Mị Công Khanh - Chương 116 + 117

Chương 116: Một đêm

Trần Dung rủ
mắt không nói.

Đảo mắt, đêm
đã khuya.

Trần Dung ngủ
trong phòng thoang thoảng mùi Long Tiên Hương, nghe gió đêm thổi qua rừng trúc
xào xạc, trằn trọc một lúc.

Lăn qua lộn
lại, nàng thật sự ngủ không được nên phủ thêm ngoại bào, chậm rãi đi ra phía
ngoài. Vừa gây ra chút tiếng động, một tỳ nữ ngủ trong một góc phòng đã cung
kính gọi: “Nữ lang?” Giọng nói mơ hồ mang theo buồn ngủ.

Trần Dung nhẹ
giọng nói: “Ngươi ngủ đi.”

“Vâng.”

Bên ngoài, bầu
trời đầy sao, trăng rằm tỏa sáng.

Trần Dung dựa
vào thang lầu, cẩn thận bước xuống.

Giẫm lên tinh
quang, đi lại trong rừng trúc, xuyên qua rừng trúc, có một rừng đào cùng con
sông nhỏ, nàng đứng ngắm về phương xa. Nghĩ đến, nếu mùa xuân tới đây, nhất
định là rất đẹp.

Trần Dung quay
đầu, hướng tới một nơi khác. Cứ thế đi không mục đích sau một lúc, nàng ngừng
chân.

Chỉ thấy bãi
cỏ phía trước, dưới tinh quang, một bóng người áo trắng như tuyết đang lẳng
lặng ở nơi đó, nhìn lên bầu trời.

Chỉ liếc mắt
một cái, Trần Dung liền nhận ra, chàng chính là Vương Hoằng.

Ngơ ngác liếc
nhìn chàng, Trần Dung cắn chặt răng, lặng yên không một tiếng động quay đầu,
chuẩn bị rời đi.

Đột nhiên,
giọng nói thanh nhuận, duyên dáng truyền đến: “A Dung?”

Trần Dung ngẩn
ra.

Nàng chậm rãi
xoay người.

Người ngồi
dưới tinh quang cũng đang nhìn nàng. Ánh mắt của chàng yên tĩnh, thản nhiên,
bình thản như thế.

Trần Dung cúi
đầu, đi đến gần chàng.

Khi bước đến
chỗ cách chàng năm bước, nàng thi lễ với chàng.

“Ngồi đi.”

Giọng nói ôn
nhu chi cực.

Trần Dung lên
tiếng, ngồi xuống tháp đã chuẩn bị tốt đối diện với chàng. Nhìn rượu thịt bày
trước mặt, Trần Dung thấp giọng hỏi: “Nhiễm tướng quân đâu?”

“Nghỉ ngơi
rồi.”

Vương Hoằng
lấy một chén rượu ở trên tháp mình lên, sau khi rót đầy lại đặt ở trên tháp của
Trần Dung. Khi thu hồi tay, chàng vung tay áo dài, tiếng vỡ vụn vang lên, chính
là chén rượu Nhiễm Mẫn đã uống để lại đã rơi vào trong bụi cỏ.

Trần Dung kinh
ngạc liếc nhìn chén rượu kia một cái, quay đầu nhìn về phía Vương Hoằng, thấy
chàng mặc áo trắng phất phơ, tóc xõa tùy ý, rõ ràng phong lưu hùng vĩ.

Nàng không rõ
động tác này của chàng là cố ý hay là vô tình nên nhanh chóng thu hồi ánh mắt.

Lúc này, nàng
nghe thấy giọng nói thanh nhuận của Vương Hoằng vang lên: “A Dung, đánh một
khúc cho ta đi.”

Trần Dung khẽ
đáp: “Vâng.”

Nàng đứng dậy,
ôm cầm đặt trước mặt Vương Hoằng sang, đặt trên tháp của mình, ngón tay nhấn
một cái, một tiếng đàn thản nhiên phiêu đãng truyền đến.

Vốn tiếng đàn
của Trần Dung chủ yếu là hoa lệ rạng rỡ, nhưng mà giờ khắc này, có lẽ là bởi vì
tâm tình quá mức phức tạp, trong tiếng đàn kia có thêm một phần tang thương
cùng trào phúng.

Dưới ánh
trăng, dưới tinh quang, hai người ngồi đối diện, một người đánh đàn, một người
ngửa đầu ngắm trăng. Khung cảnh lại trống vắng như vậy.

Đêm lạnh như
thế, bóng người như thế!

Lúc này, trên
lầu các của Trần Dung, màn cửa sổ bằng lụa mỏng khe khẽ lay động.

Tỳ nữ mặt tròn
tú lệ nhìn hai bóng người dưới tinh quang kia, mày liễu nhíu lại, ôm ngực thì
thào nói: “A Chức, muội không thoải mái.”

A Chức kia là
một tỳ nữ tầm hai lăm, hai sáu tuổi, nàng ta chỉ nhìn Vương Hoằng và Trần Dung,
không hề đáp lời.

Tỳ nữ mặt tròn
kia càng nhíu chặt mày liễu, nàng ta thì thào nói: “Thất lang nhà chúng ta
phong lưu cỡ nào, bất phàm ra sao? Chẳng lẽ ngài lại luyến thương một nữ lang
tục diễm hay sao?”

A Chức nghe
vậy thì cười cười, không chút nào để ý tiếp lời: “Gia chủ nói, Thất lang nhà
chúng ta tất sẽ là trụ cột vững vàng của Vương thị. Ta luôn phụng dưỡng ở bên
cạnh, có một số việc, ngài không thể làm, không muốn làm, ta sẽ trợ giúp.”

Tỳ nữ mặt tròn
kia chớp chớp mắt, trong ánh mắt chờ mong, A Chức chậm rãi cười, tiếp tục nói:
“Kinh Phật Thiên Trúc không phải đã nói sao? Chúng sinh số khổ, nhưng người khổ
nhất là tiên nhân vì không thể có sở cầu. Nữ tử tục diễm thế kia sao xứng khiến
cho Thất lang nhà chúng ta chịu nỗi khổ này? Không thể, vẫn là hỗ trợ đi.”

A Chức nói tới
đây, cười thần bí với tỳ nữ mặt tròn, xoay người rời đi.

Sau một lúc
lâu, một khúc kết thúc.

Hai tay Trần
Dung đặt trên huyền cầm, từ từ ngẩng đầu nhìn Vương Hoằng.

Vương Hoằng
còn đang ngắm nhìn bầu trời.

Một hồi lâu,
chàng vung tay áo dài, thấp giọng nói: “Nàng đi đi.”

“Vâng.”

Trần Dung thi
lễ rồi xoay người thối lui.

Chỉ chốc lát,
bóng dáng của nàng đã biến mất trong rừng trúc.

Khi nàng trở
lại lầu các, hai tỳ nữ đang ngồi ở một góc, nhìn thấy nàng đi vào, các nàng thi
lễ, thấp giọng hỏi: “Nữ lang có gì phân phó không?”

Trần Dung lắc
đầu, nói: “Đều ngủ đi.”

“Vâng.”

Trong tiếng
động sột soạt, Trần Dung nằm lên giường.

Rất lâu sau
đó, nàng mới nhắm lại hai mắt.

Khi tỉnh lại,
phía đông đã sáng rõ. Trần Dung đột nhiên nhớ lại hôm nay là thời khắc quyết
định vận mệnh của thành Nam Dương. Lập tức nàng xoay người khỏi tháp, đang muốn
gọi Bình ẩu, nhớ lại nơi này không phải nhà của mình, liền đổi giọng nói:
“Người đâu.”

Một tỳ nữ lên
tiếng trả lời xuất hiện.

Nhìn tỳ nữ của
Lang Gia Vương thị, cho dù là dung nhan hay là khí chất đều giống một như một
tài nữ uyên bác, giọng nói của Trần Dung không tự giác trở nên khách khí:
“Thỉnh đem y bào của ta đến.”

Tỳ nữ kia cười
nói: “Nữ lang không thích áo bào trắng này sao?”

Trần Dung lắc
đầu, vươn tay hất tóc dài xõa tung ra phía sau: “Không cần, ta sẽ mặc đồ của
mình.”

“Vâng.”

Dưới sự hầu hạ
của hai tỳ nữ, Trần Dung mặc y bào vào.

Vừa mới cất
bước chuẩn bị rời đi, Trần Dung quay đầu nhìn về phía áo bào trắng đặt trên
tháp kia, thì thào hỏi: “Thứ này có thể tặng cho ta không?”

Hai tỳ nữ khó
hiểu nhìn nàng một cái, A Chức kia cười nói: “Đây vốn là vật Thất lang tặng cho
nữ lang. Nếu nữ lang không cần, nó sẽ bị đốt đi.”

Đốt đi?

Trần Dung vươn
tay cầm lấy, thấp giọng nói: “Vật đẹp đẽ thế này, đốt rất đáng tiếc.”

Trần Dung đi
ra lầu các.

Nàng vội vàng
đi về phía trước. Lúc này nàng mới phát hiện thôn trang trở nên trống rỗng vắng
lặng, đi được một khắc mà không hề nhìn thấy người ngoài.

Ngay khi Trần
Dung có chút bất an, một giọng nói vang dội truyền đến: “Nữ lang?”

Trần Dung vội
vàng quay đầu.

Người gọi nàng
là một thân vệ bên cạnh Nhiễm Mẫn. Hắn vội vàng đi tới gần Trần Dung hỏi:
“Ngươi ở đây sao? Đi thôi.”

Dứt lời, hắn xoay
người bước đi.

Trần Dung
không hề động, nàng kêu lên: “Xin chờ ta một khắc, để ta thay quần áo.”

Thân vệ kia
nhíu mày, hắn liếc nhìn Trần Dung một cái, nghĩ đến Nhiễm Mẫn coi trọng nàng
nên kiềm chế cơn tức, trầm giọng nói: “Sự tình liên quan đến sinh tử, còn thay
y phục gì nữa?”

Trần Dung
không để ý đến hắn, chạy vội vào trong một phòng trúc.

Phòng trúc
trống trơn, nàng duỗi tay đẩy một cái, cửa phòng liền mở ra. Trần Dung vội vàng
đi vào, nhanh nhẹn thay đổi quần áo.

Chỉ chốc lát,
Trần Dung đã mặc y bào màu xanh, ngực bị nén chặt lại, thắt lưng cũng bị buộc
qua vài vòng, đội đấu lạp chạy ra.

Thân vệ kia
thật không ngờ, nàng lại tự giả trang thành một thiếu niên. Hắn mở to mắt, đánh
giá Trần Dung từ trên xuống dưới vài lần, nhíu mày nói: “Có tướng quân ở đây,
ai có thể thương tổn nữ lang người?”

Trần Dung chặp
hai tay, khàn khàn trả lời: “Cẩn thận không có gì hại.”

Thân vệ kia
lắc đầu, không hề muốn cùng nàng tranh chấp: “Đi thôi.”

Trần Dung đi
theo sau hắn, chỉ chốc lát, hai người đã bước ra đại môn của thôn trang. Thân
vệ kia thả người lên ngựa, cũng không quay đầu lại nói: “Cưỡi ngựa đi.”

Trần Dung lên
tiếng, cũng xoay người lên ngựa.

Vó ngựa hướng
tới cửa thành phía bắc.

Lúc này thành
Nam Dương đã trở nên rối loạn. Từng thứ dân cùng kẻ sĩ đều đi tới ngã tư đường,
giống như ruồi bọ không đầu bay vòng chung quanh.

Tiếng kêu la,
tiếng nghị luận, tiếng hoảng sợ tràn ngập toàn bộ thành Nam Dương.

Bởi vì trên
ngã tư đường quá nhiều người, xe ngựa vừa xuất hiện liền bị cản lại, chỉ có
cưỡi ngựa còn miễn cưỡng có thể đi qua.

Giục ngựa
xuyên qua biển người, hai người đi đến cửa thành phía bắc.

Vừa tới phạm
vi cửa thành, khung cảnh trở nên im lặng. Trần Dung nhìn trong ngoài cửa thành
lặng yên không tiếng động, không khỏi hỏi: “Tướng quân ở đây sao?”

Thân vệ kia
trả lời: “Bởi vì không biết người Hồ sẽ xuất hiện từ con đường nào, Nam Dương
vương phân công, nơi này là Vương Thất lang quản, cửa thành phía tây sẽ do
người Nam Dương vương gác.”

Trần Dung gật
đầu, nàng thấy khi thân vệ kia nhắc tới Vương Hoằng ngữ khí không có oán hận
thì cất tiếng hỏi: “Tướng quân không trách Vương Thất lang nữa sao?”

Thân vệ liếc
nhìn nàng một cái, nói với vẻ vô tâm: “Đại trượng phu bị vây trong thế gian,
luôn gặp phải đủ loại tình huống không thể đoán trước, làm sao có thể canh cánh
trong lòng? Nếu tướng quân thật sự căm tức, thì đã chém chết con mẹ nó ngay lập
tức rồi! Hiện tại giao dịch thành công, tâm tình rất tốt.”

Trần Dung nghe
đến đó, ừ một tiếng rồi đáp: “Quả thế.” Nàng đã thấy vài lần xử sự của Vương
Hoằng, mỗi một lần đều là ôn ôn hòa hòa mà xong việc, tuyệt đối sẽ không khiến
đối phương khó xử, làm đối phương không bước xuống đài được… Lúc này đối với
Nhiễm Mẫn, tất nhiên cũng là sau đó làm chuyện gì, nói gì đó để tiêu tan oán
khí của y.

Lúc này, thân
vệ kia lấy ra lệnh bài, giơ lên với binh lính thủ thành, bọn họ được cho phép
thông hành.

Hắn mang theo
Trần Dung lên tường thành cửa bắc.

Vừa mới tới
gần tường thành, nàng đã nghe thấy tiếng ồn ào không dứt bên tai ở phía trên,
khiến Trần Dung kinh ngạc là, trong đó còn kèm theo tiếng cười.

Nàng đi theo
thân vệ kia bước nhanh tiến lên.

Chỉ chốc lát,
Trần Dung xuất hiện ở trên tường thành.

Hóa ra, chỗ
tường thành đã sớm đông người tấp nập. Các danh sĩ bằng hữu giao hảo với Vương
Hoằng lúc này đều xuất hiện ở đây. Dũ Chí, Hoàn Cửu lang, còn có đám người Trần
Công Nhương.

Hơn mười tuấn
ngạn trong thành Nam Dương xuất hiện, trường bào áo dài, tóc bay rối tung. Gió
thổi qua, một đám người y quan phiêu nhiên, rất có mỹ cảm đón gió.

Mà đứng ở
chính giữa tường thành, áo trắng như tuyết đúng là Vương Hoằng.

Chàng đang mỉm
cười, lẳng lặng nhìn dưới tường thành, thường thường trả lời Dũ Chí hai câu.

Lúc này, thân
vệ kia ở một bên nói: “Tướng quân không ở nơi này.”

Hắn xuyên qua
đám người, mang theo Trần Dung đi về phía tây của tường thành.

Trần Dung đi
theo phía sau hắn, cúi đầu bước về phía trước.

Trên đường đi,
đột nhiên, một gói nặng giơ ra trước mặt nàng.

Trần Dung ngẩn
ngơ, ngẩng đầu lên.

Xuất hiện
trước mắt nàng là gia phó của Vương gia từng cùng nàng vượt qua khó khăn ở
thành Mạc Dương. Người kia cầm gói đồ đưa cho nàng, nhẹ giọng nói: “Lang quân
nhà ta đưa cho ngươi, nhanh mặc vào đi.”

Trần Dung mơ
hồ tiếp nhận, nàng còn chưa mở miệng, người Vương gia đã chen lẫn vào trong đám
người. Lúc này, thân vệ kia không kiên nhẫn quay đầu kêu lên: “Sao không đi
tiếp?”

Trần Dung vội
vàng đáp lời, cất bước đuổi kịp.

Chương 117: Mộ Dung Khác

Nhiễm Mẫn ở
trong thành lâu. Khi Trần Dung đến, y đang trầm giọng hạ lệnh với vài tướng sĩ.
Lúc này, dù là Nhiễm Mẫn hay là chúng tướng đều mặc quần áo thường phục. Xem
tình hình này, chuyện bọn họ tiến vào thành Nam Dương còn chưa bị truyền ra
ngoài.

Nhìn thấy
Nhiễm Mẫn bận rộn, Trần Dung vội tránh ở phòng sát vách, nàng mở gói đồ ra, cầm
một nhuyễn giáp tơ vàng lên. Loại nhuyễn giáp này rất nhẹ, lại cứng rắn dị
thường, che chở những chỗ yếu hại. Vật thế này kiếp trước khi nàng ở bên cạnh
Nhiễm Mẫn đã nghe nói qua, trên đời không có quá mười bộ, cực kỳ hiếm có.

Nhìn nhuyễn
giáp này, Trần Dung rủ hai mắt, nàng cúi đầu, đem mặt dán vào nó, thì thào nói:
“Chàng cũng không phải không biết, chính chàng cao quý ngay cả vương tôn nhìn
cũng tự biết xấu hổ… Nhân vật tuyệt thế như vậy, vì sao đối tốt với ta đến thế?
Biết rõ ta thấp kém không chịu nổi, còn đối tốt với ta, người này không phải
muốn cho ta nhớ cả đời sao?”

Nói tới đây,
nàng khẽ cười ra tiếng.

Mới nở nụ
cười, hốc mắt của nàng đã ướt át, Trần Dung vội vàng dùng tay áo lau qua, cởi
ngoại bào, mặc nhuyễn giáp tơ vàng vào.

Vừa mới khoác
ngoại bào vào, Trần Dung nghe thấy chính đường bên cạnh truyền đến tiếng trầm
thấp quát hỏi của Nhiễm Mẫn: “A Dung ở đâu?”

Trần Dung vội
vàng cười, lớn tiếng đáp: “Ở trong này.” Nàng vội vàng xoay người, đẩy cửa vào.

Nhiễm Mẫn nhíu
hai hàng lông mày, không hề chớp mắt nhìn chằm chằm bản đồ vài lần, khi nghe
thấy giọng của nàng, cũng không ngẩng đầu lên, trầm giọng hỏi: “Tối hôm qua
nàng ở đâu?”

Trần Dung ngẩn
ra, đảo mắt, nàng khẽ đáp: “Tướng quân đã quên sao? Vừa vào phủ, tỳ nữ Vương
gia đã an trí chỗ ở.” Việc này là thường thức mà, bình thường nữ quyến vào phủ
đệ người khác đều có tỳ nữ chuyên môn an trí.

Nhiễm Mẫn
ngẩng đầu lên.

Y nhìn nàng
chăm chú, nói với vẻ mất kiên nhẫn: “Ta hỏi là, chỗ nàng ngủ cách chỗ ta rất xa
sao? Tại sao thức dậy muộn như thế?”

Trần Dung cúi
đầu xuống. Sáng nay, nàng quả thật dậy quá muộn, tại thời điểm loạn lạc này,
nàng lại nằm ngủ say sưa, quả nhiên là hồ đồ.

Nhiễm Mẫn thấy
nàng không đáp, cũng không dây dưa nhiều về việc này, y phất phất tay, quát:
“Thôi. A Dung.”

Trần Dung thi
lễ, đáp: “Vâng.”

Nhiễm Mẫn vung
tay phải lên, há mồm muốn nói, ngay lúc này, bên ngoài tiếng trống mạnh mẽ, ồn
ào náo động chấn thiên, cùng với âm thanh này còn có tiếng vó ngựa rầm rập,
trên tường thành mọi người đều bối rối. Mấy tiếng động này hoàn toàn ngăn cản
lời muốn nói của Nhiễm Mẫn.

Cửa phòng mở
ra, một sĩ tốt đi vào, vang dội kêu lên: “Bẩm tướng quân, Mộ Dung Khác đến.”

Lời sĩ tốt vừa
dứt, Nhiễm Mẫn liền trừng hắn một cái, quát: “Mộ Dung Khác đến thì có gì phải
giật mình? Cần lớn giọng như vậy sao!”

Một tướng lĩnh
ở bên cười nói: “Tướng quân, xem ra Mộ Dung Khác tới thực vội. Như thế lúc này
tướng quân muốn nghênh đón hay không?”

Một tướng lĩnh
khác nói: “Không nên, không nên, Mộ Dung Khác kia là người thức thời. Lúc này
gã thấy tướng quân của chúng ta, tất nhiên sẽ nhanh chân rời đi.”

Tướng lĩnh kia
nói tới đây, nhìn sang Nhiễm Mẫn cười nói: “Tướng quân, mạt tướng thấy người
vẫn nên đội đấu lạp, đứng ở bên cạnh nhìn xem náo nhiệt.”

Nhiễm Mẫn cười
cười, gật đầu nói: “Cũng tốt.” Lúc này y đã quên đang định nói gì với Trần
Dung.

Lời y vừa thốt
ra, Trần Dung đã đến gần. Nàng từ một bên cầm lấy y bào cùng đấu lạp đội cho
Nhiễm Mẫn.

Bên ngoài
tiếng đánh trống reo hò càng vang dội.

Sau khi Nhiễm
Mẫn chỉnh trang thỏa đáng, nhấc chân lên đi ra ngoài. Trần Dung vội vàng đuổi
theo.

Vừa đi ra khỏi
thành lâu, Trần Dung mới phát hiện nhóm sĩ tộc vốn đứng đầy tường thành đang bối
rối lui ra. Dõi mắt ra xa, có thể nhìn thấy phương xa ngã tư đường là dân trong
thành giống như ruồi bọ không đầu chạy tán loạn, kêu la.

Lúc này, một
giọng nói vang lên. Ngay lúc đó, chúng sĩ tốt đều lui ra phía sau.

Chỉ trong nháy
mắt, trên tường thành đã chỉ có ít ỏi hơn mười người.

Đứng ở chính
giữa tường thành, chỉ có người mặc áo trắng, chính là Vương Hoằng. Đứng bên
cạnh Vương Hoằng là danh sĩ cùng các tộc trưởng trong thành Nam Dương. Khi
những người này nhìn thấy Nhiễm Mẫn đi ra đều nhất tề quay đầu nhìn về phía y.

Nhiễm Mẫn chỉ
đi ra vài bước rồi ngừng lại. Y khoanh hai tay trước ngực, dựa vào tường thành
phía sau, nghiêng đầu đánh giá dưới thành.

Dưới thành là
cát bụi giống như thủy triều đang vọt lên. Cát bụi bốc cao hoàn toàn che lấp
đại địa, liếc mắt một cái nhìn lại, bụi vàng cuồn cuộn, vó ngựa sầm sập, cờ xí
khi ẩn khi hiện, lại không có bóng dáng của con người.

Dần dần, cát
bụi kia bắt đầu tan đi, dần dần, một đám kỵ sĩ mặc áo giáp xuất hiện ở trước mắt
mọi người.

Đám kỵ sĩ kia
không thấy điểm cuối, mỗi người đều đội mũ giáp, một tay cầm cung, một tay cầm
kích.

Tiếng vó ngựa
bắt đầu chậm dần, tiếng trống cũng trở nên càng ngày càng nhẹ.

Chậm rãi,
tiếng trống dừng lại.

Chậm rãi, bọn
kỵ sĩ dừng bước chân.

Gần như trong
nháy mắt, khắp nơi yên tĩnh, chỉ có cát bụi vẫn quẩn quanh dần dần trở nên nhạt
nhòa.

Lúc này, lá cờ
xoay chuyển.

Trong tiếng ầm
vang, kỵ sĩ như nước đồng thời dời sang hai bên.

Giữa bọn họ
xuất hiện một thông đạo.

Nhìn đến đây,
Trần Dung nghe thấy Nhiễm Mẫn ở bên cạnh bật cười khanh khách: “Mộ Dung Khác
này, rõ ràng là người Hồ mà lại bắt chước người Tấn. Ngươi xem phái đoàn này,
rất đủ phong vị.”

Một giọng nói
quen thuộc từ phía sau Nhiễm Mẫn truyền đến: “Đúng vậy. Tiên Ti Mộ Dung thị
cũng thú vị, bọn họ làm việc giống như Vương Thất, giống như Tấn đình, lấy
tướng mạo luận con người. Bộ dạng tốt thì địa vị cao, bộ dạng không tốt dù có
giỏi cũng không có ai dùng. Đều là đại trượng phu mà còn thích xoa phấn.” Giọng
nói này chính là của xa phu kia. Hắn từng đi theo Nhiễm Mẫn giễu cợt Trần Dung,
trí nhớ của Trần Dung về hắn đã khắc sâu. Vừa rồi không thấy hắn, cũng không
biết khi nào đã đến.

Một tướng quân
khác thì chê cười: “Ta thấy Mộ Dung Khác đội mặt nạ, chính là không muốn để
thái dương phơi nắng bộ dạng tiểu bạch kiếm của gã thôi.”

Lời này vừa
nói ra, tiếng cười vang nổi lên bốn phía. Một góc này cười vang từng trận, tức
thì, danh sĩ cùng tộc trưởng đứng trên tường thành đều liếc nhìn, vẻ mặt hồ
nghi.

Trần Dung nhìn
thấy có người dựa sát vào Vương Hoằng chỉ về phía bên này, giống như đang hỏi
cái gì đó, nhưng mà Vương Hoằng chỉ cười cười, không trả lời.

Dưới thành, kỵ
sĩ nhường đường tạo ra một thông đạo, một người cao lớn cưỡi ngựa từ từ đi ra.

Kỵ sĩ này,
trên mặt đeo mặt nạ bằng đồng dữ tợn, dưới mặt nạ, hai mắt như điện, không hề
chớp nhìn chằm chằm Vương Hoằng.

Đây chính là
Mộ Dung Khác, trên đường lưu vong, mọi người từng gặp gã một lần. Về danh tướng
của tộc Tiên Ti này, kiếp trước Trần Dung nghe nhiều nên đã quen thuộc. Nghe
nói gã cực kỳ tuấn mỹ, mỗi khi xuất chinh, tướng mạo của gã không thể khiến
lòng người phục, Mộ Dung Khác không kiên nhẫn nên đội mặt nạ dữ tợn, sát khí
nặng này để khiến chúng tướng kinh sợ.

Mộ Dung Khác
vẫn đang giục ngựa tiến lên.

Cát bụi phía
sau gã đã bay xuống đất. Khắp chúng kỵ sĩ đều im lặng không tiếng động.

Chỉ chốc lát,
gã giục ngựa đi tới dưới tường thành, sau đó chậm rãi dừng lại.

Lúc gã vừa
dừng lại, Nhiễm Mẫn nheo lại hai mắt. Xa phu kia liếc nhìn Nhiễm Mẫn một cái,
hạ giọng cười nói: “Nếu Mộ Dung thất phu biết tướng quân lúc này ở đây, cho gã
một trăm lá gan cũng sẽ không dám đến gần tường thành trong vòng hai trăm
bước.”

Một tướng lĩnh
khác cũng nghiêng đầu đánh giá Mộ Dung Khác, hắn đột nhiên chuyển sang Nhiễm
Mẫn nói: “Tướng quân, cường nỏ đã chuẩn bị, nếu không, ngài bắn tiểu tử này một
mũi tên? Con bà nó, một tên bắn trúng gã, đoàn người cũng có thể tản đi dùng
cơm trưa.”

Nhiễm Mẫn vẫn
còn đang híp mắt nhìn chằm chằm Mộ Dung Khác, y vừa nhìn chằm chằm, vừa từ từ
lắc đầu.

Hắn lắc đầu,
chúng tướng không hề hé răng nữa.

Lúc này, dưới
thành Mộ Dung Khác đã mở miệng.

Gã ngẩng đầu,
hai mắt dưới mặt nạ như điện nhìn thẳng Vương Hoằng, giọng nói trong trẻo trầm
thấp, cực kỳ êm tai: “Vương Hoằng, đã lâu không gặp.”

Nói đến đây,
Mộ Dung Khác khẽ cười, vung mạnh tay về phía sau.

Một chiếc xe
ngựa tiến đến.

Xe ngựa kia
dừng lại ở bên cạnh Mộ Dung Khác, vài sĩ tốt thả người nhảy xuống lưng ngựa,
chạy đến cạnh xe, bọn họ vén một góc rèm xe lên, từ giữa nâng ra một khối quan
tài lóe kim quang.

Nhóm sĩ tốt
đem quan tài đặt bên cạnh Mộ Dung Khác, thi lễ với gã rồi chậm rãi lui ra. Xe
ngựa cũng lui xuống.

Mộ Dung Khác
liếc nhìn quan tài kia một cái, cười nói: “Sau khi lần trước gặp mặt quân, Khác
vẫn nhớ mãi không quên, mỗi lần đều nghĩ đến phong tư thần thái của Thất lang.”

Gã ngẩng đầu
lên, ha hả cười, vang dội chấn động bầu trời: “Lần trước ở thành Mạc Dương,
Khác bị Nhiễm Mẫn làm chậm trễ hành trình, không thể tiễn Thất lang một đoạn
đường, cực kỳ tiếc nuối. Lúc này, Khác ngàn dặm mà đến, vạn mong Thất lang đừng
phụ tấm lòng này mới phải.”

Lời vừa dứt,
lại là một tiếng cười to.

Ngay lập tức,
mọi ánh mắt đều nhìn về phía Vương Thất lang áo trắng như tuyết.

Trần Dung cũng
nhìn về phía chàng.

Trong ánh mắt
chăm chú của mọi người, Vương Hoằng vẫn cười bình thản, tự tại, thoát trần.

Chàng khẽ
nghiêng đầu, một lọn tóc nghịch ngợm rủ trên trán, ngăn trở mắt trái của chàng.

Lọn tóc phe
phẩy theo gió, giọng nói thanh nhuận ôn nhu của Vương Hoằng ở trên chiến trường
từ từ vang lên: “Hoằng đến Mạc Dương, quân liền đuổi tới Mạc Dương, Hoằng đến
Nam Dương, quân lại đuổi tới Nam Dương… Ai, ngày gần đây, mỗi khi gặp bạn cũ
liền có người hỏi, lần trước đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì, sao Mộ Dung Khác
lại thua không chấp nhận nổi như thế?”

Vương Hoằng
cười, ngữ khí ôn nhu ái muội, chàng nói: “Nhưng mà Khác tiểu lang cứ việc yên
tâm, chuyện không thể nói ra, huynh sẽ thay đệ giữ bí mật.”

Một lời thốt
ra, Mộ Dung Khác đã lớn tiếng quát: “Vương Hoằng! Ngươi con mẹ nó dùng loại ngữ
khí mơ hồ này làm cái gì?”

Tiếng hô vừa
ra, vang vọng bốn phía, trong khoảng thời gian ngắn, trong thành ngoài thành
đều là tiếng vọng lại.

Vương Hoằng
nhìn Mộ Dung Khác nổi trận lôi đình, cười nhạt, ánh mắt minh nhuận mà thân
thiết: “Hử, tiểu lang an tâm một chút đừng sốt ruột, đoàn người đều đang nhìn
mà.” Giọng nói này vẫn ôn nhu như nước.

Lúc này, Nhiễm
Mẫn nói với vẻ bất mãn: “Sĩ phu người Tấn làm việc nói chuyện luôn chú ý giữ
bình tĩnh, ôn hòa tự tại, con bà nó, ở trên chiến trường nói chuyện với người
như ngươi, thật đúng là khiến con mẹ nó hoảng hốt!”

Lời này của y
vừa thốt ra, chúng tướng tràn đầy đồng cảm, liên tiếp gật đầu.

Lúc này, Mộ
Dung Khác dưới thành đã rất nhanh khống chế được cảm xúc của mình.

Báo cáo nội dung xấu