Cáo Sa Bẫy Cáo - Chương 04 - 05
Chương 4. “Không lẽ thầy bị bóng?” - “Tôi không giống bình
thường.”
Hơn
bảy giờ tối, mưa rả rích từ chiều không ngớt. Uyên chống tay, dựa đầu vào cửa
kính xe buýt nhìn dòng xe tấp nập, nhìn đường sá ướt nhẹp, nhìn sự khó chịu của
con người trong sự bon chen cuối ngày ở một thành phố nhộn nhịp. Đông đúc. Bực
bội. Mệt mỏi.
Điện
thoại phát nhạc chuyển qua bài “Khi người
lớn cô đơn”, tiếng ca ấm áp chậm rãi trôi qua tai làm lòng Uyên khô khốc,
cô bỗng nở nụ cười, nụ cười héo hắt của một cô gái vừa qua nhiều suy nghĩ.
Xe
buýt chạy về khu phố “đại gia” nhất thành phố nên vắng người đến buồn thiu.
Uyên đứng dậy kéo thẳng gấu váy, di chuyển từ hàng ghế cuối lên đầu rồi ngồi
xuống bên cạnh một gã đàn ông.
- Thầy
đang đọc sách gì vậy?
Khoa
đang chăm chú xem phần giới thiệu của cuốn sách trong tay thì giật thót người
khi giọng nữ trong vắt lọt vào tai, anh nhanh tay di chuyển sách vào trong,
khuất đi tầm nhìn của Uyên rồi mới ngẩng đầu:
- Ngôn
tình.
Uyên
nhìn Khoa khỏe khoắn với quần jeans áo thun, cái nhìn chăm chú như muốn ghi nhớ
toàn bộ vẻ đẹp của anh mà thực ra cô đang ngầm đo giá trị không dưới hai triệu
của bộ quần áo. Uyên tủm tỉm cười, đôi mắt lấp lánh ánh sáng tinh quái:
- Là
truyện gì vậy thầy? Em cũng đọc nhiều ngôn tình lắm.
-
Không biết.
Phớt
lờ giọng nói lạnh lùng đến khó chịu của Khoa, cô lia mắt ngắm nghía cái gáy
sách màu hồng có in ba chữ “Điệp Chí Linh” khá rõ mà bật cười khúc khích:
- Thôi
em biết rồi, thầy đang đọc đam mỹ. Là “Tình
yêu đau dạ dày” của Điệp Chí Linh, truyện đó hay lắm đó thầy, cái anh Tiêu
Phàm trong đó cũng khá giống thầy nữa.
Khoa
nhìn cô sinh viên ngồi cạnh mình, ở cô toát lên vẻ thanh xuân lôi cuốn, đôi mắt
sáng rỡ cùng khóe miệng thật tươi, một cảm xúc không rõ tên gọi bỗng len lén xen
vào cõi lòng.
Chiều
nay, không có tiết dạy nên Khoa theo chân cô bạn thân là một hủ nữ đi dạo nhà
sách, nào ngờ mua xong sách thì cô bạn bỏ anh lại để đi với người yêu. Sự khó
chịu lên đến đỉnh điểm, anh chỉ vừa mới biết đam mỹ có nghĩa là gì thì Uyên đã
dùng nó để trêu chọc anh. Anh làm sao lại không biết chữ “giống” trong miệng
của cô ám chỉ điều gì. Khoa cười, hàm răng anh trắng tinh:
- Ừ,
giống thật, nhưng tính cách tôi rõ ràng hơn anh ta.
Uyên
cứ nghĩ Khoa sẽ không hiểu nghĩa của đam mỹ và không thấu hết ý tứ trong lời
của cô, hóa ra anh còn sâu hơn những gì cô đã nghĩ, cô ngạc nhiên:
- Thầy
biết đam mỹ luôn sao?
Khoa nhướng
mày đẩy thẳng gọng kính trên sống mũi, một lọn tóc mái rủ xuống thái dương che
bóng đôi mắt đang sáng rực như nhìn thấy miếng mồi ngon, giọng anh nửa đùa nửa
thật:
- Tất
nhiên rồi, đam mỹ hay thế còn gì.
Uyên
che miệng mình, đôi mắt mở to hết cỡ:
-
Không lẽ thầy bị bóng?
Khoa
sầm mặt, đầu óc linh hoạt của một Thạc sĩ Luật chạy một vòng thật nhanh, anh
mỉm cười ấm áp, giọng nói pha chút bất đắc dĩ cùng đau lòng:
- Em
đoán được rồi sao?
Nếu
nửa phút trước Uyên giả vờ bất ngờ để dùng câu hỏi “Không lẽ thầy bị bóng?”
châm chọc anh thì lần này sự bất ngờ của cô không hề giả dối, cô dùng đôi mắt
giản đơn nhìn Khoa vừa thích thú vừa thông cảm:
- Thì
ra là vậy, thầy yên tâm, em nhất định sẽ giữ kín chuyện này...
Ánh
mắt của Uyên đầy kiên định nhưng chỉ cô mới biết mình đã giữ lại nửa câu sau: “...nếu
thầy không làm khó em”.
Khoa
mím môi quay đầu ra cửa sổ, mưa vẫn rả rích đậu dịu dàng lên ô cửa kính, dòng
xe thưa dần hòa lẫn trong ánh đèn đường, anh nhìn chính mình qua ô cửa kính xe,
mỉm cười bằng nụ cười của một người hiền lành nhưng đôi mắt giấu sau cặp kính
lại trở nên sáng rực đến khó hiểu.
Mưa
vẫn rả rích rơi, Uyên và Khoa xuống cùng một trạm, Khoa không ngờ, chỉ bằng câu
nói nửa thật nửa đùa của mình, Uyên đã xem anh như một nửa bạn bè, cô cười
cười:
- Thầy
có che chung dù với em không ạ?
Khoa
rất tự nhiên cúi đầu đi chung dù với Uyên, tiếng mưa nhịp thật đều trên đỉnh
đầu, bước chân anh trầm ổn, hương thơm thanh thuần của cô gái đi cạnh thoảng
qua bên mũi làm anh thấy bình yên đến lạ.
Đi bộ
hơn trăm mét thì đến nhà Khoa, Uyên đưa anh đến cổng rồi trở ra về. Vừa về đến
cổng nhà thì điện thoại trong cặp bỗng rung lên báo hiệu tin nhắn đến, Uyên cất
dù rồi lấy điện thoại ra, là tin nhắn đến từ số điện thoại mà cô lưu bằng cái
tên “GOGHI” có nghĩa là “gớm ghiếc”.
“Chiếc
váy em mặc đẹp lắm nhưng nó hơi ngắn và cổ áo hơi sâu, lần sau em nhớ kéo khóa
áo khoác cao thêm chút nhé.”
Đọc xong tin nhắn, Uyên đưa mắt nhìn xuống cổ áo
mình, những thứ xinh đẹp như ẩn như mơ hiện ra trước mắt cô. Uyên trừng mắt với
chính mình qua cửa kính, kéo cao khóa áo khoác rồi đi thẳng lên gác vào phòng bỏ
qua tiếng gọi í ới của chị Quỳnh bảo cô cùng ăn tối.
Uyên mở máy tính rồi
dùng sự ghét bỏ của mình trả lời tin nhắn cho Khoa:
“Đẹp đúng không thầy?”
Khoa đang đăng nhập vào
diễn đàn trường, vừa suy nghĩ về cô sinh viên đưa mình về tận cửa, thắc mắc tại
sao Uyên không phát hiện ra anh là người bị cô “cướp” xe hôm trước thì điện thoại
báo có tin nhắn. Khoa đọc xong thì bật cười thành tiếng, anh trả lời rất lạnh:
“Cũng được.”
Thật ra thì anh không thấy
được gì...
Uyên bắt đầu cảm thấy phẫn
nộ, cô vẫn luôn tự hào về vóc dáng của mình:
“Cũng được là sao? Rõ
ràng là đẹp!”
Con gái ấy mà, ghét nhất
việc đàn ông săm soi cơ thể mình rồi chê nó, dù hắn là gay.
Khoa nhếch miệng cười rồi
nhắn lại, rất tỉnh:
“Cũng được.”
Vốn nóng tính, cơn tức tối
xông thẳng tận óc Uyên, cô gọi điện cho Khoa ngay lập tức. Khoa vừa nghe máy
thì chất giọng cao vút của Uyên đã tràn đầy tai, chạy thẳng lên tận não, anh vô
cùng sửng sốt.
- Thầy
nói đi, rõ ràng là nó đẹp nhé, ít nhất số đo cũng là tám lăm, còn nữa, vòng ba
của em cũng được tám tám nhé, cũng được là cũng được thế nào, có phải thầy
không có mắt nhìn không hả? Hay thầy không biết chiêm ngưỡng cái đẹp mà đánh
giá như vậy?...
Khoa đưa điện thoại ra
xa, anh cười nghẹn ngào, không ngờ cô nàng thông minh như Uyên lại nóng như lửa.
Khoảng gần phút sau,
Khoa mới nói, bằng giọng điệu không thể thản nhiên hơn:
- Tôi
không giống bình thường.
Đổi lại lần này là Uyên
sửng sốt, chất giọng lạnh lùng của Khoa đã làm tỉnh ý thức trong cô, cô xấu hổ
che mặt, thầm rủa mình nóng tính rồi chợt nhận ra ý tứ trong lời nói của Khoa,
cô bật cười:
- Chết,
em xin lỗi, em quên mất thầy là gay ạ.
Uyên cúp điện thoại mà
miệng vẫn cười, cô thay đồ rồi xuống nhà ăn cơm sau khi “săm soi” lại cơ thể
mình trước gương không dưới năm lần.
Miếng cơm trong miệng
còn chưa nuốt hẳn thì Uyên nghe chị Quỳnh la toáng lên gọi mình, cô hốt hoảng,
chị Quỳnh luôn là người dịu dàng, ở chung với chị ba năm cô chưa bao giờ nghe
chị lớn tiếng. Uyên vứt chén cơm chạy vội vào phòng chị:
- Có chuyện
gì vậy chị?
Chị Quỳnh đang ngồi trước
máy tính, khuôn mặt chị ngạc nhiên cực độ:
- Đây có
phải là em không Uyên?
Uyên dán mắt vào màn
hình, ý nghĩ đầu tiên toát ra trong đầu cô là “Bức hình đẹp quá!”.
Trong bức hình, một
chàng trai đang bước xuống cầu thang, anh đẹp trai, nghiêm túc với bộ đồ tây,
đôi mắt nhìn thẳng đầy đăm chiêu trong khi khóe miệng ẩn hiện nụ cười hiền hòa.
Sau anh nửa bước chân là một cô gái, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn chàng trai và nụ
cười đầy ý vị - có chế giễu, có thích thú, có lo lắng. Không gian xung quanh họ
vô cùng kì lạ...
Uyên há miệng thở, đây
chẳng phải là cô và tên thầy gớm ghiếc vào vài ngày trước sao. Chẳng xa lạ.
- Sao em
lại quen biết và đi chung với thầy Khoa?
- Chị biết
ổng luôn hả?
- Ừ, về
trường năm em vào, đây không phải lần đầu tiên ổng có hình trong fanpage của
trường, cũng không phải lần đầu tiên xuất hiện với gái, càng không phải lần đầu
tiên xuất hiện vì có nghi án tình cảm với sinh viên nữ.
- Hả? Chẳng
lẽ nổi tiếng đến vậy?
- Đáng buồn
là thế đấy, người ta vừa giỏi vừa có bề ngoài của một hotboy mà. - Quỳnh vừa
nói vừa nhún vai - Mà sao em quen?
- Em có
quen đâu, ổng dạy em môn Luật quốc tế, hôm bữa đi chung để che dù cho ổng ra
nhà xe thôi. Mà kệ đi chị ơi, trường mình đông đúc thế không ai biết em là ai
đâu.
Uyên nói xong thì đi thẳng,
tính cô vốn vậy, vốn vô tư với những chuyện người ta dựng lên bên mình. Uyên nhắn
tin cho Khoa:
“Ui chao, không biết đám
sinh viên nữ trong trường nếu biết người mà chúng nó ngưỡng mộ là một tên gay
không hơn thì không biết sẽ ra sao nữa... Tự dưng em muốn biết quá thầy”.
Khoa nhận được tin nhắn
khi đang lướt fanpage của trường và đăm chiêu với ánh nhìn sáng rỡ của Uyên trong
bức hình, anh phát hiện ra Uyên rất biết mang đến bất ngờ. Anh nhếch môi cười,
mặc kệ lời lẽ ra chiều hăm dọa sẽ bật mí “bí mật” vốn không phải “bí mật” của
anh. Anh trả lời:
“Tôi không giống bình
thường.”
Thế là xong.
Chương
5. Chạm mặt
Khoa nhấp một ngụm whisky,
thứ chất lỏng cay sè trôi qua cổ làm anh nhăn mày khó chịu.
- DJ ở
đây nhìn ngon quá mày.
Khoa thu lại ánh mắt như
lửa rồi thản nhiên nhìn đám bạn xung quanh mình, anh nhếch môi cười từ chối đưa
ý kiến. Đúng vậy, rất ngon. Hôm nay, Uyên mặc một chiếc crop top đỏ ôm sát người
cùng quần short khoe toàn bộ đường cong cơ thể cùng đôi chân dài. Khoa nhớ lại
số đo tám lăm - tám tám mà anh được nghe từ chính miệng cô tối qua thì nụ cười
trên khóe miệng lại càng sâu thêm.
Mặc kệ sự bàn tán của
đám bạn về cô DJ, Khoa đứng dậy đi ra ngoài để nghe điện thoại, nụ cười trên
khóe miệng không hề tắt.
Tiếng la hét hoảng hốt
làm Uyên giật mình chạy sai nhạc, cô ngẩng đầu nhìn xuống dưới, làm ở bar gần một
tháng, đây là lần đầu tiên cô chứng kiến một vụ đòi bảo kê hùng hổ như thế. Cô
dừng nhạc, cầm lấy ba lô rồi lui vào góc tường với ý đồ xem cuộc vui.
- Mẹ kiếp,
kêu thằng chủ ra đây.
Giọng tên cầm đầu vang
lên rõ ràng trong thứ ánh sáng mờ ảo không rõ mặt người khiến tim Uyên nhảy dựng,
sự sợ hãi lần đầu xâm chiếm lý trí Uyên. Nếu cô nhớ không lầm, đây chính là tên
cầm đầu đám trộm đã từng đuổi cô chạy tóe khói chỉ mới tuần trước. Để hắn chộp
được, cô chẳng khác nào đi chết, lần đó cô lái chiếc mô tô “cướp” được, vì một
phút “lỡ tay” cô đã “mượn” của hắn hai chiếc răng cửa.
Uyên mặc áo khoác vào
người, đội mũ áo lên rồi cúi đầu rồi nhích dần từng bước về phía sau hi vọng có
thể lẻn trốn.
- Đứng lại!
Tim Uyên thót lên, cô khựng
lại giây lát rồi tiếp tục bước vội.
- Con mẹ
nó, tao bảo mày đứng lại, bắt nó lại đây cho tao.
Một tên côn đồ đi về
phía Uyên, cô trừng mắt rồi kéo cửa chạy thật nhanh ra khỏi phòng bar ồn ào, tiếng
la hoảng sợ vẫn vọng vào tai, quan trọng hơn cả cô còn nghe được tiếng la lớn của
tên cầm đầu:
- Đồ ngu,
mày bắt nó về cho tao, đó là con nhỏ hôm trước lái mô tô làm suýt nữa thì phải lượm
xác cả đám.
Rút kinh nghiệm từ lần
chạy trước, lần này Uyên tháo giày cao gót cầm trên tay rồi nhắm mắt nhắm mũi
xông thẳng về phía có đường. Thế nhưng, ra khỏi bar từ cửa sau, bệnh lạc đường
có dịp tái phát, Uyên ngơ ngác chạy thẳng chứ không dám rẽ hẻm lung tung.
Sức lực dần cạn kiệt, tiếng
bước chân sau lưng càng ngày càng gần, bóng tối dần nuốt trọn lấy thân hình nhỏ
bé của Uyên.
Một cánh tay rắn chắc
kéo Uyên về phía bóng tối một cách mạnh mẽ, cô nín thở lắng nghe tim mình đập
thình thịch trong lồng ngực. Bằng chút ánh sáng le lói hắt ra từ những căn biệt
thự kín cổng cao tường, Uyên cố ngẩng đầu để xác định người vừa kéo mình là ai
nhưng vô ích.
Khoa đảo mắt nhìn hai
người đuổi theo Uyên, anh xoay tay ép cô dựa lưng vào tường, cánh tay cứng cáp
siết cô trong lòng mình, tiếng tim đập hoảng hốt cùng tiếng thở dốc mệt mỏi của
Uyên ở sát bên tai làm tim anh run lên lỗi nhịp. Anh nhếch môi cười rồi cúi sát
đầu nhìn vào mắt Uyên, cùng lúc bên cạnh vang lên giọng nói khó nghe:
- Mẹ kiếp,
nó lại biến đâu rồi?
- Tao thấy
nó chạy vào góc này.
- Tìm đi,
không ra thì tao với mày bị đại ca lột da.
- Ê, đằng
kia có người kìa mày.
Uyên run lên, sự sợ hãi
bén nhọn bao phủ toàn bộ con người, hơi thở ấm áp của gã đàn ông trước mặt
không đủ để cô yên tâm. Uyên giãy giụa muốn thoát khỏi tay anh ta để tiếp tục
chạy trốn, tiếng bước chân của hai gã đàn ông đuổi theo càng lúc càng gần.
Khoa dùng tay tháo tung
búi tóc sau ót của Uyên, mặt anh cúi xuống càng gần, mùi thơm con gái xộc thẳng
vào mũi làm anh căng thẳng. Anh gằn giọng:
- Đứng
yên đấy nếu chưa chán sống.
Uyên há hốc miệng, cô đã
biết tên đàn ông đang ôm mình là thần thánh phương nào.
- Mẹ,
không có, chỉ là một đôi đang yêu nhau thôi. Đi mày.
Tiếng bước chân một xa dần,
thần kinh Uyên thả lỏng, cô thở phào nhẹ nhõm:
- Được rồi,
thầy có thể buông em ra.
Khoa cười, vòng tay chần
chừ vài giây rồi thả cô ra, quả nhiên, con gái là loài động vật mềm mại.
Uyên thở phù phù rồi trượt
chân thả mình ngồi bệt dưới đất, cô lôi điện thoại từ ba lô rồi chiếu vào mặt
Khoa, cô bật cười:
- Tự dưng
thấy thầy đẹp trai thật đấy, có điều, - Uyên lắc đầu tiếc nuối - sao thầy lại
là gay cơ chứ?
Khoa lại cười, đôi mắt
trong đêm của anh rực lên thứ ánh sáng của một con sói. Anh ngồi xuống bên cạnh
Uyên, giọng nói vang lên thản nhiên:
- Tôi
luôn biết mình đẹp trai.
- Ừ, thầy
đẹp trai thật, nhưng sao thầy lại có mặt ở cái hốc tối và biết là em mà cứu?
Tất nhiên là anh biết rồi, đám giang hồ vừa xuất hiện trước
cửa quán bar thì anh đã nhận ra họ là ai, hơn nữa sự trốn chạy của Uyên không hề
thoát khỏi ánh mắt anh, cứu cô đơn giản vì anh không muốn nhìn thấy “con mồi” của
mình trở thành mục tiêu của kẻ khác.
- Vô tình
thôi, nhưng em nên nghỉ làm ở chỗ này đi.
- Thầy
không nói em cũng định nghỉ, hết vui rồi.
- Em đi
làm vì vui thôi sao?
- Tất
nhiên, nếu không em cần gì phải mang giày cao gót chui vào một nơi ồn ào như thế.
Mà thôi, mình về đi thầy.
Uyên đứng dậy phủi quần
rồi chân không đi trước, bước chân cô vui vẻ, miệng còn lẩm nhẩm một điệu nhạc
giống như những chuyện vừa xảy ra không hề tồn tại. Uyên luôn vậy, luôn lạc
quan với những thứ xung quanh mình.
Rồi giống như nhớ tới điều
gì, cô quay đầu nhìn Khoa, đôi mắt sáng hẳn lên:
- Câu nói
lúc nãy của thầy nghe quen quá. Đừng có nói với em, người bị em cướp xe hôm trước
là thầy nhé.
Khoa rảo bước lại gần
Uyên, đôi mắt lạnh lùng nhìn cô:
- Đã nhớ
rồi sao?
Uyên luồn tay vò mái tóc
dài của mình, cô cảm thấy hoảng hốt trước ánh mắt lạnh lùng đến hà khắc của
Khoa. Nghĩ đến việc anh vừa cứu cô vài phút trước, lương tâm trơn nhẵn của Uyên
bỗng chốc mọc lên vài cái răng, chúng nó thi nhau cắn xé.
Uyên phá ra cười:
- Ha ha
ha, thì ra là thầy, ra là thầy thật, thảo nào nhìn thầy quen quen lại chả nhớ gặp
ở đâu.
Khoa cho tay vào túi quần,
anh tiến từng bước về gần cô. Uyên vẫn cười. Cô lùi về sau theo từng bước chân
Khoa, áp lực nam tính ập mạnh tới làm cô nhíu mày thu lại nụ cười trên khuôn mặt.
Giọng anh lạnh lùng:
- Đúng,
tôi là cái tên xui xẻo đó. Thế nào, em vui không?
Uyên đứng thẳng người,
cô đập tay vào trán Khoa:
- Không
vui, em làm sao mà vui được khi ra tay đánh người thầy mà em yêu quý nhất.
- Đôi mắt
em không biết nói dối, nó đang cười.
Một cơn gió nhẹ thổi qua
mang theo hương xà phòng nam tính cuốn vào mũi Uyên, cô chớp mắt, đi vòng quanh
người Khoa “nghiên cứu”:
- Thầy
không hề giống một tên gay, thầy quá nam tính. - Uyên tiến sát gần Khoa rồi hạ
giọng - Không lẽ thầy là “chuẩn man” trong cái quan hệ yêu đương nam - nam đó?
Khoa nhếch môi cười:
- Tôi
không giống bình thường.
- À, em
hiểu rồi...
- Giờ em
có về không hay chờ người ta tới bắt? - Khoa cắt ngang lời Uyên.
Anh quay lưng đi trước bởi
vì không muốn nghe thêm bất kì điều quái gở nào phát ra từ miệng cô gái này.
Nhiều khi cô thật thông minh nhưng đôi lúc trông cô thật ngớ ngẩn với những gì
mình nói.
- A, thầy
chờ em với, không lẽ là gay đều nhỏ mọn hơn con gái bọn em sao?
Bước chân Khoa khựng lại
rồi đi nhanh hơn, anh sẽ xem những gì cô nói như tiếng gió thoảng qua...
Uyên lẽo đẽo theo chân
Khoa, cô không dám lơ đãng, không dám nói hay làm gì quá đáng, cuộc chạy bộ vừa
rồi đã vắt kiệt sức cô, hơn nữa Uyên còn “mù” đường. Khoa mà bỏ cô lại, chắc chắn
đêm nay Uyên sẽ ngủ vệ đường bởi vì đến cả biển chỉ đường cô cũng không rành.
Ánh đèn đường chiếu sáng
dịu dàng hắt xuống hai bóng người đi song song trên vỉa hè, thỉnh thoảng có vài
người chạy xe máy qua đều nghiêng đầu nhìn lại. Phố về khuya. Gió buông lơi thổi
tung những chiếc lá, cuộn tròn rớt xuống đầu Khoa, cơn gió ẩm ướt báo hiệu Sài
Gòn sắp có mưa đêm cuối mùa.
Uyên mím môi cười nhìn
chiếc lá trên đầu Khoa, cô vui vẻ hát:
- Đầu kẻ
nào có lông có lá, kêu ta bằng bác ta lấy giùm cho...
Khoa im lặng đưa tay lên
đầu mình, anh lấy chiếc lá xuống, vo tròn cho nó vỡ vụn rồi tung lên mặt Uyên:
- Mặt đứa
nào đầy lông đầy lá, kêu ta bằng bác ta cắt miệng luôn.
Uyên phủi những chiếc lá
trên mặt mình xuống, cô bực bội trừng mắt với Khoa nhưng nghe xong lời anh vừa
hát thì ngậm miệng. Một thứ gì đó vừa len lén luồn vào tim Uyên, cô bật cười:
- Thầy
ơi, thầy dễ thương quá ạ.
- Tôi biết.
- Xì!
Đoạn đường từ bar về nhà
Uyên vốn rất ngắn thế nhưng lần này cô và Khoa phải đi tận hai mươi phút. Khoa
tiễn Uyên về đến nhà, đơn giản là anh muốn biết nhà cô mà thôi.
Vừa đến cổng nhà thì
Uyên nhìn thấy một bóng người quen thuộc đang tựa lưng vào cột điện, điếu thuốc
trên tay cháy dở như đốt tàn bóng đêm, thả vào đó những hiu quạnh và cô độc đến
đau buồn. Tim Uyên nhói lên, ngón tay cô bấm chặt vào nhau để ngăn vị đau
thương tràn lên khóe mắt.
Uyên dừng chân nhìn Duy,
bóng anh trải dài trên mặt đất đầy tàn thuốc, có lẽ anh đứng đấy đã lâu. Cô thở
dài, những chuyện đáng buồn vẫn luôn xảy ra cho dù muốn hay không. Chị Quỳnh
yêu Duy, còn Duy thì yêu cô. Như một cuộc đuổi bắt, tình yêu không có điểm dừng.
Tiếng ho khan của Khoa cắt
ngang dòng suy nghĩ của Uyên đồng thời cũng khiến Duy quay đầu. Anh nhìn về
phía Uyên, đôi mắt lấp lánh vui mừng phảng phất đau buồn, anh di chân nhưng lại
không dám tiến về phía Uyên, anh sợ, sợ cô lại buông anh mà chạy trốn.
- Thầy ồn
ào quá đi.
Uyên gắt lên khe khẽ với
Khoa, đôi mắt mí lót của cô trừng lên không hề khách khí. Khoa nhún vai hất cằm
về phía Duy.
- Ai đó?
Người yêu?
- Dạ, người
yêu, nhưng em không yêu.
- Vậy sao
bắt người ta chờ?
- Thầy
hay nhỉ, nếu em bắt được anh ta đi em đã bắt lâu rồi.
- Anh ta
tới kìa.
- Hả?
Uyên hoảng sợ quay đầu
nhìn về phía Duy, anh quả thật đang bước lại gần, có vẻ sự thân mật khó hiểu của
Uyên và Khoa đã làm anh tò mò.
Bỗng dưng, Uyên thì thầm
với Khoa, giọng cô giữa đêm tĩnh lặng vang lên rõ ràng, rung lên những hồi
chuông nhức nhối trong tai của cả hai người đàn ông:
- Thầy
ơi, em yêu anh.
Khoa đứng sững người
nhìn cô sinh viên tinh quái, đầu óc anh gần như ngưng hoạt động, và đình trệ hẳn
khi Uyên choàng tay ôm anh, một cái ôm dịu dàng như yêu thương thật sự.
Bước chân Duy dừng hẳn,
anh nhìn hình ảnh trước mặt mà tim đau nhói, lần này anh sai rồi. Anh bỏ đi. Uyên
không hề chạy, cô đã đứng lại cùng với người mình yêu.
- Xin lỗi
thầy.
Uyên buông Khoa ra, cô
cúi đầu giấu đi nỗi buồn nhưng giọng nói không thể che đi sự thất vọng.
- Ra tôi
vừa được tỏ tình cơ đấy.
- Tỏ tình
con mắt thầy í, rõ ràng là em đang lợi dụng thầy, là lợi dụng thầy đó thầy biết
không?
- Biết.
Tôi vừa được tỏ tình.
Uyên trừng mắt với Khoa,
cô dùng chân đá anh một cái thật đau vào ống quyển rồi co giò chạy thẳng vào
nhà, cánh cổng nhà đóng lại không ngăn được chất giọng lanh lảnh của Uyên:
- Em có
điên đâu mà tỏ tình với kẻ gay như thầy. Thầy ngủ ngon ạ.
Khoa mỉm cười, anh lắc đầu
khe khẽ rồi xoay người rời đi. Bóng tối dần ôm trọn lấy thân hình cao lớn của
Khoa, bước chân anh bình thản giấu đi rất khéo những vui mừng.

