Cực Phẩm Gia Đinh - Chương 211 - 212
Chương 211: Nàng là người của
ta
Lạc Viễn đi tới nói:
- Đại ca, ngươi cùng tỉ tỉ đã xảy ra chuyện gì? Ta thấy nàng tựa hồ có
chút khác biệt, giờ đưa cho người khăn tay và mảnh lụa, người cần phải giữ cho
tốt nhé.
Tên tiểu Lạc này thật sự là chậm hiểu mà, trái tim của tỉ tỉ ngươi đã bị ta
bắt giữ rồi, sao ngươi lại không hề nhìn ra chứ? Lâm Vãn Vinh ha ha cười hai
tiếng:
- Yên tâm, nhất định giữ thật tốt, mỗi ngày còn sẽ lấy ra nhìn ngắm một lần
nữa.
Từ Vị mang theo Cao Tù đi đến, Cao Tù từ xa xa nhìn thấy Lâm Văn Vinh,
trong lòng liền mừng rỡ, từ ngày chia tay ở Tế Ninh, hắn tưởng rằng Lâm huynh
đệ đã táng thân trong hỏa pháo, hôm nay gặp lại hắn, tự nhiên thân thiết dị
thường, cũng không để ý đến lễ số, hướng tới hắn vẫy mạnh tay, hô to:
- Lâm huynh đệ, Lâm huynh đệ!
Lâm Văn Vinh hì hì cười, ôm quyền nói:
- Cao đại ca, ta vẫn khỏe.
Triệu Khang Ninh thấy Từ Vị tiến đến, sắc mặt biến đổi, giọng giận dữ:
- Từ đại nhân, tiểu vương muốn một câu giải thích của ngươi.
Từ Vị nhìn thấy Tiệu Khang Ninh, trên mặt kinh hỷ một trận, vội vàng chạy
tới nói:
- Đây không phải Ninh tiểu vương gia sao, thất kính, thất kính, không nghĩ
tới trên sông Tần Hoài thành Kim Lăng còn có thể thấy ngài a.
Triêu Khang Ninh khoát tay, cười lạnh:
- Từ đại nhân, tiểu vương cũng không nghĩ tới có thể gặp được ngài ở chỗ
này, thật sự là ngoài ý muốn, ngoài ỹ muốn.
Từ Vị cười híp mắt nói:
- Lão hủ tiêu diệt Bạch Liên xong, lại phụng chỉ tới Giang Tô. Chính là
nhận ý chỉ của Hoàng Thượng mà làm việc, tận tâm tận lực không nề hà! Không
biết tiểu vương gia cũng tới Giang Nam là vì sao? Chẳng lẽ cũng là tới làm
công sai?
Đấu trí cùng với thiên hạ đệ nhất học sĩ Từ Vị, Triệu Khang Ninh còn lâu
mới bằng được, chậm chạp nói:
- Ồ, là ta phụng mệnh của phụ vương, tới Giang Nam thăm vài vị cố nhân. Từ
đại nhân, cái khác không nói, Khang Ninh có một chuyện không rõ, xin đại nhân
mách bảo.
Lúc này mọi người trong sảnh đều đã được sơ tán xong, những người có danh
tiếng ở Kim Lăng đều đã di chuyển ra ngoài hoa thuyền. Trên chiếc thuyền lớn
này chỉ còn lại binh lính đang dập lửa và mấy người. Lâm Văn Vinh cười bê ghế
ngồi ở một bên, xem vị đại nhân này bày trò.
Từ Vị mỉm cười gật đầu:
- Không có gì, tiểu vương gia cứ nói.
Sắc mặt Triệu Khang Ninh đỏ bừng nói:
- Từ đại nhân, vậy Giang Tô chỉ huy sứ Trình Đức Trình đại nhân, phạm vào
tội gì mà các người lại muốn đem hắn giết tại chỗ? Hắn là quan lớn triều đình.
Chấp chưởng binh lính của một tỉnh, phạm vào tội gì, đều phải báo lên binh bộ
tra xét mới có thể định tội. Các người làm thế này. Rốt cuộc là muốn làm gì?
Từ Vị nhìn Triệu Khang Ninh một cái đầy thâm ý:
- Tin tức của tiểu vương gia thật nhanh chóng. Nếu tiểu vương gia đã hỏi
tới, lão hủ cũng không dám dấu diếm. Giang Tô chỉ huy sứ Trình Đức dối trên lừa
dưới, coi thường phép nước chưa nói, lại tự tiện điều bình, tư thông với Bạch
Liên, ngầm chứa Kim Đao Ngọc Tỉ, ý đồ mưu phản, ta đã bắt được tội chứng rõ
ràng. Ta phụng ý chỉ, vì việc điều chỉnh lại quan trường của Giang Tô mà đến,
giết Trình Đức, chính là thuận theo ý trời và lòng người, có gì không thể.
Triệu Khang Ninh nóng nảy đi vài bước trong khoang, vỗ mạnh một bên bàn, lạnh
lùng nói:
- Từ đại nhân, Trình Đức là một viên quan lớn có phẩm hạng của triều đình,
không phải người nói mưu phản là mưu phản, dù có chứng cứ vững chắc, trước tiên
cũng phải bẩm báo lên binh bộ xử trí. Ngươi giết một viên quan lớn như thế, coi
mạng người như cỏ rác, thưa lại với binh bộ như thế nào, thưa lại với hoàng
thượng như thế nào.
Lạc Mẫn ở bên cạnh cười ha ha nói:
- Tiểu vương gia chớ có nóng. Việc chém Trình Đức, chính là do lão hủ hạ
lệnh. Lúc ấy việc quá khẩn cấp, Trình Đức rút binh khí muốn ám sát ta cùng Từ
đại nhân, lại có đồng bọn đột nhiên xông vào ý đồ cứu người, dưới tình hình đó,
lão hủ chỉ có thể hạ lệnh chém chết, vì phòng ngừa tên giặc này chạy thoát.
Việc sau này, lão phu sẽ tự mình hướng tới hoàng thường và các vị đại nhân ở binh
bộ bẩm báo rõ ràng sự tình. Tất cả tội của Trinh Đức đều có chứng cữ vừng vàng,
hắn không thể chối được. Triều đình có giáng tội xuống, lão hủ một mình gánh
chịu. Nếu hoàng thượng và các vị đại nhân kết luận Trình Đức vô tội, lão phu
nguyện ý một mạng đền một mạng.
Nói đến về sau, trên mặt Lạc Mẫn nổi lên một vẻ ngạo nghễ, không thấy chút
sợ hãi nào, tỉ đệ Lạc Ngưng cùng Lạc Viễn sắc mặt quýnh lên, đồng thời hô to:
- Phụ thân!
Lạc Mẫn cười xua tay, ngăn hai người, nói:
- Ngưng nhi, Viễn nhi. Cha tự biết mình đang làm cái gì, cả đời người, muốn
làm chút chuyện theo ý mình thật sự quá khó, lần này cha làm cực kỳ thống
khoái, có thể vì Đại Hoa diệt trừ tên giặc này, ta dù có bỏ mạng cũng không
sao. Hai ngươi chớ có lo lắng cho ta.
Lạc Ngưng rưng rưng nước mắt giữ chặt ống tay áo ông ta, nức nở nói:
- Phụ thân!
Lão Lạc này, quả thật là có vài phần khí thế a! Nhớ tới ông ta vì thu thuế
dân để tu bổ thuỷ lợi, đã làm nên đủ các loại chuyện, Lâm Văn Vinh trong lòng
thở dài. Lão đầu này thực là một vị quan tốt, dân chúng Giang Tô gặp được một
vị tổng đốc đại nhân như thế này, cũng coi như là có phúc rồi.
- Giỏi, giỏi...!
Triệu Khang Ninh tức giận tới mức nói không lên lời, nhìn Lạc Ngưng ở bên
Lạc Mẫn khóc như mưa, thù mới hận cũ của hắn đồng thời nổi lên, ném mạnh chén
trà xuống mắt đất tức giận cười:
- Lạc đại nhân, ngươi mồm mép giỏi lắm. Chỉ mong trước mặt các vị đại nhân
trong triều, ngươi còn có thể nhàn nhã như thế. Từ đại nhân, ngươi bao che cho
Lạc Mẫn, mượn việc công làm chuyện tư, ta nhất định hướng tới hoàng thượng,
hướng tới phụ vương, hướng tới chư vị đại thần bẩm báo chi tiết, để xem các
ngươi sau này thế nào. Hừ, cáo từ!
Từ Vị chính là công thần hàng đầu khi hoàng đế đăng cơ, càng là danh thần
đệ nhất đương triều, đệ nhất danh sĩ đương thời, tuổi tuy đã lớn nhưng cái ngạo
cốt thư sinh lại không đổi. Thấy Triệu Khang Ninh ở trước mặt mình buông thả
như thế, Từ Vị ha ha cười to nói:
- Tiểu vương gia, lão thần kiêu ngạo mà nói to rằng, muốn ở trước mặt ta mà
lớn lối, ngươi còn chưa đủ tư cách, dù là Thành Vương gia tới, cũng phải nghĩ
cẩn thận mới có thể cùng lão thần nói chuyện. Nói tới hai mươi năm trước, phụ
thân người so với ngươi còn lợi hại hơn, còn tiểu vương gia ngươi hôm nay thì
--- ài! Đi cẩn thận, không tiễn!
Triệu Khang Ninh nghiến răng ken két, cả người muốn run lên, rầm một tiếng
đá gãy then cửa, mang theo bọn hộ vệ cướp đường mà đi. Hai người Lạc Mẫn cùng
Từ Vị liếc mắt nhìn nhau, thích thú cười to.
Lâm Vãn Vinh vỗ tay hai ba cái, đi tới phía trước cười nói:
- Hai vị đại nhân, mắng chửi rất hay, cái thứ tiểu vương gia gì đó lần này
không bị mắng chết cũng bị dọa chết, tiểu đệ còn phải học tập hai vị nhiều lắm.
Từ Vị giữ chặt tay hắn nói:
- Tiểu huynh đệ, ngươi không cần phải chêu trọc chúng ta nữa. Nếu luận về
bản lĩnh mắng người chỉnh người, đương thời, không một ai có thể vượt qua
ngươi.
- Quá khen, quá khen.
Lâm Vãn Vinh không biết thẹn nói lớn:
- Ta cũng là học tập từ Từ tiên sinh mà thôi.
Từ Vị cười ha ha, vỗ tay sảng khoái nói:
- Lạc lão đệ. Việc ngày hôm nay, làm thật là vô cùng thống khoái, lão hủ
nói không thành lời phải mượn ngươi hai chén rượu nhạt uống. Nhanh nhanh, mau
đem nữ nhi hồng thượng hạng kia của ngươi lên đi, chúng ta cùng với Lâm tiểu
huynh đệ ba người mở lòng uống thật thoải mãi, không say không về.
- Say cũng không về...!
Lo lắng chứa chất trong lòng Lạc Mẫn được giải khai, ha ha cất tiếng cười
to, dẫn tới một trận ho kịch liệt.
Tỉ đệ Lạc Ngưng sớm đã đi chuẩn bị nữ nhi hồng đưa lên. Từ Vị thấy trên
phong điều của vò rượu dán một tờ giấy màu đò. Trên mặt viết một hàng chữ nhỏ:
- Mừng con gái Ngưng Nhi đầy tháng!
Từ Vị vui mừng nói:
- Quả nhiên là nữ nhi hồng đã cất hai mươi năm, Lâm tiểu huynh, hôm nay
chúng ta có khẩu phúc rồi.
Lạc Mẫn hảo sảng nói:
- Đó là tự nhiên. Đây là khi Ngưng Nhi đầy tháng vì nó mà chuẩn bị, vốn tưởng
đợi tới khi nó lập gia đình mới mở ra. Bất quá, hôm nay thật sự là thống khoái,
chúng ta liền cở bỏ tấm lòng, uống thỏa thích một phen.
Từ Vị cười ha ha, nhìn Lạc Ngưng và Lâm Vãn Vinh đầy thâm ý nói:
- Hôm nay chính là lúc Lạc tiểu thư đính ước, rượu này mở ra cũng không
phải là sai, uống cũng sảng khoái. Lạc lão đệ, ngươi có phúc lắm đó.
Lạc Mẫn thoải mái cười to, Lạc Ngưng nhìn trộm Lâm Vãn Vinh một cái, ngượng
ngùng bối rồi cúi đầu xuống.
Trên hoa thuyền vốn đã không có người khác, thế lửa đã bị dật tắt hòa toàn,
cửa sổ lại bị đốt toang hoang cả ra, ánh trăng xuyên qua nhàn nhạt rải xuống,
chiếu trên thân ba người hai già một trẻ.
Ba người già trẻ ngồi trên mặt đất, vứt bỏ chén nhỏ, nâng chén lớn, uống
thật thoải mái. Một vầng trăng khuyết rơi vào trong chén, hình thành một hình
phản chiếu thật đẹp đẽ, sinh động.
Ba người nâng chén rượu lớn uống một hơi cạn sạch, sảng khoái lau khóe
miệng, Từ Vị lớn tiếng nói:
- Lâm tiểu huynh, ngươi là tiểu bằng hữu của chúng ta, tuổi tuy nhỏ, nhưng
khả năng lại không nhỏ. Lão hủ xông pha cả đời, khâm phục không quá hai ba
người mà thôi, ngươi là một trong số đó.
Lạc Mẫn ha ha cười:
- Hay cho một cái tiểu bằng hữu, cách xưng hô này có ý tứ, nào, tiểu bằng
hữu, vì tình tương ngộ, chúng ta liền uống cạn một chén lớn nào!
Lâm Văn Vinh giơ cao chén lớn nói:
- Tiểu đệ chúc hai vị lão bằng hữu mỗi ngày đều vui vẻ như vậy, cạn!
Nhật tầm khai tâm giai bất dịch
Vị tri thân thị mộng trung nhân.
(Ngày lại vui say hồn mê mải
Chẳng biết mình đang tỉnh hay mơ - hieusol dịch.)
- Tiểu bằng hữu lời này rất có thâm ý a, bội phục, bội phục, cạn!
Lạc Mẫn cười sang sảng, ba người đều rót rượu vào bụng.
Lạc Mẫn cùng Từ Vị tuy râu tóc đã bạc, nhưng đều là bản sắc thư sinh, uống
rượu bằng chén lớn sớm đã men say mông lung. Trong tiếng cười lớn, Từ Vị đem
chén rượu ném xuống đất, tay cầm đũa trúc, chậm rãi gõ nhị, khẽ hát:
Oa giác hư danh
Dăng đầu vi lợi
Toán lai trứ chẩm kiền mang
Sự giai tiền định
Thùy nhược hựu thùy cường.
(Giành giật hư danh
Mải mê hão lợi
Nhìn ra nặng nợ một đời
Sự đều tiền định
Mạnh yếu kể chi ai. - hieusol dịch.)
Lạc Mẫn gõ nhạc hòa cùng, hai người đồng thời hát:
Thả sấn nhàn thân vị lão
Tu phóng ta
Ta tử sơ cuồng.
Bách niên lý hồn nhiên thị túy
Tam vạn lục thiên trường
Tam vạn lục thiên trường
Tam vạn lục thiên trường...
(Nhân độ thân nhàn chưa lão
Phóng túng ta
Thả chút cuồng ngông
Trăm năm say ngất chẳng cau mày
Ba vạn sáu ngàn ngày
Ba vạn sáu ngàn ngày
Ba vạn sáu ngàn ngày... - hieusol dịch.)
Hai người hòa ca, dần dần ngâm nga, sau đó mặt đầy thế lương, mắt lấp lánh
lệ. Hai người họ từ lúc còn trẻ làm quan đến giờ, ngồi ở ngôi trên, nhìn thì
phong quang, nhưng trong đó bao nhiêu cay đắng bao nhiêu nước mắt, chỉ có bọn
họ mới tự biết.
Lâm Văn Vinh trước kia chưa bao giờ gặp qua tâm cảnh của người đọc sách,
trong con mắt say sưa mông lùng, nhìn lại chỉ thấy ánh trăng rải trên người hai
vị lão nhân râu tóc bạc trắng. Hai lão đầu năm sáu chục tuổi mắt nổi lệ quang,
gõ nhạc mà hát, tình cảnh vô vùng bi thương và thê lương.
Tâm tư của hắn cũng bị chút cảm nhiễm, nhớ tới tao ngộ của mình, trong lòng
nổi lên chút bi thương, đứng phắt dậy, cao giọng hát:
Thiên hạ phong vân xuất ngã bối
Nhất nhập giang hồ tuế nguyệt thôi
Trần thế như triều nhân như thủy
Bất thắng nhân sanh nhất tràng túy
Bất thắng nhân sanh nhất tràng túy a...
(Thiên hạ phong vân xuất ta đây
Giữa chốn giang hồ tuế nguyệt trôi
Trần thế như triều, người tựa nước
Chẳng lại kiếp đời một cơn say
Chẳng lại kiếp đời một cơn say a - hieusol dịch.)
Hắn đưa chén lớn một ngụm uống sạch, sắc mặt đỏ lên, xoảng một tiếng, ném
mạnh bát rượu xuống đất, cất tiếng cười to, nhưng nước mắt lại bất tri bất giác
rơi xuống.
Trong nhất thời, già thì khóc, trẻ lại cười, hoặc khóc hoặc cười, ba người
say thành một đoàn túy lúy với nhau.
Chương 212: Tiễn biệt
Dịch:lanhdiendiemla
Biên dịch, biên tập: Melly
Một đêm say say sưa sưa, cùng với hai lão đầu uống chút rượu, nói đôi câu
chuyện vui, nghe hai người kể những giai thoại thú vị trong triều, cũng thật
tiêu diêu tự tại. Ba người này kiến thức rộng lớn, trong lúc khoác lác với nhau
sống động như thật, cùng nhau tranh luận không biết đâu là giả đâu là thật, dù
trong lòng Lâm Vãn Vinh luôn chất chứa tâm sự, nhưng cùng với hai người học vấn
rộng trò chuyện vẫn thật là thoải mái.
Ngày hôm sau tỉnh lại, đầu đau như muốn vỡ tung. Vừa mở mắt, đã thấy mình
nằm ở trên thuyền hoa của Tiên Nhi, tiểu nha đầu Xảo Xảo ở bên cạnh, bàn tay
nhỏ nhắn áp lên người hắn, ngủ say sưa, khuôn mặt đỏ hồng còn mang theo một nụ
cười ngọt ngào.
Lâm Vãn Vinh đưa tay vuốt nhẹ lên mặt nàng, cười nói:
- Dậy dậy…bảo bối, trời sáng rồi…
Xảo Xảo mơ mơ màng màng ‘ừm’ một tiếng, mở mắt đã thấy đại ca đang mỉm cười
với mình, lập tức vui vẻ nói:
- Đại ca, huynh tỉnh rồi ư? Tiên Nhi tỉ tỉ, tới mau, đại ca tỉnh rồi…
Tần Tiên Nhi vén rèm bước vào, nhìn Lâm Vãn Vinh hân hoan cười:
- Tướng công, chàng coi như đã tỉnh rồi. Đêm qua, chàng say tới mức hồ đồ,
làm chúng ta bận túi bụi, đưa chàng trở lại đây không dễ dàng a! Nào, trước
tiên hãy uống chén canh dã rượu đã…
Lâm Vãn Vinh nhận chén thuốc, càu nhàu ngửa cổ trút vào, một mùi vị cay
nồng sộc lên làm hắn cuống quít ho khan, Xảo Xảo vội vàng vỗ nhẹ lên vai hắn,
đau lòng nói:
- Đại ca, uống chậm một chút, đây là canh dã rượu, không phải là nữ nhi
hồng…Đêm qua chàng uống như thế, sao lại không say cho được.
Tiên Nhi nấu cho hắn canh dã rượu này thật khác biệt so với các loại khác,
mùi vị rất kỳ quái, nhưng hiệu quả lại thần kỳ. Ho khan một trận, hơi rượu cả
người tựa hồ trong nháy mắt liền bay biến không dấu vết, Lâm Vãn Vinh cầm cái
chén kia cẩn thận ngửi một chút, ngạc nhiên hỏi:
- Tiên Nhi, đây là canh gì, sao lại linh nghiệm như vậy?
Tiên Nhi cười thần bí đáp:
- Đây là đọc môn bí kíp của sư phụ, người nói không thể kể lại cho chàng,
nếu không chàng nhất định sẽ nhổ canh thuốc này ra mất.
“Chiêu gì lại có khả năng lớn như vậy?” Lâm Vãn Vinh trong lòng buồn bực,
xảo Xảo khẽ nói:
- Đại ca, đêm qua muội nghe sư phụ của Tiên Nhi tỉ tỉ tìm người đào giun,
nói là muốn làm thuốc, cũng không biết có phải là làm cái này hay không nữa?
Mặt mày Lâm Vãn Vinh trắng bệch:” Trời đông giá rét đào giun? Trò đó mà
cũng tìm được sao? yêu tinh này, cố ý chơi ta đây.” Hắn cố nhịn để nước trong
ruột khỏi trào ra, cắn chặt răng nói:
- Tiên Nhi, An tỉ tỉ đâu? Có phải đang luyện công hay không? Ta có một số
việc muốn hỏi cô ta một chút. Nàng chớ ngăn cản ta a, nàng ngăn cản ta cũng
phải tìm bằng được cô ta, cái trò cho người ta uống giun là sao…
Tần Tiên Nhi buồn bã, khẽ lắc đầu:
- Tướng công, hôm nay chàng muốn tìm sư phụ e là không được nữa rồi. Sáng
nay người đã rời khỏi Kim Lăng, cưỡi ngựa tới kinh thành rồi.
“Đi rồi? Chạy thật mau a! Trước mắt sắp hết năm rồi. An tỉ tỉ nóng lòng
muốn chạy đến kinh thành làm gì?” Lâm Vãn Vinh ngẩn người hỏi:
- Tiên Nhi, trước kia sư phụ của nàng ở kinh thành có người thân thiết nào
hả? Kêu cô ta tới đoàn tụ ư?
Tần Tiên Nhi vừa bực mình vừa buồn cười nói:
- Tướng công, chàng nói lung tung cái gì đó. Sư phụ sao có thể là loại
người này? Người nói có chuyện hệ trọng muốn làm, thiếp cũng không dám ngăn
cản.
Lâm Vãn Vinh đứng lên thở dài:
- Thế thật là đáng tiếc. Vốn tưởng giữ cô ta ở lại qua năm. Ta thấy nàng ta
ăn uống có chút xíu, thêm hai cái đũa cũng chẳng mất bao tiền.
Vì sư phụ rời đi, trong mắt Tần Tiên Nhi sớm đã long lanh nước mắt, nhưng
nghe hắn nói một phen lại phì cười một tiếng:
- Tướng công, chàng thật đáng ghét! Chẳng biết có bao nhiêu người nguyện ý
dâng lên gia tài bạc vạn cung dưỡng sư phụ cả đời. Sư phó đều chẳng thèm ngó
lại lấy một cái, bị chàng nói như thế thật không chịu nổi.
Lâm Vãn Vinh ‘a a’ cười, hắn vốn muốn đùa giỡn mấy lời này, chỉ vì không
muốn thấy Tiên Nhi bi thương. Thấy nàng cười ra tiếng, mục đích đạt được rồi,
liền cười cười không đáp lời.
Tần Tiên Nhi lấy ra một phong thư từ trong tay áo:
- Tướng công, đây là thư của sư phụ để lại cho chàng?
- Gửi cho ta?
Lâm Vãn Vinh lấy làm kì quái: “An tỉ tỉ này đi thì cứ đi, chà…còn vô duyên vô
cớ lưu thư lại cho ta làm gì.
“Tiểu đệ đệ, nghe nói ta đi, có phải rất vui vẻ hay không? Khách khách, tỉ
tỉ ở kinh thành không có cái gì chỗ thân thiết xưa kia đâu. Muốn nói thân
thiết, cũng chỉ có ngươi mới lần đầu tiên kết thân, những người khác còn chưa
lọt vào mắt ta, ngươi chớ nên chưa gì đã ghen tuông bừa bãi.”
“Toát mồ hôi!” trên trán Lâm Vãn Vinh mồ hôi lạnh ẩn hiện: “Yêu nữ này
chẳng lẽ là con sâu trong bụng ta, ngay cái này cũng có thể đoán được.”
“…Ngươi ấy à, nhìn thì như cái gì cũng có vẻ không thèm để ý, thực ra lại
lúc nào cũng tinh minh. Đêm qua ta kể cho phu nhân Xảo Xảo của người là ta muốn
dùng giun làm canh, nghĩ thế nào nàng ta nhất định sẽ nói cho ngươi biết. Hi
hi, ta rất muốn thấy bộ dáng bây giờ của ngươi a! Ngươi tiêu diệt Bạch Liên của
ta, ta chỉnh ngươi một chút, cũng coi như công bằng rồi, ngươi vạn lần đừng
tính toán nữa, ta sợ ngươi nã đại pháo bắn ta lắm.”
“Đại pháo thật ra là có, nhưng tuyệt không dễ gì mà bắn ra”, Lâm Vãn Vinh
ha hả cười, trong lòng thầm ớn lạnh: “An tỉ tỉ này thật sự là ngươi tinh tường,
rất hiểu rõ tâm lý hắn.”
“…Kinh thành cùng Kim Lăng cách nhau ngàn dặm, chẳng biết đến khi nào mới
có thể gặp lại, ngươi chớ có quên việc đáp ứng ta nhé, mau đến kinh thành nhanh
một chút. Tỉ tỉ sẽ bồi thường cho ngươi chút, cho ngươi ôm ấp một tý nghe.
Không cho tiểu bại hoại ngươi chiếm chút tiện nghi, ngươi sẽ không ra sức.
Ngươi đúng là loại người lúc nào cũng làm việc biếng nhác chậm chạm. Đương
nhiên, nếu làm tốt, sẽ có thưởng thêm…Khách khách, không biết Tiên Nhi nhìn
thấy phong thư này, có thể rất vui hay không nhỉ? Bảo trọng!”
Lâm Vãn Vinh xem xong bức thư, mặt mày trang trọng, nói với Xảo Xảo:
- Xảo Xảo, mau mang nến đến đây.
Xảo Xảo ừm một tiếng, đem lửa đến. Lâm Vãn Vinh đem bức thư kia đốt thành
một bó đuốc, mới thở dài một hơi: “Yêu tinh này, rõ ràng muốn hại ta, đốt tội
chứng này, xem cô còn còn trò gì nữa.”
Tần Tiên Nhi lấy làm kì quái hỏi:
- Tướng công, sư phụ nói cái gì vậy?
- An tỉ tỉ nói rằng muốn để ta đi làm một chuyện rất trọng yếu, còn hứa
trọng thưởng cho ta, nhưng ta là loại mưu cầu lợi lộc này sao? Trong thư này có
chút bí mật, không thể để cho người khác thấy được, hai nàng dù là nương tử của
ta, ta cũng không thể đem nó nói cho các nàng biết, nếu không sẽ phụ lòng An tỉ
tỉ, phụ lòng phụ lão Kim Lăng, phụ lòng dân tộc Đại Hoa ta.
Lâm Vãn Vinh cõi lòng đầy “ bi thảm “ nói.
Hắn đem dâm tâm nói thành chính đạo, nghĩa khí lẫm lẫm, Xảo Xảo thấy hắn vẻ
mặt kiên định, khẽ rúc vào lòng hắn:
- Đại ca, huynh muốn làm việc gì, Xảo Xảo đều sẽ ủng hộ chàng.
Tần Tiên Nhi cũng không cam lòng chịu kém, rúc vào bên phía kia:
- Tướng công, thiếp sẽ là cái bóng của chàng, chàng làm cái gì, Tiên Nhi
đều muốn theo chàng.
- Thật…chứ…?
Lâm Vãn Vinh kéo dài giọng nói:
- Như thế rất tốt! Hai vị nương tử, hôm nay ánh dương tươi sáng, chúng ta
không bằng ở lại trên giường, chúng ta nghiên cứu một chút trò chơi rất kích
thích nhe…xin đừng dùng loại ánh mắt đó nhìn ta. Về bản chất mà nói, đây là một
trò chơi rất là cao thượng, giống như nhân phẩm của ta. Vô số tiền nhân nếm thử
qua, làm một chút các nàng sẽ biết thôi…
Trong hai nàng, Xảo Xảo là người thê tử chân chính của hắn, sớm đã trải qua
chuyện vợ chồng, nha đầu Tiên nhi kia mỗi ngày cũng cùng chung chăn gối với
hắn, đối với tính khí của hắn cũng hiểu rõ ba phần. Thấy mắt hắn chiếu ra dâm
quang, nào đâu còn không biết hắn nói cái gì nữa, hai cô gái đồng thời khẽ gắt
một tiếng, mặt đỏ bừng, vùng vẫy thoát khỏi ngực hắn, tay nắm tay chạy ra
ngoài.
“Tình cảm của hai nàng thật tốt a!”, Lâm Vãn Vinh nhìn đến ngây người,
trong lòng mừng rỡ: ‘ chỉ còn phải đợi một ngày may mắn nữa thôi.’
Từ Vị hoàn tất công việc ở Kim Lăng, hôm nay phải trở lại kinh thành. Sớm
sáng An tỉ tỉ đi rồi, lúc này lão Tử lại muốn về kinh, cũng không biết làm sao
nữa. Trong lòng Lâm Vãn Vinh nảy sinh cảm giác, hắn với kinh thành càng ngày
càng có duyên phận.
Tiễn Từ Vị tới ngoài thành Kim Lăng. Từ lão đầu chắp tay cười nói:
- Lâm tiểu huynh đệ, tới Giang Nam lần này, có thể quen biết với ngươi,
thật sự là một may mắn lớn, vô cùng sảng khoái, nhưng ngàn dặm cũng phải tới
trường đình, thiên hạ không có tiệc nào không tàn, lúc này chúng ta tạm thời
chia cách, lão hủ tại kinh thành chờ tiểu huynh giá lâm.
- Từ đại nhân, ta làm việc rất thầm lặng, tới kinh thành, chớ có nên tuyên
dương ta. Ta sợ nhất là cái chuyện này.
Lâm Vãn Vinh hi hi ha ha nói.
- Hiểu rồi, thầm lặng, nhất định phải thầm lặng…
Từ Vị cười ha hả, nhưng nhìn xa lại thấy một chiếc kiệu nhỏ của Tiêu phủ
vội vã đi đến.
Kiệu dừng ở trước mặt hai người, Tiêu phu nhân từ trong kiệu nói vọng ra:
- Văn Trường tiên sinh, người sao đi vội vàng như vậy, không ở Kim Lăng
được mấy ngày, để cho ta làm trọn tình địa chủ.
Từ Vị nói:
- Quách tiểu thư quá khách khí rồi. Văn Trường ở lại Giang Nam đã lâu, việc
trong triều đang đợi, thật sự không thể trì hoãn, mời lần sau tiểu thư trở lại
kinh thành, lão hủ sẽ hội hợp bằng hữu cùng tiểu thư.
Lão dừng một chút, do dự nói:
- Có một việc, lão hủ phải chuyển cáo cho Quách tiểu thư…
- Tiên sinh xin cứ chỉ giáo.
Phu nhân nghiêm mặt đáp.
- Quách tiểu thư, Triệu tiên sinh ngài…mấy năm nay vẫn luôn nhớ tới nàng,
mong tiểu thư rảnh rỗi có thể ghé trở lại kinh thành.
Từ Vị ấp a ấp úng nói.
- Triệu tiên sinh?
Tiêu phu nhân khẽ vuốt tóc, hờ hừng cười:
- Thế sự như nước chảy, Văn Trường tiên sinh không đề cập tới, ta ngược lại
sớm đã quên mất. Triệu tiên sinh tâm niệm làm quân vương, thật sự rất ái tài,
vậy xin Văn Trương tiên sinh thay ta chuyển tới Triệu tiên sinh lời cảm kích.
Liên tưởng tới lời lão Ngụy mù, Lâm Vãn Vinh trong lòng mơ hồ có thể hiểu
được, Triệu tiên sinh này chính là đại nhân vật vật luôn có hảo cảm với Tiêu
phu nhân.
Từ Vị không biết nói gì, thở dài một tiếng, chào từ biệt lên ngựa, người
người rầm rầm rộ rộ, hướng về kinh thành thẳng tiến. Bọn người Hồ Bất Quy, Đỗ
Tu Nguyên từ xa xa vẫy tay với Lâm Vãn Vinh. Bọn họ cũng biết Lâm tướng quân
năm sau sẽ tới kinh thành, dù sao đến lúc đó muốn tụ họp, nên cũng không buồn
chán làm gì.
Lâm Vãn Vinh nhìn mọi người đi xa, thở một hơi dài:
- Đi rồi, đi rồi, đều đi rồi. Hôm qua còn uống rượu ca hát, hôm nay lại vội
vã chia ly, việc nhân sinh thật là biến đổi vô thường.
Phu nhân nhìn Lâm Vãn Vinh cười nói:
- Lâm Tam, chớ có cảm thán nữa. Ta tới hỏi người, chừng nào thì cùng ta về
Tiêu gia?
- Về Tiêu gia? Về làm cái gì?
Lâm Vãn Vinh khổ sở than.
- Trở về thành thân…
Tiêu phu nhân mỉm cười, rực rỡ như đóa hoa đào, làm rạng ngời cả chốn
trường đình này.

