Vụ bí ẩn con sư tử căng thẳng - Chương 03 - 04

Chương
3: Khu bảo tồn hoang dã

Đã quá mười hai giờ trưa, khi ba
thám tử bước vào con đường núi chật hẹp. Thung lũng, với những chỏm đá cao bọc
xung quanh, chỉ cách Rocky khoảng nửa tiếng xe. Chú Titus phái Konrad đi xe tải
đến làng Chatwik giải quyết một việc. Khu bảo tồn hoang dã nằm gần đó và chú
Titus đã cho phép Ba thám tử trẻ đi nhờ xe.

- Chạy chậm lại, anh Konrad ơi! -
Hannibal la lên. - Đến nơi rồi!

Anh Konrad đạp thắng và dừng xe ngay
trước khu bảo tồn. Có bảng treo trước cửa:

“Chúc mừng quý khách đến khu
bảo tồn hoang dã.

Vé vào cửa: 1 đô la

Trẻ em: 50 cents”.

Ba thám tử trẻ bước xuống xe. Những âm thanh kỳ lạ đập vào tai: tiếng líu
lo, tiếng gầm gừ, tiếng kêu, xa xa có tiếng voi ré. Như để hồi âm, tiếng gầm
vang lên đầy đe dọa.

Konrad dùng ngón tay cái chỉ khu bảo tồn:

- Bộ các em định chui vào chỗ này hả? - Konrad hỏi. - Ở địa vị các em, anh
sẽ suy nghĩ kỹ. Nghe kìa! Có phải tiếng sư tử gầm không?

- Không có gì phải sợ hết, anh Konrad à. - Bob bình tĩnh trả lời. - Nếu có
nguy hiểm, bác Hitchcock đã không giao nhiệm vụ này cho bọn em.

- Bọn em chỉ đến giải quyết một vấn đề nhỏ cho chủ nhân của cái sở thú tí
hon này thôi, - Hannibal giải thích. - Khu bảo tồn chỉ là một điểm vui chơi
giải trí cho khách du lịch. An toàn tuyệt đối.

Konrad nhún đôi vai lực lưỡng.

- Được. Nếu các em nói không có gì nguy hiểm, thì anh chịu! Nhưng dù sao,
cũng phải cẩn thận. Lát nữa, anh sẽ ghé rước.

Konrad vẫy tay chào, quay đầu xe, rồi chạy vào con đường nhỏ dẫn trở ra
quốc lộ. Xe nhanh chóng biến mất. Hannibal
quay sang hai bạn.

- Sao? - Hannibal nói. - Ta còn chờ
gì nữa?

Peter chỉ tấm bảng nhỏ treo trên
cổng vào.

“Hôm nay đóng cửa”.

- Hèn gì không thấy ai hết. - Perter
nói khẽ.

- Nếu hôm nay khách không được vào
khu bảo tồn, - Hannibal nói, - là chắc đang quay phim bên trong.

Bob nhìn qua song sắt cổng.

- Dường như đáng lẽ chú Hall phải ra đón bọn mình mà?

- Phải, - Hannibal nói. - Mình cũng
mong gặp chú Hall. Chắc chú đang bận với đoàn quay phim.

- Hoặc bận lo cho con sư tử bị thần
kinh! - Peter gợi ý. - Chắc chú ấy đang dặn dò cho con sư tử biết trước rằng ba
đứa bọn mình đến đây không phải để làm bữa ăn trưa cho nó.

Hannibal thử đẩy cổng: cổng mở ra
ngay.

- Ủa! - Hannibal vui mừng ngạc nhiên
kêu. - Cổng không khóa... chắc là để cho đoàn làm phim ra vào thoải mái. Đi!

Ba thám tử trẻ bước vào khu bảo tồn.
Cổng đóng lại phía sau lưng với tiếng cọt kẹt. Xa xa, dưới những cây cao, vẫn
nghe tiếng chim và thú kêu.

- Khỉ và chim... - Hannibal nhận
xét. - Hoàn toàn vô hại...

- Có thể bọn mình sẽ gặp những con
thú nguy hiểm. - Bob nói nhỏ.

Đến ngã tư, ba bạn dùng lại để đọc
bảng. Bob đọc lớn tiếng dòng chữ trên phần bên tấm bảng.

“Làng Viễn Tây và Thành Phố
Ma".

Hannibal đọc dòng chữ phía bên phải:

"Thú hoang dã".

Thế là Ba thám tử trẻ rẽ vào đường
bên phải. Sau khi đi được khoảng một trăm mét, Peter chỉ một ngôi nhà nhỏ:

- Có thể đây là văn phòng ông Hall.

- Giống cái Chòi bảo vệ hơn. -
Hannibal vừa nói vừa tiến đến gần. - Có chỗ rào kín phía sau.

Đột nhiên, một tiếng kêu xé tai và
khủng khiếp ngắt lời Hannibal. Ba bạn lặng người trong vòng một giây, như bị
hóa đá, rồi đồng lòng nhào vào bụi cây xung quanh.

Núp sau thân một cây cọ to tướng,
Peter cố nhìn xem có cái gì động đậy trong nhà chòi không. Phần mình, Hannibal
và Bob ngồi chồm hổm sau bụi cây lo sợ nhìn xung quanh. Tim đập thình thịch,
hai bạn chờ đợi sẽ nghe những tiếng kêu khác. Nhưng bây giờ rừng lại im lặng
một cách giả tạo.

- Hannibal ơi! - Cuối cùng Peter hỏi
khẽ. - Tiếng gì vậy?

- Mình nghĩ là con beo. Nhưng mình không chắc lắm.

- Còn mình, - Bob nói thật nhỏ, - mình nghĩ là con khỉ.

- Ôi! - Hannibal bình tĩnh lại nói. - Ta đã hoảng sợ vô ích. Ta hãy đến nhà
chòi kia hỏi thăm.

Hannibal đầu tiên thận trọng bước ra khỏi chỗ núp. Hai bạn đi theo, cũng dè
dặt không kém.

- Dù sao, - Peter nói khẽ, - tiếng kêu đó xuất phát từ chỗ kia, phía trước
bọn mình...

- Mình hy vọng nơi đó thú được nhốt kỹ trong những cái chuồng kiên cố, - Bob
kết thúc câu.

- Thôi! Ta đi nào! - Hannibal càu nhàu.

Nhà chòi cũ hư và cần được sơn phết lại. Xô và máng ăn được chất thành một
đống hỗn độn bên tường. Hàng rào sắp sụp đổ. Đủ loại xe đã để lại dấu bánh xe
trên nền sân.

- Làm gì bây giờ? - Peter nói khẽ, do dự trước nhà chòi bỏ hoang.

Hannibal kiên quyết tiến đến cổng vào.

- Ta hãy bắt đầu gõ cửa thử, - Hannibal nói. - Dù sao, cũng có thể có người
chứ. Mà ta phải cho ông Hall biết rằng ta đã đến.

Nói xong, Hannibal dùng nắm đấm dộng mạnh vào cửa. Không có ai trả lời hết.

- Chú Hall ơi! - Khi đó thám tử trưởng kêu lớn tiếng. - Chú Hall ơi! Chú có
ở đó không?

- Cậu cũng thấy là đâu có ai đâu... - Bob bắt đầu nói.

Nhưng Peter đột ngột đưa tay lên, để cảnh báo.

- Nghe kìa! - Peter nói khẽ. - Có tiếng gì đó!

Bây giờ cả ba đều nghe thấy... Đó là một tiếng lạ lùng, thấp, ngắt nhịp rõ
rệt, đang tiến đến gần. Xuất phát từ phía sau nhà. Chẳng bao lâu, ba bạn nghe
được tiếng chân trên sỏi. Mắt dán vào góc nhà chòi, ba bạn chờ đợi, tê người vì
khiếp sợ. Đột nhiên, con vật bắn ra, cái đầu giận dữ dựng sững, ánh mắt sáng
quắt, chân cào đất dữ dằn.

Ba thám tử trẻ há miệng, như bị hóa đá tại chỗ.

Chương 4: Gầm gừ…

Cuối cùng Hannibal nói chuyện lại được.

- Trời ơi! - Hannibal vừa nói vừa cười. - Khiếp sợ vì một con gà nổi giận!

- Ôi! - Peter xấu hổ nói thêm. - Một con thú dữ khủng khiếp!

Bob thở ra nhẹ nhõm.

- Sợ nhưng không có gì, thà như vậy
hơn!

Con gà xòe cánh ra, vẫn kêu giận dữ,
cái mào đỏ dựng sửng, chạy băng qua đường.

Ba thám tử trẻ phá lên cười.

Hannibal định dùng tay gõ cửa nữa,
nhưng Bob ngăn cản.

- Ê! Nhìn xem ai đến kìa, Babal ơi!

Bob chỉ một bóng người mặc đồ kaki,
từ rừng sâu bước đến.

- Chú Hall ơi! - Hannibal gọi.

Cả ba chạy ra với người mới đến.

- Tụi cháu đang tìm chú, - Peter
giải thích ngay khi bắt kịp người đó.

Người đàn ông thắc mắc nhìn ba thám
tử. Ông cao lớn, vạm vỡ, vai rộng, áo sơ mi rộng mở để lộ bộ ngực mạnh khỏe.

- Tụi cháu là Ba thám tử trẻ đây. -
Hannibal nói nhanh. - Bác Hitchcock giới thiệu tụi cháu đến đây. Chắc là bác ấy
có thông báo cho chú là tụi cháu sẽ đến chứ?

Người đàn ông tò mò nhìn cả ba.

- À, phải! Hitchcock!... Các cậu là
thám tử?

- Dạ đúng!

Hannibal rút ra khỏi túi một tấm
danh thiếp đưa cho ông.

- Cháu là Hannibal Jones, - Hannibal
nói tiếp, - còn đây là hai trợ lý của cháu, Bob Andy và Peter Crentch.

- Rất vui được gặp các cậu! Nhưng...
ba dấu chấm hỏi này có nghĩa là sao?

- Đó là những bí ẩn cần phải làm rõ,
những vụ rắc rối cần phải giải quyết, những điều khó hiểu cần phải làm sáng tỏ.
Nghề của tụi cháu là giải đủ loại vấn đề. Chính vì vậy mà bác Hitchcock đã nói
tụi cháu về phiền phức của chú đối với con sư tử bị căng thẳng thần kinh mấy
ngày vừa qua.

- Thế à? Ông ấy nói gì với các cậu?

- Chỉ nói rằng Arthur bị căng thằng
thần kinh. Có lẽ bác ấy nghĩ chú sẽ nói chi tiết hơn cho tụi cháu.

Người đàn ông có dao phay nhét tấm
danh thiếp vào túi áo ngực. Rồi ông nhíu mày nhìn phía xa. Đúng lúc đó, có
tiếng la vang lên, tiếp theo ngay sau đó là tiếng gầm gừ khủng khiếp.

- Nếu các cậu có đủ can đảm, - ông
nói, - ta sẽ gặp Arthur: các cậu sẽ làm quen với nó.

- Chúng cháu đến đây chính vì việc
đó! - Hannibal kiêu hãnh đáp.

- Tốt. Ta đi nào!

Người đàn ông mặc áo kaki bước vào
một con đường mòn, dường như mới được vạch, đâm vào rừng sâu. Ba thám tử bước
theo ông.

- Chú có thể vừa đi vừa kể cho chúng
cháu nghe. - Hannibal đề nghị.

Lưỡi dao phay sáng lên và cắt đứt
một dây leo chắn ngang đường di.

- Cậu muốn biết gì?

- Thật ra... Thưa chú Hall, tụi cháu
chỉ biết một điều! Rằng con sư tử của chú thường hay bị cơn căng thẳng. Đối với
một con sư tử, đây là một chuyện không bình thường, phải không?

- Đúng, hoàn toàn không bình thường.
Cậu có biết tính khí thú dữ không?

- Dạ... từ trước đến giờ, tụi cháu
cũng chưa có dịp làm quen bao nhiêu với loại thú đó... chú hiểu không...

- Tôi hiểu.

Con dao phay đưa lên cao, rồi đứng
yên trong không gian, như để yêu cầu phải im lặng. Thoạt đầu, ba thám tử nghe
như tiếng khỉ nói liến thoắng, sau đó là tiếng gầm lên vang dội. Người đàn ông
mỉm cười.

- Các cậu có nghe Arthur không? - Ông
hỏi. - Nó đang ở đây, ngay trước mặt ta... Xem nào, các cậu có nghĩ rằng hiện
nó đang bị căng thẳng không?

- Cháu... cháu không biết. Giống
tiếng gầm của một con sư tử bình thường.

Hannibal nhất định chứng tỏ với ông
rằng chính cậu cũng không hề bị căng thẳng... cả nếu như điều này không đúng
lắm.

- Anh bạn trẻ nói đúng... - Ông dừng
lại để chặt vài bụi cỏ cao.

- Vậy các cậu thấy rằng sư tử không
phải là một con vật căng thẳng... Nó chỉ trở nên căng thẳng khi...

- Khi nào ạ? - Hannibal hỏi khi thấy
ông ngưng nói.

- Khi bị một ai đó hay một cái gì đó
làm cho nó bực bội. Hiển nhiên thôi, đúng không?

Ba thám tử trẻ gật đầu.

- Tất nhiên! - Bob đồng tình. - Nhưng
ai hay cái gì có thể làm cho nó căng thẳng?...

Bob ngưng, khi thấy người đàn ông
đứng sững lại.

- Đừng động đậy! - Ông nói thật nhỏ.
- Chờ đó!

Rồi, trước khi ba bạn kịp hiểu
chuyện gì xảy ra, ông biến mất giữa đám bụi cao.

Đột nhiên tiếng chim kêu phá vỡ bầu
im lặng. Ba thám tử trẻ giật mình.

- Bình tĩnh các bạn ơi! - Peter nói
khẽ. - Đó chỉ là một con chim thôi.

- Chỉ là con chim? - Bob nói lại. -
Chim gì? Giống diều hâu quá.

Ba cậu chờ đợi, không nói chuyện,
trong vài phút... Thấy không có chuyện gì xảy ra, Hannibal nhìn đồng hồ đeo
tay.

- Dường như con diều hâu muốn nói
với ta một cái gì đó, - Hannibal nhận xét.

- Cái gì? - Bob hỏi.

Thám tử trưởng hơi tái đi. Cậu liếm
môi.

- Mình có linh cảm, - Hannibal nói,
- rằng ông Hall sẽ không quay lại. Mình nghĩ ông ta muốn thử thách ta… ông ta
đã âm mưu một cái gì đó… ông ta muốn xem ta phản ứng thế nào giữa rừng sâu nguy
hiểm.

- Nhưng tại sao ông ấy lại làm thế,
hả Babal? - Peter phản đối. - Vì lý do gì? Bọn mình đến đây để giúp ông ấy mà,
đúng không? Ông ấy cũng biết vậy.

Hannibal không trả lời ngay. Cậu
đang lắng tai nghe... Những tiếng kêu kỳ lạ vang dội từ cây này sang cây kia.
Đột nhiên, tiếng gầm khủng khiếp vang lên lần thứ hai.

Hannibal nhìn theo hướng xuất phát
của tiếng kêu đầy đe dọa.

Cả ba lắng tai nghe.

Tiếng cỏ sột soạt vang lên... rồi
tiếng bước chân, vừa cương quyết, vừa mềm mại.

Ba thám tử nín thở rẽ vào gốc cây
to.

Khi đó, gần sát phía sau lưng, tiếng động khác rùng
rợn vang lên: tiếng gầm của con sư tử.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.