Vụ bí ẩn con sư tử căng thẳng - Chương 17 - 18
Chương 17: Hannibal giải thích
Hannibal quyết định trở lại Khu Bảo Tồn Hoang Dã và gọi điện thoại đến hãng
thuê xe nơi chú Warrington làm việc... chú tài hoàn hảo đang rảnh và hứa đến
rước ba thám tử bằng xe Rolls ngay. Trong khi chờ, ba bạn ăn ngốn nghiến bữa ăn
trưa mà thím Mathilda dọn trong nhà bếp.
Khi đã ngồi sau xe, Bob tấn công ngay:
- Này Babal! Cậu có chịu nói cho bọn mình biết cậu đang nghĩ gì không?
- Đơn giản thôi, - Hannibal đáp. - Mình đoán ra được chỗ giấu kim cương!
Anh em Hall giấu kim cương trong một số bọng sắt rỗng của chuồng thú.
- Rỗng hả? - Peter kêu. - Nhưng thanh sắt mà mình lượm ở công trường và đưa
cho cậu rất nặng mà.
- Thanh đó thì đúng là nặng, vì nó đầy. Chính vì nó nặng nên mình mới nghi
ngờ. Trọng lượng khác nhau nhiều quá. Mình hiểu ra rằng có một số thanh sắt
rỗng và có lẽ chú Titus đã mua song sắt và chuồng đúng bãi rác nơi Jim Hall vứt
cái chuồng của Arthur và, có thể, trước đó có vứt những chuồng khác nữa. Vì vậy
mà ta đã về nhanh như thế: mình muốn xem kỹ hơn mấy thanh “của mình”! Bây giờ
mình biết rằng Jim Hall đã đến mua cả lô, và nghi ngờ của mình đã được xác
nhận!
Bob và Peter lắng nghe Hannibal nói
tiếp:
- Nếu không còn một số kim cương còn
lại bên trong, thì không bao giờ Jim Hall trở lại mua mấy cái chuồng đó đâu.
Biết đâu, có thể kim cương nằm trong mấy thanh sắt mà thím Mathilda lấy trên
bàn thợ.
Peter có vẻ hoài nghi.
- Mình không hiểu, Babal à. Nếu chú
Jim biết rằng kim cương nằm trong song sắt chuồn thú, thì tại sao chú lại đem
vứt bỏ?
- Mình cũng tự hỏi… Có thể chú sợ
người ta tìm thấy kim cương trong nhà chú. Nên chú mới nảy ra ý để tạm thời ở
bãi rác bên cạnh và định lấy lại sau này. Thường, những người buôn bán sắt vụn
ở bãi rác chỉ quan tâm đến xe cũ. Nhưng xui cho chú Jim là chú Titus đang đi
ngang đó và lại thích mấy cái chuồng. Chú mua với giá rẻ như cho không.
- Có thể, - Bob thừa nhận. - Nếu
vậy, khi thấy mất chuồng, có lẽ chú Jim hoảng hốt đi hỏi và biết được địa chỉ
chú Titus. Phần mình, Olsen và Dobbie đã lần theo cùng một hướng dẫn đến Thiên
Đường Đồ Cổ. Thậm chí Olsen đã là người đầu tiên đến hỏi mua thanh sắt, cậu nhớ
không?
- Tất nhiên! Không hiểu người mua vô
danh có phải chú Jim hay Dobsie không?
- Người mua vô danh nào? - Peter tò
mò hỏi.
- Người đã lấy lô thanh sắt mà thím
Mathilda bán được giá... trong khi ta dang đến Khu Bảo Tồn Hoang Dã lần đầu.
Trong đống thanh sắt ấy, có thể một số chứa kim cương.
- Chắc là không có đâu, - Peter nói.
- Cậu đừng quên rằng chính bọn mình đã khiêng hàng xuống xe và tất cả thanh sắt
đều rất nặng. Nặng và dài hơn thanh sắt của mấy cái chuồng hư.
- Mình cũng nghĩ như cậu. - Hannibal
thở dài. - Có thể đó là những thanh sắt hết sức tầm thường, do một khách hàng
vô hại mua. Dù sao, việc Olsen và Jim Hall trở lại chỗ chú Titus sau này chứng
minh rằng họ vẫn chưa tìm ra “đá”.
- Nhưng còn cái thanh sắt khả nghi
mà cậu lượm được tối hôm qua, - Bob hỏi. - Theo cậu thì từ đâu ra?
- Ồ… thanh đó à! Chắc là sút ra từ
một cái chuồng mà Jim Hall đã quăng qua hàng rào bãi rác. Ít nhất, bây giờ ta
cũng biết chính xác ta đang tìm cái gì... kim cương chứa trong một thanh sắt
chuồng thú! Còn phải biết cần tìm bao nhiêu thanh sắt nữa thôi!
- Mọi thanh sắt đều giống nhau! - Bob
thở dài. - Làm sao xác định được thanh bọn mình cần. Khi Cal Hall gởi chuồng
thú đến chỗ chú Jim, mọi thanh sắt đều nằm đúng chỗ. Thậm chí không hiểu làm
thế nào chú Jim nhận ra những thanh sắt mà em trai chú đã biến thành hộp chứa
nữ trang…
Hannibal mỉm cười.
- Có cách…
Nhận thấy Hannibal không chịu nói
thêm nữa, Bob và Peter trừng trừng nhìn cậu.
Tất nhiên là như thường lệ, Hannibal
chờ đến giây phút cuối cùng mới chịu tiết lộ bí mật...
- Ta sẽ biết đầu đuôi câu chuyện khi
mọi mảnh trong trò chơi ghép hình nằm đúng chỗ! - Hannibal nói. - Có thể chính
Jim Hall đã thả sư tử ra hôm ta đến lần đầu tiên... để tạo nghi binh. Cũng có
thể chính chú ấy mở cửa chuồng đười ươi. Cuối cùng, chú đã tìm ra đười ươi
nhanh hơn ta nghĩ.
- Và chú ấy dẫn bác sĩ Dawson đi
cùng, bác sĩ đã kịp thời hành động để cứu mạng bọn mình, - Peter nói thêm.
- Nhưng sáng nay, - Bob bắt bẻ, -
Jim Hall đang ở trường quay cùng Arthur khi con beo xổng chuồng. Vậy không phải
chú là thủ phạm! Và mình không nghĩ bác sĩ Dawson bao che cho chú ấy khi tuyên
bố rằng chính mình có lỗi, chính mình đã đóng cửa chuồng không chắc.
- Tất cả đều có thể, - Hannibal đăm
chiêu nói khẽ. - Cũng có thể Doc Dawson nghi ngờ về vụ buôn lậu của chú Jim.
Nếu vậy, bác sĩ sẽ bao che cho chú Jim để bảo vệ cho Mike đáng thương. Dù sao,
có thể nói rằng bác sĩ thú y luôn có mặt khi ta cần đến bác ấy... Nếu những mối
hoài nghi của bác ấy chính xác hơn, thì có thể bác ấy cũng đoán ra được điều
sắp xảy ra bây giờ...
Rolls-Royce nhanh chóng đến Khu Bảo
Tồn Hoang Dã.
- Chú hãy chờ tụi cháu dưới con
đường mòn ngay chân đồi, như mọi khi. - Hannibal dặn chú Wanington. - Tụi cháu
cần vào một cách kín đáo.
Đến ngôi nhà trắng, ba thám tử dừng
lại để lắng nghe.
- Không nghe gì hết! - Peter thì
thầm. - Có thể Jim Hall đã bỏ chạy cùng kim cương! Ta cứ gõ cửa thử!
Hannibal đang đưa tay lên, thì đột
nhiên dừng lại.
- Mình có nghe một tiếng gì đó! -
Hannibal nói nhỏ. - Phía bên mấy cái chuồng thú… Ta hãy đi xem.
Bob và Peter bước theo Hannibal.
- Có vẻ ổn cả, - Bob thì thầm. - Không
có gì...
Bob bị ngắt lời bởi một vật ấm, mềm
và nặng sà xuống đầu y như cái lưới đánh cá.
Đó là tấm chăn. Một bàn tay khỏe
mạnh nâng Bob lên.
Phần mình, Hannibal và Peter cũng
chịu số phận y như vậy. Ba thám tử trẻ la hét và giãy giụa vô ích. Tấm chăn át
đi tiếng kêu, và những kẻ bắt cóc túm rất chặt.
Ba bạn bị chìm trong bóng tối và
hiểu rằng mình đang bị mang đi…
Chương
18: Mắc bẫy…
Ba thám tử bị nghẹt thở dưới tấm
chăn dày và có cảm giác đang bị vận chuyển theo một lộ trình đầy cam go. Thậm
chí có lúc, một tên bắt cóc bị vấp phải một chướng ngại vật và bắt đầu rên, thì
có giọng sẵng ra lệnh hắn im. Cuối cùng cũng dừng. Ba bạn bị trói chung lại,
rồi bị ra lệnh phải bước tới. Bộ ba đi tới cực nhọc y như một con cua to tướng
và có cảm giác như đang bước trên một bề mặt có cỏ.
Rồi ba tù nhân bị đẩy vào bên trong
một chỗ nhỏ hẹp: ba bạn ngã xuống một cái gì giống như yên có lò xo... có thể
là nệm giường. Sau đó có tiếng cửa đóng rầm sau lưng.
- Ta sẽ không bị chúng vướng vào
chân nữa. - Một giọng nói.
Tiếng chân bước xa dần, rồi lại im
lặng. Ba bạn bắt đầu giãy giụa, thì tiếng huýt sáo vang lên khiến ba bạn giật
mình. Cú giật làm ba thám tử bị bắn ra phía trước. Dường như chỗ nhốt vừa mới
bị một tên khổng lồ chụp lấy và lắc lư. Tiếng huýt sáo biến thành tiếng kêu rên
rùng rợn. Chỗ nhốt ba thám tử đang đi lên giống như thang máy.
- Quỷ! - Hannibal kêu. - Như vậy có
nghĩa là sao đây? Nhanh lên! Ít nhất ta phải vứt bỏ được cái tấm chăn làm ta
nghẹt thở. Ta sẽ thấy được ta đang ở đâu và ta sẽ kêu cứu!
Ba bạn giãy giụa kịch liệt để thò
đầu ra khỏi tấm chăn. Trong khi đó, tiếng động điếc tai cứ lớn dần: chỗ nhốt
lắc lư càng lúc càng mạnh hơn.
- Cẩu! - Peter thoát ra được trước
tiên và hét lên.
Rồi đầu của Bob và Hannibal lộ ra
khỏi tấm vải nặng nề. Phía trên đầu, ba bạn nhìn thấy bầu trời... và cần cẩu.
Chỗ nhốt ba bạn là một chiếc xe ô tô cũ. Phía dưới, ba bạn nhìn thấy xác xe
chất thành đống.
- Ta sắp vào máy nghiền! - Bob hoảng
hốt la lên.
Cả ba xúm nhau hét thất thanh. Chẳng
may, tiếng ồn công trường lấn át tiếng kêu.
Hannibal buồn bã lắc đầu.
- La hét cũng vô ích thôi. Người lái
cần cẩu không thấy, không nghe chúng ta. Ta nhất định phải thoát khỏi sợi dây
này...
Một lần nữa, ba thám tử giãy giụa dữ
dội. Hoài công. Dây trói buộc quá chặt. Tiếng huýt lại vang lên nữa. Cần cẩu
kêu cọt kẹt khủng khiếp và đưa ba bạn xuống đất. Chiếc xe cũ như nẩy lên. Rồi
nó lại tiến về phía trước cà rịch cà tang.
- Ta ở trên cái băng tải đang di
chuyển! - Hannibal nói. - Không còn bao nhiêu thời gian. Máy nghiền chờ ta ở
cuối đường đi.
Nhưng bất chấp nỗ lực, sợi dây vẫn
giữ chặt. Cái đích khủng khiếp đang đến gần.
Ba thám tử la hét nữa, nhưng vô ích.
- Cửa xe! - Hannibal đột nhiên hét
lên. - Ta hãy thử mở bằng chân.
Rất tiếc. Ba bạn bị trói chặt nên
không đủ sức đá cửa xe. Cuối cùng, ba thám tử kiệt sức, chịu thua.
- Vô ích, - Peter hổn hển nói. - Hy
vọng duy nhất là có công nhân ở chỗ máy nghiền. Khi ấy, người công nhân sẽ thấy
và giải thoát cho bọn mình.
- Công nhân à! - Hannibal đáp. -
Đừng hy vọng. Tất cả đều tự động. Ta sẽ bị nghiền nát cùng với chiếc xe này. Và
khi cái máy tách kim loại ra... khỏi phần còn lại, thì đã quá trễ cho ta.
- Lý luận rất đúng. - Có giọng nói.
Kinh ngạc và không dám tin, ba thám
tử mở mắt thật to khi nhận ra người vừa mới xuất hiện bên cạnh: đó là người đàn
ông mặt dài.
- Cửa này bị kẹt rồi! Thử phía bên
kia! Nhanh lên, Dobsie ơi! - Olsen nói với người đi cùng.
Của mở ra. Điều lạ lùng là nhóm cứu
hộ chụp lấy ba thám tử và nhẹ nhàng đặt xuống bãi cỏ thưa của công trường. Vừa
kịp! Xác xe chui vào nhà chòi có máy nghiền. Tiếng động khủng khiếp vang lên.
Hannibal, Bob và Peter rùng mình. Rồi thám tử trưởng thở phào nhẹ nhõm và quay
sang hai người đàn ông, chuẩn bị nói lời cám ơn.
Đột nhiên, nụ cười sắp nở trên môi
Hannibal sựng lại: Dobsie đang cầm con dao trong tay.
- Đừng hoảng hốt, các bạn trẻ à. - Olsen
ngọt ngào nói. - Nếu các bạn muốn được cởi trói, thì phải cắt dây chứ, đúng
không?
Hannibal im lặng gật đầu. Hannibal
nhìn hai bạn. Bob và Peter đang chưng hửng không kém gì thám tử trưởng. Bằng
vài cú dao bén, Dobsie giải thoát cả ba. Trong khi ba thám tử xoa bóp tay chân
cho máu lưu thông trở lại. Olsen lạnh lùng nhìn chằm chằm ba bạn.
- Dường như chúng tôi đến vừa đúng
lúc, - ông nói. - Xem nào. Chuyện gì đã xảy ra?
- Một kẻ nào đó đã dùng tấm chăn
trùm chúng tôi lại, trói bằng dây, rồi nhốt vào xác xe này, - Hannibal giải
thích. - Tôi không biết hắn có ý định cho chúng tôi vào máy nghiền hay không.
Dù sao, chúng tôi rất cám ơn các ông đã cứu sống chúng tôi.
- Các cậu có thấy mặt kẻ tấn công,
hay đoán là ai không?
- Chúng tôi không biết! Chuyện xảy ra
quá nhanh! Chúng tôi vừa mới quẹo ở góc nhà chú Jim Hall...
Hannibal đột ngột ngưng nói để hỏi:
- Làm sao các ông biết chúng tôi ở
trong chiếc xe kia?
- Chúng tôi đang đứng bên kia công
trường, thì anh Dobsie đây thấy mấy người đàn ông nhét một cái gói đang cựa
quậy vào xác chiếc xe. Chúng tôi thấy khả nghi. Chúng tôi đến xem thử. Trong
khi đó, cần cẩu đã nâng bổng các cậu lên và đặt lên băng tải. Ở đây ồn ào quá,
không thể nào gọi người điều khiển xe cẩu được. Chúng tôi nghĩ tốt hơn là tự đi
giải thoát các cậu.
Peter rùng mình.
- Không ngờ hắn định giết chết bọn
mình! - Peter tuyên bố. - Không, không thể tin nổi.
- Cậu nói ai vậy? - Người đàn ông
mặt dài nhanh nhẹn hỏi. - Nói chung, các cậu biết điều gì nguy hiểm mà có kẻ
lại muốn khử các cậu?
Hannibal kiêu hãnh ngẩng đầu lên.
- Chúng tôi đang thực hiện một cuộc
điều tra, - Hannibal nói. - Chúng tôi có một số nghi ngờ, nhưng chúng tôi chưa
thể chỉ tên thủ phạm một cách chắc chắn.
- Thế à? - Olsen-Dunlop nén một nụ
cười hỏi lại. - Có lẽ chúng tôi nên đứng ngoài vụ này và để các cậu tự do điều
tra theo ý trong... cái này!
Olsen chỉ máy nghiền đang ồn ào nhai
xe.
Hannibal không chịu thua dễ dàng.
- Thật ra, - Hannibal bình tĩnh nói
tiếp, - hành động của ông và bạn ông cũng đã làm cho chúng tôi nghi ngờ. Tuy nhiên,
tôi không nghĩ các ông dính líu đến vụ buôn kim cương... Nếu không, các ông đã
không cứu giúp chúng tôi.
Người đàn ông mặt dài quay sang
Dobsie:
- Tôi đã nói anh mà… Thằng bé này
đang có hướng tìm...
Ông nhìn Hannibal và phá lên cười.
- Tôi nghĩ các cậu có thể nói cho
chúng tôi biết các cậu đã tìm ra được cái gì. Xem nào, theo cậu nghĩ, ai là thủ
phạm? Các cậu có biết thật không?
- Có, tôi nghĩ tôi đã biết, -
Hannibal trả lời. - Nhưng tôi sẽ không nói cho ông.
Olsen-Dunlop nhún vai, rồi quay sang
bạn:
- Thôi! Ta đi, Dobsie ơi. Ta đang mất thời gian. Trong khi đang đứng đây
nói chuyện tào lao, thì bọn chúng có thể đã chuồn mất.
Người đàn ông có mắt giống heo đến sát gần Hannibal, và chỉ ngón tay vào
mặt Hannibal đe dọa:
- Vụ này quá nghiêm trọng cho những thằng nhóc như các cậu! Đừng có xen
vào! Hiểu chưa, mấy thằng nhỏ? Nếu không sẽ hối hận đấy!
Trông ông ấy có vẻ dữ tợn đến nỗi ba thám tử cảm thấy sợ. Ba bạn nhìn
Dobsie quay lưng bỏ đi nhanh cùng Olsen-Dunlop.

