Chàng Ngốc Ở Thôn Nọ - Chương 13
Chương 13
Lúc Hà Hoa lên
núi, Trường Sinh vẫn đứng thẳng tắp dưới gốc cây như mọi khi, thấy cô đến liền
chạy tới mấy bước đón lấy cái giỏ.
“Mụ góa Trần mới
tới đây?” Hà Hoa lo lắng căng thẳng hỏi.
“A?” Trường Sinh
nghiêng đầu sang một bên, vẻ mặt ngơ ngác.
Hà Hoa bất đắc dĩ
nói lại: “Vừa rồi có một mụ mặc áo hoa màu đỏ đến đây phải không?”
Trường Sinh gật
đầu: “Đúng, không quen.”
Nếu đổi lại là
một người khác trả lời kiểu này, Hà Hoa sẽ tức giận đến độ mắng chửi người, ở
cùng một thôn hơn hai mươi năm, sao có thể không nhận ra chứ?! Cũng chỉ có mỗi
Trường Sinh là nhận không ra mà thôi. Hà Hoa cũng phải thừa nhận, trong khắp
thôn Trường Sinh có thể nhận ra và gọi tên thật chưa tới mười người, cô cảm
thấy rất kỳ lạ trong đầu hắn rốt cuộc chứa cái gì đây?
“Mụ ta nói chuyện
với huynh à? Nói chuyện gì?” Hà Hoa hỏi lại.
Vấn đề này thật
đã làm khó Trường Sinh, hắn cau mày nghiêm túc nhớ lại, mới vừa rồi bà thím kia
ở bên cạnh nói bô bô không ngớt. Nhưng hắn không biết bà thím đó, cũng không
biết có phải bà ấy đang nói chuyện với mình hay không, bà ấy nói quang quác
quang quác nhưng chẳng có câu nào lọt vào tai hắn, hoàn toàn không nhớ nổi…
Trường Sinh suy
nghĩ một lúc lâu, cảm thấy hình như bà thím kia kêu tên của hắn, còn những thứ
khác thì không thể nhớ nổi. Hắn đành phải lắc lắc đầu không biết làm thế nào,
nói chậm rãi: “Không biết…”
Hà Hoa: “Huynh
giả ngu với ta có phải không? Sao huynh có thể không biết! Mỗi lần bà nội hỏi
huynh hôm nay làm gì, huynh chỉ hận là không thể nhắc lại từng câu từng chữ
những chuyện ta làm trong ngày hôm đó không sai lấy một từ! Cái đầu của huynh
chuyện đứng đắn thì không nhớ, chỉ sáng suốt nhớ mỗi một chuyện, là chuyên môn
mách lẻo tố cáo ta! Sao huynh có thể không nhớ được chứ! Nói mau! Mụ ta đã nói
với huynh chuyện gì!”
Trường Sinh khó
xử: “Thật sự không nhớ mà.”
Hắn càng nói như
vậy, Hà Hoa càng cảm thấy hắn cố ý giấu giếm, nhưng nhìn vẻ mặt thản nhiên vô
tội của hắn thì dường như không phải đang nói dối… Hơn nữa… Có lẽ hắn cũng
không biết nói dối…
Hà Hoa nghĩ nghĩ,
lại hỏi: “Không nhớ rõ mụ ta nói gì, vậy có nhớ mụ đã làm gì hay không? Mụ ta
có liếc mắt đưa tình quyến rũ huynh không? Hay có sờ mó gì huynh không?”
Trường Sinh nghĩ
nghĩ, yên lặng cúi đầu nhìn đũng quần của mình.
Hà Hoa chợt thấy
khó hiểu, chỉ thấy hắn như vậy nhất định là có chuyện, liền bảo: “Nói đi, mụ ta
làm gì huynh?”
Trường Sinh vẫn
cúi đầu, lẩm bẩm: “Bà ta sờ ta.”
Hà Hoa sửng sốt,
mãi đến lúc thấy hắn giương mắt nhìn mình thì mới phản ứng lại, lửa giận bốc
lên phừng phừng, trừng mắt: ”Mụ, mụ ta thật sự dám sờ đũng quần của huynh? Cái
loại đê tiện thật không biết xấu hổ!” Cô lại tức giận trừng mắt nhìn Trường
Sinh: “Vậy huynh cứ đứng yên cho mụ ta sờ sao!”
Trường Sinh lắc
đầu: “Không có, không quen bà ta, thực đáng ghét, ta đẩy bà ta ra.”
Hà Hoa lớn tiếng:
“Chỉ đẩy thôi mà được à! Nếu lần sau mụ ta tới huynh đánh vỡ miệng mụ ra! Đánh
hết sức cho ta! Nghe thấy không!”
Trường Sinh: “Bà
nội nói khi bị người khác ức hiếp mới có thể đánh người, bà ta không đánh ta
nên không phải là người xấu, ta không thể đánh.”
Hà Hoa tức giận:
“Cái này mà còn không coi là người xấu thì thế nào mới là người xấu? Chắc phải
ngắm vào đũng quần huynh đá một phát, biến huynh thành tàn phế mới đủ đúng
không?! Huynh xem có người đàn bà đứng đắn nào lại sờ đũng quần của đàn ông?!”
Trường Sinh ngẩn
người: “Bà nội có sờ mà.”
Hà Hoa ngẩn ra,
thấy cô có vẻ không hiểu Trường Sinh liền nói tiếp: “Trước đây khi bà nội tắm
rửa, chùi đít cho ta đã từng sờ rồi mà, bà nội là người tốt.”
Hà Hoa nói:
“Huynh muốn đánh lạc hướng ta phải không? Bà nội không tính, hơn nữa đó là
trước đây, bây giờ chẳng phải huynh tự đi vệ sinh, tự mình tắm rửa sao?! Trước
đây, mẹ và bà nội có thể sờ, nhưng lớn rồi thì không cho ai sờ soạng nữa, sau
này bất cứ người đàn bà nào có ý sờ chỗ đó của huynh thì không phải là người
tốt! Huynh cứ việc dùng nắm đấm mà đáp lại!”
“À.” Trường Sinh
thật biết nghe lời gật gật đầu, một tay cầm giỏ, một tay kéo tay Hà Hoa theo
thói quen lên núi. Hắn vừa đi vừa ngẫm nghĩ từng lời Hà Hoa nói, bỗng mở miệng
hỏi lại: “Vậy còn cô? Cô cũng coi như những người đàn bà khác sao? Cô sờ ta
cũng đánh cô sao?”
Hà Hoa quay đầu
nhìn Trường Sinh, cô cảm thấy nếu không phải giờ phút này hắn mang một bộ dạng
thật sự hiếu học, cô hoàn toàn có thể xem lời này của hắn là đang châm chọc cô,
sẽ nhéo hắn chết luôn. Cô trừng mắt nhìn hắn tức giận nói: “Hừ! Ai thèm sờ đũng
quần của huynh!” Xong lại quay đầu đi hơi mất tự nhiên, nghĩ ngợi một chút lại
mặt đỏ: “Ta là vợ huynh, đương nhiên không coi là người đàn bà khác.”
“À.” Trường Sinh
gật đầu, vừa giống như đã được mở mang kiến thức vừa giống như than thở: “Thì
ra chỉ có vợ mới được sờ.”
Hà Hoa cảm thấy
cái vấn đề này thật sự rất xấu hổ, cô ho khẽ một tiếng thay đổi đề tài: “Đừng
nghĩ lung tung nữa, mau đi lên núi, cơm nước xong còn phải mau chóng làm việc
nữa, trời tối nhanh lắm, đừng để về muộn quá.”
“Cô chưa từng
sờ.” Trường Sinh hoàn toàn không nghe mấy câu đánh trống lãng của Hà Hoa, tiếp
tục suy nghĩ của mình: “Cô là vợ ta, cô chưa từng sờ.”
Mặt Hà Hoa đỏ ửng
lên, không trả lời, cũng không thèm nhìn hắn tiếp tục đi về phía trước.
Trường Sinh lại
nói: “Vì sao cô không sờ?”
Hà Hoa nghiêng đầu
liếc nhìn Trường Sinh, cũng không biết nên nói như thế nào với hắn, thật ra bọn
họ là vợ chồng, chẳng có gì không thể nói với nhau. Huống hồ, cô đã gả cho hắn
thì không thể có suy nghĩ khác, chỉ muốn yên ổn sống với hắn cả đời. Cô biết
trước sau gì hai người cũng không thể vĩnh viễn sống kiểu vợ chồng hờ này được.
Cuối cùng cũng phải giống như những cặp vợ chồng bình thường khác sinh con đẻ
cái. Hơn nữa cô cũng không còn nhỏ, phải sớm sinh con, em gái cô năm ngoái đã
sinh con rồi… Nhưng chuyện này vốn không nên để một cô gái như cô dạy hắn, hình
như có chút không biết xấu hổ … Hơn nữa, cô cũng chẳng thể mở lời được, cứ thầm
nghĩ qua được ngày nào hay ngày đó, trước sau gì cũng sẽ có ngày nước chảy
thành sông…
Trường Sinh đợi
mãi mà thấy Hà Hoa vẫn không để ý đến hắn, hắn cũng là người biết quan sát sắc
mặt người khác. Thấy Hà Hoa không buồn hé răng lại mang bộ dạng khó xử, chợt
nhíu mày hỏi: “Có phải cô không muốn làm vợ ta không?”
Hà Hoa hơi sửng
sốt, lại nghe thấy Trường Sinh tức giận nhìn cô nói tiếp: “Ta biết vì bọn họ
đều nói ta là đồ ngốc, cho nên cô không muốn làm vợ ta phải không?”
Hà Hoa: “Huynh
đừng nghe bọn họ nói bậy.”
Trường Sinh kéo
Hà Hoa đứng lại, nhìn cô chằm chằm hỏi: “Vậy vì sao cô không sờ? Cô vừa nói chỉ
có vợ mới được sờ, cô là vợ ta, nhưng vì sao tới tận bây giờ cũng không thèm
sờ?”
Hà Hoa bị Trường
Sinh nhìn đến xấu hổ, đỏ mặt vùng tay ra, chút thẹn thùng biến thành giận dữ:
“Chỗ đi tiểu ta sờ làm gì!”
…
Trường Sinh đứng
nguyên tại chỗ, trơ mắt nhìn Hà Hoa bỏ hắn lại, hắn ngây người suy nghĩ, rốt
cục cũng hiểu ra, hắn buồn bã: Hà Hoa ghét hắn vì hắn bẩn…
Lúc ăn cơm trưa,
Hà Hoa xới cơm và thức ăn ra đĩa đưa cho Trường Sinh, Trường Sinh ngẩng đầu
nhìn nhưng không lấy, cúi đầu cắn cắn bánh bột ngô, vô cùng ấm ức, lẩm bẩm: “Ta
rất sạch sẽ mà.”
Hà Hoa không biết
nên nói gì với hắn cho phải nữa, liền đem cái đĩa đặt xuống trước mặt hắn.
Trường Sinh lại
nhìn Hà Hoa lần nữa, giống như vừa lầm bầm vừa buồn rầu cúi đầu nói: “Ngày nào
ta cũng chà kỹ người, ta còn tắm rửa nữa, ta rất sạch sẽ mà.”
Hà Hoa lấy cái
đĩa trước mặt hắn đi: “Ăn cơm cũng không bịt được cái miệng của huynh, huynh
không ăn có phải không? Huynh không chịu ăn thì ta ăn hết!”
Trường Sinh bĩu
môi, hừ một tiếng xoay người đi.
Hà Hoa cảm thấy
Trường Sinh có khi rất giống một đứa trẻ, hắn cho rằng cô chê hắn bẩn nên bắt
đầu giận dỗi cô, cả buổi chiều không thèm để ý đến cô. Trước bữa cơm chiều, hắn
cố ý mang chậu rửa mặt chạy đến phòng bếp múc nước trong vại ra, lúc đầu cô
không để ý, hắn liền khua thành tiếng rầm rầm rất lớn, còn làm bộ không cẩn
thận đổ cả nước ra ngoài. Đợi đến khi cô chịu không nổi nữa hỏi hắn muốn gì,
hắn liền ngước mặt lên: “Ta rửa tay, trước khi ăn cơm phải rửa tay, ta thực sự
rất sạch sẽ.”
Sau bữa cơm
chiều, Trường Sinh lại đi múc nước, Hà Hoa làm bộ không thèm để ý hỏi: “Không
phải đã múc một chậu trước đó rồi sao?”
Trường Sinh làm
như thật: “Đó là nước rửa tay trước khi ăn, bị bẩn rồi, không thể dùng được.”
Nói xong liền bưng nước trở về phòng, trước khi đi còn để lại cho Hà Hoa một
ánh mắt kiểu như “Cô đã biết ta là người rất sạch sẽ chưa”.
Hà Hoa hơi sửng
sốt, rốt cục cũng không nhịn được cười thành tiếng.
Chỉ còn một mình
Hà Hoa thu dọn trong bếp, một lát sau lại nghe tiếng bước chân, cô bất đắc dĩ
cười: “Bây giờ lại làm sao nữa?” Nhưng mới quay người lại, thấy người đứng ở
cửa không phải Trường Sinh, mà là thầy Chu.
Thầy Chu cười
cười, nói: “Ta gọi mấy tiếng mà không có người đáp, thấy cửa mở sẵn cho nên tự
ý bước vào.”
Hà Hoa xấu hổ đỏ
mặt, vội nói: “Là cháu mãi dọn dẹp nên không nghe thấy, thầy đừng đứng ngoài đó
nữa, mau vào phòng đi ạ.”
Thầy Chu: “Bà nội
cháu có nhà không? Ta có việc tìm bà ấy.”
Hà Hoa: “Có ạ, bà
đang ở trong phòng.” Nói xong cô liền ra khỏi nhà bếp, vói miệng về phía phòng
bà Tứ gọi: “Bà nội, thầy Chu đến ạ.”
Trong phòng không
có ai trả lời, Hà Hoa mỉm cười nói tiếp: “Thầy đợi chút, cháu vào trong nói với
bà.”
Hà Hoa vào phòng
bà Tứ, thấy bà đang ngồi ở đầu giường gần lò sưởi thu dọn vài thứ, nghe thấy cô
vào cũng không ngẩng đầu.
Hà Hoa: “Bà nội,
thầy Chu tới, nói có việc tìm bà.”
Bà Tứ không tỏ vẻ
gì chỉ nói: “Bà nghe rồi, để cho thầy ấy vào đi.”
Hà Hoa vâng dạ,
mời thầy Chu vào phòng, còn mình trở lại bếp nấu nước, chờ nước sôi, lấy một ít
lá trà thả vào, tráng chén bưng đến phòng của bà Tứ, cô đứng bên ngoài tấm rèm
trước hiên nhà chợt nghe thầy Chu nói: “Cùng ta trở về thăm lại nơi đó đi.”
Bà Tứ đáp lại một
câu: “Có gì đâu mà thăm, trong nhà cũng chẳng còn ai “
Hà Hoa hơi ngạc
nhiên, không dám đi vào. Hai người trong phòng dường như nghe thấy tiếng động,
đều lặng im không nói gì nữa. Hà Hoa vội vào trong phòng, rót trà cho hai người
rồi nhanh chóng đi ra ngoài. Vừa nãy bất chợt nghe thấy những lời đó khiến cô
rất tò mò, cô rất muốn đứng bên cửa nghe lén. Có điều cô không dám, đem khay
trà vào phòng rồi trở về phòng mình.
Khi đó, Trường
Sinh đang ngồi bên cạnh bàn chơi với đậu phộng của mình, hắn ngẩng đầu nhìn Hà
Hoa rồi cũng không quan tâm nữa, tiếp tục cúi đầu săm soi từng hạt đậu phộng
lớn bé. Hắn lấy hai hạt đậu phộng gần bằng nhau giơ lên, nheo một mắt nghiêm
túc so tới so lui. Một lúc lâu sau mới chọn ra hạt nào lớn hơn, xếp chúng thật
trật tự trên bàn.
Hà Hoa cởi hài
trèo lên giường lò, đẩy cửa sổ he hé ra nhìn trộm về phía phòng bà Tứ, trong
lòng suy nghĩ xem hai câu kia là có ý gì, nghe như hai người bọn họ cùng đến từ
một nơi? Bà Tứ và thầy Chu không phải là dân gốc của thôn, chẳng lẽ bọn họ là
đồng hương? Nếu như vậy ngày thường bọn họ qua lại hơi thân thiết cũng rất có
lý. Có điều chưa từng nghe ai kể chuyện này…
Hà Hoa ngạc nhiên
ngẫm nghĩ, xoay đầu cười thần bí nhìn Trường Sinh vẫy tay: “Trường Sinh, lại
đây, lại đây.”
Trường Sinh
giương mắt nhìn cô: “Cô muốn sờ phải không?”
Hà Hoa trừng mắt:
“Sờ cái đồ chết tiệt nhà huynh!”
Trường Sinh bĩu
môi một cái, tiếp tục ngồi xếp đậu phộng.
Hà Hoa: “Ta hỏi
huynh, huynh có biết bà nội là người ở đâu không?”
Trường Sinh cũng
không ngẩng đầu, đáp: “Biết chứ.”
Hà Hoa bò đến gần
mép giường, vui sướng hỏi: “Người ở đâu vậy.”
“Người ở thôn
chúng ta.” Trường Sinh cúi đầu thản nhiên đáp.
“Ta còn không
biết là người ở thôn chúng ta sao?!” Hà Hoa tức giận nói: “Ta hỏi bà nội từ đâu
đến.”
“Từ thôn chúng ta
đến.” Trường Sinh lơ đãng, thuận miệng trả lời luôn.
Hà Hoa hỏi một
lúc lâu cũng chẳng hỏi được gì, thấy Trường Sinh ngoại trừ việc sắp xếp cái
đống đậu phộng kia thì người nào lớn người nào nhỏ ở ngoài, hắn chẳng thèm để
ý. Cô hơi hờn dỗi, lại dở mánh cũ ra, lớn tiếng gọi: “Trường Sinh, cho ta ăn
đậu phộng!”
Trường Sinh dịch
chiếc ghế dựa, đưa lưng về phía Hà Hoa, làm ra bộ dạng gà mái bảo vệ con để che
mấy hạt đậu trước mặt mình.
Hà Hoa nói rất có
lý lẽ: “Ta là vợ của huynh, bà nội nói phải thương yêu vợ! Vợ huynh muốn ăn đậu
phộng mà huynh lại không cho ư?”
Trường Sinh cúi
đầu không hé răng, một lúc sau lại xoay đầu qua liếc mắt thở phì phì nhìn Hà
Hoa, không cam lòng chút nào đặt một hạt đậu phộng thật mạnh gần lò sưởi trên
đầu giường lò.
Hà Hoa đắc ý cầm
hạt đậu phộng bỏ vào miệng. Thật ra cô không thích ăn đậu phộng, nhưng ăn của
Trường Sinh lại cảm thấy rất là ngon. Có lẽ là vì nhìn cái mặt tiếc của thở phì
phì của hắn thì cô cảm thấy rất thú vị, cho nên mỗi lần cô muốn ăn đậu phộng
của hắn, sẽ đưa câu ‘Phải thương vợ’ của bà nội ra uy hiếp hắn.
Trong lòng Hà Hoa
cảm thấy thỏa mãn, lại tiếp tục nhích người đến bên cửa sổ nhìn ra ngoài, vừa
ngâm nga một điệu hát dân gian, vừa suy nghĩ xem bà Tứ và thầy Chu có phải là
đồng hương hay không.
Còn Trường Sinh
lại yên lặng đứng một bên tính toán lại… Mười một hạt… Sau khi Hà Hoa làm vợ
hắn đã ăn mười một hạt đậu phộng của hắn, trong khi cưới cô làm vợ bà nội chỉ
cho hắn có mười hạt, đến bây giờ cô đã ăn tổng cộng mười một hạt, hắn lỗ to
rồi…

