Vụ bí ẩn con sư tử căng thẳng - Chương 13 - 14

Chương
13: Rượt đuổi

- Theo mình! - Hannibal thì thầm. -
Ta hãy đến đó. Có thể ta sẽ nghe được một cái gì đó.

Hannibal chỉ một bụi cây bạch đàn,
gần hàng rào.

Hannibal bò dưới cỏ. Peter và Bob
bắt chước.

- Đến đây với tôi… Tôi chờ anh...

- Được! - Cái máy kêu khẽ, rồi tắt
ngay.

Chẳng bao lâu một hình bóng di
chuyển tiến tới, cẩn thận tìm đường giữa đống xác xe và những đồ phế thải kềnh
càng khác. Kẻ mới đến cũng cầm bộ đàm trong tay.

- Vậy là anh cũng không may mắn hơn
tôi, hả Dobsie? - Olsen thở dài.

- Tất tiếc là không! - Người kia đáp
và quan sát những đống kim loại trước khi bước qua. - Tôi không tìm thấy gì
hết.

- Chắc là giấu kỹ lắm. Biết đâu… có thể là chôn dưới đất.

Olsen cúi xuống lượm cái thanh bảo hiểm, rồi vứt lại sau khi xem xét. Ông
tiếp tục lục lạo trong đống rác suốt một hồi. Người bạn của ông cũng tiến lại
gần, vừa đi vừa xem xét những thứ trên đường đi. Cuối cùng hai người gặp nhau.
Cả hai mặc đồ đen, có lẽ để dễ tránh ánh mắt tò mò.

- Y như mò kim dưới đáy biển! - Người tên Dobsie thở dài.

- Tôi biết! Nhưng bây giờ không phải lúc nản chí. Vấn đề quá lớn, ta không
được chịu thua.

- Anh tìm chỗ kia chưa?

- Bãi đồ tinh tinh hả? Có... Ở đó, tôi cũng không tìm thấy gì, nhưng tôi
vẫn nhớ theo dõi chỗ đó. Không hiểu thằng bé mập có nghi ngờ gì không. Ta sẽ lo
đến nó sau.

Hannibal và hai bạn nhìn nhau. Theo ba bạn biết, “thằng bé mập" duy
nhất có liên quan đến một bãi đồ tinh tinh chính là thám tử trưởng. Hannibal
nuốt nước bọt. Thứ nhất, Hannibal rất ghét bị gọi là “mập”. Thứ nhì, cậu càng
không thích sự đe dọa ngụ ý trong những lời cuối cùng của Olsen.

Bây giờ, mặt trăng chiếu sáng ngay vào mặt kẻ đến sau. Ba thảm tử trẻ nhìn
thấy một khuôn mặt tái xanh và vuông vức, mũi tẹt, như bị bẹp, và hai con mắt
nhỏ như heo.

- Còn hai khách trọ mới của Jim Hall, - ông hỏi. - Ta có lo luôn không?

- Chưa.

Olsen rút mẩu giấy trong túi.

- Sẽ quá mạo hiểm, và sợ những chú
chim của ta bay mất.

Olsen huơ tờ giấy.

- Ta vừa mới nhận được tin của thím
Annie. Nội dung thế này: “Dox, Rox, Nox, Ex, Rex, Box”. Cái này có thể có mối
liên quan với... một nửa triệu đô la. Khoản tiền khá lớn, phải không Dobsie?
Một đống đá khá to!

Người đàn ông mắt heo nhún vai.

- Dĩ nhiên! - Ông nói. - Nhưng chờ
lâu quá, sợ hư bột hư đường mất. Sao không tóm ngay tên ấy?

Olsen cất giấy trở vào túi.

- Ta sẽ chờ! - Olsen nói dứt khoát -
Sớm muộn gì hắn cũng cho ta cơ hội tìm ra được. Tối nay, có kẻ đã tỏ ra bất
cẩn. Nếu bước đầu mà ta lấy được đá, thì thế nào về sau cũng tóm được hai tên
kia.

- Tùy anh thôi! Anh là sếp mà.

- Bây giờ, tôi đề nghị kiểm tra xem
Feast có tham gia cuộc chơi không. Ông ấy cũng cần tiền và có thể ông ấy đã thả
con đười ươi vì mục đích riêng. Phải nhớ rằng Jim Hall sẽ mất một khoản tiền
khá lớn nếu điều khoản hợp đồng không được tuân thủ.

- Tôi muốn anh giúp tôi trả thù
thằng cha Feast ấy! - Người đàn ông mắt heo càu nhàu. - Hắn đã đuổi tôi ra khỏi
nhóm làm việc của hắn.

Olsen phá lên cười:

- Nhưng hắn sẽ không đuổi tôi được!
Thôi nào Dobsie, can đảm lên! Hẹn ngày mai gặp lại cũng giờ này!

Peter húc cùi chỏ Hannibal và chỉ
hàng rào kim loại nơi Olsen đang bước tới: một phần dài hàng rào nằm dưới
đất... Olsen đến đó, thận trọng bước qua, rồi dựng hàng rào lại và cẩn thận cột
vào cột kim loại bên cạnh. Làm xong ông lấy khăn chùi tay, rồi leo lên dốc về
hướng nhà Jim Hall.

Ba thám tử trẻ chờ một hồi, rồi bước
ra khỏi chỗ trốn. Bãi rác dường như bị bỏ hoang hoàn toàn cho cả buổi tối.
Người đàn ông mắt heo cũng đã biến mất. Hannibal, Bob và Peter chậm chập leo
lên dốc đồi. Đột nhiên, Peter kêu “suỵt”. Cả ba dừng lại.

Cách đó không xa, cỏ rung động, rồi
có tiếng bước. Không biết ai đang đến, ba thám tử trẻ bước lùi. Một hình bóng
dễ sợ đột ngột tách ra khỏi lùm cây, bước thẳng về phía ba bạn. Ba thám tử trẻ
xoay gót, bỏ chạy thật nhanh…

Không may! Một rễ cây làm cho
Hannibal vấp té nằm dài xuống đất. Khi đang mò tìm một vũ khí để tự vệ theo bản
năng, tay Hannibal đụng phải một vật cứng và lạnh, các ngón tay khép lại cầm
vật đó. Tiếng kêu gừ vang lên phía sau lưng. Hannibal nhấc vật đó lên: đó là
một thanh sắt.

Nhưng Peter đã quay lại kịp giúp bạn
ngồi dậy và lôi đi thật nhanh. Tiếng kêu tức giận vang lên trong bóng tối. Rồi
chùm sáng đèn pin chiếu vào ba bạn.

Một lần nữa, ba thám tử lại nghe
tiếng chân bước nặng nề làm rung động nền đất cách đó không xa. Vẫn không thả
vũ khí, Hannibal chạy, có Peter nâng đỡ.

Trước mặt, Bob chạy xuống dốc đồi,
như có cánh. Nhưng đến lượt Bob vấp ngã, còn Hannibal và Peter té nhào đè lên
người Bob. Một lần nữa, chùm sáng chiếu vào ba thám tử. Một giọng cục cằn gọi.

- Lại đây!

Nhưng thay vì vâng lệnh, cả ba đứng
dậy trong nháy mắt và tiếp tục chạy trốn, nhanh hơn trước nữa. Cũng may là
Peter có khiếu định hướng. Nhờ Peter chỉ đường băng qua rừng theo đường chéo,
ba thám tử trẻ ra được đến ngay chỗ chú Warrington và xe Rolls đang chờ. Khi cả
ba hổn hển chạy đến xe, đèn pha xe sáng lên.

Hannibal mở cửa xe, lao vào trong.

- Nhanh lên! Cho xe chạy, chú
Warrington ơi!

Bob và Peter ngồi vào xe theo
Hannibal. Bác tài thản nhiên đáp:

- Tuân lệnh, thưa cậu Jones!

Xe rồ máy, rồi chạy. Khi đang chạy
ra cửa, một người đàn ông bước ra khỏi rừng và ra hiệu bắt xe dừng lại.
Warrington khéo léo tránh được người đàn ông và tăng tốc. Ba thám tử trẻ kịp
nhìn thấy, trong nháy mắt, khuôn mặt tức giận của người đàn ông đang huơ nắm
đấm đe dọa.

- Trời! - Peter hổn hển kêu. - Ben
Jenkins... người kế nhiệm Hank Morton!

Qua kính sau xe, ba thám tử thấy
Jenkins tiếp tục huơ nắm đấm về hướng xe, với vẻ mặt đầy hận thù đến nỗi cả ba
thụt lùi lại, như thể hắn có thể chạy kịp theo.

Khi đến cổng, Peter vội vàng xuống
xe mở cổng... Rồi đóng lại cũng vội vàng.

Sau đó, Peter trở lên xe cùng hai
bạn và thắc mắc lắc đầu hỏi:

- Không hiểu chuyện này có nghĩa là
sao? - Peter hỏi khẽ.

Hannibal không trả lời. Thám tử
trưởng nhíu mày suy nghĩ, tay vẫn còn cầm vũ khí bất đắc dĩ.

Hannibal, Bob và Peter vừa mới bước
qua ngưỡng cửa Thiên Đường Đồ Cổ. Sau khi đưa ba thám tử trẻ đến nơi, chú
Warrington đã ra về, kín đáo như thường lệ.

- Cũng trễ lắm rồi, - Hannibal nói,
- nhưng mình đề nghị ta thảo luận tình hình. Kỷ niệm về buổi tối còn nóng hổi.
Biết đâu, ta sẽ kết luận được một điều gì đó khi nhớ lại cuộc hội thoại
Olsen-Dobsie.

Bob rút sổ tay ra khỏi túi.

- Mình nghĩ ta có thể bỏ qua đoạn
Jenkins rượt theo bọn mình, - Bob nói. - Dường như không có liên quan gì với
chính vụ bí ẩn. Con người đó đang tức điên, chỉ có thế thôi!

- Đồng ý. - Hannibal tán thành. - Ta
hãy quên Ben Jenkins đi. Chắc ông ấy đang tuần tra trong khu rừng. Có lẽ ông ấy
có nhiệm vụ đuổi những kẻ đi lang thang làm cho thú mất ngủ.

- Nhưng bọn mình có phải là người lạ
đối với ông ấy đâu. - Peter kêu.

- Phải, cậu nói đúng, - Hannibal
thừa nhận. - Nhưng cậu phải nhớ rằng trời đang tối. Có thể Jenkins không thấy
ta rõ và nghĩ ta là đám thanh niên lang thang. Thôi, ta hãy bàn về cuộc hội thoại
Olsen-Dobsie.

Ba thám tử trẻ ôn lại cuộc hội thoại
nghe được giữa Olsen và Dobsie. Bob hí hoáy ghi chép vào sổ. Rồi cả ba thảo
luận:

- Không hiểu họ tìm kiếm cái gì? -
Peter nói. - Chắc phải là một vật rất nhỏ, bởi vì họ so sánh với cái kim dưới
đáy biển.

- Không nhất thiết phải nhỏ, -
Hannibal chỉnh. - Cậu phải biết rằng không thể nào tìm một vật bé tí xíu trong
đống xe và vật phế thải to tướng chất đầy bãi rác.

- Không hiểu vật đó ra sao nhỉ? -
Đến phiên Bob nói khẽ.

- Mình không biết, Bob ơi. Nhưng ta có một chỉ dẫn. Bob, cậu đọc
lại bức thông điệp bắt đầu bằng Dox đi.

- Olsen đã nói thế này: “Ta vừa mới nhận được tin của thím Annie. Nội dung
thế này: ‘Dox, Rox, Nox, Ex, Rex, Box’. Cái này có thể có mối liên quan với...
một nửa triệu đô la. Khoản tiền khá lớn, phải không Dobsie? Một đống đá khá
to!...”

- Đúng, đó chính là lời Olsen nói. - Hannibal đồng tình. - Đây là bức thông
điệp mã hóa, do một bà thím Annie nào đó gửi, thảo kiểu đánh điện tín, mình
nghĩ thế.

- Khổ nỗi, bọn mình không biết chìa khóa mật mã. - Peter nhận xét.

- Mình nghĩ không khó tìm ra lắm đâu. - Hanniba đánh giá. - Tất cả những từ
này đều tận cùng bằng “X”, nhưng nghĩa cũng có thể hiểu được. Ta hãy nghiên cứu
kỹ hơn... Dox có thể dọc thành “docks”: bến tàu, bến cảng. Rox đọc thành “rocks”:
đá. Còn “nox”... thì tiếng la tinh có nghĩa là đêm. “Ex”, “Rex” nghĩa là
ex-vua, tức là cựu vua, vua cũ. Còn “box”: hộp, thì rõ nghĩa rồi, nhưng không
hiểu là loại hộp nào?

- Cậu thấy loạt từ này có ý nghĩa hả? - Peter hỏi, không tin tưởng lắm.

- Tất nhiên là chưa rõ lắm, - Hannibal thú nhận, - nhưng mình có hướng
nghĩ.

Mắt Hannibal long lanh khi nhìn Bob
và Peter:

- Mình nghĩ “rocks” là từ chủ chốt.
Olsen có đề cập đến nửa triệu đô la, và nói thêm rằng đó là một đống đá khá to.
Các cậu có nghĩ đến cái gì không?

- Đá trị giá nửa triệu đô la à? -
Peter nói. - Đá lượm dưới đất hả? Làm sao được? Ý mình nói ai chịu trả cái giá
đó?

- Tùy theo giá trị của mấy cục đá
ấy, Peter à… Mình nghĩ “rocks” trong bức thông điệp tương ứng với “đá” mà Olsen
nói.

- Babal ơi, còn phần còn lại của bức
thông điệp? - Bob nói.

- Chắc là để chỉ chỗ giấu cái mà
Olsen và Dobsie đang tìm. Bob ơi, cậu đọc lại phần hội thoại tiếp theo đi.

- “Nếu bước đầu mà ta lấy được đá,
thì thế nào về sau ta cũng tóm được hai tên kia”.

Hannibal lắc đầu.

- Lúc đầu họ nói đến một người duy
nhất: “Sao không tóm ngay tên ấy?” Rồi sau đó, Olsen nói: “Sớm muộn gì hắn cũng
cho ta cơ hội tìm ra được. Tối nay, có kẻ đã tỏ ra bất cẩn”.

- Ai? - Peter lặp lại. - Ai vậy?

Bob lướt đọc phần ghi chép.

- Nếu ý nói bất cẩn là nói đến vụ
đười ươi sổng chuồng, thì thủ phạm có thể là ông Feast. Dường như Olsen và
Dobsie nghĩ thế.

Hannibal nhíu mày.

- Mình không nghĩ nhà sản xuất phim
mạo hiểm thế đâu, - Hannibal tuyên bố. - Mình biết rằng, theo hợp đồng, Jim
Hall phải trả cho ông ấy năm mươi ngàn đô la nếu có tai nạn xảy ra tại Khu Bảo
Tồn Hoang Dã. Nhưng Feast không ngu đến nổi chịu một sự nguy hiểm lớn như thế.
Bởi vì con đười ươi đó nguy hiểm mà? Mình nghĩ đúng hơn đây lại là một trò của
Hank Morton.

- Cuối cùng bọn mình thảo luận cũng
không đi đến đâu! - Peter rầu rĩ nhận xét.

Hannibal vừa gõ các ngón tay trên
bàn vừa suy nghĩ.

- Ta đã quên mất một chi tiết quan
trọng. - Cuối cùng thám tử trưởng nói. - Các cậu hãy nhớ lại tình huống khi ta
gặp Olsen lần đầu. Ông ấy đến chính nơi này, tại Thiên Đường Đồ Cổ để mua
chuồng. Mà các cậu hãy nhớ rằng tối nay, dường như ông ta đã nói đến mình và
đến mấy cái chuồng...

Rõ ràng thám tử trưởng chưa quên
được việc đề cập đến “thằng bé mập"!

- Có thể Olsen tưởng sẽ tìm được cái
đang tìm trong mấy chuồng thú! - Peter cười vui vẻ gợi ý.

- Đừng cười, Peter à. - Hannibal
nghiêm trang tuyên bố. - Nhìn đây! Có từ “box” trong bức thông điệp mã hóa.
“Box” rất có thể là cái chuồng!

- Làm sao cái chuồng có thể chứa cái
gì đó quý giá được! - Peter phản đối. - Mà mấy cái chuồng chú Titus muốn bán
đâu có giá bao nhiêu, hư hỏng hết! Chính Olsen cũng ra giá có hai mươi đô la!

- Đúng, - Hannibal thừa nhận. - Mình
cũng không hiểu nữa. Nhưng có thể Olsen tìm một cái chuồng khác…

- Tất nhiên. Trong bãi xe nghĩa địa!
- Peter cười nói. - Thôi! Tất cả đều mệt và cứ nói lòng vòng, không đi đến đâu.

Hannibal đứng dậy vươn vai.

- Phải, Peter nói có lý. Thôi, ta
hãy đi ngủ. Ta chưa kết luận được gì, nhưng mình chắc chắn một điều...

- Điều gì? - Bob hỏi.

- Ta đang nhằm một vụ to đấy!

Chương
14: Phát hiện của Bob

Sáng hôm sau. Bob xuống ăn sáng cùng
cha mẹ.

Ông Andy, cha của Bob, đang chúi đầu
vào đọc báo. Mẹ Bob đang lật một tờ tạp chí. Bob vừa uống cà phê sữa vừa nhìn
xung quanh, tìm một cái gì đó để giải trí. Bob nhìn thấy một chồng báo trên
ghế, ngay bên cạnh. Điều này là bình thường: ông Andy là nhà báo và ông nhận
được khá nhiều nhật báo địa phương.

Bob lấy đại một tờ, và sau khi xem
đoạn truyện tranh xong, liếc qua thử những dòng tít lớn. Đột nhiên, một dòng
gây chú ý của Bob:

“VỤ TRỘM
KIM CƯƠNG LỚN”

Bài viết sau đó có vẻ hấp dẫn. Bob
đọc…

“Juan Ferraro, ở Johaunesburg,
vừa mới bị bắt tại sân bay quốc tế Los Angeles. Từ lâu, cảnh sát đã nghi hắn
đưa lậu vào nước ta những viên đá quý, xuất xứ từ các mỏ Nam Phi.

Cuối cùng, ngày hôm qua, hắn đã
bị nhân viên hải quan bắt quả tang. Tên Ferraro đang mang theo người năm gói
kim cương đã gọt, trọng lượng tổng cộng 659,14 cara, tương ứng khoảng 750.000 đô
la. Hắn bị tống giam ngay và sẽ bị xét xử.v.v…”
Bob
không đọc tiếp. Bob khá ngạc nhiên.

- Trời! - Bob thốt khẽ. - Không ngờ
kim cương có giá thế!

- Con nói gì? - ông Andy ngước mặt
ra khỏi tờ báo, uống hớp cà phê và hỏi.

- Này ba... Bài báo này… Ba có biết một cara là gì không?

- Tất nhiên là ba biết. - Ông Andy trả lời. - Đó là đơn vị trọng lượng dùng
cho đá quý. Một cara bằng hai dg.

- Ít quá, - Bob thất vọng nói.

- Có thể, nhưng trị giá thì lại cao. Con cũng thấy qua các số liệu trong
bài báo. Kim cương, cùng với ngọc bích, là loại đá có giá nhất trên thế giới.
Tất nhiên là kim cương thô không có giá trị nhiều. Nhưng khi được gọt đẽo và
đánh bóng, nó có thể có giá trị rất cao.

- Kim cương tự nhiên không đủ óng ánh sao ba? - Bob ngây thơ hỏi.

Ba của Bob mỉm cười:

- Tất nhiên là không. Trong các mỏ kim cương, kim cương có hình dạng như
một cục đá tầm thường. Phải rút kim cương ra khỏi cái vỏ đất đá bao quặng và
gọt đẽo một cách kỹ thuật. Khi được gọt xong, nó nhỏ hơn, nhưng óng ánh rất đẹp
và giá trị cũng cao hơn. Giá trị kim cương còn phụ thuộc vào độ trong trẻo, cái
mà ta gọi là “nước ngọc”. Kim cương trắng hoàn toàn tinh khiết rất hiếm. Có cả
màu xanh, màu hồng. Đúng, những cục đá ấy là cả gia tài đời người...

Nói xong, ông Andy lại chúi dầu vào báo đọc tiếp, Bob tròn mắt nhìn ba một
hồi, như vừa mới nghe được một tin giật gân, rồi ngồi phốc dậy, lao ra khỏi
phòng ăn để ra tiền sảnh gọi điện thoại.

- Alô! Alô! Hannibal ơi!... Bob đây! Cậu có biết rằng kim cương ở dạng thô
trông giống như đá không? Mình vừa mới được biết, khi đọc bài báo... hay đúng
hơn là sau khi đọc... Ba giải thích cho mình. Giống như đá, cậu nghe không! Cho
nên, rất có thể Olsen đang tìm kim cương. Có lẽ “rocks” có nghĩa như vậy đó!

Bob kinh ngạc thấy Hannibal không hề xúc động và bình tĩnh trả lời:

- Tất nhiên! Mình thấy lạ rằng Peter và cậu không nghĩ ra sớm hơn! Các cậu
không biết rằng tiếng lóng “đá” có nghĩa là “kim cương” sao? Nhưng mình xin có
lời khen về suy luận của cậu. Phù hợp với của mình... Này, cậu có thể đến đây
ngay không? Mike Hall vừa mới gọi. Arthur phải quay một đoạn phim dưới sự chỉ
đạo của ông Feast, và Mike muốn ta có mặt ở đó.

- Mình muốn đi lắm, - Bob đáp, - nhưng mình tưởng cậu phải ở nhà hôm nay.

- Chú Titus đã quyết định ở lại cửa hàng hôm nay. Chú không cần mình nữa.
May quá. Mình có cảm giác sẽ tiếp tục có chuyện không hay ở Khu Bảo Tồn Hoang
Dã khi ta chưa giải được vụ bí ẩn này…

***

Ba thám tử trẻ họp trong xe lán.

Hannibal nói chuyện một cách trịnh trọng và nghiêm trang, khiến Bob và
Peter cảm thấy hơi lo sợ.

- Cậu muốn nói gì vậy? - Peter hỏi.

- Kết luận của cậu là sao? - Bob hỏi thêm.

Hannibal ra vẻ quan trọng.

- Từ thông tin do Bob cung cấp, mà chính Bob được thông tin qua một bài báo
gì đó, và theo những suy luận sáng suốt của mình, mình tin chắc anh em Hall -
chú Jim và chú Cal - có dính líu đến một vụ án mờ ám: Họ chuyển lậu kim cương.

- Cái gì? - Bob thốt lên.

- Chú Jim, chú Cal mà buôn lậu kim cương à! - Peter phản đối vì rất mến chú
Jim Hall.

Hannibal có cử chỉ bực bội rồi nói tiếp:

- Theo mình, Cal Hall, người cung cấp thú hoang dã cho anh trai, lợi dụng
những chuyến gởi thú để cùng lúc chuyển kim cương, và nhờ vậy không phải trả
thuế cho hải quan.

Bob nhíu mày.

- Babal à, nhưng kim cương xuất xứ từ Nam Phi, mà chú Cal Hall làm việc ở
Đông phi mà, Mike đã nói vậy.

- Qua điện thoại mình có hỏi Mike chi tiết hơn. Chú Cal cư trú chính thức ở
Tanzanie, nhưng công việc săn thú đòi hỏi chú phải đi đây đó nhiều. Bob à, cậu
đừng quên rằng Nam Phi không phải là nước sản xuất kim cương duy nhất. Ở Zaire,
Côte d’Ivoire, Ghana, và thậm chí ở Tanzanie cũng có đá quý.

Thám tử trưởng đứng dậy, đi lấy một quyển bản đồ thế giới và mở ra trước
mặt Bob và Peter.

- Đây! - Hannibal vừa nói vừa chỉ những quốc gia cậu vừa nói đến. - Các cậu
tự xem đi! Đừng quên rằng chú Cal là nhà thám hiểm và bắt thú. Hai nghề này cho
phép chú đi nhiều nước. Và chú gửi thú từ Tanzanie... Tanzanie, các cậu có nhớ
đến cái gì không'

- Tanzanie à? - Peter lặp lại. - Không...

- Nếu cậu phát âm rõ ràng như thế thì tất nhiên là không. Nhưng cậu thử
tưởng có ai đó nói từ ấy cách cậu khá xa... và nói không lớn lắm. Nghe thành...

- Thím Annie! - Bob la lên. - Thím Annie! Đó là điều bọn mình nghĩ là bọn
mình đã nghe được tối hôm qua... Nhưng thật ra, Olsen nói Tanzanie!

Hannibal cúi về phía trước.

- Ta không biết tại sao Olsen có được bức thông điệp từ Tanzanie. Theo mình
nghĩ, đó là bức điện tín mã hóa mà chú Cal Hall gửi cho anh trai là chú Jim để
báo là chú ấy đã gửi kim cương đi!

Mắt Hannibal sáng lên.

- Vậy từ đầu tiên trong bức thông điệp có ý nghĩa. “Dox”, hay đúng hơn là “docks”
chỉ điểm xuất phát của chuyến gửi, từ là cảng Dares-Salaam, cũng là thủ đô và
bến cảng lớn nhất Tanzanie. Chuồng thú được vận chuyển bằng đường biển. Kim
cương đã thực hiện một chuyến đi dài lắm, các cậu ơi.

Bob rút ra khỏi túi mẩu giấy có ghi bức thông điệp mã hóa. Ngay bên dưới,
Bob ghi điều mà Hannibal cho là bản dịch đúng... theo kiểu điện tín:

DOX ROX NOX EX REX BOX

DOCKS ĐÁ ĐÊM CŨ VUA CHUỒNG

- Hai từ có nghĩa: đá và chuồng, - Bob tuyên bố. - Tức là đá nằm trong
chuồng. Nhưng mình không hiểu chỗ nào! Docks chỉ là nơi gởi. Còn đêm và vua...
thì mình chịu.

- Có gì lạ đâu, - Hannibal kêu. - Đêm thì tối tăm. Nhưng vua phải làm các
cậu nghĩ đến một cái gì đó chớ?

- Vua... vua cũ... - Peter lầm bầm, nhăn trán cố gắng suy nghĩ. - Hay là
một vị vua thời Cổ Đại!

- Cậu bỏ qua từ “ex”, - Hannibal gợi ý, mắt càng lúc càng sáng hơn. - Chỉ
xem từ “rex” có nghĩa là vua.

- Biết rồi! - Bob reo lên. - Vua... vua của loài thú, tức là chúa sơn lâm,
là sư tử!

- Không phải bất kỳ sư tử nào, - Hannibal nói thêm. - Sư tử mang tên một vị
vua: vua Arthur!

- Vậy là phải đọc: “Kim cương đêm...” - Peter cúi xuống tờ giấy đọc.

- “Ex” tiếng la tinh có nghĩa là “bên ngoài”. - Bob ngắt lời.

- Đúng “bên ngoài... chuồng sư tử”. Tóm lại: Kim cương phải được lấy ra từ
chuồng của Arthur. - Peter hiểu ra và nói.

- Phải! - Hannibal hài lòng nói. - Tuy nhiên, mình nghĩ kim cương đã bị
thất lạc vì một lý do nào đó và những người cố gắng tìm lại lảng vảng bên
chuồng Arthur quá thường xuyên. Chính vì vậy mà con sư tử tội nghiệp của ta bị
căng thẳng.

Peter gật đầu tán thành:

- Cậu nói đúng. Một con chó giữ nhà
bình thường cũng gây ồn ào lên, nếu có kẻ lạ đến gần nhà vào ban đêm.

- Nhưng Jim Hall đâu phải người lạ,
- Bob bắt bẻ. - Và nếu Hannibal không lầm, chính Jim Hall thuộc băng buôn lậu
kim cương.

- Tất nhiên, Jim Hall không phải là
người lạ đối với Arthur. - Hannibal nói. - Không phải chú Jim làm cho sư tử bị
căng thẳng. Vậy bắt buộc phải là kẻ khác.

- Jay Feast? - Peter gợi ý. - Ông
này có thể làm căng thẳng bất kỳ một ai.

- Cũng có thế là ông ấy. - Thám tử
trưởng thừa nhận. - Nhưng ta không có bằng chứng.

- Vậy còn Olsen và Dobsie, thì sao?
- Bob đề nghị. - Hai người này có vị trí như thế nào trong bộ trò chơi ghép
hình? Hai người này biết rõ cái mình tìm và thậm chí biết phải tìm chỗ nào!

- Rõ ràng Olsen và Dobsie là hai người
khả nghi nhất, - Hannibal tuyên bố. - Rất có thể họ thuộc băng của chú Jim
Hall.

- Vậy tại sao họ lại xem xét thật kỹ
bãi rác? - Peter hỏi.

Bob lật sổ ghi chép và đọc lớn
tiếng:

- “Nếu bước đầu mà ta lấy
được đá, thì thế nào về sau ta cũng tóm được hai tên kia”.
Cậu giải thích
câu nói này như thế nào, hả Babal? Câu này không giải thích Olsen và Dobsie
đồng lõa với hai anh em Hall mà là ngược lại.

Hannibal bối rối lắc đầu.

- Mình quên mất câu này... Theo câu
này, dường như Olsen và Dobsie là đối thủ của Cal và Jim Hall. Họ nói “tóm”,
tức là đe dọa. Có thể lúc đầu Olsen và Dobsie thuộc cùng một băng. Rồi họ tách
riêng và chống lại đồng bọn cũ bằng cách tìm ra trước đống kim cương bị thất
lạc. Hoặc có thể đó là một băng nghịch với băng hai anh em Hall!

- Trời ơi! - Bob kêu. - Rắc rối quá!
Không biết Mike có biết gì về vụ này không?

- Mình nghĩ là không biết. -
Hannibal nói. - Vậy ta không nên vội vàng tố cáo chú Jim, người mà Mike rất
thương yêu, cả chú kia cũng vậy! Ta không được hành động, khi chưa có bằng chứng
hẳn hoi. Rõ chưa?

Bob và Peter gật đầu. Hannibal đứng
dậy, cho rằng cuộc họp chấm dứt.

- Vậy thì tốt. Đến lúc đi rồi. Anh
Konrad đang chờ bên ngoài.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.