Mị Công Khanh - Chương 157 + 158

Chương 157: Nàng lại là của ta

Chàng nhìn
nàng chăm chú. Chậm rãi, chàng vươn tay ra với nàng, ánh mắt như nước, nói với
giọng ôn nhu vô hạn: “A Dung, lại đây, qua xe ngựa của lang quân ta đi.”

Lúc này tươi
cười trên mặt Vương Hoằng mặc dù nhợt nhạt nhưng lại thoải mái, sung sướng… Vừa
rồi vì đối phó với đám nữ tử vương thất, Trần Dung coi chàng là lang quân.
Nhưng đồng thời, Trần Dung biểu lộ ra là tư thái hoàn toàn khác với từ trước,
không phải là vẻ lạnh lẽo cự tuyệt mà là một loại cảm giác khi bọn họ vừa mới
quen biết, có giảo hoạt, còn có tự tin, thậm chí có thể nói là tùy hứng.

Đối mặt với
Vương Hoằng đang vươn tay ra, hiện tại đến phiên Trần Dung giật mình… Nàng rủ hai
mắt, sau một lúc lâu, nàng đặt tay lên tay chàng.

Ngay khi hai
tay chạm nhau, ngón tay của Vương Hoằng không thể tự ức chế run rẩy một chút.
Mà hai mắt chàng nhìn về phía nàng ngoài sự trong trẻo còn lộ vẻ vui mừng… Nàng
rốt cục, không hề cố chấp nữa sao?

Hai chiếc xe
ngựa đồng thời dừng lại.

Vương Hoằng
nắm tay Trần Dung, ánh mắt ôn nhu, vui mừng nhìn nàng, kéo nàng tới xe ngựa của
mình.

Khi Trần Dung
vừa lên xe ngựa, Vương Hoằng đã mở rộng hai tay, ôm nàng vào trong lòng. Chàng
ôm nàng rất chặt, ấn mạnh nàng vào trong ngực.

Chàng ôm rất
chặt, làm Trần Dung khó có thể hít thở.

Trần Dung
không hề giãy dụa, nàng im lặng tựa trong lòng chàng, tùy ý để vòng ôm mạnh mẽ
hữu lực của chàng vây quanh mình.

Vương Hoằng
cúi đầu, chàng dán mặt lên gáy nàng, giọng nói có chút rối loạn cười nói: “A
Dung, hôm nay ta thật sự…” Chàng nuốt lời còn lại muốn nói xuống, chỉ chạm vào
sau gáy nàng rồi nói: “A Dung, ta hiện tại rất sung sướng.”

Vương Hoằng có
tính cách trầm tĩnh nội liễm, nhắc tới hai chữ “sung sướng” này dường như không
thể áp chế mà bật ra khỏi miệng.

Trần Dung rủ mắt,
nàng tựa hồ không cảm giác được sự kích động cùng vui mừng của chàng, chỉ nhẹ
nhàng hỏi: “Ta là một nữ quan, cứ thế ngồi trong xe của chàng, có gì đáng ngại hay
không?”

Vương Hoằng ôm
nàng trở nên ngẩn ngơ.

Cảm giác được
của chàng cứng đờ, Trần Dung chậm rãi ngăn hai tay chàng, muốn giãy ra.

Vương Hoằng
không buông, chàng cúi đầu, nói với giọng mềm mại: “A Dung, để ta ôm một cái.”

Chàng ôm nàng,
môi nhẹ nhàng đặt lên cổ nàng, nhắm hai mắt, thì thào nói: “A Dung, để ta suy
nghĩ một chút, suy nghĩ một chút… Sẽ luôn có biện pháp làm cho bệ hạ quên nàng,
để nàng thoát khỏi danh phận nữ quan này.”

Lời của chàng
vừa dứt, Trần Dung liền quay đầu lại.

Nàng ngoái đầu
nhìn chàng, nhẹ nhàng lắc đầu.

Trong ánh nhìn
chăm chú của Vương Hoằng, Trần Dung thản nhiên cười, nói: “Không cần, hiện tại
ta rất tốt.” Nàng ung dung tiếp lời: “Sinh tử không thuộc ý chí của bản thân,
Thất lang cần gì phải luẩn quẩn trong lòng, trói buộc A Dung ở bên cạnh chàng?”

Nàng tà nghễ
nhìn chàng, cười rất tùy ý: “Như bây giờ không tốt sao? A Dung cả đời làm nữ
quan, Thất lang cưới thê của chàng, nạp thiếp của chàng… Như vậy còn không được
sao?” Những gì chàng muốn đều sẽ có được, vậy còn chưa đủ ư?

Vương Hoằng
nhìn Trần Dung.

Cánh tay chàng
ôm nàng trở nên cứng đờ, đột nhiên, chàng cảm thấy trong miệng đắng chát, đột
nhiên, chàng cười không nổi.

Đúng lúc này,
tiếng vó ngựa truyền đến.

Ngay sau đó,
một giọng nói sắc nhọn từ bên ngoài truyền đến: “Hoằng Vận Tử tiên cô có ở đây
không?”

Đây là giọng
tiểu thái giám nghênh đón nàng vào cung. Trần Dung ngẩn ra, vội vàng đáp: “Ở
đây.”

Thái giám kia
lau mồ hôi, cười nói: “Thật tốt quá. Bệ hạ nói, hắn phát hiện ra một trò rất
thú vị, mời tiên cô nhanh chóng hồi cung, vui chơi với người.” Dừng một chút,
hắn còn nói thêm: “Bệ hạ còn nói, nếu Vương Thất dây dưa tiên cô không rời thì
để Vương Thất đi cùng với tiên cô. Bệ hạ còn nói, Vương Thất cũng là người làm
chuyện hoang đường, người cam đoan sẽ không nói cho người khác biết.”

Giọng của thái
giám sắc nhọn, lời truyền ra rõ ràng làm người qua đường đều dừng chân kinh
ngạc đánh giá… Như vậy, còn nói là cam đoan không nói cho người khác biết sao?

Lại một lần
nữa, Vương Hoằng ngẩn ngơ.

Trong miệng
của chàng lại có chút đắng chát.

Lúc này, quý
nhân trong xe ngựa, người qua lại bốn phía tụ tập càng nhiều, bọn họ nói nhỏ
sau một lúc rồi hưng trí bừng bừng nhìn về phía Vương Hoằng.

Thường thường,
có một hai tiếng người nói truyền đến: “Đây là xe ngựa của Lang Gia Vương Thất.”

“Bệ hạ nói hắn
hoang đường, không biết là hoang đường thế nào?”

“Trong xe ngựa
chắc chắn có huyền cơ, mau xốc lên nhìn xem.”

Tiếp theo, vài
nữ tử yêu kiều cất tiếng gọi: “Thất lang Thất lang, mau mau lộ diện để chúng ta
đánh giá.”

Trong tiếng
kêu, tiếng cười lộn xộn, tay Vương Hoằng vẫn ôm eo nhỏ của Trần Dung.

Chàng cúi đầu
xuống nhìn Trần Dung.

Lúc này trên
gương mặt thanh diễm của Trần Dung mang ý cười thản nhiên, nàng như chim nhỏ
nép vào trong lòng mình, vẻ mặt ánh mắt đều có sự ôn nhuyễn triền miên mà chàng
luôn mong muốn.

… Vấn đề là,
thời cơ không đúng, thật sự không đúng.

Ngay giữa công
chúng, vừa mới ra khỏi cửa cung, chàng ôm một đạo cô ở trong xe ngựa khanh
khanh ta ta.

Vương hoằng
nhìn Trần Dung, đột nhiên, chàng phát hiện chỉ vài canh giờ, Trần Dung mới đi
hoàng cung một chuyến mà đã thay đổi rất nhiều, khiến chàng trở tay không kịp…
Mà quan trọng hơn là việc hoàng đế làm cùng với lời nói vừa rồi với Trần Dung,
đối xứng trước sau mà xem xét, quả thực là hai kẻ ngoan đồng đặt bẫy để chàng chui
vào.

Vương Hoằng
cúi mắt, lẳng lặng nhìn Trần Dung.

Chàng lẳng
lặng nhìn ngắm.

Trong lòng là
ôn hương nhuyễn ngọc.

Đột nhiên, hai
tay Vương Hoằng thu lại, ôm Trần Dung vào trong lòng.

Chàng cúi đầu,
đem cằm gác lên mái tóc nàng, nhắm hai mắt, khẽ nói: “Đây lại là quỷ kế của A
Dung sao?”

Môi của chàng
đặt bên vành tai nàng, di qua gáy ngọc, phun ra hơi thở ấm áp, lả lướt: “Có
phải A Dung nghĩ rằng, Lang Gia Vương Thất dù sao cũng là trưởng tử của Vương
thị, chàng sẽ để ý thanh danh… Vì không muốn bị thế nhân chứng thực hai chữ
hoang đường, Lang Gia Vương Thất chắc chắn sẽ khắc chế chính mình, không hề
tiếp cận A Dung nữa hay không. Có phải bệ hạ và người nào đó trong Vương phủ
của ta cam đoan với nàng rằng, chỉ cần nàng làm như vậy, cho dù Vương Thất rời khỏi
nàng, cho dù Vương Thất không hề bảo vệ nàng, bọn họ cũng sẽ tiếp nhận thay
Vương Thất đảm bảo cho sự an toàn của nàng hay không?”

Danh sĩ đương
triều, cho dù lấy hành vi phóng đãng không kềm chế được là hay, lấy tùy hứng
gắn liền với thời gian. Nhưng mà, dây dưa với một nữ tử từng bị mình bỏ qua,
một đạo cô đã xuất gia, không hợp với bốn chữ siêu thoát cao thượng mà ứng với
hai từ hoang dường.

Đây cũng là
việc tổn hại đến thanh danh.

Chàng lẳng
lặng nhìn Trần Dung, giọng nói nhẹ nhàng nhu hòa, năm ngón tay co thành lược,
chải vuốt mái tóc của nàng.

Chàng đang
nhìn Trần Dung, chờ nàng trả lời.

Trần Dung cúi
đầu xuống.

Nàng nhẹ nhàng
lắc đầu, thấp giọng nói: “Không hoàn toàn vậy.”

Nàng nâng mắt
nhìn về phía chàng, cắn môi nói: “Ta…” Nàng chính là e ngại, e ngại thủ đoạn ôn
nhủ của chàng, e ngại chàng trong lúc lơ đãng tỏ ra đưa tình. Đúng vậy, nàng e
ngại.

Nàng sợ hãi có
một ngày mình sẽ bị cảm hóa, thời gian trôi qua sẽ quên mất sự kiên trì của bản
thân, quên giáo huấn thảm thống đã trải qua kiếp trước như thế nào.

… Nếu chỉ dùng
một biện pháp đơn giản như thế thì có thể khiến chàng bất hòa với nàng, có thể
đạt được sự bảo hộ mà nàng mong muốn, có thể có lại sự bình tĩnh, nàng cảm thấy
đáng để thử một lần.

Có điều thật
không ngờ, nàng vừa mới xuất chiêu này, trò hay còn chưa bắt đầu, chàng đã phát
hiện ra.

Lúc này, bên
ngoài tiếng kêu la, tiếng cười càng thêm vang dội, có nữ tử tới gần xe ngựa,
vươn tay muốn kéo rèm xe lên.

Vương Hoằng ôm
Trần Dung nghe thấy huyên náo bên ngoài, có chút không kiên nhẫn nhíu mày,
chàng cất cao giọng, thản nhiên nói: “Đuổi các nàng đi.”

Một lời thốt
ra, người bên ngoài giật mình.

Một hồi lâu,
nhóm hộ vệ mới đáp lời, bọn họ giục ngựa tiến lên, lớn tiếng hô quát.

Khi nào thì
Vương Thất lang luôn ôn nhu lại đối xử với mình như vậy? Các nữ tử quả thực
không tiếp nhận nổi, trong lúc bị nhóm hộ vệ khu đuổi, một nữ tử vội vàng kêu
lên: “Thất lang, Thất lang, là chàng sao? Là chàng nói sao?”

Trong tiếng
kêu của nữ tử đó, mấy nữ tử khác cũng đang thương tâm khóc òa.

Vương Hoằng
không để ý đến, chàng chỉ cúi đầu, chuyên chú nhìn Trần Dung.

Chàng vươn
ngón tay ngon dài trắng trẻo như gió xuân phất qua mái tóc của Trần Dung, khi
ngón tay xuyên qua búi tóc đạo cô, chàng lại kéo nhẹ xuống.

Tức thì, búi
tóc lỏng ra, tóc xõa tung.

Bàn tay kia ôn
nhu lướt đến cằm nàng, nhẹ nhàng nâng nó lên.

Chàng đối diện
với hai mắt Trần Dung.

Bốn mắt nhìn
nhau, Vương Hoằng cúi đầu, chàng hướng tới môi Trần Dung, nhẹ nhàng hôn một
cái. Bốn cánh môi hợp lại, chàng khẽ nói: “A Dung sai lầm rồi.”

Sai lầm rồi?

Trần Dung khó
hiểu chớp mắt.

Môi của chàng
lại chuyển qua mắt nàng, hôn lên lông mi thật dài, chàng thì thào nói: “Nàng
cho là, ta thật sự để ý thanh danh này sao?”

Chàng khẽ
cười, hơi thở ấm áp phả trên mặt nàng: “Kỳ thật, cũng có để ý… Nhưng so với A
Dung ôn nhu ở trong lòng ta, ta thà rằng bị thế nhân mắng là hoang đường.”

Lời vừa dứt,
tay phải chàng giơ lên, túm lấy rèm xe, kéo mạnh một cái.

Ngay lập tức,
rèm xe vén lên.

Mọi người bên
ngoài đều đồng thời quay đầu nhìn về phía trong xe ngựa.

Vô số hai mắt
phát sáng nhìn vào, khi thấy Vương Hoằng ở trước mặt mọi người ôm một đạo cô,
triền miên hôn môi thì đều ngây dại.

Thái giám
phụng lệnh của hoàng đế tiến đến cũng ngây ra như phỗng.

Mọi âm thanh
đều biến mất.

Im lặng, vô
cùng im lặng.

Trong sự im
lặng này, Vương Hoằng vẫn ôm riết Trần Dung, chàng nắm cằm nàng, không để ý mọi
người đang chú mục, nhẹ nhàng cắn trên chóp mũi nàng một cái, khẽ nói với giọng
tùy hứng: “Khanh khanh, xem đi, nàng lại là của ta rồi.”

Nói ra lời
này, Vương Hoằng ở trước mặt mọi người nhanh chóng ôm chặt Trần Dung, sau đó
ngẩng đầu lên, đối mặt với thái giám kia, Vương Hoằng hơi hơi nghiêng đầu, tóc
đen như mực khẽ rủ xuống, cười yếu ớt rồi nói: “Còn thỉnh công công về hồi bẩm
bệ hạ, phụ nhân của ta hiện tại không rảnh bồi người vui đùa. Ngày khác đi.”

Nói tới đây,
chàng lại nhíu mày, hỏi với giọng nhẹ nhàng, tao nhã: “Sao còn do dự?”

Tiểu thái giám
cả kinh, sau khi kinh ngạc một lúc lâu thật sự là không nói ra lời. Hắn có ý
nghĩ muốn phản bác, nhưng Vương Hoằng đã nói, Hoằng Vận Tử tiên cô là phụ nhân
của chàng ở trước mặt mọi người, chẳng lẽ bản thân là một thái giám còn có thể
cưỡng ép sao?

Lập tức, tiểu
thái giám lên tiếng, hướng tới Vương Hoằng thi lễ, giục ngựa rời đi.

Trong tiếng vó
ngựa, người trong cung đã đi xa, nhưng quý tộc cùng thứ dân ở bốn phía vẫn vây
quanh, nhìn ngó…

Chương 158: Vương Hoằng thẳng thắn

Lang Gia Vương
thị Thất lang tựa như thần tiên ở ngay trước mặt mọi người ôm một đạo cô tóc
tai tán loạn, xiêm y không chỉnh tề, vô cùng thân thiết, đúng là không hề kiêng
nể gì!

Trợn mắt há
hốc mồm, Cửu công chúa phản ứng đầu tiên. Nàng ta xông lên một bước, bắt lấy
càng xe, không thể khống chế được kêu lên: “Thất lang –” Sau khi hét lên một
tiếng, nàng ta bắt buộc bản thân tỉnh táo lại, hai mắt đẫm lệ, ôn nhu đau lòng
nhìn Vương Hoằng, đợi đến khi hai hàng thanh lệ chậm rãi chảy xuống trên gương
mặt tú nhã cao quý, Cửu công chúa nói với ngữ khí mất mát: “Thất lang, phụ nhân
này đã được bệ hạ thân phong là đạo cô mà… Chàng làm như thế không phải là một
việc hoang đường sao? Mọi người đều sẽ thất vọng về chàng.”

Lời lẽ than
thở kéo dài, lộ vẻ khuyên giải an ủi.

Ánh mắt Vương
Hoằng chuyển sang nhìn nàng ta.

Liếc nhìn Cửu
công chúa hai mắt đẫm lệ lưng tròng, vẻ mặt ôn nhu cùng đau lòng, Vương Hoằng
cười nhợt nhạt.

Khí chất của
chàng cao xa siêu dật, cười như vậy, bản thân giống như núi tuyết thời viễn cổ,
như thần tiên rơi xuống nhân gian khoan thai, vui sướng.

Khẽ cong đôi
môi, Vương Hoằng ôn nhu cười nói: “Đa tạ Cửu công chúa.” Nói ra năm chữ này,
chàng chuyển mắt nhìn về phía Trần Dung.

Ánh mắt chàng
nhìn nàng ta luôn thật tầm thường, không có vẻ ôn nhu cố ý, cũng chưa từng đặc
biệt vô cùng thân thiết. Nhưng mà Cửu công chúa đến lúc này, đã không thể không
thừa nhận… Ánh mắt của chàng có thể khiến cho mọi nữ lang trong thiên hạ yêu
thương chàng cảm giác được tuyệt vọng. Nó lại chuyên chú như thế! Cho dù phụ
nhân kia vốn là người của Vương Hoằng hay không cũng không cần để ý, bất tri
bất giác, sự chuyên chú này được khắc vào sâu trong linh hồn!

Vương Hoằng
cảm tạ Cửu công chúa xong thì nói với xa phu: “Nghĩ đến đoàn người cũng thưởng
thức đủ rồi, có thể đi thôi.”

Xa phu lên
tiếng, vừa muốn vung roi, chúng thiếu niên nữ tử vọt lên, lại vây quanh xe
ngựa.

Bọn họ vây
quanh bốn phía, một nữ tử có đôi mắt đẹp rưng rưng, nàng ta nhìn Vương Hoằng
kêu lên: “Ta không tin, ta không tin.”

Nàng ta mím
môi, kêu lên: “Thất lang, phụ nhân này có tài có đức gì?”

Nàng ta quay
đầu trừng nhìn Trần Dung, oán hận trừng nhìn nàng, kêu lên: “Phụ nhân này,
người có tài có đức gì chứ?”

Nàng ta kêu
gọi tiếng, mới khiến Trần Dung bừng tỉnh lại.

Trần Dung mở
to mắt nhìn, lắc lắc đầu óc hỗn độn, trong tiếng quát hỏi lần thứ ba của nữ tử
kia, Trần Dung khẽ nhíu mày, ngẩng đầu nhìn Vương Hoằng.

Nàng thấy là
ánh mắt ôn nhu mang theo sủng nịch, lại quá mức bình tĩnh của Vương Hoằng.

Chàng đang
nhìn nàng, khi đối diện với bộ dạng hoảng hốt choáng váng của Trần Dung, miệng
chàng bất giác cong lên, cúi đầu, thoải mái nở nụ cười.

Nữ tử kia đã
nhảy dựng lên, nàng ta bắt lấy càng xe, thét to: “Ngươi chưa trả lời ta mà. Phụ
nhân ngươi có tài có đức gì chứ?”

Có tài có đức
gì?

Lúc này, Trần
Dung đã nghe vào tai.

Nàng chậm rãi
quay đầu.

Đối mặt với nữ
tử đang tức hận, không nhận được đáp án sẽ không buông tha, đối mặt với đôi mắt
của mọi người ở phía sau nàng ta, đối mặt với Cửu công chúa với vẻ mặt khóc
thảm, không thể che giấu sự oán độc, Trần Dung lấy lại bình tĩnh, khe khẽ trả
lời: “Ta ư? Ta vô đức vô năng.”

Ngay khi nữ tử
kia nhịn không được muốn cất giọng mỉa mai, Trần Dung dường như tỉnh táo lại,
nàng mỉm cười nhìn mọi người, đôi mắt sáng trong lấp lánh, nhẹ nhàng nói: “Ta
chỉ là, trong hàng ngàn hàng vạn người, lại lọt vào mắt chàng, rồi lại trở
thành kiếp của chàng.” Nói rõ ra thì chàng là kiếp của nàng. Hai thế làm người,
nàng đều không thể trốn tránh tình kiếp.

Trong sự ảm
đạm mất mát của chúng nữ, Trần Dung cười tao nhã, bình tĩnh, ung dung chậm chạp
nói tiếp: “Đã là kiếp, đó là duyên nợ từ kiếp trước… Điều này không hề liên
quan đến thân phận, cũng không liên quan đến tài đức gì cả.”

Chúng nữ còn
đang trừng mắt nhìn Trần Dung, có điều lúc này, các nàng cũng không biết nên
nói gì hay nên làm gì nữa.

Trần Dung thu
hồi ánh mắt, cười với Vương Hoằng, nàng ghé vào trên người chàng, từ trên vách
xe phía sau người chàng lấy ra cầm chàng thường dùng.

Bàn tay trắng
nõn lướt qua, tiếng đàn hoa lệ mang theo cô tịch, róc rách như suối chảy.

Trần Dung cúi
đầu, tùy ý để mái tóc rũ xuống, tiếng đàn phiêu đãng, nàng cất giọng ngâm
xướng: “Dương liễu hoa, dương liễu hoa, phiêu phiêu bay đến nhà ai? Vốn là bạc
mệnh trong gió, lại như hoa mai nở giữa mùa xuân! Vốn là tuyết trong một tảng
băng, tại sao để ta gặp gỡ chàng?”

Một khúc kết
thúc, Trần Dung nâng cổ cầm truyền thừa ngàn năm kia lên, không chút nào để ý
đập mạnh trong xe ngựa!

Ngay lập tức,
tiếng cầm vỡ nát vang lên, xuất hiện một vết rạn lớn không thể tu bổ.

Trong lúc mọi
người trợn mắt há hốc mồm, bàn tay trắng nõn của Trần Dung khẽ nâng, nàng vén
tóc mai, cất cao giọng, cười nói với Cửu công chúa: “Nếu công chúa gặp bệ hạ
thì làm ơn nói rõ, là do ta câu dẫn Thất lang, chàng mới rối loạn tâm hồn, mất
đi thể thống.”

Nói tới đây,
Trần Dung nhìn xa phu đối diện với liên tiếp biến cố mà trở nên sửng sốt kêu
lên: “Đi thôi.”

Đến khi bọn họ
rời đi, mặt sau vẫn hoàn toàn im lặng.

Xe ngựa đã đi
xa, bốn phía tiếng hít thở, tiếng người nói như cách qua non sông. Giọng khàn
khàn, có chút khổ sở của Vương Hoằng lúc này nhẹ nhàng truyền đến: “A Dung tội
gì như thế.”

Trần Dung
không quay đầu, nàng chỉ cúi đầu, vẫn không nhúc nhích.

Vương Hoằng
nhìn nàng như thế, bất tri bất giác, đáy lòng có chút chua chát, cũng có chút
vui mừng. Chàng từ từ nghiêng người, từ từ vươn hai tay, từ từ ôm nàng vào
trong lòng.

Trần Dung
không hề giãy dụa.

Nàng cứng
ngắc, vẫn không nhúc nhích để chàng ôm vào trong lòng.

Vương Hoằng
cúi đầu, nhìn gương mặt trong lòng xinh đẹp như xuân hoa, rất lâu sau đó, chàng
mới khẽ nói: “A Dung, ta chỉ là…” Chàng thở dài một tiếng, thì thào nói: “Chỉ
là không thể buông tay với nàng.”

Tiếng nói của
chàng vừa dứt, Trần Dung nằm ở trong lòng chàng không thể tự ức chế mà nghẹn
ngào. Nàng mới chỉ nức nở một tiếng, vừa mở đầu, nước mắt kia dù thế nào cũng
không thể ngăn lại.

Nàng chôn ở
trong lòng chàng, càng không ngừng nức nở, hai vai run rẩy.

Vương Hoằng ôm
nàng, cúi đầu, hôn lên mái tóc nàng, thì thào nói: “Khanh khanh, đừng rơi lệ…
Nàng như thế, ta sẽ đau lòng.”

Lúc này, tiếng
nói của chàng vừa thốt ra, tay Trần Dung nắm thành quyền, nặng nề đấm một cái
trong lòng chàng! Tiếp theo, lại đấm thêm một cái!

Vung quyền tới
tấp. Trần Dung đã từng tập võ, hơn nữa ôm nỗi hận mà ra tay, từng quyền hữu
lực, đánh mạnh vào đa thịt.

Vương Hoằng cố
nén đau đớn, liên tiếp hôn lên đỉnh đầu nàng, ôn nhu nói: “Khanh khanh, khanh
khanh của ta… Đừng khóc, rơi lệ hại thân mà.”

Giọng nói này
ôn nhu đến cực điểm, trong sự thanh nhuận lộ ra khàn khàn, thật sự êm tai đến
xiêu lòng người.

Nhưng Trần
Dung nghe thấy lại càng hận!

Nàng cắn môi,
đấm vào ngực chàng, khiến cho Vương Hoằng đau đến mức cơ bắp trên mặt đều vặn
vẹo.

Trần Dung
nghẹn ngào, nói với giọng: “Chỉ vì chàng không muốn buông tay, chàng tặng cho
ta danh hào, còn bắt buộc bệ hạ đáp ứng nó? Nếu không phải chàng đẩy ta lên đầu
sóng ngọn gió, vì sao ta làm đạo cô cũng không được yên tĩnh? Ta vốn đã có
cách, ta vốn đã có cách mà… Đều là chàng, đều là chàng, Thất lang, sao chàng
lại đáng giận như thế? Chàng đẩy ta lên đầu sóng ngọn gió, làm cho mọi quý nhân
đều chú ý tới sự tồn tại của ta, làm cho ta không thể không thừa nhận sự rình
mò của những người đó!”

Nàng hận! Rất
hận! Lần đó, nàng không nên đi, nhưng theo bản năng vẫn phải làm việc theo lễ
nghi thế tục. Mà quan trọng hơn là, nàng suy nghĩ theo hướng lạc quan, nàng còn
tưởng rằng, ván đã đóng thuyền, sau khi nàng đi gặp bọn họ, có lẽ có thể nhận
được nhiều sự che chở hơn…

Nàng đã đánh
giá sai Vương Hoằng rồi.

Hiện tại Trần
Dung đã biết, lần đó, cho dù nàng không đi tìm Vương Hoằng, Vương Hoằng cũng sẽ
tặng cho nàng danh hào, cũng sẽ thông qua phương thức khác làm cho tất cả mọi
người biết, nàng là người của Vương Hoằng chàng, là mỹ nhân rất có địa vị ở
trong lòng chàng.

Lúc này Trần
Dung đã không thể tự chế, nàng lấy tay áo che miệng, nhưng cũng không thể ngăn
được tiếng nức nở cùng lệ rơi.

Vương Hoằng
thấy thế, vội vàng ôm chặt nàng vào trong lòng, chàng ôn nhu kéo tay áo nàng
che miệng ra, nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng dán lên ngực mình.

Trần Dung thật
sự rất hận, sau khi đánh mấy quyền thì nghẹn ngào nói: “Hiện tại lại như vậy,
chàng nhất định không thích bệ hạ chú ý ta. Chàng, rõ ràng chàng có rất nhiều
cách để giải quyết trước trò gây khó xử của bệ hạ, vì sao lại lựa chọn cách
này? Lúc này, chàng lại đẩy ta ra đầu sóng ngọn gió! Đúng vậy, thế nhân có lẽ
là chỉ trích chàng hoang đường, nhưng tộc nhân của chàng thì sao? Những người
sùng bái chàng thì sao? Bọn họ sẽ cho rằng ta là yêu nữ hủy hoại chàng, sẽ tìm
cách diệt trừ ta. Mà dưới tình cảnh không thể trốn tránh uy hiếp của tử vong,
ngoài việc dựa vào chàng, thật sự dựa vào chàng, lấy lòng với chàng, ta còn có
thể làm cái gì? Ta là một phụ nhân vô gia vô thế, không nơi nương tựa, còn có
thể làm cái gì chứ? Chàng, chàng cứ vậy hai lần ba lượt lại ném ta vào giữa
sóng biển cuồn cuộn, rồi sau đó dùng dây thừng cứu ta trở về, lại ném ra, rồi
lại cứu về… Chàng thật sự đáng giận!”

Trần Dung cũng
là người thông minh, đã sống hai kiếp, nàng có thể khống chế dục vọng nảy sinh.
Cũng chính bởi vì vậy, nàng hận đến cực điểm tình thế bức bách xuất phát từ sự
âu yếm của một người… Mà đó lại là Thất lang của nàng, chỉ có thể yêu thương mà
không thể tức giận!

Nghẹn ngào,
gằn từng tiếng thổ lộ ra, Trần Dung vẫn vung từng quyền đấm vào ngực chàng.

Cũng không
biết đấm bao lâu, Vương Hoằng nhẹ nhàng nắm tay nàng.

Chàng cúi đầu,
thổi nắm tay đã đánh đỏ bừng một hơi, nói với giọng ôn nhu: “A Dung, bị xước da
rồi, đổi tay kia đi.”

Lời này vừa
thốt ra, Trần Dung lại không thể áp chế được mà nức nở.

Đột nhiên,
nàng vươn tay ôm gáy chàng, lao về phía trước, cắn mạnh một cái.

Vốn, nàng
chuẩn bị cắn vào động mạch nơi gáy chàng, nhưng trong nháy mắt, khi chạm tới da
thịt ấm áp kia, nàng tự nhiên lướt qua, tự nhiên tránh né yếu hại bên gáy, cắn
lên bờ vai của chàng.

Cúi xuống,
Trần Dung mạnh mẽ dùng răng cắn xé. Sau khi miệng đầy mùi máu, nàng vẫn không
dừng lại, trong nháy mắt, tiếng da thịt xé rách truyền đến, đảo mắt, miệng vết
thương bị nàng cắn xé mở rộng ba phân.

Mà lúc này,
nàng vẫn cắn xé miệng vết thương kia!

Máy chảy như
suối, đảo mắt đã nhiễm đỏ áo trắng trước ngực chàng.

Máu tươi chảy
xuống, tiếng Vương Hoằng khẽ kêu rên thỉnh thoảng truyền đến. Tiếng kêu rên này
là khi một người sau khi cố nén đau đớn kịch liệt mà phát ra.

Vừa nghe thấy,
Trần Dung ngừng cắn xé.

Nàng chậm rãi
rời khỏi miệng vết thương đầm đìa máu, ngẩng đầu nhìn về phía Vương Hoằng.

Nàng đối mặt
với Vương Hoằng vẫn đang nhìn nàng. Lúc này, trong đôi mắt sáng trong như nước
của Vương Hoằng lộ vẻ ủy khuất, thậm chí trên môi dưới của chàng vì cố nén đau
đớn mà để lại dấu vết bị cắn chặt.

Vương Hoằng ủy
khuất, đáng thương, bất lực nhìn Trần Dung, thấy nàng nhìn về phía mình, chàng
miễn cưỡng cười, nói với giọng suy yếu: “A Dung cắn chưa đã sao? Không bằng đổi
bên này cắn đi.” Nói xong, chàng đem vai phải của mình ra đưa đến bên môi Trần
Dung. Có điều thời điểm nghiêng bả vai qua, dường như động đến miệng vết thương
bên kia, chàng phát ra một tiếng kêu rên cố nén đau đớn, động tác cũng hơi chậm
chạp.

Trần Dung
trừng nhìn chàng, oán hận khẽ nói: “Đừng vội như vậy, mới chỉ đau đớn thế mà
thôi!” Đau đớn về thể xác, cũng không phải nàng chưa từng trải qua? So với tâm
linh thống khổ, thật sự là nhỏ nhoi không đáng kể!

Nói thì nói
như vậy, cuối cùng nàng vẫn không cắn nổi nữa.

Oán hận đẩy
chàng ra, Trần Dung quay đầu. Nàng đưa lưng về phía Vương Hoằng, tiếp tục nức
nở.

Dần dần, tiếng
nghẹn ngào ngừng lại.

Dùng tay áo
che mặt, Trần Dung thì thào nói: “Ta hận chàng!”

Giọng nói trảm
đinh tiệt thiết, nghiến răng nghiến lợi!

Vương Hoằng
lại ôm nàng vào lòng, dùng cằm vuốt ve mái tóc của nàng, chàng ôn nhu nói nhỏ:
“Ta biết.”

Trần Dung nhắm
hai mắt, nước mắt lại chảy xuống: “Ta muốn giết chàng.”

Vương Hoằng
cúi đầu, chàng in một nụ hôn lên gương mặt nàng, nhẹ nhàng hôn lệ trên mặt
nàng, ôn nhu nói: “Ta biết.”

Trần Dung thì
thào nói: “Phụ nhân trong thiên hạ nhiều như vậy… Ngay cả ban đầu ta muốn lợi
dụng chàng, chàng trả thù cũng trả thù đủ rồi, muốn chiếm thì cũng chiếm được
rồi. Thất lang, với khả năng của chàng, chỉ cần phất tay một cái là có thể cho
ta yên tĩnh mà sống qua ngày. Vì sao chàng không chịu?”

Vương Hoằng
chậm rãi hôn nàng, chàng cúi đầu, môi của chàng dính máu. Sau khi nhấm máu của
mình trên môi nàng vào trong bụng, chàng mỉm cười, nói khe khẽ ôn nhu: “Đó là
bởi vì, ta rất để ý A Dung, sao A Dung có thể sau khi mọi chuyện xong xuôi đã
vung ống tay áo rời đi? Sao có thể chưa được sự cho phép của ta mà tự lao vào
giữa vạn quân, sao có thể nhiễm một thân máu tanh, đứng ở trong ánh tịch dương
mỉm cười với ta, làm cho ta đêm khuya gặp mộng, nhiều lần bừng tỉnh? Sao có thể
làm theo ý nguyện của ta, sau khi đi theo ta đến Kiến Khang, tự chủ trương đội
danh phận nữ quan lên đầu, cự tuyệt ta ra xa ngàn dặm?”

Chàng mỉm
cười, ôn nhu vô hạn nhìn nàng, chậm rãi, chàng lại hôn lên gương mặt nàng, khẽ
cười nói: “Khanh khanh, gặp phải ta, còn muốn rời đi… Thế gian sao có chuyện có
lợi như thế chứ!”

Báo cáo nội dung xấu