Số 31 Đường Giấc Mơ - Chương 35 + 36 + 37
35.
Leah lôi cuốn Niên Giám Những Trang Vàng ra và lật giở cho
tới khi tìm thấy số điện thoại của Trường Kịch nghệ và Diễn đạt Trung ương. Cô
quay số và nói chuyện với ba người khác nhau trước khi được chuyển máy tới một
người có thể giúp cô.
“Tôi đang tìm kiếm chút thông tin,” cô nói, “về một học viên
đã tốt nghiệp. Cô ấy tên là Joanne Fish.”
“Chính xác thì chị muốn biết gì?”
“À, tôi là trợ lý tuyển diễn viên và chúng tôi đang nghĩ tới
việc gọi cô ấy tới thử vai, nhưng chúng tôi muốn biết đôi chút về quá trình học
tập và làm việc của cô ấy đã. Vậy nên, cô biết đấy, bất cứ điều gì, bất cứ điều
gì cô được phép kể cho tôi.”
Người phụ nữ ở đầu dây bên kia nói, “Điều này còn tùy thuộc
vào lượng thông tin mà cô ấy đã cung cấp cho chúng tôi, cũng như việc cô ấy có
còn giữ liên lạc với nhà trường không. Chị chờ máy để tôi xem tôi có thể tìm
thấy hồ sơ của cô ấy không.”
Leah nhìn mông lung qua cửa sổ trong khi chờ đợi, cảm thấy
trái tim mình, bị kích động bởi sự dối trá, đang đập nhanh trong lồng ngực.
“Phải rồi,” người phụ nữ kia nói, “Tôi có hồ sơ của cô ấy
đây. Để xem nào. À, vâng, đúng là cô ấy đã tốt nghiệp năm 1993.”
“Thế còn tình trạng gia đình, hôn nhân thì sao? Có chút thông
tin nào không?”
“Không, nhưng số điện thoại để liên lạc trong trường hợp khẩn
cấp là của một người đàn ông, Nicholas Sturgess.”
“Ồ, tuyệt quá, vậy chị có còn số điện thoại của anh ta không?”
“À, có đấy, nhưng cũng nên nhớ rằng những thông tin này không
được cập nhật đã lâu rồi. Số điện thoại này vẫn còn mã còn vùng cũ.”
“Chị có thể đọc cho tôi không?”
“Sao lại không. Chị có bút chưa?”
“Có rồi.”
“OK - số điện thoại là 081 334 9090.”
“Tốt quá, cám ơn chị. Còn gì nữa không chị?”
“Không hẳn,” người phụ nữ kia đáp. “Không có có ghi chép nào
về các công việc sau khi tốt nghiệp. Nhưng cũng có thể chỉ vì cô ấy không giữ
liên lạc với trường. Rất nhiều sinh viên chỉ lẳng lặng biến đi. Nhưng, à, cô ấy
có vẻ như có cung cấp cho chúng tôi một số thông tin về, này, tôi hy vọng việc
này không có ảnh hưởng tiêu cực đến quyết định chọn diễn viên của chị. Nhưng
theo như hồ sơ ghi chép của chúng tôi, cô ấy nhận chứng chỉ diễn xuất đầu tiên
ở, ờ, Holloway.”
“Holloway?”
“Vâng, nhà tù HM[27]?”
“Cô ấy từng ở tù ư?!”
“À, vâng, ở đây thể hiện như vậy. Cô ấy đã theo khóa học diễn
xuất của quỹ ở đó. Tôi đoán rằng đó là trong thời gian cô ấy, ở, bị giam giữ.”
“Chúa ơi, có giải thích nào về lý do cô ấy phải ở tù không?”
“Không. Ở đây không thấy nói. Ôi, thật là giật gân.”
“Vâng,” Leah nói. “Thật sự là rất giật gân. Cảm ơn chị rất
nhiều. Chị thực sự đã giúp ích cho tôi rất nhiều.”
[27] Hệ thống nhà tù công ở Vương quốc Anh.
36.
Damian Ridgeley là một người đàn ông tầm thước, khoảng ba
mươi tuổi, với mái tóc màu đỏ cam như vỏ chai nước Lucozade[28] và
chiếc áo phông màu xám hiệu French Connection. Anh ta có một chút thổ âm trong
giọng nói, một chút giọng mũi lười biếng vùng Hicksville, có thể là vùng West
Country[29] hoặc
East Anglian[30],
đã được mài giũa đôi chút sau vài năm sống ở London. Anh ta đeo một chiếc nhẫn
ở ngón đeo nhẫn cưới và một sợi xích trên cổ. Trên cánh tay anh ta có xăm hình
nàng tiên cá. Anh ta đứng trên bậc cửa nhà Toby nhưng Toby không hề biết anh
ta.
[28] Nhãn hiệu nước giải khát và nước uống thể thao.
[29] Cách nói thông dụng để chỉ vùng đất phía tây nam nước Anh ngày
nay.
[30] Cách nói chỉ vùng đất phía đông nước Anh.
“Leah cử tôi tới,” anh ta nói.
“Leah á?”
“Phải, anh biết mà, Leah. Ở bên kia đường. Chị ấy bảo anh có
việc cho tôi.”
“Cô ấy nói thế à?”
“Phải. Chị ấy chưa bảo với anh à?”
“Ờ, không. Nhưng đã vài ngày nay rồi tôi chưa gặp cô ấy.”
“À,” anh ta nói, “vậy anh có không? Việc ấy mà?”
“À, cái này cũng còn tùy. Vậy anh có khả năng làm công việc
gì?”
“Tôi làm quản lý dự án. Tôi cải tạo các ngôi nhà cũ.”
“Và anh là bạn của Leah?”
“Tôi là em họ của chị ấy. Hoặc là họ xa gì đấy. Đại loại
thế.”
“Ồ, tôi hiểu rồi. Phải, tốt lắm, vậy thì, sao anh không vào
nhà đã?”
Damian ghé ngồi lên mép chiếc sofa Conran và nhấm nháp một
ngụm trà bạc hà. (Toby thấy ưng bụng vì anh ta xin uống trà bạc hà.)
“Vậy,” anh hỏi. “Anh thấy thế nào? Đây có phải là loại công
việc anh thường nhận làm không?”
Damian gật đầu, chậm rãi. Damian làm mọi thứ chậm rãi. Ở anh
ta có cái gì đó rất Thiền, Toby nghĩ. Anh sẽ không ngạc nhiên nếu biết rằng anh
ta tập thiền khi có thời gian rỗi, tập Thái cực quyền vào các buổi sáng.
“Vâng,” anh ta đáp. “Chắc chắn rồi. Không phải thay đổi cấu trúc, không phải
xây dựng gì. Ý tôi là, chủ yếu anh chỉ định tân trang lại nhan sắc cho ngôi nhà
thôi, phải không?”
“Phải rồi.”
“Tuyệt.” Anh ta lôi ra một quyển sổ và một chiếc bút có vẻ
đắt tiền từ trong túi chiếc áo khoác vải bò ra và ghi chép gì đó. “Tôi vừa có
một công trình bị hủy nên sẽ có vài công nhân rảnh rỗi. Tôi có thể gọi vài
người tuần tới. Khi nào thì trang bị của nhà tắm và bếp sẽ tới?”
“À, thực ra tôi cũng đã mua chúng đâu.”
“Tốt. Không lo. Chúng tôi có thể làm điện nước, và mái trước.
Tiếp theo sẽ làm bếp và những thứ khác một khi anh đã chọn xong. Tôi có thể mua
giúp anh những thứ anh thích ở với giá nội bộ nếu anh muốn.”
“Anh có thể làm thế á?”
“Chắc rồi. Anh đi xem hàng, nói cho tôi biết anh muốn gì và
tôi mua giúp anh.”
“Nghiêm chỉnh đấy hả?”
“Vâng, tất nhiên. Tôi cũng có thể mua tất cả đồ điện gia dụng
trong bếp và nhà tắm nữa. Anh cần gì thì cứ bảo tôi. Tôi sẽ tính tiền thời gian
tôi dành cho anh, nhưng như thế cũng vẫn còn rẻ hơn nhiều.”
“Chúa ơi, thế thì tốt quá. Hình như tôi bắt đầu có thói quen
vung tay quá trán khi mua đồ đạc cho ngôi nhà rồi, nên sẽ rất tuyệt nếu có thể
tiết kiệm được đôi chút.”
“Để bù vào chỗ mà anh sẽ phải trả cho tôi mà.” Damian mỉm
cười và Toby thở một hơi nhẹ nhõm. Rõ ràng là Damian thuộc một đẳng cấp nghề
nghiệp khác hẳn. Damian rõ ràng là rất chuyên nghiệp.
“Vậy anh có yêu cầu đặt cọc không? Một khoản, trước khi anh bắt
đầu vào việc?”
“Tôi sẽ lập một bản dự toán, bỏ vào nhà cho anh vào cuối buổi
hôm nay. Nếu anh ưng ý, tôi sẽ lên lịch làm việc cho anh. Khi thợ vào làm và
đôi bên đều hài lòng, tôi sẽ yêu cầu anh thanh toán hai mươi phần trăm hóa đơn.
Phần còn lại thanh toán khi hoàn thành dự án. Đơn giản. Dễ dàng. Không có chỗ
cho rắc rối. Y như tôi thích.”
Vài phút sau anh bắt tay Damian thật chặt và ấm áp, có lẽ là
hơi lâu, ở cửa ra vào. Anh cảm thấy như một người đàn ông vừa gặp được cô gái
trong mơ của mình và cảm thấy lo lắng rằng cô ấy không quan tâm đến mình và có
lẽ mình không bao giờ gặp lại cô ấy nữa. Anh mang cốc trà của Damian vào bếp,
nhẹ nhàng, cố gắng kéo dài mối liên hệ với anh ta. Anh dựng tấm danh thiếp được
thiết kế đẹp đẽ của anh ta lên ấm nước và ngắm nghía nó, mơ màng. Rồi anh đi
lên gác, chậm rãi, chủ tâm và, anh hy vọng, không quá hấp tấp, gạch ngang qua
mục 6, 7 và 8 trong bản danh sách những việc cần làm.
37.
Vài tiếng sau, Toby nhìn thấy Leah về đến nhà. Anh để nửa
tiếng cho cô nghỉ ngơi, thay quần áo ngủ, làm tất cả những gì cô thường làm sau
khi từ chỗ làm trở về nhà, rồi anh mới xuống cầu thang. Anh dừng lại ở hành
lang để kiểm tra hình dáng của mình trong gương. Có chút mạng nhện vướng trên
tóc anh. Anh không biết mạng nhện từ đâu ra và làm thế nào mà lại dính vào tóc
của anh được, nhưng anh lấy làm mừng là đã kiểm tra trước khi ra khỏi nhà.
Anh cảm thấy bỗng dưng căng thẳng trong khi đi sang đường để
đến nhà Leah và đứng trước cửa nhà cô đến năm phút, cố gắng thu hết cam đảm để
có thể bấm chuông cửa nhà cô, nhưng trông cô có vẻ hạnh phúc vì gặp anh khi cô
hiện ra ở cửa. Cô mặc một chiếc quần jeans bạc màu với thắt lưng bằng da lộn có
chạm trổ và một chiếc áo len cashmere. Cô để xõa tóc và đeo kính.
Cô bỏ kính ra khi dẫn anh vào nhà và đặt chúng trên một cuốn
sách bìa mỏng đang để mở. Anh cố gắng nhìn xem cô đang đọc cuốn sách gì nhưng
không thể nhận ra tên của tác giả.
Căn hộ của Leah rất gọn gàng, rất hiện đại. Cô có một chiếc
ghế sofa lớn màu xám, một chiếc bàn nước màu đen và một chiếc TV để trong tủ.
Có một vài chiếc đèn và gương kiểu Chim Ruồi Hồng ở đây đó trong căn hộ để làm
nó dịu xuống, nhưng về căn bản, đây là một căn hộ rất nam tính.
“Em rất vui vì anh sang chơi,” cô nói, vén một lọn tóc dày ra
sau tai. “Thực ra em cũng định sang bên nhà anh mấy lần. Nhưng khi em nhìn thấy
anh trên phòng, trong ô cửa sổ, trông anh luôn có vẻ… mê mải. Em ghét phải nghĩ
rằng có thể em chẳng may làm phiền anh đang viết dở một bài thơ và làm hỏng mọi
chuyện.”
“Ồ, không, em không nên lo lắng về chuyện đó. Lúc nào cũng có
thể quấy rầy anh được, anh đảm bảo với em đấy. Bất cứ lý do gì khiến anh có thể
rời khỏi máy tính. Hiện anh và nó dành quá nhiều thời gian cho nhau.” Anh nhoẻn
cười và đút tay vào túi quần.
“Anh có uống cà phê không? Hay trà nhé?”
“Có trà thì tuyệt. Cám ơn em.” Anh nhìn theo cô đi vào trong
bếp và lấy nước vào ấm đun. “Hôm nay anh gặp Damian.”
“Thế hả. Tốt quá. Em rất mừng. Mọi chuyện thế nào?”
“Anh nghĩ anh phải lòng rồi.”
“Cậu ấy tuyệt lắm, phải không nào?”
“Chính thế. Tuần sau cậu ấy bắt tay vào việc.”
“Tuyệt vời!”
“Cám ơn em rất nhiều, vì đã thu xếp giúp anh việc đó. Anh vô
cùng biết ơn em.”
“Ồ, em cũng nhẹ người. Em đã lo rằng anh có thể nghĩ là em
hơi bị lăng xăng xen vào việc người khác.”
“Xen vào việc người khác ư? Không, tại sao anh lại nghĩ như
thế nhỉ?”
“À, bởi vì anh nói là anh đã thay đổi ý kiến về việc bán
nhà.”
“Phải, nhưng chủ yếu là bởi vì anh không thể tìm ra người
được việc bởi tất cả những kẻ anh liên hệ đều là một lũ cao bồi. Nhưng giờ thì
anh đã gặp được Damian đáng kính...”
“Anh lại đổi ý à?”
“Anh nghĩ là anh lại đổi ý. Mặc dù việc giải quyết vấn đề mấy
người thuê nhà bám rễ vẫn chẳng tiến gần hơn đến một giải pháp nào.
“À, phải rồi. Đó cũng là một việc khác em phải thú nhận là em
đã tự tung tự tác.”
“Thế ư?”
“À vâng. Em đã mời Joanne đến dự một buổi tiệc ở cửa hàng
tuần trước.”
“Em đã mời à? Chúa ơi, vậy cô ta đó đến không?”
“Có.”
“Ồ, đó là một kỳ tích đấy. Hẳn là em phải có năng lực thuyết
phục rất mạnh mẽ. Em có cố gắng tìm ra được điểm gì thú vị về cô ta không?”
“Em biết được rằng cô ta đã được đào tạo tại Trường Kịch Nghệ
Trung Ương. Vậy là em gọi cho họ và hỏi họ vô số câu hỏi về cô ta, và anh đoán
được cái gì không?”
“Cái gì?”
“Cô ta đã từng ở tù.”
“Không phải chứ! Vì sao vậy?”
Leah nhún vai. “Em không biết. Nhưng đã lâu rồi, từ khi cô ta
còn trẻ. Và anh biết không?”
“Gì cơ?”
“Em có số điện thoại của người thân của cô ta. Một người đàn
ông tên là Nicholas.”
“Ôi chao! Và anh ta là ai?”
“Em không biết. Em đã cố thử gọi điện tới năm mươi lần, nhưng
không bao giờ có ai trả lời và cũng không có trả lời tự động nốt, vậy nên em sẽ
tiếp tục cố gắng thôi. Nhưng rõ ràng anh ta là một người quan trọng. Và chưa
hết đâu nhé.”
“Chưa à?”
“Chưa. Em đã tìm được một người đàn ông. Cho Melinda. Một
người đàn ông Ý cao lớn, đẹp trai với một ngôi nhà to tướng ở Muswel Hill, một
người ngọt ngào, cô đơn và yêu thích những phụ nữ Anh tóc vàng. Họ sinh ra để
cho nhau đấy. Chúng ta sẽ phải thu xếp một cuộc gặp mặt bất ngờ cho họ.”
“Chúa ơi, Leah. Em thật là tuyệt diệu.”
“Em biết!” cô mỉm cười.
“Em biết gì không,” anh nói trong khi cầm lấy cốc trà từ tay
cô chìa ra, “anh lấy làm mừng vì em là người đã bắt gặp Gus trên vỉa hè khi ấy.
Anh không biết em lắm - thực ra, anh chẳng biết à về em sất - nhưng rõ ràng em
là một người tốt, và không chỉ là một người tốt mà còn là một người thực sự đặc
biệt.”
“Ồ, nào...” Leah nhún vai, lúng túng.
“Không, thật mà. Em thật tự tin và không rắc rối. Em là kiểu
người mà khi người ta nhìn vào, người ta tự hỏi không hiểu được là một người
như thế một ngày thì sẽ thế nào nhỉ, nhìn cuộc sống một cách rõ ràng và thông
minh, biết mình là ai, hiểu được người khác, biết cái gì khiến người khác rung
động, làm sao để họ hạnh phúc? Và nói thật là, bạn trai của em, cái tay y tá
đó, ý anh là, không hiểu anh ta nghĩ cái gì. Anh chỉ có thể tưởng tượng là anh
ta bị đe dọa bởi sự vĩ đại... toàn diện của em. Và đó là lý do tại sao anh ta
không muốn cưới em, nhưng thực tình, về bất kỳ phương diện nào, em cũng thực sự
sáng giá và thực sự rất đáng... khao khát.”
Anh ngừng lời. Có tiếng còi xe cảnh sát rú ở đằng xa. Leah
cười vang.
“Ồ, Chúa tôi. Anh vừa nói đáng khao khát đấy à?”
Leah gật đầu.
“Ồ, trời ơi. Ồ, Chúa tôi. Anh thực sự không có ý... nghe kinh
khủng quá. Anh chỉ muốn nói là, cũng giống như một thứ đồ thủy tinh cổ, hoặc
một giải pháp cho một tình huống có thể đáng khao khát, chứ không phải là anh
khao khát em, một cách dục tính, mặc dù em cũng rất khêu gợi về thể xác, nhưng
đó không phải là điều anh cố gắng nói đến. Ồ, Chúa tôi...”
“Ồ, Toby,” Leah cười vang. “Không sao mà. Em hãnh diện lắm.”
“Em hãnh diện ư?”
“Vâng. Em đã ba lăm tuổi, em bị bạn trai bỏ, em cũng không
còn mảnh mai như em đã từng thế. Em cảm thấy mình còn lâu mới được coi là đáng
khao khát. Nên, cám ơn anh. Và em cũng mừng là em đã bắt gặp Gus trên vỉa hè
hôm đó, bởi vì nếu không, em có thể đã chuyển đi mà không có dịp nói chuyện với
anh và như thế thì thật đáng buồn. Bởi vì anh cũng rất là tuyệt. Vậy... anh
thấy đó...” Cô nói nhỏ dần và Toby để ý thấy cô khá đỏ mặt.
“Này,” anh đáp, “cám ơn em rất nhiều.” Anh cầm lấy chiếc cốc
của mình trên bàn nước và nuốt một ngụm to, hơi quá to nên nó trào ngược lại
khi vào tới cổ họng anh và trào vào nhầm chỗ. Anh cố gắng điều khiển chỗ trà
vào đúng nơi đúng chỗ trong cổ họng, nhưng càng cố để khỏi sặc thì càng sặc to
cho tới khi mắt cay xè và phồng lên, còn miệng thì đầy trà tới mức anh không
thể nào kiểm soát thêm được nữa. Anh cố gắng hướng chỗ trà trào ngược lên vào
cốc của mình, nhưng sự bùng nổ mạnh mẽ tới mức anh không thể làm vậy được. Thay
vào đó, trà bắn tóe ra bàn nước của Leah, trên khắp sàn nhà gỗ và khắp cả người
anh.
Leah đứng dậy. “Chúa ơi, Toby, anh không sao chứ?”
Toby không thể trả lời; anh đang ho rất mạnh, ho nặng nề, đau
đớn như thể sắp chết vì ho đến nơi.
“Đây, để em lấy cho anh ít nước.” Cô chạy vào trong bếp và quay
lại với một cốc nước và một cuộn giấy bếp. Cô xé lấy một tờ và bắt đầu thấm
nước trên áo phông và quần jeans của Toby trong khi anh tiếp tục ho như một con
ngựa. Cô đưa nước cho anh và giúp anh đưa cốc nước lên miệng. Nhưng còn sớm
quá. Cơ họng anh vẫn còn đang phản ứng mạnh và anh lại phun nước ra khắp cả
phía trước chiếc áo len đen của cô.
Cuối cùng thì Toby cũng ngừng ho và Leah nhìn anh đầy lo
lắng.
“Anh ổn cả chứ?”
Anh gật đầu, phục hồi lại được giọng nói. “Anh phun ướt hết
kính của em. Và sách của em nữa. Anh thực sự, thực sự, thực sự rất xin lỗi.”
“Này,” cô nói, mỉm cười, “đây là lần cuối em có lời khen ngợi
anh đấy nhé.”
Anh toét miệng. “Đã lâu lắm rồi không có ai nói một điều gì
đó tử tế với anh nên thực sự thì anh tí nữa đi đời khi có người làm điều đó!”
Leah cười vang và ngồi xuống. “Này, hôm nào mình lại gặp nhau
nhé, sơm sớm vào. Và nếu anh thích thì em sẽ nói điều gì đó tử tế với anh, để
anh tập cho quen nhé?”
“Thế thì hay lắm, nhưng hãy nhẹ tay với anh thôi. Với lời
khen, anh chỉ là dân tập sự.”
“Ồ,” cô mỉm cười, “Em sẽ nhẹ nhàng thôi, em hứa đấy.”
Toby thích lúc lên giường đi ngủ. Đó là thời điểm nổi bật
nhất trong ngày của anh. Đặc biệt, anh thích nhất khi gập góc trang sách lại,
kéo chiếc gối thứ hai khỏi dưới đầu, thả xuống sàn và tắt chiếc đèn bàn. Anh
yêu thích cảm giác một ngày đã trôi qua và giờ đây anh có thể thả lỏng bản thân
vào sự thất thường và bất kỳ của cuộc sống kia của anh - cuộc sống của những
giấc mơ. Toby yêu thích được mơ. Trong những giấc mơ của anh nắng rực rỡ và anh
du lịch quanh thế giới. Trong những giấc mơ của anh, anh luôn có những mối quan
hệ thân thiết dài lâu với những người lạ và với bạn bè. Trong những giấc mơ của
anh, anh luôn luôn mặc đúng loại áo quần và nói chính xác những lời cần nói.
Thỉnh thoảng anh cũng có một giấc mơ phấp phỏng, một giấc mơ, ví dụ như bị tất
cả mọi người lờ tịt đi trong một buổi tiệc, hoặc cãi nhau với một người anh yêu
quý, nhưng dẫu sao, chúng cũng còn đáng mong hơn nhiều so với sự tồn tại đích
thực của anh, trong đó chẳng có tiệc tùng nào để bị lờ đi hay người thân yêu
nào để mà cãi cọ.
Tuy nhiên, khi vào giường đêm hôm đó, anh cảm thấy hờ hững
một cách lạ lùng cái viễn cảnh được ngủ. Anh thả gối xuống sàn, lần tìm núm
công tắc đèn và đưa căn phòng vào trong bóng tối. Nhưng anh không sẵn sàng để
ngủ. Những người bạn trong thế giới thân thuộc của anh đang đợi anh như bóng
tối trong óc anh, nhưng anh không muốn gặp họ vội. Lúc này đây, anh muốn được
tắm mình trong thực tại.
Bởi vì, lần đầu tiên kể từ mười lăm năm nay, thực tại trong
ngày của anh tốt đẹp hơn nhiều, nhiều lần hơn những gì cái bộ não mệt mỏi, lẫn
lộn và tản mát của anh có thể tưởng tượng ra. Bởi vì, dẫu chỉ một lần, một điều
tốt đẹp đã xảy ra với anh. Anh đã chia sẻ thời gian với một người phụ nữ. Họ đã
cùng nhau uống một chai vang và câu chuyện họ nói với nhau không bao giờ cạn
kiệt. Họ đã thu xếp để gặp lại nhau vào buổi chiều thứ Bảy, để đi dạo qua khu
Heath. Và rồi họ còn đứng ở bên ngoài ngôi nhà của người phụ nữ và họ cùng
ngừng lời và cùng mỉm cười và, dù họ không hôn nhau, một luồng điện đã chạy qua
hai bọn họ, một vết rạn vô hình đầy ý nghĩa, đầy khả năng, một điều gì đó tạo
nên viễn cảnh của ngày mai hồi hộp, khác thường. Và đó là điều cuối cùng đã đưa
Toby vào giấc ngủ. Không phải để chạy trốn hiện tại, mà để vội vàng đi tới
tương lai của anh.

