Mị Công Khanh - Chương 192

Chương 192: Đánh giết tùy ta

Nhìn thấy Trần
Dung mở to hai mắt, giống như choáng váng ngây người, Trần Vi chớp mắt, gọi: “A
Dung, A Dung?”

Nàng ta gọi
vài lần, Trần Dung vẫn đang ngơ ngác.

… Nàng thật
không biết, Trần Vi sẽ khinh địch buông tha Nhiễm Mẫn. Không phải nàng ta yêu
thương y sâu sắc vô cùng sao? Nàng ta, nàng ta yêu sâu đậm như thế. Hai kiếp,
trước sự sủng ái của Trần Nguyên dành cho nàng ta, cho dù không thể gả cho
Nhiễm Mẫn, cũng có thể gả cho sĩ tử khác. Nhưng nàng ta không để ý tới danh
tiết, ngay cả làm thiếp cũng muốn đi theo bên cạnh Nhiễm Mẫn.

Trước mắt Trần
Dung hiện lên tình cảnh kiếp trước, khi Trần Vi đối mặt với Nhiễm Mẫn, bộ dạng
đưa tình vĩnh viễn coi y là trời kia. Rõ ràng nàng ta yêu sâu đậm như vậy.

Nàng nhìn Trần
Vi, giờ phút này da dẻ nàng ta nõn nà, ánh mắt cũng sáng ngời có thần, khác hẳn
với thần thái lần gặp trước, thực hiển nhiên, lời nói của Trần Vi là thốt ra từ
tâm can.

Nhưng càng như
thế, Trần Dung lại càng không rõ, yêu sâu đậm, khắc cốt ghi tâm đến vậy, vì sao
có thể nói bỏ là bỏ? Lúc trước liều lĩnh bằng mọi cách để đạt được cảm tình của
người đó, vì sao xoay người là có thể quên đi?

… Kiếp trước,
nàng đã thua trong tay một Trần Vi như vậy sao?

Ngẫm nghĩ,
khóe môi Trần Dung lộ ra một nụ cười khổ.

Trần Vi kinh
ngạc nhìn Trần Dung khác thường, vẻ mặt của tộc muội trước mắt thật sự kỳ quái.

Mím môi, Trần
Vi lại cười vui gọi: “A Dung, A Dung?”

Lúc này, Trần
Dung phục hồi tinh thần. Nàng cúi đầu nhìn nàng ta, hoảng hốt hỏi: “Vì sao
ngươi không cần y nữa?”

Trần Vi mỉm
cười, nhẹ nhàng nói: “Bởi vì A Dung cũng không cần y mà. Y chỉ là một thất phu
thô lỗ, tuy rằng vũ dũng tuấn mỹ, nhưng quý tộc ở thành Kiến Khang nhiều như
thế, ai cũng đều cao nhã hơn y…” Trần Vi mới nói đến đây, Trần Dung cúi đầu, từ
từ nói: “Nhiễm tướng quân chính là một trượng phu, trong thiên hạ nam nhân cao
nhã hơn y không nhiều lắm đâu.”

Trần Vi đang
nói vui vẻ, thật không ngờ Trần Dung lại biện hộ cho Nhiễm Mẫn thì không khỏi
ngẩn ngơ, những lời còn lại cũng nghẹn trong cổ họng.

Nàng ta cứng
họng nhìn Trần Dung, vẻ mặt không dám tin… A Dung này, không phải không cần
Nhiễm Mẫn sao? Vì sao nàng còn ca ngợi y?

Sau khi ngẩn
ngơ, khóe mắt Trần Vi liếc thấy một người, tức thì, nàng ta cất cao giọng, ngữ
khí kinh ngạc, không dám tin gọi to: “A, vì sao A Dung lại ca ngợi Thạch Mẫn
như thế? Rõ ràng y chỉ là một thất phu thô lỗ, quý tộc trong thành Kiến Khang,
không nói tới người khác, ngay cả Thất lang nhà muội, y muốn xách hài cũng
không xứng.”

Trần Vi nói
tới đây, Trần Dung đã quát một cách quyết đoán: “Câm miệng.”

Nàng ngẩng
đầu, chán ghét nhìn Trần Vi, lạnh lùng nói: “Trần Vi, ngươi không được quên,
thất phu thô lỗ Thạch Mẫn trong miệng ngươi kia từng là trượng phu mà ngươi thề
sống thề chết đòi đi theo.” Sau khi khiến gương mặt Trần Vi trở nên ửng đỏ,
Trần Dung thở dài một tiếng, từ từ nói: “Tất nhiên Thất lang là nam nhi tốt,
nhưng Nhiễm Mẫn cũng là trượng phu thực thụ. Hai người đều khí khái, không có
kiểu nói gì mà xách hài cũng không xứng.”

Trần Dung nói
tới đây, mặt tối sầm lại, giọng điệu mệt mỏi: “A Vi, lúc trước ngươi thương y
kính trọng y như thế, giờ phút này, cho dù ngươi quyết ý rời đi, cũng không nên
mắng chửi y… Ngươi yêu y mà.”

Trong ánh mắt
nhìn thẳng của Trần Dung, Trần Vi cúi đầu, nàng ta than thở: “Khi đó ta không
hiểu chuyện thôi.”

Than thở đến
đây, đột nhiên Trần Vi ngẩng đầu lên, nàng ta hét lớn với Trần Dung: “Lúc đó
chẳng phải muội một lòng muốn gả cho y sao? Vì sao sau đó lại không cần y như
thế? A Dung, Thạch Mẫn là người thô lỗ, ý chí sắt đá, ta chịu đựng y đủ rồi,
không được sao?”

Nói xong, ánh
mắt của nàng ta lấp lánh ánh lệ, vẻ mặt mang theo vài phần u oán chua xót, tay
vò góc áo, Trần Vi cắn môi, ôi chao liên tiếp: “A Dung, ta, nay phụ huynh ta
không có thế lực, A Kỳ, A Thiến các nàng lại thấy ta ngứa mắt, mỗi ngày đều
quát mắng giễu cợt, ta đã không còn chỗ để đi nữa rồi. Muội, muội có thể…” Dưới
ánh nhìn lạnh lùng của Trần Dung, nàng ta phịch một tiếng quỳ xuống đất, dập
đầu không thôi, điềm đạm đáng yêu khóc lóc như hoa lê dưới mưa: “A Dung, xin
muội thu lưu ta… Cầu muội.” Vừa nói, nàng ta vừa dập đầu vang dội trước Trần
Dung.

Khi ngẩng đầu,
trán Trần Vi trở nên xanh tím, tóc tai tán loạn, bộ dạng đáng thương như thế
rất xứng với đôi mắt to đẫm lệ, thật sự khiến người ta vô cùng thương tiếc.

Trần Dung mắt
lạnh nhìn nàng ta, còn chưa kịp mở miệng, đã thấy Trần Vi lết đầu gối về phía
trước, nàng ta đi rất mau, đảo mắt đã tới phía sau Trần Dung. Trong lúc Trần
Dung ngạc nhiên quay đầu, chỉ thấy nàng ta đang kéo một góc bào phục màu trắng,
nước mắt ròng ròng, bộ dạng động lòng người cầu xin: “Thất lang, cầu chàng nói
với A Dung, bảo muội ấy thu lưu ta. Thiếp cam đoan sẽ ngoan ngoãn, cam đoan sẽ
đứng ở một góc không có bất cứ ý kiến gì. Thiếp nguyện ý làm nô tỳ của A Dung,
làm hạ nhân của muội ấy, làm trâu làm ngựa cho muội ấy. Thiếp chỉ cầu muội ấy
cho ta một con đường sống thôi.” Vừa nói, nàng ta lại liên tục dập đầu xuống
đất.

Người bị Trần
Vi níu kéo, chính là Vương Hoằng.

Chàng lẳng
lặng đứng đó, mỉm cười nhìn Trần Vi. Khi nàng ta dập đầu không ngừng, chàng hơi
hơi khom người.

Vươn tay, nhẹ
nhàng nâng khuôn mặt giàn giụa nước mắt của Trần Vi lên, Vương Hoằng ôn nhu
hỏi: “Ngươi muốn ở lại?”

Hai gò má Trần
Vi ửng đỏ, hai mắt đẫm lệ mê ly nhìn Vương Hoằng, liên tục gật đầu. Hai mắt
nàng ta bất tri bất giác trở nên sáng trong: Thất lang lại cúi hạ thân mình quý
giá, đưa bàn tay không dính bụi trần của chàng nâng mặt mình, chẳng lẽ, chàng
cũng thích mình sao?

Cắn môi, Trần
Vi hít cái mũi đỏ hồng, hơi nước trong mắt càng đậm. Trần Vi khóc nói: “Đúng,
thiếp đã không còn chỗ nào để đi. A Dung vốn giao hảo tốt với thiếp, chúng
thiếp là tỷ muội thân thiết nhất. Nếu muội ấy không cho thiếp đường sống, thiếp
phải làm sao bây giờ?” Ngữ khí u oán, bộ dạng xinh đẹp như hoa lê.

“Là như thế
sao?”

“Đúng, đúng là
như vậy. Cầu Thất lang rủ lòng thương, cầu Thất lang cho phép.”

Vương Hoằng
thẳng lưng, chàng quay đầu nhìn về phía Trần Dung, hai mắt híp lại, tựa tiếu
phi tiếu: “Hóa ra A Dung một lòng muốn gả cho Nhiễm Mẫn sao?” Giọng thấp mà nhẹ
nhàng, tựa như gió xuân lướt qua mặt.

Trần Dung thấy
chàng nhắc tới chuyện này, không khỏi có chút dở khóc dở cười, nàng trừng mắt
liếc nhìn chàng một cái, cất bước đi về phía Trần Vi.

Đi đến bên
cạnh Vương Hoằng, Trần Dung đột nhiên nhấc chân, đá một cú thật mạnh vào người
Trần Vi đang chớp hai mắt đẫm lệ, bộ dạng động lòng người nhìn Vương Hoằng.

Trần Dung vốn
có chút võ nghệ, lại ra tay đột ngột, cú đá này ập thẳng vào giữa ngực Trần Vi.
Chỉ nghe “Phịch” một tiếng, thân hình Trần Vi như ruột bông rách rưới tung bay
trong gió, sau khi lùi ba bốn bước, nặng nề va vào một gốc cây đại thụ.

“Bịch” một
tiếng, sau khi thân hình Trần Vi đập vào gốc cây, đột nhiên lại nghiêng về phía
trước, lăn mấy vòng, mới từ từ dừng lại.

Tình cảnh vừa
rồi rất bạo lực.

Trong khoảng
thời gian ngắn, xung quanh trở nên lặng ngắt như tờ. Tỳ nữ hạ nhân đứng trong
sân vẫn sinh hoạt trong giới quý tộc tao nhã, làm sao đã từng gặp qua phụ nhân
như thế? Trong khoảng thời gian ngắn đều trừng mắt cứng lưỡi, không thốt nên
lời.

Trần Dung
giống như không biết bản thân đã làm ra việc ác độc này, nàng đi nhanh về phía
Trần Vi. Nhìn thấy nàng nhấc chân, mấy người Bình ẩu đều há miệng, muốn gọi
Trần Dung lại. Ngay cả bọn người hầu Vương gia ở một bên cũng nghiêng đầu, lộ
ra bộ dạng không đành lòng.

Trong số những
người này chỉ có Vương Hoằng vẫn chắp hai tay sau lưng, tựa tiếu phi tiếu nhìn
cảnh tượng đó.

Trần Dung đi đến
trước mặt Trần Vi, nàng vươn chân, đạp lên người Trần Vi đang vặn vẹo giãy dụa
muốn bò lên. Trần Vi nhìn nàng ta chăm chú, lạnh lùng nói: “Nhiễm Mẫn tướng
quân lại nạp một phụ nhân như ngươi làm thiếp, thật sự đáng thương.”

Nàng dùng mũi
chân nâng gương mặt trộn lẫn nước mắt cùng bùn đất, còn có vết máu của Trần Vi
lên hỏi với giọng lạnh lùng, chán ghét: “Trần Vi, khi ở thành Nam Dương, ngươi
dùng danh nghĩa của Thất lang hẹn ta ra ngoài, muốn đẩy ta vào chỗ chết đúng
không?”

Lời này vừa
thốt ra, không chỉ là Trần Vi, ngay cả đám người Bình ẩu đang bất mãn đều mở to
mắt, chuyên chú lắng nghe. Về phần Vương Hoằng, lúc này thu lại tươi cười, mày
nhíu chặt.

Trần Vi mở to
hai mắt, trên gương mặt bị xước chảy máu lộ vẻ kinh hãi trở nên trắng bệch.
Nàng ta nhìn Trần Dung, thét to: “Muội nói bậy.” Đảo mắt, trong mắt nàng ta
nước mắt lưng tròng, cắn môi, Trần Vi hận trừng mắt nhìn Trần Dung, kêu lên: “A
Dung, ta chỉ tiến đến cầu muội thu lưu. Muội không muốn cứ việc nói thẳng không
muốn mà, vì sao muội lại làm nhục ta như thế?” Nàng ta nói tới đây, dùng sức ho
khan. Dù toàn thân lấm bụi đất, nhưng khi nàng ta ôm ngực, suy yếu ho khan lại
có một bộ dạng xinh đẹp nhu nhược.

Ho khan hai
tiếng, không đợi Trần Dung đáp lời, Trần Vi ngẩng mặt, nước mắt từ từ chảy
xuống hai gò má: “A Dung, ngày xưa ta đối xử với muội như thế nào, chẳng lẽ
trong lòng muội không hề áy náy sao? Sao muội có thể ngoan độc, vô tình như
thế?” Nàng ta suy yếu nhìn Trần Dung, vẻ mặt vô lực, chua xót vì bị oan uổng.
Nói tới đây, nàng ta quay đầu nhìn về phía Vương Hoằng, giọng nói thánh thót
như chim đỗ quyên lên tiếng cầu xin: “Thất lang, Thất lang, thế nhân đều nói
chàng ôn nhu khoan dung mà, cầu chàng, chàng khuyên nhủ A Dung đi, van cầu
chàng, van cầu chàng mà.”

Trả lời nàng
ta là tiếng cười lạnh của Trần Dung.

Nàng vỗ tay,
trong tiếng vỗ thanh thúy, Trần Dung bật cười, ngữ điệu giống như thẫn thờ,
cũng giống như trào phúng: “Thủ đoạn của A Vi thật sự bất phàm.”

Lời vửa dứt,
chân nàng dùng sức, dẫm mạnh lên ngực Trần Vi, Trần Dung thản nhiên nói: “Ngươi
không cần cầu Thất lang.”

Nàng từ trên
cao nhìn xuống Trần Vi, lạnh lùng, cao ngạo nói: “Cầu chàng cũng vô dụng. A Vi,
Trần Dung ta là Quang Lộc đại phu mà bệ hạ phong tặng, với thân phận của ta,
đánh chết một người thì cũng không có ai dám lên tiếng phản đối.”

Lần này, dường
như Trần Vi ngây người.

Nàng ta quay
đầu lại, há miệng ngơ ngác nhìn Trần Dung, vẻ mặt không dám tin.

Nàng ta thấy
Trần Dung lạnh lùng, cao cao tại thượng, cũng thấy Vương Hoằng vẫn tươi cười
như gió xuân, nhưng lại đứng đó mặc kệ, thấy chúng phó lẳng lặng đứng yên, mắt
không hề chớp một cái… Mỗi người, đều có vẻ mặt bình thản, giống như lời Trần
Dung nói chính là thiên kinh địa nghĩa… Bắt đầu từ khi nào, nàng ta trở thành
kẻ hèn mọn như thế? Bắt đầu từ khi nào, ở trước mặt Trần Dung, nàng ta trở nên
nhỏ bé như bụi bặm?

Nhận thức này
tới quá đột ngột, khiến người ta không dám tin.

Bởi vậy, Trần
Vi chỉ há miệng, ngơ ngác nhìn Trần Dung, chậm rãi, sắc mặt nàng ta càng ngày
càng trắng bệch.

Trần Dung thấy
thế, cười lạnh lùng, dưới chân nàng dùng sức, sau khi khiến Trần Vi thật sự ho
khan mấy tiếng, Trần Dung nhìn nàng ta chăm chú, lẳng lặng hỏi: “Khi ở thành
Nam Dương, ta và ngươi coi như không thù không oán. Vì sao ngươi lại hại ta như
thế?”

Nàng nhìn Trần
Vi, chờ nàng ta trả lời.

Ánh mắt Trần
Vi tan rã nhìn Trần Dung, miệng hé ra càng không ngừng ho khan, không thốt nên
lời.

Trần Dung nhìn
thẳng nàng ta, nhìn một lúc khiến tinh thần Trần Dung hoảng hốt, nàng nhíu mày.

Thu chân về,
Trần Dung phất ống tay áo, ra lệnh: “Nâng ra ngoài, ném trên đường.”

“Vâng.” Hai hộ
vệ lên tiếng trả lời tiến đến, bọn họ nâng Trần Vi lên, đi ra bên ngoài.

Đến khi bọn họ
đi thật xa, Trần Vi vẫn không nhúc nhích, ánh mắt tan rã mở to nhìn Trần Dung.

Khi bóng dáng
Trần Vi hoàn toàn biến mất, Trần Dung chậm rãi quay đầu nhìn về phía Vương
Hoằng.

Khóe miệng
Vương Hoằng cong lên, chàng khẽ cười nói: “Vì sao không giết nàng ta?”

Trần Dung cũng
cong môi, nói với giọng âm ngoan: “Cần gì giết nàng ta? Thành Kiến Khang chỉ có
bây lớn, nàng ta đã là tàn hoa bại liễu, có thể chạy thoát hay là có thể leo
lên chỗ của đám quý nhân đây? Cứ để cho nàng sống như chó nhà có tang, không
phải tốt hơn sao?”

Lời này của
Trần Dung vừa thốt ra, đám người Bình ẩu cùng Trần gia Đại huynh quay phắt đầu
lại, bất an nhìn về phía Vương Hoằng: A Dung không hề che giấu sự ngoan độc của
mình, cũng không biết Vương Hoằng có chịu nổi hay không?

Trong ánh mắt
bất an của bọn họ, Vương Hoằng chỉ tươi cười, cũng không nói gì, cứ thế phất
ống tay áo, đi ra bên ngoài. Nhìn bóng dáng không dính chút bụi trần của chàng,
đám người Bình ẩu hai mặt nhìn nhau, không biết có nên thở một hơi nhẹ nhõm hay
không.

Trần Dung
chuyển mắt nhìn sang Trần gia Đại huynh, mỉm cười nói: “Đại huynh, đến viện của
muội tâm sự chuyện trò đi.” Vẻ mặt vân đạm phong khinh, tựa hồ mới đi dạo ở hoa
viên về, làm sao còn có vẻ ác độc tàn nhẫn vừa rồi?

Trần gia Đại
huynh ngây ngốc gật đầu, đi theo sau lưng Trần Dung bước về phía trước.

Trần Dung một
bên mặc hoa phất liễu mà qua, vừa nói: “Đại huynh, sức khỏe của huynh thế nào?”

Hỏi đã lâu,
cũng không nghe thấy Trần gia Đại huynh trả lời, Trần Dung quay đầu.

Đối diện với
ánh mắt chăm chú của Trần Dung, trên gương mặt đen gầy của Trần gia Đại huynh
đột nhiên nở rộ tươi cười, hắn vui mừng nhìn Trần Dung, khẽ nói: “Hôm nay vi
huynh mới biết được, Vương Thất lang thật sự coi trọng A Dung.” Tùy ý để nàng
muốn làm gì thì làm, tùy ý để nàng xử lý Trần Vi. Hóa ra, A Dung của hắn ở
trước mặt thiên chi kiêu tử như Vương Thất lang lại tùy ý, tự tại như thế. Cũng
giống như khi ở Bình thành, tuy A Dung chỉ là thứ nữ nhưng đứng trước mặt bản
thân mình là con vợ cả cũng là như vậy. A Dung của hắn hóa ra là người có phúc
đến thế.

Trần gia Đại
huynh vui mừng nhìn Trần Dung. Có điều hắn thương tâm đã lâu, hiện tại tươi
cười dù thấy thế nào cũng rất cứng ngắc.

Trần Dung nhìn
thấy Đại huynh tươi cười, cũng cười theo, nàng quay đầu, nói với một tỳ nữ:
“Ngươi đi hỏi Thất lang, quanh đây có danh y nào không? Đại huynh của ta không
khoẻ, muốn mời đại phu tới chẩn trị.”

Trong lúc Trần
gia Đại huynh liên tục vẫy tay, nói không cần, tỳ nữ kia đã đáp lời, xoay người
rời đi: Tình cảnh vừa rồi, không chỉ là Trần gia Đại huynh nhìn mà cảm khái,
các nàng nhìn cũng cảm khái. Tựa hồ cho tới bây giờ, các nàng mới biết được,
Quang Lộc đại phu này có địa vị rất cao ở trong cảm nhận của lang quân nhà
mình. Bởi vậy, nàng ta trả lời vô cùng cung kính mà rõ ràng.

Báo cáo nội dung xấu