Ba người lính ngự lâm - Chương 27 phần 2
-
Nghĩa là ông ta vẫn ở đó? Ta sẽ tìm lại được ông ta ở đó?
-
Chắc chắn rồi, thưa ngài, ông ấy cứ khăng khăng ở lại. Hàng ngày, phải đưa bánh
và thịt bằng một cái xỉa qua lỗ thông hơi khi ông yêu cầu. Nhưng than ôi! Không
phải bánh và thịt là khoản tiêu thụ lớn nhất của ông. Một bữa, tôi cùng hai gã
hầu bàn định thử xuống hầm nhưng ông liền nổi giận khủng khiếp.
-
Tôi nghe thấy tiếng ông ấy nạp đạn vào súng ngắn và Grimaud nạp đạn vào súng
trường. Rồi vì là chúng tôi hỏi các ông có ý định gì, ông chủ trả lời rằng thầy
trò ông ấy có bốn chục viên đạn và sẽ bắn đến phát cuối cùng còn hơn cho phép
bất kỳ ai trong chúng tôi đặt chân xuống hầm. Thưa ông, thế là tôi lại đến kêu
với ông trấn thủ, ông trả lời rằng thế mới đáng kiếp cho tôi, và việc đó sẽ dạy
cho tôi biết thế nào là lăng nhục các vị đại nhân đáng kính đến trọ ở quán tôi.
-
Thành ra từ lúc đó… - D' Artagnan không thể nhịn cười trước bộ mặt thiểu não
của chủ quán, liền hỏi.
-
Từ lúc đó, thưa ngài, đời sống chúng tôi trở nên cực kỳ bi đát, bởi vì ngài
phải biết rằng tất cả nguồn thực phẩm của chúng tôi đều ở dưới hầm, nào là vang
chai, vang thùng, bia, dầu, gia vị, mỡ, và xúc xích, và vì bị cấm được xuống,
chúng tôi buộc phải từ chối lữ khách tới trọ gọi uống, gọi ăn đến nỗi ngày nào
lữ quán chúng tôi cũng mất khách. Bạn ngài chỉ ở thêm một tuần lễ nữa dưới hầm
là chúng tôi phá sản.
-
Thế mới công bằng, đồ vô lại ạ? Nhìn dáng bộ chúng ta lại không biết chúng tôi
là những con người danh giá chứ không phải đồ giả mạo hay sao?
-
Vâng, thưa ông, ông nói đúng - chủ quán nói - Nhưng, xem nào, xem nào, ông ấy
lại nổi giận đấy.
-
Chắc hẳn lại quấy rầy ông ấy chứ gì? - D' Artagnan nói.
-
Nhưng đành phải quấy rầy ông ấy thôi. - Chủ quán nói - vì mới có hai vị quý tộc
người Anh đến quán chúng tôi.
-
Thì sao?
-
Thì thế đấy! Bọn người Anh thích vang ngon như ông biết đấy. Bọn họ đòi loại
thượng hạng. Vợ tôi chắc có lẽ đến van xin ngài Athos cho phép xuống hầm để
thỏa mãn các vị kia. Và ông ấy chắc đã từ chối như thường lệ, ôi trời đất ơi,
tiếng la hét, mắng nhiếc lại tăng lên gấp bội.
Quả
nhiên, D' Artagnan cũng nghe thấy tiếng ầm ầm cạnh hầm rượu. Chàng liền đứng
dậy, đi trước là chủ quán vừa đi vừa vặn vẹo hai tay, và theo sau là Planchet
cầm theo súng trường đã nạp đạn, đến gần chỗ xảy ra cảnh náo loạn.
Hai
nhà quý tộc Anh đang nổi cáu, họ đã đi một đoạn đường dài và đang sắp chết đói
và chết khát.
-
Nhưng như thế là bạo hành quá đáng! - Bọn họ hét lên bằng tiếng Pháp rất chuẩn,
tuy có hơi lơ lớ giọng nước ngoài - Cái lão điên này lại không cho những con
người tốt này sử dụng rượu vang của họ. Đã thế thì chúng tôi sẽ phá cửa mà vào
và nếu hắn điên quá, chúng tôi giết béng hắn đi thế là xong.
-
Đứng lại các vị! - D' Artagnan vừa nói vừa rút hai khẩu súng ngắn ở đai lưng
ra. Các vị sẽ không giết ai hết, xin vui lòng vậy - Tốt thôi, tốt thôi! - Tiếng
của Athos bên sau cánh cửa bình tĩnh phát ra - cứ để bọn ăn thịt trẻ con ấy vào
thử một chút xem sao nào.
Có
vẻ rất can trường thế đấy, nhưng hai nhà quý tộc người Anh nhìn nhau ngại
ngùng. Người ta đồn trong hầm rượu có một con quỷ đói, gã khổng lồ trong huyền
thoại dân gian mà không ai vào trong hang của nó mà không bị trừng phạt. Lặng
đi một lúc, cuối cùng người Anh sợ lùi sẽ xấu hổ, và gã bẳn tính hơn bằng hai
bước đã xuống năm sáu bậc thang và đập mạnh vào cửa tưởng đến vỡ cả tường.
-
Planchet - D' Artagnan vừa nói vừa lên đạn hai khẩu súng ngắn - ta đảm nhiệm
tên đứng trên, còn anh thằng phía dưới.
-
Này các vị, các vị muốn giao chiến! Thế thì người ta đến để giao chiến với các
vị!
-
Trời ơi! - Giọng trầm sâu của Athos hét toáng lên - Hình như ta nghe thấy tiếng
D' Artagnan.
-
Đúng đấy - D' Artagnan cũng cao giọng nói vọng vào - chính tôi đây, bạn ạ.
-
A, tốt lắm, - Athos nói - Ta quần cho cái bọn phá cửa này một trận chứ.
Mấy
người quý tộc kia đã lăm lăm tay gươm, nhưng họ thấy mình giữa hai làn đạn nên
lừng chừng thêm một lát, nhưng cũng như lần trước lòng kiêu hãnh đã thắng và
thêm một cái đạp chân làm vỡ cánh cửa suốt từ trên xuống.
Athos
kêu lên:
-
Tránh ra, D' Artagnan, tránh ra đi, tôi bắn đấy.
-
Các vị! - D' Artagnan nói, - hãy kiên nhẫn đã các vị tự nhiên đâm đầu vào một
chuyện tồi tệ, và chỉ tổ nát người. Tôi và người hầu của tôi đây sẽ nã vào các
vị ba phát và cũng ngần ấy phát từ trong hầm rượu tương ra các vị. Rồi chúng
tôi lại còn gươm nữa chứ, mà tôi xin đảm bảo với các vị tôi và bạn tôi sử dụng
cũng kha khá. Vậy hãy để tôi thu xếp việc của các vị với việc của tôi. Tôi xin
hứa danh dự chỉ chốc nữa các vị sẽ được uống ngay thôi.
-
Nếu như còn rượu - giọng Athos làu bàu giễu cợt.
Gã
chủ quán cảm thấy một dòng mồ hôi lạnh chạy dọc xương sống.
-
Sao, nếu như còn rượu ư? - Gã lẩm bẩm.
-
Con khỉ ạ? Sẽ còn tôi - D' Artagnan tiếp - cứ bình tĩnh nào, có hai người làm
sao uống hết cả hầm rượu, còn các vị, tra gươm vào vỏ đi. Thế thì ông cũng cài
súng vào đai lưng đi!
-
Xin sẵn sàng.
Và
D' Artagnan làm gương trước. Rồi quay lại phía Planchet, chàng ra hiệu tháo đạn
súng trường.
Bọn
người Anh đã tin chắc, làu bàu tra gươm vào vỏ. Người ta kể lại cho họ chuyện
Athos bị cầm tù. Và vì họ là những nhà quý tộc đứng đắn nên họ cho lỗi là ở tại
chủ quán.
-
Bây giờ thưa các vị - D' Artagnan nói - xin mời các vị trở về phòng mình, và
trong mười phút, tôi đảm bảo người ta sẽ mang tới cho các vị tất cả những gì
các vị muốn.
Bọn
người Anh chào và đi ra.
-
Bây giờ còn lại có mình tôi - D' Artagnan nói - Anh Athos thân mến ạ, mở cửa
cho tôi đi, tôi xin anh đấy.
-
Mở ngay đây - Athos nói.
-
Thế là người ta nghe thấy tiếng rầm rầm của những thanh gỗ đập vào nhau và của
những dầm nhà kêu kẽo kẹt. Đó là những ụ chống và pháo đài của Athos, mà bản
thân kẻ bị vây hãm đang phá hủy.
Một
lát sau cái cửa rùng rùng chuyển động, bộ mặt xanh xao của Athos hiện ra và đảo
mắt rất nhanh dò xét xung quanh.
D'
Artagnan nhảy lên bá cổ và ôm hôn trìu mến Athos. Rồi khi chàng định lôi anh ra
khỏi nơi trú ngụ ẩm thấp, thì chỉ đến lúc đó chàng mói thấy anh đang lảo đảo:
-
Anh bị thương ư? - Chàng hỏi.
-
Tôi ư? Không đời nào. Chỉ bí tỉ, thế thôi. Và chả có ai bao giờ lại có thể say
hơn như thế. Chúa trời muôn năm, chủ quán ơi! Riêng phần tôi, ít nhất cũng phải
uống đến một trăm năm chục chai đấy.
-
Khốn nạn thân tôi! - chủ quán kêu lên - Nếu người hầu của ông chỉ uống bằng
phân nửa chủ mình thì tôi cũng đến phá sản mất.
-
Grimaud là một người hầu dòng dõi thế gia, không cho phép mình tầm thường như
tôi đâu. Hắn chỉ uống ở thùng thôi. Xem nào, tôi tin là hắn quên đóng nắp lỗ
thùng. Các ông nghe thấy không? Nó đang chảy đấy.
D'
Artagnan cười phá lên làm cho cơn run rẩy của chủ quán thành cơn sốt nóng.
Cùng
lúc đó Grimaud đến lượt mình cũng hiện ra sau ông chủ, súng trường trên vai,
đầu lắc lư như những kẻ dâm đãng say sưa trong những tranh của Rubens(2). Người
hắn cả đằng trước lẫn đằng sau ướt đẫm một thứ nước nhờn mà chủ quán nhận ra đó
là loại dầu ô-liu hảo hạng.
(2)
Pierre Paul Rubens: Họa sĩ người xứ Flandre (1577-1640).
Đoàn
người trịnh trọng đi xuyên qua đại sảnh và đến trụ tại một phòng sang nhất lữ
quán mà D' Artagnan đàng hoàng chiếm lấy.
Trong
khi đó, vợ chồng chủ quán cầm đèn nhảy bổ xuống căn hầm đã khá lâu bị cấm và
một cảnh tượng đáng sợ đang chờ họ ở đó.
Phía
sau những thành lũy mà Athos đã phá hủy để đi ra, bao gồm đòn, ván, bó que,
thùng rỗng đã được chất xếp hoàn toàn theo những quy tắc chiến thuật phòng thủ,
người ta thấy đây đó xương thừa của đùi lợn muối đã ăn rồi như đang bơi trong
những vũng dầu và rượu vang, trong khi một đống vỏ chai vỡ ngổn ngang ở góc
trái căn hầm và một thùng lớn, vòi không đóng, đang chảy nốt những giọt máu
cuối cùng của nó. Hình ảnh của tàn phá và chết chóc nói như nhà thơ cổ đang ngự
trị trên bãi chiến trường.
Năm
mươi xâu xúc xích treo trên dầm nhà còn lại chưa đầy mười xâu.
Thế
là tiếng kêu khóc của vợ chồng chủ quán như thể chọc thủng cả vòm hầm khiến
chính D' Artagnan cũng phải mủi lòng. Còn Athos thì không cả ngoảnh đầu lại.
Nhưng
cơn điên dại kế tiếp nỗi đau. Chủ quán vũ trang một cái đinh ba, trong cơn
tuyệt vọng, lao vào căn phòng mà đôi bạn đã lui về đấy.
-
Rượu ư!- Athos thấy chủ quán liền nói.
-
Rượu đấy! - Chủ quán la lên rụng rời - Rượu đấy! Ông đã uống của tôi mất hơn
một trăm đồng vàng rồi, ông làm tôi phá sản, nguy khốn, tiêu vong rồi!
-
Thế à? - Athos nói - Nhưng chúng tôi đã lúc nào hết khát đâu.
-
Nhưng giá các ông chỉ chịu uống thôi đã đỡ, lại còn đập hết các vỏ chai.
-
Tại ông đẩy tôi vào cái đống ấy nó mới đổ vỡ đấy chứ. Đấy là lỗi của ông.
-
Dầu ăn của tôi mất hết!
-
Dầu là loại cao bôi thần diệu chửa trị các vết thương cho nên gã Grimaud tội
nghiệp phải lấy để xoa bôi những vết thương ông gây ra cho gã chứ.
-
Mọi xâu xúc xích của tôi bị gặm hết.
-
Trong hầm rượu có vô số chuột cống.
Chủ
quán nổi khùng kêu lên:
-
Ông sẽ phải trả tiền tôi tất cả những thứ đó.
-
Quân ba đời vô lại! - Athos vừa nói vừa đứng dậy. Nhưng chàng liền ngã xuống.
Chàng đã kiệt sức rồi.
D'
Artagnan chạy lại đỡ chàng, và vung roi ngựa lên.
Chủ
quán lùi lại một bước và òa lên khóc. D' Artagnan nói:
-
Điều đó sẽ dạy cho ông biết cách đối xử lịch sự hơn với những khách trọ mà Chúa
đã gửi tới cho ông.
-
Chúa ư? Quỷ sứ thì có.
-
Ông bạn thân mến - D' Artagnan nói - Nếu ông còn làm rách màng nhĩ chúng tôi,
cả bốn chúng tôi lại tự nhốt vào hầm và chúng tôi sẽ coi xem sự thiệt hại có
thật sự to lớn như ông nói không.
-
Thôi được! Vâng, thưa các ngài tôi xin thú nhận tôi sai - Chủ quán nói - Nhưng
tội nào cũng phải được lòng nhân đức xá cho và các ngài đều là các bậc quyền
quý, còn tôi chỉ là gã chủ quán khốn khổ, xin các ngài rủ lòng thương.
-
A, nếu nhà ngươi nói như thế - Athos nói - ngươi làm ta đến tan nát trái tim
mất, rồi nước mắt ta cũng lại chảy như rượu chảy từ thùng ra. Cũng không đến
nỗi là quỷ như cái vẻ bề ngoài đấy nhỉ. Nào, lại đây ta nói chuyện.
Chủ
quán lại gần vẻ lo lắng:
-
Lại đây, ta bảo rồi, đừng sợ - Athos tiếp tục - Lúc định trả tiền ngươi, ta có
đặt túi tiền của ta lên bàn.
-
Vâng, thưa Đức ông.
-
Trong túi có sáu mươi đồng vàng. Đâu cả rồi?
-
Chuyển lên phòng lục sự, thưa Đức ông. Họ bảo đó là tiền giả.
-
Thế à, vậy đi mà đòi lại và giữ lấy sáu chục đồng vàng.
-
Nhưng Đức ông biết thừa là phòng lục sự chẳng nhả ra cái gì họ giữ đâu. Nếu đó
là tiền giả, may ra còn đòi được, nhưng khốn nỗi lại là tiền thật cả.
-
Vậy ngươi đi mà thu xếp với họ, con người tử tế ạ, chuyện đó chẳng liên quan gì
đến ta, mà ta cũng có còn xu nào đâu.
-
Này - D' Artagnan nói - Con ngựa cũ của Athos ở đâu?
-
Ở chuồng.
-
Đáng giá bao nhiêu?
-
Năm mươi đồng vàng là hết nước.
-
Nó đáng giá tám mươi đấy - Hãy giữ lấy con ngựa. Coi như xong.
-
Sao, cậu bán ngựa của mình - Athos nói - cậu bán con Badadê của tôi ư? Tôi sẽ
cưỡi gì để ra trận? Cưỡi lên thằng Grimaud ư?
D'
Artagnan nói:
-
Tôi mang đến cho anh một con khác rồi.
-
Con khác?
-
Và tuyệt đẹp? - Chủ quán tấm tắc.
-
Thế thôi, nếu quả có một con ngựa khác đẹp hơn, ít tuổi hơn, thì ngươi cứ giữ
lấy con ngựa cũ đi và cho uống đi thôi.
-
Loại nào ạ? Chủ quán hỏi, mặt mũi đã tươi tỉnh lên.
-
Loại ở cuối hầm gần đống ván mỏng ấy. Chỗ ấy vẫn còn hai nhăm chai đấy, những
chai khác bị vỡ hết lúc ta bị ngã rồi. Đem sáu chai lên đây.
-
Loại người này đúng là lưu linh tái thế đấy! - Chủ quán nói với riêng mình -
Chỉ cần hắn ở lại đây mười lăm ngày nữa, và uống đến đâu trả đến đấy, ta sẽ
phục hồi lại được công việc làm ăn.
-
Và đừng quên - D' Artagnan nói tiếp - mang bốn chai cùng loại cho mấy vị người
Anh.
-
Giờ thì - Athos nói - trong khi chờ đợi họ mang rượu lên.
-
D' Artagnan cậu hãy kể cho mình những người kia thế nào.
D'
Artagnan kể lại mình đã tìm thấy Porthos nằm liệt giường vì bị trẹo đầu gối như
thế nào, và Aramis trước cái bàn giữa hai nhà thần học. Chàng vừa kể xong cũng
là lúc chủ quán quay lại với những chai rượu đã gọi và một cái đùi lợn may sao
cho hắn lại ở ngoài hầm.
Athos
rót đầy cốc mình và cốc bạn rồi nói:
-
Về Porthos và Aramis thế là ổn rồi, còn cậu, cậu thế nào, có chuyện gì xảy ra
với riêng cậu không? Tôi thấy cậu có vẻ gặp tai ương thì phải.
-
Than ôi! - D' Artagnan nói - Chính tôi mới là kẻ khốn khổ nhất trong mấy người
chúng ta.
-
Cậu khốn khổ ư, D' Artagnan! - Athos nói - Thế cậu khốn khổ ra sao nào? Nói tôi
nghe đi.
-
Để sau đã, - D' Artagnan nói.
-
Để sau đã! Tại sao phải để sau? Vì cậu tưởng tôi say ư, D' Artagnan? Hãy nhớ
lấy điều này: tôi không bao giờ có được những ý tưởng minh bạch hơn trong rượu
nhé. Vậy hãy nói đi, tôi chú ý nghe đấy.
D'
Artagnan kể lại cuộc phiêu lưu tình ái của mình với bà Bonacieux.
Athos
lắng nghe không cau mày, khi chàng kể xong, Athos nói:
-
Đau khổ cả mà thôi - Athos nói - Chỉ đau khổ thôi!
Đó
là từ Athos ưa dùng.
-
Anh luôn luôn nói đau khổ, anh Athos thân mến của tôi? - D' Artagnan nói - Điều
đó không hợp với anh, người không bao giờ yêu cả.
Con
mắt lạc hồn của Athos bỗng rực sáng lên, nhưng chỉ như một tia chớp, nó lại trở
lại mờ đục và mơ hồ như trước.
-
Đúng thế - Chàng bình tĩnh nói - tôi chưa bao giờ yêu cả.
-
Vậy anh hẳn thấy, trái tim sắt đá ơi - D' Artagnan nói - Anh đã sai khi tỏ ra
cứng rắn với những trái tim mềm yếu như chúng tôi chứ.
-
Trái tim mềm yếu - Athos nói - là trái tim bị đâm xuyên.
-
Anh nói sao?
-
Tôi nói, tình yêu chỉ là trò xổ số, mà kẻ nào trúng, trúng luôn cái chết. Cậu
không trúng thế là phúc đấy. Tin tôi đi, D' Artagnan thân mến, và nếu tôi có
lời khuyên cậu thì là khuyên luôn luôn không trúng.
-
Nàng có vẻ quá chi là yêu tôi?
-
Nàng mới có vẻ thôi.
-
Ô, nàng yêu tôi.
-
Trẻ con! Chẳng có người đàn ông nào lại không tin như cậu rằng người tình của
mình yêu mình, và chẳng có người đàn ông nào lại không bị người tình của mình
lừa dối.
-
Trừ anh chứ, Athos, vì anh đã bao giờ có đâu.
-
Đúng vậy - Athos nói sau một lúc lặng đi - tôi chưa bao giờ có cả, đúng vậy. Ta
uống thôi!
-
Vậy thì là một triết gia - D' Artagnan nói - Anh hãy dạy tôi, nâng đỡ tôi. Tôi
cần hiểu biết và cần được an ủi.
-
An ủi cái gì?
-
Nỗi đau khổ của tôi.
-
Nỗi đau khổ của cậu làm tôi buồn cười - Athos nhún vai nói - Tôi tò mò muốn
biết cậu sẽ nói thế nào nếu tôi kể cho cậu nghe một chuyện tình.
-
Xảy ra với anh?
-
Hoặc với một người bạn tôi, thì đã sao!
-
Nói đi, Athos, anh nói đi.
-
Uống đã, sẽ thú vị hơn.
-
Vậy anh uống và kể đi.
Athos
uống cạn một cốc, rót đầy cốc nữa rồi nói:
-
Được thôi, vừa uống vừa kể là hay nhất.
-
Tôi nghe đây - D' Artagnan nói.
Athos
như đang nhớ lại, và càng nhớ lại, D' Artagnan thấy Athos càng tái đi. Anh đang
nhớ tới cái giai đoạn trong cơn say mà những kẻ uống tầm thường, thường gục ngã
và ngủ thiếp đi, còn anh, anh vẫn mơ màng, lớn tiếng mà không ngủ. Cái trạng
huống mộng du say sưa ấy có một cái gì đó thật hãi hùng.
-
Cậu muốn nghe thật chứ! - Athos hỏi.
-
Tôi xin anh đấy - D' Artagnan nói.
-
Vì vậy đã muốn thì phải kể thôi. Một người bạn tôi, một trong số những bạn tôi,
cậu hiểu chứ, chứ không phải tôi - Athos ngừng lại một lát với một nụ cười u
tối. Một trong những Bá tước ở tỉnh tôi, nghĩa là ở Bery, dòng dõi cao quý như
một Đăngđôlô(3) hoặc một Môngmôrăngxi(4) năm hăm nhăm tuổi si mê một thiếu nữ
mười sáu tuổi, xinh đẹp như bản thân tình yêu.
(3)
Một dòng họ ở Vơnidơ đã có tới bốn ngưới làm thủ lĩnh của nền cộng hòa.
(4)
Một dòng họ ở nước Pháp có nhiều nhân vật danh tiếng như nguyên soái. thống
chế. quốc vương. từ triều đại Louis VII thế kỷ 12. người cuối cùng là quốc
vương Henri XI chết vì bì phóng một mũi thương vào mắt trong cuộc cưỡi ngựa đấu
thương với Montgome.
Một
tâm hồn nồng cháy biểu hiện trong vẻ ngây thơ của tuổi trẻ, không phải một tâm
hồn phụ nữ, mà là tâm hồn của nhà thơ.
Nàng
không làm người ta thích mà làm người ta si mê. Nàng sống ở một thị trấn nhỏ
cạnh người anh là một mục sư. Cả hai đều là người nơi khác đến đấy sinh sống.
Không ai biết họ từ đâu đến. Nhưng thấy nàng quá xinh đẹp và anh nàng quá sùng
đạo người ta cũng chẳng nghĩ đến việc hỏi họ từ đâu tới. Hơn nữa, người ta nói
họ xuất thân từ gia đình tử tế, bạn tôi lúc ấy là lãnh chúa xứ này lẽ ra có thể
quyến rũ nàng hoặc cưỡng đoạt nàng theo sở thích, vì chàng là chúa tể ở đây. Ai
sẽ đến bảo vệ hai kẻ xa lạ, hai kẻ vô danh? Khốn nỗi chàng là một người lương
thiện, chàng cưới nàng hẳn hoi - Một kẻ dại dột, ngớ ngẩn, ngu đần?
-
Nhưng tại sao lại thế, vì chàng yêu nàng cơ mà? - D' Artagnan hỏi.
-
Khoan đã nào - Athos nói - chàng đưa nàng về lâu đài của mình và đưa nàng lên
hàng đệ nhất phu nhân của tỉnh. Nhưng công bằng mà nói, nàng tỏ ra xứng đáng
với địa vị ấy.
-
Rồi sao nữa? - D' Artagnan hỏi.
-
Rồi một hôm nàng đi săn với chồng - Athos tiếp tục giọng nhỏ hơn và nói rất
nhanh - nàng bị ngã ngựa và ngất đi. Bá tước lao đến cứu, do nàng bị ngột ngạt
trong bộ quần áo đi săn, chàng bèn lấy dao găm rạch áo nàng ra để hở vai nàng.
D' Artagnan cậu thử đoán xem nàng có cái gì trên vai nào? - Athos nói và cười
phá lên.
-
Tôi có thể biết là cái gì không? - D' Artagnan hỏi.
-
Một bông huệ - Athos nói - Nàng bị đóng dấu sắt nung phạm tội.
Và
Athos uống một hơi cạn cốc rượu trên tay.
-
Khủng khiếp quá! - D' Artagnan kêu lên - Anh nói gì với tôi thế?
-
Sự thật. Bạn thân mến, thiên thần là quỷ dữ. Cô thiếu nữ tội nghiệp đó đã ăn
cắp.
-
Và Bá tước tính sao?
-
Bá tước là một đại lãnh chúa, chàng có quyền xét xử các vụ án cấp thấp và cấp
cao. Chàng xé nốt quần áo của nữ Bá tước, trói quật tay ra sau lưng và treo cổ
nàng trên cây.
-
Trời ơi, Athos! Một vụ sát nhân! - D' Artagnan la lên.
-
Đúng, một vụ giết người, không hơn không kém - Athos tái người đi như một cái
xác không hồn - Nhưng hình như thiếu rượu cho tôi rồi đấy.
Và
Athos túm lấy cổ chai rượu cuối cùng còn lại, đưa vào tận miệng và tu thẳng một
hơi cạn chai rượu, như bình thường cạn một cốc rượu.
Rồi
chàng gục đầu lên hai bàn tay, D' Artagnan ngồi trước mặt chàng rùng mình kinh
hoảng.
-
Chuyện đó đã chữa khỏi bệnh đàn bà đẹp, thơ mộng và đa tình cho tôi - Athos vừa
nói vừa đứng lên không nghĩ tới việc tiếp tục câu chuyện có tính chất ngụ ngôn
về ông Bá tước - Cầu chúa cho cậu cũng được khỏi bệnh như vậy - Thôi ta uống
đi!
-
Thế là nàng đã chết? - D' Artagnan ấp úng.
-
Cho chết! - Athos nói - Nhưng nâng cốc lên chứ. Đùi lợn đâu, quân đê tiện -
Athos hét lên - chúng ta không thể uống được nữa!
-
Thế còn anh nàng? - D' Artagnan rụt rè hỏi thêm.
-
Anh nàng ư? - Athos lặp lại.
-
Ừ, ông linh mục ấy?
-
À, tôi đã cho dò tìm để đem treo cổ cả hắn, nhưng hắn đã phòng xa, bỏ chức mục
sư từ đêm trước.
-
Ít nhất cũng phải biết tên khốn khiếp ấy là ai chứ?
-
Chắc chắn đó là người tình đầu tiên và kẻ đồng lõa của người đẹp, một người
danh giá đã đóng giả mục sư để cưới người tình của mình và đảm bảo thân phận
của nàng. Rồi cũng sẽ bị xé xác ra thôi, tôi cho là như vậy.
-
Ôi! Lạy Chúa? Lạy Chúa! - D' Artagnan kêu lên và choáng váng hết cả người vì
câu chuyện hãi hùng đó.
-
Ăn miếng đùi lợn này đi, D' Artagnan, tuyệt vời đấy, - Athos vừa nói vừa xẻo
một lát đặt vào đĩa của bạn - Thật không may trong hầm lại không có bốn cái đùi
lợn này, chỉ cần có thế, có lẽ tôi đã uống thêm năm mươi chai rượu nữa.
D'
Artagnan không thể chịu nổi cuộc trò chuyện này nữa, vì nó có thể khiến chàng
phát điên. Chàng để gục đầu lên hai bàn tay và giả vờ ngủ thiếp đi.
Athos
nhìn chàng thương hại nói:
-
Bọn trẻ không biết uống nữa rồi. Tuy nhiên, cậu này vẫn cứ là loại cừ nhất!

