Hai mươi năm sau - Chương 22 - Phần 1

Chương 22

Một cuộc phiêu lưu của Marie Michon

Cùng với thời gian mà
quận công de Beaufort và Grimaud toan tính vượt ngục, thì có hai người cưỡi
ngựa và một thằng hầu theo sau đi vào Paris bằng phố cửa ô Saint-Marcel.

Hai người đó là bá tước
de La Fère và tử tước
de Bragelonne.

Đây là lần đầu tiên
chàng thanh niên đến Paris và Arthos chẳng tô son vẽ phấn gì cho kinh
đô, người bạn cố tri của mình, khi đưa chàng trai trẻ vào xem bằng phía ấy.
Thật vậy cái làng Touraine cuối cùng trên chặng đường còn ưa nhìn
hơn Paris trông ở phía mặt đối diện với Blois. Cho nên phải nói
rằng thật xấu hổ cho cái thành phố từng được ca tụng này, nó gây một tác dụng
tồi tệ cho chàng trai trẻ.

Arthos vẫn giữ cái vẻ
vô tư lự và thanh thản của mình.

Là người dẫn đường cho
người bạn đổng hành của mình trong cái mê cung mênh mông này, khi tới Xanh
Mêda, Arthos đi theo phố Bưu Trạm rồi phố Cực Hình, phố Hào, Vaugirard, Saint -
Médard, rồi phố, khi tới phố Férou thì đi vào. Đến giữa phố, Arthos ngước mắt
lên mỉm cười và chỉ cho chàng trai trẻ xem một ngôi nhà có vẻ ngoài sang trọng
và nói:

- Này Raoul, đây là một
ngôi nhà mà tôi ở bảy năm êm đềm nhất và phũ phàng nhất của đời mình.

Chàng thanh niên mỉm
cười theo và cúi chào ngôi nhà, lòng hiếu thảo của cậu đối với người đỡ đầu cho
mình biểu lộ trong mọi hành động của cuộc sống.

Còn đối vôi Arthos, như
chúng ta đã nói, Raoul không những là trung tâm mà, không kể những kỉ niệm cũ ở
trung đoàn, còn là đối tượng duy nhất của tình yêu thương và người ta hiểu lần
này trái tim Arthos có thể yêu tha thiết và sâu sắc đến nhường nào.

Hai lữ khách dừng chân
ở phố Chuồng Bồ Câu cũ, chỗ có biển quán Con Cáo Xanh. Arthos biết quán rượu
này từ lâu, hàng trăm lần anh đã đến đây cùng các bạn, nhưng từ hai mươi năm
nay đã có bao nhiêu đổi thay ở trong quán, bắt đầu từ những người chủ.

Các lữ khách trao ngựa
cho mấy tên hầu, và do ngựa thuộc giống quý, họ dặn dò phải trông nom thật chu
đáo, chỉ cho ăn rơm và lúa mạch và rửa ngực và chân ngựa bằng rượu vang ấm. Họ
đã đi hai mươi dặm trong ngày. Trước tiên phải săn sóc ngựa của mình như những
kỵ sĩ thực thụ thường làm, sau đó họ gọi hai phòng cho họ:

- Anh đi tắm rửa và sửa
soạn quần áo đi, - Arthos nói, - tôi sẽ giới thiệu anh với một người quen.

- Hôm nay ư thưa ông? -
Chàng thanh niên hỏi.

- Nửa giờ nữa.

Chàng trai trẻ cúi
chào.

Có lẽ kém chịu đựng mệt
nhọc hơn Arthos, một con người như bằng thép, Raoul thực sự muốn xuống tắm
trong dòng sông Sein mà anh từng nghe nói đến rất nhiều, song vẫn cho rằng kém
đứt sông Loire, sau rồi đi nằm một lát; nhưng vì bá tước de La Fére đã nói vậy
nên cậu chỉ biết vâng lời.

- À này, Raoul, -
Arthos nói, - anh ăn vận chăm chút vào nhé, tôi muốn người ta thấy anh đẹp
trai.

- Thưa ông, - chàng
trai trẻ mỉm cười đáp, - tôi hi vọng rằng không phải là chuyện hôn nhân. Ông
biết tôi đã hứa hẹn với Louise.

Arthos cũng mỉm cười và
nói:

- Không đâu, cứ yên
trí, mặc dù tôi sẽ giới thiệu anh với một phụ nữ.

- Một phụ nữ ư? - Raoul
hỏi

- Phải, và tôi mong
rằng anh sẽ yêu mến người ấy.

Chàng thanh niên nhìn
bá tước thoáng băn khoăn; nhưng thấy Arthos, mỉm cười, anh cũng vững dạ.

- Người phụ nữ ấy bao
nhiêu tuổi ạ? - Tử tước De Bragelonne hỏi.

- Raoul thân mến của
tôi ơi, - Arthos nói, - hãy nhớ rằng câu hỏi như vậy từ nay về sau chớ bao giờ
lặp lại. Khi anh có thể đoán tuổi trên nét mặt một người đàn bà, thì tuổi người
ta là vô ích, còn khi đã không thể đoán mà hỏi thì là tọc mạch.

- Người ấy có xinh đẹp
không?

- Cách đây mười sáu
năm, bà ta không những được coi là xinh đẹp nhất, mà còn là người phụ nữ duyên
dáng nhất nước Pháp.

Câu trả lời ấy làm cho
cậu tử tước yên tâm hoàn toàn. Arthos không thể có một dự định nào về cậu ta và
về một người đàn bà đã được coi là xinh đẹp nhất và duyên dáng nhất nước Pháp
một năm trước khi cậu ra đời.

Raoul bèn về phòng mình
và với cái tính làm dáng rất hợp với tuổi trẻ, anh làm theo những lời dặn dò
của Arthos, nghĩa là ra sức trang điểm cho nó có vẻ đẹp đẽ bảnh bao nhất. Mà
cũng là chuyện dễ dàng thôi đối với một con người mà thiên nhiên đã tạo ra sẵn
như vậy. Khi cậu lại ra mắt, Arthos đón nhận với nụ cười cha con mà vừa qua anh
đã đón tiếp D’Artagnan, nhưng nó đượm một niềm vẻ trìu mến sâu xa hơn.

Arthos liếc nhìn chân,
tay và tóc Raoul, ba cái dấu hiệu của chủng tộc, dòng giống, mái tóc đen nhành rẽ ngôi giữa theo kiểu
thời bấy giờ và buông rũ thành búp khuôn lấy gương mặt có nước da hơi sạm;
những đôi găng bằng da hoẵng màu xam xám hòa hợp với cái mũ dạ và làm nổi bật
hai bàn tay thanh tú, tao nhã, còn đôi ủng đồng màu với găng và mũ, bó khít đôi
bàn chân nhỏ nhắn như chân đứa trẻ mười tuổi.

- Nào, - Arthos lẩm bẩm
- nếu nàng không hãnh diện về nó thì đúng là nàng khó tinh.

Lúc ấy là ba giờ chiều,
nghĩa là giờ thích hợp cho những cuộc viếng thăm. Hai người đi dọc phố Grenelle
sang phố Cây Hồng, vào phố Saint Dominique, và dừng lại trước một dinh thự nguy
nga ở trước mặt dinh Jaccobins, và trên có gia huy dòng họ de Luynes.

- Đây rồi, - Arthos
nói.

Anh bước vào tòa nhà
với bước đi đĩnh đạc đường hoàng chứng tỏ cho tên gác cổng Thụy Sĩ rằng người
khách vào có quyền như vậy.

Anh bước lên bậc thềm
gặp một thằng hầu ăn mặc quần áo dấu ngày lễ. Anh hỏi xem bà công tước de Chevreuse có nhà không
và có thể tiếp ông bá tước de La Fère không.

Một lát sau tên hầu ra
và nói rằng mặc dầu bà công tước de Chevreuse không được hân hạnh quen biết bá tước de La Fère,
nhưng bà vẫn xin mời ông vào.

Arthos theo tên hầu đi
qua một dãy dài các gian phòng và cuối cùng dừng lại trước một cửa đóng. Đây là
phòng khách. Arthos ra hiệu cho tử tước Bragelonne đứng nguyên tại chỗ.

Tên hầu mở cửa và trình
báo là bá tước de La Fère đến.

Bà de Chevreuse mà chúng tôi
đã nói đến luôn trong truyện Ba người lính ngự lâm nhưng chưa có dịp đưa lên
sân khấu lúc này vẫn được coi như một phụ nữ tuyệt đẹp. Quá vậy, hồi ấy bà đã bốn tư bốn lăm
tuổi rồi, mà nom cứ như mới băm tám băm chín; tóc vẫn hoe vàng, cắp mắt to
thông minh và linh hoạt mà những âm mưu luôn luôn mở rộng ra và ái tình luôn
luôn khép lại, và cái vóc người yểu điệu khiến nhìn đằng sau vẫn như cô thiếu
nữ hồi nào cùng với Anne D’Autriche nhảy qua cái hào ở Tuileries, cái hào năm
1683 đã cướp đi ngôi báu nước Pháp của một kẻ kế vị.

Vả chăng đó bao giờ
cũng vẫn là tạo vật cuồng điên ấy, nó đã ném lên những cuộc tình duyên của mình
một dẩu ấn độc đáo đến nỗi những cuộc tình duyên ấy hầu như trở thành một vinh
hiển cho gia đình mình.

Bà đang ở trong một
khuê phòng mà cửa sổ trông ra vườn. Theo mốt mà bà de Rambouillet đưa ra khi
xây dựng dinh thự của mình, khuê phòng ấy chăng một tấm Damas màu lơ thêu hoa
hồng và cành lá kim tuyến. Với tuổi của bà de Chevreuse thì ở trong một khuê phòng như vậy là
đỏm dáng quá nhất là trong tư thế của bà lúc này, nghĩa là nằm trên một chiếc
ghế dài và tựa đầu
vào tấm thảm.

Bà cầm một quyển sách
hé mở và một cái nệm dỡ cánh tay cầm sách.

Nghe tên hầu báo, bà
hơi nhấc mình dậy và tò mò nhô cái đầu ra.

Arthos xuất hiện.

Anh vận đồ nhung tím
với những thêu ren cùng màu; các dây tua bịt bạc đánh nâu, áo choàng không có
chút thêu kim tuyến nào và một chiếc lông chim giản dị màu tím cắm trên chiếc
mũ dạ đen.

Chân anh dận đôi ủng bằng
da đen, ở thắt lưng đeo thanh kiếm có cái chuôi lộng lẫy mà Porthos hồi xưa đến
phố Fréjus đã từng ngắm nghĩa thèm thuồng nhưng Arthos không bao giờ muốn cho
mượn cả.

Những tấm thêu ren làm
thành cái cổ áo gập xuống của chiếc sơ mi; những dải đăng-ten cũng rũ xuống đôi
ủng.

Trong tất cả con người
của vị khách vừa mới được trình báo dưới một cái tên hoàn toàn xa lạ với bà de Chevreuse, toát lên một
vẻ quý tộc thượng lưu khiến bà hơi nhổm dậy và ra hiệu một cách duyên dáng mời
khách ngồi xuống một chiếc ghế bên cạnh bà.

Arthos thi lễ và ngồi
xuống. Tên hầu sắp sửa rút lui thì Arthos ra hiệu giữ hắn lại. Anh nói bà công
tước:

- Thưa bà, tôi không
được bà quen biết mà dám mạo muội đến trình diện tại quý dinh thự, nhưng đã đạt
kết quả vì bà đã chiếu cố tiếp tôi. Bây giờ tôi xin bà ban cho nửa giờ hội
kiến.

- Thưa ông, tôi đồng ý,
- bà de Chevreuse trả
lời với nụ cười duyên dáng nhất.

- Nhưng chưa hết đâu,
thưa bà. Ôi! Tôi thật là tham lam quá, tôi biết mà! Cuộc hội kiến mà tôi yêu
cầu là một cuộc hội kiến riêng giữa hai người và trong khi ấy có một điều mong
mỏi thiết tha là không bị ngắt quãng.

- Lúc này tôi không
tiếp ai cả, - bà công tước De Chevreuse bảo với tên hầu. - Thôi, ra đi.

Tên hầu đi ra.

Một lát im lặng, trong
đó hai nhân vật ngay từ lúc thoạt nhìn đã nhận ra nhau ngay là thuộc dòng dõi
cao sang, nên ngắm nghía nhau mà chẳng một ai hề thấy lúng túng, bối rối.

Bà công tước De
Chevreuse đầu tiên phá tan sự im lặng.

- Thế nào, thưa ông, -
bà mỉm cười nói, - Ông không thấy rằng tôi nóng lòng mong đợi ư?

- Còn tôi, thưa bà, -
Arthos nói, - tôi nhìn với vẻ thán phục và hâm mộ.

- Thưa ông, - bà công
tước nói, - xin ông thứ lỗi tôi muốn được biết ngay tôi nói chuyện với ai. Ông
là người trong triều đình đó là điều không thể chối cãi, thế mà tôi chưa hề gặp
ông trong cung bao giờ. Phải chăng ông mới ở nhà ngục Bastille ra?

- Thưa bà, không phải,
- Arthos cười đáp, - nhưng có lẽ tôi đang ở trên đường dẫn tới đó.

- A! Trong trường hợp
ấy, ông hãy mau mau nói rõ ông là ai và đi đi, - bà công tước nói với giọng vui
vẻ rất duyên dáng ở bà, - bởi vì tôi đã bị liên lụy khá nhiều như thế rồi, và
chẳng còn muốn để mình bị nguy hại thêm nữa.

- Tôi là ai ư, thưa bà?
Người ta đã báo tên tôi là bá tước de La Fère. Bà chẳng biết cái tên ấy bao
giờ. Ngày xưa tôi mang một tên khác mà có lẽ bà đã biết đấy, nhưng chắc bà đã
quên rồi.

- Ông cứ nói đi.

- Ngày xưa, - bá tước
de La Fère nói, - tôi tên gọi là Arthos.

Bà de Chevreuse giương to mắt
kinh ngạc. Như bá tước nói hiển nhiên là cái tên ấy chưa bị xóa hẳn trong ký ức
bà dù rằng nó lẫn lộn trong bao nhiêu kỉ niệm cũ.

- Arthos à? Khoan đã… -
Bà nói.

Và bà đặt hai ngón tay
lên trán như muốn bắt hàng nghìn ý nghĩ thoáng qua trong đó phải dừng lại giây
lát để có thể nhìn rõ ràng trong cái đám lóng lánh và tạp sắc ấy.

- Bà có muốn tôi giúp
dỡ một chút không? - Arthos mỉm cười nói.

- Vâng, - bà công tước
mệt mỏi vì tìm kiếm đáp, - xin ông vui lòng…

- Cái tên Arthos ấy gắn
liền với ba người linh ngự lâm trẻ tuổi tên là D’Artagnan, Porthos và…

Arthos ngừng lại:

- Và Aramis, - bà công
tước vội vã nói.

- Và Aramis, đúng thế,
- Arthos nói tiếp, - vậy là bà không hoàn toàn quên cái tên ấy?

- Không, - bà nói -
không đâu, Aramis tội nghiệp! Đó là một nhà quý tộc tuyệt diệu, tao nhã, kín
đáo và làm thơ hay, tôi ngờ rằng ông ấy đã gặp bước không may.

- Tồi tệ nhất ấy; ông
ta là tu viện trưởng.

- À à! Khổ chưa? - Bà de Chevreuse vừa nói vừa lơ
đễnh nghịch nghịch chiếc quạt. - Thật vậy, thưa ông, tôi xin cảm ơn ông.

- Cảm ơn về cái gì,
thưa bà?

- Về việc đã nhắc lại
với tôi kỉ niệm ấy, nó là một trong những kỉ niệm êm ái nhất thời thanh xuân
của tôi.

- Thế bà có cho phép
tôi nhắc lại một kỉ niệm thứ hai không? - Arthos hỏi.

- Nó cũng gắn với người
kia à?

- Có và không?

- Thật tình, xin ông cứ
nói nữa đi, - bà De Chevreuse nói - với một người như ông, tôi mạo hiểm tất cả.

Arthos cúi mình. Rồi
nói tiếp:

- Aramis liên hệ với
một cô bán quần áo trẻ tuổi ở thành Tour.

- Một cô bán quần áo
trẻ tuổi ở thành Tour? - Bà Chevreuse lặp lại.

- Vâng, một cô em họ
của ông ta, tên gọi Marie Michon.

- À! Tôi biết cô ta, - bà de Chevreuse kêu lên, -
chính ông Aramis từ trận vây thành La Rochelle đã viết thư cho cô ấy
để báo trước về một cuộc âm mưu tiến hành chống ông Buckingham tội nghiệp ấy.

- Đúng thế, - Arthos
nói - bà có vui lòng cho phép tôi nói về cô ta không?

Bà De Chevreuse nhìn
Arthos, rồi nói:

- Vâng, miễn là ông
đừng nói nhiều điều không hay về cô ấy.

- Tôi sẽ là một kẻ bội
bạc, - Arthos nói - và tôi coi sự bội bạc không phải như một khuyết điểm hoặc
một tội ác mà là một điều xấu xa, như thế còn tồi tệ hơn.

- Thưa ông, ông mà bội
bạc với Marie Michon ư? - Bà De Chevreuse vừa nói vừa thử đọc trong cặp mắt của
Arthos. - Nhưng ông
làm sao lại có thể thế được? Chưa bao giờ ông quen riêng cô ta.

- Ồ, thưa bà, biết đâu
đấy? - Arthos nói tiếp - Có một câu tục ngữ dân gian nói rằng chỉ có núi non
mới không gặp nhau? Và những câu tục ngữ dân gian đôi khi đúng không thể tưởng
tượng được.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.