Mị Công Khanh - Chương 205 + 206

Chương 205: Tặng cho nàng

Trần Dung kinh
ngạc lắng nghe, chỉ cảm thấy tai như ù đi, đầu óc choáng váng, tâm loạn như ma.

Cắn môi, nàng
khẽ nói: “Trở về đi.”

Hai hộ vệ liếc
nhìn nàng một cái, gật đầu xác nhận, nâng kiệu Trần Dung trở về phòng.

Trần Dung rời
đi, tiếng nói chuyện trong phòng dần dần dừng lại. Một đám kẻ sĩ nguy quan bác
mang chậm rãi thối lui.

Trong đó một
người bạch diện trung niên ánh mắt hẹp dài, tư thái phong lưu thối lui đến cửa,
thấy Vương Hoằng ngẩng đầu lên, ngơ ngác nhìn nóc nhà xuất thần. Trên gương mặt
tuấn dật của chàng giờ phút này tràn ngập cô đơn. Rõ ràng cả sảnh đường hoa
cẩm, rõ ràng quần áo cao quý, đôi mắt đen láy đi đôi với dung nhan được trời
xanh ban tặng lại khiến cho người ta cảm thấy hiu quạnh vô tận.

Vương Hoằng
như vậy, hắn chưa từng gặp qua.

Bạch diện
trung niên rút chân về, đến gần Vương Hoằng.

Hắn đi đến bên
cạnh Vương Hoằng, cúi đầu nhìn chàng, bạch diện trung niên thấp giọng thở dài:
“Thất lang cần gì đến nỗi này?” Hắn cười nói: “Giờ phút này Thất lang đâu còn
tư thái xuất trần, phong tư như thần tiên nữa? Ai, nữ sắc thật đáng sợ.”

Vương Hoằng
cúi đầu xuống.

Hai mắt chàng
đen láy lẳng lặng nhìn bạch diện trung niên kia, nhìn hắn, chàng cong khóe môi,
khàn khàn nói: “Ta phải làm sao bây giờ?”

Giọng nói của
chàng khàn khàn vô cùng: “Lan Chi, ta phải làm thế nào cho phải?”

Lan Chi nheo
lại mắt hẹp dài, nói với giọng trêu tức: “Làm sao bây giờ? Không phải vừa rồi
đệ đã quyết định rồi sao?”

Vương Hoằng vô
tâm để ý tới lời trêu đùa của hắn, thậm chí không có tâm trí để mà tức giận,
chàng lại ngửa đầu, lẳng lặng nhìn góc phòng, một hồi lâu, giọng nói thê lương
của chàng truyền đến: “Ta chỉ biết dùng chiêu này thôi. Ngoại trừ nó ra, ta
không biết phải làm thế nào mới có thể giữ nàng lại.”

Chàng thì thào
nhắc lại: “Ta thật không biết phải làm thế nào, mới có thể giữ nàng lại.”

Nói tới đây,
Vương Hoằng khàn khàn nói: “Lan Chi là người phong lưu, có vô số mỹ nhân ái mộ
huynh. Theo lời huynh nói, ta phải làm sao bây giờ?”

Lan Chi cười
rộ lên: “Phụ nhân kia của đệ không giống người thường, nếu thủ đoạn này của ta
hữu dụng, bằng với danh hào của Lang Gia Vương thị người sao có thể phí phạm
thời gian đến tận hôm nay?”

Vương Hoằng
nghe vậy cũng cười khổ.

Chàng nhắm hai
mắt, thấp giọng nói: “Ta không muốn buông tay… Ta sẽ không buông tay.”

Giọng nói trảm
đinh tiệt thiết.

Lan Chi nghẹn
lời, suy nghĩ một hồi, đột nhiên vỗ hai tay, cười nói: “Có rồi.”

Vương Hoằng
đưa mắt sang, chờ mong nhìn hắn.

Lan chi cười
nói: “Tâm của con người, cho dù là phụ nhân hay là sĩ tốt nô bộc, biện pháp tốt
nhất để thu phục là tìm ra điều người đó mong muốn nhất.”

“Điều mong
muốn nhất?” Vương Hoằng nặng nề nhắc đi nhắc lại: “Điều mong muốn nhất ư?”

A Dung của
chàng ham thích điều gì đây?

Ngẫm nghĩ,
trước mắt chàng hiện lên bộ dáng tươi cười thản nhiên của Trần Dung, ngày đó,
khi nàng muốn chàng đâm một kiếm từ sau lưng nàng, từng nói qua: “A Dung biết
bản thân mình rất tham lam. Càng ngày sẽ càng muốn nhiều hơn. Làm thiếp của
Thất lang thì sẽ tìm trăm phương nghìn kế lên làm quý thiếp, nói không chừng,
còn có thể ra tay hãm hại thê tử của chàng. Một lần hại không thành thì sẽ có
lần thứ hai, lần thứ hai không thành thì sẽ có lần thứ ba. Chỉ cần A Dung không
chết, sủng thiếp, thê tử của Thất lang, chàng cưới bao nhiêu thì ta sẽ hại bấy
nhiêu, có bao nhiêu thì sẽ chết bấy nhiêu.”

“Cho nên, trừ
phi Thất lang chàng đồng ý chỉ cưới một mình A Dung làm thê, chỉ sủng một mình
A Dung. Nếu không, cả đời này của chàng, cả đời này của ta cũng sẽ không an
bình.”

“Sống ngủ
chung gối với lang quân cũng không chỉ có mình A Dung, khi chết chôn chung mộ
còn phải cầu xin gia tộc chàng chấp nhận, chủ mẫu cho phép… Lang quân, A Dung
không phải là người có thể tạm nhân nhượng vì lợi ích toàn cục. Cả đời này, ta
sẽ không gọi bất luận kẻ nào là chủ mẫu.”

Đúng rồi, còn
có một ngày kia khi chàng trịnh trọng hỏi nàng có nguyện vọng gì thì nàng cũng
nói như thế.

Lan Chi nhìn
thấy Vương Hoằng tươi cười thì không khỏi tò mò hỏi: “Đệ nghĩ gì vậy? Phụ nhân
kia muốn cái gì?”

Vương Hoằng
dần dần thẳng lưng, dựa vào tháp, không chút để ý cười nói: “Nàng muốn cái gì
ư? Không phải là muốn làm thê tử của ta, còn muốn ta đáp ứng không nạp thiếp
nữa sao.”

Lan chi nhướn
mày, cười khẩy nói: “Xem ra khẩu vị của phụ nhân này không nhỏ.”

Mới nói đến
đây, hắn ngạc nhiên mở to mắt nhìn Vương Hoằng, hỏi: “Đệ sẽ đáp ứng sao?”

Vương Hoằng
vừa ngồi dậy thì động đến miệng vết thương, đành phải nằm xuống. Chàng mỉm cười
nói: “Ừ, trong tim sớm đã chấp nhận rồi.” Mấy ngày trước ở thành Nam Dương, khi
chàng hỏi nàng có nguyện vọng gì thì trong lòng đã sớm đồng ý.

Lan Chi cả
kinh, hắn nói: “Đệ là trưởng tử của Lang Gia Vương thị mà.”

“Thì tính là
gì?” Vương Hoằng khinh miệt cười, nói: “Dưới đao kiếm, thân phận cao quý nhất
cũng chỉ là một đống xương trắng. Thế đạo này không thú vị, phụ nhân trong
thiên hạ cũng vậy. Nếu A Dung của ta muốn, thì cứ tặng cho nàng thôi.”

Chàng ung dung
nói tới đây, khóe miệng cong lên, giống như hài tử thì thào lẩm bẩm: “Ta chỉ
muốn nàng đừng tức giận ta nữa.”

Lan Chi không
dám tin mở to mắt nhìn Vương Hoằng giống như đã giải quyết xong một vấn đề hóc
búa, cau mày, hắn nghiêm túc nói: “Vương Hoằng, đệ là đại danh sĩ trong thiên
hạ, một lời thốt ra, ngàn vàn không dễ mua. Ngay cả đệ đã sớm quyết định quy
ẩn, thì cũng phải tĩnh lặng chờ thời cơ tái khởi. Nhưng việc hôn nhân thật sự
trọng đại, không thể quyết định qua loa. Dù đệ không cần con nối dõi bao nhiêu
chăng nữa, không để ý đến cái nhìn thế nhân thì đệ cũng phải để ý chính bản
thân mình, nếu về sau cảm thấy chán ghét hối hận thì phải làm thế nào bây giờ?”

Lời này của
hắn cũng có lý, Vương Hoằng nghiêng đầu, híp hai mắt, vừa gõ tay lên tay ghế
vừa nhẹ giọng nói: “Chán ghét hối hận? Thiên hạ này ăn bữa hôm lo bữa mai, ngay
cả tính mạng và sự phú quý của ta cũng là sự bấp bênh, chẳng lẽ, ngay cả trái
tim của ta cũng phải lo nghĩ hay sao?” Chàng bật cười, nói với vẻ lười biếng,
vô tâm: “Ngay cả ta chán ghét hối hận nàng, trên thế gian này ngoại trừ nàng,
cũng không có phụ nhân thứ hai xứng đôi với ta. Lan chi, huynh và ta đều là
người đã quen chuyện gió trăng, huynh nói thật cho ta nghe, hàng đêm huynh làm
tân lang, có từng cảm thấy mất mát mỗi sáng thức dậy hay không? Có người nào
khiến cho huynh biết đau, biết khổ, biết thương tiếc, biết sợ hãi, biết khủng
hoảng, vừa nghĩ tới sẽ mất đi mà lo sợ nghi hoặc tột đỉnh hay không?”

Lan Chi ngẩn
ngơ, hắn xuất thần, lắc đầu nói: “Không có.”

“Đúng vậy,
không có. Thế nhân trăm ngàn người, có mấy người có thể cảm thụ được điều này
đây? Chẳng lẽ huynh còn nghĩ rằng về sau Vương Hoằng ta còn có thể gặp thêm một
phụ nhân nào nữa khiến ta yêu thương như vậy sao?”

Lan Chi cười
vui, hắn lắc đầu nói: “Đệ là kẻ bạc tình, đối với phụ nhân này đệ đã dành hết
mọi tình cảm. Nếu bảo có thể gặp thêm một người nữa thì tất nhiên là không có
khả năng.”

Lúc này Lan
Chi suy nghĩ cẩn thận, hắn cất giọng cười lanh lảnh, vươn tay vỗ vai Vương
Hoằng, lớn tiếng nói: “Cũng đúng, giai nhân như vậy đâu có dễ gặp? Đệ vừa gặp,
thì muốn giữ chặt không chịu buông tay cũng phải thôi. Ha ha, ngày xưa ta cũng
cười đệ vô số lần, về sau, ta sẽ không chê cười đệ nữa.”

Lan chi thở
dài: “Đúng là đệ may mắn hơn chúng ta nhiều.” Bọn họ đều là là người tùy hứng,
bọn họ đi lại trong thế đạo khốn khổ đảo điên, tim của bọn họ thời khắc đều cảm
thấy tuyệt vọng. Chỉ có hương rượu, sự ôn nhu còn có thể làm cho linh hồn của
bọn họ được an bình nửa khắc.

Đúng là vì
tuyệt vọng như vậy nên bọn họ mới phóng túng chính mình, mới phong lưu không
thể kiềm chế.

Nhưng phóng
túng cũng thế, điên cuồng cũng thế, bọn họ vĩnh viễn vẫn cô tịch, vĩnh viễn đều
chỉ có thể tâm sự với bản thân. Không có người đồng hành, không có ngày mai,
không có chờ mong.

Mà hiện tại,
Vương Hoằng đã có phụ nhân của mình, có chỗ để linh hồn chàng trú ngụ. Chàng
tâm tâm niệm niệm đều muốn lấy lòng phụ nhân đó, tâm tâm niệm niệm nhớ mọi
chuyện của nàng, mà nàng cũng tâm tâm niệm niệm nhớ tất cả về chàng.

Trên thế gian,
có thể gặp được một người, ngươi yêu nàng, mà nàng cũng yêu ngươi. Hạnh phúc
như thế, mấy người có thể đạt được?

Cho dù thế
gian này trăm ngàn phù hoa, sống chết chỉ trong nhất thời, chỉ cần có một người
có thể đồng cam cộng khổ, đồng sinh cộng tử, vậy đã đủ rồi.

Hắn xoay
người, nghênh ngang rời đi. Bào phục rộng tung bay trong gió, tiếng ca cao rộng
của hắn truyền ra xa: “Thất thập cổ lai hi, nhất sinh úc úc hữu hà kì? Khai
khẩu đại tiếu giả, nhất tuế nan đắc tứ ngũ kì. Nhược đắc khuynh thành phụ, tâm
tràng thốn đoạn bất tương nghi.”

Lắng nghe
tiếng hát vang kia dần dần trôi xa, Vương Hoằng nghiêng đầu cười.

Chàng nhẹ
giọng gọi: “Người đâu.”

Một bóng người
xuất hiện ở góc phòng.

Vương Hoằng
mỉm cười hỏi: “Khi nào thì nàng khỏi hẳn, có thể hành tẩu du ngoạn?”

Người nọ đáp:
“Nửa tháng là đủ rồi.” Rõ ràng tỳ nữ kia nói là hai mươi ngày, người này cũng
nói nửa tháng.

Vương Hoằng
gật đầu nói: “Nửa tháng sao? Rất tốt. Cầm thiệp mời của ta đi, ừm, mời tất cả
bằng hữu tốt của ta tới, nói vào ngày giáp ngọ, đầu giờ ngọ, có chuyện vui,
nguyện chư quân làm chứng.”

Người nọ đáp:
“Vâng.” Dứt lời, hắn lặng yên biến mất.

Người nọ mới
vừa đi, một loạt bước chân nhỏ nhẹ truyền đến.

Chỉ chốc lát,
tỳ nữ vốn hầu hạ Trần Dung đã xuất hiện ở gần cửa. Nàng ta cúi đầu đi vào, thi
lễ với Vương Hoằng, rồi nói: “Bẩm lang quân, sau khi nàng nghe thấy cuộc nói
chuyện của lang quân ở ngoài cửa phòng thì vẫn buồn bực không vui, mới vừa rồi
dọn cơm nàng cũng chỉ ăn hai miếng, khi nói chuyện với tỳ nữ thì cũng lầm lẫn.
Sau khi trở về thì vẫn dựa vào tháp, ngơ ngác chưa từng có động tác gì khác.”

Vương Hoằng
nghiêng đầu, hứng thú lắng nghe lời của tỳ nữ.

Tỳ nữ kia nói
tới đây thì dừng lại, nàng ta cẩn thận ngẩng đầu nhìn Vương Hoằng, vừa mới ngẩng
đầu, Vương Hoằng đã bảo: “Tiếp tục nói.”

Sắc mặt tỳ nữ
khổ sở, nàng ta thì thào nói: “Không, đã không còn gì nữa.”

“Có rơi lệ
không?”

“Không.”

Không có sao?
Hiển nhiên Vương Hoằng có chút thất vọng, chàng nhíu mày bĩu môi.

Đảo mắt, chàng
lại hỏi: “Mắt có đỏ không?”

“Chưa từng.”

Ngay cả đỏ mắt
cũng không có? Vương Hoằng lại thất vọng. Chàng cau mày, phất ống tay áo, ra
lệnh: “Trông chừng, nếu có gì dị thường thì nhanh chóng báo lại.” Ngẫm nghĩ,
chàng lại dặn dò: “Không được tiết lộ mọi chuyện của ta cho nàng biết. Những gì
ta và ngươi nói càng không thể tiết lộ nửa chữ.”

Tỳ nữ ngẩn ra,
đảo mắt lại nhỏ giọng đáp: “Nàng, thật sự bất an.” Vì sao còn phải che giấu?

Vương Hoằng
nhíu mày, thản nhiên nói: “Bất an? Tốt lắm.” Tỳ nữ kinh ngạc một hồi, thấy
Vương Hoằng không thèm nhắc lại thì thi lễ với chàng, chậm rãi cáo lui.

Nhìn theo tỳ
nữ kia rời đi, Vương Hoằng bĩu môi, nói thầm với vẻ trẻ con: “Mắt cũng không
đỏ, lệ cũng không rơi, còn dùng vẻ mặt thần bí quyết tuyệt như thế làm ta sợ,
rồi cứ động một chút lại muốn rời khỏi ta mà đi… Ta không cho ai nói gì cả, cho
nàng gian nan khổ sở một chút.”

Tự nhủ thầm
xong, chàng cất cao giọng: “Người đâu.”

“Dạ.”

“Nếu Trần thị
A Dung đến cầu kiến thì từ chối cho ta.” Không phải đã chuẩn bị rời xa mình rồi
sao? Hừ, chàng sẽ để cho nàng không được thấy chàng, để cho nàng nếm thử một
chút khổ sở vì tương tư.

Chương 206: Vui sướng

Thời gian từng
ngày trôi qua qua, vết thương của Vương Hoằng vốn không ảnh hưởng tới tạng phủ
xương cốt, lại dùng dược liệu quý báu hữu dụng nhất nên chỉ mất năm ngày đã
khỏi. Có điều lúc miệng vết thương mọc da non thì vô cùng ngứa ngáy, lại không
được gãi, khiến cho người ta vô cùng phiền chán.

Ngồi ở trên
tháp, Vương Hoằng khẽ nhíu mày, môi cũng mím thành một đường… Chàng có bộ dạng
thế này đã khá lâu, nhóm thị tỳ và người hầu đều nhẹ tay nhẹ chân, e sợ sẽ chọc
giận chàng.

Một hồi lâu,
giọng nói khàn khàn của Vương Hoằng truyền đến: “Gọi Tú Cô đến đây.”

“Vâng.”

Một lát sau,
tỳ nữ tầm tuổi trung niên hầu hạ Trần Dung kia đi đến.

Nhìn nàng ta
chăm chú, Vương Hoằng hỏi: “Nàng đang làm cái gì?” Giọng nói bình thản, nhưng
hai hàng lông mày nhăn tít lại biểu hiện rằng chàng không vui.

Tú Cô làm lễ
quỳ dưới đất, bẩm: “Nữ lang uống thuốc đúng giờ, ngẫu nhiên sẽ đọc một số sách,
đa phần là nhìn ngắm cảnh bên ngoài cửa sổ mà xuất thần.”

“Đừng có gọi
nàng là nữ lang. Nàng không còn là nữ lang nữa rồi.”

Mệnh lệnh này
thình lình thốt ra, Tú Cô cả kinh, vội vàng xác nhận, có điều vẫn tự nhủ thầm
trong lòng: Hai chữ nữ lang này vẫn là người cho phép mà.

Lúc này, Vương
Hoằng lại cười lạnh nói: “Chưa từng nghĩ đến việc gặp ta sao?”

Tú Cô ngẩn
ngơ, một hồi lâu mới lúng ta lúng túng nói: “Nô, nô không biết.”

Vương Hoằng
phất ống tay áo, giọng nói khôi phục sự ôn hòa: “Đi ra ngoài đi.”

Không biết vì
sao, nghe thấy lời lẽ ôn hòa của chàng, Tú Cô lại cảm thấy hoảng hốt. Nàng ta
thi lễ, khom người lui về phía sau.

Đảo mắt, lại
hai ngày trôi qua.

Lúc này, Vương
Hoằng đã khỏi hẳn, miệng vết thương đã mọc xong da non, có thể từ từ đi dạo.
Nghĩ đến qua hai ngày nữa thì không cần phải uống thuốc nữa.

Vương Hoằng
nghiêng người dựa vào tháp, chậm rãi mở to mắt, lại gọi: “Truyền Tú Cô tới.”

“Vâng.”

Nửa khắc sau,
Tú Cô lại xuất hiện ở trước mặt Vương Hoằng.

Vương Hoằng
nghiêng đầu, theo động tác của chàng, một lọn tóc rủ trước mặt chàng, che giấu
hai mắt trong suốt sâu thẳm.

Thấy chàng
không mở miệng, Tú Cô đang thi lễ thì thào nói: “Nàng đã có thể đi lại bước nhỏ
nếu có người nâng đỡ, miệng vết thương cũng mọc da non rồi.” Lặng lẽ liếc nhìn
Vương Hoằng một cái, thấy thần sắc chàng bất động, nàng ta tiếp tục nói: “Mấy
ngày nay vừa dậy lúc sáng sớm thì hay bị nôn mửa. Mỗi ngày, nàng sẽ hỏi một số
bà đỡ về việc dưỡng thai sinh đẻ, nàng còn bảo nô báo cho nàng biết mọi thay
đổi ở bên ngoài.”

Tú Cô ngậm
miệng.

Sau một lúc
lâu, giọng nói thanh nhuận ôn nhu của Vương Hoằng truyền đến: “Chưa từng nhắc
tới ta sao?”

…“Vâng.” Giọng
của Tú Cô trầm thấp tới mức đáng thương.

Vương Hoằng
tươi cười, chàng chậm rãi đứng lên, áo bào trắng theo gió tung bay.

“Đi thôi.”
Giọng của lang quân rõ ràng mang theo ý cười, Tú Cô lại cảm thấy ngữ khí hơi
lạnh lẽo, lại mang theo chút phiền chán. Có điều cảm giác này đảo mắt đã biến
mất, khi lọt vào tai, giọng nói kia còn tăng thêm vài phần mềm mại ôn nhu:
“Nhìn xem nàng thế nào.”

“Vâng.”

Dưới sự vây
quanh của nhóm tỳ nữ, Vương Hoằng rất nhanh đã đi tới sân viện của Trần Dung.

Nhìn tẩm phòng
lặng yên không tiếng động, chàng dừng bước chân, sau khi đứng ngơ ngẩn một lúc,
bước chân của Vương Hoằng lại đi nhanh hơn

Đảo mắt, chàng
đã bước vào cửa phòng.

Lúc này Trần
Dung đang đưa lưng về phía chàng, vén rèm cửa sổ bằng lụa mỏng nhìn phong cảnh
bên ngoài. Nàng mặc xiêm y đỏ rực như lửa. Bộ y phục kia lấp lánh rực rỡ trong
nắng sớm.

Mái tóc mỹ
nhân bồng bềnh như đang múa, y phục đỏ khiến dung nhan xinh đẹp như ngọc… Nhìn
ngắm như thế, Trần Dung da trắng như tuyết, tóc đen như mực, y phục như lửa,
xinh đẹp diễm lệ kinh người.

Trong lòng
Vương Hoằng vốn ảo não, không biết tại sao nhìn thấy nàng thì sự ảo não lại
biến mất hết, chỉ còn lại mềm mại nơi đáy lòng.

Chàng đến gần
nàng.

Chậm rãi đi
đến phía sau nàng, Vương Hoằng vươn tay. Chàng ôm eo nhỏ của nàng, trong lúc
Trần Dung không thể tự kiềm chế mà run rẩy, thì chàng nghiêng đầu chôn bên cần
cổ nàng.

Ngửi thấy
hương thơm chỉ thuộc về nàng, cảm giác được sự tồn tại của nàng, giọng thầm thì
có chút buồn bực, có chút tương tư của Vương Hoằng vang lên: “Sao không đến
thăm ta?”

Bàn tay Trần
Dung đang đặt lên bậu cửa sổ chậm rãi giơ lên, vừa mới giơ lên, lại vô lực hạ
xuống.

Rủ mắt, Trần
Dung khẽ nói: “Ngày ấy ở ngoài cửa, ta đã nghe thấy Thất lang an bài… Vốn đã
chuẩn bị rời đi, cần gì phải tới gặp? Thấy rồi chỉ chọc tương tư mà thôi.”

Vương Hoằng
nghe nói như thế, cánh tay ôm eo nàng càng thêm chặt, chàng cười lạnh nói: “Nếu
đã tương tư, thì đừng nên rời đi nữa.” Giọng nói có vẻ nghiến răng nghiến lợi.

Trần Dung kinh
ngạc vì thấy chàng tức giận, nàng chậm rãi quay đầu.

Đối diện với
gương mặt nàng, Vương Hoằng cảm thấy hoa mắt. Giờ phút này sắc mặt Trần Dung
trắng bệch như tuyết, hai mắt sáng ngời ướt át, diễm quang bức người, đồng thời,
lại có sự yếu ớt làm cho người ta thương tiếc.

Nàng chớp chớp
lông mi thật dài, tay đặt trên bậu cửa sổ rốt cục giơ lên, vuốt ve gương mặt
chàng: “Thất lang.” Giọng nói rất nhẹ rất mềm mại, mang theo nghẹn ngào.

Từ khi nhìn
thấy hai mắt Trần Dung ướt át, Vương Hoằng đang nhíu mày cũng dần dần giãn ra.
Giờ phút này nghe thấy giọng nói nghẹn ngào của nàng, chàng lại nhoẻn miệng
cười, vui vẻ đáp: “Ừ.”

Trần Dung khàn
khàn nói: “Ta, ta không biết nên làm thế nào cho phải.”

Nàng nâng lên
hai mắt lấp lánh lệ, si ngốc nhìn chàng khẽ nói: “A Dung luyến mộ Thất lang đã
lâu nhưng từ đầu đến cuối đều không nghĩ rằng sẽ có một ngày có thể cùng Thất
lang nắm tay.”

Môi nàng run
run, nước mắt như trân châu chảy xuống hai gò má: “Thất lang, hôm nay ta cứng
rắn muốn rời đi thì còn có thể…” Nếu có một ngày, nàng đã quen với hạnh phúc
với hưởng thụ mà chàng cho nàng, còn có cuộc sống không sầu không lo với hài tử
mà chàng lại không chút lưu tình đẩy nàng ra, sao nàng có thể chịu nổi?

Lúc này, nàng
và chàng ở thành Nam Dương ấm áp khoái hoạt như thế, ngay cả nàng bị Mộ Dung
Khác mang đi, chàng đã bỏ mặc mọi thứ, cứu nàng trở về. Điều này làm cho nàng
có ảo tưởng, có khát vọng không nên tồn tại, rồi một đao kia thực sự làm cho
nàng sợ hãi.

Nghĩ đến, nếu
là trước kia, chàng đối với nàng như vậy nàng đã khó mà có thể chấp nhận.

Vương Hoằng
nghe vậy, môi mím thành một đường.

Đúng lúc này,
đột nhiên Trần Dung mở rộng hai tay, vòng ôm cổ chàng.

Nàng ôm rất
đột ngột, cũng rất chặt.

Trần Dung vẫn
không nhúc nhích, ôm Vương Hoằng thật chặt.

Vương Hoằng
giật mình, chậm rãi, chàng cũng vòng ôm người nàng.

Chàng ôm chặt
nàng.

Ôm chặt Trần
Dung vào trong lòng, Vương Hoằng cúi đầu xuống.

Môi chàng mấp
máy, chàng muốn nói, chắc chắn mình sẽ không buông tay.

Chàng lại muốn
nói, nhân sinh khổ đoản (cuộc sống ngắn ngủi), cần gì nghĩ ngợi lo lắng nhiều
như thế?

Chàng lại muốn
nói, nàng không đi được đâu, ta sẽ không buông tay đâu.

Chàng suy nghĩ
vô số câu, nhưng lời đến bên miệng thì lại nuốt xuống.

Một hồi lâu,
Vương Hoằng nhẹ giọng nói: “Ta…” Dừng một chút, chàng thì thào nói: “A Dung,
nàng muốn ta làm cái gì? Nàng nói ra đi, ta đều làm được.” Ngữ khí của chàng
mang theo cầu xin: “Nàng đừng đi, chỉ cần nàng đừng đi.”

Nói như vậy,
Trần Dung quả thực không thể tin được là lời từ miệng Vương Hoằng nói ra.

Ngữ khí này
nàng rất quen thuộc, là ngữ khí ngày xưa khi nàng luôn nói chuyện với chàng,
đây là một việc làm không tự giác khiến bản thân giống như hạt bụi ngửa đầu lên
cầu xin.

Trần Dung vội
ngẩng đầu, mở to hai mắt đẫm lệ không dám tin nhìn Vương Hoằng.

Vương Hoằng
nghiêng đầu, né tránh ánh mắt nàng.

Trần Dung vẫn
mở to mắt nhìn.

Một hồi lâu,
nàng thấp giọng nói: “Được.”

Nàng mỉm cười,
nhẹ nhàng nói thêm: “Được, ta không đi nữa.”

Mấy chữ vừa
thốt ra, Vương Hoằng nhoẻn miệng cười, vẻ sung sướng không thèm che giấu, thậm
chí không thể khống chế mà bộc lộ ra, làm cho tim Trần Dung cũng bay bổng theo.

Nàng vươn tay
ôm cổ chàng, hôn lên môi chàng, khẽ cười nói: “Đàn lang, đàn lang.” Đàn lang là
tiếng gọi âu yếm người trong lòng của nhóm nữ lang đương thời. Sau khi Trần
Dung gọi hai tiếng, cảm giác không thể biểu đạt vui mừng của mình, mặt mày hớn
hở kêu gọi: “Thất lang, có giờ khắc này, có những lời này của chàng, ngay cả
khi có một ngày bị chàng vứt bỏ, ta phải tự thiêu, ta cũng không hối hận.” Con
người mà, dù sao cũng phải cá cược một lần mà, chẳng phải sao? Nếu lòng chàng
như lòng ta, vì sao còn phải buông tha chứ?

Trong mắt nàng
lấp lánh ánh lệ, mặt mày vui vẻ, động lòng người nói không nên lời. Vương Hoằng
có chút ngẩn ngơ, chàng thật không ngờ, bản thân làm nhiều việc như vậy, suy
nghĩ nhiều cách đến thế, bồi hồi bối rối đã lâu mà không bằng một câu nói này?

Nghiêng đầu,
chàng nhíu mày nghi hoặc hỏi: “Vì sao A Dung vui mừng như thế?”

Chàng thật sự
không rõ, bởi vậy lời này hỏi ra rất nghiêm túc.

Trần Dung lại
cười khanh khách, ôm cổ chàng, dựa vào trong lòng chàng cười vui không ngừng.

Nàng không nói
cho chàng biết, đây là lần đầu tiên nàng rõ ràng cảm giác được chàng yêu nàng.
Nàng luyến mộ chàng sâu đậm, mà chàng cũng luyến mộ nàng sâu đậm.

Đây là lần đầu
tiên, con tim phiêu bạc của nàng trở nên kiên định. Lần đầu tiên, nàng nói cho
chính mình biết chàng sẽ không tổn thương mình lần nữa. Ngay cả một ngày kia
nàng già đi, mà chàng gặp một nữ tử trẻ tuổi tuyệt mỹ, chàng cũng sẽ xử trí
thích đáng, sẽ không đến mức ngay cả đường lui cũng không để lại cho nàng.

Đàn lang của
nàng, trước kia luôn cao cao tại thượng, ngay cả nói thích nàng, cũng cứ như là
bố thí. Ngay cả cứu nàng khỏi tay người Hồ, đảo mắt lại tính kế nàng, đẩy nàng
vào chỗ nguy hiểm. Chàng chưa từng khiến cho nàng cảm thấy kiến định, ngoại trừ
giờ khắc này.

Vui mừng ập
đến như thủy triều, Trần Dung vui mừng đến mức không thể khống chế tiếng cười
của mình.

Vương Hoằng
lại hỏi hai tiếng, thấy không nhận được câu trả lời của nàng thì không khỏi ngậm
miệng lại. Dần dần, chàng bị sự vui sướng của nàng cuốn hút nên cũng mỉm cười.

Hai người ôm
nhau, sung sướng dường như trải rộng vô cùng vô tận.

Đảo mắt, mười
ngày trôi qua, vết thương của Trần Dung đã khỏi hẳn.

Một ngày này,
tuy rằng mới chỉ sáng sớm, thái dương đã mọc lên từ phía đông diễm lệ chiếu rọi
cả trời đất.

Ngồi ở trong
xe ngựa, Trần Dung nhìn cửa thành càng ngày càng gần, thấp giọng hỏi: “Thất
lang, không có người nào nhận ra ta chứ?”

Không đợi
Vương Hoằng trả lời, nàng lại hỏi: “Thất lang, chúng ta sẽ ra khỏi thành sao?”

Vương Hoằng
dựa tháp, cười nhẹ, nói: “Yên tâm, không có ai nhận ra nàng đâu.”

Lúc này, xe
ngựa của chàng đi theo đoàn xe ngựa chậm rãi chạy ra khỏi cửa thành.

Dù đã được
Vương Hoằng cam đoan, Trần Dung cũng vẫn khẩn trương, đến khi xe ngựa ra khỏi
cửa thành, nàng mới kinh ngạc hỏi: “Vì sao bọn họ không kiểm tra?”

Rõ ràng hai
bên cửa thành có không ít vệ sĩ hoàng gia, vì sao không có ai đòi kiểm tra?

Vương Hoằng
không đáp, chỉ có ánh mắt trong sáng nhìn nàng mang theo ý cười.

Báo cáo nội dung xấu