Mắt Híp Và Môi Cuốn Lô - Chương 3 - Phần 6
20. Nhưng, Linh chưa kịp thực hiện ý nghĩ đó, thì một việc đột nhiên diễn ra, khiến Linh vô cùng hối hận về thái độ của mình với cô Tràm. Chiều hôm đó, Linh đang lau dọn bát đĩa, thì có điện thoại của bố Phương. Chú ấy gọi đến, nhờ Linh đi tìm Phương về ngay, bởi lúc đang bán hàng cô Tràm đột nhiên ngất xỉu, giờ đang đưa đi cấp cứu, chưa rõ tình hình thế nào. Nghe điện thoại của bố Phương xong, Linh rối bời, vội vã dắt xe đi. Chẳng còn nhớ gì đến giận hờn trước đó, cô gọi cho anh Khánh, nhờ hai anh em anh đi tìm Phương. Còn cô, theo suy đoán bản năng, tự mình đạp xe một mạch đến nhà chị Hằng.
Lúc đạp xe lòng đầy quyết tâm, nhưng khi đứng trước nhà chị ta, Linh lại thấy căng thẳng. Cánh cửa nhà khép hờ. Bên trong, tiếng nhạc nện ầm ầm, rầm rộ. Linh gõ một hồi vẫn chẳng thấy ai ra, đoán tiếng nhạc lớn quá nên người trong nhà không nghe thấy được. Tần ngần một lúc, rồi cô quả quyết đi vào, cố gắng bước thật chậm. Cả phòng khách không có ai. Trên bàn là một cốc cà phê uống dở. Linh cất tiếng gọi lần nữa, song vẫn không thấy lời đáp.
Định quay ra, nhưng nhớ lại giọng gấp gáp và sợ hãi của bố Phương lúc gọi điện, Linh quả quyết tiến vào lần nữa. Linh vừa bước vào phòng trong vừa cất tiếng.
“Có ai ở nhà không ạ?”
Câu hỏi cất lên lần thứ hai, Linh chết lặng. Căn phòng phía trong với chiếc giường lớn kê sát cầu thang, vương vãi đầy quần áo. Nhưng không phải ở trên giường, mà ngay dưới nền đất, có hai người đang quấn lấy nhau, tiếng rên rỉ xen giữa tiếng nhạc hỗn loạn. Họ không ngừng vật lộn trên nền đất, hổn hển cắn xé nhau như những con thú dữ.
Linh bước giật lùi từng bước. Lúc cô định quay người, thì hai người kia lộn thêm một vòng, đúng lúc ánh mắt Phương mở ra, bắt gặp ánh mắt Linh khi đó.
Có thể nó là một giây, cũng có thể là cả một thế kỷ. Rồi Linh quay người, chạy như điên loạn ngoài đường, quên mất chiếc xe đạp vẫn nằm chỏng chơ ở đó. Cô chạy đến mức hai mắt rát bỏng, đến mức bàn chân lảo đảo như sắp ngã đến nơi. Chạy đến khi sức cùng lực kiệt, cô nhận ra mình đã đứng dưới gốc cây hoa sữa quen thuộc ở nhà. Linh vội túm lấy nó, như túm một cái phao, rồi gục vào đó.
Nôn thốc nôn tháo.
Khi dạ dày đã dốc cạn mọi thứ, tâm hồn tan hoang thành từng mảnh, Linh mới nhớ, cô chưa báo cho Phương biết chuyện cô Tràm bị ngất. Cô lảo đảo đứng dậy, đấu tranh giữa việc có nên quay lại hay không. Vừa nghĩ tới đó, cơn buồn nôn lại ập đến, khiến cô nôn đến tận mật xanh mật vàng. Khi ngẩng đầu lên, trời đất bỗng quay cuồng, cô chỉ kịp loáng thoáng nghe thấy tiếng Thành Cận bên tai.
“Lô, tớ vẫn không tìm thấy… Lô, Lô! Cậu sao thế hả? Anh Khánh ơi!”
Tận đến khi tỉnh dậy, Linh mới biết mình đã ngất đi. Anh Khánh và Thành là người đưa cô vào nhà. Chiếc xe đạp của cô cũng đã được dựng ngay ngắn trong nhà. Nghe mẹ cô nói, ở bên nhà, Phương đã trở về, cô Tràm cũng đã tỉnh, bác sỹ bảo cô ấy ngất vì thời gian suy nhược quá lâu. Bác sỹ truyền cho cô chai nước và dặn người nhà đừng làm cô căng thẳng. Nhưng từ lúc tỉnh dậy, cô Tràm như bị trầm cảm, chẳng nói với ai bất cứ lời nào, càng không nhìn đến mặt Phương.
Tết năm đó, cũng giống như mùa hè năm đó, ảm đạm và thê lương. Ngước nhìn bầu trời đêm Giao thừa, điều cô mong duy nhất là thời gian một năm qua chưa bao giờ có thật. Nhưng, biết điều đó là viển vông, nên cô mong cho mình vững vàng, an ổn, mong mọi điều may mắn sẽ đến với những người thương yêu của mình. Lặng lẽ thả ngọn đèn trời, Linh đột nhiên cảm giác, đèn trời nếu chỉ có một mình cũng vô cùng cô lẻ.
Song, trong cái Tết ảm đạm đó, một niềm vui đã đến. Vào ngày mùng Bốn, cô nhận được điện thoại của thầy chủ nhiệm, báo cô là người đứng đầu toàn khóa về số điểm, cộng thêm bản nghiên cứu khoa học của cô được đánh giá rất cao, nên cô là người đầu tiên được khoa quyết về học bổng. Thầy nhắc cô chuẩn bị lo các giấy tờ thủ tục, đồng thời ra Tết vẫn phải tiến hành vài cuộc phỏng vấn thi tuyển nữa.
Nghe xong cuộc điện thoại, Linh bỗng thấy mình như được giải thoát.
Linh lên trường sớm hơn mọi năm, cũng không nói với ai. Đến Hà Nội, ngẫm ngợi mãi, cô lấy máy gọi cho cô Tràm, chúc Tết và động viên cô ấy. Cô Tràm bảo, “Ừ, đừng lo cho cô. Cô biết con buồn nhiều. Năm mới vui hơn nhé”. Linh có cảm giác, năm mới hình như cô Tràm cũng cố vui vẻ hơn, nhưng cũng khách sáo với cô nhiều hơn. Linh cúp máy mà thấy lòng như lãng đãng điều gì không rõ.
Vài hôm sau, đám bạn cùng phòng cũng lục tục lên cả. Nghe tin Linh giành suất học bổng, bọn nó chí chóe hết cả, bắt cô đưa đi khao. Cô đành móc hầu bao đãi cả hội một bữa ốc luộc. Đang ăn, anh Khánh nhắn tin trách cô lên trường mà không báo gì với anh. Nghĩ ngợi đôi chút, Linh quyết định không nhắn lại. Thời gian sau, cũng vài lần Khánh gọi nữa nhưng cô không nghe máy. Đợt ấy Linh cũng bận tối mắt, cô phải luyện thêm tiếng Anh để chuẩn bị cho đợt phỏng vấn, rồi hàng loạt những thủ tục giấy tờ linh tinh khác. Rất may, việc phỏng vấn sau đó diễn ra thuận lợi, cùng với bảng thành tích tốt, Linh không gặp trở ngại gì. Cầm được tờ quyết định chính thức, Linh mới gọi điện về cho bố, nhờ lo những vấn đề giấy tờ còn lại.
Đến lúc này, bố mẹ Linh mới bàng hoàng với quyết định du học của cô. Hai người chỉ có mình cô là con gái, họ không nỡ xa cô con gái từ bé đến lớn chỉ biết học, chứ chưa mấy khi ra đời cọ xát. Nhưng dường như cũng hiểu phần nào lý do lựa chọn của cô, lại nhìn vẻ quyết liệt của cô, nên bố Linh chỉ xoa đầu con, nói “Vậy thì phải chuẩn bị tâm lý để sống cho tốt”. Bố Linh cũng từng đi Đức mấy năm, ông hiểu nỗi cô đơn và những khó khăn nơi đất khách quê người. Còn mẹ Linh thì không nói gì, cứ im lặng. Linh phải ôm mẹ suốt cả buổi chiều, mẹ mới dịu đi. Chuyện này, Linh vẫn nhờ bố mẹ giữ kín, cô không muốn nói rộng ra, không muốn có người biết rằng cô sẽ biến mất trong mấy năm nữa. Cứ để cô biến mất một cách lặng lẽ, cũng được. Đến lúc cô đi rồi, cậu ấy biết cũng chẳng sao…
21. Chỉ còn hơn tuần nữa là đến ngày bay, mọi thủ tục đã hoàn tất. Đột nhiên một buổi chiều, Thành Cận đến phòng ký túc của cô. Cô cũng sắp đi rồi nên muốn ngồi với cậu ấy một lúc. Thấy Linh vui hơn, Thành mới thú thật, bảo dạo mấy tháng trước nhìn thấy Linh sợ lắm. Linh chỉ cười mà không đáp. Hai đứa ngồi ăn bánh trôi tàu với nhau, nghĩ ngợi mãi, Linh mới nói chuyện mình sắp đi du học. Chẳng ngờ, Thành Cận bị nghẹn luôn cả miếng bánh, Linh phải vỗ mãi miếng bánh mới trôi, sau rồi ho sù sụ. Xong, cậu ấy nhìn Linh, kinh ngạc.
“Nếu tớ không đến, cậu cũng định không nói phải không?”
Linh im lặng, mỉm cười. Thành đột nhiên nắm lấy cổ tay cô, bóp chặt.
“Thằng Híp với bà kia chắc sắp chia tay rồi. Dạo trước thấy cãi nhau to lắm. Từ đợt Tết về, sau vụ cô Tràm ốm, thằng Phương như kiểu bị ‘sang chấn tâm lý’ ấy. Hình như nó hối hận rồi. Giờ nó chẳng nói chẳng rằng. Có hôm còn nốc rượu như nốc nước lã!”
Linh cắn môi, nhìn Thành nói bình thản, “Cậu để ý đến cậu ấy hơn một chút. Đừng để cậu ấy uống nhiều. Nhất là vụ thi cử, cả hai cậu đừng lơ là quá. Đến lúc nợ một đống môn thì trả không kịp đâu”.
Thành bật cười, “Cậu lại thành cô giáo Môi cuốn lô ngày xưa của bọn tớ rồi”.
Linh cũng cười, nhớ cái thời làm cô giáo cho hai anh chàng nghịch như giặc, nhớ cả cái ngày Thành Cận ngỗ nghịch, bị bạn bè khích tướng nhào tới sờ ngực cô, rồi sau đó đánh nhau với Phương Híp một trận tơi bời. Đang chìm trong những hồi ức xưa cũ, Linh chợt nghe Thành chửi bậy một câu.
“Mẹ cái thằng Híp. Ngày ấy nó bảo tớ không được động vào cậu. Tớ tưởng nó quyết chấm cậu rồi thì tớ đành nhịn, nên mới đâm đầu vào mẹ Lê. Ai dè…”
Linh bật cười, đấm vai Thành, khúc khích. Cô biết Thành Cận đùa thế, chứ cậu ta yêu bà chị kia chết bỏ. Lúc sau, Thành Cận lại ngập ngừng.
“Cậu quyết đi thật đấy à?”
“Ừ, nhưng đừng nói cho cậu ấy đấy.”
“Tớ không nói, sau này nó đấm tớ vỡ mặt.”
“Yên tâm, cậu ấy sẽ không đấm cậu đâu. Cậu ấy từng nói với tớ, cậu ấy không muốn nhìn thấy tớ, muốn giữa bọn tớ chỉ là người dưng thôi. Người dưng đi du học thì liên quan gì.”
“Nó bị điên à?”
Linh không đáp. Nhớ lại buổi chiều đau lòng trên giảng đường ấy, Linh cảm giác như mắt mình vẫn cay nguyên như thế. Cố trấn tĩnh, cô ngước lên nhìn trời. Chợt cô lại nghe tiếng thở dài thườn thượt của Thành Cận.
“Khổ thân cả ông Khánh nhà tớ. Thế là cũng tịt hy vọng rồi à? Ông ấy thích cậu mãi đấy!”
Linh vò đầu Thành Cận, “Đồ dở hơi. Tớ chẳng thích làm chị dâu cậu tí nào”.
Thành Cận vẫn thở dài não nuột.
“Ít ra cậu cũng nên nói với ông ấy một tiếng, không ông ấy giận đấy.”
“Ừ.”
“Thế tớ nói với thằng Híp nữa nhé. Ít ra để nó đi tiễn cậu.”
“Không! Cậu mà nói, tớ không nhìn mặt cậu luôn.”
Thành Cận thừ ra, cuối cùng chép miệng, “Bốn năm. Hơn một ngàn ngày đấy. Tớ sẽ rất nhớ cậu, Lô Lô”.
Linh nhận ra khóe mắt mình lại cay cay. Đã dặn lòng đừng động tí là ỉ ôi, nhưng mà hai tiếng “Lô Lô” ấy khiến Linh rất nhớ, nhớ một người mỗi khi trìu mến, mỗi khi nịnh nọt đều gọi cô, “Lô Lô, Lô Lô của tớ”.
Sau khi tiễn Thành về, Linh chậm chạp đi dưới sân ký túc. Buổi chiều nắng nhẹ, vầng trăng non treo nơi góc trời. Linh lặng lẽ ngồi đó, thưởng thức buổi chiều cuối cùng này. Ngày mai cô về nhà, rồi từ nhà đi thẳng ra sân bay. Chẳng biết cuộc sống sắp tới của cô sẽ thế nào, chắc cô đơn lắm. Linh thở dài khe khẽ.
Đột nhiên, có người đập mạnh vào vai cô. Linh quay lại thì thấy Thương, cả người hồng từ chân đến đầu, nhưng rất rực rỡ, đáng yêu. Cô nàng dứ dứ trước mặt Linh một tờ báo.
“Ê này, có bài đăng báo này. Khiếp, đọc mà tâm trạng quá đi mất.”
Linh lật ra, sững sờ. Không ngờ bài thơ cô viết hôm trước đã được in trong tập san của trường. Bài thơ mà đôi khi cô không dám đọc lại, sợ rằng mình sẽ khóc.
Như cách chúng ta đã thôi nhìn nhau trong những mùa dài
Sự im lặng tràn đầy vị kỷ
Như cách chúng ta dùng thời gian cho những gì vô nghĩa lý
Để mà quên nhau…
*
Như cách chúng ta đã đẩy vòng tay ra xa cách nhau
Những cái cười nhạt nhẽo
Thì có gì là trầm trọng đâu, con tim không khô héo
Chỉ đôi lần nhận thấy ta đã ít cười hơn…
*
Như cách chúng ta thường lắng nghe những lời kể lể, mệt mỏi, buồn chán, ngán ngẩm của nhau
Và trả lời bằng cái cau mày rất khẽ
Như cách tát vào mặt nhau bởi những lời biết là đau hơn thế
Ta vẫn cứ ngồi yên.
*
Như cách ta chậm chạp chui vào trong chăn
Đợi giấc mơ dài còn đi nơi chốn khác
Ta ngồi xoa tay mình và ngậm ngùi, tự an ủi
Ở nơi xa đó, chắc có người cũng lạnh lẽo những niềm vui.
*
Như cách ta tự hiểu mình đã không còn được yêu một lần nữa trong đời
Không một điều gì còn có thể cứu vãn
Ta trân mắt nhìn những con người đi qua mình, thanh thản
Dù sâu trong đáy mắt này, giông bão sẽ nổi lên.
*
Như cách chúng ta kiếm tìm những khoảnh khắc bình yên
Trốn vào nơi ồn ào và quên mình lặng lẽ
Như cách ta nhìn mình rất khẽ
Thấm từng giọt nước mắt rơi.
*
Như cách chúng ta đã quên không muốn đợi một người
Những buổi chiều dài
Ngân ngấn vầng trăng non cuối dốc
Để nhận thấy mình còn quyền được khóc
Cho những xót xa…
Linh cứ ngồi thừ ra đấy, nhìn những con chữ nhảy nhót trước mặt mình. Thương lay cô thật mạnh “Này, này, đi du học rồi thì tiền nhuận bút này để ta lãnh nhé…”.
Linh bật cười, gật đầu. Cô chợt đứng lên, nhìn vầng trăng non trước mặt. Bỗng nhiên Linh nhớ những buổi chiều nhìn vầng trăng non trên dốc Cầu Cất, những buổi chiều không còn hy vọng từ khi Linh và Phương xa lạ với nhau, những buổi chiều mà nỗi xót xa phủ ngập lòng cô.
Ngay cả những tháng ngày như thế, cũng sắp xa rồi.
Trước ngày đi, bố mẹ Linh làm mấy mâm cơm mời họ hàng, bạn bè thân thiết đến để thông báo, cũng tiện cho Linh chào tạm biệt luôn. Việc này cũng khiến láng giềng inh om. Cô Tràm nghe tin vội sang, nhét vào túi cô một chiếc khăn thật ấm, một đôi ủng dày, bảo là, mùa đông ở đấy lạnh lắm. Rồi cô Tràm kéo Linh vào vai mình, ôm chặt.
“Đến bao giờ cô được làm tiết canh với miến ngan cho con ăn nữa”.
Linh thấy tim mình như nghẹn lại, nhất là khi nghe cô thở dài.
“Cô cứ tưởng số mình có được đứa con dâu như con. Nhưng mà là cô vô phúc.”
Linh khịt khịt mũi, “Cô đừng nói vậy”.
“Không con dâu thì con gái. Lúc nào con cũng là đứa mà cô thương nhất.”
Sợ mình lại khóc lóc sụt sùi, Linh đành lảng chuyện, bảo “Cô giữ gìn sức khỏe, không được để ngất nữa nhé. Phương nhất định sẽ ổn thôi”.
Cô Tràm nghe vậy, chỉ cười buồn, không đáp. Nhà đông khách, xe pháo chất đầy ngoài cửa, thỉnh thoảng Linh lại phải ra trông chừng. Ở con phố này, tháng rồi có mấy vụ mất cắp xe máy, mọi người dặn nhau phải cẩn trọng. Hồi nãy, Linh nhác thấy có người trùm mũ, lượn qua lượn lại bên ngoài cửa, nên đang nói chuyện với cô Tràm, thỉnh thoảng cô lại nghển cổ ngó ra. Bất chợt, thấy bóng đen kia đang lúi húi gì gần cửa, Linh vội vã chạy ra. Cô vừa đến nơi thì bóng người đó đã rảo bước thật nhanh. Dù đã trùm mũ, nhưng dáng dấp ấy vẫn không lẫn vào đâu được. Chứng kiến cậu ấy lớn lên, thay đổi theo từng ngày, cô chẳng thể nhầm lẫn. Linh đứng lặng nhìn theo, biết rằng, có thể còn rất rất lâu nữa, mình mới lại được nhìn thấy bóng dáng ấy, dù chỉ ở đằng sau lưng.
Quay người trở vào, Linh chợt sững lại khi nhìn thấy một túi đồ treo trên cửa sổ. Cô chậm chạp gỡ xuống, mở ra, đột nhiên thấy tim mình lặng đi. Vẫn là những loại thuốc đau đầu, rối loạn tiêu hóa, dị ứng, thuốc đau bụng kinh, cả mấy hộp ô mai xếp ngay ngắn. Linh lặng lẽ ôm chiếc túi vào lòng, như ôm bao nỗi ngọt ngào và cay đắng.
Phương Híp.
Tạm biệt.
Tạm biệt người dưng.

