Xà quân Như Mặc - Chương 99 - Phần 1

Chương 99

MỘT ĐỜI MỘT THẾ MỘT ĐÔI

“Như Mặc, ngươi lo lắng
chuyện gì? Bọn họ trở về vị trí cũ liên quan gì tới ta? Tư Đồ Huyền sao có thể
là Tinh Quân chuyển thế chứ? Hắn không phải là người tốt” Bắc Dao Quang nhạy
cảm nhận ra sự lo lắng của Như Mặc, chuyện Tư Đồ Huyền là Tinh Quân chuyển thế
làm nàng chấn động nhưng Như Mặc có lẽ đã nhìn thấu bản chất của bọn họ, vậy
tiếp theo Như Mặc sẽ nói gì với nàng?

“Dao Quang, bọn họ
chuyển thế thái độ làm người thật là không tốt, tuy rằng bản mạng bọn họ có
liên quan với nhau nhưng vì không khống chế được cho nên tốt xấu khó phân, Tư
Đồ Huyền trở về vị trí cũ sợ là sau khi bị Trân Châu cắn phải, rồi lại thêm độc
của Tóc Đen không kịp trục xuất ra ngoài, làm cho hắn chết đi mà trở về vị trí
cũ. Đối với chúng ta và Hiệp Khách thành cũng không phải là chuyện tốt, hoàng
đế nhân gian chết mất một đứa con, e rằng sẽ ra tay đối phó với Hiệp Khách
thành, Ngọc Bạch lạnh lùng đuổi chúng ta đi là vì muốn bảo hộ chúng ta mà thôi.”

Như Mặc tuy rằng thật
sự không muốn Bắc Dao Quang có quan hệ với nhiều người nhưng dù sao nàng cũng
là nhân loại, cần phải có bằng hữu, có lòng trung thành, hắn có thể cùng nàng
sống ở nơi hoang vắng này nhưng hắn càng phải quan tâm đến cảm giác của nàng, cho
nên hắn cảm thấy cần phải nói nỗi khổ tâm của Trần Ngọc Bạch cho nàng biết, còn
có cả thân phận thật sự của nàng, đây là quyền lợi của nàng.

“A, chúng rời đi như
vậy, Ngọc Bạch và Hiệp Khách thành có nguy hiểm gì không? Như Mặc, vốn nghĩ dù
Ngọc Bạch có hận ta thì ta cũng không trách hắn, hiện tại biết hắn chẳng những
không hận mà còn bảo hộ cho chúng ta, chúng ta không thể để cho một mình hắn
đối phó với sự trả thù của hòa đến a. Như Mặc, chúng ta cùng trở về giúp hắn
được không?”

Bắc Dao Quang lập tức
giãy khỏi người Như Mặc lại bị hắn ôm lấy “Đừng nóng vội, ta còn chưa nói xong,
sự tình còn chưa gấp đến vậy, cho dù là nguy cấp, chúng ta cũng có thể tới kịp.”

“Như Mặc, ngươi còn
muốn nói gì nữa? Chẳng lẽ Ngọc Bạch cũng là Tinh Quân hạ trần?” Bắc Dao Quang
tưởng Như Mặc chỉ muốn nói cho nàng rõ mọi chuyện để không hiểu lầm Ngọc Bạch, nhưng
dường như không chỉ có vậy, nhớ tới lúc đầu hắn có đề cập tới vấn đề tinh quân,
chẳng lẽ Ngọc Bạch cũng vậy?

Mi nhăn lại thành một
đoàn “Như Mặc, còn có ai.”

“Tư Đồ Y, Phùng Tử Kiện,
Trần Ngọc Bạch, Phong Vô Ảnh, Tư Đồ Huyền, Đạm Thai Vân Phong.”

Như Mặc nói ra một loạt
sáu cái tên nhưng lại không nhắc tới người cuối cùng, Bắc Dao Quang nghe qua
thì thấy hầu hết đều là những người đã cùng nàng có quen biết.

“Phùng thư ngốc kia
cũng là Tinh Quân chuyển thế sao? Hắn ngốc như vậy chắc không phải là Văn Khúc
tinh chứ?” Bắc Dao Quang nhíu mày, có chút nghi ngờ hỏi.

“Ngươi nói đúng, hắn là
Văn Khúc quân, là ngôi sao thứ tư trong Bắc Đẩu Thất Tinh, hiện giờ đã là Trạng
Nguyên, đang làm quan trong triều” Như Mặc bấm đốt ngón tay liền biết tình
trạng hiện nay của Phùng Tử Kiện.

“Ngọc Bạch là ngôi sao
thứ mấy?” Nàng nhờ một lọ thuốc mà xuyên qua đến đây, lại gặp nhiều chuyện rất
kì lạ, nàng có thể gặp gỡ xà tinh vạn năm là Như Mặc, gả cho hắn đã là chuyện
kỳ lạ, hơn nữa còn sinh cho hắn hai bảo bối, cũng là một truyền kỳ trong thiên
hạ. Nhưng dường như ông trời còn ngại cuộc sống của nàng chưa đủ kích thích, Như
Mặc còn nói cho nàng biết nàng có quan hệ với nhiều thần tiên trên trời chuyển
thế làm người, oh my God, Bắc Dao Quang cảm thấy bấn loạn cả lên.

Nhưng nàng biết Như Mặc
sẽ không nói dối nàng, cho nên dù là chuyện khó tin, nàng vẫn tin.

“Ngọc Bạch là Bắc Đẩu
đệ tam, cũng là Lộc Tồn Tinh Quân, là vị phúc tinh trong Bắc Đẩu. Vô Ảnh là đệ
tứ tinh quân, tức là Liêm Trinh Tinh Quân, Tư Đồ Huyền vừa trở về vị trí cũ
cũng chính là Cự Môn Tinh Quân đứng hàng thứ hai, mà Tư Đồ Y chính là đệ lục Võ
Khúc Tinh Quân, còn có Đạm Thai Vân Phong là vị tinh quân chuyển thế mà chúng
ta chưa từng gặp qua, hắn chính là Tham Lang Tinh Quân, lão đại của Bắc Đẩu
Thất Tinh, thân phận ở nhân gian của hắn lúc này là phú thương bậc nhất trên
mặt biển, hiện tại hắn đang có mặt ở Hiệp Khách thành, có hắn ở đó có lẽ Ngọc
Bạch và Hiệp Khách thành sẽ không có nguy hiểm. Đây cũng chính là nguyên nhân
ta nói ngươi không cần phải gấp.”

Như Mặc không đợi nàng
hỏi, liền lần lượt kể rõ lai lịch từng vị Tinh Quân, ngay cả Đạm Thai Vân Phong
chưa từng gặp mặt hắn cũng giới thiệu.

“Như Mặc, Bắc Đẩu Thất
Tinh, ngươi mới nói có sáu người, vậy người cuối cùng là ai? Sao ngươi không
nói?” Bắc Dao Quang nghe hắn nói Hiệp Khách thành không có việc gì liền yên tâm
hơn phân nửa, nhẩm tính thì thấy hắn nói thiếu một vị Tinh Quân, người thứ bảy
ở đâu?

“Ta gọi như vậy là nói
tới danh hiệu và chức vị của bọn họ, còn nhân loại các người thường dùng Thiên
Xu, Thiên Tuyền, Thiên Ki, Thiên Quyền, Ngọc Hành, Khai Dương và Dao Quang để
đại diện cho bọn họ” Như Mặc nói tới đây thì dừng lại.

“Thiên Xu là Đạm Thai
Vân Phong, Thiên Tuyền là Tư Đồ Huyền, Thiên Ki là Ngọc Bạch, Thiên Quyền là
Phùng con mọt sách, Ngọc Hành là Vô Ảnh, Khai Dương là Tư Đồ Y, vậy Dao Quanmg
là chỉ ai?” Bắc Dao Quang lẩm nhẩm tính toán, khi đếm đến hai chữ Dao Quang thì
hoảng sợ trừng mắt “Như Mặc, không thể nào? Không phải, sẽ không phải là ta có
phải không?”

Như Mặc nhắm mắt lại
rồi lại kiên định mở ra “Dao Quang không cần hoài nghi, là ngươi, ngươi chính
là ngôi sao thứ bảy trong Bắc Đẩu Thất Tinh, chưởng quản Dao Quang cung Phá
Quân Tinh Quân. Tin tưởng ta, khi ta biết được chuyện này cũng rất hoảng sợ, ta
quả thực không dám tin đây là sự thật, bởi vì các Tinh Quân khác khi hạ phàm
trên người đều có chứa tinh mang, tinh mang kia có thể che giấu với yêu tinh
bình thường nhưng không thể gạt được yêu tinh có ba ngàn năm đạo hạnh, huốn chi
là ta nhưng trên người ngươi quả thật một tia tinh mang cũng không có, cho nên
ta tới giờ cũng không nghĩ ngươi giống như bọn họ. Nhưng lúc này sự thật đã rõ
ràng, Dao Quang, ngươi chính là một Tinh Quân.”

“Sao, như thế nào có
thể? Như Mặc, ngươi khi nào thì biết chuyện này? Ngươi từ đâu lại khẳng định
như vậy? Nói cho ta biết.” Bắc Dao Quang kích động cùng sợ hãi không kiềm chế
được, nàng sao có thể là Tinh Quân chuyển thế được chứ? Điều đó có nghĩa là
nàng có thể sẽ chết đi, sẽ trở về vị trí cũ, để lại một mình Như Mặc cô độc ở
nhân gian sao?

“Ngươi còn nhớ lúc Vô
Ảnh chết không? Hắn từng muốn ngươi gọi hắn là gì?” Như Mặc ôm chặt thân thể
của nàng, biết nàng nhất thời không thể tiếp thu được chuyện này nhưng hắn phải
nói cho nàng biết, dù sao bây giờ Mặc Mặc cũng đã kế thừa tinh mang của nàng, sợ
là càng có nhiều ẩn tình bên trong, nếu bây giờ không nói cho nàng biết, để sau
này nàng biết đến sẽ trách hắn giấu nàng.

“Ngũ Ca, hắn muốn ta
gọi hắn là ngũ ca, hắn còn kìm không được mà gọi ta một tiếng thất muội, thì ra
là thế? Hắn trước khi chết đã nhận ra ta là thất muội của hắn” Bắc Dao Quang
nhớ tới chuyện kia, nước mắt lại rơi ra nhưng đều bị Như Mặc hôn chặn lại “Đừng
khóc, Dao Quang, đêm hôm đó rời khỏi Hiệp Khách thành, ngươi đã đáp ứng với ta,
không bao giờ khóc nữa, lại càng không khóc vì một nam nhân khác, ngươi quên
sao?”

“Như Mặc, ta không khóc,
ta chỉ là cảm thấy như đang nằm mơ, không phải là thật” Bắc Dao Quang cố gắn
kiềm chế sự thương cảm trong lòng.

“Nha đầu ngốc, Vô Ảnh trước
khi lên trời đã nhớ lại tất cả, cho nên hắn không thể kiềm chế được mới gọi
ngươi một tiếng thất muội, lại muốn ngươi gọi hắn là ngũ ca, ta nghĩ là hắn
muốn chúc phúc cho ngươi, hi vọng chúng ta hạnh phúc bên nhau. Không phải hắn
đã từng nói khi nào ngươi nghĩ tới hắn thì cứ ngẩng đầu nhìn lên trời, hắn luôn
dõi theo chúng ta sao? Cho nên ngàn vạn lần đừng làm hắn thất vọng, nếu ngươi
khóc, hắn cũng sẽ lo lắng, đúng không?” Như Mặc nhè nhẹ vỗ lên lưng nàng “Nói
mọi chuyện này với ngươi không phải là muốn ngươi khóc, hay làm cho ngươi sợ, chỉ
là ta thấy cần phải nói cho ngươi biết, để ngươi hiểu rằng ngươi không cô độc
mà có rất nhiều người ở bên cạnh bảo vệ cho người, tuy rằng ta tự thấy năng lực
của mình đủ để bảo hộ ngươi, không cần nhờ người khác nhưng là bọn họ tình
nguyện, cho nên cũng không thể gạt bỏ bọn họ, đây là sự bao dung mà một trượng
phu như ta nên làm.”

“Như Mặc!” Bắc Dao
Quang ngước mắt lên định nói gì đó nhưng bị Như Mặc dùng tay ngăn lại “Đừng
nóng vội, hãy nghe ta nói hết, ta không biết vì nguyên nhân gì mà toàn bộ thất
vị tinh quân đều hạ phàm, hơn nữa còn chuyển thế làm người nhưng điều ta muốn
nói là cho dù ngươi là người hay là Tinh Quân chuyển thế thì ngươi đã là thê tử
của ta, ngươi đã ăn qua Mặc quả lại sinh con cho ta, cho nên ngươi vĩnh viễn là
người của ta, không ai có thể mơ tưởng đem ngươi mang đi, ta mặc kệ thiên đình
có muốn triệu hồi ngươi về hay không, bất quá Bắc Dao Như Mặc ta lúc này thề
với trời, ai cũng không thể mang thê tử Bắc Dao Quang cùng hài tử của ta mang
đi, nếu không cho dù lật tung cả trời cả đất, ta cũng sẽ đem ngươi trở về, dù
phải hủy diệt tất cả, ta cũng không buông tay.”

“Như Mặc! Ta đã thề với
trời suốt đời này, Bắc Dao Quang ta chỉ muốn làm thê tử của Như Mặc ngươi, ta
mặc kệ mình có phải là tinh quân chuyển thế hay không, ta mặc kệ ở trên trời ta
có địa vị và chức trách gì, tóm lại ta tuyệt đối sẽ không dùng bất cứ phương
thức nào để trở về chỗ cũ, ai cũng không thể tách rời ta và ngươi cùng hai bảo
bối, cho dù vì thế mà hủy diệt ta, ta cũng muốn chết trong lòng Như Mặc ngươi.”

Lời thề của Bắc Dao
Quang làm rung chuyển cả thiên địa, Thái Bạch Tinh Quân đứng trước kính chiếu
thiên, nghe Ngọc Đế ở thiên cung ho khan một tiếng thật lớn liền biết hắn vì
tiểu nha đầu Dao Quang có khả năng diệt thế này vẫn đau đầu không thôi, không
khỏi lắc đầu “Tiểu cô nãi nãi Dao Quang của ta, ngươi không cần thề, cho dù
ngươi muốn về cũng chưa chắc Ngọc Đế lão nhân gia đồng ý a. Ngươi nha, an tâm
vĩnh viễn ở lại trần gian đi.”

“Dao Quang!” Như Mặc ôm
chặt nàng, yêu thương say đắm và cảm động, nàng cũng chấp nhất và kiên định như
hắn, lúc đầu là nàng truy hắn trốn, cho tới giờ thì hắn không thể không có nàng
bên cạnh, bọn họ hiện tại vừa bắt đầu cuộc sống hạnh phúc không bao lâu, hắn
tuyệt đối không để bất luận kẻ nào chia rẽ bọn họ, cho dù là trời cũng không
thể.

“Như Mặc, ngươi đừng lo
lắng! Ta sẽ không trở về vị trí cũ đâu, nếu ta không trở về, ta cũng muốn ngăn
cản bọn họ cố ý đem những người khác hại chết, để cho bọn họ trở về vị trí cũ, nhất
là bọn họ đã hại chết Vô Ảnh, mục tiêu kế tiếp chắc là Ngọc Bạch. Như Mặc, ta
muốn đi ngăn cản bọn họ. Triều đình không đáng sợ, đáng sợ chính là thần tiên
trên trời muốn khống chế sinh mạng của chúng ta” Bắc Dao Quang ánh mắt sáng
ngời nhìn hai vì sao sáng lấp lánh trên trời cùng với năm ngôi sao khác vẫn còn
u ám.

Trên trời muốn các vị
Tinh Quân trở về vị trí cũ, nàng có thể hiểu nhưng phải để bọn họ dương thọ đã
hết mà tự nhiên rời đi, lúc đó có thể tiếp nhận bọn họ trở về chứ không phải
tìm cách làm cho bọn họ chết đi, như vậy đối với Ngọc Bạch bọn họ là không công
bằng, Tư Đồ Huyền thì không tính, dù sao nàng cũng không có hảo cảm với hắn, Đạm
Thai Vân Phong nàng không quen biết thì cũng không tính nhưng Ngọc Bạch và
Phùng thư ngốc đều là người tốt, không đáng bị như thế cho nên nàng không thể
để bọn họ vô tội mà chết đi như Vô Ảnh được.

“Dao Quang, ngươi không
cần kích động, chúng ta không thể đi Hiệp Khách thành, ít nhất là ngươi cùng
Mặc Mặc không thể đi, ngươi nếu thật sự lo lắng cho Ngọc Bạch, ta có thể cho
Thanh nhi đi một chuyến, hoặc là ta tự mình đi một chuyến đều được!” Như Mặc
thản nhiên cười, nhìn Bắc Dao Quang vẻ mặt có chút căm phẫn, nhẹ giọng nói.

“Vì cái gì?” Bắc Dao
Quang trừng, nàng sao lại không thể đi, tuy rằng nàng không có võ công và pháp
lực nhưng nàng cũng quan tâm đến bằng hữu a.

“Bởi vì Đạm Thai Vân
Phong bây giờ còn ở đó” Như Mặc mặc dù không biết vì sao các tinh quân đều cùng
nhau hạ phàm, nhưng cũng có thể đoán được thiên đình vì sao lại vội vã triệu
bọn họ trở về, sợ có loạn thế xuất hiện. Sát Phá Lang tập hợp một chỗ sẽ tạo
thành nguy hiểm, cho nên thiên đình lo lắng là chuyện đương nhiên.

“Ta không hiểu! Như Mặc,
ngươi không cần thừa nước đục thả câu, nói cho ta rõ mọi chuyện đi” Bắc Dao
Quang thừa nhận là mình có nôn nóng nhưng Như Mặc cứ úp úp mở mở như vậy càng
làm nàng tò mò hơn.

“Ngươi là Phá Quân tinh,
Đạm Thai Vân Phong là Tham Lang tinh, còn có một viên kêu Thất Sát tinh, hắn
không thuộc trong Bắc Đẩu Thất Tinh, mà là thuộc loại Nam Đẩu Lục Tinh, cũng
đứng hàng nhỏ nhất như ngươi, trấn tại phương Đông, ba người các ngươi đều là
chủ Sát tinh, một người đều làm thế giới bất an, huống chi là ba người tập
trung một chỗ, sợ là sẽ có loạn thế.”

“Như Mặc, ta còn chưa
hiểu, ngươi nói ta là tai tinh sao?” Bắc Dao Quang nhíu máy, khó hiểu.

“Dao Quang, ta không
phải nói ngươi là tai tinh, ý của ta là tinh vị, nguyên thần tinh mệnh của
ngươi cùng Đạm Thai Vân Phong vốn là chủ sát tinh, các ngươi có thể ở trên trời
cộng tác với nhau nhưng cũng không có nghĩa ở nhân gian có thể gặp nhau, bởi vì
khi các ngươi ở cùng một chỗ thì Thất Sát Tinh cũng sẽ tìm tới hội tụ với các
ngươi, mà khi ba người các ngươi ở cùng một chỗ thì nhân gian chắc chắn sẽ rơi
vào chiến tranh loạn lạc, nếu không thì cũng là thiên tai nhân họa không ngừng,
đó gọi là hậu quả do Sát Phá Lang hội tụ tạo nên. Cho nên để tránh chuyện này
xảy ra, nơi Đạm Thai Vân Phong hay Thất Sát Tinh xuất hiện thìn ngươi và Mặc
Mặc không thể có mặt, để tránh thế cục có thể thay đổi.”

“Cái đó và Mặc Mặc có
quan hệ gì?” Bắc Dao Quang nghe Như Mặc nhắc tới Mặc Mặc vài lần, lại càng hồ
nghi.

“Không biết như thế nào
mà Mặc Mặc lại kế thừa mệnh cách tinh quân của ngươi, nói cách khác, hiện tại
nguyên thần của Phá Tinh Quân đã ở trên người hắn, nói chính xác hơn thì Bắc
Dao Quang ngươi lúc này không còn là Phá Quân Tinh nữa, mà người thay thế ngươi
lại chính là nhi tử Mặc Mặc của chúng ta” Như Mặc nói những lời này cũng không
tự chủ mà nhíu mày, chỉ mong thiên đình không có chủ ý gì với đứa nhỏ của hắn, nếu
không phải đánh cuộc với thiên đình hắn cũng không ngại.

“Cái gì? Tại sao có thể
như vậy?” Bắc Dao Quang cũng ngẩn người, “Chết tiệt!không phải là trên trời
không muốn xà tử ra đời sao? Không phải nói xà tử không được trời đất dung sao?
Vì sao lại để cho Mặc Mặc kế thừa mệnh cách tinh quân? Chẳng lẽ bọn họ muốn đem
Mặc Mặc lên trời sao?”

Bắc Dao Quang vừa vội
vừa giận, Như Mặc thấy nàng như thế, cũng biết nàng là rất lo lắng đứa nhỏ, vội
vàng ổn định nàng nói, “Đừng nóng vội, có lẽ tinh mang kia là ta nhìn lầm, thời
gian còn dài, chờ Mặc Mặc lớn lên một chút sẽ không thấy gì nữa, Dao Quang, ngươi
không cần lo lắng, Mặc Mặc là đứa nhỏ của chúng ta, ta sẽ không để hắn gặp nguy
hiểm.”

“Như Mặc, không thể để
bất kỳ kẻ nào mang Mặc Mặc đi” ban đêm tốt đẹp vì chuyện của tinh quân mà làm
cho người ta không còn tâm trí để thưởng thức, Bắc Dao Quang dựa vào lòng Như
Mặc, run rẩy nghe hắn nói.

“Dao Quang, ngươi yên
tâm! Ta nhất định sẽ làm như vậy. Có lẽ mọi chuyện lại phát triển theo phương
hướng tốt, ngươi đừng quá lo, dù sao cũng tùy tình hình mà ứng phó, đúng không?
Trên trời để cho chúng ta gặp nhau, yêu nhau, lại được sống bên nhau thì sẽ
không vô cớ chia rẻ gia đình chúng ta, chỉ cần chúng ta cẩn thận một chút, vĩnh
viễn ở cùng một chỗ sẽ không còn là giấc mộng. Ta sẽ vĩnh viễn cùng với các
ngươi.” Như Mặc hôn lên trán nàng như để trấn an” nói cho ngươi biết là vì
không muốn giấu ngươi, là không muốn ngươi vì Vô Ảnh mà tiếp tục khổ sở, là
muốn ngươi càng hạnh phúc, cho nên ngươi nghe qua thì thôi, những chuyện đó
không liên quan tới cuộc sống của chúng ta. Nó sẽ không mang đến phiền toái gì
cho chúng ta, hiểu chưa?”

“Ân! Như Mặc, ngươi đã
nói vậy thì ta yên tâm” Bắc Dao Quang dùng sức ôm chặt cổ Như Mặc, dúi đầu vào
ngực hắn, trong lòng tràn đầy hạnh phúc và an tâm, nàng cùng Như Mặc nhất định
sẽ vĩnh viễn bên nhau. Nàng tin như vậy.

***************************************

Tháng ba, mùa xuân, đúng
là thời điểm trăm hoa đua nở, khắp nơi đều là cảnh sắc tươi đẹp, Yêu Mặc cư
cũng đón tiếp vị khách đầu tiên, một người tôn quý cũng là người mà Bắc Dao
Quang và Như Mặc mong đợi từ lâu – Ngọc Linh Lung.

Gặp lại Ngọc Linh Lung,
cảm giác nàng thay đổi rất nhiều, trở nên trầm tĩnh và nội liễm hơn, nhất cử
nhất động đều tao nhã, thong dong, không thể hiện lực lượng ra ngoài như trước
kia.

Ngọc Linh Lung hiện tại
cao nhã, thanh lệ, trải qua khoản thời gian tương tư mà toàn thân đều tràn ngập
sự cô đơn, sầu não cùng mị lực thành thục của nữ tử, làm cho người ta liếc mắt
một cái là khó quên.

Bắc Dao Quang thấy
Thanh nhi lộ ra biểu tình thất thố trên mặt một hồi lâu thì thấy hài lòng, xem
ra phải nhịn một thời gian mới mời Linh Lung đến chơi là một hành động sáng
suốt, quả nhiên sau một thời gian xa cách, làm cho bọn họ càng không thể quên
được đối phương.

Nhìn về phía Như Mặc, thấy
trong mắt hắn cũng có ý nghĩ như mình, Bắc Dao Quang càng thêm cao hứng.

“Linh Lung, ngươi cũng
thật là, năm ngoái, trước khi chia tay ở Hiệp Khách thành đã nói hoan nghênh
ngươi tùy thời tới Xà sơn làm khách, không phải ngươi đã đáp ứng ta rồi sao? Sao
phải đợi đến khi ta viết thư mời ngươi mới đến? Nếu ta không làm thì không biết
đến năm tháng nào ngươi mới nhớ ra còn một bằng hữu như ta đang đợi ngươi nha.”

Ngữ khí của Bắc Dao
Quang có chút oán trách, còn để lộ cảm xúc thân thiết và chân thành, làm cho
Ngọc Linh Lung cảm kích nàng vô cùng, vội vàng hổ thẹn cúi đầu nói “Phu nhân, đều
do Linh Lung không tốt, để phu nhân đợi lâu như vậy, bận rộn chuyện trong tộc, nếu
không có thư của phu nhân, ta cũng đã quên đã vào tháng ba, là mùa xuân vạn vật
sinh sôi nảy nở.”

“Linh Lung, ngươi cũng
đừng làm cho mình mệt mỏi quá, nữ nhân phải biết quan tâm đến bản thân mình mới
được, lâu ngày không gặp lại ngươi, tức nhiên là biết ngươi bận rộn chuyện
trong tộc, nhưng bây giờ đã vào xuân cũng nên thả lỏng một chút, cho bản thân
nghỉ ngơi, ngươi nói phải không?”

“Phu nhân nói phải, thực
ra Linh Lung rất cảm tạ lời mời của phu nhân, Linh Lung thật sự rất cao hứng.”

Báo cáo nội dung xấu