64 Mùa Valentine Đợi Em - Chương 01 - Phần 2

Cô nên sập cửa thẳng vào mặt anh ta. Cô có thể giao vụ Moretti cho Jenkins, như ông ta muốn, nhưng Jenkins ác ôn không khác gì một con heo, luôn làm việc cứng nhắc, vô lối và chưa một lần mảy may xem xét các tình huống bất khả kháng cho bị cáo.

Cô cứ thế nhìn chằm chằm người đàn ông tự nhận là Rafferty một lúc lâu rồi gật đầu quyết định. Cô là một phụ nữ thông minh, cẩn thận. Nhưng cô cũng là người phụ nữ học được cách lắng nghe bản năng của mình. Và bản năng mách bảo cô nên tin người đàn ông này.

Cô gạt sợi xích xuống rồi mở cửa. “Mời vào”, cô vừa nói vừa bước lui lại. “Tôi sẽ đi với anh ngay thôi”.

Mãi cho đến khi băng qua nửa gian phòng để thu dọn giấy tờ vào cặp tài liệu, cô mới nhận ra hành vi của cô khác lạ đến chừng nào. Cô không thích để người khác, đặc biệt là đồng nghiệp, vào căn hộ của cô. Bởi cô đã quen sống vô tổ chức và luộm thuộm. Lý do khác, những ai tham vọng không bao giờ đánh giá cao khuynh hướng trang trí hệt thập niên hai mươi của cô. Cô liếc ra sau nhìn Rafferty, cố gắng giấu đi vẻ bồn chồn, rồi chợt sững lại.

Anh ta đứng giữa căn hộ của cô, một người lạ tóc đen cao lớn, người đáng lẽ phải là một kẻ xâm nhập bất hợp pháp, đang tròn mắt ngạc nhiên nhìn xung quanh, như thể nhận biết các thứ trong phòng.

“Anh từng đến căn hộ này rồi sao?” Cô buột miệng.

Đôi mắt đen của anh ta chạm phải cô, và anh ta mỉm cười, nụ cười thoạt nhìn có vẻ đơn giản. “Không”, anh ta đáp.

Cô không tin. Rồi cô bật cười lớn trước sự vô lý của bản thân. “Đương nhiên nhỉ”. Cô nói. “Trong suốt sáu mươi năm, tòa nhà này thuộc về một cụ bà lạ lùng cùng đám mèo của bà ấy”.

“Rồi bà ấy làm sao?”

“Cụ bà đó hả?” Helen nói, kéo chiếc áo khoác xuống. “Bà ấy qua đời, tôi e là thế. Bà ấy khá tiếng tăm - người ta đồn bà ấy là nhân tình của một tay đàn anh từ thời AI Capone[2]. Điều ấy thì tôi tin”.

[2] Hay Alphonse Gabriel “Al” Capone (17/01/1989 - 25/01/2947) tên trùm xã hội đen khét tiếng ở Mỹ.

“Cô quen bà ta?”

Helen nhún vai. “Tôi gặp bà ấy vì công việc. Bà ấy bị cướp. Tôi là luật sư khởi tố kẻ nhẫn tâm đánh quỵ bà ấy. Sau đó bà quyết định nhận tôi làm con nuôi”. Cô mỉm cười hồi tưởng. “Bà là một phụ nữ tuyệt vời”.

“Tên bà ấy là gì?”

“Tên của bà? Anh chắc sẽ không biết đâu - tôi không nghĩ suốt ba thập kỷ bà từng đi đâu ngoài con đường này trước khi vào bệnh viện”.

“Nếu quả thật bà ta từng cặp với đám găngxtơ thì rất có thể tôi đã nghe nói về bà ấy. Tôi luôn hứng thú với thời xã hội đen hoành hành ở Chicago”.

“Anh và cả nửa thành phố”, Helen nói. “Tên bà là Jane Maxwell”.

“Chưa nghe bao giờ!”

“Tôi nghĩ nghệ danh của bà là Crystal Latour. Khó mà tưởng tượng nổi ai gọi cụ bà ấy là Crystal, nhưng bà đã kể thế với tôi”.

“Crystal Latour”, giọng Rafferty khác lạ. “Phải, thật khó mà tin nổi”.

Cô vơ cặp tài liệu rồi hướng về phía cửa, lờ đi cốc cà phê, đống báo chí bừa trên sofa cũ và nửa chiếc bánh vòng trên bàn ăn sứt sẹo. “Anh sẵn sàng chưa?”

Anh ta như vừa sực tỉnh khỏi cõi mê nào đấy. “Hẳn rồi. Tôi chỉ đang thắc mắc sao cô lại định cư ở đây?”

Cô phải thừa nhận anh ta rất nhạy bén. Chỉ trong vài phút anh ta đã mài ra mặt bất tiện nhất của tòa nhà đẹp đẽ nhưng cũ kỹ này. Cô ghét gặp phải người đàn ông nào có loại bản năng chỉ chuyên xuất hiện trong phiên tòa như thế. “Bà ấy để nó lại cho tôi, thưa anh Rafferty. Toàn bộ tòa nhà”.

“Vậy sao, hiện thời hả? Chắc việc khởi tố tên cướp kia phải thành công mỹ mãn lắm”.

Cô dừng lại nơi ngưỡng cửa, thờ ơ nhìn anh ta. “Hệt như với người khác thôi, anh Rafferty ạ. Tôi khởi tố tội phạm”.

“Trừng phạt kẻ xấu”, anh ta giễu cợt. “Khiến chúng trả giá trước toàn xã hội”.

“Tôi thường không dính vào chuyện báo thù, dù đôi khi tôi cũng phải thừa nhận từng có ý nghĩ ấy. Nhưng tôi quan tâm đến việc giữ an toàn cho các cụ bà nhỏ bé như Crystal hơn”.

Anh ta cười nhăn nhó, nhưng nụ cười đó không hề chạm đến đôi mắt đen tĩnh mịch của anh ta. “Và tôi dám chắc công việc của cô rất kinh khủng”. Anh ta liếc quanh căn phòng lớn lộn xộn, và phải mất một lúc cô mới kiểm soát được cơn bực tức của bản thân. Đâu phải lỗi của cô khi Crystal để lại cho cô tòa nhà. Và nó cũng đâu phải khoản thừa kế đáng giá - nơi này đang xuống cấp nghiêm trọng và ít nhất ba nhà thầu xây dựng đã bảo cô tốt hơn hết nên dỡ bỏ và xây mới hoàn toàn.

Song cô không thể làm thế. Cô yêu mọi đường nét của tòa nhà, vẻ thanh nhã mang hơi thở của quá khứ và cả những gì bị vùi dưới các bức tường bao và lớp lót sàn. Bất cứ khi nào có khả năng, cô đều bắt tay tu bổ từng phần một của tòa nhà, khởi đầu với căn hộ ở tầng một của chính cô, sau đó sẽ sửa sang và cho thuê các tầng phía trên. Với cô thì nghe rất thực tế và đầy triển vọng. Nhưng các anh trai cô lại bảo cô đang mơ mộng.

“Tôi nghĩ anh đến để thương lượng vụ của Moretti, chứ không phải về chuyện trang trí nhà tôi”, giọng cô vờ lãnh đạm.

“Phải rồi. Cô biết chỗ nào lý tưởng để ăn không?”

“Xa lắm. Sao chúng ta không ăn ở gần văn phòng của tôi? Như thế một khi đôi bên đi đến thống nhất, mọi việc sẽ giải quyết dễ dàng hơn. Đi xe của tôi nhé?”

“Vâng, thưa quý cô”, anh ta nói.

Cô ném thêm cho anh ta một cái nhìn ngờ vực, anh ta không phải đang chế nhạo cô đấy chứ? Anh ta khiến cảm xúc của cô biến hóa thật lạ lùng, đạo mạo, chỉn chu hệt một bà giáo già. Càng ở lâu với anh ta, cô càng muốn giật vạt váy xuống rồi quấn thật chặt chiếc áo choàng quanh người. Anh ta khiến cô bứt rứt không yên.

“Vậy đi thôi”, cô tươi tắn nói. “Tôi còn cả đống việc đang chờ”. Cô đứng đợi ngay cạnh cửa, châm chọc nhường anh ta đi trước.

“Chỗ ở của cô đẹp lắm!” Anh ta khen với giọng điệu trêu ngươi. Anh ta ngừng lại nơi khung cửa để nhìn cô, với khoảng cách quá gần. Cô ngước lên, và nhận ra đôi mắt anh ta không thẫm đen như cô nghĩ lúc đầu. Một màu nâu sâu thẳm, được thắp lên với những chấm vàng nhỏ bé, sưởi ấm cả một chiều sâu băng giá. Chúng là đôi mắt khiến ai đó sa vào, đôi mắt có thể thôi miên và bỏ bùa người đối diện. Đôi mắt đầy cám dỗ.

Sau đó anh ta băng qua cô, không chạm vào cô, đi thẳng xuống những bậc thang thấp dẫn ra cửa trước. Cô nhìn theo, trong giây lát như bị xúi giục lao trở vào nhà và đóng sập cánh cửa sau lưng lại. Anh ta khiến cô bồn chồn theo cái cách cô thậm chí còn không thể bắt đầu cắt nghĩa.

Nhưng hễ cứ gặp bóng tối là lao đầu bỏ chạy thì chẳng mấy chốc cuộc đời cô sẽ nhanh chóng sụp đổ tan hoang. Cô nhìn lướt một vòng căn hộ, hình dung xem anh ta đã nhìn nó thế nào. Rồi cô đóng cửa, theo sau Rafferty ra ngoài giá lạnh phủ đầy buổi sớm mai.

***

Crystal Latour, Rafferty nghĩ khi lách người qua Helen Emerson để đi vào một quán ăn nhỏ. Họ đến trung tâm thành phố bằng một chiếc xe bé tẹo của Nhật, chỉ nửa cỡ con Packard[3] gã từng lái, khiến đôi chân dài đáng thương của gã phải co cứng lại. Bất tiện là thế nhưng cũng không thể làm gã nhãng ra khỏi những ký ức nhiễu loạn về Crystal Latour.

[3] Loại xe cỡ lớn, được lắp đặt bằng tay lưu hành những năm 30 của thế kỷ XX, có sự tinh xảo và xa hoa vượt xa những xe hạng sang bây giờ.

Thôi được, gã đã từng đến số 1322 phố Elm. Duy nhất một lần, vào ngày 13 tháng 2 năm 1929. Gã đã qua đêm trên giường của Crystal Latour, và sáng hôm sau gã chết.

Gã liếc nhìn người phụ nữ ngồi bên. Thôi được, cô ta cũng là một bất ngờ. Gã đã dần quen với những người phụ nữ hiện đại, với vẻ đẹp lạnh lùng, tự tin cùng sự độc lập và khó lấn lướt của họ. Cho nên trong mắt gã người phụ nữ nhát gan lái chiếc xe nhỏ xíu này thật cổ lỗ sĩ.

Cô ta còn xa mới là kiểu người khó lấn lướt. Tất cả những gì người đối diện phải làm là nhìn vào đôi mắt nâu to tròn và sẽ dễ dàng nhìn thấu tâm trí cô ta. Tóc cô ta dài, với màu nâu ánh đỏ tráng lệ, chiếc miệng rộng và đầy đặn. Một chiếc miệng tuyệt hảo để hôn.

Nhưng không phải gã muốn hôn cô ta. Cô ta hơi quá gầy so với sở thích của gã, đã thế còn ăn mặc hệt một thằng đàn ông. Cô ta hẳn thuộc nhóm người trợn mắt hô hào đòi bình đẳng giới, không son phấn và đeo đôi kính gọng kim loại hệt cái thứ xuất hiện trên mặt một tên kế toán. Cô ta rõ ràng chỉ ngủ với đàn bà.

Ngoại trừ gã không nghĩ thế. Đương nhiên không phải gã đang tưởng tượng lực hút kỳ lạ giữa hai người là phản ứng hai chiều chết tiệt giữa nam với nữ. Gã không muốn dính líu đến cái cô Helen Emerson này. Trong bốn mươi tám giờ ở lại đây, gã không có thời gian vướng vào ai đó giống cô ta.

Gã cần người nào hào hứng và dễ dãi, người nào sẽ ngả lưng xuống giường cùng gã, cười vui vẻ với gã và cho gã cảm giác thoải mái cùng giải thoát. Gã không muốn gắn bó, đi đôi với phức tạp hay tình bạn, và với một người đàn bà giống Helen Emerson, bắt buộc phải chuẩn bị ba điều kể trên trước cả khi chạm được vào ngực cô ta. Mà rõ ràng cô ta có đáng chạm vào tí nào đâu.

Nhưng mẹ kiếp, gã muốn khám phá xem có đúng thế không.

“Anh làm việc cho Abramowitz lâu chưa?” Cô hỏi, nhìn gã chê trách khi gã châm một điếu thuốc lá.

“Không lâu lắm”, gã đáp, thắc mắc Abramowitz là thằng trời đánh nào.

“Anh trông không giống luật sư”, cô nói.

“Cô cũng thế”, gã trả lời với vẻ ít quyến rũ hơn lúc thường. Gã không muốn quyến rũ cô ta. Bởi vài lý do phi lý, gã không muốn nói dối cô ta nhiều hơn những gì bắt buộc và cần thiết.

Hồi đáp của gã là một sai lầm. Cô mỉm cười trước lời nói kháy, đôi mắt cô nhăn nhăn và chiếc miệng rộng khẽ cong lên. “Tôi luôn làm hết khả năng”, cô nói. “Vậy chúng ta sẽ làm gì với Billy Moretti? Cậu ta đang bị xem xét mức phạt cao nhất - chắc chắn phải bị giam từ tám đến mười năm trong nhà tù Joliet, và tôi hoàn toàn có thể lấy được phán quyết có tội”.

Gã gọi món khi cô hầu bàn tốt bụng rót cho gã tách cà phê đầu tiên trong năm và dựa lưng vào ghế nhìn Helen. “Vậy tôi còn ở đây làm gì?” Gã hỏi, uống một ngụm lớn cà phê và rít một hơi thuốc thật dài.

“Có lẽ do tôi tò mò”, cô nói. “Anh không giống những gã bẩn thỉu Abramowitz thường thuê. Và có lẽ tôi không tin Billy Moretti đáng bị giam trong tù lâu đến thế. Có lẽ cậu ta chỉ phạm sai lầm”.

“Cô muốn vạch rõ sai lầm của cậu ta với tôi?”

“Anh không biết sao?”

“Tôi muốn nghe quan điểm của cô hơn”, gã lãnh đạm nói.

Cô dễ bị lôi kéo đến đáng nguyền rủa. Cô nhún vai, có vẻ vừa lòng. “Cậu ta được hưởng án treo. Hồ sơ phạm tội ở tuổi vị thành niên của cậu ta dài ngang cánh tay cậu ta vậy - không tội nào nghiêm trọng, nhưng gộp lại thì ra vấn đề. Cậu ta biết mình phải cực kỳ cẩn thận, rồi lại để bị tóm với súng và là đồng bọn của một tên tội phạm khét tiếng, bị tóm vì tội hình sự”.

“Tội hình sự nào?”

Cô trông có vẻ bực mình khi thêm quá nhiều đường vào tách cà phê. “Anh thừa biết còn gì. Cậu ta là tài xế trong vụ cướp Carnahan. Rất nhiều kim cương đã bị đánh cắp, anh Rafferty ạ, và công ty bảo hiểm thì đang điên tiết đòi trả thù”.

“Và lời khai của thằng nhóc là gì?”

“Là cậu ta vô tội. Cậu ta chỉ xuất hiện sai chỗ và sai thời điểm. Thật khó tin cậu ta trẻ vậy đã bị bắt đến lần thứ hai, đã thế còn dính dáng với kẻ chủ mưu vụ cướp cùng nửa tá các vụ khác”.

Rafferty dụi điếu thuốc. “Vậy sao cô lại không muốn kết tội cậu ta, hả luật sư? Sao cô lại sẵn lòng thương lượng với tôi?”

Nếu gã hy vọng sẽ đe dọa được cô thì gã đã nhầm. Cô chỉ đơn giản lắc đầu. “Tôi không biết, anh Rafferty ạ. Là giác quan thứ sáu đôi khi bộc lộ ở mỗi người. Khi anh biết ai đó đang cố làm lại cuộc đời. Billy ở trường hợp ấy. Tôi vẫn cho Biily ở trong trường hợp ấy, nhưng tôi không có bằng chứng còn cậu ta lại không chịu khai. Trừ phi tôi có lý do để nhìn theo hướng khác, nếu không tôi sẽ phải đưa cậu ta ra tòa”.

“Cô muốn một lý do?” Rafferty hỏi, uống cạn tách cà phê và nhanh chóng suy xét.

“Tôi muốn một lý do”.

“Ai là người đã lên kế hoạch cho vụ cướp?” Đó là một phát súng mù, nhưng hiệu quả. Cô ngả người ra sau, ngỡ ngàng, và gã phải dùng mọi nỗ lực để vẻ mặt vẫn còn nguyên vẻ vô cảm lẫn khó dò.

“Đương nhiên rồi”, cô nói. “Sao tôi lại không nghĩ ra thế nhỉ? Hắn là một trong số những kẻ nguy hiểm nhất tôi từng gặp. Rất đơn giản nếu hắn muốn Billy cùng tham gia vụ cướp Carnahan. Chỉ cần hăm dọa vợ cậu ta”.

“Và vợ cậu ta thì đang mang bầu”.

“Vậy sao? Thế thì hợp lý. Tôi chỉ cần Billy xác nhận. Chúng ta cần tận dụng mọi thứ nếu muốn có cơ hội tóm Morris”. Trong niềm hứng khởi cô vươn người về trước mà quên tự phòng vệ cho bản thân. Quên mất gã là kẻ nguy hiểm. “Cậu ấy sẽ khai chứ?”

“Nếu tôi có phải bẻ gãy cổ nó”, Rafferty dứt khoát. “Khi nào tôi có thể gặp thằng nhóc?”

“Chúng ta sẽ đi sau bữa sáng”. Cô nhìn gã vẻ hiếu kỳ. “Trừ phi anh không đói?”

Cô hầu bàn đến ngay sau đó, đặt một đĩa trứng, xúc xích, thịt lợn xông khói, thịt bò rán và khoai tây xắt sợi chiên giòn trước mặt gã. Tất cả như đang bơi trong dầu ăn, và gã buông một tiếng thở dài thỏa mãn. “Tôi đói!” Gã gầm gừ.

Helen nhìn xuống món bánh mì nướng thanh đạm của bản thân. “Anh vẫn ăn nhiều cholesterol thế vào mỗi sáng à?”

“Nếu có khả năng”.

“Anh sẽ chết trẻ đấy!” Cô nghiêm nghị nói.

Gã hơi ngả lửng, nghiền ngẫm nhìn cô qua đôi mắt sụp. “Cô nói phải”, gã đáp. Và gã bắt đầu ăn.

Báo cáo nội dung xấu