trên phố khách bộ hành rất đông. Tôi lại ngước lên, nhìn một dãy cửa sổ ở tòa nhà ấy, ngơ ngẩn dừng bước.

Bấy nhiêu ô cửa sổ, bình thường anh ấy sẽ nhìn xuống từ ô cửa nào?

“Hy Quang?”

“Hy Quang? Nghĩ gì thế, đi thôi!”

Tôi đang nghĩ gì nhì?

Tôi đứng trên con phố người qua lại đông đúc, mỗi một phút đều có biết bao người vội vã bước đi lướt qua, tứ phía tiến lại, đi lướt qua tôi. Tôi nhìn thấy vô số người xa lạ, chỉ không có anh.

Tôi biết mỗi ngày anh sẽ đi qua nơi này, tôi biết anh đang ở một góc nào đó trong thành phố này, có lẽ ở ngay con phố kế bên, cũng có lẽ ngay phút sau anh sẽ đứng ở chỗ tôi đang đứng.

Nhưng lúc này đây, tôi không gặp được.

Anh sẽ mãi không biết rằng, có người từng đứng đây, tưởng tượng khi được gặp anh.

Ân Khiết kéo tay áo tôi, “Hy Quang? Sao không đi, nghĩ gì vậy?”.

“Hử? Không nghĩ gì, chỉ thấy…”, tôi thì thầm, “Gặp nhau ở Thượng Hải, thực sự là quá khó”.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.