Hai mươi năm sau - Chương 09
Chương 9
D’Artagnan đi tìm Aramis ở tận đẩu đâu, cuối cùng
lại gặp anh ta ngồi ngay trên lưng ngựa sau Planchet
Khi trở về, D’Artagnan
trông thấy một người ngồi ở góc lò sưởi. Đó là Planchet, nhưng Planchet thay
hình đổi dạng hẳn, nhờ những quần áo cũ, mà người chồng để lại khi bỏ trốn, đến
nỗi chính D’Artagnan cũng khó mà nhận ra.
Madeleine giới thiệu
cậu ta với anh trước mặt bọn đầy tớ. Planchet nói với anh một câu tiếng Flamant
rất chúa, viên sĩ quan đáp lại vài lời chẳng thuộc ngôn ngữ nào cả, và cuộc mặc
cả ngã giá. Người anh của Madeleine vào giúp việc D’Artagnan.
Kế hoạch của D’Artagnan
được sắp đặt rất chu đáo: anh không muốn đi ban ngày đến Noisy sợ bị lộ. Anh
hãy còn thời giờ, Noisy cách Paris có ba, bốn dặm, trên đường đi
Meaux.
Anh bắt đầu ăn bữa sáng
rất ngon, điều đó có thể là không tốt khi người ta muốn hoạt động bằng cái đầu
nhưng lại là sự dự phòng rất tuyệt khi muốn hoạt động bằng thân thể. Xong, anh
thay đổi y phục, sợ rằng cái áo trung úy ngự lâm quân sẽ gây nên nghi ngờ; rồi
anh lấy ra thanh kiếm khỏe nhất và chắc nhất trong số ba thanh kiếm mà anh chỉ
đem theo những ngày đại sự. Khoảng hai giờ, anh cho thắng ba con ngựa, và với
Planchet theo sau, anh đi ra lối qua Villette.
- Ở nhà bên cạnh quán
"Con dê cái nhỏ", người ta vẫn lục soát rất gắt gao để truy tìm
Planchet.
Đi
cách Paris một dặm rưỡi, D’Artagnan cảm thấy mình do sốt ruột nên ra
đi quá sớm, bèn dừng lại cho ngựa thở; quán bên đường đầy những người vẻ mặt
bất hảo như sắp mưu toan một chuyến đi đêm. Một người khoác áo choàng xuất hiện
ở cửa, nhưng nhìn thấy một người lạ, hắn giơ tay làm hiệu và hai tên uống rượu
đi ra ngoài để bàn bạc với hắn.
Còn D’Artagnan tiến lại
phía bà chủ quán với vẻ vô tư, tán dương rượu vang của bà nó vốn làm từ một
đồng nho kinh khủng của Montreuil, hỏi vài câu về Noisy và được biết rằng ở
trong làng có hai ngôi nhà thờ bề thế: một nhà của Đức ông tổng giám mục Paris,
ở đó hiện giờ có cháu gái ông là bà công tước De Longueville, nhà kia là một tu
viện dòng Giêduyt và theo tục lệ là sở hữu của những vị cha cố danh giá ấy,
không sợ nhầm lẫn đâu.
Bốn giờ, D’Artagnan lại
lên dường, rong bước một vì anh chỉ muốn tới nơi khi trời tối hẳn. Lúc người ta
rong ngựa thong thả vào một ngày mùa đông, trời âm u giữa một phong cảnh bằng lặng,
thì chẳng có gì dáng làm hơn là - như La Fontaine nói làm như con thỏ ở trong
hang của nó: nghĩ ngợi. Vậy là D’Artagnan nghĩ ngợi, và Planchet cũng thế. Tuy
nhiên, như ta sẽ thấy, những mơ tưởng của họ khác.
Một tiếng nói của bà
chủ quán đã truyền một phương hướng đặc biệt vào dòng suy nghĩ của D’Artagnan.
Tiếng ấy là tên bà De Longueville.
Quả thật, bà
Longueville có đủ mọi cái cần thiết để làm người ta phải nghĩ đến đó là một
trong những mệnh phụ lớn nhất của vương quốc, đó là một trong những phụ nữ xinh
đẹp nhất của triều đình.
Kết hôn với lão quận
công De Longueville mà bà không yêu, lúc đầu bà bị coi như tình nhân của Coligny, ông này vì
bà mà bị giết trong cuộc đấu kiếm với quận công de Guise ở quảng trường Hoàng
cung.
Rồi sau người ta đồn về
sự thân mật hơi quá đáng của bà với anh ruột của bà là hoàng thân Condé, chuyện đó gây phẫn nộ trong
những người sùng đạo sợ tội với Thượng đế ở trong triều. Cuối cùng, người ta
còn nói một mối thù thực sự và sâu sắc kế tiếp mối thân tình ấy; và hồi ấy,
người ta vẫn cứ đồn bà công tước De Longueville có liên hệ về chính trị với
hoàng thân De Marcillac con của lão quận công De la Rochefoucauld, do đó bà trở
thành kẻ thù của quận công De Condé, anh bà.
D’Artagnan suy nghĩ đến
tất cả những điều đó. Anh nghĩ rằng khi xưa ở cung Louvre anh thường thấy bà
Longueville đi qua trước mặt anh, rạng rỡ và chói lọi. Anh nghĩ đến Aramis,
chẳng hơn gì anh, xưa kia là tình nhân của bà De Chevreuse; đối với triều đình
trước bà De Chevreuse
như thế nào thì đối với triều đình này bà De Longueville cũng như vậy. Và anh
tự hỏi tại sao ở trên đời này có nhiều người đạt tới tất cả những gì họ mong
ước, người này về mặt tham vọng, kẻ kia về mặt ái tình, trong khi có những
người khác hoặc vì tình cờ hoặc vì vận rủi, hoặc do trở ngại tự nhiên, do thiên
nhiên đã đặt vào họ, khiến họ ở lại nửa đường trong mọi ước vọng của mình.
Anh buộc phải tự thú
nhận rằng mặc dầu tất cả trí tuệ của mình, tất cả sự khéo léo của mình, chắc
chắn là anh thuộc và sẽ vẫn thuộc loại những kẻ sau rốt kia. Anh nghĩ đến đó thì Planchet đến gần và
nói:
- Ông này, tôi đánh
cuộc là ông nghĩ đến cùng một điều như tôi.
- Tôi hoài nghi đấy,
Planchet? - D’Artagnan nói. - Nhưng cậu nghĩ đến gì cơ chứ?
- Thưa ông, tôi nghĩ
đến những bộ mặt bất hảo đang nhậu nhẹt ở trong quán rượu mà chúng ta vừa dừng
lại đó..
- Cậu lúc nào cũng thận
trọng!
- Đấy là bản năng, ông
ạ.
- Thế thì thử xem trong
hoàn cảnh như thế này, bản năng cậu nói với cậu thế nào?
- Ông ạ, bản năng nói
với tôi rằng những kẻ kia tụ tập ở trong cái quán ấy nhằm một mục đích xấu, và
tôi ngẫm nghĩ đến cái điều mà bản năng của tôi nói với tôi trong cái xó tối tăm
nhất của chuồng ngựa. Khi một gã khoác áo choàng bước vào chuồng ngựa có hai
tên khác theo sau.
Thấy câu chuyện của
Planchet phù hợp với
những quan sát của mình, D’Artagnan nói:
- A, a? Thế nào?
- Một người trong bọn
họ nói:
"Chắc chắn hắn ta
ở Noisy hoặc sẽ đến đó tối nay, bởi vì tôi nhận ra tên hầu của hắn.
"Anh có chắc
không? - Người khoác áo choàng hỏi.
"Thưa hoàng thân
chắc ạ."
- Thưa hoàng thân à? -
D’Artagnan ngắt lời.
- Vâng, thưa hoàng
thân. Nhưng ông hãy nghe đã.
“Nếu nó đến đấy, dứt
khoát ta phải hành động thế nào chứ? - Một tên uống rượu nói.
“Phải hành động thế nào
ấy à? - Ông hoàng hỏi.
“Hắn không phải kẻ dễ
để người ta tóm như thế đâu. Hắn sẽ đẩu kiếm.
- Thế thì phải làm như
hắn ta, tuy nhiên cố bắt sống nó. Anh có thừng để trói nó không, và một túm giẻ
để bịt miệng nó lại.
“Chúng tôi có đầy đủ.
“Phải chú ý, rất có thể
hắn sẽ cải trang làm một kỵ sĩ.
“Ồ vâng! Xin Đức ông cứ
yên tâm.
“Với lại tôi cũng sẽ ở
đó và tôi sẽ hướng dẫn các anh.
“Ngài bảo đảm là công
lý…
"Tôi xin bảo đảm tất, - Ông hoàng nói.
"Thế thì tốt, chúng
tôi sẽ cố làm hết sức mình."
- Nói xong, bọn họ ra
khỏi chuồng ngựa.
- Này! - D’Artagnan
nói, - chuyện đó thì có can hệ gì đến chúng ta? Đó là một trong những kế hoạch
mà người ta vẫn làm hằng ngày.
- Ông có chắc rằng việc
đó không phải nhằm chổng lại chúng ta không?
- Chống lại chúng ta?
Tại sao?
- Ấy, xin hãy nhớ lại
câu nói của họ. "Tôi nhận ra thằng hầu của hắn", hẳn là nói về tôi.
- Gì nữa?
- "Hắn phải ở
Noisy hoặc sẽ đến đó tối nay", một tên khách nói, hẳn là nói về ông.
- Rồi sao nữa?
- Rồi ông hoàng thân
nói: "Phải chú ý là rất có thể hắn cải trang là kỵ sĩ", điều này
không nghi ngờ gì nữa, bởi vì ông mặc kỵ sĩ chứ không phải là ngự lâm quân; xin
hỏi, ông nói sao?
- Chao ôi, Planchet
thân mến của tôi? - D’Artagnan thở dài. - Tôi xin nói rằng tôi không còn phải
khốn khổ ở cái thời mà các ông hoàng muốn cho ám sát tôi. Ôi! Các ông hoàng ấy,
đó là thời xa xưa rồi. Cậu hãy yên tâm, những người ấy chẳng thù oán gì ta đâu?
- Ông chắc thế chứ?
- Tôi cam đoan vậy.
- Thế thì tốt rồi; ta
không bàn chuyện ấy nữa.
Và Planchet lại lùi lại
đi sau D’Artagnan với niềm tin cậy tuyệt vời mà bao giờ anh cũng có đối với chủ
anh, và mười lăm năm xa cách vẫn không hề phai nhạt.
Cứ thế đi được gần một
dặm. Planchet tiến gần lại D’Artagnan và nói:
- Ông này!
- Gì đấy? - D’Artagnan
hỏi.
- Này, ông thứ nhìn về
phía kia xem hình như có bóng người đang đi trong đêm tối thì phải. Ông nghe
xem, hình như có tiếng vó ngựa ấy.
- Vô lý! - D’Artagnan
nói. - Đất ướt nhão vì mưa, tuy nhiên, như cậu nói, tôi thấy hình như có cái gì
đó.
Và họ dừng lại để nhìn
và nghe ngóng.
- Nếu không nghe tiếng
chân ngựa, ít ra cũng nghe tiếng ngựa hí; này này!
Quả nhiên có tiếng một
con ngựa hí vọng qua không gian và bóng tối, đập vào tai D’Artagnan.
- Đó là những người của
ta đi dã ngoại, - anh nói, nhưng chẳng can hệ gì đến ta, ta cứ tiếp tục đi
thôi.
Và họ lại lên đường.
Nửa giờ sau họ tới
những căn nhà đầu tiên của Noisy, lúc ấy khoảng tám giờ rưỡi đến chín giờ tối.
Theo thói quen ở nông
thôn, mọi người đã đi nằm, và trong làng không còn có một ánh lửa.
Mái nhà nhấp nhô ở hai
bên đường nổi bật trên nền trời xám, chốc chốc một con chó canh sủa lên sau một
cánh cửa, hoặc một con mèo hoảng hốt vội vã rời lòng đường chạy đến núp trong
một đống củi, và cặp mắt sợ hãi vẫn sáng lẩp lánh như những hòn ngọc xanh lè.
Dường như đó là những
sinh vật duy nhất sống ở làng này.
Đến giữa xóm, cứ cho là
như vậy, có một khối nhà tối sẫm nổi lên giữa hai ngõ, án ngữ khu chính, hai
cây bồ đề lớn ở trước nhà dang rộng những cánh tay khẳng khiu. D’Artagnan chú ý
xem xét ngôi nhà. Anh bảo Planchet.
- Đây chắc hẳn là lâu
đài của tổng giám mục, nơi ở của phu nhân De Longueville kiều diễm. Nhưng còn
tu viện ở đâu nhỉ?
- Tu viện ở đầu làng, -
Planchet nói, - tôi biết mà.
- Này Planchet,-
D’Artagnan bảo - phóng thẳng đến đó đi, còn tôi sẽ siết lại đai ngựa, và khi
quay về cậu sẽ cho tôi biết rõ còn cửa sổ nào có ánh đèn ở chỗ cái ông thầy tu
Giêduyt không?
Planchet tuân lời và
lao vào bóng tối. D’Artagnan nhảy xuống đất siết lại đai ngựa.
Năm phút sau, Planchet
trở lại. Anh nói:
- Ông ạ, chỉ mỗi cửa sổ
ở phía tường trông ra ngoài đồng là có ánh đèn thôi.
- Hừm! - D’Artagnan
nói. - Nếu ta là Fronde ta sẽ gõ cửa đây và chắc chắn sẽ có nơi trú tốt, nếu ta
là thầy tu ta sẽ gõ cửa đằng kia, và chắc chắn sẽ có một bữa ăn tối ngon. Còn
trái lại, ở giữa lâu đài và tu viện, rất có thể chúng ta sẽ nằm trên mặt đất,
chết khát và chết đói.
- Đúng đấy, - Planchet
đáp, - giống như con lừa của Buridăng nổi tiếng. Trong khi chờ đợi, ông có muốn
tôi gõ cửa không?
- Suỵt! - D’Artagnan
nói. - Cửa sổ duy nhất có ánh đèn thì lại vừa mới tắt.
- Ông có nghe thấy
không? - Planchet nói.
- Có tiếng động gì ấy
nhỉ?
Đó là tiếng ồn ào của một
cơn dông đang đến gần, cùng lúc ấy hai toán kỵ sĩ, mỗi toán độ mười người, túa
ra từ hai ngõ men theo ngôi nhà, và bịt chặt mọi lối thoát, bao vây D’Artagnan
và Planchet.
- Ái chà? - D’Artagnan
vừa nói vừa tuốt kiếm và nấp sau con ngựa của mình, còn Planchet cũng làm động
tác như vậy - Có lẽ cậu nghĩ đúng đây, và họ định công kích chúng ta thật
chăng?
- Nó kia rồi, bắt lấy
nó!
Các kỵ sĩ vừa nói vừa
xông vào D’Artagnan, kiếm tuốt trần.
- Chớ để nó thoát, -
một giọng nói to.
- Không, xin Đức ông
yên tâm.
D’Artagnan cho là đến
lúc anh phải xen vào câu chuyện. Anh nói bằng giọng Gascogne:
- Ơ này, các ông! Các
ông muốn gì, các ông cần gì?
- Rồi mày sẽ biết! -
Các kỵ sĩ đồng thanh quát lên.
- Dừng lại! dừng lại! -
Người được gọi là Đức ông kêu lên, - Dừng lại! Không phải là tiếng nó.
- À, ra thế! Này các
ông, - D’Artagnan nói, - phải chăng ngẫu nhiên mà người ta phát rồ lên ở Noisy.
Tuy nhiên hãy coi chừng, vì tôi xin báo trước rằng kẻ đầu tiên sấn lại vừa tầm
dài thanh kiếm của tôi, mà thanh kiếm của tôi thì dài đấy, tôi sẽ rạch thủng
bụng ra.
Người thủ lĩnh tiến
lại:
- Anh làm gì đấy? - Ông
ta nói bằng một giọng kiêu kỳ và như quen chỉ huy.
- Thế còn chính ông? -
D’Artagnan nói.
- Nên tỏ ra lễ độ, nếu
không ta sẽ nện cho ra trò; vì dù không muốn tự xưng tên, ta cũng muốn được
kính trọng theo thứ vị.
- Ông không muốn xưng
danh, bởi vì ông chỉ huy một cuộc mai phục, - D’Artagnan nói, - nhưng tôi đây,
tôi đi du ngoạn yên lành với tên hầu của tôi, tôi không có lý do như ông để
giấu tên.
- Thôi, thôi, ông tên
là gì?
- Tôi nói tên ra để ông
còn biết mà tìm lại, thưa ông, thưa Đức ông hay thưa Hoàng thân, tuỳ ý ông
thích gọi thế nào cũng được, - chàng xứ Gascogne của chúng ta không muốn có vẻ
lùi bước trước một lời dọa nạt, bèn nói, - Ông có biết ông D’Artagnan không?
- Trung úy ngự lâm quân của nhà
vua?
- Đúng thế.
- Phải.
- Vậy thì, - chàng xứ
Gascon tiếp tục, - ông
phải nghe nói đó là một tay kiếm vững vàng và điêu luyện chứ?
- Ông là ông D’Artagnan
à?
- Tôi đây.
Thế ra ông đến đây để
bảo vệ cho hắn ư?
- Hắn? Hắn nào?…
- Kẻ mà chúng tôi tìm
kiếm.
- Dường như, -
D’Artagnan nói, - không có nghi ngờ gì nữa đến Noisy tôi tưởng như đã tiếp cận
vương quốc của những lời bí ẩn.
- Này, trả lời đi, - vẫn cái
giọng kiêu ngạo ấy cất lên. Ông chờ hắn ở dưới những của sổ này phải không? Ông
đến Noisy để bảo vệ hắn phải không?
- Tôi chẳng đợi ai hết,
- D’Artagnan nói, anh đã bắt đầu nổi nóng, - tôi chẳng tính bảo vệ ai ngoài tôi
ra, mà cái tôi ấy tôi sẽ báo vệ mãnh liệt đấy, xin báo để ông rõ.
- Được rồi, ông đi khỏi
đây đi, rời khỏi chỗ này đi.
Cái mệnh lệnh đó ngược
lại với kế hoạch của D’Artagnan, nên anh đáp:
- Đi khỏi đây ư? Không
dễ đâu, vì tôi mỏi rã người ra rồi và con ngựa của tôi cũng vậy, trừ phi ông
sẵn sàng đãi tôi một bữa ăn tối và cho tôi ngủ ở đâu đó quanh đây.
- Đồ lếu láo!
- Này! - D’Artagnan
nói. - Xin ông giữ mồm giữ miệng, vì nếu ông còn nói một câu tương tự, thì dù
ông là hầu tước, công tước, hoàng thân, hay vua chăng nữa, tôi cũng sẽ tống câu
ấy trở vào bụng ông, ông nghe rõ chưa?
- Thôi, thôi, - viên
chỉ huy nói, - không thể lầm lẫn được, đúng là một Gascogne, và do đó không
phải là kẻ ta đang tìm. Việc của ta tối nay thế là hỏng rồi, ta rút thôi. Chúng
ta sẽ lại gặp nhau, tiên sinh D’Artagnan ạ, - viên chỉ huy cao giọng nói tiếp.
- Vâng, nhưng không bao
giờ với lợi thế như thế này,- chàng Gascogne nói mỉa, - vì khi gặp lại tôi, có
lẽ ông sẽ đi một mình và giữa ban ngày ban mặt.
- Được lắm, được lắm! -
Giọng nói cất lên. - Nào, các ông lên đường.
Và đám người vừa lầu
bầu vừa la gắt gỏng, biến trong bóng tối, trở về phía Paris.
D’Artagnan và Planchet
còn đứng một lát giữ thế thủ, nhưng, tiếng động tiếp tục xa dần, họ tra kiếm
vào bao.
D’Artagnan bình thản
bảo Planchet:
- Cậu thấy chưa, đồ
ngu, không phải họ công kích chúng ta mà.
- Thực tình tôi chẳng
hiểu gì! Nhưng không sao. Điều can hệ đối vôi tôi là vào tu viện Jésuites. Vậy thì, ta lên
ngựa và đến đó gõ cửa. Thế nào thì thế chứ? Mẹ kiếp, họ có ăn thịt ta đâu mà
lo?
D’Artagnan trèo lên
yên.
Planchet vừa mới lên
yên, thì một khối nặng bất ngờ rơi bịch xuống đằng sau con ngựa khiến nó khuỵu
xuống.
- Ối ông ơi, - Planchet
kêu lên, - có một người ngồi sau mông ngựa tôi.
D’Artagnan quay lại và
quả nhiên trông thấy hai bóng người trên con ngựa của Planchet.
- Vậy đúng là ma quỷ
theo đuổi chúng ta, - anh kêu lên và rút kiếm chuẩn bị tấn công kẻ mới đến.
- Không, D’Artagnan
thân mến của tôi ơi, không phải ma quỷ đâu! Aramis đây!
Planchet phi nước đại
lên, đến đầu làng thì rẽ bên trái.
Và Planchet mang Aramis
trên mông ngựa, phóng nước đại, D’Artagnan theo sau, anh bắt đầu ngờ như mình
đang mơ một giấc mơ kỳ ảo và chẳng ăn nhập gì với nhau cả.

