Mị Công Khanh - Chương 179
Chương 179: Được cứu vớt
Vó ngựa tung
bay.
Trần Dung vẫn
không nhúc nhích tựa vào trên người Mộ Dung Khác, khôi giáp lạnh như băng cọ
vào da thịt khiến nàng đau nhức, mà hô hấp ấm áp đằng sau làm cho nàng căng
thẳng nổi da gà.
… Nếu kiếp
trước, bị một nam nhân xa lạ ôm ấp rồi sờ soạng như thế, nàng đã không còn mặt
mũi nhìn người trong lòng đúng không?
Hiện tại thì
sao, Trần Dung cười chua xót.
Ngựa Mộ Dung
Khác cưỡi là một con thần tuấn, chở thêm một người trên lưng cũng không vấn đề
gì. Có điều khi lao về phía trước, mỗi một lần lên xuống đều khiến da thịt non
mịn của Trần Dung cọ vào khôi giáp phía sau.
Trời chưa sáng
hẳn, hiện tại đúng là lúc tối đen nhất ngay trước khi bình minh. Tối đen này
giống như đến từ để chỗ sâu trong bóng đêm, bao phủ toàn bộ trời đất.
Cây đuốc le
lắt trong gió.
Trần Dung ngửa
đầu nhìn sang hai bên. Hai bên là cây cối bụi cỏ, trên đó là một sườn dốc, sườn
dốc không cao, chỉ khoảng năm thước. Lúc này vừa nhìn qua, nơi đó hoàn toàn tối
đen.
Hơn hai ngàn
người đã có một ngàn nhảy vào sơn cốc. Sơn cốc này không bằng phẳng, thỉnh
thoảng còn có đá vụn, mọi người hành động không tiện, vó ngựa bước trên đó khá
khó khăn, đội tuyến càng ngày càng kéo dài.
Trần Dung quay
đầu lại liếc mắt một cái.
Mộ Dung Khác
giữ ở bên cạnh hơn hai ngàn người, chỉ có một ngàn là tinh kỵ, mặt khác đều là
bộ tốt. Nhìn ánh lửa kéo dài kia, ánh mắt Trần Dung trở nên nặng nề.
Trên đỉnh đầu
truyền đến giọng nói trầm thấp: “Nàng đang nhìn gì vậy?”
Trần Dung cúi
đầu, nhẹ giọng trả lời: “Không có gì.”
Mộ Dung Khác
hừ một tiếng: “Lập tức nàng sẽ được nhìn thấy nam nhân kia của mình, sao không
ngẫm lại xem sẽ nói với hắn cái gì?” Dừng một chút, giọng nói của gã mang theo
trào phúng: “Có lẽ, đây chính là lời cuối cùng mà nàng có thể nói với hắn.”
Gã nói tới
đây, thấy Trần Dung không đáp, liền cúi đầu xuống.
Đối diện là
Trần Dung bộ dạng phục tùng liễm mục, vẻ mặt trầm tĩnh. Không đợi Mộ Dung Khác
mở miệng, Trần Dung đã ngẩng đầu nói: “Ngài nói đúng.”
Nàng thẳng
lưng, trên mặt cũng mang theo tươi cười bình thản. Trần Dung vươn tay sửa lại
tóc mai, lại kéo che vạt áo, nói: “Đây là lần cuối cùng ta gặp chàng… Người bên
ngoài nói như thế nào, chàng nghĩ như thế nào, đã không còn quan trọng nữa. Ta
phải khiến cho chàng nhớ kỹ ta.”
Nàng dùng cả
hai tay cẩn thận, tỉ mỉ sửa sang lại dung nhan. Mộ Dung Khác thấy thế, năm ngón
tay co lại.
Tay gã đang
đặt trên ngực nàng, vừa co lại liền nắm trọn cả khuôn ngực, tuy rằng trong bóng
đêm không có người ngoài nhìn thấy.
Trần Dung cứng
đờ, không thể giữ nổi tươi cười trên mặt.
Mộ Dung Khác
ngẩng đầu lên nhìn phía trước chăm chú, trong giọng nói trầm lãnh mang theo chê
cười: “Làm sao vậy?”
Trần Dung
buông rủ hai mắt.
Hai tay của
nàng buông thõng xuống.
Thấy nàng
không nói lời nào, giọng nói của Mộ Dung Khác có vẻ không kiên nhẫn: “Sao không
nói gì?”
Một hồi lâu,
giọng nói Trần Dung thấp mà trầm tĩnh truyền đến: “Thái Nguyên vương muốn ta
nói gì đây?” Nàng khàn khàn cười nói: “Muốn ta khóc cầu ngài, hay là lấy hết
can đảm nhảy xuống lưng ngựa tự tử?”
Lời này vừa
thốt ra, Mộ Dung Khác trở nên cứng đờ.
Trần Dung từ
từ ngăn tay gã đang đặt trên ngực, giọng nói nhẹ nhàng mang theo bình tĩnh:
“Vương, ngài thất thố rồi.”
Đúng là gã đã
thất thố.
Giờ phút này
Vương Hoằng không ở quanh đây, gã lại vô lễ với nàng, ý chỉ điều gì? Chẳng lẽ,
là đố kỵ sao?
Một hồi lâu,
gió lạnh thổi qua, Mộ Dung Khác hừ nhẹ một tiếng.
Chỉ hừ một
tiếng, gã không thèm nhắc lại, có điều bàn tay kia di chuyển ra phía thắt lưng
nàng.
Trần Dung nhận
ra, hô hấp của gã có chút rối loạn, hiển nhiên mọi hành vi vừa rồi của gã cũng
khiến cho chính gã cảm thấy không thư thái.
Ngay khi Trần
Dung nghĩ rằng gã vĩnh viễn sẽ không trả lời, Mộ Dung Khác mở miệng, trong
giọng nói trầm lãnh của gã lộ ra bình thản: “Nàng nói đúng, ta đã thất thố.”
Gã nhìn phía
trước chăm chú, lạnh lùng dặn dò: “Đừng nói những lời này nữa.”
Trần Dung đáp:
“Vâng.”
Mất một lúc,
hơn hai nghìn người đã đi qua hai phần ba, có điều khi quay đầu nhìn lại đội
ngũ kéo dài kia thì cũng chỉ chừng một hai dặm.
Trong lúc trầm
mặc, cũng không biết qua bao lâu, đột nhiên, vài tiếng kêu thảm thiết truyền
đến.
Gần như đồng
thời với tiếng kêu thảm thiết kia, vô số tiếng quát vội vang lên: “Có mai phục,
có mai phục.”
Mặt Mộ Dung
Khác trầm xuống, không đợi gã ra lệnh, trước sau đội ngũ đã có bốn năm chỗ đều
truyền đến tiếng hét to: “Có mai phục, có mai phục.” Cùng với tiếng hét to kia,
ánh đuốc bị tắt lụi, tiếng vật nặng va chạm vào nhau, tiếng kêu thảm thiết của
người ngựa lúc sắp chết vang lên.
Ban đêm, từng
tiếng động đồng thời truyền ra, dường như toàn bộ đội ngũ đều bị công kích.
Mộ Dung Khác
giữ chặt ngựa bị chấn kinh mà hí dài không thôi, trầm giọng ra lệnh: “Chúng
tướng ở đâu? Lập tức quay về phòng bị.”
Mệnh lệnh của
gã vừa thốt ra, liền có thân vệ cao giọng đáp, đồng thời, soái kỳ tung bay.
Vốn, binh lính
Mộ Dung Khác mang theo luôn giữ kỷ luật nghiêm cẩn, tiến thối như một, trong
mệnh lệnh của gã, tiếng hô quát của các tướng lĩnh vang lên. Mọi người ở xung
quanh cũng bình tĩnh hơn chút.
Một loạt tiếng
vó ngựa truyền đến. Chỉ chốc lát, một tướng lĩnh tới gần Mộ Dung Khác, lớn
tiếng nói: “Vương, người tới không nhiều lắm, bọn họ đẩy đá tảng và cây cối,
ngăn cách đội ngũ của chúng ta thành năm sáu đoạn. Người của chúng ta không bị
thiệt mạng nhiều.”
“Địch nhân
đâu?”
“Sau khi địch
nhân tấn công thì không thấy bóng dáng đâu.”
Mặt Mộ Dung
Khác trầm xuống.
Trong lúc gã
suy nghĩ, tiếng ngựa hí bốn phía rõ ràng an tĩnh lại.
Vài tướng lĩnh
giục ngựa tới gần, lớn tiếng hỏi: “Tướng quân, phía dưới nên làm như thế nào?”
“Xem một chút,
những người đó bao lâu nữa thì có thể đuổi kịp.”
“Vâng.”
Chỉ chốc lát,
mấy người cưỡi ngựa đồng thời chạy tới: “Đã vượt qua trở ngại, một khắc sau có
thể xuất phát.”
Mộ Dung Khác
nhìn về phía chân trời, bầu trời vẫn đen đặc như mực.
Gã nhếch bạc
môi, lạnh lùng hỏi: “Muốn kéo dài thời gian của ta sao? Có ích gì đâu?”
Nửa khắc sau,
mọi người lại lên đường.
Mộ Dung Khác
vừa đi, vừa nói với nhóm dò đường: “Đi đi, nhớ rõ nhìn xem cẩn thận một chút.”
“Vâng.”
Vó ngựa tung
bay, một tướng lĩnh tới gần Mộ Dung Khác trầm mặc, hắn không tự chủ được nhìn
lại Trần Dung vạt áo rách nát, nuốt nước miếng một cái mới nghiêm mặt hỏi:
“Vương, đối phương có ý tứ gì?”
Mộ Dung Khác
lắc đầu, lạnh lùng nói: “Dù cho có ý gì, binh đến tướng chặn, nước đến đất
ngăn.”
“Vâng.”
Lại qua non
nửa canh giờ bị trì hoãn, lúc này, ánh rạng đông bắt đầu chiếu rọi trời đất.
Phía trước lại
xuất hiện sơn đạo giống như vậy.
Lại nói tiếp,
hai bờ sông Trường Giang không có gì đặc biệt, đỉnh núi vốn không cao lắm,
nhưng lại có rất nhiều sơn đạo và bụi cây rậm rạp.
Mộ Dung Khác
ngừng lại, nhìn một lính dò đường, lính dò đường cúi đầu, bẩm: “Vương, phía
trước không có gì khác thường.”
Lúc này, giọng
nói của hắn có chút lo lắng không yên, phải biết rằng vừa rồi ở đoạn đường kia,
bọn họ cũng nói như vậy.
Mộ Dung Khác
thu hồi ánh mắt, truyền lệnh: “Cẩn thận một chút, nơi này cỏ dày, để phòng đối
phương tấn công phóng hỏa.”
“Vâng.”
Mọi người tiếp
tục đi về phía trước.
Trên đường đi,
giọng nói trầm thấp của Mộ Dung Khác truyền đến: “Cách quân của Mộ Dung Vu còn
xa không?”
“Còn năm mươi
dặm.”
“Đã biết.”
Sau đó, Mộ Dung
Khác ngẩng đầu lên. Nhìn phía trước chăm chú, gã đột nhiên hỏi: “Vừa rồi người
ra tay hẳn là hộ vệ của nam nhân kia.”
Gã cười lạnh,
nói: “Hộ vệ của thế gia người Tấn là buồn cười nhất, bản sự thật sự thì không
có mấy, mà tà môn ma đạo thì lại không ít.” Nghĩ lại, nếu có nhiều người mai
phục sẽ không thể gạt được lính dò đường của gã.
Trần Dung
không trả lời.
Ngừng một hồi,
Mộ Dung Khác đột nhiên nói: “Ngay cả thiếu đi ba ngàn người, ta vẫn có thể cướp
tiền tài. Nếu hắn dám xuất hiện, cả tánh mạng cũng khó bảo toàn.”
Nhìn thấy Trần
Dung không nói lời nào, Mộ Dung Khác cúi đầu nhìn nàng: “Nàng suy nghĩ gì vậy?”
Trần Dung lắc
đầu nói: “Ta chỉ là một phụ nhân, lời nói của Thái Nguyên vương ta nghe không
hiểu.”
Lời này vừa
thốt ra, Mộ Dung Khác có chút hổ thẹn, không khỏi thầm nghĩ: Đúng vậy, sao ta
quên mất nàng chỉ là một phụ nhân bình thường chứ.
Mộ Dung Khác
không hề để ý tới Trần Dung, lúc này cúi đầu thầm nghĩ: Chỉ cần một tin tức về
thành Mạc Dương đã có thể kéo Mộ Dung Khác ra khỏi ổ, rồi bày ra đủ loại cạm
bẫy trên quãng đường gã di chuyển, chuyển bất lợi thành có lợi, nắm mũi mà dắt
đối phương đi… Thất lang thật sự rất giỏi.
Đội ngũ tiếp
tục đi về phía trước.
Trên đường đi,
phía sau truyền đến tiếng kêu thảm thiết. Trần Dung vừa quay đầu thì trông thấy
một biển lửa. Ở chỗ dấy lên ngọn lửa kia không phải là phần giữa đội ngũ, mà là
đoạn cuối cùng. Trong ánh lửa, vô số khói đặc theo hướng gió bao phủ chúng
người Hồ.
Vẫn là dùng
lửa sao?
Ngay khi Trần
Dung mở to hai mắt, Mộ Dung Khác quát: “Không thể bối rối, dùng tay áo che mũi
miệng lại, từ từ tiến lên.”
Tiếng hét to
vừa thốt ra, liền có người lĩnh mệnh tiến đến.
Dù vậy, khói
đặc hun đốt như thế, người thì có thể tỉnh táo lại, nhưng ngựa lại không thể
bình tĩnh. Trong khoảng thời gian ngắn, nơi nơi là tiếng ngựa hí, tiếng kêu
thảm thiết cùng tiếng gào bối rối.
Khi Mộ Dung
Khác giục ngựa lao ra, đột nhiên, trên sườn núi cát bụi cuồn cuộn, mọi người
vừa ngẩng đầu, chỉ thấy cát bụi tràn ngập ùa đến, dường như là vô số người đồng
thời giơ lên bao đựng cát hất về phía bọn họ.
Chúng tốt rõ
ràng bối rối.
Một tướng lĩnh
vội vàng tới gần, kêu lên: “Vương, không tốt, người của chúng ta ở trên sườn
núi nhìn thấy cách ngoài vài dặm cát bụi cuồn cuộn, có đại đội địch nhân lại
đây.” Dừng một lát, hắn tiếp lời: “Ước chừng đến con số nghìn.”
Mộ Dung Khác
nhướn mày, quát: “Là cờ xí của ai?”
“Một mặt viết
một chữ ‘Thạch’, còn mặt khác của cờ xí có chữ ‘Tuyên’.”
Cái gì?
Lần này, Mộ
Dung Khác rõ ràng kinh hãi, gã ngừng ngựa lại, kêu lên: “Người của Thạch
Tuyên?” Thạch Tuyên là người của Thạch Hổ, hiện tại Thạch Hổ bệnh nặng, vài nhi
tử tranh quyền đoạt lợi, Thạch Tuyên là người có thế lực cạnh tranh nhất.
Vài năm nay,
Mộ Dung Tiên Ti cùng Hậu Triệu (là
một quốc gia thuộc Ngũ Hồ thập lục quốc trong thời Đông Tấn (265-420)
tại Trung Quốc. Nhà nước này do họ Thạch thuộc bộ
lạc Yết thành
lập, quốc hiệu là Triệu, còn gọi là Thạch Triệu để phân biệt với Hán Triệu của
người Hung Nô) tranh giành quyền lợi vô cùng gay gắt, nếu Thạch Tuyên
có thể giết Mộ Dung Khác, lại cướp đoạt được tiền tài, có thể nói, giang sơn
Hậu Triệu của Thạch Lặc chắc chắn sẽ thuộc về Thạch Tuyên hắn.
Nói đến đây,
Mộ Dung Khác mím chặt môi.
Vài tướng lĩnh
cũng hai mặt nhìn nhau.
Một cái tướng
lĩnh kêu lên: “Vương, không tốt, chúng ta trúng kế rồi.”
Chúng tướng
giờ phút này có thể nghĩ đến, chính là trúng kế.
Nếu người tới
là người của Thạch Tuyên, vậy rõ ràng là Vương Hoằng gửi tin tức cho Nhiễm Mẫn.
Mà Thạch Tuyên đang ở cùng Nhiễm Mẫn cũng tới đây, một mũi tên bắn hai chim,
vừa tiêu diệt được Mộ Dung Khác, lại chiếm được tiền tài của thành chủ Mạc
Dương… Đúng rồi, nhất định là như vậy, nếu Vương Hoằng có thể tiết lộ tin tức
vô cùng quan trọng về thành chủ Mạc Dương cho mình, thì cũng có thể tiết lộ cho
người khác biết.
Giữa Mộ Dung
Khác và Vương Hoằng đã là kết quả kẻ chết người sống. Chỉ cần có thể tiêu diệt
cái họa tâm phúc này, ngay cả hy sinh một phụ nhân, thu mua một chút tộc nhân,
thì tính là cái gì?
Chúng tướng
càng nghĩ càng kinh hãi, đồng thời ngẩng đầu nhìn lên Mộ Dung Khác
Mộ Dung Khác
cau mày.
Đối mặt với
ánh mắt của chúng tướng, gã không thể nói rằng Vương Hoằng sẽ không làm như vậy…
Người Tấn kia nhỏ hơn gã mấy tuổi, mà gã vẫn không thể nhìn thấu.
Lúc này, hối
hận đã không có ý nghĩa. Mộ Dung Khác quyết đoán ra lệnh: “Chỉnh trang lại đội
ngũ, chuẩn bị đón đánh.”
Dứt lời, gã
giục ngựa lao về phía trước. Mới lao ra một bước, gã cầm cánh tay Trần Dung
quăng nàng ra. Động tác tuy rằng nhanh gọn nhưng rất ôn nhu.
Trần Dung vừa
chạm đất, mệnh lệnh của gã đã truyền đến: “Gọi một người tới, coi chừng nàng
ta.”
“Vâng.”
Mệnh lệnh thốt
ra, gã đã lao đi.
Trần Dung đứng
dậy liền nhìn thấy bốn năm đôi mắt tà dâm nhìn về phía mình. Nàng cảm thấy rùng
mình, chạy vội đến ngựa của mình, sau khi xoay người nhảy lên thì giục ngựa
đuổi theo Mộ Dung Khác.
Động tác của
nàng lưu loát mà quyết đoán, khiến cho người đứng đó hoảng hồn. Đợi cho Trần
Dung đuổi kịp Mộ Dung Khác, bọn họ liền dời ánh mắt đi.
Giờ phút này,
lửa đã càng ngày càng lớn, trong khói đặc cuồn cuộn, tiếng ngựa hí tiếng người
kêu gào càng ngày càng loạn.
Trên lưng
ngựa, Trần Dung cởi áo ngoài của mình ra. Thân hình yểu điệu quyến rũ vừa lộ
ra, mọi người nhìn thấy đều ngẩn ngơ.
Nhưng chỉ đảo
mắt, Trần Dung đã cầm lấy hai ống tay áo buộc quanh người, sau khi nàng buộc
trên cổ và trên lưng, da thịt lộ ra ngoài của Trần Dung đã được che kín.
Nàng làm rất
nhanh gọn dứt khoát, mọi việc xảy ra chỉ trong chớp mắt. Sau khi làm xong, Trần
Dung nhìn quanh trái phải. Thấy người chú ý tới mình càng ngày càng ít, nàng
giục ngựa phóng vào giữa màn khói đặc.
Trần Dung xông
vào hướng ngược lại, cũng có người thấy được, tức thì, vài người định quát to,
nhưng khi trông thấy vài tướng lĩnh theo sau Trần Dung quay lại truyền lệnh thì
chạy chậm lại, vài tướng lĩnh đó đang cố gắng đuổi theo, vẻ sợ hãi rụt rè kia
làm sao giống như đang chạy trốn?
Mấy người nghi
hoặc trong lòng, lại thu hồi ánh mắt.
Chỉ chốc lát,
khi nhìn lại, Trần Dung vẫn giục ngựa phóng đi.
Chỉ trong một
chốc nghi hoặc, Trần Dung đã nhảy vào giữa màn khói đặc.
Vừa xông vào
khói đặc, nàng nhổm lên lưng ngựa, thả người nhảy vào trong bụi cây.
Cùng lúc đó,
có người phát hiện ra. Lập tức một sĩ tốt cao giọng quát: “Phụ nhân kia muốn
chạy trốn.”
Tiếng quát vừa
truyền đến, mấy người đồng thời kêu lên: “Phụ nhân kia muốn chạy trốn.”
Trong tiếng
kêu, cung tiễn cùng trường kích trong tay bọn họ đồng thời chỉ về phía Trần
Dung. Khi đang giương cung chờ sẵn, mấy đôi mắt không hẹn mà cùng liếc về phía
Mộ Dung Khác.
Bọn họ đang
chờ chỉ thị. Phụ nhân xinh đẹp kia, ngay cả thần tiên nhìn cũng sẽ động tâm,
tất nhiên vương rất thích nàng, bọn họ cũng không dám tự tiện làm nàng bị
thương.
Vừa do dự như
thế, Trần Dung đã nắm lấy bụi cây tre, ngón tay bị đâm máu túa ra, nhưng nàng
không để tâm đến, chỉ chớp mắt, nàng đã sắp nhảy lên triền núi.
Rốt cục, một
tướng lĩnh quát vội: “Ngu xuẩn, bắn vào chân tay đi.”
Mệnh lệnh vừa
thốt ra, từng mũi tên dài ào ào phóng về phía Trần Dung, trong nháy mắt, đã có
một mũi tên cắm thật sâu vào bả vai trái của Trần Dung.
Có điều dường
như nàng không hề để ý, mặc kệ máu chảy như suối, vẫn chạy về phía trước.
Mắt thấy sẽ
lên được tới triền núi.
Lúc này, Mộ
Dung Khác nhìn qua.
Gã nhìn Trần
Dung chăm chú, suy nghĩ chợt lướt qua trong đầu, không khỏi hét lớn: “Trúng kế của
Vương Hoằng kia rồi, người đến không phải Thạch Tuyên, không phải Thạch Tuyên.”
Ở đây nếu nói
người hiểu biết Vương Hoằng nhất thì không có ai vượt qua được Trần Dung. Với
trí tuệ của nàng, tất nhiên biết, rơi vào tay Mộ Dung Khác, nàng vẫn là một nữ
nhân, rơi vào tay Thạch Tuyên, nàng còn không bằng heo chó, sống không bằng
chết. Mà nàng có thể quyết đoán chạy trốn như thế, chắc hẳn người đến không
phải là Thạch Tuyên.
Không biết vì
sao, Mộ Dung Khác tin tưởng, chẳng những Trần Dung có trí tuệ, hơn nữa kiến
thức rộng rãi, chỉ cần nhìn bộ y phục được nàng cởi ra rồi lại buộc chặt quanh
thân thế kia, thì đã biết, phụ nhân này làm việc quyết đoán lưu loát, có mưu
tính mới hành động… Nếu người đến không phải là Vương Hoằng, khẳng định nàng sẽ
lấy tĩnh chế động, sẽ không mạo hiểm sinh mạng mà chạy trốn một cách liều lĩnh
như thế.
Lúc này, một
tướng lĩnh giương rộng cánh cung, vội vàng nói: “Tướng quân, phụ nhân kia sẽ
trốn thoát.” Hắn cắn răng một cái, quát: “Không bằng bắn chết luôn đi.”
Vài đôi mắt
sáng quắc đều nhìn về phía Mộ Dung Khác.
Trong ánh mắt
của bọn họ, Mộ Dung Khác lại chần chờ. Gã chỉ cần gật đầu, bóng dáng màu đỏ
càng chạy càng xa kia sẽ bị một mũi xuyên tim, ngã nhào từ trên sườn núi xuống.
Chỉ cần gã gật
đầu.
Mộ Dung Khác
vẫn không nhúc nhích nhìn chằm chằm nơi đó, ngay khi chúng tướng đã mất kiên
nhẫn, gã thấp giọng nói: “Thả nàng đi.”
“Cái gì?”
Vài đôi mắt mở
to nhìn Mộ Dung Khác, vẻ mặt không dám tin.
Mộ Dung Khác
nhìn bóng dáng màu đỏ kia thật sâu, nhìn nàng xông lên triền núi, trốn vào trong
rừng cây… Gã thu hồi ánh mắt, thấp giọng nói: “Chỉ là một phụ nhân, sống hay
chết đâu có gì quan trọng.”
Lời nói của gã
khiến chúng tướng rất bất mãn, một người kêu lên: “Nếu nàng ta không quan
trọng, vậy vương bắt nàng ta làm gì?”
Một người khác
cũng kêu lên: “Vì trúng kế, chúng ta có ba ngàn người còn chưa rõ sống chết.”
Dừng một chút, người nọ tiếp lời: “Vương, thỉnh cho phép ta bắt phụ nhân kia
về.”
Với sức lực
của phụ nhân kia, nàng có thể trốn được bao xa? Nếu như muốn bắt sống, hiện tại
ra tay vẫn còn kịp.
Dường như Mộ
Dung Khác kinh ngạc một chút, khi gã mím môi đang muốn hạ lệnh, giọng nói ôn
hòa của một phụ tá truyền đến: “Chư vị cần gì tức giận? Hiện tại thời cuộc đối
với chúng ta bất lợi. Vương Hoằng kia dây dưa, không phải là vì phụ nhân này
sao? Thả cho phụ nhân này đi, cũng miễn cho cá chết lưới rách.”
Câu nói “Thời
cuộc đối với chúng ta bất lợi” đã thừa nhận sự thất bại của Mộ Dung Khác. Ngay
cả bóng dáng của Vương Hoằng gã còn chưa nhìn thấy mà đã bị đánh bại rồi ư?
Lần này, Mộ
Dung Khác tức giận, gã gấp giọng quát: “Đuổi theo phụ nhân kia.” Cắn răng một
cái, gã trầm giọng nói: “Nếu như không được thì cứ bắn chết.”
Một lời thốt
ra, vài giọng nói đồng thời đáp: “Vâng.”
Trần Dung vài
cái túng dược, dĩ nhiên xoay người thượng pha. Chỗ xương bả vai truyền đến đau
nhức, cùng với máu tươi trào ra, để lại một vệt ở phía sau.
Trần Dung chạy
về phía cát bụi ở phía trước. Chỉ cần xuyên qua rừng cây chưa đến hai trăm bước
này là một sườn núi. Mà giờ phút này, dưới sườn núi kia cát bụi cuồn cuộn, hiển
nhiên nơi đó có người.
Vừa mới lao ra
chưa tới mười bước, phía sau truyền đến tiếng bước chân dồn dập. Trong lúc đó,
Trần Dung nghe thấy một người hét to: “Bắt lấy nàng.”
Trần Dung vội
vàng quay đầu, nàng trông thấy mười mấy người lao vọt qua triền núi, chạy về
phía nàng. Những người đó xông đến từ một vách triền núi khác, cách nàng tầm
trăm bước.
Tuy nói là tầm
trăm bước, nhưng Trần Dung vốn đã bị thương, xiêm y lại bất lợi cho việc chạy
trốn. Chủ yếu là, những người đó vừa trèo lên sườn núi, liền giương cung, phóng
trường kích.
Trần Dung cắn
răng, nàng vừa nghiêng ngả lảo đảo chạy về phía trước, vừa dắt cổ họng hét to:
“Trần thị A Dung ở đây, Trần thị A Dung ở đây –”
Tiếng hét sắc
nhọn, xen lẫn trong sự hỗn loạn nên khó mà truyền ra xa.
Người của
chàng chắc hẳn sẽ nghe thấy, trên đường đi ta mặc đồ màu đỏ, cực kỳ chói mắt,
chỉ cần có tâm, người của chàng nhất định sẽ nghe thấy.
Trần Dung vừa
tự nhủ thầm, vừa cắn răng bỏ chạy.
Đúng lúc này,
phía sau nàng truyền đến một tiếng kêu: “Đứng lại, nếu không đứng lại, sẽ bắn
chết ngay.”
Giọng nói sắc
bén, ước chừng chỉ cách nàng tầm bảy mươi, tám mươi bước mà thôi.
Mặt Trần Dung
đỏ bừng, làm như không nghe thấy, cúi đầu chạy liều mạng.
Người nọ quát:
“Chuẩn bị bắn tên.”
Tiếng kêu vừa
thốt ra, Trần Dung tinh tường cảm giác cơn gió ập đến mang theo tử khí.
Ngay khi nàng
điên cuồng chạy trốn, khi tên như mưa phóng tới, một loạt tiếng vó ngựa dồn dập
từ trong rừng cây truyền đến. Cùng với tiếng vó ngựa kia còn có mấy giọng nói
người Tấn vang lên: “Người ở đây, người ở đây.”
Trong giọng
nói lộ vẻ mừng rỡ như điên.
Trần Dung cũng
mừng rỡ như điên. Nàng vừa mới ngửa đầu nhìn lại, phía sau mũi tên xé gió lao
tới, Trần Dung rùng mình, thả người ngã ập về phía trước.
Vừa mới nhào
xuống đất, mấy mũi tên dài đã vọt qua đỉnh đầu nàng.
Trần Dung vội
vàng bò dậy, tiếp tục thất tha thất thểu chạy về phía trước.
Đúng lúc này,
một bóng người nhảy xuống từ trên một nhánh cây, hắn lao xuống ôm Trần Dung
nhảy lên, hai người tránh được hơn mười mũi tên, vọt đến bên cạnh nhóm kỵ sĩ.
Người nọ cùng
nhóm kỵ sĩ hội họp, liền thuận tay đặt Trần Dung lên lưng ngựa. Hắn nhìn đám
người đuổi tới càng ngày càng gần, quát khẽ: “Lui”
Lúc này, bọn
họ đã bị vây trong phạm vi công kích bằng cung tiễn của đám người đó. Bởi vậy,
sau khi người nọ ra lệnh một tiếng, mọi người chỉ có thể cầm binh khí trong
tay, từ từ lui về phía sau.
Lúc này, một
tướng lĩnh người Hồ không hề chớp mắt nhìn chằm chằm cát bụi bốc cao dưới sườn
núi, nói: “Đi đi, bẩm báo Thái Nguyên vương.”
“Vâng.”
Lúc này, hai
đội người vẫn trong tư thế giằng co, một bên chậm rãi lui về phía sau, một bên
chậm rãi tới gần. Bên lui về phía sau hướng tới phía trên sườn núi.
Chỉ chốc lát,
Mộ Dung Khác đã đến. Mà năm sáu người kia, đã đứng ở trên sườn núi. Vừa đứng
lại, người mặc áo đen vừa cứu Trần Dung kia liền thấp giọng nói: “Đến thời cơ
thích hợp, ta sẽ ôm nữ lang nhảy xuống, các ngươi cưỡi ngựa lao ra từ hai bên,
đến lúc đó sẽ tụ họp.”
“Vâng.”
Trong lúc bọn
họ nói nhỏ, Trần Dung giãy dụa đứng lên. Nàng vừa đứng vững, chuyện thứ nhất đó
là hất toàn bộ tóc tai rối tung ở trước mắt ra.
Ngẩng đầu lên,
Trần Dung nhanh chóng nhìn xuống phía dưới. Từ sườn núi này nhảy xuống, chỉ cao
tầm mười bước. Phía dưới, là một sơn đạo hẹp. Sơn đạo kia quanh co khúc khuỷu,
trình đổ nhân tự hình. Mà người nọ tự tiêm, liền tại đây sườn núi hạ.
Giờ phút này,
nhân tự lộ tả chi cùng hữu chi trong rừng cây, cát bụi cuồn cuộn, vó ngựa tung
bay, có đại đội nhân mã càng ngày càng gần.
Xa xa, cát bụi
kia bốc thẳng lên phía chân trời, dường như có thiên quân vạn mã xông đến.
Giờ phút này,
phía đông vừa mới sáng lên, một vòng thái dương rực rỡ trồi lên phía chân trời.

