Xà quân Như Mặc - Chương 61

Chương 61

THIÊN ĐỊA NGŨ BẢO

Khi đám mây bảy màu ôm
lấy liễn xe xinh đẹp từ trên trời giáng xuống, Như Mặc đang cùng Bắc Dao Quang
với sự kiên trì của Địch Tu Tư đang mặc hỉ phục mà không biết hắn tìm được ở
đâu. Nhất là trên Bắc Dao Quang cắm rất nhiều đồ trang sức cùng bảo thạch xinh
đẹp mà nàng chưa từng thấy qua, làm cho mái tóc mây của nàng trở nên xinh đẹp
không sao tả xiết. Ở giữa hai hàng chân mày lại điểm một con bướm nho nhỏ, làm
cho ngũ quan vốn ôn nhu của nàng càng thêm xinh đẹp.

Như Mặc cũng mặc bộ hỉ
phục tầng tầng lớp lớp của chú rễ, mái tóc chỉ dùng một sợi dây màu đỏ buộc lại,
bên hông đeo một ngọc bội thanh lịch tao nhã. Như Mặc mỉm cười nhìn Địch Tu Tư
đang rất đắc ý, cảm thấy hắn là có ý đồ gì đó, hắn làm sao biết chú rể nhân
gian phải mặc hỉ phục phức tạp lại nặng nề như vậy?

“Xà quân đại nhân, ngươi
hôm nay làm cho ta có cảm giác thật mới mẻ a. Chúc mừng ngươi rốt cuộc cũng rời
khỏi cuộc sống tu hành buồn tẻ, tiến vào thế giới mới đầy náo nhiệt.” Cỗ xe dừng
lại ở một vách đá cách đó không xa, đám mây bảy màu lưu luyến bên cỗ xe một lúc
mới rời đi.

Thanh âm từ trong cỗ xe
truyền ra làm cho người nghe có cảm giác thoải mái nói không nên lời, cho dù là
lời nói có ý trêu chọc thì xuất phát từ miệng hắn tựa hồ đều mang theo một mị
lực không chống đỡ được cùng phong tình vô tận, làm cho người ta nhịn không
được mà muốn nghe ngày càng nhiều, tâm tư cũng xao động. Cái gọi là nghe giọng
có thể đoán được người, Bắc Dao Quang nghe âm thanh này thì đoán người lên tiếng
chính Thanh Liên vương của Hỏa Hồ tộc, hận là không lập tức nhìn thấy bộ dạng
của hắn ra sao.

“Thanh Liên vương đại
giá quang lâm, Như Mặc cảm thấy thực vinh hạnh, Vân Thư điện hạ hẳn là cùng đi.”
Như Mặc đứng dậy, mỉm cười chào đón.

Bắc Dao Quang lúc này
đã chậm rãi đi đến bên cạnh Như Mặc, có chút khẩn trương nhìn cỗ xe, nín thở
chờ đợi.

“Nhận được truyền lời
của Địch Tu Tư điện hạ, chúng ta còn tưởng là hắn nói giỡn nhưng lúc này nhìn
thấy thì xem ra Xà Quân đại nhân đúng là đã quyết định như thế, làm cho ta
không biết nên tiếc hay là nên cao hứng cho ngươi, gần mười ngàn năm tu hành
lại hủy hoại trong chốc lát, quyết tâm này của Xà Quân đại nhân thật khiến cho
ta kính phục.” Một thanh âm khác cũng từ trong xe truyền ra, âm sắc như tiếng
tiêu mà lại trầm thấp, cao quý bất phàm, người này không cần hỏi cũng biết, nhất
định là Thập Tam Tước Vương Vân Thư.

Bắc Dao Quang nghe được
những lời này cũng có chút áy náy nên cúi đầu xuống, Như Mặc liền nắm chặt lấy
ta nàng, Bắc Dao Quang liền ngẩng lên nhìn về phía hắn, ánh mắt Như Mặc nhìn
nàng tràn đầy dứt khoát và kiên quyết “Dao Quang, không cần phải áy náy. Đây là
quyết định của ta, không có gì phải luyến tiếc. Giống như ngươi không thích kết
cục của Bạch xà nương tử, ta cũng vậy, nhân loại các ngươi không phải thường
nói “Thà làm uyên ương không làm tiên” sao?”

“Như Mặc, ta hiểu được!”
bất an của Bắc Dao Quang đã được Như Mặc xóa bỏ, trên mặt tràn đầy tươi cười
sung sướng.

“Thanh Liên vương, Vân
Thư điện hạ, mời hai vị mau rời xe, nếu không sẽ trễ giờ lành của Xà Quân đại
nhân thì không tốt a.” Địch Tu Tư vẫy vẫy đôi cánh xinh đẹp, lên tiếng.

“Địch Tu Tư điện hạ, giai
đoạn thoái hóa thứ hai này của ngươi dường như là quá dài, nhìn ngươi như vậy
thật có chút không quen.” Vẫn là Thanh Liên vương lên tiếng trước, cùng lúc đó
cửa xe cũng đã mở ra, nửa ống tay áo màu xanh xuất hiện, để lộ một bàn tay
trắng muốt, thon dài như ngọc, tiếp theo là một đôi giày trắng xuất hiện, Bắc
Dao Quang rốt cuộc biết được cái gì gọi là “Sắc đẹp hại nước hại dân.”, rốt
cuộc cũng biết vì sao một Đắc Kỷ cũng có thể làm cho nhà Thương bị diệt vong.
Quả thực hồ ly tinh là tối phong tình cùng kiều mỵ a.

Đôi mắt phượng dài hẹp,
không cần mỉm cười cũng tràn đầy phong tình, da thịt như ngọc, đôi mắt trong
suốt mà sáng lấp lánh như ngọc lưu ly thượng đẳng, trong lơ đãng cũng muốn mị
hoặc toàn bộ chúng sinh, lông mi dày rậm làm cho mỗi biến hóa dù rất nhỏ cũng
chứa sự hấp dẫn, đôi môi đỏ mọng được đặt trên một khuôn mặt trái xoan tinh xảo,
làm cho tất cả ưu điểm của hắn đều được phát huy đến mức tối đa.

Phong tình cùng lực hấp
dẫn của hắn không cố ý tạo thành mà là biểu lộ hoàn toàn tự nhiên, dáng người
thon dài, mỗi bước đi của hắn làm cho tâm người ta không tự chủ được mà hoảng loạn.
Bắc Dao Quang dùng hết lực tự chủ mới có thể kiềm chế được tiếng tán thưởng, cùng
với Thanh Liên vương so sáng thì nàng cho rằng nữ nhân tự nhận là có mị lực bậc
nhất cũng phải chào thua. Thanh Liên vương thật xứng với danh hiệu mị lực bậc
nhất, Bắc Dao Quang tin tưởng không có ai siêu việt và hấp dẫn hơn hắn.

Nàng từng ghen tị phong
tình của Trân Châu, nhưng đúng là thiên ngoại hữu thiên, nhân ngoại hữu nhân, Trân
Châu so sáng với Thanh Liên vương thì ngay một ngón út cũng không bằng, mà nàng
lại càng không thể so sánh bằng, khó trách người như vậy phải tu thành tiên, nếu
hắn mà lưu lại nhân gian thì không biết sẽ làm điên đảo tâm hồn của biết bao
người, chính nàng nếu không phải đã có Như Mặc, có lẽ chỉ liếc mắt một cái cũng
sẽ mê đắm hắn.

“Thanh Liên vương, thật
sự là ngươi chỉ nên ở Hỏa Hồ Ly tiên cung của ngươi, ngươi vừa tới đây đã gây
tao ương cho người khác, ta dù đã nhìn thấy ngươi vô số lần nhưng vẫn nhịn
không được mà tim đập nhanh, ngươi có biết trước khi ngươi thành tiên thì phải
trải qua khảo nghiệm là tình kiếp không?”Địch Tu Tư thấp giọng oán giận.

“Địch Tu Tư Điện hạ, so
với Thanh Liên vương, lực sát thương của ngươi cũng đâu có kém, cho nên lời nói
của ngươi lúc này gây ra hiềm nghi không?” Thanh âm vừa vang lên, bên cạnh
Thanh Liên vương đã xuất hiện một nam tử cao to, khí chất cao quý.

So với Thanh Liên vương
tối mị hoặc thì Thập Tam Tước Vương Vân Thư lại bất đồng, khuôn mặt vân đạm bàn
thanh, đôi mày thanh thoát thể hiện khí chất cao quý, giơ thay nhấc chân đều
thấy tao nhã, cho dù ai muốn bắt chước cũng không thể làm được như hắn, đó là
sự cao quý bẩm sinh lại không thể với tới. Bắc Dao Quang nhìn hắn, lại nín thở
lần nữa.

“Vân Thư điện hạ, một
ngàn năm không gặp, Vân Thư vẫn làm cho người ta chỉ dám từ xa ngắm nhìn a.”
Địch Tu Tư cũng trả đũa một câu, không có thanh âm đáp lại, đối với người như
Vân Thư, dường như mọi tranh luận đều tự động biến mất, bằng không thì chính là
khinh nhờ hắn.

“Đây là thê tử nhân
loại Bắc Dao Quang của ta, còn vị này là Thanh Liên vương cao quý nhất Hỏa Hồ
tộc, còn kia là Thập Tam Tước Vương cao quý, tao nhã nhất của Khổng Tước tộc –
Vân Thư điện hạ.” Như Mặc nắm tay Bắc Dao Quang tiến lên phía trước giới thiệu
cho hai bên làm quen.

“Dao Quang gặp qua
Thanh Liên vương, gặp qua Vân Thư điện hạ!” Bắc Dao Quang có chút bối rối thi
lễ, nàng hiện tại có cảm giác mình như cô bé Lọ Lem, lại thấy mình rất may mắn,
dường như nam nhân ưu tú nhất trong thiên hạ đều đang tập trung quanh nàng, làm
cho nàng cảm giác như mình đang ở trong mộng, lo lắng mình nếu có hành động gì
đó không phải thì sẽ làm giấc mộng đẹp này vỡ tan.

“Thực vinh hạnh được
làm quen với ngươi, phu nhân xinh đẹp, chúc ngươi và Xà Quân đại nhân hạnh phúc.”
Vân Thư mỉm cười, hơi cúi người một chút, sau đó lấy trong tay áo một cái hộp
nhỏ đưa tới “Đây là chút lễ vật ta tặng cho các ngươi làm quà đám cưới, hi vọng
ngươi sẽ thích.”

Bắc Dao Quang nhìn
thoáng qua Như Mặc, thấy hắn mỉm cười gật đầu, mới vội vàng thụ sủng nhược kinh
tiếp nhận “Cảm ơn Vân Thư điện hạ, ta có thể mở ra không?”

“Đương nhiên! Thỉnh!” mỗi
động tác nhỏ của Vân Thư cũng chứa đựng khí chất cao quý của quý tộc bậc nhất
mà vẫn không kém phần tao nhã, Bắc Dao Quang nhẹ nhàng mở cái hộp ra thì thấy
là một vòng trang sức được tạo thành từ bảo thạch có bảy màu khác nhau, mỗi
khối bảo thạch đều được rất tinh xảo lại mang hình thù khác nhau, phát ra ánh
sáng làm cho Bắc Dao Quang không dám nhìn gần, có chút thấy chói mắt, tin tưởng
sẽ không tìm được cái thứ hai giống như vậy, thực sự là xinh đẹp đến bất khả tư
nghị.

“Thật khá! Vân Thư điện
hạ, thật sự rất xinh đẹp lại quý giá.” Bắc Dao Quang vất vả lắm mới hồi phục
được tinh thần, chân thành cảm tạ.

Trong mắt Bắc Dao Quang
thì đó chẳng qua là một vòng cổ xinh đẹp tuyệt trần mà thôi, nhưng đối với Như
Mặc và những người khác thì không đơn giản như thế, nhất là Địch Tu Tư nghe Bắc
Dao Quang tán thưởng, cũng nhịn không được mà kêu lên “Vân Thư điện hạ, ta thực
sự rất ghen tỵ với Xà Quân đại nhân, thật hi vọng sau này ta thành thân, ngươi
cũng sẽ tặng cho ta một lễ vật độc nhất vô nhị như thế.”

“Vân Thư điện hạ, lễ
vật của ngươi thực sự rất trân quý. Đa tạ. Như Mặc sẽ không khách khí với ngươi.”
Như Mặc cũng cố gắng đèn nén sự kích động, tươi cười cảm tạ.

“Thứ này đối ta cũng
không có tác dụng gì, đối tiểu hài tử mà nói lại là bùa hộ mệnh không tồi, cho
tiểu tử đáng yêu tương lai kia, coi như là lễ vật của thúc thúc ta tặng nàng a.”
Vân Thư khiêm tốn.

“Như Mặc, cái này có
tác dụng gì ta không biết sao?” Bắc Dao Quang lại lâm vào ngu ngốc, không biết
cái vòng cổ đơn giản này lại có ẩn chứa huyền cơ gì.

“Phu nhân, đây là Khổng
Tước thạch bảy màu mà mười hai đời tước vương trước đây của Khổng Tước tộc dùng
một vạn năm tâm huyết mới tạo thành, đến tay Vân Thư cũng đã trải qua hơn ba
ngàn năm, xem như là vật chí bảo của Khổng Tước tộc, người thấy nó cũng như
thấy Tước Vương, có thể sai khiến toàn bộ Khổng Tước tộc làm việc, ngươi nói
xem có trân quý không?” Địch Tu Tư ngữ khí tràn đầy hâm mộ.

Bắc Dao Quang nghẹn
họng nhìn trân trối, vội vàng nói:” Vân Thư điện hạ, này, lễ vật này rất trân
quý, ta….”

“Phu nhân, ngươi đừng
bận tâm, chỉ là một lễ vật nhỏ cho tiểu bảo bảo, cũng là có duyên với chúng ta,
ta sau này sẽ gặp một kiếp nạn, mà kiếp nạn này lại có quan hệ trọng đại với
bảo bối trong bụng ngươi. Có lẽ đến một lúc nào đó, ta còn phải nhờ phu nhân
cùng Xà Quân đại nhân giúp đỡ, lúc đó rất mong nhận được sự hỗ trợ của ngươi a.
Cho nên chút lễ vật này coi như là lễ vật tạ ơn.” Vân Thư thản nhiên nói, Bắc
Dao Quang lại không thể tin được Tước Vương cao quý như vậy sẽ có lúc cần một
nhân loại bình thường như nàng hỗ trợ, chỉ nghĩ là hắn khách khí, muốn mình
phải nhận mà thôi “Vân Thư điện hạ nói như thế, Dao Quang chỉ biết hổ thẹn mà
nhận.”

“Vân Thư điện hạ, ngài
vừa ra tay thì đã là lễ vật trân quý như vậy, ta cũng không thể keo kiệt được
rồi, Hỏa Hồ tộc chúng ta chẳng có bảo bối gì quý giá, chỉ có thần châu hộ thể
ngưng tự mấy ngàn công lực của ta là đáng nói một chút, Xà Quân đại nhân cùng
phu nhân xin hãy nể mặt nhận lấy.” Thanh Liên vương lúc này mới lấy từ trong
tay áo ra một cái hộp tinh xảo không kém, lần này Bắc Dao Quang biết chắc là
vật trân quý vì tối qua nàng đã nghe Địch Tu Tư và Như Mặc nói về Hỏa Hồ Thánh
Châu, có nó cũng như tượng trưng cho mệnh lệnh của Thanh Liên vương, chắc chắn
thần châu hộ thể mà hắn nói là Hỏa Hồ Thánh Châu rồi.

“Trời ạ, Thanh Liên
vương, Vân Thư điện hạ, hai người các ngươi làm vậy khác nào hãm hại ta, thật
sự là quá đáng.” Địch Tu Tư thấy Thanh Liên vương lấy cái hòm ra lập tức kêu la
om sòm, hắn hôm qua đúng là có nói Như Mặc nên đòi Hỏa Hồ Thánh Châu của Thanh
Liên vương làm quà mừng cưới nhưng không ngờ cả Vân Thư cũng đem vòng cổ Khổng
Tước Thạch Thất Sắc làm quà tặng, như thế rất tốt, thiên địa ngũ bảo, Như Mặc
đã có ba cái, huyễn điệp tộc của hắn cũng không thể keo kiệt, cũng không thể
thua kém nửa phần, sớm biết như vậy, ngày hôm qua hắn không nên đề nghị mời bọn
Thanh Liên cùng Vân Thư đến tham dự, bây giờ thì hay rồi, hắn phải đưa ra bảo
bối hộ thể, mà thiếu nó thì giai đoạn thoái hóa của hắn hiển nhiên là phải kéo
dài thêm mấy trăm năm nữa a.

“Ha ha! Địch Tu Tư điện
hạ sao có thể nói như vậy, không phải ngươi đã sớm nhớ mong Hỏa Hồ Thánh Châu
của ta sao? Hiện giờ ta chủ động tặng đi, không phải là hợp với ý của ngươi sao?”
Thanh Liên vương không cười đã thấy phong tình vạn chủng mười phần, nở nụ cười
lại như muốn mị hoặc toàn bộ chúng sinh, bất quá lúc này Địch Tu Tư rốt cuộc
cũng không giỡn nữa, đôi cánh xoay vài vòng trong không trung, chỉ thấy từ
miệng hắn rớt ra một viên ngọc châu trong suốt như kim cương, hạt châu chậm rãi
rơi xuống trước mặt Bắc Dao Quang, làm nàng nhịn không được mà vươn mà bàn tay
tiếp lấy.

“Phu nhân, đây là lễ vật
nho nhỏ của Huyễn Hồ Điệp chúng ta, xin ngươi cùng Xà Quân đại nhân nhận lấy.”
Địch Tu Tư ngữ khí có chút luyến tiếc.

Bắc Dao Quang lần này
đã mở mang kiến thức, nàng biết mỗi một đồ vật nàng được tặng đều là vật chí
bảo trong trời đất, cảm thấy kinh sợ lại có chút bất an.

“Ba vị điện hạ tặng vật
quý hỗ trợ, Như Mặc không dám chối từ, từ hôm nay Như Mặc thiếu các vị một cái
nhân tình, bất cứ lúc nào, các vị có gì cần đến Như Mặc xin cứ lên tiếng.” Như
Mặc hành đại lễ đáp tạ.

Ba món đồ này, mỗi vật
đều có ý nghĩa trọng yếu với tính mạng của bọn họ, bọn họ đưa tặng không chỉ là
lễ vật mừng cưới mà còn là toàn bộ tín nhiệm và quyền lợi. Điều này trong suốt
những năm tháng dài đằng đẵng của cuộc đời mình, Như Mặc chưa từng chân chính
cảm nhận qua, bởi vì xà tộc của hắn từ trước đến nay luôn không tin tưởng ai ngoài
bản thân, càng đừng nói tới kẻ khác giống loài, mà bọn Thanh Liên lại dám đem
vật tượng trưng cho quyền lực và lợi ích của bọn họ cho hắn, hắn làm sao mà
không cảm động cho được.

“Chúng ta vốn là bằng
hữu từ lâu, chỉ là Như Mặc đại nhân vẫn luôn thanh tâm quả dục, không ham muốn,
tâm lại trong sáng làm cho người ta không thể tiếp cận, hiện tại đã có kỳ tích
làm ngươi thay đổi, ta đã sắp sửa thành tiên, Hỏa Hồ Thánh Châu này cũng không
còn tác dụng lớn đối với ta nhưng lại giúp được cho xà tử có thể chống lại
Thiên Lôi, khi nghe tin truyền của Địch Tu Tư điện hạ là đã nghĩ sẽ đem cái này
tặng cho ngươi, thật không ngờ Vân Thư điện hạ cũng đem tặng cái kia. Như vậy
trong thiên địa ngũ bảo thì đã có Hỏa Hồ Thánh Châu của ta, Thất Sắc Khổng Tước
Thạch của Vân Thư điện hạ, Huyễn Điệp Linh Ngọc của Địch Tu Tư điện hạ, hơn nữa
ngươi còn có Mặc Nhiêm Nội Đan của mình là bảo vật thứ tư, như vậy tiểu bảo bối
của ngươi nếu có gặp Thiên Lôi cũng không có gì nguy hiểm, ngươi cùng phu nhân
của ngươi có thể an tâm. Tuy nhiên ngươi cần phải đề phòng Tuyết Ưng vương của
Tuyết Ưng tộc, bộ tộc bọn họ vốn là thiên địch của ngươi, bất quá dựa vào đạo
hạnh và pháp lực hiện nay của ngươi, Tuyết Ưng vương cũng không đáng ngại, đến
thời điểm cần thiết thì nên sử dụng mấy vật này mới tốt.”

“Thanh Liên vương, xin
yên tâm! Hiện tại Như Mặc đã không phải là Như Mặc trong quá khứ, được cái vị
ưu ái quan tâm, Như Mặc xin ghi lòng tạc dạ, sau khi xà tử sinh ra, mời các vị
bớt chút thời gian mà đến thăm.”

“Xà quân đại nhân yên
tâm, nhận lễ của chúng ta thì cũng coi như là con của chúng ta, bảo bối sinh ra
sao lại không đến thăm? Đã không còn sớm, không dám làm chậm trễ nữa, Xà quân
đại nhân cùng phu nhân mau bái thiên địa.”

“Đúng là! Núi này mặc
dù linh khí rất cao nhưng cũng không thể che dấu hết linh lực của chúng ta, ở
lâu e rằng sẽ nảy sinh phiền toái, các ngươi nhanh chóng tận dụng thời gian đi.”
Địch Tu Tư cũng vội lên tiếng, phải biết rằng linh lực quá mức cường thịnh sẽ
dễ dàng trở thành mơ ước của nhóm yêu tinh, một mình Như Mặc ở đây còn có thể
vô sự nhưng bây giờ có thêm Thanh Liên vương, Vân Thư điện hạ cùng hắn nữa thì
không ổn chút nào, mây xanh trên bầu trời đã ẩn chứa một cảm giác bất an, cho
nên đúng là phải tranh thủ thời gian.

Như Mặc nắm tay Bắc Dao
Quang cùng quỳ xuống đất, nhìn trời đất mà cất lời thề nguyện “Xà tộc Mặc Nhiêm
Như Mặc hôm nay nguyện cưới nữ tử nhân loại Bắc Dao Quang làm thê tử, nguyện
đồng sinh đồng tử, cả đời bên nhau, không xa không rời, xin trời đất làm chứng.”

Bắc Dao Quang nghe hắn
thốt lời thề ước, nước mắt bỗng chốc tràn mi, nhìn vào mắt hắn cũng cất lời thề
“Phàm nhân nữ tử Bắc Dao Quang nguyện ý gả cho xà tộc Như Mặc, hai bên tâm đầu
ý hợp, nguyện sống chết bên nhau, không xa không rời, xin trời đất làm chứng.”

“Hỏa Hồ tộc Thanh Liên
tự nguyện làm chứng!” Thanh Liên vương lên tiếng đầu tiên.

“Khổng Tước tộc Vân Thư
cũng nguyện chỉ chứng kiến!” Thập Tam Tước vương Vân Thư cũng tiếp lời

“Huyễn Điệp tộc Địch Tu
Tư nguyện chỉ chứng kiến!” Huyễn Điệp vương tử Địch Tu Tư cũng cất lời.

Như Mặc cùng Bắc Dao
Quang đồng thời bái lạy, trán hạ sát đất để bày tỏ thành ý, hi vọng được trời
đất chúc phúc.

Nhưng mà khi bọn hắn
ngẩng đầu, trong không trung lại vang lên một tiếng sấm thật lớn, làm cho tất
cả đều cả kinh, sắc mặt đại biến, nhất là Như Mặc, thần sắc nghiêm túc hơn hẳn,
xà tử còn chưa sinh ra, Thiên Lôi đã tìm tới sao?

Bắc Dao Quang mấy ngày
này luôn nghe nói tới hai chữ Thiên Lôi, bây giờ lại thấy tiếng sấm thật lớn
xuất hiện, nghĩ rằng trên trời cũng không đồng ý cho bọn họ thành thân, vội
vàng ôm chặt cánh tay của Như Mặc, nhìn bầu trời xanh mà la to “Ta sẽ gả cho
Như Mặc, ta đã chọn hắn, ta nhất định phải gả cho hắn, ngươi có nghe thấy không?”
Cho dù ông trời có muốn ngăn cản, nàng cũng sẽ nghịch ý, tóm lại, Bắc Dao Quang
nàng dù chết cũng sẽ chết dưới danh phận là thê tử của Như Mặc.

“Dao Quang, đừng sợ, không
ai có thể tách chúng ta ra.” Như Mặc ôm nàng đứng lên, thấp giọng an ủi, cũng
không qua lo lắng, chuyện phải tới sẽ tới, lo lắng cũng vô dụng, huống chi bọn
Thanh Liên vương đều ở đây, Thiên Lôi cho dù đánh xuống cũng không hại được hắn,
nhưng Bắc Dao Quang bị dọa làm cho trong lòng hắn cũng thấy khó chịu.

Cả đám lại chờ đợi
tiếng sấm thứ hai nhưng vẫn không thấy đâu, cũng không thấy Thiên Lôi xuất hiện,
làm cho bọn họ nhìn nhau khó hiểu, không biết chuyện gì đang xảy ra, chẳng lẽ
là Thiên Lôi thực sự sợ sự uy hiếp của Bắc Dao Quang?

Một lát sau, Thanh Liên
vương lên tiếng “Xà quân đại nhân, xem ra là chúng ta đã hiểu lầm ý tứ của ông
trời, tiếng sấm kia có lẽ không phải là lời cảnh cáo mà là lời chúc phúc và
ngầm đồng ý, nên nhớ là nếu Thiên Lôi muốn trừng phạt tội nghiệt thì chưa bao
giờ bỏ qua, nhưng lúc này chỉ nghe tiếng sấm mà không thấy sét.”

“Đây quả là chuyện kỳ
lạ, Xà quân đại nhân dù có gần một vạn năm đạo hạnh, nhưng dù sao cũng chưa đắc
đạo thành tiên, chưa bỏ được yêu thân lại cùng nữ tử nhân loại thành thân, coi
như là phạm trọng tội, trên trời mắt nhắm mắt mở cho qua đã là thiên ân to lớn,
hiện tại còn dùng tiếng sấm để chúc mừng, là chuyện xưa nay chưa từng thấy. Xà
Quân đại nhân, phu nhân, ta lúc này thật ghen tỵ với các ngươi.”Địch Tu Tư cũng
hưng phấn tiếp lời.

Vân Thư vẻ mặt cũng hòa
hoãn hơn “Xà Quân đại nhân, phu nhân, ta nghĩ các ngươi cần phải lạy lại một
lạy thứ nhất, tạ ơn trời đất đã thành toàn.”

Như Mặc gật gật đầu, Bắc
Dao Quang cùng Như Mặc một lần nữa quỳ xuống, khấn lạy “Như Mặc, Dao Quang tạ
ơn trời đất thành toàn.”

Lúc này, trên trời, Phúc
Thọ Tinh Công và Thái Bạch Tinh Quân cũng đồng thời vỗ ngực thở dài nhẹ nhõm “Thực
là, ngươi có biết tiếng sấm kia thiếu chút nữa đã đem chuyện tốt thành chuyện
xấu, cũng may cuối cùng Hỏa Hồ Ly kia cũng tìm được cách giải vây, nếu không
mọi chuyện phức tạp hơn thì không biết đến khi nào các vị tinh quân mới trở về
vị trí cũ?”

“Tinh Công nói đúng, là
tiểu tiên lỗ mãng, xem ra dây tơ hồng đã thực sự buộc chặt bọn họ.”, Thái Bạch
Tinh Quân gật đầu nhận sai, cũng đồng thời nở nụ cười.

“Tán nhân khi nào làm
cho dây tơ hồng của bọn hắn quấn lại với nhau? Như Mặc vốn là yêu làm sao lại có
nguyên thần nê ngẫu?” Phúc Thọ Tinh Công nghe vậy rất tò mò.

“Tinh Công có chuyện
chưa rõ, Như Mặc khai đã tu hành gần một vạn năm, một lòng thành kính không
thôi, ý chí kiên định, Dao Trì Vương Mẫu đã tính toán đợi sau khi hắn đắc đạo
thành tiên sẽ thu hắn làm môn hạ của Dao Trì, cho nên đã sớm dặn Nguyệt Lão chế
tác nguyên thần nê ngẫu, chuyện này xảy ra từ hai ngàn năm trước, mà lúc này
Nguyệt Lão cũng bị đày xuống trần gian, tiểu tiên sợ việc này làm ảnh hưởng kế
hoạch cho nên ngày ấy sau khi từ biệt với Tinh Công đã đến miếu Nguyệt Lão, dùng
dây tơ hồng buộc chặt nguyên thần nê ngẫu của hai người bọn họ. Cho nên kể từ
ngày đó, bọn họ dù thế nào cũng sẽ kết thành vợ chồng, mà hiện tại bọn họ lại
tự nguyện muốn thiên địa chứng giám cho bọn họ thành thân, chứng tỏ dây tơ hồng
đã có hiệu lực.

Thái Bạch Tin Quân vẻ
mặt tự đắc, mà Phúc Thọ Tinh Công nghe xong cũng nở nụ cười hài lòng “Tán Nhân,
việc này thật tốt, hiện tại chúng ta nên nắm giữ cơ hội để đưa các vị tinh quân
trở về.”

“Đúng là! Đúng là!”

Hai vị thần tiên đắc ý
tươi cười, rốt cuộc là không biết ai tính kế ai, ai thành công ai thất bại, còn
chưa biết a.

Báo cáo nội dung xấu