Chàng Ngốc Ở Thôn Nọ - Chương 09
Chương 9
Đêm, Hà Hoa lăn qua lộn lại thế nào cũng không ngủ được,
những lời ban ngày mẹ nói cùng cô như nút dây thừng thắt lại trong lòng, càng
thít càng chặt, làm cho ngực cô bức bối, giận mà không biết xả vào đâu, làm sao
cũng không tiêu tan đi được. Ngẫm bản thân mình ngốc nghếch bao nhiêu năm gọi
mụ kia là thím, lại hận không thể tự vả miệng mình vài cái. Cô ngồi dậy nhìn
Trường Sinh, thấy hắn ngủ say nên đứng dậy mặc quần áo, đi xuống bếp lấy đồ
đánh lửa và cây đèn dầu, bước ra tới cửa lại đứng lại, suy nghĩ trong chốc lát
lại bỏ chúng lại, lén lút ra cổng.
Khắp thôn tối đen như mực, Hà Hoa khó tránh khỏi có chút sợ
hãi, nhưng cứ nghĩ đến mẹ cô chịu ấm ức mà lại tức giận. Cô đi thẳng một mạch
từ phía đông thôn đến phía tây thôn, mò tới tận nhà mụ góa Trần. Trong nhà tối
om, mụ góa Trần có lẽ đã ngủ từ lâu rồi. Hà Hoa vòng đến phía sau nhà ngay chỗ
phòng mụ, lần mò trên mặt đất tìm tảng đá.
Cô lúc đầu muốn đốt đống củi trong sân nhà mụ ta, thậm chí
đốt luôn chuồng gà lẫn căn phòng nhỏ phía tây. Bất luận thế nào đi nữa, loại
chuyện thiếu đạo đức như đốt lửa thiêu người, cô thật sự không làm được. Về
việc đó, cô nghĩ một lát lại thay đổi chủ ý, cho rằng ban đêm phá hết giấy trên
cửa sổ nhà mụ góa Trần, cho dù không làm mụ ta đông lạnh, thì cũng đủ khiến lửa
giận của cô hạ bớt phần nào.
Giữa lúc cô một mình tìm tảng đá, lại chợt nghe xa xa có
tiếng động truyền đến, nâng mắt nhìn, lại thấy giống như có người đang đi lại
đây. Hà Hoa sợ tới mức phát run, thầm nghĩ ban đêm ngoại trừ cô còn có người
nào trong thôn tới đây làm loạn? Đừng nói là ma quỷ gì đó nhé!
Hà Hoa căng thẳng, vội vàng trốn sau gốc cây nhìn dáo dác.
Người nọ đi một mạch đến cổng sau nhà mụ góa Trần, bộ dạng ngó ngang ngó dọc
như kẻ trộm, rồi lén lút đẩy cửa bước vào trong. Tuy là ban đêm nên không nhìn
rõ dung mạo, nhưng cái dáng đi cà thọt này thì có chết Hà Hoa cũng nhận ra.
Ngoại trừ gã Phùng thọt thì còn ai vào đây nữa!
Đầu tiên trong đầu Hà Hoa xuất hiện ý nghĩ là lão Phùng thọt
này gan to hơn trời, ban đêm dám xông vào nhà dân muốn cưỡng gian phụ nữ, theo
bản năng đang định hét lên gọi người, nhưng trong nháy mắt lại nhớ đến chuyện
bỉ ổi của mụ góa Trần mà mẹ cô mới kể ban ngày, thầm nghĩ chẳng lẽ gã Phùng
thọt này lén lút đến để hẹn hò yêu đương vụng trộm với mụ ta chăng? Nghĩ như
thế, Hà Hoa vội vàng chạy ra cổng sau, cổng chỉ khép hờ, cô nhẹ nhàng đẩy cửa
đi vào, rón ra rón rén chầm chậm đến ngay bức tường có cửa sổ chỗ phòng mụ góa
Trần, nín thở lắng nghe.
“Đồ thối tha vô lại, ngươi đừng chạm vào ta, tìm con điếm
con kia của ngươi đi.”
“Ta trong sạch mà, ta nhớ nàng mà, con gà con kia có gì đẹp
đẽ đâu, làm sao quyến rũ như nàng ….”
“Phì, ngươi mắng ai đó!”
“Không có, ta đau lòng cho nàng mà, mau cho ta nhìn xem nàng
có bị thương không?”
“Con điếm con kia với thằng cha khốn kiếp của nó giống y
nhau, xuống tay quá độc, hai ngày nay răng ta ê ẩm muốn rớt ra luôn nè.”
“Lại đây lại đây, ta thổi cho nàng nha. Thằng chó họ Lý kia
có yêu thương gì nàng đâu, uổng công nàng với hắn bao nhiêu năm như thế.”
“Cút xéo qua một bên đi, ngươi ra ngoài mà xem, đàn ông có
kẻ nào không mạnh hơn tên què như ngươi! Chẳng có khỉ gì hết, chỉ chăm chăm ăn
của ta, uống của ta! Ngươi tưởng ngươi là tình nhân bé bỏng đó hả! Cũng không
lấy nước tiểu mà tắm rửa cho cái đức hạnh của ngươi đi!”
“Khà khà, bản lãnh của ta nào thể hiện bên ngoài, tất cả phô
bày hết trên giường đó, trên đời này làm gì có ai yêu thương nàng được như ta…”
“Ưm… Cút … xéo …”
Trong phòng một đôi nam nữ lăn lộn quấn lấy nhau trên
giường, ngoài phòng Hà Hoa vừa nghe vừa mắng, trong lòng lúc này mới hiểu hóa
ra hai kẻ này là một. Cần gì phải nghĩ nữa, chuyện đồn đại về cô chắc chắn từ
lũ chúng nó mà ra, có lẽ chính là do mụ góa Trần cố ý phao tin đây mà. Lại nghe
mụ góa Trần ngoài miệng nói ra chuyện với cha cô, Hà Hoa căm tức, cắn răng uất
hận, lặng lẽ ra khỏi sân.
Nói về đầu thôn bên kia, khi Hà Hoa chỉ vừa mới mặc quần áo
ra khỏi phòng, Trường Sinh thật ra đã nghe thấy tiếng động, hắn không để ý, hắn
tưởng Hà Hoa có lẽ là đi nhà vệ sinh tiểu đêm, thực ra hắn cũng muốn đi, nhưng
bà nội nói là phải yêu thương vợ, nên phải nhường cho vợ đi trước. Hắn nằm ở
trên giường đợi lâu thật lâu cũng không thấy Hà Hoa quay vào, bụng bị đè ép,
nhịn không được xuống giường ra khỏi phòng, chạy đến nhà vệ sinh đứng bên ngoài
gọi: “Hà Hoa, ta muốn đi tiểu.”
Tất nhiên là không có người trả lời hắn. Trường Sinh nghĩ,
có lẽ Hà Hoa đang đại tiện, không để ý đến hắn. Hắn yên lặng đợi thêm một lúc
lâu nữa vẫn không thấy Hà Hoa ra, nhịn không được lại thúc giục: “Hà Hoa, cô
nhanh chút đi, ta muốn đi tiểu.”
Vẫn là không có người trả lời, hắn muốn thò cổ dòm vào trong
một cái, nhưng trước đây bà nội có nói với hắn, xem con gái đi ngoài là đáng
đánh đòn. Hắn hơi sốt ruột, muốn đứng ở chân tường giải quyết, nhưng bà nội
cũng nói với hắn, hắn không phải trẻ con, không được tùy tiện cởi quần tiểu
bậy, muốn đi phải vào nhà vệ sinh mới được.
Lúc Trường Sinh đang ôm đũng quần gấp đến độ xoay vòng vòng,
cổng sân đột nhiên bị đẩy ra, Hà Hoa từ bên ngoài chạy vào.
Trường Sinh sợ tới mức xém tiểu ra quần, hắn thấy Hà Hoa
chạy vào bếp đã ngẩn người ra, lui lại hai bước nghểnh cổ nhìn vào nhà vệ sinh,
rồi lại quay đầu nhìn cổng sân đang mở rộng, không hiểu ra sao. Nhưng sau giây
phút hoảng hốt, Trường Sinh quên luôn cả cơn buồn tiểu, vội vàng chạy vào bếp.
Hà Hoa vào bếp cầm đồ đánh lửa và cây đèn dầu ra, vừa quay
người lại đã thấy ngay Trường Sinh với vẻ mặt mờ mịt đang trừng mắt nhìn cô. Cô
sợ tới mức kêu khẽ một tiếng, ôm ngực mắng: “Làm sợ muốn chết! Ban đêm đứng
phía sau người ta làm gì, định hù chết ta sao!”
Trường Sinh nói: “Sao cô lại không ở trong nhà vệ sinh?”
Dừng một chút, đại khái là nghĩ tới cái gì đó, lại bồi thêm một câu, “Chúng ta
có nhà vệ sinh.”
Hà Hoa không hiểu Trường Sinh đang nói đến cái gì, cô cũng
không có tâm trạng nghe, chỉ nói: “Không cần huynh quản, huynh ngoan ngoãn về
phòng ngủ đi.” Nói xong liền đi ra ngoài.
Trường Sinh bám sát rạt cô, không yên lòng: “Cô muốn làm gì?
Vì sao không ngủ? Buổi tối là phải ngủ.”
Hà Hoa nói: “Ta có chuyện quan trọng hơn, huynh đi ngủ
trước, ta xong việc sẽ về ngay.”
Trường Sinh lại rất nghiêm túc: “Không được! Bà nội nói trời
tối không được chạy lung tung, không được phép đi!” Tiếng hắn lớn, Hà Hoa chỉ
sợ đánh thức bà Tứ, vội vàng kéo hắn vào bếp, đóng cửa lại: “Huynh thương vợ
không?”
Trường Sinh gật đầu.
Hà Hoa nói: “Thương vợ phải nghe lời vợ, bây giờ ta đi ra
ngoài có chuyện cần làm, xong sẽ về ngay, huynh ngoan ngoãn về phòng ngủ, không
được phép gây ồn ào, nghe không.”
Trường Sinh nhướng mày, rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan. Bà
nội nói trời tối không được ra khỏi cửa, nhưng cũng nói phải thương vợ. Hắn nên
giữ chặt Hà Hoa không cho cô đi đâu? Hay là nên nghe lời của cô về phòng ngủ?
Hà Hoa thấy Trường Sinh không lên tiếng, sau khi dặn dò
Trường Sinh phải nghe lời vợ xong, dặn thêm vài câu nữa rồi xoay người ra khỏi
bếp. Trường Sinh suy nghĩ mãi chưa ra, không ngăn cản Hà Hoa nhưng cũng không
về phòng, không biết làm sao đành đi theo sau Hà Hoa.
Hà Hoa trừng mắt: “Đi theo ta làm gì, về phòng ngủ đi.”
Trường Sinh không nhúc nhích cũng không nói tiếng nào, dường
như nhất quyết đi theo cô. Hà Hoa sốt ruột, chỉ sợ nhỡ thời cơ, bỗng nhiên
trong đầu chợt lóe lên, nghĩ đến điều gì đó, sắc mặt thay đổi, nhìn Trường Sinh
nói: “Huynh đi theo ta cũng được, nhưng phải nghe ta, ta nói gì phải làm đó,
đây là thương vợ, biết chưa?”
“Biết.” Trường Sinh ngây ngốc gật đầu.
Hà Hoa nói: “Đầu tiên, huynh về phòng mặc thêm cái áo khoác
đã, nửa đêm rồi, đừng để chết lạnh, nhanh lên nhé!”
“Ừ.” Trường Sinh quay đầu vào phòng mặc quần áo, rồi ngay
lập tức chạy ra. Hà Hoa đảo mắt qua cửa sổ phòng bà Tứ, mang theo Trường Sinh
lặng lẽ rời khỏi nhà.
Hai người đi thẳng một mạch vào sân sau nhà mụ góa Trần, Hà
Hoa chỉ vào cửa sổ sau phía sau nhà, nhìn Trường Sinh hỏi: “Thấy kia cửa sổ
không? Lát nữa huynh trông chừng ngay dưới cửa sổ đó. Nếu bên trong có người
đẩy cửa sổ ra, huynh phải đè đẩy ngược lại, nhất quyết không cho người bên
trong chui cửa sổ nhảy ra ngoài, hiểu không?”
Trường Sinh nhìn vào hướng đó, rồi quay đầu nhìn Hà Hoa: “Đó
là nhà người khác.”
Hà Hoa: “Ta biết là nhà người khác, nhưng chủ nhà này chẳng
phải thứ tốt lành gì! Là người xấu! Mụ ấy ức hiếp ta, ức hiếp vợ huynh, xấu xa
như gã Phùng thọt vậy đó, vậy có phải huynh nên giúp đỡ ta, bênh vực ta hay
không?”
Trường Sinh nghĩ nghĩ, gật gật đầu.
“Vậy là được rồi.” Hà Hoa nói xong kéo Trường Sinh bước vào,
ghé vào dưới cửa sổ lắng nghe động tĩnh, xác nhận lão Phùng thọt còn ở bên
trong chưa đi, liền quay qua nói nhỏ với Trường Sinh: “Nhớ kỹ lời dặn, giữ thật
chặt cửa sổ này, giá nào cũng không được để cho người bên thoát ra. Ta đi một
lát, lát nữa mặc kệ xảy ra chuyện gì, nếu ta chưa trở về thì huynh cũng không
được nhúc nhích.”
Giao việc cho Trường Sinh xong, Hà Hoa vòng ra sân trước,
tìm khúc gỗ chặn cửa từ bên ngoài, lại rón ra rón rén mò đến đống củi trong sân
nhà mụ góa Trần, đổ dầu lên trên, lấy đồ đánh lửa ra đánh lửa. Ngọn lửa nhỏ gặp
dầu thắp thì bùng lên, cũng không lớn. Hà Hoa ngồi xổm bên cạnh châm củi, lửa
càng ngầm thì cháy càng to.
Lúc này toàn thôn già trẻ lớn bé đều đang ngủ say, trong nhà
mụ góa Trần và Phùng thọt vụng trộm xong cũng vùi trong chăn ngủ, mấy con chó
trong thôn phát hiện lửa cháy trước tiên, đầu tiên là một con chó sủa vài
tiếng, ngay sau đó toàn thôn bảy tám con chó đều bắt đầu sủa.
Trong nhà, mụ góa Trần và Phùng thọt vốn có tật giật mình
nên ngủ không sâu, nghe mấy tiếng chó sủa hai người liền tỉnh, vừa mở mắt đã
thấy ngoài cửa sổ sáng rực. Mụ góa Trần kêu một tiếng ‘chết rồi’ rồi vội vàng
khẽ hé cửa sổ ra, thì thấy đống củi nhà mình đang bốc cháy! Mụ ta gấp đến độ
vội vàng mặc quần áo định đi dập lửa. Lão Phùng thọt kia cũng sợ tới mức nhất
thời không biết làm gì, sững sờ ngồi một chỗ.
Mụ góa Trần: “Ngồi đó làm gì! Đàn ông không biết giúp một
tay sao!”
“A? A…” Lão Phùng thọt lên tiếng vội vàng đi tìm quần.
Ngay lúc chợt nghe bên ngoài nổi lên tiếng chiêng, hai người
giật mình, sắc mặt cực kỳ xấu. Tiếng chiêng này nói rõ là có người trong thôn
cũng thấy lửa cháy, nên báo cho mọi người lại cứu hỏa! Cũng không cần tiếng
chiêng này, giữa đêm giữa hôm chó trong thôn sủa ồn ào như thế, người dân đều
bị đánh thức đang tụ tập lại đây.
Lão Phùng thọt vốn do thông dâm với vợ người khác nên bị
đánh gãy chân, gặp tình huống này sợ mất mật, quần còn chưa kịp mặc đã lăn luôn
khỏi giường lao ra bên ngoài.
“Đừng… Đừng ra ngoài!” Mụ góa Trần cũng sợ hãi, chỉ lo lão
Phùng thọt này vừa ra khỏi cửa đã bị dân trong thôn tới cứu hoả bắt gặp, mụ
chạy lại cửa để kéo lão ta lại thì thấy Phùng thọt đang ra sức đẩy cửa, nhưng
cửa làm thế nào cũng không mở được.
“Mẹ kiếp! Cửa này không mở được!” Lão Phùng thọt vừa chửi
vừa xô cửa.
“Ngươi muốn giết
ta à! Chạy ra cửa trước nếu bị người ta bắt gặp thì còn giữ được mạng không
hả!” Mụ góa Trần kéo hắn, cũng không kịp nghĩ đến việc cửa nhà tại sao lại
không mở được, chỉ vội la lên, “Nhảy cửa sổ phía sau đi, trốn bằng cổng sau ấy,
cửa đó không có người!”
Lão Phùng thọt
lại cuống quít chạy vào phòng định thoát bằng lối cửa sổ. Cửa sổ mới đẩy ra
được một khe nhỏ, lại bị đóng ngay lại, vừa nặng vừa chắc, giống bị cái gì đó
đè ở bên ngoài. Lão Phùng thọt sợ tới mức lảo đảo về phía sau, ngã sóng xoài
xuống đất, sắc mặt trắng bệch trừng mắt chỉ vào cửa sổ lắp bắp: “Có… Có… Có ma
…”
Mụ góa Trần chạy
vào, chỉ kịp má ơi một tiếng cũng thiếu chút nữa ngã ngồi trên mặt đất. Trên
cửa sổ kia rõ ràng có bóng người…
Hai người sợ tới
run cầm cập, thì chợt nghe tiếng đập cửa rầm rầm, có người ở ngoài kêu lớn:
“Thím Hai! Tỉnh dậy đi! Chúng ta cần phải vào nhà!”
Thần trí mụ góa
Trần lúc này mới quay về, nhưng nghe trong sân nhà mình tiếng người ồn ào không
dứt, chắc chắn không ít người tụ tập lại đây, quay lại nhìn gã Phùng thọt đang
dính cứng trên mặt đất, toàn thân chỉ mặc mỗi quần lót, chính mình cũng quần áo
không chỉnh tề, so với gã ta cũng chẳng nhiều hơn bao nhiêu. Mụ ta hoảng loạn
chân tay luống cuống, không dám lên tiếng trả lời, chạy khắp nơi tìm quần áo.
Người bên ngoài
lại kêu gì đó, mụ cũng chẳng nghe nổi, còn đang cuống cuồng thì cửa nhà đã bị
người ta đẩy ra, mụ sợ tới mức vội vơ lấy chăn trên giường trùm lấy người, chăn
còn chưa kịp trùm hết người thì người ta đã xô cửa vào. Đó là một vài thím
trong thôn, vì nhà mụ ta là nhà góa phụ, đàn ông vào không tiện lắm, có vài
thím cùng chồng mình đến dập lửa nên vào nhà xem tình hình. Vừa mở cửa phòng
trong ra, cảnh tượng trong phòng đập ngay vào mắt.
Mấy người đàn bà
lập tức ngây ngẩn cả người, trừng mắt nhìn nửa thân trần của mụ góa Trần và
thân mình gần như lõa lồ của gã Phùng thọt trên mặt đất, tới lúc phục hồi lại
tinh thần, không biết ai hét lên một tiếng: “Má ơi! Có chuyện rồi! Mọi người
mau vào xem này!”
Các ông nghe
tiếng chạy vội vào, mụ góa Trần lúc này thật sự là nằm bẹp trên mặt đất.
Hà Hoa canh chừng
bên ngoài, thấy người dân trong thôn lục tục kéo đến, vội vàng trốn vào một
góc, đợi khi có mấy người đàn bà vây quanh cửa phòng mụ góa Trần gõ cửa, tim
đập thình thịch, chỉ sợ chỗ Trường Sinh có chuyện gì bất ngờ xảy ra để cho lão
Phùng thọt chạy mất. Nhưng trong chốc lát khi mấy người đàn bà xông vào, ngay
sau đó dường như có chuyện gì xảy ra, đám đàn ông đang dập lửa trong sân cũng
chạy vội vào theo, thì tim Hà Hoa mới buông lỏng. Cô biết nếu bên trong không
xảy ra chuyện gì, thì các ông giữa đêm giữa hôm xông và nhà một góa phụ là
không thể.
Hà Hoa cũng thấy
cha cô tới cứu hỏa, còn có Đại Bảo bám theo. Hai người nghe tiếng kêu cũng chạy
vào, không đầy một khắc đã thấy cha cô và Đại Bảo từ trong phòng bước ra. Nhờ
ngọn đèn cửa, Hà Hoa nhìn thấy sắc mặt cha cô tương đối khó coi, mà Đại Bảo tên
choai choai này thấy chuyện thị phi lại dường như rất thích, không muốn rời đi,
liên tục nghển cổ nhìn vào bên trong. Cha cô đá vào mông Đại Bảo một đá, mở
miệng mắng gì đó, Đại Bảo liền rụt cổ lại ngượng ngùng đi phía sau theo cha về
nhà nhưng vừa đi vừa quay đầu nhìn với vào nhà mụ góa Trần, điệu bộ làm như bỏ
lỡ trò hay.
Hà Hoa nhìn tất
cả mọi việc cảm thấy rất hả giận, chỉ tiếc cho bản thân không thể tận mắt thấy
bộ dáng mụ góa Trần bị người bắt tội thông dâm ngay tại giường, trong lòng mắng
mụ ta trăm ngàn lần: “Cho mụ giả bộ này! Cho mụ bịa đặt này! Cho mụ quyến rũ
chồng người ta này! Đồ hồ ly tinh! Đáng đời!”
Cô trốn gần đó
mắng chửi một hồi lâu, không thấy cha và Đại Bảo đâu nữa mới đột nhiên nhớ tới
Trường Sinh. Vỗ mạnh vào gáy, thầm nghĩ tiêu rồi, tên ngốc hắn nhất định còn
đứng ở đằng kia! Nếu như bị người bắt gặp lại thêm phiền toái.
Hà Hoa vội vàng
vòng đến sau nhà mụ góa Trần, đẩy cổng sau chạy vào. Dưới ánh sáng của ngọn đèn
lớn trong phòng chiếu ra là bóng dáng Trường Sinh đứng sừng sững, trốn cũng
không biết trốn, đứng cứng ngắc như đóng đinh vào mặt đất, hai tay ấn chặt cửa
sổ, ngốc nghếch cúi gằm đầu xuống.

