Tôi Như Ánh Dương Rực Rỡ (Tập 1) - Chương 28 - 29
Chương 28
Người dẫn chương trình đứng trên sân khấu tuyên bố hôn lễ sắp bắt đầu, chúng tôi chào tạm biệt ông cụ, đến bàn của bác sĩ Phương, tâm trạng của Lâm Tự Sâm dường như hơi buồn bã.
Bỗng dưng có người nói “đang theo đuổi”, dù biết rõ là những lời an ủi ông cụ thôi, nhưng ít nhiều cũng khiến tôi mất tự nhiên, có điều nhìn Lâm Tự Sâm buồn như vậy, tôi lại không kiềm được mà chủ động bắt chuyện với anh.
“Anh sao thế?”
“Đã hơn một năm rồi tôi không đi thăm thầy”, Lâm Tự Sâm nói, “Thầy là người quyền uy trong giới khoa ngoại thần kinh, học trò đông không kể, nhưng học trò thầy ưng ý nhất cũng chỉ có vài người, tôi là một trong số đó, lại là học trò cuối cùng của thầy, tôi đã phụ tâm huyết của thầy rồi.”
“Chuyện này không thể trách anh, thầy cũng không trách anh đâu.” Tôi không thể chịu nổi bộ dạng chán nản sa sút tinh thần của anh, vội cắt ngang, “Vả lại bây giờ anh cũng rất lợi hại… chí ít thì sếp tương lai của anh rất trọng dụng anh”.
“Sếp tương lai?”, Lâm Tự Sâm cười phá lên, “Cô à?”.
“Chính là tôi!”, tôi gật mạnh đầu.
“Vậy hứa chắc một câu nhé!”, ánh mắt anh sâu thẳm, “Sau này đừng đá tôi ra ngoài đấy”.
“Nhất định là thế. Đám cưới người ta mà, anh mau mau vui lên được không? Nể tình tôi lần đầu tiên trong đời bị anh lãng phí mất cơ hội được tỏ tình trước đám đông, anh cũng nên vui mới phải chứ.”
“Thế sao? Tình trường của cô kém thế à?”, ánh mắt anh tỏ ra thương cảm.
Tôi: “…”
Anh hồi phục cũng nhanh quá đấy!
Một nam một nữ cùng tham gia hôn lễ của người khác quả nhiên là ngượng ngập, chúng tôi ngồi ở bàn của bác sĩ Phương, lại bị chọc ghẹo. Bạn học của anh mở miệng ra là: “Ôi trời anh Sâm, cuối cùng cũng chịu dẫn bạn gái ra mắt mọi người rồi nhỉ?”.
Lần này Lâm Tự Sâm trả lời rất đứng đắn.
“Đây là Tiểu Nhiếp, đồng nghiệp ở công ty tôi, lúc trước Lục Sa hét lên làm cô ấy sợ quá té lầu, thấy áy náy nên bắt tôi dẫn cô ấy đến dự đám cưới.”
Đơn giản mà chứng minh rõ ràng, tôi rất hài lòng.
Bác sĩ Phương lại “phụt” một tiếng phun hết trà ra. Trong ánh mắt khó hiểu của mọi người, anh ta quệt miệng, đùa: “Quy tắc cũ, đàn em, người đến cuối cùng phạt ba ly rượu”.
“Miễn đi, tối nay còn phải lái xe về Tô Châu.”
“Thôi đi, quy tắc cũ không được thay đổi, bọn anh đây ai mà không lái xe, cùng lắm thì ngồi taxi, nào nào nào, rót đầy”, những người khác cũng sực tỉnh, nhanh tay rót đầy một ly rượu vang đưa cho anh.
Lâm Tự Sâm suy nghĩ rất nghiêm túc, rồi nói: “Tôi tìm người khác uống thay nhé”.
Nói xong nhét ly rượu vào tay tôi…
Mọi người đều sững sờ.
Đương nhiên cả tôi nữa…
Bác sĩ Phương há miệng trợn mắt một lúc mới nói: “Đàn em, luận về mặt dày thì anh đây quả nhiên không bằng cậu!”.
Tôi nhanh chóng giơ ngón cái tán thưởng.
Nhưng, nhìn ly rượu anh đưa cho tôi, chút lạ lẫm trong lòng tôi đã biến mất, cuối cùng cũng hoàn toàn thoải mái…
Trơ tráo thế này không thể là đang theo đuổi người ta được!
Buổi tiệc rất vui.
Không biết là “ngưu tầm ngưu mã tầm mã” hay thế nào mà bạn anh đều rất thú vị, ban đầu tôi còn có chút dè dặt, nhưng bên trái là bác sĩ Lâm, bên phải là bác sĩ Phương, muốn giữ sự e dè cũng khó…
Chỉ lúc cô dâu chú rể đến chào bàn là thấy hơi ngại.
Theo phong tục bên nhà tôi, khi cô dâu chú rể đến kính rượu thì đưa phong bao, kết quả là bên Thượng Hải thì hình như đã đưa lúc mới vào khách sạn, cho nên khi cô dâu chú rể tới thì cả bàn chỉ có mình tôi là lấy phong bao ra = =
Cô dâu kiên quyết không nhận, “Cô đến cùng Tự Sâm, làm sao tôi nhận phong bao của cô được, quà của Tự Sâm đã gửi đến nhà tôi từ trước rồi”.
Cả bàn đều híp mắt nhìn tôi, tôi cực kỳ ngại ngùng, “Quà là quà của anh ấy, tôi…”
“Nhận đi”, Lâm Tự Sâm nói.
Cô dâu ngần ngại, “Thế chẳng phải là nhận hai phần à…”
Lâm Tự Sâm bình thản: “Đến lúc đó thì cậu trả lại cô ấy gấp đôi là được”.
“A, không cần…”
‘Cũng được”, cô dâu lập tức cười tươi rút phong bao ra khỏi tay tôi. Đến khi cô dâu đi rồi, tôi ngồi xuống quay sang hỏi anh, “Sao anh lại bảo người ta trả tôi gấp hai, cho dù là đùa cũng kỳ cục quá”.
“Tôi suy nghĩ tới… vật giá leo thang, cảm thấy không thể để sếp tương lai thiệt thòi được.”
Tôi: “… Cám ơn anh nhé!”.
Cô dâu chú rể kính rượu xong, bữa tiệc cũng sắp kết thúc, bạn anh bắt đầu bàn tán xem nên đi đâu chơi tiếp, bác sĩ Phương là người tích cực nhất. Họ bàn bạc mãi, cuối cùng quyết định phá đêm động phòng xong sẽ đi hát karaoke.
Tôi len lén hỏi Lâm Tự Sâm: “Chúng ta không cần đi chứ?”.
“Không thích à?”
Tôi bất lực: “Anh thấy tên của tôi là biết thái độ của tôi với chuyện hát karaoke rồi đấy”.
Anh nghe xong nhìn tôi vô cùng chăm chú.
Tôi bó tay: “Anh nhìn tôi làm gì, tên tôi có viết lên mặt đâu”.
Anh cười: “Ừ, tôi đang nghĩ, Nhiếp? Gồm ba lỗ tai[1] nên thính giác linh hoạt, còn có một nhạc sĩ tên Nhiếp Nhĩ, chứng tỏ cô rất có sở trường về âm nhạc?”.
[1] Chữ “Nhiếp” (聂) trong tiếng Trung gồm ba bộ “nhĩ” (nghĩa là cái tai) ghép lại.
“… Có nghĩa là mọi khả năng bẩm sinh của tôi đều ở tai cả, chỉ có thể nghe.”
“Thế à?”, Lâm Tự Sâm tỏ ra tiếc nuối một cách không thành thục cho lắm, “Thế phá đêm động phòng thì sao? Đi không?”.
Tại sao lúc nãy mọi người bàn bạc, anh tỏ ra không chút hứng thú, bây giờ hình như còn tích cực hơn cả bác sĩ Phương?
“Đương nhiên là không đi. Tích đức đi, nếu không đến lúc anh kết hôn thì…”
“Có lý”, Lâm Tự Sâm nhìn tôi, gật gù như nghĩ ngợi lung lắm.
Bác sĩ Phương chồm tới hỏi anh: “Thế nào, cậu có đi không, chẳng phải cậu rất muốn kết hôn sao, đi cho biết chuyện phá đêm động phòng để tích lũy kinh nghiệm”.
Lâm Tự Sâm trả lời rất thành thật: “Cô ấy nói tôi tích đức đi, nếu không trong đám cưới của mình…”
Bác sĩ Lâm đúng là bán đứng bạn một trăm năm!
Bác sĩ Phương vô cùng bàng hoàng nhìn tôi: “Tiểu Nhiếp cô sốt ruột muốn gả cho người ta thế à, sớm thế này đã lo mình bị phá đêm động phòng rồi?”.
“… Đâu có ạ?!”
“Không sốt ruột? Vậy cùng đi phá thôi!”, bác sĩ Phương cười gian xảo.
Thế là tôi bị kéo đi phá động phòng.
Tôi vốn định xem một chút rồi đi, kết quả là… tôi lại không muốn đi nữa.
Lần đầu chứng kiến người ta bị phá đêm động phòng, ai ngờ lại thú vị đến thế. Tuy tôi không đi chọc phá cô dâu chú rể, nhưng không hề trở ngại việc tôi nhìn người ta đùa nghịch, tiện thể vỗ tay hưởng ứng.
Cuối cùng vẫn là Lâm Tự Sâm kéo tôi ra khỏi phòng trăng mật của khách sạn.
Đứng trong thang máy, anh có vẻ bất lực, nói: “Sau này không để cô đi chơi với anh ấy nữa, cô học chuyện xấu nhanh quá. Trước đó nói là tích đức mà?”.
“Ồ, tôi nghĩ rồi, tuổi kết hôn của tôi hãy còn trẻ, không cần tích đức sớm như vậy.”
“Hừm, chưa chắc, cũng phải xem đối phương…”
Tôi lườm anh, bỗng sực nhớ bác sĩ Phương nói anh muốn kết hôn nên cười híp mắt: “Yên tâm đi, tôi sẽ không dùng mấy chiêu này trong hôn lễ của anh đâu”.
Anh nhìn tôi, “Vô cùng vinh hạnh nếu cô tham dự đám cưới của tôi, nhưng tôi chắc là lúc đó cô không rảnh rỗi để đi phá đâu”.
Đã tham gia hôn lễ, sao không rảnh rỗi?
Tôi tưởng tượng đến cảnh chú rể bị chọc phá đến không chịu nổi, bỗng thấy khoái chí, lập tức bỏ ngay lời hứa lúc nãy.
“Lúc anh kết hôn cứ đợi mà xem!”
“Nhất định sẽ đợi.”
Anh cười tươi, nói.
Chúng tôi ra khỏi khách sạn mới nhận ra bên ngoài đã có tuyết rơi, xe Lâm Tự Sâm ở bãi đậu đối diện. Anh khoác áo vào, “Cô đứng đây đợi tôi, tôi lái xe tới”.
Một mình tôi đứng trên bậc thang, đợi anh lái xe đến. Bên ngoài ít nhiều cũng lạnh hơn, tôi khoanh tay, nhìn bông tuyết bay lơ lửng, tư duy dần trống rỗng.
Trong mơ màng hình như nghe ai đó gọi.
“Dưa Hấu?”
Ảo giác chăng? Sao tôi cảm thấy như tiếng lão đại gọi.
Tôi quay sang, nhìn thấy bóng dáng cao gầy đã lâu không gặp.
Chương 29
Từ tháng Sáu tới tháng Một, hóa ra đã nửa năm rồi…
Tôi luôn cố ý không nghĩ tới chuyện ngày mai, nhưng ai ngờ giờ phút ấy lại tới sớm đến vậy.
Nhiếp Hy Quang, mày nhất định phải mạnh mẽ lên.
Tôi nhanh chóng lại ánh nhìn, chủ động bước lên, nở nụ cười rồi chào hỏi: “Ủa, sao các cậu cũng ở đây?”.
Mọi người gần như đều đầy đủ, lão đại, chồng của lão đại, Tiểu Phượng, Tư Tịnh, Trác Huy, Dung Dung…
Và cả Trang Tự đứng cạnh cô ta…
Trong tích tắc, tôi như quay về quãng thời gian cũ…
Nhưng tôi không hề muốn quay lại chút nào.
Tôi cười tươi rói nhìn họ.
Tiếc rằng màn mở đầu hoàn hảo của tôi nhanh chóng bị lão đại phá hoại. Cô nàng tỏ ra bị lừa gạt, kéo tai tôi hét lên, “Nhiếp Dưa Hấu, chẳng phải cậu nói phải ở lại Tô Châu làm thêm giờ nên mùng Một không đi được hả?”.
Tôi choáng, lão đại à, cái tật hễ kích động là nhéo tai người khác của cậu đến bao giờ mới sửa được đây.
Tiểu Phượng, Tư Tịnh cũng vây quanh, nhao nhao hỏi: “Dưa Hấu sao cậu lại ở đây?”.
“Đúng rồi, còn ăn mặc đẹp thế này, lúc đầu bọn này không nhận ra đâu đấy.”
“Cậu làm việc ở Tô Châu? Lão đại, cậu liên lạc được với Dưa Hấu từ bao giờ mà cũng không nói tiếng nào vậy.”
Tôi lần lượt trả lời.
“Tớ ở Tô Châu.”
“Tháng Bảy tớ đang ở nước ngoài, không nghe điện thoại được.”
“Không phải đi du học, sao các cậu lại nghĩ tớ du học được. Tớ đi theo kiểu học kết hợp du lịch, thực ra là đi nước ngoài chơi hai tháng.”
“Du lịch?!”
Giọng nói trầm trầm kìm nén vang lên, những người khác đều im bặt.
Là Trang Tự.
“Đúng thế”, tôi khựng lại, quay sang, cuối cùng hoàn toàn nhìn thẳng vào anh, “Đi cùng Khương Duệ”.
“Không phải du học?”, anh tiến lên sát tôi, chắc vì ánh đèn nên vẻ mặt anh vô cùng u ám, tựa bão tố sắp ập tới.
“Không… không phải.”
Dung Dung bỗng bước lên mấy bước, chen vào trước mặt anh, cười tươi tắn nói với tôi: “Hy Quang, hôm nay lão đại trang trí sảnh cưới, sao cậu không tới?”.
“Tớ…”
Cô ta không cho tôi cơ hội nói, “Thực ra cậu nên đến học hỏi, mình đã học được khá nhiều, đến khi bản thân kết hôn sẽ sắp xếp thế nào cũng dự tính rồi, trang trí sảnh cưới rất thú vị”.
Thật sự là quá thú vị…
Tôi cười cười, “Tớ xưa nay lười biếng nhất, các cậu biết đấy”.
“Đúng rồi, Hy Quang, chuyện trước đây, mình xin lỗi cậu. Xin lỗi, mình đã khiến cậu bị oan.” Dung Dung trông có vẻ rất thành thực, “Ra ngoài xã hội mới biết, tình bạn thời đại học của chúng ta thật hiếm có biết bao, bây giờ mình có được hạnh phúc rồi, mong cậu cũng có thể tìm thấy hạnh phúc ‘của mình’! Cậu đấy, đừng chỉ đứng nhìn hạnh phúc của ‘người khác’! Chính cậu cũng phải cố lên nhé!”.
“Diệp Dung.”
“Hy Quang.”
Hai giọng nói gần như vang lên cùng lúc, tôi quay lại nhìn về phía người gọi mình, trong màn tuyết rơi dịu dàng, Lâm Tự Sâm mặc áo khoác màu đen, đang bước tới chỗ tôi.
Khoảnh khắc ấy tôi thật sự cảm kích anh.
Cảm kích anh ung dung nho nhã, đẹp trai tuyệt vời như vậy.
Tôi quay lại chạy xuống bậc thềm.
Anh có chút kinh ngạc dừng bước, nhìn tôi lao đến trước mặt anh.
Tôi hơi thở gấp, dừng trước anh, ngước lên nhìn anh nhưng lại không biết nói gì, trong lòng rất rối loạn.
“Sao thế?”, anh hỏi tôi, giọng nói dịu dàng vô cùng.
Tôi hoang mang nhìn anh, trong mắt dâng nỗi chua xót. Mãi sau mới tìm được tư duy của mình, “… Gặp các bạn học thời đại học”.
Anh ngẩng đầu nhìn lên trên, sau đó ánh mắt dừng lại, mãi không có động tác gì. Tôi từ từ định thần lại, quay lưng, nhìn theo ánh mắt anh, Trang Tự đứng ở ngay đầu bậc thềm, nhìn chúng tôi chằm chằm, dưới ánh đèn neon, ánh mắt anh đen kịt không nhìn rõ.
Lâm Tự Sâm bỗng kéo tay tôi.
“Bạn của cô? Theo tôi.”
Tôi bị anh kéo đi mấy bước, mới sực tỉnh rồi định vùng vẫy, thế nhưng vừa động đậy đã bị anh ra sức túm lại.
Anh dẫn tôi lên lại trên kia, sau đó vô cùng tự nhiên buông tay tôi ra.
Bọn lão đại đều nhìn chúng tôi, có vẻ không che giấu nổi sự kinh ngạc.
Tiểu Phượng há hốc miệng: “Dưa Hấu cậu…”
Tư Tịnh phản ứng lại đầu tiên: “Dưa Hấu, cậu không giới thiệu à.”
Giới thiệu cái gì…
Tôi ngước lên nhìn Lâm Tự Sâm.
“Hóa ra em còn có biệt danh như thế? Sao em chưa từng nói cho anh nghe”, anh cười tủm tỉm nhìn tôi, giọng nói dịu dàng như bông tuyết đang bay, sau đó anh quay sang nhìn bọn Tư Tịnh, để lộ nụ cười nhẹ nhàng mà tao nhã: “Chào các bạn, tôi là Lâm Tự Sâm.”
Lão đại sững người một lúc.
“Ha ha, chào anh, chào anh, bọn em là bạn đại học của Dưa Hấu”, rồi cô nàng cố ý nhìn tôi vẻ oán trách, “Dưa Hấu, cậu nói gì mà làm thêm giờ không đến giúp, hóa ra là đi với bạn trai, trọng sắc khinh bạn! Phải nói sớm chứ, lẽ nào tớ còn cưỡng ép cậu tới”.
“Đừng trách cô ấy”, Lâm Tự Sâm cười, giải thích giúp tôi, “Hy Quang vốn phải làm thêm, nhưng bạn thân của tôi hôm nay kết hôn, nhất định phải đi, nên tôi mới đưa cô ấy theo”.
Lão đại cười hì hì: “Ôi trời được rồi, được rồi, em có trách nó đâu, trọng sắc khinh bạn là chuyện thường ngày ở huyện mà?”.
Chắc họ đã hoàn toàn xem Lâm Tự Sâm là bạn trai tôi. Tôi không muốn bọn nó hiểu lầm, nhưng lúc này đây…
Tôi càng không muốn phủ nhận.
Tôi quay sang nhìn ven đường xung quanh, “Chẳng phải anh nói đi lấy xe sao? Không thấy xe đâu cả?”.
Nếu không bây giờ đã có thể về rồi.
“Xe bị xe khác chặn đường, cảnh sát chưa tìm ra chủ xe, sợ em đợi lâu nên anh quay lại trước.”
“Ưm, không lái ra được à?”
Lâm Tự Sâm nhìn đồng hồ, “Nếu không tìm được chủ xe thì anh gọi tài xế đưa chúng ta về Tô Châu”.
“Ồ”, tôi gật đầu. Suýt thì quên anh là địa chủ.
“Wow!”, Tiểu Phượng vỗ mạng vai tôi, “Dưa Hấu, nhà cậu còn có tài xế nữa hả!”.
“Không phải của nhà tớ.”
Tư Tịnh cười hí hí, “Tớ biết rồi, là của nhà chồng đó mà”.
Không khí như náo nhiệt hẳn lên. Tiểu Phượng bô lô ba la hỏi một đống chuyện, nào là đi làm chỗ nào, quen biết ở đâu… Tôi đáp mấy câu, đa số là Lâm Tự Sâm trả lời.
Trong sự ồn ào, giọng nói lạnh lùng của Dung Dung cất lên, “Trang Tự, anh đi đâu đấy?”.
Mọi người cùng im lặng.
Không biết tự bao giờ, Trang Tự đã đội tuyết, một mình đi xuống bậc thềm.
“Tôi đi gọi xe”, anh hơi khựng lại, trả lời mà không quay đầu.
“Tại sao phải đi nơi khác?”, giọng Dung Dung cứng nhắc, “Ở đây không gọi xe được hay sao? Bên này dễ gọi xe nên chúng ta mới tới”.
“Cậu có thể gọi ở đây.”
Anh quẳng lại một câu, không thèm nhìn chúng tôi mà thẳng lưng đi xuống bậc thềm.
“Anh đứng lại.”
Dung Dung cắn môi, nhìn tôi một cái rồi nhanh chóng quay ngoắt đi, đuổi theo.
“Ưm, thế Dưa Hấu, bọn này cũng đi đây, mai đám cưới tới sớm nhé, ở khách sạn chếch bên kia đường kìa”, sau một hồi im lặng, lão đại chào tôi trước.
“Ừ… ừ được”, tôi gật đầu, cố sức tập trung sự chú ý vào cô nàng, “Vậy mai gặp nhé”.
Mọi người lần lượt chào chúng tôi, trước khi lão đại đi còn vẫy tay với Lâm Tự Sâm, “Đám cưới của em ngày mai, anh cũng đến cùng Dưa Hấu nhé”.
“Nhất định sẽ tới”, Lâm Tự Sâm mỉm cười.
Khi bóng họ biến mất hẳn trong màn đêm, xung quanh như tĩnh lặng trở lại, chỉ có bông tuyết nhẹ nhàng bay lượn.
Tôi quay sang hỏi Lâm Tự Sâm: “Xe vẫn không thể lấy ra sao? Tôi muốn sớm về Tô Châu”.
“Về Tô Châu gì chứ, tôi dẫn cô đi chơi.”
Hả?
Anh không nhìn ra xa nữa mà nhìn tôi, “Lẽ nào đưa cô vui vẻ đi, rồi đưa cô buồn bã về?”.
…
“Tôi có ư?”
Anh cúi xuống nhìn tôi, “Sắp rơi nước mắt rồi”.
Giọng anh dịu dàng vô cùng, tôi vốn không định khóc, nhưng nghe anh nói thế, trong mắt bỗng như có ngấn lệ.
“Thế nên, cô muốn đi ngắm cảnh đêm hay đi xem phim? Hoặc… cô thích chơi trò chơi thì chúng ta đến chỗ trung tâm trò chơi gì đó? Chính là kiểu…”
Tôi đờ đẫn nhìn anh, nhận ra mình có phần không theo kịp tư duy của anh rồi.
Chắc anh chưa từng bước chân vào nơi đó, nên vô cùng cố gắng miêu tả: “Chính là chỗ chơi game có thể nhảy, có thể ném bóng rổ, đua xe gì đó?”.
Tại sao tôi cảm thấy mỗi một lựa chọn đều rất hấp dẫn… Chỉ cần không về phòng ký túc một mình…
Tôi siết chặt nắm tay, bỗng bị một luồng xung động dẫn dắt: “Vậy chúng ta đi ngắm cảnh đêm trước rồi đi xem phim sau đó thì chơi game?”.
“Nhiếp Hy Quang…”
Anh bật cười, lấy ví da trong túi áo khoác ra ném cho tôi, “Sao cô tham thế. Mau đếm giúp tôi xem tiền tôi mang theo có đủ không?”.
Tôi chắc chắn đã bị tâm trạng của anh lây nhiễm, bỗng vừa hưng phấn vừa kích động, mở ví ra đếm tiền thật, sau đó chỉ sang bên kia đường: “Bên kia có ngân hàng, tôi đi rút tiền. Anh nghèo quá đi mất”.
“Không đủ thật à? Còn không ít mà”, Lâm Tự Sâm thò đầu ra ngó vào ví, “Tôi đi rút cho, Nhiếp tiểu thư, cô nói tôi nghe tối nay định tiêu bao nhiêu tiền của tôi?".
“Không cần đâu, anh có giàu có hào phóng như tôi không?”
Tôi cầm thẻ ngân hàng chạy xuống bậc thang.
Bông tuyết lạnh lẽo rơi trên mặt, lý trí của tôi đã trở về một chút, quay đầu nhìn lại, anh đang chậm rãi thả bước phía sau tôi, thấy tôi quay lại thì vẫy vẫy tay, như thúc giục tôi mau đi rút tiền vậy.
Thế là tôi cũng vẫy vẫy tay với anh, chạy nhanh vào ngân hàng.

