Bí mật tình yêu phố Angles - Tập 10 - Chương 05 - Phần 1

Q.10 - Chương 5: Ánh Trăng Mờ Ảo Trong Đêm Thân Sứ
Giáng Trần

Địa điểm:
Trường cấp 3 Minh Dương
Khu biệt thự số 13 phố angel
Happy House
Nhân vật:
Tô Hựu Tuệ: nữ sinh lớp 11 trường cấp III Minh Dương
Bạch Tô Cơ: nữ sinh lớp 11 trưởng cấp III Minh Dương
Khâu Hiểu Ảnh: nữ sinh lớp 11 trường cấp III Minh Dương
Kim Nguyệt Dạ: Nam sinh lớp 11 trường cấp III Minh Dương
Lý Triết Vũ: nam sinh lớp 11 trường cấp III Minh Dương
Lăng Thần Huyền: nam sinh lớp 11 trường cấp III Minh Dương
Bạch Ngưng: hiệu trưởng trường cấp III Minh Đức cũ
Thôi Khởi Thánh: hiệu trưởng trường cấp III Sùng Dương cũ
Chú Nhã Văn: trợ lý chủ tịch trường Minh Dương
ONE
Sáng ngày hôm sau, mặt mày tôi xám xịt đứng dưới sân khấu.
” Này, các cậu đã nghe nói gì chưa? Tối qua trong khu ktx ma quái lại có ma nữ
hiện hình đấy!”
” Đúng rồi, nghe nói ma nữ sống lại, có người nhìn thấy đầu tóc nó bù xù bay
ra!”
” Thế à? Mình nghe nói con ma đấy vừa bay vừa kêu gào thảm thiết, sợ thật đó…”

Ma nữ sống lại…đầu tóc bù xù…kêu gào thảm thiết…
Nghe những lời bàn tán k ngớt của đám đong tôi như bị sét đánh trúng người.
” Hựu Tuệ ở đây à?” Hiểu Ảnh đột nhiên nhảy chân sáo đến trước mặt tôi, ánh mắt
tràn đầy vẻ ngưỡng mộ,” Tối qua Hựu Tuệ cừ thật, chạy nhanh như nữ siêu nhân
áy!”
Con nhỏ Hiểu Ảnh đầu đất này…thật là…
” Hahaha…” Chẳng biết Tô Cơ từ đâu chạy đến, bịt mồm Hiểu Ảnh lại rồi lập tức
chuyển chủ đề,” À…đúng rồi! Hựu Tuệ nè, rốt cuộc là cái gì rơi xuống đầu bà
vậy?”
“Cho bà này!” Tôi ném vật rơi xuống đầu tôi tối qua cho Tô Cơ
” Ồ, đây là cái gì nhỉ?” Lúc tôi đang mãi mê suy nghĩ, Tô Cơ cầm vật có hình
thù kì dị đó lên rồi ngây người hỏi tôi.
” Tôi cũng chả biết, tôi đã ngồi nghiên cứu cả buổi tối nhưng k biết đấy là thứ
gì”
Đáng ghét! Cũng tại tối qua mấy tên này dọa tôi sợ khiếp vía, rồi đột nhiên có
vậy gì đó mềm mềm rơi trúng đầu, tôi k co cẳng chạy mới lạ. Lúc chạy tôi có hét
toáng lên, đầu tóc rối như tổ quạ…nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì đây là chuyện rất
bình thường mà! Sao mọi người lại bảo tôi là ma nữ hiện hình nhỉ? Đúng là mấy
đứa chẳng biết gì!
Nhưng…k ngờ rơi trúng đầu tôi lại là chiếc túi da dê nhỏ bằng bàn tay được buộc
chặt, bên trong có 1 thứ rất lạ bằng kim loại.
Tôi ngờ vực nhìn vật bằng kim loại lấp lánh đó trong tay Tô Cơ.
Đây là miếng kim loại màu xanh đen được uốn cong thành hình số 6, trên mặt được
khắc rất tinh xảo, ở giữa đính những hạt đá nhỏ lấp lánh, phía dưới có mấy lỗ
trống xếp k đều nhau.
Đây là cái gì vậy? Tại sao lại ở trong phòng 501 bí ẩn lại có thứ này nhỉ? Hơn
nữa xem ra nó có vẻ rất cũ kĩ…
” Các em trật tự nào…”
Giong nói oang oang của hiệu trưởng đã cắt ngang mạch suy nghĩ của tôi, và cũng
làm cả sân trường đang huyên nào bỗng im lặng
” Sáng nay chúng ta sẽ tổ chức nghi lễ tuyên bố người quản lí khu biệt thự số
23. Sau đây, nghi lễ sẻ chính thức bắt đầu!”
Tôi lén nhìn xung quanh, thấy mọi người đều đang nín thở giống mình. Sao họ lại
phải căng thẳng đến thế nhỉ?…
” Sau khi cuộc thi giữa mười ứng cử viên kết thúc, chúng tôi đã có kết quả
trong tay. Trước khi tuyên bố, tôi muốn nói đến 1 chuyện, đó là trong trận thi
đấu chạy 2000 mét nử, em Tô Hựu Tuệ mặc dù đã bị thương ở chân nhưng vẫn cố
gắng chạy về đích và dành được giả nhất! Em ấy đã dùng hành động thiết thực để
chứng minh lòng quyết tam và nghị lực của mình, khiến tất cả giám khảm và bạn bè
xung quanh đều cảm động!” Cô hiệu trưởng Bạch Ngưng giơ cao tấm huy chương vàng
lên, nhìn tất cả thầy cô và học sinh toàn trường 1 lượt, sau đó nhìn tôi âu
yếm.
Trong giây phút đó, tôi nhìn thấy cô Bạch nở nụ cười hiếm hoi.
“…Do vậy, sau khi thảo luận kĩ lưỡng với nhau, ban giám hiệu đã đưa ra quyết
định như sau: Danh hiệu thiêng liêng Người quản lí khu biệt thự số 23 phố
angelthuộc về em Tô Hựu Tuệ!”
Rào rào rào rào rào!
Cô hiệu trưởng vừa dứt lời thì 1 tràn pháo tay nổ ra, các fan của tôi phấn
khích hò hét.
” Hựu Tuệ! Hựu Tuệ!”
” Ôi! Miss teen Milan siêu thật!”
” Hựu Tuệ vô địch! Hựu Tuệ vô địch!”
Khà khà khà khà! Nói hay lắm! Vổ tay và reo hò cuồng nhiệt hơn nữa đi! Đây mới
chính l2 thực lực của công chúa Minh lan Tô Hựu Tuệ này!
Tôi lên sân khấu, cất bước nhẹ nhàng như diều bay ó lượn, nở nụ cười hình bán
nguyệt tuyệt chiêu, vãy tay chào những fan hâm mộ đang nhiệt tình cổ vũ mình.
” Sau đây là lễ trao danh hiệu Người quản lí khu biệt thự số 23 phố angel! Mời
em Tô Hựu Tuệ bước lên trước 1 bước, nhận huy hiệu và cờ!”
Tôi trang nghiêm đứng trên sân khấu, hiệu trưởng Bạch Ngưng tận tay đeo huy
hiệu Người quản lí khu biệt thự số 23 phố angel lên ngực tôi.
Sau đó, chú Nhã Văn đưa lá cờ màu xanh bên trên vẽ kí hiệu mặt trăng, mặt trời
và những ngôi sao bao xung quanh cho tôi rồi cười nói:
” Tộ Hựu Tuệ, chúc mừng em! Kể từ hôm nay, trọng trách Người quản lí khu biệt
thự số 23 phố angel được trao cho em, sau này em phải nỗ lực hết mình để bảo vệ
khu biệt thự số 23, bởi nó k chỉ là di tích lịch sử gần 100 nay của trường Minh
Dương mà còn là 1 trong những biểu tượng của trường Minh Dương chúng ta. Xim
mời em đọc lời hứa trước toàn trường!”
” Vâng ạ, thưa thầy. Tôi- Tô Hựu Tuệ xin thề, nhất định tuân thủ nghiêm chỉnh
mọi nghĩa vụ và quyền lọi của người quản lí khu biệt thự số 23, k để phụ lòng
mong đợi của mọi người”
Rào rào rào rào rào!
Tiếng vỗ tay vang lên như sấm dậy, làm tôi xúc động vô cùng, nhận lấy lá cờ mà
tay cứ run run.
” Rất tốt” Nghe lời hứa nghiêm trang của tôi, chú Nhã Văn và cô hiệu trưởng
Bạch Ngưng mỉm cười hài lòng, còn thầy hiệu trưởng Thôi mặt vẫn thãn nhiên như
k dù rằng trên môi nở nụ cười bí hiểm.
” Như vậy bắt đầu từ hôm nay, em Tô Hựu Tuệ chính thức trở thành Người quản lí
khu biệt thự số 23 phố angel!” Giong5 chú Nhã Văn lại vang lên trong tiếng vỗ
tay k ngớt.
Tôi khom người cúi chào 2 hiệu trưởng và chú Nhã Văn, rồi cầm chặt lá cờ trong
tay, quay người đi xuống. Tôi có cảm giác mình giống như đại nguyên soái dẫn
đầu 3 quân, giơ lá cờ về phía sân khấu, khuôn mặt uy nghiêm nhìn mọi người đứng
dưới.
Hahaha! Cuối cùng tôi cũng thực hiện được ước mơ của mình, giành được quyền
quản lí khu biệt thự số 23, tôi đã làm được thật rồi!
Tiếng vỗ tay trên sân trường kéo dài đến tận năm phút, sau đó chú Nhã Văn ra
hiệu yên lặng mới ngớt dần.
” Tiện thể tôi muốn nhắc các em 1 chuyện!” chú Nhã Văn nghiêm giọng đứng trước
micrô tuyên bố dõng dạc với toàn trường,” Sau khi hai trường sát nhập làm 1,
ban lãnh đạo nhà trường đã nghiêm cấm các học sinh tự ý điều tra kho báu ở khu
biệt thự số 23. Nếu vi phạm, nhà trường sẽ kĩ luật rất nặng, bắt thôi học. Vì
thế tôi hi vọng các em tiếp tục chấp hành nghiêm chỉnh nội quy nhà trường”
Lời nói của chú Nhã Văn khiến cả sân trường bàn tán hỗn loạn. Đột nhiên tôi
nhìn thầy khuôn mặt lạnh lùng của Kim Nguyệt Dạ trong Đám đông nhốn nháo.
K hiểu sao, khi nhìn thấy nét mặt khó hiểu của Kim Nguyệt Dạ, sâu thẩm trong
trái tim tôi bỗng dấy lên cảm giác bất an. Câu nói hôm ở căng tin của hắn lại
văng vẳng bên tai tôi:
” Bé Hựu Tuệ à…bé nghĩ rằng tất cả đã kết thúc rồi sao? Hựu Tuệ, tất cả chỉ mới
bắt đầu thôi…”
TWO
Khi bóng đêm nuốt gọn những tia sáng cuối cùng, con phố Angel trở nên tĩnh mịch
vô cùng.
Những cửa hàng lớn hai bên đường đã đóng cửa, dường như tất cả đã chìm vào giấc
ngủ.
Lúc này khu biệt thự số 23 vẫn sáng ánh đèn, đằng sau cánh cửa sắt cổ kính mà
hoa lệ kia vọng ra những tiếng ồn ào, huyên náo.
Bộp! lạch bạch!
” Woa! Lau xong rồi! Hiểu Ảnh mỏi vai quá!” Hiểu Ảnh nheo mắt nói, rồi vứt cái
giẻ lau sang 1 bên, ngồi bệt xuống đất, lấy tay phẩy phẩy khuôn mặt đang đỏ như
gấc của mình.
” Mệt chết đi được! Từ nhò đến lớn, bố mẹ chưa bao giờ bắt tôi phải làm việc
nhà cả, thế mà hôm nay lại phải đến đây giúp cô ta chuyển nhà với cả dọn dẹp,
đầu óc tôi đúng là có vấn đề thật rồi!”
” Lăng Thần Huyền! Đừng có ca cẩm nữa! Cậu k muốn giúp Hựu Tuệ dọn dẹp, vậy
muốn giúp Kim Nguyệt Dạ dọn dẹp chăng? Khó khăn lắm Hựu Tuệ mới giành được danh
hiệu
Người quản lí khu biệt thự số 23 đấy!
Tô Cơ khoanh chân ngồi dưới đất, thở hổn hển. Đột nhiên nhỏ ta quay đầu lại oán
thán nhìn tôi,” Nhưng có điều… Hựu Tuệ, sao bà lắm hành lí thế, tận 5 cai va li
to ụ liền, bộ bà mang tất cả quần áo đến đây à? Mà nơi này lâu lắm rồi k có
người đến ở, chỗ nào cũng bẩn thỉu, ẩm ướt! Bà muốn ở đây 1 mình thật sao?”
” K sao!” Tôi vừa lau những vết ố bẩn trên bàn trà vừa lắc đầu,” Tô Cơ, bà đừng
quên là trước kia tôi từng ở đây rồi, nên rất tường tận nơi này, vả lại bay giờ
tôi là người quản lí ở đây! Yên tâm đi, chẳng có chuyện gì đâu mà lo!”
” Đồ ngốc…bà cứ mở miệng ra là quản lí với chả k quản lí, bà tưởng mình là nữ
siêu nhân chắc?” Tô Cơ lườm tôi, sau đó mắt nhỏ ta như lóe sáng, ghé sát mặt
tôi,” Dù gì bây giờ bà cũng ra đậy 1 mình, tôi khuyên bà nên tranh thủ tiến
triển tình cảm với Lý Triết Vũ đi…hê hê hê…”
” Bà có thôi đi k!” Tô Cơ cười gian, giơ tay sờ má tôi, rồi làm bộ như bị bỏng,
đưa tay lên thổi phù phù,” Thế sao mặt bà nóng thế? Nóng quá đi…Hựu Tuệ, bà bị
tôi nói trúng tim đen rồi nhé! hahaha…”
“Vớ vẩn, bà còn nói linh tinh tôi sẽ…”
Cạch!
” Xong rồi, tôi đã đi kiểm tra các phòng, k có vấn đề gì đâu” Đứng lúc tôi
ngượng chín người, vung tay lên nện cho nhỏ Tô Cơ lắm mồm 1 trận thì đột nhiên
Lý Triết Vũ phủi bụi bám trên người rồi bước vào phòng khách.” Hựu Tuệ, giờ
cũng k còn sớm nữa, em mau đi nghĩ đi, mai tôi sẽ gọi người đến giúp em dọn dẹp
lại lần nữa”
” Ơ…cám ơn cậu” Tôi vội rút lại nắm đắm vừa choảng vào trán Tô Cơ, cười trừ rồi
gật đầu với Lý Triết Vũ.
” Tói nay em ngủ 1 mình ở đây k sao chứ?”
Lý Triết Vũ lo lắng nhìn tôi.
” K sao, đây đâu phải lần đầu tiên tôi ở 1 mình!” Tôi cố đẩy mạnh Tô Cơ đang
định nói gì đó qua 1 bên, đứng dậy đi về phía Lý Triết Vũ,” Lý Triết Vũ, bây
giờ cũng muộn lắm rồi, mọi người nên về nghỉ ngơi đi, hôm nay ai cũng vất vả
rồi!”
” Nhưng…”
” Được rồi, đừng nhưng nhị gì nữa mà!” Lăng Thần Huyền gắng gượng đứng dậy, vịn
tay vào vai Lý Triết Vũ,” Tôi sắp gãy tay rồi đây này! Mà tôi có cảm giác khu
biệt thự cổ này đâu đâu cũng đầy am khí…oái! Cả người tôi nổi hết da gà rồi nè!
Chúng ta mau về thôi! Nán lại ở đây lâu biết đâu gặp phải vật quái gở thì toi…”
” Vật quái gở?” Khi nghe thấy hai chữ” quái gở” Hiểu Ảnh đang mệt lữ đến nỗi có
thể nằm ngay xuống nền nhà ngủ được bỗng trừng mắt nhìn rồi nhảy dựng lên,” ở
đâu? ở đâu? Vật quái gở mà Tiểu Huyền Huyền nói có phải ma k?…Ừm, lần trước đến
khu kí túc xá ma quái thám hiểm nhưng Hiểu Ảnh k thấy con ma nào cả, lần này
Hiểu Ảnh muốn tận mắt nhìn thấy ma cơ! Hiểu Ảnh k về đâu!”
” Tôi bái phục bà đấy Hiểu Ảnh ã!” Tô Cơ thở dài mệt mỏi, lấy ngón tay ấn lến
trán Hiểu Ảnh,” Hựu Tuệ muốn 1 mình ngủ lại ở đây tối nay đấy! Phủi phui cái
mồm bà đi!”
” Nhưng…Hiểu Ảnh nghe nói lời nguyền đó rất linh nghiệm, hơn nữa lần trước Hựu
Tuệ đến căn phòng 501 nhưng lại k vào trong, căắc sẽ bị ma ám đó…”
Nhìn vẻ mặt ngây thơ vô số tội của Hiểu Ảnh, tự dưng tôi thấy lưng mình lạnh
toát…
” Hiểu Ảnh à, ở đây k có ma đâu!” Lý Triết Vũ mỉm cười rồi bước đến xoa đầu
Hiểu Ảnh, sau đó quay lại nói với tôi,” Nếu k có chuyện gì nữa thì tụi này về
đây. Có vấn đề gì thì em gọi điện ngay cho tôi nhé, tôi sẽ k tắt điện thoại
đâu”
” Ừ, yên tâm đi!” Chẳng hiểu sao tôi lại k dám nhìn thẳng vào mắt Lý Triết Vũ
mà quay mặt sang 1 bên, giơ tay quạt mạnh để đôi má mình bớt đỏ đi.
” Được rồi, đừng lề mề nữa! Vũ, mau đi thôi, đi thôi!” Lăng Thần Huyền k thể
đợi thêm được nữa, kéo mạnh tay Lý Triết Vũ lôi ra ngoài.
Thấy Lý Triết Vũ và Lăng Thần Huyền về, Tô Cơ cũng vẫy tay chào tôi, sau đó
Hiểu Ảnh cùng đi theo.
” Hựu Tuệ, tối nay bà ở 1 mình nên phải cẩn thận nhé, chúng tôi về đây!”
Tô Cơ tiện tay đóng cửa lại. Tôi đứng nhìn cánh cửa bị bong sơn 1 lúc rồi lắc
đầu, tắt đèn phòng khách và vào phòng ngủ
Phù…Thật k ngờ tôi lại có dịp quay lại nơi này, nhưng bây giờ k còn giống như
trước kia nữa, vì bắt đầu từ hôm nay, tôi tạm thời là chủ nhân của khu biệt thự
cổ này!
Cách bày trí vẫn giống hệt như lần trước tôi đến ở. Rèm cửa màu xanh, chiếc bàn
gỗ cũ được kê ngay ngắn bên cửa sổ, bên phải là chiếc giường gỗ xinh xắn, còn
có tủ quần áo và tủ để đồ kê ở cuối giường…
Còn…bên cạnh phòng tôi là căn phòng mà trên cánh cửa có treo chiếc đầu bò. Bên
trong căn phòng đó có lẽ vẫn như trước đây, đồ đạc đều trắng toát…Ngày xưa Kim
Nguyệt Dạ từng ở đó…
Óai! Đáng ghét, đáng ghét! Sao tôi lại nghĩ đến hắn nhỉ?
Nhưng vẻ mặt lạnh lùng của Kim Nguyệt Dạ sáng nay…Lẽ nào tôi nhìn nhầm ư?
Tô Hựu Tuệ, mày đừng nghĩ nhiều nữa!
Tôi sẽ bảo vệ khu biệt thự số 23 đến cùng, còn lâu tôi mới sợ Kim Nguyệt Dạ và
Sun nhé! Hừ! tôi sẽ k bao giờ để cho 2 tên đó lấy được kho báu ở nơi này!
Ưm…Buồn ngủ quá!
Cộp…cộp…
Hả tiếng gì vậy?
Đúng lúc tôi sắp đi ngủ thì có tiếng gì đó dội vào tai.
Tôi giật mình, mở to mắt nhìn.
Cộp…
Cộp…cộp…cộp…
Tiếng động đó vẫn tiếp tục phát ra lúc xa lúc gần, có vẻ giống tiếng gõ vào sàn
gỗ…Ồ, k phải giống tiếng bước chân mới đúng…Nhưng giờ này sao lại có tiếng bước
chân nhỉ? Hơn nữa..lại còn vọng từ tầng trên xuống…
Trong bóng tối, cảm giác sợ hãi lại bao trùm lên tôi, khiến cho tôi k thể ngủ
được nữa.
Tôi muốn đi ra xem đó là cái gì, nhưng toàn thân cứ như bị dính vào chăn, k thể
cựa quậy nổi.
Tôi đành cuộn mình lại nằm trên giường, ôm chặt gối, mắt mở ra nhìn căn phòng
đã khó trái cửa, cả người run cầm cập.
K thể nào, chẳng lẽ ngày đầu tiên dọn đến đây ở với tư cách người quản lí mà
tôi đã gặp chuyện xui….
Đợi 1 lát nữa xem sao! Có lẽ tôi nghe lộn cũng nên…
Đúng rồi! Chắc tại lần trước tôi đi thám hiểm khu ktx ma quái nên mới bị ám
ảnh, hay bị ảo giác…
Thời gian cứ chầm chậm trôi đi, trong mơ màng
Cộp…cộp…
Cộp…cộp…
Lại là tiếng bước chân đấy!
Lần này tôi dám chắc mình k hề bị ảo giác. Tôi cấu mạnh vào cánh tay. Đau quá!
Tôi hoàn toàn tỉnh táo. Âm thanh đó vẫn vang lên.

Nhưng…Hiểu Ảnh nghe nói lời nguyền đó rất linh nghiệm, hơn nữa lần trước Hựu
Tuệ đến căn phòng 501 nhưng lại k vào trong, chắc sẽ bị ma ám đo…
Lời nói của Hiểu Ảnh đột nhiên vang vọng bên tai tôi, tôi thấy lạnh cả sống
lưng, toàn thân cứng đờ, trán đẫm mồ hôi.
Lẽ…lẽ nào Hiểu Ảnh nói đúng…Tôi bị ma ám thật…
Huhuhuhu…Sao số tôi nó” may mắn” thế k biết…
THREE
” Woa! Hay quá! Cuối tuầ rồi, chúc mừng Hiểu Ảnh vì có 1 tuần thật vui vẻ! Cạn
chén nào! Hahaha!”
Cứ đến cuối tuần là chúng tôi lại tụ tập lại ở tiệm Happy House. Mọi người đều
vô cùng phấn khích, chỉ có mình tôi bơ phờ vì cả tuần nay mất ăn mất ngủ.
“Đúng rồi, Hựu Tuệ nè, bà đã ở khu biệt thự số 23 mấy ngày nay rồi, chắc thấy
cô đơn lắm nhỉ? Hô hô hô…” Tô Cơ chớp mắt nhìn tôi
” Ai chà! Nhìn mắt cô ta thâm quầng như gấu trúc thế kia…Xem nào, tám mươi phần
trăm là gặp chuyện gì ở đó rồi!” Lăng Thần Huyền liếc nhìn tôi trề môi ra.
” Lăng Thần Huyền, câu ngậm miệng lại hộ tôi cái!” Tô Cơ ngồi bên cạnh Hiểu
Ảnh, lườm xéo Lăng Thần Huyền,” Hựu Tuệ hay thức thâu đêm học nên sức khỏe mới
sa sút, cậu tưởng ai cũng lười biếng như cậu chắc?”
“Xì! Học giỏi thì sao chứ?” Lăng Thần Huyền bĩu môi,” Cô vào được lớp A chẳng
qua nhờ mẹ cô đi cửa sau cả! Nếu k thì với trình độ IQ như cô liệu có đậu vào
nỏi k? Rõ là nực cười…”
” Cậu ăn nói cẩn thận nhé!” Nghe thấy có người công khích cô hiệu trưởng Bạch
Ngưng, Tô Cơ nhảy dựng lên như bị bạt tai,” Mama kèm tôi suốt kì nghĩ đông nên
tôi mới thi đậu vào lớp A! Tôi đâu ngu lâu khó đào tạo như ai đó! Thầy hiệu
trưởng Thôi rõ ràng đã đích thân kèm cặp cậu, thế mà cậu vẫn chỉ đậu vào được
lớp E thôi đó!”
” Thì làm sao? Lớp E có gì k tốt hả?”
” Phải rồi, phải đó, Hiểu Ảnh cũng thích lớp E, vì có Tiểu Huyền Huyền học ở đó
mà! Hê hê hê!”
” Đồ ngốc! Cô có im cái miệng k thì bảo! K biết gì thì đừng nói chen vào! Uống
nước đi!”
” Nhưng Tiểu Huyền Huyền á, dạo này Tô Cơ chăm học thật mà…”
Đúng là bó tay với 3 tên này, lần nào gập nhau là y rằng lại chấm chóe.
Tiếng bước chân lúc nữa đêm trong khu biệt thự số 23 đã khiến tôi đủ đau đầu
rồi, bây giờ lại thêm 3 người này cãi nhau loạn xị cả lên… Ôi đầu tôi cứ như
sắp vỡ ra đến nơi.
” Hựu Tuệ…Em k sao chứ? Lý Triết Vũ nãy giờ chỉ mỉm cười nhìn 3 tên kia cãi
nhau ỏm tỏi, nhưng nghe thấy tôi thở dài liền quay sang hỏi han.
” Ừm…Tôi k sao…chỉ là…gần đây áp lực học hành ghê quá nên thấy hơi đau đầu
thôi…hahaha…” Tôi cười miễn cưỡng lắc lắc đầu.
Tốt nhất k nên để cho bọn họ biết đã xảy ra chuyện gì…Nếu Hiểu Ảnh biết, chắc
chắn lại tính chuyện đi gặp ma để xin chữ kí…
” Thật là k sao chứ? Hựu Tuệ, tôi thấy mấy ngày hôm nay hình như em có tâm sự
gì đó…” Lý Triết Vũ lo lắng nhìn tôi.
” Tôi…”
” Hựu Tuệ! Tôi và Hiểu Ảnh đi shopping đây, bà có đi k?” Tô Cơ kéo Hiểu Ảnh lên
rồi quay sang hỏi tôi, nhưng mắt lại tức tối nhìn Lăng Thần Huyền
Tôi khựng lại, lời nói định thốt ra bỗng ghìm lại, khó khăn lắm tôi mới lấy lại
tin thần, lắc đầu từ chối.
” Tôi k đi đâu, tối nay còn phải làm bài, các bà đi đi!”
” Thế chúng tôi đi đây!”
” Bye bye!” Tô Cơ và Hiểu Ảnh vẫy tay tạm biệt tôi, sau đáo rời khỏi Happy
House. Lăng Thần Huyền vẫn hậm hực ngồi uống coca

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.