Mị Công Khanh - Chương 139 + 140
Chương 139: Vương Hoằng ban danh hào
Trần Dung biết, với những người như Bình ẩu, nàng không có cách nào giải thích ý nghĩ của chính mình, mà nàng cũng không muốn giải thích.
Nàng chậm rãi đẩy Bình ẩu ra, đi vào bên trong.
Trong sân, bọn người hầu đều đứng một loạt, bọn họ trơ mắt nhìn Trần Dung, trong ánh mắt nói không nên lời là bi thương hay là thả lỏng.
Dù thế nào, Trần Dung trở thành nữ quan, đối với những người phụ thuộc vào Trần Dung như bọn họ mà nói không hề có gì bất lợi, chẳng những không có bất lợi, nữ quan do bệ hạ thân phong, cả đời áo cơm không lo, đó là điều có thể khẳng định. Bọn họ cuối cùng không cần phải chịu khổ sở, cơ hàn nữa.
Trần Dung đi đến trước mặt bọn họ, mỉm cười nói: “Chư vị, chúng ta yên ổn rồi.”
Ánh mắt nàng liếc qua hai người Thượng tẩu và Bình ẩu đang bi thương, cười nói: “Chỉ chờ thánh chỉ của bệ hạ đến, chúng ta sẽ chuyển tới Tây Sơn. Ừm, có cái gì cần chuẩn bị, các ngươi có thể bắt tay vào làm.”
Ngẫm nghĩ, nàng nói với Bình ẩu: “Ẩu, lập tức chuẩn bị một bộ đạo bào, ta phải tạ ơn thân nhân trên trần thế cùng với nhóm bằng hữu đã giúp đỡ ta.”
Một hồi lâu, Bình ẩu mới khóc không thành tiếng gật đầu.
Bộ đạo bào này Bình ẩu nghẹn ngào làm xong, chỉ mất có một ngày.
Sáng sớm, Trần Dung chải đầu, vấn thành búi tóc đạo cô, sau đó khoác lên đạo bào màu vàng nhạt.
Đạo bào rộng thùng thình, mặc lên người nàng vẫn không giấu nổi dáng người thướt tha xinh đẹp. Bình ẩu ngẩng mặt, nhìn vẻ diễm mĩ của Trần Dung, nhìn thân thể vô cùng phong lưu này thì cảm thấy bi thương, lại òa òa khóc lớn.
Trần Dung không để ý đến bà.
Nàng quay đầu lại, nhìn mình trong gương đồng, dần dần, nàng cau mày, thì thào nói: “Vẫn diễm tục như cũ.”
Quả thật, nàng vốn thích hợp với sắc tiên diễm diễm tục, quần áo đạo bào màu vàng nhạt, nhìn qua gương đồng vẫn rất diễm lệ, vẫn mang theo vẻ phong lưu khiến cho nam nhân đui mù. Đặc biệt đạo bào rộng thùng thình phiêu nhiên, càng khiến dáng người nàng mảnh mai như liễu.
Có điều Trần Dung cũng không quá để ý, ở Kiến Khang mỹ nữ quá nhiều, nàng không tính là cái gì cả.
Trần Dung thu hồi ánh mắt, nhẹ giọng nói với Bình ẩu: “Việc đã đến nước này, khóc có ích lợi gì chứ? Đừng khóc nữa.” Vừa nói, nàng vừa đi ra bên ngoài.
Ngoài cửa, Thượng tẩu đã chuẩn bị xong xe ngựa.
Trần Dung ngồi trên xe ngựa, nhẹ giọng phân phó: “Đến bổn gia đi.”
“Vâng.”
Xe ngựa chậm rãi chạy đi.
Khi xe ngựa của Trần phủ ra khỏi cửa, ở cửa hông hai bên đường có hơn mười cái đầu ló ra, đây là chủ nhân và hạ nhân của các gia tộc nhỏ, một đám vươn đầu, tò mò nghị luận không ngớt.
Xe ngựa chạy ra ngõ nhỏ, vào ngã tư đường.
Lập xuân, cây liễu rủ ở bên đường, nếu cẩn thận ngắm nhìn có thể thấy chồi non nho nhỏ xanh mướt, người đi đường mặc xiêm y đã trở nên mỏng manh hơn.
Dần dần, xe ngựa của Trần Dung chạy vào ngõ nhỏ của Trần thị Toánh Xuyên. Vật họp theo loài, trong ngõ này đều là dòng dõi nhất lưu trên thế gian. Mỗi một sân viện chu môn đều chiếm mấy trăm mẫu, theo tường vây nhìn lại, bên trong phòng ốc tầng tầng lớp lớp, ánh mặt trời chiếu xuống có vẻ hết sức tang thương.
Đúng vậy, là tang thương, hiện tại Trần Dung nhìn thấy chỗ phú quý, nơi phồn hoa này, không biết vì sao luôn nghĩ rằng cũng không biết trong nhà cao cửa rộng hoa đệ này đã chảy bao nhiêu huyết lệ.
Đã đến bổn gia.
Thượng tẩu ngừng lại, lão vừa muốn mở miệng, cửa hông đã mở ra, người gác cổng hướng tới Thượng tẩu gật đầu, nói: “Là nữ lang A Dung đúng không? Tiến vào đi.” Vừa nói, lão vừa ngẩng đầu lên nhìn vào trong xe ngựa.
Thượng tẩu liên thanh nói lời cảm tạ, điều khiển xe ngựa chạy vào trong sân viện.
Nhưng mà lúc này Trần Dung rõ ràng đã đến vô ích, Trần Công Nhương không ở đây, đám người Trần Tử Phương cũng không ở đây, hỏi tới hỏi lui, ngay cả một người để bái phỏng cũng không có.
Thượng tẩu điều khiển xe ngựa, hỏi: “Nữ lang, lúc này đi đâu nữa không?”
Trầm ngâm một hồi lâu, trong xe ngựa truyền đến lời nói nhỏ nhẹ của Trần Dung: “Đi Lang Gia Vương thị đi. Dù là từ Bình thành đến Nam Dương, hay là từ Nam Dương đến Kiến Khang, ta đều nhận ân huệ của bọn họ.”
Thượng tẩu ngẩn ngơ, nói với vẻ sợ hãi: “Lang Gia Vương thị ư? Nữ lang, dòng dõi như thế, sao chúng ta có tư cách đi vào? Khẳng định sẽ không được cho phép.”
Trần Dung cười, chậm rì rì nói: “Bọn họ không cho vào, chúng ta không vào cũng được. Hôm nay tiến đến cũng chỉ là làm hết cấp bậc lễ nghĩa.”
“Nữ lang nói có lý.”
Xe ngựa lại chạy về phía trước.
Lúc này phương hướng xe ngựa đi tới là Ô Y Hạng nổi danh đã lâu trong thiên hạ. Đây là chỗ công khanh trăm năm phong lưu, công khanh ra ra vào vào, không phải là nơi để dân đen lui tới.
Bởi vậy, càng tới gần, động tác Thượng tẩu đánh xe càng chậm rãi, Trần Dung qua rèm xe nhìn lại, chỉ thấy sau gáy lão chảy mồ hôi tí tách.
Xem ra, chỉ là tiến đến bái phỏng một chút, lão đã cảm thấy áp lực quá lớn.
Ô Y Hạng, cho tới bây giờ đều là phong cảnh như họa, hai bên trái phải có hai con sông chảy qua, mà một ngọn núi giả uốn lượn nằm ở sau chu môn hoa đệ.
Cách Ô Y Hạng còn một dặm, trước mắt Thượng tẩu xuất hiện một con sông lấp lóa ánh biếc, ba quang gợn sóng, ảnh ngược của núi giả lồng lộng rọi trong lòng sông, bên bờ xe ngựa đông đúc, người còn chưa tới gần đã có thể ngửi thấy trầm hương phác mũi, cầm sắt truyền âm.
Trần Dung xuyên qua rèm xe, chỉ liếc mắt một cái, liền nhẹ giọng nói: “Tiến lên đi, Vương Hoằng Vương Thất lang ở đó. Cứ ở đây cảm tạ chàng cũng được rồi.”
Thượng tẩu ngẩn ra, lão ngẩng đầu lên, trợn to mắt kinh ngạc nói: “Thấy không rõ, nhiều đệ tử hoa phục như vậy, sao nữ lang có thể nhận ra Lang Gia Vương thất?”
Này còn phải hỏi sao? Dù có bao nhiêu người, dù cách rất xa, nàng chỉ cần liếc mắt một cái thì có thể tinh tường biết người kia có ở đó hay không… Cho dù trên thế gian có thiên thiên vạn vạn người, chàng cũng chỉ có một!
Trải qua hai kiếp, nàng biết, đây là nghiệt duyên, phải cố gắng trả giá thật lớn mới có thể giãy khỏi nghiệt duyên này.
Thượng tẩu cũng chỉ là tùy tiện nói một câu, rồi đánh xe ngựa tới gần.
Chỉ chốc lát, một giọng nói vang dội trầm lãnh truyền đến: “Là thế gia nào?”
Thượng tẩu tươi cười, đang muốn đáp lời, giọng nói kia đột nhiên trở nên nhu hòa, cười nói: “Hóa ra là tiểu cô Trần phủ đã thỉnh phong là nữ quan sao? Đi qua đi, đi qua đi.”
“Đa tạ, đa tạ.”
Trong tiếng cảm tạ của Thượng tẩu, xe ngựa tiếp tục chạy vào bên trong.
Lại một lát sau, xe ngựa dừng lại, giọng của Thượng tẩu truyền đến: “Đến rồi. A, thật đúng là có Thất lang, nữ lang, chẳng những Thất lang ở đây, đám người Hoàn thị Cửu lang cũng ở đây, ha ha.”
Trần Dung nghe vậy, xốc lên rèm xe.
Từ lúc khi xe ngựa của nàng chạy đến, nhóm thiếu niên đệ tử bốn phía đang du ngoạn, trải vải thô trên mặt đất, uống tràn hát vang đã yên tĩnh trở lại. Cũng chỉ là yên tĩnh, đảo mắt mọi người liền dời tầm mắt đi.
Dũ Chí trong lúc vô ý thoáng nhìn, mắt không khỏi sáng ngời, hắn hướng tới thiếu niên áo trắng đang lẳng lặng uống rượu bên cạnh thấp giọng nói: “Huynh xem ai tới?”
Thiếu niên áo trắng chậm rãi ngẩng đầu lên.
Chỉ liếc mắt một cái, hai mắt của chàng từ từ nheo lại.
Dần dần, chàng thẳng lưng, không hề chớp mắt nhìn xe ngựa càng ngày càng gần.
Một bên Dũ Chí nhìn bộ dạng này của chàng thì nở nụ cười. Nhưng lập tức, Dũ Chí thở dài một tiếng, ngửa đầu nhìn trời, rung đùi đắc ý nói: “Hoa phi hoa, vụ phi vụ, nửa đêm đến, bình minh đi, đến như mộng xuân ngắn ngủi, đi giống như mây bay vô mịch… Không đúng không đúng, không phải nửa đêm đến bình minh đi, là mỹ nhân như hoa mai, vào đông truyền hương, triền miên một đêm, hương thơm quanh quẩn, dáng vẻ xinh đẹp tuyệt vời nay còn đâu… Ai ai ai, tiểu mỹ nhân bạc tình, tiểu mỹ nhân bạc tình mà.”
Hắn rung đùi đắc ý ngâm xướng, nhưng càng nói, giọng càng chậm lại, dựa theo lệ thường, người bên cạnh cũng sẽ không tùy ý để hắn thao thao bất tuyệt. Tại sao hôm nay lại im lặng như thế?
Dũ Chí quay đầu lại.
Hắn vừa xoay qua thì thấy thiếu niên áo trắng đứng phắt dậy, đi nhanh về phía trước. Nhìn chàng như vậy, dường như những lời trào phúng vừa rồi của mình chàng một chữ cũng không nghe lọt?
Vương Hoằng chậm rãi đi về phía xe ngựa của Trần Dung.
Động tác của chàng nhẹ nhàng, tao nhã, vẻ mặt trầm tĩnh như nước.
Trần Dung chậm rãi vén lên rèm xe.
Nàng chuyển mắt, nhìn qua bờ sông, a, người vừa rồi ngồi đó đâu rồi?
Đúng lúc này, khóe mắt của nàng liếc qua, hóa ra người nọ đã đứng phía bên trái nàng, cách nàng chỉ mười bước!
Trần Dung quay đầu lại.
Thiếu niên áo trắng như tuyết đang chắp hai tay sau lưng, lẳng lặng nhìn nàng. Đôi mắt của chàng vẫn trong sáng cao xa, khuôn mặt của chàng vẫn khiến người ta lóa mắt.
Có điều, ánh mắt chàng khóa chặt trên gương mặt nàng quá mức trầm tĩnh.
Bốn mắt nhìn nhau, Trần Dung cười rạng rỡ.
Cười tựa như xuân hoa nở rộ.
Lúm đồng tiền như hoa, Trần Dung ngồi ngay trong xe ngựa, hướng tới Vương Hoằng thi lễ, nàng cúi mặt, nhẹ giọng nói: “Cố nhân mạnh khỏe không? A Dung sẽ thoát ly khỏi hồng trần, sắp rời đi rồi, cố ý tiến đến gặp qua lang quân, vì mọi chuyện dĩ vãng, nói một tiếng cảm tạ.”
Nàng cười ôn nhu, nói năng nhẹ nhàng.
Vương Hoằng chậm rãi đi về phía nàng.
Chàng đi rất chậm, bước chân vô cùng tao nhã, tựa như một con báo đang đi săn mồi, trong tao nhã lại lộ ra sự sắc bén.
Trong nháy mắt, chàng đã đi tới bên ngoài xe ngựa của Trần Dung.
Chàng cách nàng chỉ có một bước thì dừng lại.
Hai tròng mắt lẳng lặng nhìn nàng chăm chú, chậm rãi, Vương Hoằng cười nhẹ.
Nụ cười này hết sức khác biệt, Trần Dung không khỏi kinh ngạc nhìn về phía chàng.
Thiếu niên áo trắng như tuyết, ôn nhu mỉm cười nhìn nàng, chậm rãi, chàng vươn ngón tay thon dài, không chút để ý nắm bàn tay nhỏ bé của nàng đặt trên cửa xe.
Chàng nhìn bàn tay mềm mại trắng nõn kia lại ngẩng đầu lên, đảo qua khuôn mặt nhỏ nhắn diễm lệ động lòng người, lại nhìn đạo bào không thể che giấu bộ ngực cao ngất của nàng.
Chậm rãi, miệng chàng bất giác cong lên.
Gần như là đột nhiên, chàng ngẩng cao khuôn mặt tuấn tú, không hề chớp mắt nhìn chằm chằm Trần Dung, đồng thời nói: “A Dung là người xa rời hồng trần, đã có danh hào chưa? Gọi là Trần Vận Tử được không?”
Tuy chàng hỏi Trần Dung, nhưng giọng không nhỏ, vẻ mặt tươi cười nhìn chằm chằm Trần Dung, cũng có chút lạnh lẽo.
Trần Dung chớp mắt, khi vẫn còn chưa rõ, vài thiếu niên đã cười nói: “Trần Vận Tử ư? Nếu đã xuất gia, cần gì mang họ Trần? Ta thấy họ Hoằng cũng rất tốt mà.”
Lời này vừa thốt ra, Vương Hoằng lại tươi cười. Chàng cười hết sức tươi tắn, hàm răng trắng tinh chói lọi khiến cho Trần Dung không tự chủ được tránh né ánh mắt của chàng.
Đảo mắt, tươi cười của Vương Hoằng thu lại, vẻ mặt cũng quay trở về sự ôn nhu tự tại quen thuộc, chàng chậm rãi cười nói: “Hoằng Vận Tử? Danh hào này cũng khá được. A Kỳ, ngươi trình nó lên bệ hạ đi. Bệ hạ có chút hồ đồ, ngươi nhớ rõ phải nhiều lời một chút.”
Chương 140: Thành nữ quan
Một sĩ tử còn
trẻ tuổi đứng lên, chắp tay đáp: “Vâng.” Hắn xoay người rời đi.
Trần Dung vội
vàng ngẩng đầu, kêu lên: “Chậm đã.”
Tiếng kêu của
nàng trong trẻo, nhưng dù là A Kỳ hay là người chung quanh đều tự động xem
nhẹ nó.
Không làm sao
hơn, Trần Dung chỉ có thể chuyển sang nhìn Vương Hoằng.
Nàng đối diện
là khuôn mặt tuấn tú mỉm cười của Vương Hoằng, chàng mỉm cười, ôn nhu nhìn
nàng, rồi chàng nhẹ nhàng vươn tay, khẽ khàng lướt qua cằm nàng một cái, trong
câu nói mang theo thở dài: “Hài tử ngốc, đây là Kiến Khang mà.”
Nói tới đây,
cũng không chờ Trần Dung mở miệng, chàng vung tay áo dài, xoay người rời đi.
Nhìn bóng dáng
áo trắng nhanh nhẹn của Vương Hoằng, gần như là đột nhiên, Trần Dung cười bình
thản.
Nàng chậm rãi
bước xuống xe ngựa, quần áo đạo bào vàng nhạt lại có vẻ quyến rũ phong lưu,
khiến chúng thiếu niên đồng thời chú ý.
Trong mọi ánh
mắt chăm chú, Trần Dung thi lễ với Vương Hoằng đưa lưng về phía nàng, nàng mỉm
cười, giọng ôn nhu sung sướng: “Hoằng Vận Tử? Danh hào này rất hay. Đa tạ Thất
lang thành toàn.”
Nàng rẽ bước
về phía đám người Hoàn Cửu lang, Dũ Chí.
Đảo mắt, bóng
dáng mạn diệu của nàng đã lướt qua Vương Hoằng. Khi lướt qua chàng, nàng ngừng
chân ngoái đầu nhìn lại, lúm đồng tiền như hoa: “A Dung biết diện mạo của mình
không tốt, ngay cả làm đạo cô, ra khỏi hồng trần, cũng chắc gì đã được an bình.
May mắn hôm nay được Thất lang ban tặng danh hào. Nghĩ đến dưới sự che chở của
Lang Gia Vương Thất cùng bệ hạ, cả đời này của A Dung đã có thể bình an sống
quãng đời còn lại.”
Dứt lời, nàng
lại hướng tới Vương Hoằng thi lễ, cười bình thản, cất bước xoay người.
Nhìn nàng dần
dần đi xa, bóng dáng mạn diệu tự tại, Vương Hoằng dừng chân.
Trên mặt chàng
tươi cười chậm rãi thu lại.
Cách đó không
xa Dũ Chí cùng Hoàn Cửu lang lúc này đồng thời lắc đầu. Dũ Chí thở dài một
tiếng, nói thầm: “Thất lang a Thất lang, làm cái gì vậy? Cũng chỉ là một phụ
nhân, người ta đã không cần huynh, đã sắp xuất gia, sao huynh còn luyến tiếc
không chịu buông tay?”
Hoàn Cửu lang
uống một ngụm rượu, mở miệng ca thán liên tục: “Đáng thương nhi tử của Lang Gia
Vương thị lại rơi vào tình khổ mê chướng. Ai, đáng thương, đáng thương, rất
đáng thương.”
Dũ Chí tiếp
lời: “Không sai, quả thật rất đáng thương, vì đáng thương Lang Gia Vương Thất,
chúng ta làm một ly đi.”
Hoàn Cửu lang
vội vàng ngửa đầu nâng chén uống cạn, hắn đem chén rượu không hướng Dũ Chí lắc
lắc, cười nói: “Người đáng thương như thế, thật sự đáng để say sưa một hồi. Lại
rót đầy chén đi.”
Lúc này, Trần
Dung đi tới phía trước hai người, nàng hướng tới hai người thi lễ, cất giọng
trong trẻo: “Vẫn luôn được hai vị chiếu cố, A Dung đa tạ.”
Dũ Chí liên
tục xua tay, cười nói: “Không cần cảm tạ, không cần cảm tạ.”
Hắn dựa vào
gần Trần Dung, một bên tới gần nàng, hắn một bên lén lút liếc về phía Vương
Hoằng ở xa, hạ giọng nói: “Có chuyện này nàng cũng không hiểu, hiện tại là
chúng ta thật sự cần cảm tạ nàng. Tiểu A Dung, về sau có việc gì cần thì cứ
việc phân phó. Đặc biệt khi có người vô sỉ tiếp cận nàng, nàng nhất định phải
hướng chúng ta xin giúp đỡ đó.” Nói tới đây, không biết hắn nghĩ tới cái gì,
hai tay vỗ lên đùi một cái, cười ha hả.
Trên thực tế,
hiện tại vui vẻ không chỉ là hai người bọn họ, bảy tám thiếu niên ngồi bên cạnh
đều ung dung tự tại, diện mạo thanh tú văn nhã xuất chúng. Giờ phút này, đám
thiếu niên liếc mắt nhìn Vương Hoằng một cái, lại liếc mắt nhìn Trần Dung, sau
đó lại nhìn phía Vương Hoằng, dùng tay áo che mặt, hai vai run rẩy.
Trong tươi
cười cùng ánh nhìn chăm chú của mọi người, Trần Dung cúi chào nhóm người quen,
eo nhỏ gập lại, sau đó lộn trở về xe ngựa của mình.
Từ đầu đến
cuối, lưng của nàng rất thẳng tắp, trên mặt nàng tươi cười sung sướng thoải
mái, đến tận khi bước lên xe ngựa.
Xe ngựa khởi
động.
Dần dần, tiếng
cười đi xa.
Cũng không
biết qua bao lâu, Trần Dung mới cử động thắt lưng đã có chút cứng ngắc, từ từ
thu hồi tươi cười trên mặt.
Lúc này,
Thượng tẩu ở bên ngoài thở dài: “Ngay cả khi nữ lang đã làm nữ quan, Thất lang
cũng là có tâm mà.”
Lão nói tới
đây, trong lòng buồn bã, lập tức ca thán.
Trần Dung nhắm
lại hai mắt, sau một lúc lâu, nàng mới nhẹ giọng nói: “Chàng đúng là có
tâm…” Thượng tẩu vừa nghe, lại lên tiếng thở dài.
Lại một lát
sau, Thượng tẩu hỏi: “Nữ lang, chỗ lang quân có cần đi gặp một lần nữa hay
không?”
Trước khi xuất
gia tồn tại truyền thống tạm biệt thân bằng cố hữu đã lâu. Nói như vậy, chính
vì xuất gia nên đại biểu ân oán dĩ vãng được xóa bỏ, có những nơi, từ biệt
chẳng những là thân hữu, thậm chí ngay cả cừu gia, cũng sẽ đi gặp một lần từng
nhà một. Dù sao, hồng trần thế tục cần cắt đứt, chính là bốn chữ ân oán tình
cừu.
Huống chi,
quan hệ của Trần Dung cùng Trần gia Đại huynh thật sự không nhạt.
Trần Dung trầm
ngâm một hồi, thấp giọng nói: “Không cần.”
Thượng tẩu
ngẩn ra, hỏi: “Vì sao không cần?”
Trần Dung
không trả lời.
Lúc này, xe
ngựa của Trần Dung đã đi vào ngõ nhỏ.
Hai bên đường,
người đi đường đều liếc mắt nhìn về phía xe ngựa của nàng, chuyên chú đánh giá.
“Này đó là
Trần thị A Dung đã hướng bệ hạ thỉnh cầu xuất gia.”
“Nghe nói là
tiểu mỹ nhân hiếm có.”
“Đáng tiếc,
đáng tiếc.”
“Đáng tiếc lắm
sao? Chậc chậc chậc, đạo gia không phải có bảy mươi hai thuật truyền lưu trên
đời sao? Có thể thấy được là người không thể thoát khỏi ái tình.” Giọng nói này
có vài phần mờ ám.
“Giá — giá –”
Thượng tẩu
liên tục vung roi ngựa, điều khiển xe ngựa chạy về phía sân viện của Trần Dung.
Trần Dung vừa
mới đi xuống xe ngựa, một bóng người vọt về phía nàng.
Thượng tẩu cả
kinh, lập tức tiến lên một bước ngăn lại.
Người nọ vọt
tới trước mặt Trần Dung liền dừng chân, hắn vừa túm lấy Thượng tẩu vừa kêu lên:
“A Dung, A Dung, Đại huynh của muội bị kẻ côn đồ bắt đi rồi, muội mau mau đi
cứu hắn.”
Người này
gương mặt gầy dài, hình thể cũng gầy, trên mặt tái nhợt còn phủ phấn, không
phải là Tam đệ của Trần gia Đại tẩu kia sao?
Giờ này khắc
này, vẻ mặt hắn lo âu, vừa nói xong, hai mắt chăm chú nhìn Trần Dung có chút
thất thần.
Trần Dung liếc
mắt một cái thì cảm thấy chán ghét quay đầu đi.
Nàng không
thèm quan tâm bước vào sân viện nhà mình.
Sau khi Tam đệ
gầy yếu văn nhược kia ngẩn ngơ, hướng về phía bóng dáng Trần Dung kêu lên:
“Trần thị A Dung, muội không có lương tâm sao? Ta nói, Đại huynh của muội bị kẻ
côn đồ bắt đi rồi. Bọn họ còn muốn chặt tay Đại huynh nhà muội đó.”
Lúc này, Trần
Dung và Thượng tẩu đã trước sau vào sân. Nghe thấy người nọ kêu gào, Trần Dung
dừng chân, lạnh lùng nói: “Ta nay đã là nữ quan bệ hạ thân phong.” Nàng quay
đầu, lấy một loại ánh mắt từ trên cao nhìn xuống tiếp lời: “Ngươi đi nói cho kẻ
đó biết, nếu không muốn liên lụy người nhà, không muốn thi cốt không còn, đừng
nói là chặt bỏ một bàn tay, ngay cả chặt hết chân tay hắn thì đều có thể.”
Lời của nàng
vừa dứt, đại môn “sầm” một tiếng bị đóng lại.
Tam đệ ngơ
ngác đứng ở ngoài cửa, nhìn chằm chằm đại môn một lúc, hắn vẫn mang vẻ mặt
không dám tin.
Trần Dung vừa
vào sân, liền hỏi Bình ẩu canh giữ trong nhà: “Người bảo vệ Đại huynh ta có trở
về bẩm báo gì không?”
Bình ẩu lắc
đầu nói: “Không có. Nữ lang không phải đã nói sao? Nếu hết thảy bình an thì
không cần trở về bẩm báo.”
Trần Dung gật
gật đầu, nói với Thượng tẩu: “Tẩu, sau khi ngươi đỗ xe ngựa thì đi ra ngoài một
chuyến, tìm được người của chúng ta, truyền lời của ta, khi đêm dài nhàn tĩnh
che mặt vào, bắt hai huynh đệ của Đại tẩu ta đánh cho một trận, đánh nặng chút,
để bọn họ nằm mười ngày một tháng mới được.”
Lúc này Thượng
tẩu không hề do dự, Bình thành bị vây công, người ở đó cũng có chút hùng hổ
tuyệt tình, hơn nữa trên đường đi về phía nam, lão cũng đã kiến thức nhiều
chuyện. Có thể nói, lão đối với mệnh lệnh này của Trần Dung, chẳng những không
bài xích ngược lại vô cùng đồng ý. Sau khi lĩnh mệnh liền rời đi nhanh như bay.
Đảo mắt, lại
là hai ngày trôi qua.
Chạng vạng,
Bình ẩu đi đến phía sau Trần Dung, nhẹ giọng bẩm: “Nữ lang, ban ngày lang quân
đã tới.”
Trần Dung quay
đầu, nhẹ giọng hỏi: “Chuyện gì?”
Bình ẩu thấp
giọng nói: “Lang quân lải nhải hồi lâu, nói cái gì tuy rằng phụ nhân kia thô bỉ
không chịu nổi, tính cả huynh đệ của ả cũng không phải người được việc, nhưng
mà, lúc trước lang quân vừa tới Kiến Khang, chẳng những nhiễm bệnh nặng, còn
nghèo khó không chịu nổi. Nếu không phải được nhạc phụ thu lưu, được phụ nhân kia
chiếu cố, ngài cũng sẽ không sống đến ngày hôm nay. Ngài nói, về sau ngài sẽ
quản giáo bọn họ cho tốt. Nữ lang chịu sự chú ý của mọi người, mặc kệ là làm
người hay là làm việc nên cẩn thận một chút, trăm ngàn lần đừng để người ta lợi
dụng cái gì.”
Bình ẩu nói
tới đây, hạ giọng nói với vẻ chần chứ: “Nữ lang, lang quân nhất định là đoán ra
được chuyện đó. Ngài còn nói hai huynh đệ kia nằm ở trên giường không thể động
đậy, thỉnh đại phu đến nói là một người bị đánh gãy xương sườn, một người bị
gãy xương đùi, còn nói phải nằm mất mấy tháng.”
Trần Dung nghe
đến đó không chút để ý tươi cười, nàng cởi xuống búi tóc, chậm rãi nói: “Đại
huynh của ta từ nhỏ đã nhân từ nương tay… Huynh ấy không biết, hôm nay Tam đệ
kia dám dùng sự an toàn của huynh ấy gạt ta đi ra ngoài, ngày mai bọn họ sẽ dám
chặt bỏ đầu Đại huynh ta đến đòi chút tang phí, ta thật sự không thể nuông
chiều.”
Trần Dung nói
xong, lắc đầu, cười nói: “Được rồi, không nói chuyện này nữa.”
Bình ẩu thấy
nàng mất hứng thì vội vàng chuyên tâm giúp nàng chải tóc.
Thánh chỉ của
Hoàng Đế ước chừng qua thêm bốn ngày mới được đưa tới. Tiếp thánh chỉ, tiếp
nhận đạo bào hoàng gia ban cho, trước mặt mọi người, Trần Dung một lần nữa vấn
thành búi tóc đạo cô, dưới sự hộ tống của hoàng gia thị vệ ngồi xe ngựa, mang
theo hành lý, chậm rãi đi về phía Tây Sơn đạo quan.
Một ngày này,
đúng là ngày xuân ánh mặt trời rực rỡ, cành liễu xanh um.
Xe ngựa chậm
rãi đi, hai bên du khách như nước.
Chỉ chốc lát,
đoàn xe đi tới Tây Sơn.
Tây Sơn đạo
quan ở giữa sườn núi, xuyên qua rừng cây nhỏ có thể nhìn thấy mái cong của đạo
quan. Cho dù mới chỉ đầu mùa xuân, nơi này đã tràn ngập sắc xanh, tiếng đàn
tiếng ca không dứt.
Trần Dung bước
xuống xe ngựa, dưới sự hộ tống của nhóm hoàng gia hộ vệ chậm rãi đi về phía đạo
quan.
Sơn đạo uốn
lượn, trên đường rải đá có cỏ mọc khắp nơi. Chuyển qua một triền núi, mười mấy
đệ tử quý tộc có cuộc sống an nhàn nhất tề nhìn về phía Trần Dung.
Nhìn Trần Dung
mặc đạo bào rộng thùng thình lại dấu không nổi vẻ phong lưu diễm sắc, một thiếu
niên trên mặt phủ phấn tú lệ cười nói: “Hay cho một tiểu mỹ nhân Hoằng Vận Tử,
hay cho một danh hào Hoằng Vận Tử, đúng là nói hết chỗ khiến người ta lưu luyến
tiểu mỹ nhân này.”
Lời của hắn
vừa dứt, một thanh niên khác tầm hai mươi tuổi cao gầy cười nói: “Ta cảm thấy
chữ Vận dùng ở trên người nàng rất thanh nhã cao khiết, không bằng dùng một chữ
Mị. Không đúng, chữ Mị quá mức diễm tục, nữ lang này cũng có nét phong lưu,
chậc chậc, ta cũng không biết nên hình dung nàng thế nào.”
Trong tiếng
nói chuyện của hai người, một ca kĩ nũng nịu cười nói: “Thiếp thật sự không rõ,
nếu Lang Gia Vương Thất kia coi tiểu cô nhà người ta là tâm can bảo bối, tại
sao còn để nàng trở thành nữ quan? Hay là, đây lại là thủ đoạn phong lưu của
đám danh sĩ bọn họ?” Dứt lời, nàng ta lấy tay áo che miệng, khanh khách cười
vui.

