Sẽ để em yêu anh lần nữa (Tập 1) - Chương 16 - Phần 3
Sáng hôm sau, khi Hiểu Đồng
đang nấu thức ăn thì Vĩnh Phong đi xuống. Hiểu Đồng quay người mỉm cười ngượng
nhìn cậu nói:
- Hôm qua em thức khuya làm bài
nên dậy hơi muộn. - Hiểu Đồng sợ Vĩnh Phong lo lắng khi nhìn thấy đôi mắt thâm
quầng của mình nên giả bộ nói. Rồi cô lại quay lưng vào bếp để che giấu sự xúc
động của mình.
Vĩnh Phong đến phía sau ôm chặt lấy Hiểu Đồng
siết nhẹ. Mũi cậu dụi vào mái tóc thơm ngát của cô.
- Em đã khóc hết chưa?
- ...
- Hôm qua anh đứng đợi em về
nên đã nghe hết mọi chuyện, sao em lại không nói cho anh biết?
Hiểu Đồng ôm lấy cánh tay đang choàng qua eo
mình của Vĩnh Phong, đầu cô dựa sát vào ngực cậu, thì thầm đáp:
- Vì em không muốn anh phải lo
lắng. Em không sao rồi.
Vĩnh Phong buông tay ra, từ từ xoay Hiểu Đồng
lại, nhìn sâu vào đôi mắt tuyệt đẹp của cô, quét qua hàng lông mi cong cong,
hôn lên đó rồi từ từ bỏ ra.
- Hứa với anh, sau này không
được giấu anh bất cứ chuyện gì. Không được một mình chịu đựng như thế.
Hiểu Đồng khẽ gật đầu.
Vĩnh Phong khẽ nâng cằm Hiểu Đồng lên, gương
mặt từ từ cúi xuống. Đôi lông mi cong cong tuyệt đẹp của Hiểu Đồng từ từ hạ
xuống, bờ môi đón lấy bờ môi của Vĩnh Phong, hai tay vòng lên cổ cậu, chân hơi
nhón lên. Lưỡi khẽ đáp lại lời mời gọi của bên kia, cuốn vào nhau thật chặt.
Vũ trụ hồng loan lại dừng lại trong phút giây
hạnh phúc này của họ. Vòng tay siết chặt, cứ muốn siết chặt mãi như thế, càng
chặt càng tốt. Không muốn rời ra.
- Ừm.. ừm...
Tiếng tằng hắng vang lên sau lưng họ, khiến cả
hai giật mình vội buông nhau ra. Cả hai cùng quay người nhìn về nơi phát ra
tiếng tằng hắng ấy. Một người phụ nữ cực kì sang trong quý phái, mặc một bộ váy
màu xám sang trọng, tay xách túi xách hàng hiệu. Cả người bà toát ra khí
chất cao quý. Bà ấy không ai khác, chính là phu nhân chủ tịch tập đoàn Nguyên
Thành Phong, bà Mai Hoa - mẹ Vĩnh Phong.
Hiểu Đồng chưa từng gặp mẹ Vĩnh
Phong nhưng vừa nhìn thấy bà, lại thấy bà đi tận vào trong nhà tự nhiên như thế
thì cô cũng đoán ra bà là ai rồi. Hiểu Đồng vẫn không quên lần cuối cùng cô bước
vào phòng thầy hiệu trưởng. Ấn tượng của cô trong mắt bà rất xấu, bà đã từng đề
nghị đuổi học cô. Điều kiện để cô ở lại trường là phải rời xa Vĩnh Phong, và
lúc đó Hiểu Đồng đã từng hứa rằng cô sẽ không gặp lại Vĩnh Phong nữa. Vậy mà trải
qua bao sóng gió, cuối cùng Hiểu Đồng đã quên đi lời hứa kia. Không! Không phải
quên, Hiểu Đồng vẫn nhớ, chỉ là cô không có cách nào rời xa Vĩnh Phong được.
Thời gian vừa qua, ba mẹ của Vĩnh
Phong đi nước ngoài nên Thế Nam đã giúp sắp xếp với thầy hiệu trưởng để hai người
tiếp tục ở bên nhau. Hôm nay cô chẳng những không giữ lời hứa đó mà còn để bị bắt
gặp trong tình cảnh này, thật chỉ muốn chết đi cho rồi.
Vĩnh Phong vừa thấy mẹ mình thì hoảng
hốt buông Hiểu Đồng ra rồi gọi nhỏ:
- Mẹ!
Tiếng mẹ kia như thiêu đốt Hiểu Đồng,
sắc mặt cô tái xanh, hai chân run rẩy. Cô sợ hãi không biết làm sao, đầu cúi xuống,
tay vò chiếc tạp dề đến sắp rách, miệng mếu máo nói:
- Con chào bác!
Bà Mai Hoa hết nhìn Vĩnh Phong rồi đến nhìn Hiểu Đồng, đôi mắt sắc bén lướt
qua người cô khiến Hiểu Đồng lạnh toát toàn thân. Vĩnh Phong vội nắm chặt lấy
tay của Hiểu Đồng để cô giảm bớt lo lắng. Nhưng cảm giác kia khó mà giảm được.
Theo sau bà Mai Hoa là một người
đàn ông trung niên, ăn bận rất lịch sự. Bộ đồ vest đen của ông khiến cho người
khác nhìn vào thấy nể trọng. Ông chính là trợ lí Trung của khách sạn Phong Lệ.
Ông bước lên phía trước bà Mai Hoa tiến đến bàn ăn, kéo ghế chờ bà Mai Hoa ngồi
xuống cung cách không khác gì những anh chàng tiếp viên phục vụ trong khách sạn.
Bà Mai Hoa khẽ ngồi xuống một cách
lịch sự, rất nhẹ nhàng. Bà hất đầu về hai chiếc ghế trước mặt bảo:
- Hai đứa ngồi xuống ghế đi!
Vĩnh Phong nắm tay Hiểu Đồng định
đi về phía ghế ngồi nhưng tay kia của Hiểu Đồng đã bấu chặt lấy tay đang cậu.
Vĩnh Phong nhìn Hiểu Đồng mỉm cười, vỗ vỗ lên bàn tay Hiểu Đồng trấn an. Cậu
ghé sát tai cô nói nhỏ:
- Đừng lo!
Nói rồi Vĩnh Phong dìu Hiểu Đồng
đi tới ghế ngồi. Bước chân của Hiểu Đồng thật chậm, phải nói là cô hoàn toàn
không còn sức để bước đi nữa. Cả thân thể cô chuyển động được là do Vĩnh Phong
dìu đi mà thôi.
Vĩnh Phong kéo ghế ra đặt Hiểu Đồng ngồi vào ghế còn mình ngồi vào ghế
bên cạnh. Tay vẫn nắm chặt tay cô, cậu còn đặt đôi bàn tay đang nắm lấy nhau của
họ trên bàn trước mặt bà Mai Hoa.
Bà Mai Hoa liếc nhìn hai người với
ánh mắt sắc bén. Hiểu Đồng giật mình sợ hãi rút tay lại nhưng Vĩnh Phong nắm chặt
quá khiến cô không tài nào rút ra được, giằng co một hồi, Hiểu Đồng mím chặt
môi đành để yên tay mình trong tay Vĩnh Phong. Cô khẽ liếc nhìn sắc thái của
Vĩnh Phong, vẻ mặt cậu rất bình thản, cậu nở một nụ cười rất tự nhiên với mẹ:
- Sao mẹ lại đến đây?
Bà Mai Hoa đưa ánh mắt về phía con
trai trách:
- Chẳng lẽ mẹ không được phép đến đây à?
- Ý con không phải vậy. Ý con là tại sao mẹ lại đột ngột về nước như vậy?
- Vĩnh Phong cười giả lả hỏi.
- Còn không phải vì con sao? - Bà khẽ trách Vĩnh Phong. - Mẹ nghe nói con
nhập viện nên lo lắng trở về.
- Con không sao mà mẹ. Chỉ là đánh nhau chút xíu
thôi, đâu có nghiêm trọng như mẹ nghĩ đâu. - Vĩnh Phong cảm thấy thật hạnh phúc
khi được mẹ lo lắng. Đã lâu rồi quan hệ giữa cậu và mẹ hình thành sự xa cách thờ
ơ.
Hiểu Đồng chợt
đứng lên, Vĩnh Phong liền quay sang cô hỏi:
- Em đi đâu vậy?
Giọng ấp úng,
Hiểu Đồng nói:
- Em đi lấy nước mời bác.
- Khỏi cần, cháu cứ ngồi xuống! - Bà Mai Hoa nghiêm
giọng bác bỏ, bà phất tay về phía sau một cái, quản lí Trung liền gật đầu rồi
đi đến pha trà.
- Cháu chính là Hiểu Đồng à?
- Dạ phải. - Hiểu Đồng run rẩy trả lời.
Vĩnh Phong bỗng lên tiếng cắt
ngang:
- Mẹ à, tại vì con mà Hiểu Đồng bị bọn xấu bắt cóc, con sợ bọn chúng sẽ
tìm đến nơi cô ấy ở làm khó cô ấy cho nên con mới tự ý quyết định đưa cô ấy đến
đây. Là con gạt cô ấy trước.
Bà Mai Hoa khẽ cười nguýt con trai
một cái, đưa tay cầm cái tách mà quản lí Trung vừa đặt xuống một cách cẩn thận
trước mặt bà. Quản lí Trung cũng đặt trước mặt Vĩnh Phong và Hiểu Đồng một tách
trà. Nhấp một ngụm nước, cung cách rất lịch sự bà nói:
- Mẹ đã nói gì đâu mà con lại thanh minh như thế.
Nhưng Vĩnh Phong đã nói tiếp, cậu
nắm chặt bàn tay của Hiểu Đồng:
- Mẹ! Con yêu Hiểu Đồng, nếu không có cô ấy con không còn thiết sống nữa.
- Vậy còn cháu, Hiểu Đồng, cháu cũng yêu Vĩnh Phong chứ? - Bà ngồi thẳng
người nhìn Hiểu Đồng hỏi.
Hiểu Đồng khẽ gật đầu, cô ngẩng đầu
nhìn bà Mai Hoa, ánh mắt chân thành nói:
- Dạ yêu. Cháu xin lỗi vì đã thất hứa nhưng cháu thật sự yêu Vĩnh Phong,
cháu biết mình không xứng với anh ấy, nhưng xin bác hãy cho cháu một cơ hội, cho
cháu một cơ hội ở bên cạnh anh ấy, có được không ạ?
Bà Mai Hoa không trả lời, bà đưa mắt
nhìn xung quanh. Căn nhà này khá khang trang nhưng so với nhà của bà thì phải
nói là một trời một vực. Bà chỉ biết, chồng bà từng ở đây và thích cách bài trí
của căn nhà nên khi nó rao bán, ông đã mua nó. Bà cũng chưa từng đến đây. Thật
ra bà đang lảng tránh câu hỏi của Hiểu Đồng.
- Căn nhà rất ngăn nắp, chắc cháu thường xuyên dọn dẹp?
- Dạ. - Hiểu Đồng nhẹ nhàng trả lời.
- Thôi được rồi. Chỉ muốn đến thăm con xem thế nào, thấy con bình an mẹ
cũng yên tâm. Mẹ đi đến công ty đây. Con nhớ nghỉ ngơi đầy đủ để mau khỏe lại.
- Nói rồi bà đứng dậy, quản lí Trung vội kéo chiếc ghế lùi lại phía sau bà. Rồi
kéo ghế lại đi theo bà.
Vĩnh Phong và Hiểu Đồng cũng đứng
dậy đưa tiễn bà ra ngoài xe. Ra đến bên ngoài, bà quay lại ôm lấy Vĩnh Phong
một cái chào tạm biệt. Rồi bà quay lại nhìn Hiểu Đồng mỉm cười không lạnh nhạt
cũng không ân cần. Hiểu Đồng vội cúi đầu chào:
- Chào bác!
Bà khẽ gật đầu rồi bước vào chiếc
xe sang trọng trước mặt.
Vĩnh Phong và Hiểu Đồng nhìn theo chiếc xe một lát rồi Vĩnh Phong quay
người Hiểu Đồng lại, cậu đưa tay vuốt ve gương mặt xinh đẹp thoáng ẩn nét u buồn
của cô.
- Em đừng lo lắng. - Cậu nói khẽ. - Dù thế nào, anh cũng sẽ bảo vệ em. -
Rồi cậu hôn khẽ lên trán cô.
Hiểu Đồng vòng tay ôm lấy Vĩnh
Phong muốn tìm thấy sự bình an và chút ấm áp nơi cậu.
Khi Vĩnh Phong và Hiểu Đồng vừa
tay nắm tay đi ra trạm xe buýt thì một chiếc xe màu đen vô cùng sang trọng chạy
đến. Quản lí Trung mở cửa bước xuống kính cẩn nói:
- Cậu Phong, bà chủ muốn gặp cậu.
Tấm kính xe từ từ hạ xuống gương mặt
lạnh nhạt của bà Mai Hoa xuất hiện.
- Lên xe đi! Mẹ con mình đã lâu không ăn cơm cùng nhau rồi, cả Hiểu Đồng
nữa.
- Vậy để con và Hiểu Đồng về nhà thay đồ. - Vĩnh Phong nói.
- Không cần, cứ mặc như vậy đi.
Vĩnh Phong và Hiểu Đồng đành lên
xe theo bà Mai Hoa. Hiểu Đồng rất lo lắng, người cô dựa sát vào vai cậu. Chiếc
xe chở ba người đến một nhà hàng cực kì sang trọng và tráng lệ. Chỉ nhìn thôi
cũng khiến người ta chóng mặt. Có người đã đi đến đón tiếp họ, những người đó
không ai khác chính là Vũ Quỳnh và ba mẹ của cô ta.
Nhà hàng Petapati là một trong chuỗi
nhà hàng nổi tiếng của châu Á. Đó là chuỗi nhà hàng của chú Vũ Quỳnh. Nhưng do
người chú đã đi định cư nên mới giao lại nhà hàng này cho nhà Vũ Quỳnh quản lí.
Hiểu Đồng đã đến đây một lần rồi,
đó là lần cô được Vĩnh Phong dắt đến ra mắt bạn bè và gặp lại Thiên Minh.
Đây là một nhà hàng vô cùng tránh
lệ, đại sảnh rộng gần bằng một công viên, tòa nóc cao lồng lộng. Những hoa văn
trên nóc và trên tường dường như được chọn lựa rất kỹ càng. Những họa tiết cực
kỳ sắc xảo khiến người ta phải trầm trồ khen ngợi. Cộng với lối kiến trúc theo
phương Tây càng làm cho vẻ đẹp và sự nổi tiếng của nhà hàng này bay xa. Vừa cổ
kính vừa hiện đại, tạo một phong cách có một không hai trên thế giới.
Lần trước, khi đến đây, Hiểu Đồng
diện chiếc váy trắng của nhà thiết kế nổi tiếng tạo cho cô một sự quý phái cao
sang, mọi người nhìn cô bằng ánh mắt vừa kính trọng vừa ngưỡng mộ. Lần này, Hiểu
Đồng chỉ là một cô bé tầm thường trong mắt họ, tuy rằng những bộ quần áo tầm
thường kia không làm mất đi vẻ xinh đẹp của cô. Nhưng trong thế giới vốn hoa lệ
này, sự cao sang giàu có luôn có địa vị cao nhất. Dù người đó có xấu xí đến cỡ
nào, chỉ cần diện trên người toàn hàng hiệu thì trong mắt người ở đây người đó
vẫn vô cùng xinh đẹp. Còn nếu người nào dù có xinh đẹp đến cỡ nào mà ăn mặc tầm
thường thì chỉ nhận được những cái bĩu môi khinh rẻ mà thôi.
Cánh cửa xe vừa mở ra, bà Mai Hoa
bước xuống. Ba mẹ của Vũ Quỳnh đã vội vã đến chào hỏi, tay bắt mặt mừng:
- Xin chào phu nhân! Thật là vinh hạnh khi gặp lại bà. - Ba Vũ Quỳnh, ông
Vũ Triết đưa tay bắt tay với bà Mai Hoa một cách kính cẩn.
Bà Mai Hoa cũng đưa tay bắt lại rất
lịch sự, sau đó quay qua người bạn già thân thiết của mình là bà Kim Xuân - mẹ
Vũ Quỳnh. Hai người ôm trầm lấy nhau bày tỏ sự nhung nhớ vì đã lâu không gặp.
Vũ Quỳnh cũng chạy đến chào bà Mai
Hoa, cô ôm chầm lấy bà và hôn ngay hai bên má của bà theo cung cách nước ngoài.
Thái độ này của cô làm Vĩnh Phong thấy rất chướng mắt nhưng cậu chưa hề bày tỏ
trước mặt mẹ, cũng là để lại cho Vũ Quỳnh một chút thể diện.
Hôm nay Vũ Quỳnh diện một chiếc
váy màu tím rất thanh nhã, để lộ phần vai gợi cảm nhưng cũng khá kín đáo. Cô cứ
luôn miệng cười trước mặt bà Mai Hoa, hai tay nhu mì chắp lại để ở trước vạt
váy, e lệ như những cô gái mới lớn. Vĩnh Phong nhìn thấy đến buồn cười.
Quả thật Vũ Quỳnh khi đứng trước mặt
bà Mai Thanh luôn là một cô gái ngoan, nhưng nếu bà Mai Hoa chứng kiến được cô ả
ở vũ trường thì cái hình tượng bây giờ sẽ sụp đổ ngay tức khắc.
Chào hỏi bà Mai Hoa vài câu, Vũ Quỳnh
kín đáo liếc mắt về phía chiếc xe, nơi mà Vĩnh Phong và Hiểu Đồng đang từ từ bước
xuống. Cô ta giật mình khi thấy Vĩnh Phong đang đỡ Hiểu Đồng bước ra khỏi xe,
máu nóng trên người dường như đông lại. Tay bóp chặt chiếc ví màu tím đắt tiền
trong lòng bàn tay. Nhưng cô ta nhanh chóng lấy lại vẻ mặt tươi tỉnh của mình,
tiếp tục tươi cười với bà Mai Hoa.
Nhìn bộ quần áo trên người Hiểu Đồng, Vũ Quỳnh
liền cười mỉa mai thầm nghĩ: “Bác gái dẫn cô ta đến đây với bộ dạng này chắc
là có ý đó, vậy thì mình ngu dại gì mà không tiếp tay cho bác ấy chứ. Mau chóng
đuổi cô ta đi càng xa càng tốt.”
Cô ta cười lả lơi khi thấy Vĩnh Phong và Hiểu
Đồng đi đến, xà ngay vào lòng của Vĩnh Phong, mặc kệ bên cạnh cậu đã có Hiểu Đồng,
mặc kệ bàn tay hai người vẫn nắm chặt lấy nhau.
- Anh Vĩnh Phong!
Em nhớ anh quá hà, mấy bữa nay anh biến đi đâu mất tiêu, làm em tìm mỏi cả mắt.
Bắt đền anh đó.
Quá bất ngờ, Vĩnh Phong không ngờ Vũ Quỳnh lại
dám ôm mình trước mặt mọi người nên không kịp né tránh, cậu buông tay Hiểu Đồng
ra để đẩy Vũ Quỳnh ra khỏi người cậu, vì tay kia của cậu bị thương vẫn còn yếu.
Nhưng Vũ Quỳnh nhân cơ hội đó chen ngang vào
giữa hai người. Ôm chặt lấy cánh tay của Vĩnh Phong kéo cậu đi về phía ba mẹ
mình. Cô ta còn cố ý giẫm mạnh vào chân của Hiểu Đồng, để cho Hiểu Đồng ở lại một
mình với cái chân đau.
Ba mẹ Vũ Triết thấy Vũ Quỳnh tình tứ khoác tay
Vĩnh Phong đi đến gần thì cười trách:
- Bà xem, con gái lớn
rồi mà lúc nào cũng như con nít.
- Tụi nó từ nhỏ đến
giờ đã là thanh mai trúc mã rồi. Tất nhiên là thích dính vào nhau. Tuổi trẻ bây
giờ không như chúng ta hồi xưa, chúng nó hễ yêu là mạnh dạn bày tỏ. - Bà Mai
Hoa cười nói, cố ý nói to, khẽ đưa mắt về hướng Hiểu Đồng vẫn còn đứng im ở đó
nhìn về hướng họ.
- Mẹ... - Vĩnh Phong cảm thấy khó chịu trước
câu nói của mẹ, cậu càu nhàu lên tiếng. Thái độ bực tức rõ ràng hiện trên gương
mặt, cậu hất tay Vũ Quỳnh ra khỏi tay mình.
Nhưng bà Mai Hoa phớt lờ ý của cậu, tiếp tục
tươi cười nói:
- Anh chị xem, con
trai tôi tới tần tuổi này rồi mà còn mắc cỡ. Con trai lúc nhỏ rất biết nghe lời,
khi lớn khôn rồi thì chỉ thích làm trái ý mẹ mà thôi!
Ông Vũ Triết cười khà khà vỗ vai Vĩnh Phong
nói:
- Tuổi trẻ mà chị,
chúng chỉ thích được tự do làm theo ý mình. Tại vì thời của chúng ta đã lạc hậu
rồi. Thôi nào, chúng ta mau vào trong thôi, không nên để khách của chúng ta chờ
lâu.
- Anh nói cũng phải,
chúng ta mau vào đi! - Bà Mai Hoa gật đầu tán thành, ngữ khí thanh cao.
Nói rồi ông Vũ Triết đưa tay chỉ về hướng cửa
ra vào lịch sự mời. Chờ bà Mai Hoa bước đi rồi ông mới cùng vợ theo sau. Vũ Quỳnh
cũng vội kéo tay Vĩnh Phong vào trong nhưng Vĩnh Phong đã hất tay cô ra rồi ung
dung quay lại bước về phía Hiểu Đồng. Cậu đưa tay nắm lấy bàn tay hơi lạnh của
Hiểu Đồng, xoa nhẹ, trấn an:
- Đừng lo gì hết!
Anh sẽ luôn bên cạnh em. Tin anh đi. - Vĩnh Phong mỉm cười kéo tay ôm Hiểu Đồng
vào lòng, truyền hết sự ấm áp của mình sang cho Hiểu Đồng, rồi dìu cô đi vào
bên trong. Sự thân mật của họ khiến người khác cảm thấy thật ngọt ngào như
hương vị của một cây kẹo mút, càng mút càng thấy ngọt.
Nhìn thấy Vĩnh
Phong dìu Hiểu Đồng đi lướt qua mình mà anh ta không có lấy một cái liếc nhìn
mình. Vũ Quỳnh bặm môi giậm chân thình thịch, tức tối vô cùng.
“Được lắm. Mày cứ tận
hưởng đi, lát nữa tao sẽ cho mày biết thế nào là nhục nhã.”
Tất cả quan khách ở
trong phòng ăn thấy bà Mai Hoa đi vào thì đều đứng dậy, đi đến bắt tay bà. Cuộc
đời vốn là thế, con người địa vị càng cao thì càng nhận được nhiều sự kính trọng.
- Chào phu nhân, bà
vẫn khỏe chứ, bà vẫn đẹp như ngày nào. - Sự ca tụng đến nhàn chán của những kẻ
thích nịnh bợ.
- Thật tiếc là ngài
chủ tịch lại không về đây, tôi rất muốn được gặp lại ngài... - Sự giả tạo đáng
khinh bỉ...
...
Đáp lại ánh mắt và lời nói của bọn người kia
là một nụ cười rất lạnh lùng, nụ cười mang tính chất xã giao. Bà Mai Hoa vẫn thẳng
đầu không hề nhìn ngó nhiêng ngả, lịch sự bắt tay từng người, mỉm cười nói:
“Cám ơn”. Thái độ vô cùng tôn quý.
“Cạch...”
Cánh cửa mở ra, tất
cả mọi người đều quay đầu nhìn lại. Vĩnh Phong phong thái ung dung đĩnh đạc từ
từ bước vào, rất sang trọng, khí khái. Sự quyền quý toát ra từ con người cậu
khiến cho mọi quan khách sững người.
Đứng trước cửa phòng ăn cao cấp, Hiểu Đồng đã
rời khỏi tay của Vĩnh Phong. Nếu cứ bắt cậu dìu cô thì thật là làm giảm uy
phong của cậu, mà người khác nhìn vào cô cũng có cái nhìn không tốt. Cứ để cô tự
đứng trên đôi chân của mình hơn là dựa dẫm vào người khác. Cô bước sau Vĩnh
Phong một bước.
Những người khách liền quay lại chào hỏi Vĩnh
Phong niềm nở như bà Mai Hoa. Họ chẳng buồn để ý đến cô gái sau lưng cậu. Vĩnh
Phong cũng rất lịch sự, bắt tay từng người.
- Được rồi, chúng
ta mau ngồi vào bàn thôi! - Ông Vũ Triết nhắc nhở.
Mọi người mới lục đục ngồi vào bàn. Vĩnh Phong
kéo một cái ghế về phía sau, đưa mắt mỉm cười nhìn Hiểu Đồng. Cô hiểu ý liền
cúi đầu ngồi vào ghế, một cách nhẹ nhàng từ tốn. Lúc này những người khách mới
bắt đầu chú ý đến cô gái tầm thường kia. Họ nhận ra đó là một cô gái rất đẹp.
Vũ Quỳnh đi ngay sau lưng Vĩnh Phong và Hiểu Đồng,
thấy Vĩnh Phong kéo ghế cho Hiểu Đồng cũng chờ đợi đặc ân giống như thế, nhưng
Vĩnh Phong lại kéo ghế ngồi vào cạnh bên Hiểu Đồng. Cô ta vừa xấu hổ vừa tức giận,
gương mặt chuyển từ trắng sang tím. May mắn thay, ngay lúc đó một anh bồi đã đến
kéo ghế mời cô ngồi, ngay bên cạnh Vĩnh Phong. Vũ Quỳnh hậm hực ngồi xuống, mắt
liếc xéo Hiểu Đồng.
- Xin hỏi, cô gái
này là...? - Một vị khách thắc mắc chỉ tay vào Hiểu Đồng hỏi.
Vĩnh Phong định lên tiếng giới thiệu thì bà
Mai Hoa đã lên tiếng chặn lại:
- Đây là một trong
những sinh viên xuất sắc nhất của trường đại học nhà tôi, em ấy tên Hiểu Đồng.
Hôm nay tôi dẫn em ấy đến đây, một mặt để khích lệ em ấy, một mặt để em ấy có dịp
học hỏi các vị giám đốc tài giỏi ở đây.
Mấy giám đốc có vẻ
hài lòng về lời giới thiệu của bà Mai Hoa, họ gật gù vài cái rồi đưa mắt nhìn
Hiểu Đồng chào hỏi.
Vĩnh Phong tất nhiên không bằng lòng, cậu định
lên tiếng đính chính nhưng Hiểu Đồng đã đưa tay nắm chặt bàn tay dưới mặt bàn của
Vĩnh Phong, khẽ lắc đầu ra hiệu. Cậu miễn cưỡng im lặng ngả người ra thành ghế.
- Cháu Vũ Quỳnh nhà
anh càng lớn càng xinh đẹp, nghe nói cháu mới đi du học về? - Một người khác
đang ngồi cạnh ông Vũ Triết nhìn Vũ Quỳnh rồi cười khen.
- Anh quá khen, con
bé còn dại lắm! Chỉ là qua bên đó học hỏi vài năm rồi trở về đây học tiếp. Bây
giờ con bé đang tiếp tục theo học ở trường Nguyên Thành Phong. - Ông Vũ Triết
cười khà khà nói.
- Vậy là học cùng
Vĩnh Phong rồi. - Một người khác lại lên tiếng. - Cũng đúng, nên để cho bọn trẻ
ở gần nhau, tuổi trẻ bây giờ cứ hễ xa nhau một chút là không sống được.
Tất cả mọi người đều cười rộ lên, Vũ Quỳnh
thích trí ra mặt. Vĩnh Phong cảm thấy rất bực mình, nhưng Hiểu Đồng đá vào chân
Vĩnh Phong bắt cậu im lặng.
Đúng lúc đó, thức ăn đã được dọn lên. Bảy món
ăn ngon nhất của nhà hàng được đặt lên trên mặt bàn xoay. Các tiếp viên đã đặt
trước mặt mọi người một đĩa bít tết thơm lừng và rất lớn. Bít tết ở đây là ngon
nhất. Những bộ dụng cụ ăn được đặt gọn gàng hai bên đĩa.

