Mị Công Khanh - Chương 034 + 035

Chương 34: Y đã trở lại

Trần Dung trở
về sân viện, đối diện với Bình ẩu và Thượng tẩu hai mắt đẫm lệ, vẻ mặt thương
cảm nhìn nàng.

Nàng mở to mắt
nhìn, ngạc nhiên hỏi: “Sao vậy?”

Bình ẩu dùng
tay áo lau nước mắt, đau khổ nói: “Nô cũng không biết, nữ lang yêu quý Vương
gia Thất lang đến thế!”

Thượng tẩu đã
ở một bên thở dài: “Nữ lang, Vương gia Thất lang là người thế nào chứ? Về sau
người vẫn nên quên ngài ấy đi.”

Trần Dung muốn
cười mà không thể, miệng nàng bất giác khẽ cong lên, cũng lười giải thích, xoay
người đi vào tẩm phòng.

Ngày hôm sau,
Trần Dung đang rửa mặt chải đầu thì nghe thấy bên ngoài truyền đến tiếng cười
ríu rít của nữ tử. Dường như nghe thấy động tĩnh ở bên trong, một nữ lang kêu
lớn: “A Dung, mau mau đi ra cùng chúng ta chơi đùa đi.”

Một nữ lang
khác cũng bật cười, theo nàng ta nghiêm trang hô gọi: “A Dung có rảnh rỗi
không? Ngoại ô thành Nam Dương có hồ nước trong xanh, đoàn người đang muốn đi
chơi đây.”

Bình ẩu nghe
đến đó, tức giận nói thầm: “Những người này, đúng là không có ý tốt mà!”

Mắng đến đây,
bà lo lắng nhìn Trần Dung, nhưng mà, xuất hiện trong gương, là một tươi cười
không cho là đúng. Tươi cười này, từ sau tối hôm qua tấu cầm đã nhiều lần xuất
hiện. Mỗi lần Bình ẩu nhìn thấy, đều trăm tư không thể lý giải.

Trần Dung đứng
lên, nàng đẩy ra cửa phòng.

Cửa phòng “kẹt”
mở ra, chúng nữ đồng thời quay đầu nhìn. Thấy Trần Dung chậm rãi bước ra, các
nàng hứng thú đánh giá, một đám vẫn đang nhịn cười.

Trần Dung
không hề chú ý tới, nàng bước đến gần mấy nữ lang, nói: “Đi ngoại ô thành Nam
Dương sao?”

Trần Vi coi
như thân cận nhất với nàng, lúc này chạy chậm đến bên người nàng, kéo kéo ống
tay áo nàng, thấp giọng hỏi: “Muội, muội không sao chứ?”

Nàng ta đối
diện với đôi mắt sáng của Trần Dung, Trần Dung nhìn Trần Vi, lắc đầu, thản
nhiên trả lời: “Ta khỏe mà.”

Một nữ lang
Trần thị khác nhịn không được che miệng cười nói: “Hôm qua lúc khai yến, muội
còn nói muội nằm trên giường không dậy nổi, còn thỉnh đại phu đến mà. Hóa ra
bệnh của muội không phải bởi vì đi đường mệt nhọc, mà là tương tư nên mệt.”

Bộ dạng Trần
Dung phục tùng trầm mặc, không phản bác, cũng không để ý tới. Từ lúc hôm qua
đưa ra quyết định đó, nàng đã biết sẽ phải đối mặt với cục diện này.

Mấy nữ lang
thấy Trần Dung không đáp, tươi cười trên mặt không hề giảm bớt. Lúc này, ánh
mắt các nàng nhìn về phía Trần Dung, ngoại trừ nhạo báng, còn có sự thương hại.
Vương thị Thất lang giống như thần tiên, nữ nhi trong thiên hạ yêu thương chàng
có biết bao nhiêu người? A Dung trước mắt này cũng là một người đáng thương mà
thôi.

Lúc này, Trần
Vi nắm tay Trần Dung bước lên xe ngựa: “Đi thôi.”

Đây là lần đầu
tiên sau khi đến thành Nam Dương, Trần Dung bước ra cửa phủ.

Trong thành so
với mấy ngày hôm trước có vẻ sạch sẽ hơn nhiều, đám khất cái cũng không thấy
bóng dáng đâu.

Một nữ lang ló
đầu ra, cười nói với Trần Dung đang đánh giá xung quanh: “A Dung, không cần
nhìn, không có Thất lang đâu.”

Lời của nàng
ta vừa thốt ra, tiếng cười không dứt bên tai.

Một nữ lang
khác lại kêu lên: “A Dung thật nổi danh mà, nhiều người đang hỏi tới muội đó.
Hì hì, từ nay về sau Trần phủ chúng ta có thể nói là rất náo nhiệt rồi.”

Trong tiếng
giễu cợt của nữ lang này, Trần Dung vẫn là mặt mày thu liễm, biểu tình bình
tĩnh, một bộ dạng thế nhân nói ta thế nào cũng không liên quan đến ta.

Trên ngã tư
đường bớt đi đám khất cái, xe ngựa chạy dễ dàng hơn, một đoàn xe ngựa đi lại
như nước chảy, mỗi chiếc xe ngựa lướt qua, mùi huân hương xông vào mũi.

Càng tới gần
ngoại ô, xe ngựa càng nhiều hơn. Một đám thiếu niên mặc quần áo hoa lệ, còn có
không ít kẻ thoa phấn lên mặt, có một số kẻ thì rất tầm thường.

Hiện tại đúng
là lúc cuối mùa thu, cây cối trụi lủi, nước sông lại khô cạn, ngoại trừ vẻ
trống trải ra, nào có phong cảnh gì khác?

Có điều, hôm
nay là một ngày nắng đẹp hiếm có, ánh nắng ấm áp chiếu trên người, khiến cho
người ta vô cùng thoải mái. Bởi vậy, cũng có một ít thiếu niên sĩ tộc cưỡi ngựa
đi dạo.

Chúng thiếu
niên nhìn thấy xe ngựa của một đám nữ lang thì vội vàng tới gần. Sau khi hai
mắt phát sáng đảo qua chúng nữ, liếc nhìn thấy Trần Dung, một thiếu niên kêu
lên: “Nữ lang đây là?”

Không đợi hắn
nói xong, một nữ lang Trần thị ở thành Nam Dương hì hì cười nói: “Nàng chính là
A Dung.”

Hơn mười đôi mắt
chuyển tới đây, nhất tề nhìn về phía Trần Dung.

Một thiếu niên
cười cười, kêu lên: “Lá gan của nữ lang không nhỏ nha, cảm tình lại chọn đúng
Vương Thất lang!”

Hắn vừa mở
miệng, một thanh niên đứng ở bên cạnh xe ngựa, trường bào tung bay theo gió,
gương mặt trắng hơi có chút dị thường lập tức cười lạnh: “Vương Thất lang đã
nói, không cho phép bất luận kẻ nào châm chọc cười nhạo nàng!”

Mọi người im
lặng.

Thanh niên kia
quay đầu, hướng tới Trần Dung nghiêm túc đánh giá một phen, thở dài: “Không cầu
đáp lại, không cầu có quả, chỉ là muốn cho người nọ biết… Lại nói tiếp, Trần
thị A Dung đúng là người đa tình. Trên thế gian này, kẻ đa tình thường là đáng
thương, chư vị cần gì phải khiến trong lòng nàng thêm đau đớn?”

Một câu cuối
cùng của hắn là nói với chúng nữ Trần thị. Vì vậy thời điểm đó, chúng nữ chỉ
bĩu môi, bất mãn trừng mắt nhìn hắn và Trần Dung, biểu tình châm chọc cùng chế
giễu rõ ràng đến thế.

Đích nữ Trần
thị ở thành Nam Dương tên gọi là Trần Kỳ há miệng thở dốc, đang muốn phản bác
thanh niên này, tỷ muội của nàng kéo kéo ống tay áo, nói: “Người này thích
truyền lời, hiện tại chớ nói nữa, miễn cho đắc tội với Vương Thất lang.”

Trần Kỳ vội
vàng nhanh ngậm miệng, đảo mắt, nàng ta trừng mắt nhìn Trần Dung, buồn bực nói:
“Làm chuyện buồn cười như thế, còn có thể được Thất lang che chở? Hừ, quá mức
chê cười rồi.”

Trần Vi thấy
không khí có chút cứng ngắc, vội vàng kêu lên: “Đoàn người đừng đứng mãi ở đây
nữa, ánh nắng tươi sáng như thế, chính là lúc để thưởng thu vọng sơn mà. Đúng
rồi, A Dung, cầm kỹ của muội rất tốt, vì đoàn người mà tấu một khúc đi.”

Nghe nói như
thế, Trần Dung mới lần đầu tiên ngẩng đầu lên. Nàng đang chuẩn bị thốt nên lời,
đột nhiên, tiếng vó ngựa sầm sập truyền đến.

Chúng thiếu
niên đồng thời quay đầu, nhìn về phía cát bụi bốc lên cao.

Vừa nhìn qua,
thanh niên vừa rồi thay Trần Dung giải vây lập tức miệng khẽ nhếch bất mãn nói:
“Là thất phu Nhiễm Mẫn kia!”

Giọng nói của
hắn vừa thốt ra, Trần Vi tức giận mặt đỏ lên, miệng nàng ta hé ra đang muốn
quát mắng, lại cố nhịn xuống.

Nhưng Trần Kỳ đứng
ở bên cạnh nàng ta nhìn thấy cát bụi bốc lên kia, hì hì cười nói: “Nhiễm tướng
quân cao lớn vĩ ngạn, hiên ngang như núi lửa trong gió tuyết, đúng là khiến
người ta quý trọng.”

Thanh niên kia
cười lạnh một tiếng, cũng không phản bác.

Trần Dung cũng
ngẩng đầu, nhìn trên quan đạo. Trăm kỵ sĩ đi tới khiến cát bụi bốc lên, rừng
cây hai bên đường đều bị bao phủ. Nhìn cờ xí tung bay trước mắt, còn có người
ngồi trên tuấn mã lông đỏ kia, Trần Dung khẽ nói: “Y vào từ cửa nam.”

Nói xong câu
đó, Trần Dung không biết nghĩ tới cái gì, chuyển mắt, nhìn về phía Trần Vi.

Giống như
nàng, có vài ánh mắt cũng nhìn về phía Trần Vi. Dưới sự đánh giá của mọi người,
khuôn mặt nhỏ nhắn của Trần Vi ửng đỏ, mắt nàng ta như thu thủy, si ngốc theo
chuyển động của tuấn mã, nhẹ giọng trả lời: “Đúng vậy, chàng đã trở lại.”

Chương 35: Hôn sự của Nhiễm Mẫn

Tới lúc này,
Trần Vi đã có chút tâm thần không yên, khi đám người Nhiễm Mẫn biến mất trong
tầm nhìn, nàng ta hai lần đưa ra ý kiến hồi phủ với các nữ lang.

Đến lần thứ
ba, Trần Dung ở một bên đáp: “A Vi, chúng ta trở về đi.”

Trần Vi mừng
rỡ, hai mắt nàng ta trong suốt nhìn về phía Trần Dung, vội vàng đáp: “Được
được.”

Ngồi ở trong
xe ngựa đi trở về, hai tay Trần Vi vò góc áo, hai gò má đỏ hồng, môi nàng ta
mấp máy một hồi, nhịn không được nhìn về phía Trần Dung nói: “A Dung, kỳ thật
muội và ta cũng giống nhau thôi.”

“Sao lại nói
như vậy?” Trần Dung kinh ngạc ngẩng đầu nhìn nàng ta.

Ánh mắt Trần
Vi sáng kinh người, nàng ta si ngốc nhìn quan đạo phương xa, nói: “Muội thích
Vương thị Thất lang, ta thích Nhiễm tướng quân mà.” Nàng ta nheo lại hai mắt,
có chút đắc ý nói: “Có điều, người trong lòng của A Dung là Vương Thất lang độc
nhất vô nhị ở trên thế gian, cuộc đời này cũng chỉ có thể ngắm nhìn từ xa. Mà
ta, sau đó không lâu sẽ gả cho chàng rồi.”

Thật không?
Trần Dung âm thầm cười lạnh một tiếng, quay đầu nhìn về phía một phương hướng
khác.

Trần Vi cũng
không chú ý tới biểu tình của nàng, nàng ta chỉ đắm chìm trong suy nghĩ của
mình, nghĩ lập tức có thể nhìn thấy người trong lòng, hai tay của nàng ta càng
vò chặt góc áo.

Trong lúc hai
người đang ôm tâm sự, giọng xa phu từ bên ngoài truyền đến: “Hai vị nữ lang,
chúng ta đến phủ rồi.”

“A? Tốt, tốt.”

Trần Vi phục
hồi tinh thần, vội vàng cầm tay Trần Dung, nhảy xuống xe ngựa. Nàng ta hành
động quá mau, Trần Dung hơi lảo đảo, nếu không phải cơ thể nàng linh hoạt, thì
nàng đã té ngã trên đất.

Trần Vi đang
muốn chạy về phía trước, bị Trần Dung suýt ngã lôi kéo thì khẽ dừng lại. Nàng
ta không kiên nhẫn bỏ tay Trần Dung ra kêu lên: “A Dung, ta đi thay quần áo
trước.”

Dứt lời, nhanh
như chớp nhảy vào trong sân viện.

Trần Dung nhìn
bóng dáng Trần Vi, thầm nghĩ: Nàng ta khẩn cấp như thế, hôm nay Nhiễm Mẫn sẽ
trực tiếp đến Trần phủ chăng?

Nàng vừa suy
nghĩ, vừa chậm rãi bước đi về phía trước.

Hai bên đường
nhánh cây trụi lủi hướng thẳng về phía chân trời, mỗi lần gió thổi qua, lại kéo
theo mấy lá khô rơi xuống. Trần Dung bước đi, đột nhiên cảm giác thấy sự rét
lạnh. Nàng vội vàng xoa xoa ống tay áo, xoay người đi tới bên trong một rừng
cây.

Vừa tiến vào
rừng cây, gió cũng đỡ lạnh hơn. Trần Dung thả chậm bước chân, lại bắt đầu miên
man suy nghĩ.

Cứ đi như vậy
không chút để ý, sau một hòn giả sơn bên trái, tiếng cười đùa ồn ào truyền đến.
Trần Dung ngẩn ra, theo tiếng đi đến.

Vừa đến gần,
giọng nói e lệ của Trần Vi rơi vào trong tai nàng: “Nhiễm, Nhiễm đại ca, lần
này, lần này chàng sẽ…” Nàng ta vẫn đang xấu hổ, ấp a ấp úng, giọng nói trầm
thấp hùng hậu của Nhiễm Mẫn đã không kiên nhẫn đưa ra mệnh lệnh: “Nói to lên,
khi nào nghĩ cho kỹ rồi thì nói với ta!”

Giọng nói vừa
trầm lại hơi bực, Trần Vi cả kinh, khuôn mặt nhỏ nhắn đang đỏ bừng bỗng trắng
bệch, nước mắt lưng tròng sắp rơi xuống.

Nhiễm Mẫn thấy
thế, mày rậm nhíu lại, xoay người muốn rời đi. Trần Vi vội vàng vươn tay kéo
ống tay áo y, kêu lên: “Đừng, đừng, đừng, thiếp, thiếp…”

Lúc này, một
giọng nói kiều lạc mà thanh thúy thay nàng ta nói: “Nhiễm tướng quân, tộc tỷ
nhà ta chính là muốn hỏi, lần này chàng trở về sẽ ở lại bao lâu?”

Trần Vi vui
vẻ, liên thanh đáp: “Đúng, đúng.”

Nàng ta cảm
kích quay đầu, nhìn về phía Trần Dung chậm rãi bước ra khỏi rừng cây, mím môi
cười nói: “A Dung đến đây.”

Người đến,
đúng là Trần Dung.

Ngay thời điểm
nàng mở miệng, Nhiễm Mẫn cũng quay đầu lại, hai mắt nặng nề rơi trên người
nàng. Ánh mắt của y vẫn âm liệt giống như trong trí nhớ của nàng, giống như hỏa
diễm thiêu đốt vô tận, lại giống như bóng tối sâu không thấy đáy. Chính là lúc
này đây, nàng có thể từ trong ánh mắt âm liệt này nhìn ra tò mò, cùng một chút
hứng thú?

Trần Dung
ngẩng đầu, bốn mắt nhìn nhau với hắn.

Chỉ liếc mắt
một cái, nàng đã dời đi, chuyển sang Trần Vi mỉm cười nói: “A Vi, Nhiễm tướng
quân là người đã từng chém đao liếm huyết, mọi việc luôn thích thống khoái, tỷ
nói chuyện với y, nhất định phải nói thẳng ra.”

Lời của nàng
vừa thốt ra, mặt Trần Vi đột nhiên trầm xuống. Nàng ta nhìn Nhiễm Mẫn đang chằm
chằm đánh giá Trần Dung, lại nhìn Trần Dung thanh diễm quyến rũ. Đột nhiên, đối
với việc Nhiễm Mẫn quá mức chú ý Trần Dung, đối với sự hiểu biết Nhiễm Mẫn của
Trần Dung, trong lòng nàng ta sinh ra phiền chán tột độ. Nói đến nói đi, như
tính cách trực tiếp lớn mật mạnh mẽ của Trần Dung, làm sao có thể hiểu được
phong tình của cô nương đang làm nũng?

Trong lúc
phiền chán đồng thời cũng không cho là đúng, miệng Trần Vi khẽ nhếch, nói: “Ta
làm việc tất nhiên không thể so với A Dung. Tối hôm qua có rất nhiều người ở
đó, muội có thể đối diện với thiên hạ tấu một khúc Phượng Cầu Hoàng với Vương
Thất lang như thần tiên mà. Ta, tính tình của ta chỉ là như vậy, không thể làm
chuyện mất mặt mũi như thế.”

Một lời thốt
ra, Nhiễm Mẫn nhíu mày, trên gương mặt tuấn mỹ vô trù của y, khi nhìn về phía
Trần Vi, một chút phiền chán chợt lóe qua.

Ngay lúc Trần
Vi có chút hối hận, y không nói hai lời liền xoay người sang chỗ khác, bước đi
về phía chỗ các trưởng giả đang ngồi trên đồi cỏ.

Trần Vi tức
giận mặt đỏ bừng, nàng ta hung hăng dậm chân trên đất, chuyển sang mắng Trần
Dung: “Muội, muội, muội, tại sao muội lại đến đây, làm hại Nhiễm tướng quân tức
giận với ta!”

Trần Dung liếc
mắt nhìn nàng ta một cái, vòng đi qua, khi lướt qua bên cạnh Trần Vi, nàng ôn
nhu khuyên nhủ: “A Vi, ta vốn là có ý tốt giúp tỷ, vì sao tỷ lại có địch ý với
ta? Nam nhân như Nhiễm tướng quân vốn không thích nữ nhân cãi nhau, lòng dạ hẹp
hòi.”

Bỏ lại những
lời này, Trần Dung không quay đầu đi về phía trước. Ở phía sau nàng, Trần Vi
hổn hển nói: “Muội cho mình là gì vậy? Ai cho muội bày ra bộ dạng như hiểu biết
chàng như thế?”

Trần Dung nghe
vậy, giật mình, nhưng dưới chân nàng không ngừng lại, thân mình vừa chuyển,
chuẩn bị quay trở lại.

Lúc này, Trần
Nguyên đang ngồi trên đồi cỏ xem ca kỹ mua vui đột nhiên mở miệng: “A Dung, lại
đây một chút.”

Bước chân của
Trần Dung ngừng lại.

Nàng ngẩng đầu
lên, hướng tới hư không chậm rãi nặn ra một tươi cười, sau khi tay nắm thành
quyền, nàng cúi đầu, đi tới chỗ Trần Nguyên.

Khi nàng đến
gần, Trần Thuật đang cười nói với Nhiễm Mẫn: “Nhiễm tướng quân, người kia là A
Vi đó. Qua mấy tháng nữa, nó sẽ tròn mười sáu tuổi. Nhiễm tướng quân vừa rồi
nói chuyện với nó, cảm thấy nữ lang này thế nào?”

Trong giọng
nói của Trần Thuật mang theo một chút trêu đùa, không chút để ý, xem ra lời này
hắn cũng chỉ là thuận miệng nói thôi, không mang hàm nghĩa gì khác.

Nhiễm Mẫn ngửa
đầu uống một hơi cạn sạch rượu trong chén, sau một lúc lâu lại thản nhiên trả
lời: “Việc này để nói sau.”

Lời này vừa thốt
ra, tất cả mọi người đều cả kinh. Trần Thuật ngạc nhiên, Trần Dung cũng ngẩng
đầu lên, nhìn về phía Nhiễm Mẫn.

Trần Nguyên
thu hồi lực chú ý ở trên người Trần Dung về, quay đầu nhìn Nhiễm Mẫn, nhíu mày
hỏi: “Lời ấy của Nhiễm tướng quân là ý gì?”

Nhiễm Mẫn nâng
chén đặt xuống bàn, không kiên nhẫn nói: “Không có ý tứ gì, Nhiễm Mẫn này gần
đây không muốn đàm hôn luận gả.”

Một lời vừa
dứt, bốn phía yên tĩnh.

Mọi người hai
mặt nhìn nhau. Vốn, lần này Trần thị mời Nhiễm Mẫn, mà y cũng đáp ứng lời mời
tiến đến. Đối với đôi bên mà nói, trong lòng đã thực sáng tỏ. Nhất định, Trần
thị sẽ gả một nữ nhi cho y, mà y cũng đồng ý rồi. Huống chi, trên đường đi,
chẳng phải Trần Nguyên đã thật sự nhắc tới chuyện Trần Vi với y rồi mà?

Nhìn chung
toàn bộ thành Nam Dương, ngoại trừ Nam Dương vương ra, Trần thị là đại gia tộc
đứng đầu. Đám hỏi lần này, cũng không chỉ là chuyện của Trần thị cùng Nhiễm
Mẫn, mà đã được Nam Dương vương ngầm đồng ý, tương đương với chuyện giữa thành
Nam Dương và Nhiễm Mẫn.

Y vào phủ,
cũng đã gặp mặt Trần Vi, nói chuyện một chút, chẳng lẽ y có ý hối hận sao?

Nhiễm Mẫn
ngẩng đầu, đối diện với sự ngạc nhiên của mọi người, đột nhiên tươi cười. Gương
mặt của y cực kỳ tuấn mỹ, nụ cười này, nhất thời khiến gió cũng trở nên thanh
nhã, làm người ta rơi vào huyễn hoặc. Chỉ thấy Nhiễm Mẫn tự rót rượu cho mình,
từ từ nói: “Chư vị cần gì như thế? Nữ lang nhà người cũng không chỉ có một
người tên A Vi kia.” Không biết là cố ý hay là vô tình, ánh mắt của y liếc qua
Trần Dung, tiếp tục nói: “Chung thân đại sự, vẫn nên chuẩn bị ổn thỏa thì tốt
hơn.”

Dứt lời, đầu
hắn ngẩng lên, uống cạn rượu trong chén, sau đó đem chén không đặt thật mạnh
xuống bàn, vung tay áo dài, bước ra ngoài!

Đến khi y đã
đi thật xa, Trần Nguyên mới phẫn nộ nói nhỏ: “Y cũng chỉ là thất phu không họ,
nếu không phải lúc này đây y có ơn hộ tống, thiên hạ sĩ tộc, ai sẽ đem y đặt
vào trong mắt? Chẳng lẽ, thất phu này còn dám ghét bỏ A Vi tuy là con thứ nữ
nhưng tương đương với con chính thất của nhà ta sao, hay còn muốn cưới đích nữ
của Trần thị? Phi! Đích nữ của Trần thị ta phải gả cho vương hầu, y cũng không
nhìn xem bản thân có xuất thân thế nào!”

Báo cáo nội dung xấu