Xà quân Như Mặc - Chương 70
Chương 70
TRƯỚC TIÊN RA XÁC
“Như Mặc, sao lại thế
này?” Bắc Dao Quang bất chấp trên người còn không có mặc quần áo, lập tức xốc
chăn ngồi dậy, chẳng lẽ do nàng lúc trước quá mức dơ dáng dạng hình kết hợp nên
mới ép phá chúng nó? Bắc Dao Quang càng nghĩ càng sợ, sợ nhìn thấy tròng trắng
tròng đỏ linh tinh chảy ra.
“Dao Quang, đừng hoảng
hốt, không có việc gì, phỏng chừng là bảo bối phải trước tiên ra xác, ngươi
trước mặc xong quần áo đi! Ta cam đoan, tuyệt đối không có việc gì!” Như Mặc
đầu tiên cũng kinh ngạc nhưng khi hắn nghe được tiếng gõ nhẹ trong quả trứng, liền
an tâm hơn, rõ ràng là bảo bối của bọn họ muốn phá vỏ chui ra, nên vội vàng nói
với Bắc Dao Quang.
Bắc Dao Quang‘ a’ một
tiếng sau, lại bắt đầu bối rối bò xuống giường, bối rối mặc quần áo với tốc độ
nhanh nhất, không ai nghĩ đứa nhỏ lúc này sẽ ra xác, giống như không ai nghĩ
lúc trước nàng lại sinh ra hai quả trứng giống nhau. Bắc Dao Quang dở khóc dở
cười, đứa nhỏ này luôn lựa đúng thời điểm xấu hổ của cha mẹ mà chui ra, thật
vất vả mặc xong xiêm y, nhìn Như Mặc vẫn còn lộ nửa thân trên, càng thêm nóng
mặt, vội vàng chạy lên giường mặc lại quần áo cho hắn, đang lúc sửa soạng lại
áo ngoài cho hắn thì nghe tiếng vỏ trứng vỡ vụn.
Bàn tay của Bắc Dao
Quang đang đặt trên vai Như Mặc đột ngột dừng lại…
Tầm mắt của hai người
cùng nhìn chăm chăm vật nhỏ đang phá vỏ chui ra, đầu tiên là một mái tóc dài
màu đen ướt sũng, sau đó là một cái tay phấn nộn trắng toát, rất nhanh tiếp
theo là một cái tay nhỏ bé khác, hai tay quơ quơ trong làm cho lớp vỏ trứng bao
quanh nó vỡ ra, sau đó hơn nửa người cũng lộ diện, ngẩng cái mặt nhỏ tò mò nhìn
Như Mặc cùng Bắc Dao Quang.
Bắc Dao Quang nhìn thấy
cái đầu tóc đen, cùng đôi tay tuyết trắng thì tâm tình lo lắng suốt mười tháng
qua rốt cuộc cũng thả lỏng, đứa nhỏ của nàng là người.
Lúc này nhìn thấy khuôn
mặt nhỏ nhắn của con, Bắc Dao Quang lại kích động đến rơi nước mắt, trê khuôn
mặt trái xoan nho nhỏ là một mắt xanh biếc, hàng lông mi thật dày và dài, theo
ánh mắt chuyển động của nàng giống như một cây quạt nhỏ, cái mũi cao khéo léo, còn
cái miệng thì nhỏ nhắn, đôi môi đỏ mọng, mỗi một đường nét đều rất xinh đẹp.
Đúng là phiên bản thu nhỏ của Như Mặc, lúc này nàng không khóc, chỉ dùng đôi
mắt hiếu kỳ nhìn bọn họ, Bắc Dao Quang muốn đưa tay ra ôm nàng nhưng vì kích
động mà không dám tới gần, chỉ biết khóc.
Như Mặc cũng dùng ánh
mắt vui sướng nhìn tiểu bảo bối ra xác trước, không cần nhìn kỹ cũng có thể
khẳng định là một nữ oa nhi, khóe mắt hắn cũng hơi ướt. Đây là huyết mạch của
hắn, là đứa nhỏ của hắn và Bắc Dao Quang, vật nhỏ thật xinh đẹp a. Lúc này mới
hiểu được cảm giác muốn có con cháy đầy đàn của nhân loại, nhìn bảo bối đáng
yêu, hắn cũng nhịn không được mà muốn có trăm đứa nhỏ mới tốt.
“Như, Như Mặc, đây là
con của chúng ta sao? Nàng thật khá! Giống như ngươi!” Bắc Dao Quang hít hít
mũi, nước mắt vẫn không ngừng rơi xuống, lại không phân biệt được là đang khóc
hay cười.
“Đứa ngốc, đừng khóc!
Hẳn là cao hứng mới đúng!” Như Mặc ôn nhu an ủi tiểu thê tử thích khóc của hắn,
khi lo lắng không thể ấp trứng cũng khóc, bây giờ tiểu bảo bối của bọn họ đã
thuận lợi ra xác cũng khóc.
“Như Mặc, ngươi xem
nàng thực ngoan, nàng thế nhưng không có khóc.” Bắc Dao Quang không ngừng lau
nước mắt nhưng nó vẫn không ngừng chảy.
“Dao Quang, ngươi không
ôm ôm nàng sao? Ngươi xem tiểu công chúa của chúng ta đang nhìn ngươi a.” Như
Mặc bất chấp ở trước mặt đứa nhỏ, bở vì nước mắt của Bắc Dao Quang làm tâm hắn
đau cho nên liền hôn lên mắt nàng “Đừng khóc, không biết mất mặt trước mặt đứa
nhỏ sao?”
Quả thực thiên hạ nho
nhỏ kia, sau khi hoàn toàn thoát khỏi vỏ liền hướng về phía Bắc Dao Quang, ánh
mắt to tròn vẫn nhìn nàng chằm chằm, thân hình nhỏ lay động hướng về phía nàng.
Bắc Dao Quang bị nàng nhìn như vậy trong lòng cảm thấy ấm áp, mềm mại, hai tay
liền cẩn thận ôm nàng vào ngực, yêu thương sờ lên mái tóc ướt sũng của nàng
không thôi, lại hôn lên trán nàng “Bảo bối, bảo bối của ta.”
Bị nàng ôm vào trong
lòng, tiểu nữ oa liền vương bàn tay nhỏ nắm lấy tóc của Bắc Dao Quang, nhếch
môi nở nụ cười, phát ra tiếng cười khanh khách thanh thúy.
“Như Mặc, ngươi nghe, ngươi
xem, nàng cười với ta.” Bắc Dao Quang lại muốn khóc, Như Mặc nhẹ nhàng ôm quả
trứng còn lại, cũng ôm lấy mẹ con Bắc Dao Quang vào lòng, mỉm cười mỹ mãn “Dao
Quang ngốc, sao lại còn khóc? Đừng khóc, sẽ là nữ nhi chê cười ngươi.”
“Ân!” Bắc Dao Quang vội
vàng gật gật đầu, rồi như nhớ ra chuyện gì “Như, Như Mặc, còn bảo bối kia đâu?”
Như Mặc nhìn quả trứng
còn lại trong tay, thấy không có động tĩnh gì, lắc lắc đầu “Xem ra còn một cái
vẫn chưa chịu ra.”
“Nó thật sự không thành
vấn đề sao?” Bắc Dao Quang ôm nữ nhi, lại bắt đầu lo lắng cho đứa nhỏ còn lại.
“Yên tâm đi! tiểu bảo
bối bướng bỉnh trong tay ngươi ra xác trước tiên không biết vì nguyên nhân gì, nhưng
quả thực quá trình ấp trứng bình thường là cần năm mươi ngày, hiện tại mới có
một phần ba thời gian, có lẽ là do nàng muốn làm tỷ tỷ nên mới ra trước.” Như
Mặc thoải mái ôm lấy Bắc Dao Quang, hôm nay thật sự là một ngày kinh hỉ quá mức,
hiện giờ cả thân thể và tâm hồn hắn đều thỏa mãn vô cùng.
“Vậy là tốt rồi! Như
Mặc, ta làm thế nào để cho nó ăn?” Bắc Dao Quang vừa mới buông lỏng được chuyện
này lại có chuyện khác để lo “Như Mặc, ta dường như không có sữa, nhất định sẽ
làm bọn họ bị đói, chúng ta phải đi thỉnh vú em đến đây.”
“Dao Quang, ngươi đừng
lo lắng, chờ trời đã sáng đi thỉnh cũng được, đừng hoảng hốt.” Như Mặc thấy
nàng có chút kinh hỉ quá mức, không thể an tĩnh, không khỏi thấy buồn cười “Được
rồi, được rồi, ta lập túc kêu Tóc Đen đi vào, bảo nó đi tìm bà vú được
không?Nhưng, Dao Quang ngươi không biết rằng phải tắm rửa trước cho bảo bối mới
là chuyện quan trọng nhất sao? Sau đó cho nàng mặc xiêm y chúng ta đã chuẩn bị,
ngươi nói phải không?”
Như Mặc nói xong, Bắc
Dao Quang cũng ngửi thấy mùi của đứa nhỏ, ra sức gật đầu “Đúng, nên tắm rửa cho
nàng trước.”
“Tiểu Thanh...” Bắc Dao
Quang lập tức la lớn, vừa dứt lời, Tóc Đen đã xuất hiện trong phòng, vừa nhìn
thấy đứa nhỏ trên tay Bắc Dao Quang lập tức quỳ xuống “Tóc Đen khấu kiến tiểu
chủ nhân.”
“Tiểu Thanh, ngươi hãy
nhanh đánh thức bọn nha đầu dậy, bảo phòng bếp chuẩn bị nước ấm, chúng ta phải
tắm rửa.” Bắc Dao Quang vội vàng phân phó “Đúng rồi, khi trời sáng thì đi mời
Vô Ảnh đến đây, còn phải tìm bà vú tốt một chút nữa.”
“Dạ, chủ nhân.”, Tóc
Đen bị Bắc Dao Quang liên tiếp sai phó nhưng vẫn gật đầu trả lời, sau đó lập
tức đi ra ngoài.
“Như Mặc, còn có cái gì
bị ta quên sao?” Bắc Dao Quang ôm đứa nhỏ quay đầu lại hỏi.
Như Mặc mỉm cười nhìn
nàng, “Không có, ngươi làm tốt lắm, đều không có quên gì cả, ngươi xem, không
phải bảo bối của chúng ta luôn cười sao? Sau này, khi bảo bối thứ hai sinh ra, nữ
nhi chúng ta phải giao cho người là mẹ như ngươi rồi, bởi vì ta là phụ thân nên
sẽ phụ trách đệ đệ hắn.”
“Như Mặc, ngươi yên tâm,
ta chiếu cố tốt cho tiểu công chúa của chúng ta.”, giống như được giao cho
nhiệm vụ quan trọng, Bắc Dao Quang lập tức thẳng lưng, lớn tiếng nói.
Như là phối hợp với sự
tuyên thệ của nàng, tiểu cô nương trong ngực liền cười lớn, làm cho Bắc Dao
Quang cùng Như Mặc nhịn không được cũng nở nụ cười.
Đêm nay Bắc Dao phủ náo
nhiệt phi thường, tám nam phó, bốn nha hoàn đều rời giường, mà ở phòng bếp thì
khí thế ngất trời, bởi vì phu nhân bọn họ trong đêm đã sinh ra tiểu thiếu gia.
Tuy rằng Bắc Dao Quang chỉ phân phó chuẩn bị nước ấm nhưng Xuân Hoa, Xuân Thủy
vẫn yêu cầu hai đầu bếp chuẩn bị canh gà cho Bắc Dao Quang bồi dưỡng.
Nam phó thì theo sự chỉ
huy của Tóc Đen đem thùng lớn nước ấm đến cái bồn tắm được xây bằng đá, động
tác nhanh nhẹn nhưng không hề gây ra tiếng động, sợ làm ảnh hưởng đến phu nhân
và tiểu thiếu gia, cũng không có ai trong đêm mùa đông bị đánh thức dậy mà tức
giận, ngược lại bọn họ còn cao hứng tươi cười, từ ngày trong phủ bị kẻ trộm đột
nhập, Bắc Dao Quang đã đối xử với bọn họ rất tốt, làm cho bọn họ vĩnh viễn ghi
tạc trong lòng, cho nên vì phu nhân là một chút chuyện cũng làm cho bọn họ cao
hứng dị thường.
Nước ấm đã được đổ vào
bồn đến tám phần, Tóc Đen cảm thấy đã đủ, nhóm nam phó vì khiêng nước mà trán
đã đổ đầy mồ hôi nhưng gương mặt vẫn tươi cười, cũng yên lặng rời khỏi nội viện,
Xuân Hoa, Xuân Thủy cũng không tiếng động mang theo canh gà đến trước phòng của
Bắc Dao Quang cùng Như Mặc, không dám gõ cửa, cũng không dám tự đi vào, thấy
Tóc Đen đã chuẩn bị nước tắm rửa xong liền giao hộp thức ăn cho hắn, nhẹ giọng
nói “Tiểu Thanh, có canh gà, lại có chân giò hầm đậu ngươi đưa cho phu nhân ăn
để có sữa, bằng không tiểu thư cùng tiểu thiếu gia cùng đòi ăn, mà phu nhân
dáng người lại gầy, sợ không đủ sữa.”
“Đa tạ Xuân Hoa tỷ tỷ
cùng Xuân Thủy tỷ tỷ nghĩ chu đáo, phu nhân đích xác vì không đủ sữa mà phiền
lòng, còn sai ngày mai Tiểu Thanh sẽ đi tìm bà vú, nếu cái này có tác dụng, phu
nhân hẳn là sẽ cảm kích các ngươi.” Tóc Đen nghe vậy cũng cao hứng.
“Nhất định hữu dụng, mẹ
ta kể khi sinh ta cũng không đủ sữa, sau cha ta vay tiền mua hai cái giò heo
nấu cho nương ta ăn, lúc đó sữa của mẹ ta lập tức có rất nhiều, đủ cho cả ta và
đệ đệ ta, cho nên nhất định là hữu dụng. Tiểu Thanh, thừa lúc còn nóng, mau
mang vào. Chúng ta trước tiên lui xuống, phu nhân cùng thiếu gia nếu còn cần gì
đó thì cứ kêu lên, chúng ta nhất định sẽ nhanh chóng xuất hiện, từ hôm nay
chúng ta sẽ thay nhau trực đêm.” Xuân Hoa nói xong liền lôi kéo Xuân Thủy rời
đi, sợ các nàng còn nói sẽ làm chậm trễ công việc của Tóc Đen.
Ở trong phòng Bắc Dao
Quang cùng Như Mặc đương nhiên là nghe rõ cuộc nói chuyện này “Dao Quang, hai
nha hoàn này thật trung thành.”
“Đúng vậy! Nếu không vì
còn một đứa nhỏ chưa ra xác, nếu không thì để các nàng vào hầu hạ, có thể giúp
chúng ta không ít. Chúng ta đều không có kinh nghiệm làm cha mẹ, đối với chuyện
chăm sóc đứa nhỏ không khỏi có chút luống cuống, có nhiều chuyện không biết.”
Bắc Dao Quang mang theo hi vọng nhìn quả trứng còn lại trong lòng Như Mặc, hi
vọng hắn lúc này có thể đi ra, lại lo lắng đứa nhỏ đi ra trước vì sinh non mà
đề kháng và sự miễn dịch không cao
“Đừng nóng vội, bảo bối
của chúng ta không giống như đứa nhỏ bình thường khác, bẩm sinh thông minh dị
thường, có lẽ không bao lâu nữa sẽ có những biến hóa kinh người.” Như Mặc nhìn
đại nữ nhi ở trong lòng nàng, ở giữa hai hàng lông mày như ẩn như hiện một giọt
lệ hình vết máu, không để ý thì sẽ không thấy, nếu hắn không lầm thì đó là do
nàng đã cắn Thanh Liên vương một cái chỉ sợ một giọt máu kia của Thanh Liên
Vương đã giúp nàng ra xác trước.
“Chủ nhân tỷ tỷ, những
lời của Xuân Hoa cùng Xuân Thủy tỷ tỷ chắc ngươi cùng Xà Quân đại nhân đã nghe
rõ, ngươi trước tiên là uống canh, sau đó hãy tắm rửa cho tiểu chủ nhân, hay là
tắm rửa trước rồi mới uống canh?” Tóc Đen vừa đi vào, vừa hỏi.
Bắc Dao Quang lập tức
lấy cái chăn quấn quanh đứa nhỏ trong ngực, ánh mắt trách cứ nhìn Tóc Đen “Tiểu
Thanh, ngươi mở cửa cũng phải để ý, lỡ gió lọt vào làm đông lạnh tiểu bảo bối
của ta thì phải làm sao?”
“Thực xin lỗi, chủ nhân
tỷ tỷ!” Tóc Đen có chút ủy khuất cúi đầu nhận sai, ai! Có tiểu chủ nhân rôi thì
chủ nhân không còn thích hắn nữa.
“Tiểu Thanh, ta không
phải mắng ngươi, ta là sợ đứa nhỏ cảm lạnh, ta sẽ uống canh trước, nếu thật sự
có thể thúc sữa thì ngày mai không cần đi tìm bà vú.” Nhũ mẫu nuôi nấng đứa nhỏ
cũng là chuyện bình thường, nàng biết nhưng nàng vẫn muốn tự mình cho con bú.
Bắc Dao Quang lúc trước
ghét nhất là chân giò đầy mỡ, chưa từng ăn qua nhưng lúc này không sợ nghẹn mà
đem toàn bộ ăn hết sạch sẽ, vì trong thời gian ngắn nên chân giò chưa được mềm,
bất quá Bắc Dao Quang vẫn ăn hết, canh gà cũng uống sạch, làm cho Như Mặc nhìn
thấy cũng có chút lo lắng, uống nhiều đồ mỡ như vậy liệu bao tử của nàng có
chịu được không?
Bắc Dao Quang cơ hồ vừa
uống xong là lập tức đứng lên “Như Mặc ta uống xong rồi, nên sẽ mang bảo bối đi
tắm rửa, miễn cho nước nguội mất.”
‘Đừng nôn nóng, từ từ
thôi.” Như Mặc thấy bộ dáng hấp tấp của nàng, không tránh được lo lắng.
“Chủ nhân tỷ tỷ không
cần sốt ruột, trong bồn toàn là nước ấm, ta cũng đã bày kết giới ở quanh ao sẽ
không làm mất khí nóng, lúc này đến là vừa lúc.”
Quả thực nước không
lạnh không nóng là tốt nhất, Bắc Dao Quang đầu tiên là tự mình đi vào, cảm thấy
độ ấm của nước vừa phải, không làm bỏng bảo bối, mới chậm rãi dựa lưng vào vách
đá, cẩn thận đem hai cái chân tuyết trắng của đứa nhỏ bỏ vào nước trước, Như
Mặc cũng ôm quả trứng còn lại đi vào trong ao.
Ngay lúc mới được bỏ
vào nước, không biết do Bắc Dao Quang ôm không chặt hay là tiểu oa nhi trong
lòng nàng trơn tuột như chạch mà khi Bắc Dao Quang chưa kịp phản ứng, thân mình
của đưa nhỏ đã muốn lọt xuống nước.
“A–” Bắc Dao Quang sợ
hãi kêu lên một tiếng, sắc mặt trắng bệch, Như Mặc cũng bất chấp quả trứng
trong tay, nhanh chóng đến bên cạnh Bắc Dao Quang, ngay lúc định cứu đứa nhỏ
thì phát hiện khuôn mặt nhỏ nhắn đã tự mình ngoi lên khỏi mặt nước, hai tay hai
chân linh hoạt bơi trong nước, mặt còn cười đầy thỏa mãn lại tràn đầy vô tội, làm
cho tâm của Bắc Dao Quang lúc nãy như từ trời cao rớt xuống địa ngục thì bây
giờ lại từ địa ngục bay lên trời cao.
Rất nhanh đem nàng ôm
vào ngực, giống như là khởi tử hồi sinh “Như Mặc, nàng thế nhưng có thể bơi lội?
Trời ạ, may mắn là nàng không việc gì, bằng không ta dù chết cũng không thể tha
thứ cho chính mình đã không ôm chặt hài tử của chúng ta.”
Như Mặc lại uy nghiêm
liếc nữ nhi của mình một cái, hắn không cho rằng Bắc Dao Quang không ôm chặt
nàng, mà chính nàng bướng bỉnh tuột khỏi tay của Bắc Dao Quang, cố ý hù dọa bọn
họ, cứ nhiên vừa mới xuất hiện đã đang đùa giỡn bọn họ, xem ra trí tuệ của nàng
vượt xa thân thể của nàng nhiều lắm, Như Mặc hoài nghi là nàng có thể nói
chuyện nhưng cố ý không lên tiếng, đang tính thử một chút…
“Răng rắc...” Lại là âm
thanh của tiếng vỏ trứng bị nứt, Như Mặc lúc này mới nhớ tới khi mình định cứu
nữ nhi đã buông quả trứng trong tay ra, chẳng lẽ hắn cũng muốn ra xác?

