Mị Công Khanh - Chương 080

Chương 80: Ghen tuông

Vương Hoằng
vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn của Trần Dung, mỉm cười rồi nói: “Nghe
khẩu khí này của Tôn tướng quân, đúng là hiểu nàng rất sâu sắc?” Chàng nhíu
mày, chậm rì rì nói: “Nàng muốn như thế nào thì cứ như thế ấy, ta muốn như thế
nào thì cũng như thế ấy, Tôn tướng quân có thể quản được rộng thế sao?”

Tôn Diễn giận
dữ, tay phải nắm thành quyền, định vung vào mặt Vương Hoằng.

Đúng lúc này,
Trần Dung giật mình. Tôn Diễn ngẩn ra, nàng đã lao ra ngoài, lướt qua Tôn Diễn,
cúi đầu bước xuống xe ngựa, hai tay bám càng xe nằm úp sấp, há miệng ra, không
nhịn được mà nôn khan.

Trong lúc nôn
mửa, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt như tờ giấy của Trần Dung rốt cục có một chút
thần thái. Nàng ngẩng đầu nhìn về phía Tôn Diễn, cũng không chú ý tới cậu đang
tức giận, chỉ là run giọng hỏi: “Thượng tẩu đâu, lão có ở đây không? Lão còn
sống không?”

Mọi người thật
sự không ngờ, nàng vừa phục hồi tinh thần, người đầu tiên hỏi đến lại là hạ
phó!

Tôn Diễn còn
chưa mở miệng, Vương Hoằng đã híp mắt lại, chàng kéo tay vẫn đặt trên eo nhỏ
của nàng, lại ôm nàng vào trong lòng, cực ôn nhu nhìn thẳng vào hai mắt nàng,
sau đó nói: “Thượng tẩu vẫn ổn.”

Thời điểm
Vương Hoằng trả lời nàng, một người Vương gia lớn tiếng đáp: “Nữ lang, lão bộc
kia của người đã sớm hôn mê, chân của lão bị một mũi tên gây thương tích, chảy
chút máu thôi. Yên tâm, không chết được.”

Nhận được đáp
án này, Trần Dung tâm thần đại định, nàng thở một hơi thật dài, nhắm hai mắt.
Chỉ chốc lát, nàng lại mở mắt ra. Ngửa đầu, nàng nhìn Vương Hoằng đang ôm mình,
mắt sáng híp lại, nhìn Tôn Diễn vẻ mặt tức giận, Trần Dung cười rạng rỡ, thì
thào nói: “Các huynh đều ở đây, thật tốt.” Những lời này thốt ra, dường như
nàng đã dùng hết mọi khí lực, hai mắt nhắm lại, tay chân cũng mềm nhũn, làm sao
còn có nửa điểm tinh thần?

Tôn Diễn thấy
thế, hừ mạnh một tiếng, cậu vươn tay cầm cánh tay của Trần Dung, sau khi cảnh
cáo trừng mắt nhìn Vương Hoằng, thì lôi nàng đang nằm úp sấp mềm nhũn xuống xe
ngựa. Trong lúc nghiêng ngả lảo đảo, Tôn Diễn nhét Trần Dung vào trong một xe
ngựa khác, xoay người quát: “Nghỉ ngơi đủ chưa? Lại xuất phát thôi.”

Mọi người vội
vàng đáp lời, giục ngựa, lấy binh khí, băng bó miệng vết thương, người có thể
cưỡi ngựa thì tiếp tục cưỡi ngựa, không thể cưỡi ngựa thì lên xe ngựa. Mọi
người lại phóng về phía thành Nam Dương.

Trong lúc bọn
họ vội vàng lao ra, ở phía thành Mạc Dương còn đang không ngừng truyền đến
tiếng kêu la, tiếng ngựa hí.

Nhìn ánh đuốc
càng ngày càng nhiều ở cửa thành phía nam, Tôn Diễn méu mặt, thầm nghĩ: Xem ra
sĩ tốt người Hồ ở chỗ khác bắt đầu tới tiếp viện, nếu đám sĩ tộc này tiếp tục
do dự thì sẽ mất đi tiên cơ. Có điều việc này không liên quan đến cậu, cậu tự
nhận bản thân đã hết lòng quan tâm giúp đỡ.

Trong bóng
đêm, phía thành Mạc Dương ánh lửa cùng tiếng hét vang tận trời, tiếng động này
giúp che giấu tiếng bước chân của mấy ngàn người bọn họ.

Vội vã đi
đường, thời gian trôi qua rất nhanh, đảo mắt, trời đã sáng, mọi người cách
thành Mạc Dương được tầm trăm dặm, rốt cuộc đã an toàn.

An toàn rồi.
Mọi người đồng thời hoan hô một tiếng, bắt đầu xoay người xuống ngựa. Ngay khi
bọn họ nhảy xuống lưng ngựa, đồng thời, ngựa kéo và ngựa cưỡi đều bắt đầu lắc
lư, có con thậm chí miệng sùi bọt mép. Phải nghỉ ngơi thôi.

Khi Trần Dung
khôi phục tinh thần, sắc trời đã sáng rõ. Nàng ngồi dậy, vươn tay xoa xoa mắt
mấy cái, lại phát hiện trên tay áo loang lổ máu tươi.

Ngay lúc nàng
nhìn ống tay áo ngẩn người, một giọng nói quen thuộc truyền đến: “Nữ lang.”
Giọng nói hữu khí vô lực, vừa muốn khóc lại vừa muốn cười, đúng là giọng của
Thượng tẩu.

Trần Dung
ngẩng đầu lên.

Thượng tẩu đi
đến trước mặt nàng, lão run giọng nói: “Nữ lang, chúng ta trốn thoát rồi.” Lời
vừa dứt, nước mắt giàn giụa.

Mặt Trần Dung
trắng bệch, nở rộ một tươi cười sáng lạn như hoa, khàn khàn nói: “Chúng ta trốn
thoát rồi. Bọn họ, cũng trốn thoát rồi.” Nói xong, hai mắt nàng sáng ngời, vẻ
mặt bừng tỉnh, nàng thẳng ngồi dậy, vươn tay vén rèm xe, nhìn ngắm bên ngoài.

Nhìn xe ngựa
của Vương Hoằng và Tôn Diễn trên lưng ngựa, Trần Dung run giọng nói nhỏ:
“Thượng tẩu, ta cùng với bọn họ có tình nghĩa cùng chung sinh tử, về sau, tình
cảnh của ta nhất định sẽ tốt hơn nhiều.”

Thượng tẩu
thật không ngờ, nàng vừa tỉnh lại đã nói về điều này, lập tức lão hé miệng đáp:
“Vâng.” Trong ánh mắt nhìn về phía nàng đều là cảm khái cùng đau lòng.

Tôn Diễn vừa
quay đầu lại thì trông thấy Trần Dung đang ló đầu ra khỏi xe ngựa. Cậu phóng
ngựa lại đây, đi đến trước mặt nàng, cậu dựa vào gần nàng, nhẹ giọng nói: “Mới
vừa rồi ta đã cảnh cáo bọn họ, bọn họ đều đáp ứng sẽ không nói lung tung. A
Dung, muội cứ yên tâm.”

Trần Dung ngơ
ngác nhìn cậu, hỏi với vẻ ngạc nhiên: “Huynh nói cái gì vậy?”

Tôn Diễn nghẹn
lời, trừng mắt nhìn nàng một cái, ngậm miệng không muốn giải thích. Cậu vươn
tay vung về phía một sĩ tốt, quát: “Đem ống trúc đến đây.”

“Vâng.” Sĩ tốt
kia ngay lập tức chặt một ống trúc mới.

Tôn Diễn cầm
ống trúc kia nhét vào trong tay Trần Dung, nói: “Lau hết máu trên mặt đi.” Dứt
lời, cậu xoay người trở về.

Vừa mới giục
ngựa chạy đi hai bước, bóng dáng cậu dừng lại, quay đầu nhìn về phía Trần Dung,
muốn nói với nàng cái gì đó, nhưng ngẫm nghĩ, cuối cùng vẫn ngậm miệng.

Trong ống trúc
đựng đầy nước trong, Trần Dung lau sạch mặt mũi, tay chân.

Khi nàng ném
bỏ ống trúc đi, liếc mắt thì nhìn thấy Vương Hoằng mặc bào phục màu đen, đang
chắp hai tay sau lưng, thi thi nhiên nhiên đi dạo trên bãi cỏ hoang vu. Gió lạnh
thổi bay tóc dài của chàng, phất qua gương mặt tuấn mỹ trắng trẻo.

Nhìn gương mặt
tuấn mỹ của chàng, Trần Dung không khỏi thầm nghĩ: Thời điểm nào nhìn thấy
chàng cũng đều cảm thấy mình đang du ngoạn ở thanh sơn bích thủy, kim mã ngọc
đường. Người này luôn có khí độ cao hoa, cử chỉ ung dung, thật sự khiến người
ta tự thấy xấu hổ.

Nàng thu hồi
ánh mắt. Đúng lúc này, nàng đột nhiên nhớ lại một chuyện, không khỏi hơi
nghiêng đầu, hỏi nhỏ Thượng tẩu: “Tẩu, lúc nãy không phải ta ở trong xe ngựa
của Vương Thất lang sao?”

Thượng tẩu
đáp: “Vâng, là Tôn tướng quân đặt nữ lang vào đây.” Ngữ khí của lão không có gì
dị thường.

Nhưng lúc này,
khuôn mặt nhỏ nhắn của Trần Dung vừa trắng lại đỏ, đỏ lại trắng. Qua một hồi
lâu, nàng đột nhiên khẽ nói: “Hóa ra Tôn Diễn nói là ý này.” Nàng vén rèm xe,
đi về phía Tôn Diễn.

Tôn Diễn đang
nói chuyện với một tướng lĩnh trẻ tuổi, thấy nàng đến gần, cậu phất phất tay, ý
bảo người nọ cáo lui. Tôn Diễn tiến lên nghênh đón.

Trần Dung cách
cậu còn ba bước thì thi lễ, nói với giọng cảm kích: “Mới vừa rồi.. đa tạ.”

Gương mặt xinh
đẹp của Tôn Diễn mang vẻ hùng hổ, cậu trừng mắt nhìn Trần Dung sau một lúc lâu,
đột nhiên hỏi: “Muội thích Vương Hoằng đến vậy sao?”

Trần Dung ngẩn
ngơ, Tôn Diễn chê cười: “Rõ ràng vẫn chưa gả đi, lại chủ động yêu thương nhung
nhớ! Trần thị A Dung, không phải muội đã hạ quyết tâm làm tiểu thiếp của hắn
đấy chứ?”

Trần Dung cảm
thấy lạnh cả người, đáp lời theo phản xạ: “Không.”

Từ này vừa
thốt ra, gương mặt căng cứng của Tôn Diễn thả lỏng hơn một chút, cậu trừng mắt
nhìn nàng, hung tợn nói: “Nếu không muốn, vậy cẩn thận một chút.” Dường như cậu
đối với Trần Dung rất phiền não, hừ mạnh một tiếng, xoay người bước đi.

Trần Dung đuổi
theo một bước, rồi vẫn ngừng lại.

Bất tri bất
giác, nàng quay đầu nhìn phía chỗ Vương Hoằng đang đứng. Vừa quay đầu, nàng
nhất thời cứng đờ. Chỉ thấy Vương Hoằng khoanh hai tay trước ngực, tựa tiếu phi
tiếu nhìn nàng, cũng nhìn Tôn Diễn… Ánh mắt này, không biết vì sao, làm cho
trong lòng Trần Dung có chút bối rối.

Đúng lúc này,
tiếng quát cao giọng của Tôn Diễn truyền đến: “Ăn xong lập tức lên đường.” Nói
xong, cậu liếc mắt một cái nhìn thấy hai người Trần Dung và Vương Hoằng mắt đi
mày lại, lập tức cáu giận hừ một tiếng.

Cậu cách Trần
Dung không xa, tiếng hừ này Trần Dung nghe thấy rõ ràng, nhất thời nàng rùng
mình, nhanh chóng thu hồi ánh mắt, cúi đầu đi về xe ngựa.

Mọi người ăn
xong lương khô lại lên đường.

Khi cách thành
Mạc Dương càng ngày càng xa, mọi người càng ngày càng thả lỏng.

Giữa trưa,
binh lính Tôn Diễn phái đi dò đường quay về hồi báo, nói phía trước có hai lối
rẽ đều thấy được bóng dáng của người Hồ, nhưng mà nhân số không nhiều.

Nếu nhân số
không nhiều thì không đủ gây sợ hãi, đội ngũ tiếp tục đi về phía trước.

Chạng vạng,
Tôn Diễn chọn một địa điểm tốt để hạ trại, đại đội nhân mã bắt đầu hoàn toàn
nghỉ ngơi hồi phục.

Trần Dung lười
biếng dựa vào thành xe ngựa, cách thành Mạc Dương càng ngày càng xa, lòng của
nàng cũng càng ngày càng thả lỏng, không biết vì sao, vừa thả lỏng, nàng lại
cảm giác được mỏi mệt khôn cùng, cả người giống như bị bệnh nặng, toàn thân mất
hết sức lực.

Buổi tối,
trăng sáng nhô lên cao.

Trần Dung bị
Tôn Diễn mạnh mẽ lôi ra ngoài, ngồi ở dưới một gốc cây đại thụ. Nàng lười biếng
dựa vào tháp, ngửa đầu, nhìn trăng sáng trên bầu trời.

Đúng lúc này,
một tiếng đàn du dương bay tới.

Trần Dung từ
từ quay đầu lại.

Nàng nhìn thấy
dáng người ngồi nghiêng của Vương Hoằng. Chàng ngồi ngay ngắn trên bãi đất
hoang vu, phía trước có đặt cầm. Dưới ánh trăng, mười ngón tay mềm mại của
chàng khẽ lướt trên dây cầm, tuấn dật vô song, trong ánh sáng màu bạc tản ra
oánh quang thản nhiên. Lúc này chàng tựa như người trong tranh vẽ, cực kỳ xa
vời… Chàng như vậy, rõ ràng gần tại bên người, lại giống như cách nàng một con
sông, một ngọn núi.

Trần Dung nhìn
ngắm, lười biếng nghiêng người đối mặt với chàng, không dời mắt thưởng thức mỹ
nam đồ dưới ánh trăng này.

Tiếng đàn của
chàng, trong sự trong trẻo như ngày xưa có thêm một phần khí huyết, lắng nghe,
trước mắt Trần Dung giống như thấy được một vòng huyết nguyệt (trăng đỏ như
máu
) treo ở giữa không trung, cực kỳ diễm lệ, cực kỳ rung động.

Đúng lúc này,
chân của nàng bị đá một cái. Trần Dung kinh ngạc ngẩng đầu lên. Nàng đối diện
với vẻ mặt tức giận của Tôn Diễn, nhìn thiếu niên xinh đẹp tuyệt trần, Trần
Dung trừng mắt, hỏi: “Sao vậy?” Bởi vì mỏi mệt, trong giọng nói của nàng lộ ra
khàn khàn.

Tôn Diễn chán
ghét trừng mắt nàng, nhìn quanh trái phải, rồi thấp giọng nói: “Vừa rồi muội
nhìn Vương Thất lang đến mức chảy cả nước miếng.”

“A?” Trần Dung
kinh hãi, nàng vội vàng nâng tay áo lau bên miệng, động tác mới làm được một
nửa, nàng cứng đờ, trừng mắt nhìn Tôn Diễn nói với vẻ ảo não: “Huynh gạt ta.”

Tôn Diễn quăng
cho nàng một ánh mắt xem thường, thi thi nhiên nhiên ngồi xuống bên cạnh nàng.
Lúc này cậu đã sớm cởi bỏ khôi giáp, bên ngoài là bào phục màu lam. Cậu ngồi ở
trước mặt Trần Dung, hai tay ôm chân, sau khi nhìn lên bầu trời thì đột nhiên
hỏi: “A Dung, muội thật sự thích Vương Thất lang ư?” Tuy cậu không nhìn về phía
Trần Dung, nhưng hỏi vô cùng nghiêm túc.

Trần Dung ngẫm
nghĩ, trả lời: “Vâng.” Dừng một chút, nàng cười ngây thơ: “Nam nhân như chàng,
nữ lang trong thiên hạ đều thích mà, đúng không?”

Tôn Diễn quay
đầu nhìn nàng. Ánh mắt của cậu có chút kỳ lạ, Trần Dung không hiểu. Cậu nhìn
Trần Dung một lúc lâu, đột nhiên đứng lên, xoay người rời đi, bước chân càng
ngày càng nhanh.

Trần Dung nhìn
cậu há miệng định gọi cậu lại, nhưng nhìn thấy chung quanh có vài ánh mắt liếc
về phía bên này, vì thế lại ngậm miệng.

Khi Tôn Diễn
sải bước lao đi được hai mươi bước, một tiếng vó ngựa truyền đến.

Nghe thấy
tiếng động đó, mọi tiếng cười đùa ồn ào ngừng lại. Có người gấp gáp lại xoay
người chạy về phía ngựa - bọn họ đều có kinh nghiệm giết chóc, vừa nghe thấy
tiếng vó ngựa thì biết có việc gấp phát sinh.

Bước chân của
Tôn Diễn cũng ngừng lại, gương mặt xinh đẹp tuyệt trần trầm xuống.

Người cưỡi
ngựa vội vàng vọt tới trước mặt cậu, xoay người xuống ngựa, thi lễ, lớn tiếng
nói: “Tôn tướng quân, ở phía trước trăm dặm xuất hiện người của chúng ta. Bọn
họ nói, Nhiễm tướng quân cùng Mộ Dung Khác đã gặp gỡ.” Hắn ngẩng đầu, hướng tới
Tôn Diễn chặp hai tay, vội vàng nói: “Binh lực của tướng quân quá ít, Tôn tướng
quân, chúng ta đi giúp tướng quân một tay đi.”

Lời người này
vừa thốt ra, Tôn Diễn đã quyết đoán đáp: “Được.”

Đến lúc này,
Vương Hoằng mới kết thúc một khúc, chàng chậm rãi buông hai tay, ngẩng đầu nhìn
về phía Tôn Diễn, dưới ánh trăng, hai mắt của chàng thâm thúy: “Mộ Dung Khác
sao? Hiện tại gã đang ở đâu?”

Sĩ tốt kia lớn
tiếng đáp: “Cách chỗ này trăm dặm, về phía tây có một khe núi.”

Vương Hoằng
quay đầu nhìn về hướng theo lời sĩ tốt nói, nhẹ giọng nói: “Thì ra là thế.”

“Chuyện gì thì
ra là thế?” Người hỏi hắn là tướng lĩnh trẻ tuổi giao hảo với Tôn Diễn, người
này, từ sau khi biết Trần Dung là nữ lang thì luôn có vẻ mặt tiếc hận.

Vương Hoằng
nhợt nhạt cười nói: “Hóa ra, tối hôm qua binh lực ở cửa thành phía nam bị điều
đi, chính vì Mộ Dung Khác dùng để đối phó với Nhiễm Mẫn. Xem ra tướng quân nhà
ngươi tới rất nhanh chóng, Mộ Dung Khác trở tay không kịp, không kịp thuyên
chuyển quân của mình.”

Tướng lĩnh trẻ
tuổi có gương mặt chữ điền, màu da nâu đậm, thân hình cao lớn, giọng cũng thô
hào. Hắn nghe Vương Hoằng giải thích như thế, bừng tỉnh đại ngộ, nói với giọng
kiêu ngạo: “Nghe nói Mộ Dung Khác này một lòng muốn giết hết anh hùng người
Hán, đặc biệt lại biết rõ việc quân sự. Nhưng mà gã gặp phải tướng quân nhà ta
chỉ có thể cam bái hạ phong thôi.” Hắn vừa nói, vừa rung đùi đắc ý, lại thao
thao bất tuyệt: “Có một lần, tướng quân nhà ta chỉ dẫn theo hai ngàn người mà
đã đánh lùi một vạn năm ngàn người của gã. Ta thấy, trên đời này, vốn không có
ai là đối thủ của tướng quân nhà ta!”

Hắn còn chưa
hết đắc ý, Tôn Diễn đã quát lớn: “Họ Lý, ngươi câm miệng cho ta, tướng quân còn
đang chờ chúng ta tới cứu viện.”

Thanh niên họ
Lý kia rùng mình, vội vàng đáp: “Vâng.” Hắn ngẩng đầu, xoay người chạy về phía
thuộc hạ của mình.

Trong khi mọi
người đang sửa sang lại đội ngũ, Tôn Diễn giục ngựa đi đến bên cạnh Vương
Hoằng, cậu ngồi từ trên cao nhìn xuống Vương Hoằng, kêu lên: “Họ Vương, huynh
tự trở về Nam Dương, hay là cùng chúng ta đi gặp tướng quân?”

Tôn Diễn này,
bắt đầu từ tối hôm qua, khi đối mặt với Vương Hoằng thì cứ hét to như thế,
không hề khách khí.

Vương Hoằng
cười cười, ánh mắt chàng nhìn về phía Trần Dung, bước chậm đi về phía nàng.

Nhìn thấy hành
động của chàng, Tôn Diễn dựng tóc gáy, cậu quát: “Đứng lại.” Một tiếng thốt ra,
nhìn thấy mọi người bốn phía đang nhìn mình, cậu hạ giọng, cảnh giác trừng mắt
với Vương Hoằng, hỏi: “Vương Thất lang, huynh muốn làm gì?”

Vương Hoằng
nhìn Tôn Diễn đang giương nanh múa vuốt, tươi cười nhợt nhạt, chàng vẫy tay với
Trần Dung, không chút để ý nói: “Không gì, ta gọi khanh khanh lại đây xem ý
kiến của nàng như thế nào.” Cũng không biết là cố ý hay là vô tình, khi chàng
gọi hai chữ “Khanh khanh”, lại nhấn thêm trọng âm. Nói xong câu đó, Vương Hoằng
tựa tiếu phi tiếu liếc nhìn Tôn Diễn, chầm chập nói: “Tôn tiểu tướng quân khẩn
trương như thế, hay là tiểu tướng quân coi trọng Trần thị A Dung, muốn tự mình
cưới nàng?”

Lời này vừa
thốt ra, Tôn Diễn cứng đờ ngay tại chỗ.

Báo cáo nội dung xấu